Chương 050
Tôi bắt đầu cảm thấy khả năng chuẩn bị chu đáo của mình có chút hơi quá đà. Vốn dĩ đây là tài năng phát tiết từ bản năng sinh tồn để sống sót bên cạnh một Yoon Tae Oh vốn xa lạ với hai chữ nhân từ hay quan tâm, nhưng lần này đúng là làm một việc thừa thãi.
Trong biệt thự đã được trang bị đầy đủ nhu yếu phẩm đủ để hai người cầm cự trong ít nhất hai tuần. Nhờ vậy, chẳng có việc gì cần phải bước chân ra ngoài, cũng chẳng có việc gì phải thỉnh cầu sự giúp đỡ từ bất kỳ ai. Thậm chí, ngay cả bộ quần áo mới chuẩn bị cho chàng Beta của hắn cũng vừa vặn với tôi như in.
"giám đốc , giờ thực sự ra ngoài cũng không sao đâu nhỉ...?"
"Lỡ như đang đi mà kỳ ph*t t*nh đột ngột ập đến thì tính sao. Cậu muốn tôi đón kỳ ph*t t*nh ngay tại công ty à."
"Nhưng đã năm ngày trôi qua rồi mà...."
Đúng là bướng bỉnh hết chỗ nói. Có vẻ Yoon Tae Oh định ở lại cho đủ một tuần đúng như lời hắn đã nói. Ban đầu, tôi cũng thấy phán đoán của Yoon Tae Oh về việc không biết kỳ ph*t t*nh sẽ ập đến lúc nào cũng không hẳn là sai. Vì đó là vấn đề hormone nên sai số vài ngày là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
"Và nếu kỳ ph*t t*nh sắp đến, chẳng phải thông thường các Alpha trội có thể cảm nhận được trước vài ngày sao?"
"Đây là lần đầu tiên chu kỳ bị xáo trộn thế này, nên cũng có khả năng không có triệu chứng báo trước mà."
"...Thì đúng là vậy, nhưng mà...."
"Hơn nữa, tôi thấy Thư ký Baek không ở vị trí có thể bĩu môi nói ra những lời đó đâu."
Cảm nhận thấy bầu không khí như sắp bị bắt bẻ điều gì đó, tôi quay sang nhìn Yoon Tae Oh. Quả nhiên, trên mặt cái tên này đang đầy vẻ xem thường.
"...Lại chuyện gì nữa đây ạ...?"
"Cậu chọn một trong hai thôi, là muốn đi hay là muốn ở lại thêm."
Vừa nói, Yoon Tae Oh vừa cầm lấy chiếc điều khiển. Thế rồi hắn tắt phụp bộ phim tôi đang xem dở.
"Ơ...! Còn một chút nữa là hết rồi mà...."
"Tôi không ngờ cậu lại tự tay làm cả khoai tây chiên để ăn đấy. Chỉ để xem một bộ phim thôi mà."
"...Chẳng phải giám đốc cũng bảo chưa xem bộ phim này sao...."
"Thư ký Baek đúng là hay hiểu lời người khác theo ý mình thật đấy. Chính xác thì tôi nói là tôi chưa bao giờ xem phim cơ."
Phải rồi, đồ khốn. Ý nó cũng là một chứ gì.
Tôi từng thắc mắc tại sao Yoon Tae Oh lại cứ hay bị đá như vậy, giờ thì tôi đã biết thêm một lý do nữa. Không biết có thật không nhưng nghe bảo từ khi trưởng thành gã chưa từng xem phim lần nào. Nếu xét theo thiết lập nhân vật thì cũng không phải là không thể hiểu được. Cái tính nết gã thế này thì đã bao giờ có lấy một buổi hẹn hò ra hồn đâu cơ chứ. Trong khi rạp chiếu phim là địa điểm hẹn hò bắt buộc mà.
"Thế nên tôi mới bảo tôi xem một mình cũng được mà...."
"Nhìn kiểu gì tôi cũng thấy cậu đang tận hưởng tình hình hiện tại đấy? Chẳng thấy có vẻ gì là muốn ra ngoài cả."
"Tôi á? Làm gì có chuyện đó...?"
"Ngày ăn ba bữa chính, thêm hai bữa phụ tự làm, vét sạch cả cái tủ lạnh. Ban ngày thì xem sách rồi ngủ, buổi tối xem phim rồi lại ngủ. Có ai muốn ra ngoài mà lại sống như thế không."
"........"
Tôi sẽ không bao giờ bào chữa cho điều đó. Thật ra thì tình hình hiện tại đúng là chẳng khác gì một kỳ nghỉ thật sự. Lần này tôi được nghỉ ngơi vài ngày tại một biệt thự yên tĩnh chứ không phải ở nhà, lại còn không có bất kỳ sự làm phiền nào từ bên ngoài. Hơn nữa, vì đây là nơi được chuẩn bị theo sở thích của Yoon Tae Oh nên từng nguyên liệu thực phẩm cho đến vật dụng đều cao cấp đến mức quá xa xỉ đối với tôi, chẳng khác nào đang đi nghỉ dưỡng tại một biệt thự riêng tư hạng nhất. Sau khi thông báo đơn phương cho Kang Seok Ho giấu nhẹm việc tôi vắng mặt thêm vài ngày, kỳ nghỉ lại càng trở nên hoàn hảo hơn.
"...giám đốc ?"
"Gì."
"Chẳng phải tôi buộc phải ở lại đây sao...? Tôi không giúp đỡ bên cạnh thì giám đốc sẽ bất tiện lắm đúng không? Sao tôi có thể để đôi bàn tay quý giá này phải làm việc dọn dẹp hay nấu nướng được chứ...? Trong thời gian ngài ở lại đây, tôi phải túc trực bên cạnh chứ ạ."
Tôi nắm lấy bàn tay thô kệch của Yoon Tae Oh và thốt ra những lời chẳng lấy gì làm thật lòng. Đến chính tôi cũng không hiểu nổi mình. Tôi biết rõ mình phải nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng lòng tôi lại mâu thuẫn khi không thực sự muốn đi. Ở đây thoải mái đến mức quá đáng. Chuyện nhà cửa vốn là việc tôi vẫn hay làm nên cũng chẳng có gì vất vả.
"Thì, cũng đúng."
"Ôi trời, ngài thử nghĩ mà xem. Nếu giám đốc ở đây một mình thì sẽ bất tiện đến nhường nào."
"Tôi không thể phủ nhận điều đó."
Lạ lùng thay, cái thằng cha này lại chịu công nhận sự cần thiết của tôi.
"Với lại tôi cũng hơi lo lắng về chuyện ngài nói hôm trước. Về việc ai đã liên lạc với Kang Hae Woon...."
"Chuyện đó chẳng phải đã lờ mờ đoán ra rồi sao."
Yoon Tae Oh cũng nói mà lược bỏ chủ ngữ. Có lẽ cái tên nhạy bén này cũng đang nghi ngờ người liên lạc cho Kang Hae Woon chính là lão thư ký tổng quát. Nếu lão già đó chỉ mượn cớ sai sót trong việc chuẩn bị kỳ ph*t t*nh để đá văng tôi đi thì còn may, nhưng nếu không phải vậy thì tôi không thể để Yoon Tae Oh ở lại một mình được.
"Dù sao thì ngay từ đầu tôi cũng chẳng kỳ vọng Si Eon giúp ích được gì chuyện đó, nên đừng có thể hiện lòng nhiệt huyết vô ích."
Biết rồi, đồ khốn. Nếu có ai xông vào thì tôi chỉ định hét thật to lên thôi.
"Vậy thì để tôi báo trước một tiếng với bên ngoài...."
"Đừng có hành động khi không có chỉ thị của tôi. Đây cũng không phải việc mà Si Eon có thể làm được."
Cái gì vậy chứ. Có vẻ như khác với 'Thư ký Kim', thì 'Si Eon' chỉ đơn thuần là một cái tên để gọi kẻ ăn bám thôi thì phải. Yoon Tae Oh có vẻ cũng không muốn nhắc thêm về chuyện này nên tôi quyết định chuyển chủ đề. Mà đúng thật, nếu là lão già cáo già kia thì dù là Yoon Tae Oh đi chăng nữa cũng không thể tùy tiện đụng vào được.
"...Nhưng mà, trước đây ngài trải qua kỳ ph*t t*nh như thế nào vậy...?"
Nghĩ lại tôi thấy tò mò thật. Yoon Tae Oh đã trải qua vô số kỳ ph*t t*nh. Cứ ba tháng một lần, nghĩa là tối đa một năm gã phải đối mặt với bốn kỳ ph*t t*nh. Mỗi lần như vậy, gã thường dành vài ngày với một Beta tại một biệt thự yên tĩnh.
"Sao cậu lại có thể hỏi chuyện đó một cách hiên ngang thế nhỉ...?"
"Không... chẳng qua là vì giám đốc vốn dĩ trong mấy chuyện đó có hơi, kiểu vậy mà đúng không...?"
"Baek Si Eon."
"D-dạ...?"
Trong phút chốc, giọng nói của Yoon Tae Oh trầm xuống một cách đáng sợ. Tự dưng lại làm sao vậy chứ...? Một kẻ vừa nãy còn đối đáp trêu chọc như đang giỡn, bỗng chốc lại trừng mắt nhìn tôi như muốn xé xác đến nơi và gọi rành rọt tên tôi. Tôi vẫn còn đang đeo cái thẻ tên đó.
"Làm sao Si Eon lại biết chuyện đó được nhỉ?"
"Th-thì... chuyện đó hiển nhiên quá mà...?"
Ngài nói cái gì vậy. Ngài đã bao giờ giặt lấy một cái khăn, hay cầm lấy cái máy hút bụi một lần nào chưa...? Chuyện đó không cần nhìn cũng biết mà?
"Hà, điên mất thôi."
Yoon Tae Oh đang cười, nhưng đó là một tiếng cười khẩy đầy bực bội phát ra từ cánh mũi.
"Tôi không ngờ cậu lại có tính cách cởi mở đến thế đấy."
"...Dạ...?"
"Tôi chưa từng nghe ai bảo tôi không biết l*m t*nh cả. Hơn nữa, trong kỳ ph*t t*nh thì lại càng không."
"Làm, cái gì cơ...?"
Bây giờ... cuộc trò chuyện của chúng tôi đang trôi về đâu vậy chứ...? Rốt cuộc là nó bắt đầu lệch lạc từ lúc nào vậy...? Tại sao tôi lại phải đứng đây nghe Yoon Tae Oh huyên thuyên về chuyện giường chiếu của gã chứ....
Trước mạch cảm xúc kỳ quặc này, tâm trí tôi vốn định bay tận phương trời xa bỗng chốc bị kéo về thực tại bởi một cảm giác nhồn nhột trong lòng bàn tay.
"Đúng là một lời nói xấc xược. Cậu dám nhìn tôi như thế nào hả? Hơn nữa, cậu lại còn mang cái suy nghĩ đó khi nhìn tôi sao."
Một ngón trỏ của Yoon Tae Oh đang gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi. Đến khi tỉnh táo lại, tôi mới nhận ra hai tay mình vẫn đang bao trọn lấy một bàn tay của Yoon Tae Oh. Và hắn đang dùng ngón trỏ gõ tóc, tóc, tóc vào lòng bàn tay tôi.
...Đây là thói quen mỗi khi cái tên này đang suy nghĩ điều gì đó mà...? Tôi vội vàng buông tay gã ra và mở miệng. Phải nói gì đó để giải tỏa hiểu lầm này mới được.
"giám đốc , giám đốc ! Có vẻ ngài đã hiểu lầm gì đó rồi. Tôi đâu có quan tâm gì đến kỹ năng l*m t*nh của ngài...."
"Cái hạng đó?"
"Không phải! Kỹ-kỹ năng đó thì tôi tin chắc là đẳng cấp và vô cùng tuyệt vời ạ! Cái tôi muốn nói là chuyện nấu nướng và dọn dẹp cơ ạ...? Tôi định hỏi là trong kỳ ph*t t*nh, tại một biệt thự không có nhân viên thì ngài đã dọn dẹp và nấu nướng thế nào thôi...."
Trong tích tắc, sự im lặng bao trùm khắp phòng khách. Yoon Tae Oh nhìn tôi không chớp mắt như thể thời gian đã ngừng trôi, còn tôi thì cố gắng chạm mắt với gã, mong rằng sự chân thành của mình sẽ được truyền tải đến.
'Đồ khốn, tôi chắc chắn là ngài l*m t*nh giỏi lắm. Cánh tay thì cuồn cuộn, đùi thì săn chắc... còn cái thứ ở giữa đó nữa... nghe bảo Alpha trội vốn dĩ rất to và khỏe mạnh mà....'
"Phải đi tắm thôi, đến giờ rồi."
"À, vâng...! T-tôi cũng nghĩ mình nên đi tắm một lát thì hơn.... Sao tự dưng nóng thế nhỉ."
Tôi chạy biến vào phòng tắm trong phòng mình mà không dám ngoảnh đầu lại. Mãi đến khi dòng nước nóng dội xuống đầu, tôi mới sực nhớ ra mình vừa mới tắm xong trước khi xem phim. Chẳng hiểu cái thằng cha điên rồ kia cứ nói mấy lời thừa thãi làm gì để khiến người ta mất hồn mất vía như thế không biết nữa.
Thật sự thề có trời đất, dù đúng là cũng có vài lần... à không, cũng kha khá lần tôi nhìn Yoon Tae Oh với ánh mắt không mấy trong sáng, nhưng đó chỉ là bản năng tự nhiên khi nhìn thấy cái gì đẹp đẽ thôi.
Thế nhưng tôi tuyệt đối chưa bao giờ tò mò gì hơn thế. Tôi vốn chẳng muốn biết trong kỳ ph*t t*nh gã nồng nhiệt làm tìn... làm chuyện đó đến mức nào đâu, vậy mà lời của Yoon Tae Oh cứ khiến những ảo tưởng vô ích lởn vởn trong đầu tôi.
"Cái đồ điên rồ này...."
Chắc không xong rồi. Phải tắm bằng nước lạnh thôi. Phải uống thêm một viên thuốc điều tiết tin tức tố nữa. Nóng quá, thực sự rất nóng.
Tối nay tôi đã tắm đến tận hai lần mới bước ra ngoài. Sau khi dội nước lạnh đến mức da đầu tê tái, tâm trí hoảng loạn của tôi cũng bình tĩnh lại đôi chút. Nghĩ lại thì cũng đâu có gì đáng để ngạc nhiên đến thế. Đó chẳng qua cũng chỉ là chuyện mà mọi người vẫn làm thôi, sao mình lại phải bối rối như vậy chứ.
"...giám đốc ...?"
Và nhờ đầu óc đã thoải mái hơn, tôi mới chợt nhớ ra mình vẫn chưa chuẩn bị cho Yoon Tae Oh đi ngủ. Nói là chuẩn bị nhưng cũng chẳng có gì to tát. Chỉ là mang một chai nước khoáng đến và kiểm tra lại tình trạng chăn gối. Kiểm tra nhiệt độ, độ ẩm và nồng độ oxy trong phòng ngủ một chút là xong.
Thấy căn phòng yên tĩnh, tôi đoán Yoon Tae Oh chắc vẫn chưa ra khỏi phòng tắm. Tôi định tranh thủ lúc gã đang tắm để kiểm tra nhanh rồi đi ra, nhưng lại cảm thấy độ sáng của chiếc đèn trên tab đầu giường hơi mạnh. Dù không có máy đo độ sáng nên không chính xác, nhưng có vẻ nó sáng hơn một chút so với phòng ngủ ở nhà của gã. Có thể gọi là trực giác của loài thú chăng. Cái tên quái vật hơn cả tôi kia chắc chắn sẽ nhận ra sự khác biệt tinh vi đó, nên tôi bắt đầu thao tác trên chiếc đèn hình trụ tròn.
"Cái gì vậy, sao màu sắc cứ thay đổi loạn xạ thế này...."
Bởi vậy nên mấy cái đồ thông minh thời nay đúng là rắc rối. Việc thao tác thủ công một thứ không kết nối với điện thoại còn khó hơn nhiều. Tôi chỉ định hạ độ sáng xuống thôi mà màu sắc đèn cứ chuyển sang đủ màu xanh đỏ tím vàng. Khi tôi bấm vào một nút khác, lần này toàn bộ đèn trong phòng đều tắt phụp.
"...Điên mất thôi, thật tình... Á!"
Vì vội vàng di chuyển nên tôi đã đập đầu gối vào tab đầu giường. Đau quá, đau chết đi được.... Chắc là cái bàn hoặc cái đầu gối của tôi đã nát bấy rồi.
Chiếc đèn dường như đã hỏng hoàn toàn, dù tôi có bấm bất kỳ nút nào thì độ sáng trong phòng vẫn không quay trở lại như cũ. Đang định bước đi để tìm công tắc đèn chính trong bóng tối mịt mùng, thì....
Phù— Một hơi thở hít vào mang theo một mùi hương vừa lạ lẫm vừa quen thuộc hòa quyện đầy ắp. Đó là một mùi hương không thể nào xa lạ được. Vì đó chính là mùi của bộ sản phẩm sữa tắm mà tôi đã dùng khi tắm ở nhà, và cả lúc nãy nữa. Thế nhưng cái mùi hương đó lẽ ra không thể nồng đậm đến mức này chứ....
"Bây giờ đây lại là cái trò gì đây nhỉ."
Giọng nói của Yoon Tae Oh rót vào tai tôi ở một khoảng cách quá đần.
"Cậu trực tiếp đến đây để xác nhận sao? Cái chuyện lúc nãy ấy."
Đến mức mùi bạc hà trộn lẫn vào từng nhịp thở, đến mức mỗi khi gã mở miệng, hơi nóng lại phả thẳng vào vành tai tôi. Tệ hơn nữa là một bàn tay từ phía sau vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay tôi.