Chương 84: Góc nhìn nhân vật: Về Baek Si Eon
Tầm nhìn của Yoon Tae Oh có phần đơn điệu.
Chính xác hơn là đặc điểm của tất cả mọi người đối với gã dường như đều không tồn tại. Những khuôn mặt nhẵn nhụi như ma-nơ-canh và những giọng nói không có gì đặc sắc. Đại đa số mọi người trong mắt gã đều hiện lên như vậy. Nếu tập trung toàn bộ tinh thần để quan sát tỉ mỉ thì gã có thể phân biệt được điểm khác nhau, nhưng đó là việc tiêu tốn không ít tâm sức.
Về cơ bản, Yoon Tae Oh là người không cần phải nỗ lực. Một cuộc đời trôi chảy theo đúng những gì gã mong cầu và khao khát. Chính vì thế, đó là một kiếp người không biết đến sự khẩn thiết hay tuyệt vọng. Trong các mối quan hệ nhân sinh cũng tương tự như vậy. Gã không tìm thấy giá trị nào để phải dày công cố gắng, và cũng chẳng cảm thấy có gì bất tiện đặc biệt. Đối với Yoon Tae Oh, con người chẳng khác gì những vật phẩm tiêu hao. Những linh kiện có thể thay thế và lắp đặt bất cứ lúc nào tùy theo nhu cầu.
Lẽ tự nhiên, sự quan tâm dành cho con người ngày càng giảm sút, và ý định ghi nhớ tên của những kẻ khác vốn đã khó phân biệt cũng dần tan biến.
Vì thế, gã không buồn tìm hiểu xem đối phương đang trò chuyện với mình là ai. Trưởng đội 1, Trưởng đội 2, Trưởng phòng Nhân sự, Tổng quản thư ký. Bởi khi gã gọi người cần thiết, kẻ hiện ra trước mắt sẽ chính là người đó. Tất nhiên không phải ai cũng vậy. Mối quan hệ càng thân thiết, người ở bên cạnh càng lâu thì các đường nét trên khuôn mặt họ sẽ hiện lên rõ ràng hơn một chút.
Thế rồi đột nhiên, cũng có lúc ngũ quan của một ai đó lọt vào mắt gã một cách sinh động. 'Ai đó' ấy có khi là nhân viên quán rượu, có khi là người tình cờ chạm mặt trên đường, hay có khi là kẻ đang bị lũ du côn vây đánh. Dù không thể nắm bắt được lý do chính xác, nhưng gã nảy sinh sự tò mò và quan tâm với những đối tượng khiến tiêu cự ánh nhìn của gã tập trung vào khuôn mặt họ ngay lập tức.
Đó chính là cách Yoon Tae Oh chọn Beta cho mình. Có lẽ dùng từ 'chọn' là sai. Bởi đó là tình huống mà gã chỉ được trao cho duy nhất một sự lựa chọn.
Vào một ngày nọ.
"Tôi không phải Thư ký Kim, mà là Thư ký Baek ạ..."
Một bóng người với khuôn mặt nhẵn nhụi như búp bê cao su chưa hoàn thiện lên tiếng. Cậu ta bảo mình không phải họ Kim mà là họ Baek. Gã biết đây không phải là người thư ký gã mới gặp lần đầu. Chỉ là vì cậu ta chẳng có đặc điểm gì nổi trội để phân biệt với người khác nên gã không buồn ghi nhớ mà thôi.
Chắc chắn là trên mặt cậu ta cũng có đủ mắt, mũi, miệng, nhưng nếu không tập trung nhìn kỹ thì thật khó để phân biệt được cậu ta là ai. Thư ký 1, Thư ký 2, Thư ký 3... chỉ là một trong số vô vàn nhân viên. Tuy nhiên, gã cũng không thể gọi suồng sã là 'này', nên gã đã gọi bằng họ 'Kim', họ phổ biến nhất của đại chúng.
Kể từ đó, tên thư ký nọ cứ lảm nhảm liến thoắng suốt ngày. Khoan đã, trước đây có kẻ như thế này thật sao? Một đối phương vừa có vẻ quen thuộc lại vừa lạ lẫm. Tên đó nói không ngừng nghỉ đến mức khiến gã nảy sinh xung động muốn bẻ quách cái đầu tròn như quả trứng kia ra khỏi thân mình cho rảnh nợ. Thế nhưng... vì đó không phải là những lời quá khó nghe nên gã cứ để mặc cậu ta. Nào là ngài mặc bộ vest này rất hợp, nào là ngài là người tuyệt nhất trong số các Alpha. Dù là những lời gã đã nghe đến mòn tai nhưng cảm giác được xác nhận lại lần nữa cũng không tệ chút nào.
Theo tiêu chuẩn của Yoon Tae Oh, việc được một kẻ nằm trong số những kẻ có ngũ quan chưa hoàn thiện khen ngợi là người tuyệt nhất thì cũng chẳng có gì đáng mừng, nhưng dù sao cứ nghe vậy cũng chẳng hại gì. Tên thư ký có cái đầu tròn như quả trứng đó... tuy ăn mặc rẻ tiền nhưng gu thẩm mỹ cũng khá ra phái.
Quá trình chuẩn bị đi làm báo hiệu một khởi đầu khá tốt đẹp bỗng chốc rơi xuống vực thẳm ngay khi gã nhìn thấy chiếc xe đang chờ sẵn trước nhà. Tài xế cũng là con người nên gã có thể chấp nhận việc họ quá chén vào đêm hôm trước. Thế nhưng, nếu giữa cánh cửa xe đang mở toang tỏa ra mùi Omega nồng nặc đến hôi thối thì câu chuyện đã khác.
Mọi thứ khác có thể châm chước, nhưng đây là sự chệch hướng nằm ngoài phạm vi có thể thấu hiểu. Chỉ cần cái mùi nồng nặc ấy thôi cũng đủ để gã hình dung ra viễn cảnh đã diễn ra trong xe như một bức tranh. Ngay khi gã vừa đập vỡ cửa kính xe và giáng vài cú đấm vào đầu tên đang ngủ say, tên thư ký đi lấy chiếc xe khác đã quay trở lại.
"Oẹ... oẹ...!"
Làm gì có cái loại người như thế này chứ. Nhìn thấy gã tài xế máu me bê bết, cái tên nhỏ thó như hạt tiêu nọ liền chạy vào ngõ nhỏ rồi nôn thốc nôn tháo. Nghe cậu ta quay lại phân trần rằng vì bụng dạ không tốt nên mới nôn như thể muốn lòi cả ruột gan ra ngoài, nhưng trong mắt Yoon Tae Oh, dường như đó không phải là tất cả. Quan sát kỹ khuôn mặt cậu ta hơn một chút, gã thấy một biểu cảm sợ hãi tột độ, cứ như chỉ cần gã vung tay một cái là cậu ta sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ. Gã thầm nghĩ... chắc cậu ta là hạng người yếu tim.
Nếu là bình thường, gã đã vung nắm đấm trước những hành động và lời bào chữa kiểu đó, nhưng đối diện với phản ứng lần đầu thấy này, gã thậm chí không có ý định làm vậy. Và khi nhớ lại cái giọng nói lảm nhảm rôm rả kia, lạ thay gã lại không thấy khó chịu đến mức không thể chịu đựng được.
Đến lúc tới công ty, mặt Thư ký Kim đã đầm đìa mồ hôi. Rõ ràng là cùng đi xe đến mà trông cậu ta như vừa mới chạy bộ một mình vậy. Cậu ta bảo mình không khỏe, có lẽ đó không phải là lời nói dối. Khi gã đưa cho chút tiền bảo cậu ta đi bệnh viện, đối phương thậm chí còn rơm rớm nước mắt. Nhìn dáng vẻ đó, Yoon Tae Oh thầm nghĩ.
'Cái thằng này, chắc là cảm động lắm đây. Phải rồi, làm gì có vị cấp trên nào tốt như mình chứ.'
Thực chất chỉ là do cậu ta quá sợ hãi nên mới muốn khóc, vậy mà một mình Yoon Tae Oh lại hiểu lầm tai hại như thế.
"Sao em lại ăn uống cái kiểu đó."
"Không ạ... tại tôi... tôi no rồi... tôi xin lỗi."
Nhìn đối phương đang ngồi ăn trước mặt, ngay cả sự thèm ăn của Yoon Tae Oh cũng biến mất sạch sẽ. Người đàn ông mảnh khảnh kia đặt dao nĩa xuống khi chưa ăn nổi một phần ba miếng bít tết nhỏ hơn lòng bàn tay đặt giữa chiếc đĩa lớn. Người đàn ông này chính là nhân vật có ngũ quan hiện lên rõ ràng nhất trước mắt Yoon Tae Oh dạo gần đây. Đó là một Beta tên Tae Hyun, hay gì đó tương tự.
Cộp—
Trước phản ứng đặt nĩa xuống của Yoon Tae Oh, người đàn ông nọ căng thẳng tột độ, đầu càng cúi thấp hơn. Hầu hết những đối tượng hẹn hò đều như vậy. Khi Yoon Tae Oh làm gì đó, hoặc ngược lại, khi gã chẳng làm gì cả, họ đều run sợ như thế. Dù gã không có điều gì đặc biệt muốn nói, nhưng cứ thế này thì chẳng thể nào có được một cuộc đối thoại ra hồn.
"Ngẩng đầu lên."
Thật kỳ lạ. Theo lời tên thư ký nôn thốc nôn tháo sáng nay, cậu thanh niên này sẽ thích gã. Nào là gã đặc biệt bảnh bao trong số các Alpha, nhưng người đàn ông đang gượng ép ngẩng đầu kia chỉ cho thấy ánh mắt muốn lảng tránh, ngoài ra chẳng đọc được cảm xúc nào khác.
Xem ra gã phải bắt tên thư ký nói lời hươu vượn kia chịu trách nhiệm mới được. Cả lũ người đã đặt cái nhà hàng kiểu này khiến người trước mắt không thể ăn uống tử tế được nữa. Cũng giống như mọi khi, buổi hẹn hò của Yoon Tae Oh hôm nay lại là một thất bại.
"Tôi đi hút thuốc một lát."
Nếu Yoon Tae Oh không mở lời thì sẽ chẳng có cuộc trò chuyện nào diễn ra. Dù đã khá quen với tình huống này, nhưng hôm nay lạ thay gã lại thấy sự im lặng đó thật khó chịu. Bước ra khỏi nơi tĩnh mịch như tờ ấy để lên sân thượng hút một điếu thuốc, khi trở về, gã thấy căn phòng trống trải đến mức hụt hẫng.
Người đàn ông lẽ ra phải ở đó đã biến mất. Lại nữa, lại nữa rồi. Lũ người đó rốt cuộc là thiếu thốn cái gì mà cứ có cơ hội là lại muốn chạy trốn khỏi gã chứ. Dù đây không phải lần đầu tiên chuyện này xảy ra, Yoon Tae Oh vẫn không tài nào hiểu nổi.
Đội thư ký và đội cảnh vệ tất bật di chuyển để tìm kiếm tên Beta bỏ trốn. Trong khi chờ đợi liên lạc của họ với tâm trạng phức tạp, điện thoại của gã rung lên.
— giám đốc , tôi là Thư ký Baek đây ạ. Ngài đang nghỉ ngơi tốt... à không, ngài đang dùng bữa ngon miệng... à không....
"Gì đấy."
À, là tên này. Nghe tiếng lảm nhảm vang lên từ đầu dây bên kia, gã nhận ra ngay đối phương là ai. Cái tên lúc sáng chuẩn bị đi làm đã khẳng định chắc nịch rằng cái thằng Tae Hyun hay Dae Hyun gì đó sẽ vừa ý Yoon Tae Oh gã. Trong số những người xung quanh, chỉ có tên này là có kiểu nói chuyện lộn xộn, dông dài như thế. Khi cậu ta đột nhiên bảo gã hãy kiểm tra ví tiền, gã đã lục lọi túi chiếc áo khoác đã cởi ra, nhưng chẳng thấy gì trong tay cả.
"...Mẹ kiếp."
Đó là ngày đầu tiên trong đời Yoon Tae Oh bị trộm ví. May mắn là trước khi sự kiên nhẫn của Yoon Tae Oh chạm đáy, những nhân viên vốn đã quá quen với việc truy đuổi lũ Beta bỏ trốn đã tóm được đuôi hắn.
"Đây không phải là nơi giám đốc nên trực tiếp đến, cũng không phải loại địa điểm như vậy ạ."
"Tránh ra. Lúc này dù có là Trưởng đội 3 thì tôi cũng không nể mặt đâu."
Gã không thể tin được. Gã đã nghĩ việc hắn trộm ví bỏ chạy chắc hẳn phải có nỗi khổ tâm nào đó. Thế nhưng sau khi nghe báo cáo rằng hắn đang ôm ấp đàn bà và uống rượu tại một quán tửu lâu cao cấp, gã đã trực tiếp đuổi theo. Gã cũng từng nghi ngờ. Rằng có lẽ ai đó đã dựng lên lời nói dối để trốn tránh trách nhiệm về việc Beta biến mất. Ví dụ như cái tên Thư ký Kim vẫn hay liến thoắng với cái giọng nhí nhố kia chẳng hạn. Dù sao... gã vẫn còn lẫn lộn tên của tên Beta kia là Tae Hyun hay Dae Hyun, nhưng gã không thể chấp nhận việc mình bị trộm ví bởi kẻ mà gã đã dành cho đôi chút sự quan tâm.
"Nghe bảo ngay cả danh xưng sinh viên đại học cũng là giả sao?"
"Vâng... tôi xin lỗi. Do khâu điều tra thông tin còn thiếu sót ạ."
Thực tế thì bản thân việc điều tra vốn dĩ đã vô nghĩa. Đằng nào thì những tên Beta mà Yoon Tae Oh quan tâm đều có một cuộc đời thảm hại như vũng bùn. Sau vài lần lặp lại, gã nghĩ hóa ra hắn cũng chỉ là hạng người như vậy mà thôi, nhưng không ai ngờ được ngay cả cái thân phận chẳng có gì đáng tự hào kia cũng là giả dối.
"Ai đã bắt được hắn?"
"Chuyện đó, thực ra cũng gần như là do tôi tìm thấy đấy ạ..."
Trên đường đến nơi được cho là có tên Beta, Kang Seok Ho bắt đầu kể lể về chiến công của mình.
"Gì thế. Rốt cuộc chẳng phải là do tên thư ký đó tìm thấy sao?"
"...Vâng... tôi có nhận được một chút trợ giúp từ Thư ký Baek ạ."
"Công ty mình có người thư ký như vậy sao."
Như đã nói ở trên, đối với Yoon Tae Oh, nhân viên cấp dưới chỉ là vật tế nhị, và trong số đó, thư ký còn là sự hiện diện tệ hại hơn. Vì họ là những người can thiệp sâu sắc nhất vào cuộc sống của Yoon Tae Oh một cách tất yếu, nên những sai sót thường xuyên lại càng đập vào mắt gã hơn. Vì cứ dùng rồi bỏ liên tục nên có khi người hỗ trợ gã thay đổi đến mấy lần trong một ngày.
"Hôm nay cậu ấy đã cùng ngài đi làm mà...?"
"À, cái thằng đó."
Đúng là tự dẫn xác đến. Gã nghĩ mình nên nhân cơ hội này mà bẻ cái đầu nhỏ thó kia ra khỏi thân mình cho xong. Thế nhưng chẳng hiểu sao gã lại thoáng nghĩ, nếu là tên thư ký đó, thì dù cái đầu có rụng xuống chắc cái miệng vẫn sẽ lảm nhảm không ngừng nghỉ.
Kang Seok Ho nhìn Yoon Tae Oh mà thấy nổi gai ốc sau gáy. Xem chừng hôm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra rồi. Hãy nhìn cái cách gã kéo khóe môi lên cười như thế kia đi.
"Phòng này phải không."
"Để tôi vào trước xem sao ạ."
"Thôi đi. Đằng nào thì cả hai đứa chúng nó tôi cũng sẽ tự tay xử lý."
Ngay khi mở cửa bước vào, Yoon Tae Oh thoáng khựng lại vì cảnh tượng trước mắt. Nó khác xa so với viễn cảnh gã tưởng tượng. Thay vì hai đứa nhỏ thó đang tranh cãi với nhau, thì đây là một bãi chiến trường với vết máu đỏ tươi và những mảnh kính vỡ văng tung tóe khắp nơi. Và khi nhìn thấy Thư ký Kim đang bị đè nghiến dưới sàn với bộ vest rẻ tiền rách nát, cùng một gã đàn ông đang cưỡi lên người cậu ta với con dao trên tay, cơn giận mà gã không hề hay biết đã bùng lên dữ dội.
"Thư ký Kim, em đang làm cái quái gì thế."
Chỉ cần chậm một chút nữa thôi là cái cổ của tên thư ký kia đã thực sự rụng xuống rồi. Gã quên béng mất ý định sẽ bẻ cái cổ đó trước khi vào phòng, nhanh chóng tiến lại gần và nắm chặt lấy cổ tay của kẻ đang định vung dao. 'Có nên bẻ gãy cái cổ tay này ngay lập tức không nhỉ'. Một xung động nảy sinh trong thoáng chốc, nhưng gã quyết định sẽ nhẫn nhịn trước đã.
"Hà..."
Đúng như gã dự đoán khi nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng nhuốm màu đỏ tươi, sau khi cởi áo kiểm tra, tình trạng của tên thư ký nọ còn tệ hơn thế. Trên cơ thể vốn trắng trẻo và có đường nét thanh tú hơn vẻ bề ngoài ấy là những vết bầm tím và những vết dao cắt khiến dòng máu đỏ chảy tràn. Thế nhưng tên thư ký chẳng hề đưa ra bất kỳ lời bào chữa nào. Cậu ta chỉ nói rằng mình đã sai, và xin hãy cứ xử trí theo ý ngài. Hơn nữa cậu ta nói điều đó trong khi đang vô cùng sợ hãi, với một biểu cảm mà bất cứ ai nhìn vào cũng thấy là chẳng có chút ăn năn nào.
"Tôi nhớ chắc chắn là đã bảo em về nhà nghỉ ngơi rồi mà, Thư ký Kim."
Nghĩ lại thì đúng là cậu ta đã bảo mình không khỏe. Thế nhưng tại sao cậu ta lại đang đâm chém nhau ở đây chứ? Sao cậu ta không dùng cái miệng liến thoắng kia mà lảm nhảm vài lời bào chữa đi. Cái dáng vẻ mím chặt đôi môi vốn chẳng bao giờ chịu nghỉ ngơi để chờ đợi sự trừng phạt khiến gã thấy khó chịu vô cùng.
Dòng máu đỏ tươi hiện rõ trên làn da mịn màng của tên thư ký nơi đầu ngón tay gã chạm vào thật chẳng tương xứng chút nào. Đối với Yoon Tae Oh, đây là một cảnh tượng như cơm bữa, nhưng đây là lần đầu tiên gã thấy một kẻ không hề phù hợp với cảnh tượng đó đến thế. Còn cả cái sự ngang bướng không thèm van xin tha mạng dù đang sợ đến phát khiếp kia nữa chứ.
"Phải bị phạt thôi nhỉ, Thư ký Kim."
"...Baek... vâng, thưa giám đốc ..."
Giữa lúc đó, nhìn tên thư ký còn dám chỉnh lại rằng họ mình không phải họ Kim, tâm trạng Yoon Tae Oh bỗng dịu lại đôi chút, nhưng ngược lại cũng thấy tệ hơn một chút. 'Ai cho phép, ai cho phép đụng vào thư ký của ta?' Một cú đấm mang theo cảm xúc chưa được gọt giũa đã nện thẳng vào mặt kẻ đã khiến Thư ký Kim ra nông nỗi này.
Đó là khoảnh khắc đầu tiên suy nghĩ về người thư ký thay đổi. Gã vẫn chưa kịp nhận ra rằng những đường nét trên khuôn mặt vốn nhẵn nhụi như quả trứng của Baek Si Eon đã trở nên rõ ràng hơn một chút.