Nhiệm Vụ Của Cô Vợ Cũ Lót Đường

Chương 5

“Đồ tiện nhân, mày không biết xấu hổ à!”

“Đánh Cố Trạng nguyên bầm tím thế, mày còn mặt nào ra đây ngồi uống trà!”

Tôi lặng lẽ phủi bã trà trên mặt, ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt đang hống hách.

Cô gái này tôi nhận ra, là tiểu thư nhà Thượng thư Lại bộ, đồng thời cũng là em họ của Trường Lạc công chúa — Thẩm Minh Nguyệt.

Thân phận cao quý, có quyền có thế.

Nhưng đánh người thì không được.

Tôi ngã bịch xuống đất quỳ, khóc thét van xin:

“Quý nhân tha mạng!”

“Xin đừng đánh dân nữ, đều là lỗi của dân nữ hết, lỗi của dân nữ hết!”

Trước bao nhiêu cặp mắt dòm ngó, Thẩm Minh Nguyệt suýt bị tức khóc luôn.

Cô ta ngẩng đầu liếc một cái lên gian phòng hạng sang tầng trên, rồi nghiêm giọng quát tôi:

“Mày nói gì vậy!”

“Tao đụng vào mày chưa, đừng có vu khống!”

Cố Thanh Yến là tân khoa Trạng nguyên, được bổ vào Hàn lâm viện.

Là vợ của anh ta, dù tôi chưa có phong hiệu, cũng là phu nhân quan chức thực sự.

Mấy tiểu thư này có thể sau lưng nhục mạ, trước mặt chửi rủa tôi.

Nhưng đánh phu nhân quan chức ngay giữa phố, họ tuyệt đối không dám.

Một phong thư ngự sử tâu lên trước mặt hoàng thượng là hỏng hết danh tiếng.

Tôi không nói gì, chỉ không ngừng phủi bã trà trên mặt.

Phủi từ má trái sang má phải, phủi cho đều hơn.

Thẩm Minh Nguyệt càng hoảng hơn, lại ngẩng đầu liếc lên tầng trên một cái nữa.

Tôi theo ánh mắt cô ta liếc nhanh lên, chỉ kịp thấy một góc váy hoa lệ thoáng qua.

“Mày điên rồi, tao không thèm chấp với mày!”

“Chúng ta đi thôi!”

Thẩm Minh Nguyệt dẫn người đi, như tháo chạy.

Tôi phủi mặt sạch đứng dậy, tay phủi bụi trên váy.

Hừ, còn tưởng có sức chiến đấu ghê lắm.

Hệ thống vô cùng cạn lời:

“Thế gia coi trọng mặt mũi danh tiếng nhất, cô quỳ xuống như thế là mặt mũi trong ngoài cô đều không còn nữa.”

Tôi thản nhiên vẫy tay:

“Quan tâm mấy thứ không đáng tiền đó làm gì?”

“Thấy Trường Lạc công chúa thế nào?”

26.

Người vừa ở trong gian phòng cao cấp tầng trên đó, hẳn là công chúa được hoàng đế cưng chiều nhất — Trường Lạc công chúa.

Cô ta ỷ vào sự sủng ái, ba ngày hai bận chạy ra ngoài cung chơi.

Thẩm Minh Nguyệt vốn cao ngạo không thể tả, nhưng người duy nhất khiến cô ta cúi đầu ngoan ngoãn chỉ có Trường Lạc mà thôi.

Hệ thống có phần do dự:

“Trường Lạc công chúa hình như khá thích Cố Thanh Yến.”

“Nhưng thân phận cô ta cao quý như vậy, ai dám ngược đãi cô ta chứ?”

Tôi từ từ khơi gợi:

“Cái kịch bản của mày, chỉ cần là yêu hận sâu nặng, không hề nói nhất định phải nam chính ngược đãi nữ chính đúng không?”

“Mày đổi góc độ suy nghĩ xem, để nữ chính ngược đãi nam chính thì sao?”

Danh tiếng của Trường Lạc công chúa thật ra không mấy hay ho.

Cô ta cứ một thời gian lại đổi cả một đội nam sủng.

Nghe nói những nam sủng bị đổi ra đó, thân thể đều mang thương tích.

Cô nàng này hình như có một số sở thích đặc biệt, rất thích hành hạ người.

“Mày nghĩ thế này: Trường Lạc yêu thầm Cố Thanh Yến sâu nặng. Nhưng cô lại không bỏ được cái thân phận công chúa, sợ đuổi hết nam sủng đi sẽ bị người ta cười. Thế là một mặt yêu Cố Thanh Yến, một mặt giả vờ thờ ơ, dùng đàn ông khác để làm anh ta đau lòng. Còn Cố Thanh Yến vốn kiêu ngạo thanh cao, lại sao có thể chịu đựng sống như nam sủng? Anh ta vừa ghét Trường Lạc dùng quyền lực giam cầm anh ta, vừa không kìm được yêu cô ấy. Thế là bề ngoài lạnh lùng với Trường Lạc, trong lòng lại luôn muốn gần lại, chiều lòng cô. Bọn họ như hai con nhím, ra sức muốn gần nhau nhưng lại đâm nhau đầy mình.”

“Đủ hành hạ đau đớn chưa?”

“Bốp bốp bốp bốp bốp bốp!”

Trong đầu vang lên tiếng vỗ tay giòn giã.

Hệ thống thán phục:

“Cô đúng là thiên tài thật!”

27.

Vạn vạn không ngờ, tôi chưa kịp nghĩ cách ra tay với công chúa, cô ta đã ra tay với tôi trước.

Không hổ danh là công chúa, làm chuyện gì cũng chẳng cần tính toán.

Cận vệ của cô ta giả làm đạo tặc, mặc áo đen đột nhập vào phòng tôi.

Khi hệ thống đánh thức tôi dậy, áo của tôi đã bị lột đi phần lớn rồi.

Tên đạo tặc cũng giật mình, vì theo logic của anh ta, đàn bà ngủ chỉ mặc một lớp áo lót mà thôi.

Chỉ trách anh ta xuất thân giàu sang, chưa từng thấy người nghèo.

Phòng tôi lạnh thế, cái chăn bông mỏng kia không đủ ấm.

Tôi ngủ mà còn muốn khoác thêm bảy tám lớp áo vào người luôn ấy.

“Cứu tôi với!!!”

Mắt tên đạo tặc sắc lạnh lại, nhào thẳng lên người tôi bịt miệng tôi lại.

Trong sân đã có tiếng động, người nhà họ Cố hình như đều thức rồi.

Tôi ngay lập tức hiểu ra ý đồ của tên đạo tặc này.

Anh ta không bỏ chạy, là chờ người nhà họ Cố bắt gặp cả hai bọn tôi.

“Đùng!”

Cửa phòng bị đá tung, Cố Bắc Chu cầm dao găm sát khí đằng đằng đâm thẳng vào.

Nhìn thấy tên đạo tặc, sát ý trong mắt nó gần như đặc lại thành thực thể.

“Kẻ gian chịu chết đi!”

Chỉ là tên đạo tặc không chịu ham chiến, nhảy thẳng ra cửa sổ mà chạy.

Cố Bắc Chu nhìn tôi sâu một cái, không do dự nhảy theo cửa sổ đuổi theo.

Cố Thanh Yến là người thứ hai bước vào phòng.

Anh ta nhìn đầu tóc rũ rượi và áo quần rách nát của tôi, mặt biến sắc.

“Tô Hạnh Nhi, cô... cô...”

Anh ta lao thẳng ra trước tóm lấy cổ áo tôi, giọng như bị ép ra từng chữ từ kẽ răng:

“Tên đó đã ra tay, có hay không?”

28.

Cố Bắc Chu vừa chạy theo đạo tặc đã quay trở lại, vung tay ném Cố Thanh Yến ra một bên.

Nó dùng chăn quấn tôi lại, khẽ khàng an ủi:

“Chị dâu, đừng sợ. Kẻ xấu bỏ chạy rồi, không sao đâu.”

Cố Thanh Yến tức đến nhảy cẫng:

“Sao lại không sao được!”

“Tôi không thể lấy một người đàn bà đã mất trinh tiết!”

“Bốp!”

Mẹ Cố đến muộn nhưng lập tức vung một tát vào mặt anh ta, mặt đầy thất vọng và phẫn nộ.

“Còn thêm một chữ nào nữa, mày đừng nhận tao là mẹ.”

Bố Cố cứ đứng ở cửa mãi, sợ tôi xấu hổ nếu ông bước vào.

Đợi đến khi người nhà đã vào cả trong phòng, ông mới đứng ở cửa trầm giọng nói:

“Hạnh Nhi, không sao. Tối nay bố đứng gác ngoài này, con yên tâm ngủ.”

Bố mẹ Cố là người tử tế thế, sao lại đẻ ra được đứa ích kỷ như Cố Thanh Yến chứ?

Hệ thống đọc được suy nghĩ của ta, thở dài sâu một cái:

“Còn tâm tư lo chuyện đó nữa à.”

“Chưa đến ngày mai, tin tức cô bị đạo tặc làm nhục đã lan khắp kinh thành rồi. Mau nghĩ xem phải làm gì đi.”

Tôi thấy hệ thống ngày càng ngốc.

“Đây chẳng phải là chuyện tốt sao? Cố Thanh Yến sẽ không đụng đến tôi nữa, còn lúc này anh ta và công chúa ở cạnh nhau, chẳng phải càng thúc đẩy mối tình yên hận đan xen của bọn họ sao?”

29.

Tin đồn ác ý ập đến còn mạnh hơn tôi tưởng.

Nếu tôi thật sự là đàn bà cổ đại, chắc đã chịu không nổi nhục mà tự vẫn rồi.

Hừm? Tự vẫn?

“Hệ thống, mày nói xem, nếu tao tự vẫn thì sao?”

“Tao cái bùm một cái chết luôn, rồi công chúa thừa cơ hành hạ Cố Thanh Yến.”

Hệ thống trầm tư:

“Cũng là một ý hay đó.”

Lẽ ra tự vẫn là chuyện dễ, nhưng không ngờ thực hiện lại khó đến vậy.

Cố Bắc Chu bỏ hẳn tiêu cục, gần như hai mươi bốn tiếng một ngày bám theo tôi.

Tôi ra ngoài nó cũng ra theo, tôi ngủ nó đứng canh trước cửa, nghe thấy một chút động tĩnh là lao thẳng vào phòng, thức cả đêm không chợp mắt, đôi mắt thâm quầng đỏ hoe.

Khoảng thời gian duy nhất không có nó nhìn là lúc tôi vào nhà xí.

Hệ thống do dự mãi rồi dè dặt gợi ý:

“Hay là cô nhảy xuống hố phân chết đuối luôn đi?”

“Cút!”

Tôi đã không còn muốn tự vẫn nữa.

Nếu tôi chết, Cố Thanh Yến chưa chắc đã đau lòng nhiều.

Nhưng Cố Bắc Chu và bố mẹ, có lẽ cả đời này họ sẽ không còn vui vẻ được nữa.

Hôm qua tôi ra sông giặt đồ, chỉ đứng dậy duỗi cái lưng, Cố Bắc Chu sợ tái mặt ngay.

Tôi thấy từng nó qua nhiều bộ dạng khác nhau.

Tức giận, tinh nghịch, vui vẻ, đắc ý.

Nhưng chưa bao giờ thấy nó sợ hãi như vậy.

Nó như gìn giữ báu vật vô giá, cẩn thận tỉ mỉ canh tôi. Không ăn không uống không ngủ, sợ sảy con mắt là tôi biến mất khỏi tầm mắt nó.

Tôi không dám nghĩ nếu tôi thật sự biến mất, nó sẽ đau lòng đến thế nào.

Bố mẹ tôi ở hiện đại ly hôn khi tôi còn rất nhỏ, rồi mỗi người tái hôn mỗi nơi.

Dù không đến mức thiếu tiền, nhưng với tôi họ không mấy quan tâm.

Là nhà họ Cố, lần đầu tiên khiến tôi có cảm giác về nhà.

Không biết không hay, tôi đã không còn buông họ ra được nữa.

 
Bình Luận (0)
Comment