Chương 006
Dù sao thì hai người phụ nữ kia vẫn còn chút tỉnh táo. Ngay khi thấy trên tay tôi cầm một thứ chẳng khác gì hung khí, họ chẳng màng đến việc mặc lại mớ quần áo mỏng manh mà cứ thế vơ lấy rồi lao thẳng ra khỏi phòng.
"Này! Còn chưa xong việc mà định đi đâu hả? Đứa nào bước ra khỏi đây thì đừng hòng nhận được một xu, cứ liệu thần hồn đấy!"
Mặc cho tiếng quát tháo đầy cáu kỉnh của Kim Dae Hyun, bước chân của họ vẫn không hề dừng lại. Cái gã điên này dường như vẫn chưa nắm bắt được tình hình thì phải.
"Dae Hyun à, trông cậu ra nông nỗi này là sao...."
"Mày là thằng nào? Sao lại biết tên tao?"
Nghe loáng thoáng đâu đó thì Kim Dae Hyun là hạng người khá trầm tính và mong manh cơ mà.... Đúng là nếu so với một Beta bình thường thì đường nét cơ thể cậu ta có phần mảnh khảnh thật. Mà... có vẻ cái chỗ đó cũng thế. Thế nhưng, trái ngược với ngoại hình, ấn tượng và cách nói năng của gã chẳng có chút gì liên quan đến hai chữ "trầm tính" hay "mong manh" cả. Trông gã hệt như một tên công tử bột đổ đốn trong giới ăn chơi vậy.
"Louis XIII... rồi cả Macallan nữa... Cậu điên thật rồi Dae Hyun à? Có tiền không mà gọi thế này...?"
Vỏ chai lăn lóc dưới sàn nhiều đến mức kinh ngạc. Toàn là những loại rượu có mức giá khiến người ta phải há hốc mồm. Cứ nhìn đống hóa đơn thẻ chất đống ở nhà là đủ hiểu rồi. Chắc hẳn gã đã định quẹt thẻ của Yoon Tae Oh, hoặc là đã quẹt rồi cũng nên.
"Tao hỏi mày là thằng nào, mẹ kiếp!"
Có lẽ Kim Dae Hyun đã tỉnh táo lại đôi chút, gã đang loay hoay tìm sơ mi và quần để mặc vào. Tôi đã định thừa lúc gã đang mặc đồ mà xông đến đập cho một trận, nhưng vì không biết Yoon Tae Oh còn ý định gì với gã hay không, nên tôi phải đưa gã đi mà không được để lại vết thương nào.
"Tôi đến từ MK Capital... cậu biết chứ? Công ty của giám đốc Yoon Tae Oh, người mà cậu đã cuỗm thẻ rồi bỏ trốn ấy."
"Thì sao? Chơi bời với gã đó chừng ấy thời gian thì cũng phải trả cái giá này chứ không phải sao? Mẹ kiếp, anh có biết tôi đã vất vả thế nào để giả vờ yêu đương với cái gã đó không?"
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng từ lúc mới vào phòng giờ lại càng đậm nét hơn. Những ký ức về Kim Dae Hyun dần hiện về, cộng với tính cách mục kích trước mắt, chắc chắn đây tuyệt đối không phải gu của Yoon Tae Oh.
"Thì ra Dae Hyun là dân lừa đảo chuyên nghiệp cơ à.... Định làm một vố lớn nhưng xem chừng không tìm ra lối thoát nên mới làm liều hả?"
Đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra. Dù có thiếu suy nghĩ đến đâu đi nữa, sao gã có thể nảy ra ý định lừa đảo khi nhìn vào mặt Yoon Tae Oh cơ chứ? Cái gương mặt mà chỉ cần chạm mắt trên đường thôi cũng đủ để người ta sợ đến mức tè ra quần rồi. Đồng tiền đúng là đáng sợ thật. Đứng trước tiền bạc, có lẽ lý trí của con người ta đều bị tê liệt hết cả.
"Tôi vốn dĩ không có sở thích bị đàn ông đâm sau đít đâu."
"Phía trước trông cũng chẳng dùng được việc gì cho cam."
Trước lời mỉa mai của tôi, khuôn mặt Kim Dae Hyun biến dạng vì giận dữ, gã chộp lấy chiếc ly pha lê trước mặt rồi ném thẳng về phía tôi. Có lẽ vì vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nên chiếc ly đập trúng vào bức tường cách khá xa mặt tôi và vỡ tan tành.
"Đi nhẹ nhàng thôi Dae Hyun à. Anh đây hôm nay mệt lắm rồi, không còn sức để đánh nhau đâu."
"Nói cái quái gì thế hả thằng chó điên nà...!"
'Bốp!' Một tiếng động đục ngầu vang lên khiến Kim Dae Hyun phải ngậm miệng lại. Đó là do tôi đã ném phần cổ chai sâm panh vỡ trong tay vào bức tường ngay sát cạnh mặt gã.
"Tôi cố ý ném vào đó đấy. Nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu."
Nói đoạn, tôi cầm lấy chiếc gạt tàn pha lê trên bàn. Ý tôi là, lần tới sẽ là cái này đấy. Thế nhưng, có lẽ tôi đã vô tình "gậy ông đập lưng ông" rồi.
"Hà, không biết mày từ xó xỉnh nào chui ra, nhưng đừng có hối hận nhé."
Khí thế của Kim Dae Hyun thay đổi hẳn. Có thể nói là gã trông có vẻ tự tin hơn. Từ trong túi quần mà gã vừa xỏ vào, một vật đen kịt được rút ra. Tiếng "cạch" vang lên đồng thời với một lưỡi dao sắc lạnh bật ra. Có vẻ như lưỡi dao đầy đe dọa kia chính là nguồn cơn của sự tự tin đó.
"Trông tôi thế này thôi chứ cũng có nghề trong khoản này lắm đấy?"
"...Trông ra dáng lắm, Dae Hyun à."
Đúng chuẩn một tên du côn hạng ba. Một sự kết hợp hoàn hảo với đống rác rưởi nơi ngõ tối bẩn thỉu. Ánh mắt tôi khóa chặt vào Kim Dae Hyun, gã cầm dao ngược tay và dần thu hẹp khoảng cách, tôi chậm rãi lùi bước về phía sau. Nhìn cách gã cầm dao có vẻ khá điêu luyện, tôi bỗng thấy chiếc gạt tàn pha lê nặng trịch trong tay mình trở nên thật thảm hại.
"Thôi được rồi, tôi sẽ coi như không biết chuyện cậu quẹt thẻ từ nãy đến giờ. Cứ coi như đó là tiền bồi thường tinh thần đi!"
"Không cần. Dù sao tao cũng chẳng có ý định trả."
Phải rồi, chúng tôi cũng chẳng có ý định đòi lại đâu. Mặc cho tôi cố kéo dài thời gian, Kim Dae Hyun vẫn lầm lũi tiến lại gần. Mũi dao nhọn hoắt vẫn hướng thẳng về phía tôi, và tôi buộc phải đưa ra lựa chọn. Hoặc là cứ thế bất lực để Kim Dae Hyun đâm chết, hoặc là làm gã bị thương rồi bị Yoon Tae Oh xử tử.
Gã rút ngắn khoảng cách rất nhanh. Dưới ánh đèn mờ ảo, khi nhìn rõ tia sáng trong mắt gã, tôi chắc chắn gã không còn tỉnh táo nữa. Không biết có phải do ảo giác không, nhưng tôi cảm nhận được cả sát khí từ gã.
Năm bước, ba bước... rồi một bước.
"Chết đi, thằng chó!"
Thực ra cũng chẳng có gì phải đắn đo lâu. Đằng nào thì chết dưới dao của Kim Dae Hyun hay để gã trốn mất thì tôi cũng tiêu đời. Làm gã bị thương thì có thể tôi sẽ chết. Nhưng đó chỉ là khả năng thôi, không phải là chắc chắn. Mà... nếu Yoon Tae Oh vẫn còn tình cảm với Kim Dae Hyun thì việc tôi làm gã bị thương rồi bị xử tử coi như là điều chắc chắn rồi.
'Bốp!'
Nhìn gã vung dao với một động tác tay cực lớn, tôi liền ném thẳng chiếc gạt tàn về phía gã. Ngay khi nó đập trúng vào đầu gã, một tiếng động như có thứ gì đó vỡ ra vang lên, bóng người vừa tiến đến sát trước mặt tôi đổ rạp xuống sàn như bị hất văng đi. Và rồi... trong chớp mắt, máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ cả mặt sàn.
"Dae, Dae Hyun à...!"
...Hỏng bét rồi, hình như gã chết rồi.
Tôi vội vàng tiến lại gần Kim Dae Hyun đang nằm bất động như một xác chết. Đặt tay lên ngực gã, thật may là gã chưa chết, nhưng đầu gã bị rách một mảng lớn hơn tôi tưởng, máu tươi đỏ rót ra ồ ạt.
"...Oẹ...!"
Phần da thịt nơi vết thương bị rách toác và sưng tấy, cộng với dòng máu đỏ thẫm chảy lênh láng thấm đẫm khuôn mặt và mặt sàn khiến tôi không khỏi cảm thấy buồn nôn. Dù đây là cảnh tượng do chính tay mình gây ra, tôi vẫn phải cố kìm nén cơn nôn mửa, vơ lấy chiếc khăn ướt dưới sàn để ấn chặt vào trán gã nhằm cầm máu.
Bỏ qua việc lòng tôi chẳng màng đến chuyện gã sống hay chết, nỗi lo lắng vẫn bủa vây lấy tôi. Nghĩ đến cảnh Yoon Tae Oh sẽ nổi điên khi thấy bộ dạng đầy thương tích này của Kim Dae Hyun, tôi không thể không lo cho cái mạng mình.
"Hà, điên mất thôi thật sự... Sao mày lại hứng trọn cái cú đó như thế hả cái thằng này."
Chuyện đã rồi cũng chẳng biết làm sao, tôi một tay giữ vết thương cầm máu, tay kia định cho vào túi áo khoác lấy điện thoại ra. Đúng lúc đó.
"...Ơ...?"
Phía trên khuỷu tay của cánh tay đang cầm máu, một cơn đau nhói ập đến. Cánh tay đang ấn chặt vào trán Kim Dae Hyun bỗng chốc mất sạch sức lực.
"Chết, chết đi... thằng chó này!"
Kim Dae Hyun, kẻ tôi tưởng đã bất tỉnh, giờ đang mở trừng mắt lườm tôi trân trân. Không biết là do máu chảy vào mắt hay do gã đang cố chấp mở mắt mà lòng trắng đỏ ngầu, trông đáng sợ như đang đối diện với một con quỷ. Chẳng biết sức mạnh từ đâu ra, trong chớp mắt tầm nhìn của tôi chao đảo, cơ thể đang ngồi trên người gã của tôi bị lật ngược lại.
"Á! Mẹ kiếp, đầu tao đau quá...!"
Tiếng gào thét đầy oán hận của Kim Dae Hyun nghe còn có vẻ tỉnh táo hơn cả lúc đầu gã chưa bị vỡ. Có lẽ cơn đau vượt quá giới hạn đã khiến gã tỉnh táo lại chăng.
"Khục, khục...! Dae Hyun à... cổ, cổ tôi!"
Bàn tay gã đang bóp chặt cổ tôi mạnh đến mức kinh người. Điện thoại đã rơi khỏi tay tôi từ lâu, dù tôi có vùng vẫy hai tay cào cấu vào cánh tay gã thì lực bóp chỉ càng trở nên thô bạo hơn.
"Sao? Đầu của người khác thì bị mày đập vỡ được, còn cái cổ của mày thì quý giá lắm hả? Đừng có cử động. Trước khi tao cắt đứt cổ mày."
Đôi tay đang vùng vẫy của tôi khựng lại. Một phần là nhờ gã đã nới lỏng tay khỏi cổ tôi, phần khác là vì những giọt máu đỏ như thác đổ từ mặt Kim Dae Hyun đang nhỏ từng giọt xuống mặt tôi.
"Dae Hyun à, chúng ta có gì thì từ từ nói...."
"Câm miệng."
Và lý do quan trọng nhất là con dao xếp gã đang cầm đang kề sát cổ tôi. Cảm giác nhói đau nơi làn da mỏng manh khi lưỡi dao sắc lẹm chạm vào như muốn đâm xuyên qua khiến tôi hiểu rằng gã không hề nói đùa.
"Phải rồi, là giám đốc MK thì chắc là nhiều tiền lắm nhỉ? Bảo yêu đương mà chừng này tiền cũng không cho được sao? À! Mày cũng là nhân viên ở đó thì chia cho tôi ít tiền của mày đi. Được chứ?"
Nếu trên đời này có ác quỷ, chắc hẳn thằng này chính là quỷ tham tài. Nhìn khuôn mặt gớm ghiếc đầy máu của gã, tôi lại thấy cơn buồn nôn trào lên. Trong lúc đó, gã vẫn nở nụ cười rạng rỡ rồi bắt đầu lục soát túi áo tôi. Mỗi khi gã cử động, tôi lại không dám nhúc nhích vì sợ lưỡi dao kề cổ sẽ cứa sâu vào da thịt.
"Gì đây, chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Hơn chục tờ 50.000 won. Đó là số tiền Yoon Tae Oh đưa cho tôi hồi sáng bảo tôi đi bệnh viện kiểm tra. Một kẻ nợ nần cả chục triệu won mà dám coi thường số tiền gần 500.000 won này sao? Chuyện đó để sau hãy tính. Trước tiên là cái cổ của tôi sắp lìa khỏi thân rồi đây.
"...Tôi biết rồi! Cầm lấy số tiền đó rồi đi đi, Dae Hyun à... ư...!"
"Tiền thì dĩ nhiên là tôi phải lấy rồi, thằng ngu."
Kim Dae Hyun nhét mớ tiền đẫm máu vào túi quần rồi cười như một kẻ mất trí.
"Vậy thì vĩnh biệt nhé, thằng tay sai."
Máu tươi có lẽ đã tràn cả vào trong miệng, hàm răng trắng của Kim Dae Hyun khi cười cũng nhuộm một màu đỏ rợn người, làm tăng thêm cảm giác kinh dị.
"Dae Hyun à, chúng ta hãy nói chuyện...!"
Cánh tay cầm dao của Kim Dae Hyun rời khỏi cổ tôi và vung cao lên quá vai. Điểm rơi của lưỡi dao đó đã quá rõ ràng. Vì hai cánh tay đã bị đầu gối gã đè chặt nên dù có vùng vẫy thế nào tôi cũng không thể hất gã ra được.
Không đành lòng nhìn cảnh cổ mình bị đâm xuyên qua, tôi nhắm nghiền mắt lại. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho giây phút cuối cùng. Thế nhưng, dù cảm giác như đã trôi qua một thời gian khá lâu, cơ thể tôi vẫn không hề thấy đau đớn. À... chắc là vậy rồi. Người ta bảo trước khi chết, cuộc đời sẽ hiện ra như một thước phim và thời gian như chậm lại mà.
Thế nhưng, sự im lặng này kéo dài quá mức khiến tôi phải hé mắt nhìn.
"Thư ký Baek, cậu đang làm cái quái gì thế."
Và trước cảnh tượng ấy, tôi chỉ muốn nhắm mắt lại lần nữa.
"...Đại, giám đốc ...."
Kim Dae Hyun vẫn đang ngồi đè lên người tôi, nhưng phía sau gã là Yoon Tae Oh. Yoon Tae Oh đang nắm chặt cổ tay cầm dao của Kim Dae Hyun, bàn tay còn lại thì đặt lên đầu gã. Nhìn biểu cảm của hắn thì có vẻ như chẳng có chút cảm xúc nào, nhưng người luôn ở bên cạnh quan sát như tôi thì hiểu rõ. Hiện giờ, Yoon Tae Oh đang ở bờ vực của sự bùng nổ.