Chương 98: Những mảnh ghép của sự thật
"Vẫn chưa có gì sao."
"...Vâng, thưa giám đốc .... Hiện tại chúng tôi vẫn đang tiếp tục tìm kiếm."
"Phía nước ngoài thì thế nào."
"Không có dấu vết nào cho thấy cậu ấy đã xuất cảnh qua các con đường chính ngạch. Có vẻ như cậu ấy vẫn còn ở trong nước."
Đã gần tròn một ngày kể từ khi Baek Si Eon biến mất. Yoon Tae Oh không thể chỉ phó mặc cho một mình Kang Seok Ho mà đích thân anh cũng phải ra tay hành động, thế nhưng vẫn không thu được kết quả nào đáng kể. Không một dấu vết nào của Baek Si Eon được tìm thấy. Cậu ta cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế gian này, như một người chưa từng tồn tại.
"giám đốc , có lẽ thực sự là..."
"Không phải, tuyệt đối không."
Ngay cả những nhân viên ban đầu vốn tin tưởng vào phán đoán của Yoon Tae Oh cũng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ. Một nỗi nghi ngờ rằng biết đâu Baek Si Eon đã thực sự bỏ trốn. Vì cậu ta là kẻ luôn miệng đòi nghỉ việc, nên chẳng phải cậu ta có thể đã quyết định bỏ trốn khi việc nghỉ việc mãi không được chấp thuận sao.
Thế nhưng Yoon Tae Oh tin chắc. Rằng Baek Si Eon tuyệt đối không đời nào làm vậy. Có lẽ anh chỉ là không muốn tin, hoặc có lẽ là không thể thừa nhận sự thật đó.
"Chỉ cử những người đáng tin cậy hành động cẩn thận thôi. Đặc biệt là không được để phía Tổng quản thư ký nhận ra."
"Vâng... thưa giám đốc . Thế nhưng nếu ngài nghi ngờ Tổng quản thư ký thì chẳng phải bây giờ chúng ta nên ra tay sao ạ...? Nghe bảo hôm nay ông ta cũng không đi làm...."
"Tuyệt đối không được. Nếu hành động sơ hở mà lỡ có chuyện gì xảy ra với Baek Si Eon thì tính sao? Trước tiên việc tìm thấy Baek Si Eon là ưu tiên hàng đầu. Còn Tổng quản thư ký, đừng để mất dấu, hãy cứ giám sát ông ta cho tốt."
"Nhân lực hiện đang khá eo hẹp nhưng... tôi hiểu rồi ạ."
Kang Seok Ho có rất nhiều điều muốn nói. Ngay cả khi đây không phải là một vụ bỏ trốn, thì trong tình cảnh đã trôi qua một ngày thế này, làm sao có thể đảm bảo được sự sống chết cơ chứ. Thế nhưng anh ta không thể thốt ra những lời đó. Khác với vẻ ngoài chỉn chu thường ngày, Yoon Tae Oh trông tiều tụy hẳn đi chỉ sau một ngày, hôm nay trông anh lại càng mong manh dễ vỡ. Nhìn anh cứ liên tục hút thuốc, một tay đỡ trán, anh ta cứ ngỡ anh có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
"Thế nhưng... chẳng phải ngài cũng nên giải quyết bản báo cáo vừa gửi tới sao, thưa giám đốc ?"
"Hà... thật là điên mất thôi."
Trong lúc tâm trí còn đang rối bời thì lại có sự cố xảy ra. Một vài cổ đông lớn, những kẻ vốn đã âm thầm bán dần cổ phiếu trong suốt mấy ngày qua, nay đã bán tháo một lượng lớn cổ phiếu chỉ trong vòng một ngày. Hành động đột ngột ngay trước thềm khai trương khu nghỉ dưỡng vào ngày mai đã khiến giá cổ phiếu biến động dữ dội.
Trong lúc này, Đội thư ký, nơi đáng lẽ phải điều phối công việc thì lại đang mất phương hướng do mất đi người đứng đầu. Dĩ nhiên, sự rời đi của một mình Tổng quản thư ký không phải là vấn đề duy nhất. Cả đội đang tỏ ra lười biếng và phô diễn sự yếu kém của mình một cách đầy chủ đích.
"Tôi đã ra chỉ thị đúng như lời ngài nói, nhưng ngài cũng biết đấy, chúng tôi vốn chẳng có chút tài năng nào trong lĩnh vực đó cả...."
"Làm được đến mức đó là tốt rồi. Trước mắt chỉ còn cách theo dõi xem phía bên kia sẽ hành động thế nào thôi."
Đến giây phút này Yoon Tae Oh mới nhận ra. Có biết bao nhiêu người vây quanh anh, nhưng thực chất vào khoảnh khắc cấp bách thế này, chẳng có mấy ai chịu nắm lấy tay anh. Cũng chẳng thể trách cứ ai khác. Chỉ có thể tự trách bản thân mình ngu muội, không có mắt nhìn người nên mới để một kẻ như Tổng quản thư ký ở bên cạnh.
Anh cảm thấy buồn nôn. Không hẳn chỉ vì những điếu thuốc hút liên tiếp. Dù đã thất bại trong nhiều cuộc tình, nhưng anh luôn tự hào về sự thành công trong xã hội. Anh cho rằng dù mình không đọc được lòng người, nhưng ít nhất mình cũng nắm bắt hoàn toàn được dòng chảy của thị trường.
Thế nhưng tòa thành mà anh ngỡ đã xây dựng kiên cố hóa ra chỉ là một tòa lâu đài cát. Một tòa lâu đài cát sẽ đánh mất hình dạng và sụp đổ một cách hư ảo chỉ vì vài giọt nước rơi xuống khi mặt trời rực rỡ biến mất. Một tòa lâu đài cát cô độc, to lớn vĩ đại là thế nhưng lại chẳng có lấy một ai cùng đứng nhìn khi nó đổ xuống.
"Trước tiên hãy cứ tìm Baek Si Eon đi. Không có việc gì quan trọng hơn việc đó cả."
"Nhưng mà giám đốc ...!"
"Tìm đi. Nếu không có Baek Si Eon, chúng ta thậm chí còn không thể bảo vệ giá cổ phiếu được đến mức này đâu."
May mắn thay là vẫn còn tiền mặt có thể luân chuyển. Một phần lợi nhuận thặng dư của công ty đã được chuyển qua các công ty bình phong thông qua nhiều bước giao dịch giả mạo. Trong những tài khoản bí mật vốn đã mờ nhạt sự tồn tại vì công việc này đã diễn ra trôi chảy trong suốt thời gian dài, các khoản quỹ đen vẫn đang được tích lũy đều đặn. Anh có thể huy động toàn bộ số tiền đó để dập tắt đám cháy khẩn cấp. Không biết đây là sự dự tính trước cho tình cảnh này hay không, nhưng kết quả là nhờ có sự giúp đỡ của Baek Si Eon, người đã nhắc nhở anh về sự tồn tại của số tiền mà anh hằng tin tưởng là an toàn rồi bỏ quên đó.
Baek Si Eon, Baek Si Eon, Baek Si Eon. Khi gương mặt đó hiện lên, lòng Yoon Tae Oh lại càng thêm quặn thắt. Như thể trái tim đang bị giày xéo sắp vọt ra ngoài cuống họng.
❖ ❖ ❖
"Ông sẽ giết tôi chứ?"
"Cũng có thể."
"...Đáng sợ thật đấy."
"Chắc cậu không làm những việc này mà không có chút chuẩn bị tâm lý nào đâu nhỉ."
Vẫn chưa tìm thấy chút dấu vết nào của Baek Si Eon. Dù đã lùng sục khắp nơi từ Seoul cho đến các tỉnh lân cận. Cuối cùng Yoon Tae Oh không còn cách nào khác là phải tìm đến Choi Hyun Jin một lần nữa. Có lẽ nên coi là may mắn, khi cậu ta không chết sau cú đấm của Yoon Tae Oh. Dù môi và mũi sưng húp cả lên, nhưng có vẻ đó không phải là vết thương quá nghiêm trọng.
"À thì, đúng là vậy thật. Dù sao tôi cũng thấy chuyện này khá kỳ lạ. Cảm giác như tôi đã trở thành một người thực sự quan trọng, hoặc giống như đang là nhân vật chính trong một bộ phim truyền hình nào đó vậy."
Choi Hyun Jin trông như một kẻ đã từ bỏ tất cả. Như thể cậu ta đã tiên liệu được kết cục của mình. Trái ngược với giọng nói bảo rằng mình đang sợ hãi, biểu cảm của cậu ta trông lại rất nhẹ nhõm. Cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ như thể đã trút bỏ được mọi vướng bận.
"Cậu là kẻ b**n th** nhân cách sao."
"Tôi á? Đâu có. Chẳng phải giám đốc mới là người như vậy sao?"
Yoon Tae Oh cảm thấy rùng mình trước một Choi Hyun Jin như thế.
"Có vẻ cậu vẫn chưa nắm bắt được tình hình nhỉ, vì trò đùa của cậu mà mạng sống của một người hiện vẫn chưa được xác nhận đấy. Nếu lỡ như..."
Ngay cả khi chỉ là giả định, Yoon Tae Oh cũng không thể thốt ra lời 'nếu Baek Si Eon chết'. Bởi đó là chuyện tuyệt đối không được phép xảy ra.
"...Cậu ấy sẽ bình an vô sự thôi, Trưởng nhóm Baek ấy. Vì người ta đã bảo là sẽ như vậy mà..."
À. Hóa ra cậu ta không phải là một con quái vật vô cảm. Choi Hyun Jin không hề để lộ nụ cười mỗi khi nhắc đến Baek Si Eon.
"Tốt nhất là cậu nên cầu nguyện cho điều đó đi. Vì nếu có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ không được chết một cách thanh thản đâu."
"...Thì, cứ cho là vậy đi."
"À, cậu còn có một đứa em trai nữa nhỉ."
"Em trai tôi không liên quan gì...!"
"Vậy thì Baek Si Eon có liên quan gì."
Anh đã định thuyết phục Choi Hyun Jin thật tốt để tìm ra tung tích của Baek Si Eon. Thế nhưng khi thực sự trò chuyện, anh lại phản ứng theo cảm tính. Dù biết rõ việc lãng phí cảm xúc một cách vô ích thế này chẳng giúp ích được gì, nhưng hiểu bằng lý trí và chấp nhận nó lại là hai vấn đề khác nhau. Dẫu sao lúc này người đang ở thế yếu cũng là Yoon Tae Oh anh, nên anh khẽ thở dài một tiếng để bình ổn lại trái tim đang xao động bởi vô vàn cảm xúc.
"Cậu biết cậu ấy đang ở đâu đúng không?"
"Ai mà biết được chứ."
"Tốt nhất là cậu nên nói ra đi. Tôi không phải là người có tính kiên nhẫn dài như cậu thấy đâu."
Đến mức này rồi, anh thực sự tò mò không biết chỗ dựa của Choi Hyun Jin là gì. Rốt cuộc cậu ta tin vào điều gì mà dám đánh cược cả mạng sống của mình như thế.
"Hôm nay ngài nên thể hiện sự kiên nhẫn ngắn ngủi đó đi thì hơn. Vì nếu tôi không mở miệng, việc tìm thấy Thư ký Baek là điều bất khả thi đấy."
Anh cũng không thể coi đó là lời nói nhảm. Bởi thực tế là đã hơn một ngày trôi qua mà anh vẫn không tìm thấy dù chỉ là cái bóng của Baek Si Eon. Đội thư ký và Đội bảo an vốn là những kẻ có tài năng thiên bẩm trong việc tìm kiếm người bỏ trốn. Nhưng sau khi loại trừ những thuộc hạ của Tổng quản thư ký, nhân lực có thể huy động đã trở nên thiếu hụt.
"Cậu muốn gì."
"Không có gì cả. Vì những gì tôi muốn, tôi đã nhận đủ từ Tổng quản thư ký rồi."
"...Hừ."
Đây là loại đối thủ khó nhằn nhất. Một kẻ sống một cuộc đời không còn gì để mất, một kẻ chưa từng trải nghiệm nỗi sợ hãi thực sự.
"Kể cả xét về tiền bạc, tôi có thể đưa cho cậu gấp đôi những gì bên kia đã đề nghị."
"Chuyện đó, chẳng phải chỉ khả thi khi số tiền đó vẫn còn lại sao?"
"Ý cậu là gì."
"Cái đó... chẳng phải nếu cổ phiếu công ty đều trở thành giấy lộn thì ngài còn thảm hại hơn cả kẻ không có một xu dính túi sao?"
Đó là một lối nói chuyện thật ngu ngốc, nhưng Yoon Tae Oh có thể hiểu đại khái những gì Choi Hyun Jin đang nói. Ý cậu ta là nếu công ty phá sản thì cổ phiếu cũng trở nên vô dụng. Dù nội dung quan trọng vẫn chưa được tiết lộ, nhưng anh có thể khẳng định chắc chắn rằng Tổng quản thư ký đã lập ra một kế hoạch nào đó để đánh sập công ty. Choi Hyun Jin dường như hoàn toàn không nhận ra rằng chính mình đã cung cấp manh mối đó.
"Vậy thì tiếc thay, tôi cũng phải dùng đến phương pháp khác thôi."
"T-Tại sao tính cách ngài lại như thế chứ? Được rồi, tôi hiểu rồi!"
Có vẻ như không thể giải quyết bằng một cuộc hội thoại bình thường được. Ngay khi Yoon Tae Oh vừa đứng dậy khỏi ghế sofa, Choi Hyun Jin đã lập tức thay đổi thái độ. Nhìn cậu ta dùng một tay che mặt, có vẻ cậu ta nghĩ lần này cú đấm cũng sẽ bay tới trước. Hóa ra lời khẳng định sẵn sàng hy sinh mạng sống của cậu ta cũng chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.
"Vậy thì hãy trả lời tôi một câu hỏi thôi."
"Câu hỏi?"
"Tại tôi tò mò quá thôi."
Trước một diễn biến nằm ngoài dự tính, Yoon Tae Oh đành phải ngồi lại chỗ cũ. Anh không nghĩ rằng cậu ta sẽ dễ dàng mở miệng chỉ sau khi nghe một câu trả lời, nhưng nếu lần này Choi Hyun Jin lại giở trò trêu đùa, anh định sẽ dùng mọi thủ đoạn để bắt cậu ta phải khai ra sự thật. Đây là cơ hội cuối cùng.
"Chuyện gì."
"Tại sao... không phải là tôi mà lại là Thư ký Baek?"
Thế nhưng anh không thể nắm bắt được ý đồ của câu hỏi. Rốt cuộc cậu ta đang toan tính điều gì. Hơn nữa, đây là vấn đề mà anh chưa từng nghĩ tới dù chỉ một lần, nên câu trả lời không thể dễ dàng thốt ra được.
"Đó là câu hỏi của cậu sao?"
"Vâng. Thật ra tôi đã biết giám đốc có quan tâm đến Thư ký Baek ngay từ đầu rồi. Thế nhưng tôi cũng có sự tự tin của riêng mình chứ? Vậy mà chuyện này phải thấy có chút khả năng thì người ta mới hy vọng được chứ. Cứ tưởng là đã nắm thóp được rồi thì hóa ra không phải.... Tôi có nghĩ thế nào cũng không hiểu được. Tại sao không phải là tôi mà lại là Thư ký Baek."
Đó không phải là một câu hỏi khó nhằn. Anh chỉ cảm thấy thú vị khi nhận ra gã Beta mà anh vốn tưởng là hoàn toàn không có chút nhạy bén nào này lại thấu hiểu được nỗi lòng không mấy vui vẻ của mình. Mà cũng đúng thôi, anh đã đấm thẳng vào nhân trung của cậu ta rồi thì còn gì để nói nữa. Vậy nghĩa là những hành động đeo bám trước đây của cậu ta hoàn toàn không có chút chân thành nào sao. Chuyện đó cũng đáng ngạc nhiên theo cách của nó, nhưng mặc kệ.
"Một người nhạy bén như thế mà sao lại không biết lý do nhỉ?"
Ngay từ đầu, hai người họ đã không thể đem ra so sánh. Tình cảm dành cho Baek Si Eon và tình cảm dành cho Choi Hyun Jin mang những hình thái hoàn toàn khác biệt. Thậm chí chỉ ra những điểm mà Choi Hyun Jin thua kém Baek Si Eon còn nhanh hơn.
Lý do Yoon Tae Oh thích Baek Si Eon. Khi những hình ảnh của Baek Si Eon lần lượt lướt qua trong tâm trí, sự nôn nóng trong lòng anh càng lớn dần.
"Vì cậu ấy xinh đẹp."
Anh đúc kết lại bằng một câu nói đơn giản. Lý do là Baek Si Eon chứ không phải Choi Hyun Jin. Gương mặt ngẩn ngơ của Choi Hyun Jin trông khá là thú vị, nhưng điều cấp bách lúc này là phải tìm ra tung tích của Baek Si Eon.