Chương 80
"Em thấy mệt rồi sao."
Chẳng phải đó là chuyện đương nhiên sao. Tôi không hiểu nổi loại liên hoan gì mà kéo dài đến tận lúc gần sáng thế này nữa. Dù là buổi tiệc để tán thưởng nỗ lực của các nhân viên, nhưng ngoại trừ lũ Alpha ở đội cảnh vệ số 3 ra, đa số đều không trụ vững trước cuộc vui kéo dài này mà bỏ chạy gần hết. Có lẽ nếu có tăng hai, tôi cũng đã gia nhập hàng ngũ đó rồi.
"Không ạ? Tôi chẳng thấy mệt chút nào cả. Nhưng mà... sao thế ạ?"
Thế nhưng lạ thay, tôi lại chẳng muốn trả lời thật lòng trước câu hỏi của Yoon Tae Oh. Hỏi xem tôi có mệt không, chẳng phải nghe như thể gã đang muốn hỏi rằng nếu không mệt thì chúng ta làm chuyện gì khác nhé, hay sao. Vả lại chúng tôi cũng vừa mới vào phòng nghỉ, nơi này lại chẳng có ai khác ngoài hai chúng tôi, nên biết đâu...
Chẳng biết có phải do cảm giác không, nhưng ánh mắt Yoon Tae Oh nhìn tôi dường như trở nên sâu thẳm hơn. Từng bước, từng bước Yoon Tae Oh tiến lại gần, cảm giác như một thước phim quay chậm. Nếu là lúc khác, khi thấy gã thu hẹp khoảng cách với gương mặt vô cảm không thể đọc thấu tâm can như thế, chắc chắn tôi đã lùi bước để giãn ra xa rồi.
Trước khoảng cách đang dần thu hẹp, lồng ngực tôi vẫn đập rộn ràng như mọi khi. Thế nhưng, có lẽ vì biết gã đang có ý đồ khác nên tôi không hề thấy sợ hãi. Ngược lại... nên gọi là sự mong đợi chăng? Tôi đã cảm thấy như thế.
"Em đang suy nghĩ gì thế nhỉ."
Tiến lại gần, gã hơi cúi người xuống để tầm mắt ngang bằng với tôi. Có lẽ do men rượu còn sót lại mà một cơn bốc đồng ập đến. Cứ thế này, chỉ cần tôi tiến lên một bước... không, chỉ cần khẽ vươn cổ lên một chút thôi là môi chúng tôi sẽ chạm nhau.
"Tôi lại có cảm giác mình đang bị quấy rối t*nh d*c bằng ánh mắt đấy."
Tôi chẳng thể phủ nhận điều đó. Chẳng biết do ánh đèn tông thấp được điều chỉnh tự động vào ban đêm, hay do lượng rượu có phần hơi quá chén mà tôi đã uống. Một buổi tối nào đó mà tôi ngỡ đã phai nhòa bỗng hiện về sống động.
Căn phòng tối tăm, chăn gối bừa bộn như một bãi chiến trường. Không khí nóng rực bởi những hơi thở quyện vào nhau.
Khi nhớ lại nụ hôn đã ập đến như để chặn đứng khuôn miệng chỉ biết thốt ra những tiếng r*n r* đẫm lệ của mình – một nụ hôn thô bạo như đang trừng phạt, lại cũng dịu dàng như đang vỗ về, càn quét khắp khoang miệng tôi – cơn bốc đồng ấy càng lớn mạnh hơn. Dù đó là ngày mà gã chẳng hề nhớ nổi, nhưng d*c v*ng muốn tái hiện lại nụ hôn rõ nét như đã khắc sâu vào ký ức trong tôi đang sục sôi.
"Cứ nhìn kỹ thì thấy em cũng gan dạ gớm."
Tục, tục, tục. Những ngón tay gõ nhẹ vào má đã kéo tôi thoát khỏi cơn mộng tưởng. Giọng nói không chút đùa cợt của Yoon Tae Oh cũng góp phần không nhỏ. Yoon Tae Oh của hiện tại khác với lúc đó. Đây là chuyện mà ngay cả nghĩ tôi cũng không nên nghĩ đến.
Lại phải tìm cách thoát khỏi tình cảnh này thế nào đây... Tôi khẽ giãn khoảng cách, bộ não nồng nặc mùi cồn bắt đầu xoay chuyển kịch liệt.
"Cà, cà vạt!"
"Gì cơ?"
"Tôi định tháo cà vạt cho ngài thôi mà."
Tôi đưa tay ra, tháo chiếc cà vạt đang được thắt ngay ngắn trên cổ Yoon Tae Oh.
"Hà, cái tên này đúng là..."
Đáng tiếc là dường như lời nói dối lần này đã bị Yoon Tae Oh nhìn thấu. Nhưng tôi vẫn giả vờ như không nhận ra, né tránh ánh mắt của gã, thoăn thoắt tháo xong cà vạt rồi lùi xa ra. Tôi cảm thấy mình không muốn nghe nốt những lời chưa thốt ra hết từ miệng gã. Mà... việc tôi nhìn gã bằng ánh mắt bất lương cũng chẳng phải là hiểu lầm gì cho cam.
"Mà ngài gọi tôi có việc gì thế ạ?"
"Ăn khuya đi."
"Ăn khuya, ạ?"
Gã khẽ đặt tay lên đầu tôi một cái rồi lướt qua. May là gã không đào sâu thêm vào tình huống lúc nãy, nhưng sao cảm giác khó chịu thế này nhỉ. Cứ như gã vừa làm một hành động chỉ dành cho loài chó vậy...
"Giờ này chẳng phải đã đến lúc thấy đói rồi sao."
Trước khi nghe gã nói tôi chẳng hề nghĩ ngợi gì, nhưng cũng không thể phủ nhận được. Lạ lùng là sau khi uống rượu tôi thường thấy đói, vả lại cũng đã về sáng nên cái bụng có chút trống trải.
"Nhưng ngài đang làm gì thế ạ?"
Yoon Tae Oh lướt qua tôi rồi đi vào bếp, gã quăng chiếc áo khoác lên quầy bar rồi bắt đầu lục lọi khắp nơi như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Em giấu ở đâu rồi."
"Giấu cái gì cơ ạ?"
"Mì gói."
Gì vậy. Sao gã lại mặc định là sẽ có mì gói ở đây cơ chứ?
"Tối muộn thế này mà ăn mì thì ngày mai dạ dày ngài sẽ khó chịu lắm đấy..."
"Không có à?"
"Cũng không phải là không có..."
Từ bao giờ mà gã lại ham hố cái món mì gói này đến vậy. Nhưng gã đã muốn ăn thì tôi không thể để gã nhịn được, thế nên tôi vào phòng lấy mì ra.
"Chẳng phải hơi ích kỷ sao."
"...Ích kỷ ở chỗ nào ạ?"
"Ở đây chỉ có tôi và Baek Si Eon, sao em lại giấu mì trong vali chứ."
Chính xác thì phải nói là tôi chẳng có lúc nào để lấy ra thì đúng hơn. Tôi chuẩn bị sẵn để phòng khi tối muộn thấy đói hoặc khi không kịp ăn uống tử tế, nhưng vì được ăn uống khá đầy đủ nên tôi chẳng có dịp nào để tự ăn mì một mình. Huống hồ tôi cũng chẳng phải hạng người ích kỷ đến mức đi giấu một gói mì, sao hình ảnh của mình trong mắt gã lại thành ra thế kia chứ.
"Tôi định khi nào ngài tìm thì tôi sẽ nấu cho mà. Sao tôi có thể để giám đốc tự tay nấu mì được?"
"Trong đầu Thư ký Baek chứa bao nhiêu lời nói dối bùi tai như thế nhỉ. Được rồi, lấy thức ăn kèm ra đi."
Cũng khá đấy chứ...? Có vẻ giờ gã đã biết phân biệt đâu là lời nói thật lòng và đâu là lời nịnh nọt của tôi rồi. Thế nhưng trông gã cũng không có vẻ gì là khó chịu. Yoon Tae Oh xắn tay áo sơ mi lên rồi đặt nồi lên bếp từ.
"Nhưng mà giám đốc ."
"Tôi biết rồi. Sẽ nấu ba gói."
"...Tôi không định nói chuyện đó ạ."
Cái tên này giờ coi tôi hoàn toàn là một kẻ tham ăn rồi thì phải.
"Vậy thì sao."
"Ngài thích nấu ăn từ bao giờ thế ạ?"
Tôi thực sự tò mò điều này. Một kẻ vốn chẳng để tay dính một giọt nước lại nấu ăn giỏi hơn tôi tưởng, và cũng không hề ghét việc đó. Huống hồ món đó lại là mì gói.
"Thích, à..."
"...Không phải sao ạ?"
Chắc chắn là không phải rồi. Với tính cách của Yoon Tae Oh, gã sẽ chẳng bao giờ ép bản thân làm điều mình không thích. Gã sẽ sai tôi làm ngay.
Gã im lặng một hồi lâu. Gã chỉ lặng lẽ quan sát làn nước trong nồi đặt trên bếp từ đang bắt đầu sôi sùng sục.
"...Chà. Tôi cũng không biết là từ khi nào nữa, nhưng tôi thích nó."
Và rồi, lời gã nói trong lúc nhìn tôi bỗng chốc khiến trái tim tôi hẫng đi một nhịp.
"Lạ thật đấy."
Phải rồi... Bản thân tôi cũng có một cảm giác lạ lùng khó diễn tả thành lời. Thích, à.
Đến hôm nay thì mọi chuyện đã rõ ràng. Yoon Tae Oh tuy cứ nhắc đến mì gói, nhưng gã cũng chẳng thích nó đến thế. Ngay cả lần này gã cũng hầu như không ăn, để mặc tôi tự giải quyết một mình. Tuy nhiên, nhờ Yoon Tae Oh nấu mì rất khéo nên dù lượng mì khá nhiều tôi vẫn có thể ăn hết sạch. May mà tôi đã mang theo bát ăn mì.
"Nghỉ ngơi đi."
Sau khi dọn dẹp xong, Yoon Tae Oh đứng dậy trước. Chuyện này... có nên hỏi hay không đây. Có một nghi vấn cứ nhảy múa trong đầu tôi suốt từ lúc cùng gã đón những bông tuyết cho đến tận bây giờ. Đó là một nghi vấn mà nếu không tìm được câu trả lời, chắc đêm nay tôi sẽ không thể nào chợp mắt nổi.
"Này, giám đốc ."
Phải rồi. Có lẽ tôi... có quyền được hỏi câu hỏi này. Yoon Tae Oh, người đang định về phòng, xoay người lại đứng đối diện với tôi.
"Cái này tôi chỉ hỏi vì thực sự tò mò thôi ạ... Tuyệt đối không có ý đồ gì khác đâu."
"Ngay từ giọng nói đã thấy không thuần khiết rồi, còn nói cái gì chứ."
Xem cái đồ tồi này nói kìa...
"Tò mò chuyện gì mà phải dè chừng như thế. Chuyện gì."
"Cái đó... trong kỳ ph*t t*nh ngài có nhớ ra điều gì không ạ?"
Chính xác thì đó là câu hỏi tại sao gã lại nghĩ tôi là người đã vào nơi gã trải qua kỳ ph*t t*nh. Với một ký ức mơ hồ đến mức chính gã còn chẳng thể giải thích nổi.
"Chà..."
"......."
A, thực sự gã không nhớ gì sao. Chẳng biết tôi đã mong đợi điều gì nữa. Trước câu trả lời của gã, trong tôi đan xen một cảm xúc không rõ là thất vọng hay nhẹ nhõm. Yoon Tae Oh dường như không còn gì để nói thêm nên lại bước chân về phòng.
"Nhưng mà này."
"Dạ?"
"Dù thực sự người vào ngày hôm đó không phải là Baek Si Eon đi nữa, thì cũng chẳng sao cả."
Trước khi tôi kịp hỏi ý gã là gì, bóng dáng Yoon Tae Oh đã biến mất sau cánh cửa phòng.
"Hà, no chết mất thôi..."
Ăn mì muộn thế này đúng là một sai lầm. Vốn dĩ cơ thể đang muốn đặt lưng xuống giường ngay lập tức vì men rượu và mệt mỏi, vậy mà sau khi ăn khuya rồi tắm rửa xong, đầu óc tôi lại tỉnh như sáo. Men rượu dường như đã bị bát mì cuối cùng gột rửa sạch sẽ không còn dấu vết, sự mệt mỏi cũng chẳng còn cảm thấy nữa. Chính vì thế mà dù đã nằm trên giường, tôi vẫn thao thức trằn trọc mãi không thôi.
'Tôi xin lỗi. Vì đã làm em sợ.'
Có lẽ vì không ngủ được nên trong đầu óc tỉnh táo của tôi lúc này toàn bộ đều hiện lên hình ảnh của một người. Có lẽ trình tự kia đã bị đảo ngược. Yoon Tae Oh nói rằng gã không nhớ chuyện kỳ ph*t t*nh, nhưng tôi có cảm giác như gã đang nói dối. Gương mặt gã, giọng nói gã khi xin lỗi tôi mà không cần bất kỳ bằng chứng nào, tôi không thể nào quên được. Bởi ngay cả khi đó chỉ là một giả thiết 'nếu tôi đã vào', thì điều đó nghe vẫn quá đỗi chân thành.
Tôi nghĩ chỉ cần một lời đó là đủ rồi. Dù gã đã bán cưỡng ép khiến tôi phải thốt ra lời thú nhận – mà thực chất không hẳn là thú nhận – rằng tôi chính là người đã vào nơi gã ph*t t*nh ngày hôm đó, nhưng tình huống đó có thể coi như là một trò đùa thôi cũng được. Chỉ cần biết rằng, lý do Yoon Tae Oh mong mỏi người vào nơi đó không phải là tôi, không phải vì gã ghét tôi, thế là đủ rồi.
Vì gã thấy có lỗi, vì gã sợ gã đã làm tôi hoảng sợ... vì gã lo lắng cho tôi.
'Cái đồ điên này. Sao lại xin lỗi một cách đáng sợ như thế chứ...'
Liệu tôi có thực sự mong muốn Yoon Tae Oh không biết những gì tôi đã làm hay không? Có lẽ là không phải vậy. Chẳng lẽ tôi đã mong gã nhận ra sự lựa chọn đầy khó khăn của mình và vỗ về tôi sao? Nếu không phải vậy, làm sao một lời nói đó lại có thể an ủi tôi đến thế.
'Tôi thích nó.'
Và cả một câu nói khác nữa. Có thể gã chỉ đơn thuần nói về sở thích đối với mì gói mà thôi, nhưng tai tôi lại không nghe ra như thế. Thích, thích, thích. Ai lại đi thích một thứ như mì gói một cách nặng nề đến thế cơ chứ... .
Một niềm hy vọng sục sôi trong tôi rằng khi trở về Seoul, vào một thời điểm thích hợp, tôi có thể khơi lại chuyện kỳ ph*t t*nh một lần nữa. Với sự tham lam của mình, tôi thậm chí còn muốn chạy ngay sang phòng gã lúc này để khẳng định chắc chắn rằng người đó chính là tôi.
Lần tới tôi cũng phải hỏi xem tại sao Yoon Tae Oh lại ghét Omega đến thế. Biết đâu đối với gã, việc tôi có phải là Omega hay không cũng chẳng quan trọng thì sao...? Và biết đâu, Yoon Tae Oh cũng đối với tôi... Một giọng nói cứ liên tục vang vọng bên tai như một lời hồi đáp.
Thích.
Cơ thể vốn tưởng như sẽ chẳng thể nào chợp mắt nổi bỗng chốc bị lôi cuốn vào cơn buồn ngủ, như thể bị nuốt chửng bởi cánh đồng tuyết trắng phủ đầy êm đềm.
Và khoảng thời gian tựa như một giấc chiêm bao ấy, đã sụp đổ một cách hư ảo như một giấc mộng phù du.