Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 8

Chương 008

"Đội trưởng đội 3, số tiền thẻ đã quẹt là bao nhiêu?"

"Dạ, 37 triệu won ạ."

"Còn nợ của nó?"

"Nợ bên công ty thẻ 23 triệu. Nợ nặng lãi là 50 triệu ạ."

Yoon Tae Oh chậm rãi tiến lại gần Kim Dae Hyun đang nằm bệt dưới sàn, nước mắt nước mũi dàn dụa cùng máu cam chảy ròng ròng. Hắn gập gối ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt gã.

"Nếu cần tiền thì cậu phải nói với tôi chứ."

"Hức... a, anh... em đau quá..."

Có lẽ Kim Dae Hyun đã lầm tưởng giọng nói phát ra từ miệng Yoon Tae Oh là sự dịu dàng. Dù dưới góc độ của tôi, giọng nói đó nghe nổi cả da gà, nhưng Kim Dae Hyun vẫn đang nũng nịu như thể đang hờn dỗi.

"Chẳng có chút hối cải nào cả."

"Á, áaaa!"

Yoon Tae Oh giơ tay, thô bạo nhấn mạnh vào chiếc mũi đã dập nát của Kim Dae Hyun. Nhìn cái cách hắn ra tay nghiệt ngã như muốn xuyên thủng luôn chiếc mũi ấy, tôi chỉ còn biết quay mặt đi chỗ khác. Sàn nhà đã loang lổ vết máu, và máu tươi vẫn không ngừng tuôn ra từ mặt Kim Dae Hyun.

"...Oẹ..."

Cơn buồn nôn muộn màng ập đến, nhưng tôi cố gắng kìm nén hết mức để không lộ ra ngoài.

"Em sai, em sai rồi... Á! A, anh...!"

"Ai là anh của mày? Chúng ta cùng huyết thống, hay là đã từng đầu ấp tay gối với nhau rồi?"

"Em sai rồi... hức..."

Kim Dae Hyun lảm nhảm lời hối lỗi như kẻ mất trí, và Yoon Tae Oh đứng dậy như thể đã ban phát chút lòng từ bi cuối cùng. Kang Seok Ho nhanh chóng chạy lại, rút khăn tay từ trong túi ra đưa cho hắn. Yoon Tae Oh vừa lau tay vừa mở lời:

"Và Tae Hyun à, cậu xin lỗi sai người rồi đấy."

'Bốp!' Cùng với tiếng động đục ngầu, cơ thể Kim Dae Hyun lại một lần nữa đập mạnh xuống sàn. Cái đầu bị ăn trọn cú đá từ đôi giày da của Yoon Tae Oh giờ đây đã biến dạng đến mức không còn nhận ra mắt mũi miệng đâu nữa.

"Thứ này không thể cải tà quy chính được rồi. Xử lý xong thì về nhà đi."

"Vâng, thưa giám đốc ."

Yoon Tae Oh dùng đế giày nghiến lên gò má của Kim Dae Hyun đang bất tỉnh, rồi lại rút thuốc ra châm. Dù không chỉ đích danh ai, nhưng việc Đội trưởng đội 3 Kang Seok Ho trả lời đã định đoạt xong số phận của Kim Dae Hyun.

"Làm gì đấy?"

"Dạ...?"

Trước câu hỏi bất chợt hướng về phía mình, tôi vội vàng chạy lại gần hắn. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu ý đồ của hắn là gì.

"Đi thôi, Thư ký Kim."

"...À, vâng."

Bị bất ngờ bởi bàn tay của Yoon Tae Oh đặt lên vai, tôi phản xạ tự nhiên đẩy người hắn ra.

"...Cậu đang làm cái quái gì thế?"

Chết tiệt, mình điên rồi. Tôi cứ hay quên mất vị trí của mình và tình cảnh hiện tại, nơi mà hắn có làm gì đi nữa thì tôi cũng phải chấp nhận. Nhìn biểu cảm cáu kỉnh của Yoon Tae Oh, tôi buộc phải vận dụng cái bộ não đang đình trệ này để tìm cách chữa cháy.

"Đồ, đồng hồ... tôi phải nhặt lại ạ. Cả áo khoác của tôi nữa..."

Phù... may quá. Nếu tôi mà nói "Tại tôi thấy nổi da gà thôi" thì chắc chắn tôi cũng bị giao cho Đội trưởng đội 3 xử lý luôn tại đây rồi. Chẳng đợi Yoon Tae Oh trả lời, tôi vội vặt nhặt chiếc đồng hồ đã vỡ nát mặt kính và chiếc áo khoác rách rưới của mình lên.

"Cậu mà còn để cái đồng hồ đó xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa xem."

"...Cái này là phiên bản giới hạn đính đá Sapphire xanh, trị giá tận 120 triệu won đấy ạ..."

"Thư ký Kim của chúng ta dạo này nhiều ý kiến nhỉ?"

"Phải, phải vứt đi chứ ạ! Cứ coi như là của đi thay người, vứt ở đây luôn ạ. Tôi chỉ... sợ sau này giám đốc đột nhiên muốn tìm lại thôi..."

Tôi ném phăng chiếc đồng hồ xuống sàn. Tiếc thì tiếc thật đấy, nhưng 120 triệu won so với mạng sống của tôi thì cũng chỉ là vật ngoài thân mà thôi.

"Đi."

"...Vâng..."

Bị Yoon Tae Oh đẩy vai thúc giục, trước khi rời khỏi phòng, tôi ngoái đầu nhìn lại. Thật may là tôi đã chạm mắt với Kang Seok Ho. Tôi nháy mắt ra hiệu đầy khẩn thiết: Nhặt lấy cái đồng hồ! Chết cũng phải nhặt! Hy vọng... cái gã đầu gỗ đó hiểu được ý tôi.

"giám đốc , tôi phải lái xe ạ."

"Cậu định bảo tôi ngồi vào ghế sau của cái đống rác di động này một lần nữa đấy à?"

"Dạ không... không phải thế... nhưng tôi cũng không thể ngồi ghế sau được..."

"Cậu dám để tôi lái xe còn cậu thì ngồi chễm chệ ở ghế sau sao, Thư ký Kim?"

"...Thư ký Baek ạ..."

"Phải rồi, Thư ký Baek."

Tôi thật chẳng hiểu nổi cái tên tâm thần này sẽ còn giở quẻ gì nữa. Đằng sau có cả dàn xe Sedan xịn xò, lại có cả chục nhân viên đội cảnh vệ, vậy mà hắn cứ nhất quyết đòi cầm lái chiếc SUV mà hắn chê lên chê xuống là không muốn ngồi ấy.

"Lên xe."

Khi mệnh lệnh đầy cáu kỉnh thốt ra, cơ thể tôi hành động trước cả lý trí. Tôi nhanh chóng leo lên ngồi vào ghế phụ.

"giám đốc ..."

"Đi trong im lặng đi."

"Không phải thế ạ... đường về nhà không phải hướng này..."

"Cậu tưởng tôi không tìm nổi đường về nhà mình chắc? Đi bệnh viện."

"Ngài, ngài bị thương sao?"

Tôi vội kéo tay Yoon Tae Oh đang không cầm vô lăng lại. Có lẽ vì vừa trải qua cuộc xô xát dữ dội nên trên mu bàn tay to lớn của hắn vẫn còn vương những vệt máu mờ. Thế nhưng mu bàn tay, lòng bàn tay hay ngón tay đều vẫn nguyên vẹn. Số máu đó rõ ràng không phải của hắn.

"...Hình như ngài không sao mà...?"

"Hà... không phải tôi, mà là Thư ký Kim... à không, Thư ký Baek."

"À, tôi về nhà bôi thuốc mỡ là được... à không, cảm ơn ngài."

Thấy Yoon Tae Oh thở dài một tiếng "Hà", tôi vội vàng đổi ý ngay lập tức. Tôi quên mất cái tên này cực kỳ ghét việc phải nhắc lại một chuyện nhiều lần. Sau đó, trong xe chỉ còn lại sự im lặng bao trùm.

Mà nhắc mới nhớ... chẳng phải người ta hay nói đàn ông khi lái xe trông rất quyến rũ sao? Trước đây tôi chưa từng có cảm giác đó, nhưng đột nhiên ý nghĩ ấy lại thoáng qua. Nhìn dáng vẻ Yoon Tae Oh lạnh lùng tập trung nhìn về phía trước, thật khó để không cảm thấy như vậy.

Vẻ ngoài nghiêng của hắn đẹp như một bức tranh, bắt đầu từ vầng trán cao thanh tú, dọc xuống sống mũi thẳng tắp, qua đôi môi mím chặt rồi đến đường xương hàm sắc lẹm. Đôi bàn tay và cổ tay cầm vô lăng trông cũng đặc biệt rắn rỏi. Ngay cả mùi thuốc lá thoang thoảng phát ra từ người hắn cũng khiến tôi cảm tưởng như đó là mùi nước hoa đắt tiền.

"Nhưng mà, Thư ký Kim."

"Vâng, thưa giám đốc ."

"Cậu định xoa bóp nó đến bao giờ nữa?"

"Dạ...?"

Ánh mắt Yoon Tae Oh khẽ lướt qua tôi, rồi hắn hất cằm chỉ xuống phía dưới.

"Tôi đang hỏi là cậu định cầm tay tôi như thế đến bao giờ."

Nơi hắn chỉ có ba bàn tay đang đan vào nhau. Hai bàn tay tôi đang bao trọn lấy bàn tay to lớn của Yoon Tae Oh. Có vẻ như trong lúc mải mê ngắm nhìn hắn lái xe, tôi đã vô thức nắm lấy và xoa bóp tay hắn từ lúc nào không hay. Bảo sao tôi cứ thấy cảm giác ở tay thật ấm áp và dễ chịu.

"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ạ!"

Có lẽ... tôi khó mà sống sót qua nổi ngày hôm nay. Nhìn Yoon Tae Oh lại thở dài một tiếng thườn thượt, tôi chắc chắn điều đó... Chẳng biết hắn có đang chở tôi ra bãi tha ma nào đó thay vì bệnh viện không nữa.

❖ ❖ ❖

"Nói đi."

"Dạ...?"

Vừa về đến nhà, Yoon Tae Oh đã cởi bỏ áo khoác. Hắn là kẻ dù có hành động thô bạo đến đâu ở bên ngoài thì vẫn giữ được vẻ lịch lãm trong bộ Âu phục và thực hiện mọi cử chỉ một cách mượt mà. Hắn vứt chiếc áo khoác lên sofa với động tác có phần bực dọc, rồi nới lỏng cà vạt ném lên bàn.

Sau đó hắn ngồi xuống, đặt khuỷu tay lên gối, hai tay đan vào nhau hướng về phía trước. Hắn nghiêng người, nhìn thẳng vào tôi đang đứng đối diện phía bên kia bàn và mở lời:

"Giải thích đi chứ. Tôi nhớ rõ ràng là đã chỉ thị cậu đi bệnh viện rồi về nhà nghỉ ngơi cơ mà."

"...Tôi xin lỗi."

"Cậu không hiểu tiếng người à? Tôi bảo cậu giải thích chứ không phải xin lỗi."

Sao mà... đáng sợ thế này...? Ở trên xe và ở bệnh viện thấy hắn không nói gì, tôi cứ ngỡ chuyện đã qua, nhưng Yoon Tae Oh lúc này trông còn lạnh lùng và đáng sợ hơn cả lúc ở trong phòng karaoke lúc nãy. Tôi giấu đôi bàn tay đang đan vào nhau vì lo lắng ra sau lưng.

"Chuyện là... tôi nhận được tin báo Kim Dae Hyun đã bỏ trốn, à không... biến mất, nên tôi đã đi tìm cậu ta ạ."

"Ai chỉ thị?"

"Là Đội trưởng Thư ký đội 2 ạ, nhưng đó không phải là chỉ thị. Chỉ là phối hợp công việc thôi ạ."

"Đúng là loạn hết rồi. Từ bao giờ mà đám thư ký các người dám tự ý hành động khi không có lệnh của tôi vậy?"

Đây mới chính là điểm đáng sợ thật sự của Yoon Tae Oh. Nếu hắn chỉ là một tên điên thì không sao, nhưng đằng này hắn lại sắc sảo đến lạ kỳ. Đặc biệt là khi nói về công việc, tuyệt đối không được phép lơ là. Chẳng phải tự nhiên mà ở cái tuổi này hắn đã ngồi ghế giám đốc và điều hành khối tài sản khổng lồ như vậy.

"...Nhưng thưa giám đốc , lúc nãy ngài gọi điện cho tôi và bảo 'Bắt thằng Kim Dae Hyun về đây ngay lập tức' mà..."

"Bây giờ cậu định bắt bẻ câu chữ với tôi đấy à? Nếu tôi ra lệnh thì cậu phải báo cho đội cảnh vệ hoặc điều động đội thư ký đang sẵn sàng chứ. Vậy ý cậu là từ nay ngay cả việc hít thở tôi cũng phải phê duyệt cho Thư ký Kim mới được hả?"

Điên thật rồi... Từ khi tôi đến thế giới này, à không, từ khi tôi xem bộ phim hắn đóng đến nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy Yoon Tae Oh nói dài như vậy. Có lẽ cái cớ mà tôi vừa đưa ra để biện minh chính là vấn đề.

"...Tôi xin lỗi..."

"Chỉ bằng miệng thôi sao?"

Biết ngay mà. Đời nào hắn lại bỏ qua cho tôi dễ dàng như thế.

"Tôi xin nhận mọi hình phạt ạ..."

"Thật sao?"

Trước câu hỏi ngược lại của Yoon Tae Oh, tôi đang cúi đầu 45 độ bỗng phải ngẩng lên. Đó là vì giọng nói của hắn nghe như chứa đầy ý cười, dù chuyện đó thật khó tin.

"Trên mặt Thư ký Kim hiện rõ mồn một dòng chữ: 'Mẹ kiếp, mình chẳng muốn nhận hình phạt nào cả' kìa."

...Gì thế này, cái tên này tinh tường từ bao giờ vậy...?

"Dù vậy thì chuyện này không thể bỏ qua được. Cậu thừa biết tôi không bao giờ dung thứ cho việc kháng lệnh mà."

"...Vâng..."

Đúng là như vậy. Thôi thì thằng chó này, cứ chặt phăng một cánh tay của tôi để bù đắp đi cho rồi. Buông xuôi rồi tôi lại thấy nhẹ lòng hơn.

"Cấm túc đi."

"Dạ...?"

"Tôi bảo cậu bị cấm túc đấy. Cho đến khi vết thương lành hẳn, đừng có mà vác mặt ra khỏi nhà."

Giọng nói nghiêm nghị vang lên. Lạnh lùng và nặng nề. Thế nhưng nội dung hình phạt hình như có gì đó sai sai...? Đây chẳng phải là... hắn đang cho tôi nghỉ phép sao...?

Bình Luận (0)
Comment