Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 53

Chương 053

"Tôi cũng thấy đó là một lời nhảm nhí... à không, một lời nói quái gở.... Ngài ấy chỉ nói có vậy rồi không bảo gì thêm nên tôi cũng chẳng biết gì hơn."

Vì nhát gan và sợ tôi lo lắng nên mới bảo tôi ở nhà sao. Chắc chắn nội dung này có sắc thái khác hẳn với những gì Yoon Tae Oh đã nói với tôi lúc nãy. Có lẽ có thể tặc lưỡi bỏ qua rằng đó chỉ là một lời bao biện. Bởi vì gã vốn không phải kiểu người hay để lộ lòng mình cho ai biết.

Thế nhưng tôi không tài nào rũ bỏ được cảm giác lấn cấn đã cảm nhận từ Yoon Tae Oh vào khoảnh khắc gã nói không cần tôi. Một cái gì đó... thật mất tự nhiên trong tình huống ấy.

"Mà sao cậu vẫn còn sống sót được hay vậy. Điều giám đốc ghét nhất chính là không tuân thủ mệnh lệnh mà."

"Thì... tôi cũng bị mắng t-tơi bời rồi."

"Chắc chắn rồi. Đến tôi còn thấy giận cơ mà. Dù sao thì thấy cậu bình an vô sự là tốt rồi, nhưng từ giờ tuyệt đối đừng làm thế nữa nhé."

Trước sự lo lắng thái quá của Kang Seok Ho, tôi chỉ biết gật đầu qua loa cho xong chuyện. Hình ảnh của Yoon Tae Oh cứ mãi hiện lên trong trí óc. Biết đâu... ở thế giới này....

 

"Đây là một kiểu bắt cóc mới đấy à."

"Bắt cóc ai cơ? giám đốc á...?"

"Làm cái trò gì với một người vừa mới rời khỏi biệt thự thế này."

Đồ điên, ai mà bắt cóc nổi ngài chứ. Một ngày sau khi tôi rời khỏi biệt thự, Yoon Tae Oh cũng ung dung tự tại bước ra khỏi nơi ph*t t*nh. Tôi đã đưa gã thẳng tới bệnh viện làm điểm đến tiếp theo. Nhìn gã có vẻ mệt mỏi một cách khó hiểu dù đã nghỉ ngơi thoải mái suốt một tuần, tôi càng thấy suy nghĩ của mình là đúng.

"Chẳng qua là tôi thấy lo lắng về việc kỳ ph*t t*nh bị chậm trễ thôi ạ."

Đúng là một chuyện hiếm thấy. Việc chu kỳ ph*t t*nh của một Alpha trội lệch đi hơn một tuần là điều không bình thường. Dĩ nhiên, đó chỉ là lý do bề nổi thôi.

Nằm trên giường tối qua, tôi nhớ lại cảm giác kỳ lạ từ Yoon Tae Oh và bắt đầu nghi ngờ liệu cơ thể gã có gặp vấn đề gì không. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng những lời nói và hành động không giống phong thái thường ngày của Yoon Tae Oh gần đây có thể là do thể trạng của gã, nên mới đặt lịch khám bệnh.

"Dù vậy thì làm gì mà phải khám tổng quát cơ chứ. Chậm trễ một chút cũng là chuyện thường mà."

Có vẻ vì tự hiểu rõ tình trạng cơ thể mình nhất nên Yoon Tae Oh lộ vẻ bất mãn. Tôi lại phải tìm cách dỗ dành cái 'thằng bé' đang lầm bầm vì không muốn bị tiêm này thế nào đây.

"Trên vai giám đốc nhà ta gánh vác sinh mạng của biết bao nhiêu nhân viên đấy ạ.... Cả tôi nữa... chẳng phải sức khỏe của giám đốc là ưu tiên hàng đầu sao...?"

"Vậy à."

"Ôi trời, dĩ nhiên rồi. Đêm qua tôi lo lắng đến mức không chợp mắt nổi tí nào đây này."

"Đến mức mất ngủ luôn sao...?"

Dù lý do không phải vậy, nhưng đúng là tôi đã không ngủ ngon. Thì... việc lo lắng cơ thể Yoon Tae Oh có vấn đề cũng là thật mà.

Mãi sau khi nghe tôi ca ngợi tầm quan trọng của sức khỏe gã một hồi lâu, gã mới chịu ngoan ngoãn đi kiểm tra. Ngay cả tôi cũng thấy hơi quá đà khi gã phải trải qua cuộc kiểm tra chuyên sâu với đủ loại máy móc tân tiến nhất. Có lẽ vì tự thấy bản thân không nắm bắt được lịch trình ph*t t*nh của chủ nhân nên ông bác sĩ lại càng sốt sắng chăm sóc Yoon Tae Oh một cách rình rang hơn. Nhờ vậy mà đến cuối buổi chiều, chúng tôi đã có kết quả kiểm tra trên tay.

"giám đốc ...."

Vị bác sĩ nhìn vào màn hình với vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Ông ta vừa rung đùi vừa cắn môi liên tục. Không biết có phải cố tình hay không mà ông ta cứ di chuyển chuột bận rộn, tạo nên một bầu không khí khẩn trương.

"Bớt diễn trò đi và nói nhanh lên."

À, hóa ra cũng có lúc tâm đầu ý hợp với Yoon Tae Oh thế này. Đúng đấy. Một kẻ thủ vai phụ mà sao lại cứ thích làm màu thế không biết. Tôi thấy các bác sĩ ở thế giới này có thói quen hễ nói chuyện gì dù nhỏ nhặt cũng cứ phải bày ra cái vẻ nghiêm trọng như vậy. Lần trước ông bác sĩ điều trị cho tôi cũng thế.

"X-xin lỗi ngài. Chỉ số có chút kỳ lạ.... Trước mắt thì cơ thể không có gì bất thường, nhưng chỉ số tin tức tố lại vô cùng bất ổn."

"Tôi muốn ông nói cho rõ ràng vào. Tôi không phải là bác sĩ."

"Chỉ số cực đại đã tăng cao hơn nữa ạ...."

"Có thể tăng cao hơn nữa sao? Tôi tưởng... nó đã ở mức kịch trần rồi chứ...?"

Lần này tôi buộc phải lên tiếng xen vào. Bởi vì sau lời nói mập mờ của vị bác sĩ, một tiếng thở dài thườn thượt đã phát ra từ cánh mũi của Yoon Tae Oh. Điều đó rõ ràng có nghĩa là gã đã quá lười để đặt thêm câu hỏi rồi. Trước khi cái tên thiếu kiên nhẫn này bẻ cổ gã bác sĩ thì tôi phải nghe cho xong kết quả chứ.

"Vâng, vốn là như vậy, nhưng hiện tại nó đã tăng cao đến mức gần như không thể đo lường được."

Có chuyện đó... sao...? Chỉ số không thể đo lường được là có ý gì chứ...?

"Chuyện đó có ảnh hưởng đến sức khỏe không?"

"Có lẽ là không đâu ạ."

"Có lẽ?"

"Không! S-sẽ không ảnh hưởng gì đâu. Tuy nhiên...."

Trước câu hỏi vặn vẹo của Yoon Tae Oh, vị bác sĩ đã đưa ra cách diễn đạt chính xác hơn.

"Tuy nhiên, chỉ số cực tiểu cũng thấp đến mức không tưởng. Vì vậy mà chu kỳ ph*t t*nh dường như đã trở nên bất ổn. Nói tóm lại, chuyện này là...."

Ông ta vừa nhìn sắc mặt Yoon Tae Oh vừa chọn lọc từ ngữ. Tôi thật sự muốn tìm cho bằng được tên tác giả viết nên kịch bản này. Sắp chết vì sốt ruột rồi đây. Làm ơn giải thích cho nó mát lòng mát dạ chút đi.

"Ngài đã bao giờ nghe nói về Tắm tin tức tố chưa ạ?"

"Tắm, cái gì cơ?"

"Đó là việc Alpha hoặc Omega để lại dấu vết của mình lên đối phương... một cách quá mức ạ."

Tôi biết điều đó. Đó là khi những Alpha hoặc Omega có tính chiếm hữu cao vương vãi mùi hương của mình lên cơ thể bạn đời để ngăn cản những cá thể khác tiếp cận.

"Tiến sĩ phải là người hiểu rõ nhất là chuyện đó không thể xảy ra chứ."

"V-vì thế nên tôi cũng đã kiểm tra lại mấy lần rồi... nhưng dù nhìn thế nào thì cũng chỉ có thể giải thích bằng điều đó thôi. Ít nhất là ngài đã phải tiếp xúc với một lượng tin tức tố tương đương với việc Tắm tin tức tố thì mới có thể...."

Cái thứ nhảm nhí gì thế này. Yoon Tae Oh là kẻ cực kỳ dị ứng với Omega mà. Xung quanh gã chẳng có lấy một mống Omega nào... khoan đã, có một người mà.

...Chính là tôi.

"Chắc chắn là có lý do! Khác chứ. Đúng không tiến sĩ?"

Có lẽ lúc đó giọng tôi đã vút lên quá cao. Cao đến mức Yoon Tae Oh đang ngồi trước mặt phải xoay người lại nhìn. Tôi vội vàng chỉnh lại giọng nói và hối thúc câu trả lời mình muốn nghe.

"Không ạ. Dường như không phải do yếu tố nội tại. Chỉ có thể kết luận là do ngài bị ảnh hưởng bởi tin tức tố khác thôi."

...Hỏng bét rồi.

"Vậy thì bây giờ."

Những ngón tay của Yoon Tae Oh bắt đầu gõ liên hồi lên đùi gã.

"Ý ông là xung quanh tôi đang có một Omega sao."

Thế rồi từ miệng gã phát ra một giọng nói lạnh lẽo đến mức chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi. Tôi cố gắng gồng cứng quai hàm đang run rẩy để che giấu sự căng thẳng, nhưng trái tim đã bắt đầu đập loạn nhịp một cách điên cuồng mất rồi.

Tôi nhìn gã bác sĩ với ánh mắt đầy cầu khẩn. Làm ơn, làm ơn đi....

"Vâng. Có thể ngài không cảm nhận được, nhưng xác suất cao là do tiếp xúc với Omega nên tin tức tố mới trở nên bất ổn như vậy ạ."

Kết thúc rồi, kết thúc thật rồi.

 

"...và, ...để ...cho."

"Vâng, thưa giám đốc ."

'À... chết tiệt, rốt cuộc là họ đang nói cái gì vậy.' Dù tôi có hé cửa và áp tai thật sát vào thì cũng không thể nghe rõ những gì đang được thảo luận trong văn phòng của Yoon Tae Oh. Chỉ có giọng nói trầm đục của Kang Seok Ho là thỉnh thoảng lọt ra ngoài.

Chẳng biết họ đang mưu tính cái gì mà lại không cho tôi vào, chỉ để Kang Seok Ho ở lại bàn bạc bí mật. Kể từ sau khi rời bệnh viện, vì trong lòng có tật nên tôi cứ luôn phải thấp thỏm nhìn sắc mặt của Yoon Tae Oh.

"Cậu đang làm gì đấy, Thư ký Kim."

Trong lúc tôi còn đang mải mê lắng nghe xem tại sao trong văn phòng lại im ắng đến vậy, thì cái giọng nói nãy giờ nghe không rõ lại vang lên ngay sát bên cạnh, vô cùng rành mạch.

"...giám đốc ?"

"Tôi hỏi cậu đang làm cái gì cơ mà."

Cánh cửa vốn đang khép hờ bỗng mở toang, để lộ thân hình của Yoon Tae Oh đen ngòm như một bóng ma. Trước câu hỏi được đặt ra khi một tay gã vẫn đang giữ lấy cánh cửa, bộ não tôi bắt đầu vận hành với tốc độ cực nhanh. Nếu tôi bảo vì tò mò muốn biết các người đang lập kế hoạch gì nên tôi lén nghe trộm một chút, thì hôm nay chắc chắn sẽ là ngày tôi nghỉ việc mất. Nghỉ việc cả cuộc đời này luôn.

"Tôi, tôi định hỏi xem mọi người có muốn uống cà phê không thôi ạ. Cũng sắp đến giờ uống cà phê sáng rồi."

"Cà phê à."

Khóe môi của Yoon Tae Oh giật giật. Nhưng đôi mắt gã vẫn nheo lại sắc lẹm. Đó là một nụ cười khẩy.

"Từ bao giờ mà cậu lại tuân thủ giờ uống cà phê của tôi chuẩn xác đến thế nhỉ."

Dường như Yoon Tae Oh vốn đã có ý định rời khỏi văn phòng, gã lướt qua tôi và tiến về phía thang máy.

"Ngài định đi đâu vậy ạ...?"

"Tại sao tôi lại phải nói chuyện đó với Thư ký Kim... à, cậu là thư ký cơ mà."

Có lẽ gã cũng đang ở cái độ tuổi dậy thì hay sao ấy. Dạo gần đây cái tâm tính vặn vẹo của gã, hễ tôi nói gì là phải phủ nhận trước đã, cứ lộ ra thường xuyên. Giờ thì gã còn suýt quên mất tôi là thư ký của gã và buông lời càn quấy.

"Tôi định đi tham quan bên trong công ty một chút sau một thời gian dài, nên cậu không cần đi theo đâu. Thay vào đó, Đội trưởng Đội bảo vệ số 3 chắc là đang bận rộn lắm, cậu nên qua đó mà xem."

Đứng trước thang máy, Yoon Tae Oh phẩy tay ra hiệu cho tôi biến đi. Hành động đó chẳng khác nào đang xua đuổi một con ruồi, nhưng dưới góc nhìn của gã, tôi và con ruồi chắc cũng chẳng khác nhau là mấy.

"...Ngài đi thong thả ạ."

Để lại một cảm giác bồn chồn khó tả, Yoon Tae Oh bước vào thang máy, còn tôi thì quay trở lại văn phòng.

'...Bất an quá, thực sự rất bất an....'

Kể từ khi rời bệnh viện ngày hôm qua, Yoon Tae Oh hành động thản nhiên hơn tôi tưởng. Tôi cứ ngỡ gã sẽ ra lệnh tìm cho bằng được tên Omega đó để xé xác ra ngay lập tức cơ. Trải qua một đêm yên bình trái ngược hẳn với sự căng thẳng tột độ, người đầu tiên Yoon Tae Oh gặp hôm nay chính là Kang Seok Ho. Kẻ sát thủ quái vật, Kang Seok Ho.

Trước khi bước vào văn phòng, những bóng đen cao lớn lướt qua tôi và đổ dồn về phía phòng thư ký.

"Từ bây giờ, phong tỏa lối ra vào phòng thư ký."

Sự bất an đã trở thành hiện thực sớm hơn dự kiến. Khi bước vào theo sau họ, tôi thấy phòng thư ký đã bị các nhân viên của Đội bảo vệ số 3 bao vây chặt chẽ. Đội ngũ thư ký vốn không biết chuyện gì đang xảy ra chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt hỗn loạn, chẳng ai dám hé môi phàn nàn.

"Đội trưởng Kang, anh đang làm gì thế này?"

"À, cậu đến rồi đấy à."

Liệu đây có phải là người đàn ông mà tôi từng biết không?

Kang Seok Ho nhìn tôi với một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn giơ tay trái lên, một cái phẩy tay nhẹ nhàng ra hiệu, lập tức hai tên Alpha gần đó đã tóm chặt lấy hai cánh tay tôi. Bất ngờ trước tình huống này, tôi cố vùng vẫy nhưng không tài nào thoát khỏi vòng vây của họ.

"Cái, cái gì thế này?"

Dường như sự hoảng hốt chỉ là phần của riêng tôi, Kang Seok Ho bắt đầu tiến lại gần với những bước chân nhẹ bẫng. Khi hắn càng đến gần, tôi càng cảm nhận rõ thực thể của sự bất an đang nảy nở trong lòng mình.

"Cậu phải phối hợp một chút với chiến dịch truy quét Omega này thôi, Trưởng phòng Baek."

Bình Luận (0)
Comment