Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 46

Chương 046

Đã có lúc tôi tự hỏi, nếu Yoon Tae Oh biến mất thì sẽ ra sao. Liệu thế giới xoay quanh hắn có sụp đổ rồi tan biến vào kẽ hở thời gian? Hay tôi sẽ được trở về dòng thời gian thực của mình, như thể cuộc sống nơi đây chỉ là một giấc chiêm bao thoáng qua?

Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa có câu trả lời. Tôi không biết mình sẽ hóa thành tro bụi tại điểm dừng chân của Yoon Tae Oh, hay sẽ tìm lại được cuộc đời vốn có.

Có hàng ngàn giả thuyết nảy ra trong đầu, nhưng để kiểm chứng bất cứ điều gì, tôi đều phải đặt cược bằng chính mạng sống của mình. Vì thế, tôi không dám mạo hiểm.

Đó là lý do vì sao dù Yoon Tae Oh có sống hay chết, tôi cũng không thể coi đó là chuyện thiên hạ. Hắn chẳng khác nào kẻ đang nắm giữ huyết mạch của tôi. Biết đâu cái chết của hắn không chỉ là sự kết thúc của một cá nhân, mà là ngày tận thế của cả tôi và thế giới này.

Bởi vì tâm điểm của nơi đây chính là Yoon Tae Oh.

"Vẫn không liên lạc được ạ. Điện trong biệt thự cũng tắt ngóm. Có nên xông vào không ạ…?"

"Không được. Trong kỳ ph*t t*nh mà tự tiện xâm phạm khu vực của Alpha chỉ càng làm ngài ấy bạo phát dữ dội hơn thôi."

Và tôi suy đoán rằng, nếu Yoon Tae Oh đón nhận một cái kết như trong phim ảnh, tôi sẽ có thể sống lại cuộc đời của chính mình. Tôi từng thử dùng Han Ye Jun để mang đến cho hắn một cái kết sớm, nhưng đã thất bại thảm hại. Vậy thì điều duy nhất còn lại là nương theo dòng chảy của câu chuyện, dẫn dắt nó đi đúng đến điểm đích ban đầu. Đó là con đường sống duy nhất mà tôi nghĩ ra được.

Thế nhưng hiện tại, con đường sống duy nhất ấy đang lung lay dữ dội.

"Nếu không phải Alpha thì chắc không sao chứ ạ?"

"Nếu không phải Alpha thì ai có thể chế ngự được giám đốc mà không làm ngài ấy bị thương?"

"……."

"Hãy chờ đi. Có lẽ vẫn chưa có vấn đề gì lớn xảy ra đâu."

Tôi buông lời trấn an mà chính mình cũng khó lòng tin nổi rồi đơn phương cúp máy.

Dù đã lái xe điên cuồng nhưng cũng mất gần một tiếng đồng hồ tôi mới đến nơi. Ngôi biệt thự nằm ở một vị trí hẻo lánh đến mức đó.

Xung quanh tĩnh mịch vô cùng. Yên ắng đến mức tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân mình đạp trên mặt đất khi vừa bước xuống xe. Có lẽ vì đang ở vùng núi, hoặc do tình hình hiện tại, mà mỗi khi hít một hơi thật sâu, luồng không khí tràn vào phổi lại càng thêm lạnh lẽo.

"Đội trưởng…!"

Tôi hội quân với nhóm thư ký đang chờ sẵn gần biệt thự. Tòa nhà nơi Yoon Tae Oh đang ở nằm cách đó một quãng, đúng như những gì tôi nghe được, nó bị bao trùm trong bóng tối, không có lấy một tia sáng nhỏ nhoi lọt ra ngoài. Sự thiếu vắng hơi người khiến nỗi bất an trong tôi càng lớn dần.

"Đã bao lâu rồi?"

"Mất liên lạc khoảng hai tiếng rồi ạ, theo cảm biến của biệt thự thì không có cử động nào bất thường."

"Hà… không có camera nhiệt đúng không."

"Vâng… giám đốc vốn rất ghét chuyện đó ạ."

Thật là muốn phát điên mà. Mọi người có giới tính phụ đều trở nên nhạy cảm trong kỳ ph*t t*nh. Nhưng Yoon Tae Oh, kẻ vốn đã nhạy cảm hơn người thường, chỉ cho phép lắp đặt những thiết bị giám sát tối thiểu khi hắn bước vào kỳ ph*t t*nh. Đó là chiếc điện thoại hắn mang theo và cảm biến chuyển động.

Cũng không phải là không thể hiểu được. Nếu là tôi, khi đang trong kỳ ph*t t*nh mà biết có hàng tá người đứng ngoài theo dõi từng cử động của mình, chắc tôi cũng sẽ nổi điên lên mất.

"Nhưng mà… tôi tự hỏi liệu có phải chúng ta đang làm quá lên không ạ…."

"Ý cậu là sao."

"Thật ra thì thời gian trôi qua cũng chưa phải là quá dài."

Nói cũng không sai. Mất liên lạc mới chỉ có hai tiếng đồng hồ.

"Nếu là trường hợp bình thường thì đúng là vậy."

Đó là nếu hắn trải qua kỳ ph*t t*nh cùng bạn đời như thông thường. Nhưng hiện tại thì khác. Với một Alpha trội như hắn, có khả năng kỳ ph*t t*nh đã bùng nổ dữ dội ngay từ lúc bắt đầu, vậy mà chàng Beta được chuẩn bị sẵn lại không có ở đây. Nếu thuốc an thần có tác dụng thì đã không mất liên lạc như thế. Trái lại, việc phán đoán rằng bên trong đã xảy ra chuyện gì đó sẽ hợp lý hơn.

Các thành viên trong đội dường như đã hiểu ra lời giải thích của tôi, khuôn mặt ai nấy đều cứng đờ lại.

"…Có nên gọi Đội bảo an 3 đến không, thưa Đội trưởng?"

"Họ không đến được đâu. Đang bận xử lý việc riêng rồi."

Tôi đã bảo họ đi Nga để bắt chàng Beta bỏ trốn, nên chắc chắn không có nhiều nhân lực có thể đến ngay lập tức. Hơn nữa, việc đưa họ vào lúc này chẳng khác nào để những con sư tử khác tự tiện xâm phạm lãnh địa của một con sư tử đầu đàn đang trong thời kỳ đ*ng d*c. Điều đó đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh.

"Để phòng hờ, đội trấn áp và đội y tế hãy chuẩn bị sẵn sàng đi. Trong tình huống xấu nhất, chúng ta sẽ phải chế ngự ngài ấy sao cho không bị thương, rồi để đội y tế tiêm thuốc mê."

Nói thì nói vậy, nhưng thú thật là tôi không có tự tin. Nếu là chế ngự bằng mọi giá thì không nói, nhưng phải ngăn cản một Alpha trội đang bạo phát mà không làm hắn bị thương? Thật là chuyện nực cười. Chắc chắn sẽ có vài người trong đội trấn áp phải mất mạng.

Chưa kể, nếu phải trải qua chuyện đó trong kỳ ph*t t*nh, có lẽ Yoon Tae Oh sẽ mang theo nỗi ám ảnh đó suốt đời, mỗi kỳ ph*t t*nh sau này đều sẽ là một cơn ác mộng. Có lẽ vì hiểu điều đó nên các thành viên trong đội đều im lặng không đáp lời.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…."

Tôi thử gọi điện thêm lần nữa nhưng sau hồi chuông dài đằng đẵng chỉ là tiếng hộp thư thoại. Tôi xem đồng hồ một lượt, rồi lại nhìn về phía căn biệt thự nơi hắn đang ở. Cảm giác bế tắc tích tụ khiến tôi phải ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm lốm đốm những vì sao trắng nhỏ xíu.

"Hà…."

Làn hơi trắng chứa đựng bao nỗi trăn trở tan biến vào không trung. Tôi phải đưa ra quyết định. Hoặc là cứu Yoon Tae Oh bằng mọi giá, hoặc là phó mặc hắn cho số phận. Nếu cứu, rốt cuộc phải làm thế nào để chế ngự mà không làm hắn bị thương? Liệu tôi có thể nhắm mắt làm ngơ trước sự hy sinh của cấp dưới chỉ để bảo vệ một mình Yoon Tae Oh?

"Tôi đi gọi điện một lát. Có biến động gì thì báo cáo ngay."

Vì muốn che giấu sự yếu đuối và hèn nhát của mình khi không thể đưa ra chỉ thị nào, tôi bỏ chạy khỏi chỗ đó. Tôi đi vòng qua bìa rừng để tiến về phía sân sau của biệt thự. Tôi đứng ở giữa khoảng sân cỏ được cắt tỉa gọn gàng, nhìn ra dòng sông đang lững lờ trôi và ngôi biệt thự phía trước. Đúng như dự đoán, nhìn từ hướng này cũng chẳng thấy chút hơi người nào từ bên trong.

Ngôi biệt thự chìm trong bóng tối gợi lên một cảm giác thê lương đến mức bất an. Tôi đứng thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó, liên tục thở dài nặng nề rồi rút điện thoại ra.

"Alo?"

"Có chuyện gì thế?"

Giọng nói đầy vẻ hằn học của Kang Seok Ho vang lên. Có lẽ là do tôi đã đẩy việc tìm kiếm chàng Beta chạy sang Nga cho gã.

"Anh đang ở đâu?"

"Còn ở đâu nữa, đang trên đường ra sân bay đây."

"Có lẽ anh nên đến biệt thự ngay đi."

"…Biệt thự? Đừng nói là cậu đã đến đó rồi đấy nhé?"

Giữa giọng nói oang oang của Kang Seok Ho, tôi nghe thấy tiếng lốp xe rít lên ken két trên mặt đường.

"Tôi không còn cách nào khác."

"Này! Tôi đã bảo cậu về nhà đi mà. Tôi đã nói cậu tuyệt đối không được đến đó rồi cơ mà!"

Tai tôi như muốn nổ tung. Kang Seok Ho đang nổi khùng thực sự chứ không phải đùa. Vì gã hét quá to nên tôi phải vội vàng hạ âm lượng cuộc gọi xuống.

"Tình hình không cho phép như vậy. Thật ra… giám đốc đã mất liên lạc rồi."

"Cái gì…?"

"Đã hơn hai tiếng trôi qua rồi. Tôi e là thuốc an thần không có tác dụng."

"Sao đến giờ cậu mới nói!"

"Anh là Alpha, có đến đây cũng chẳng giúp ích được gì. Chỉ càng làm giám đốc bị kích động thêm thôi, liên lạc để làm gì chứ."

Tôi định gọi cho Kang Seok Ho để giải tỏa chút căng thẳng, nhưng có vẻ tôi đã nhầm. Hình như tôi vừa chạm đúng vào ngòi nổ của gã điên luôn hết lòng vì Yoon Tae Oh này rồi. Gã vừa gắt gỏng một mình vừa bảo rằng đã quay đầu xe đi về hướng này.

"Đến nhanh lên nhé."

"Chẳng phải lúc nãy cậu bảo tôi đến cũng chẳng giúp ích gì sao?"

"Không phải bảo anh đến để làm gì ngài ấy, mà là đến để thống lĩnh đội bảo an và nhóm thư ký ở đây này. Tôi chẳng tìm được ai đáng tin cậy để bàn giao cả."

Vừa nói chuyện, tôi vừa chậm rãi bước đi. Tiếng nước chảy sau lưng nhỏ dần, thay vào đó, ngôi biệt thự bắt đầu hiện ra gần hơn trước mắt.

"Cũng phải, ngoài tôi ra thì đúng là chẳng còn ai gánh vác nổi việc này thật."

Tuy có hơi đáng ghét nhưng lời Kang Seok Ho nói cũng không hoàn toàn sai. Nhóm thư ký thì không có nhân tài nào ra hồn đến mức tôi phải kiêm nhiệm chức Đội trưởng tổng quát, đội bảo an thì cũng chẳng có ai đáng tin vì cứ hở ra là mất mạng rồi biến mất.

Dù sao Kang Seok Ho, người có thể coi là thân tín nhất của Yoon Tae Oh, chính là người mà tôi tin tưởng nhất để giao quyền chỉ huy. Tuy gã có hơi… dùng những phương pháp thô bạo, nhưng ít nhất gã có thể nghĩ ra cách bảo vệ Yoon Tae Oh mà không làm hắn bị thương tốt hơn tôi.

"Thì cứ cho là vậy đi. Hãy cố gắng giữ cho mọi thứ bình an vô sự nhé."

"Cậu lo bò trắng răng à? Chờ chút… nhưng còn cậu? Tại sao lại nhờ tôi chuyện đó?"

Đồ ngốc này. Thao thao bất tuyệt về sự tài giỏi của mình nãy giờ, đến giờ mới hiểu ra ý tứ trong lời nói của tôi.

"Đã bảo là tôi chỉ tin mỗi mình anh thôi mà."

"Cậu! Cậu định làm gì hả! Này, Baek Si Eon!"

"Đến nhanh lên nhé. Thật sự thì tôi cũng… không tự tin lắm đâu."

Lần này đến lượt tôi phớt lờ lời của Kang Seok Ho và tiếp tục nói. Kang Seok Ho đang nổi giận bỗng im bặt lắng nghe lời tôi nói. Gã cũng nhận ra rồi. Rằng phương pháp mà tôi đang nghĩ tới không hẳn là vô lý.

"Để phòng hờ, hãy giữ bí mật với các thành viên khác nhé."

"Cậu có biết… chuyện gì sẽ xảy ra không mà lại nói thế hả?"

Dĩ nhiên là tôi biết. Tuy khác loại hình nhưng tôi cũng là người có giới tính phụ nên tôi hiểu rõ hơn ai hết.

"Một mình cậu vào căn biệt thự đó, nếu có chuyện gì xảy ra thì… hà, cậu có biết không hả?"

"Vâng, tôi biết."

Phương pháp nực cười mà tôi nghĩ ra này, theo một cách nào đó thì lại khá hợp lý. Đó là cách để không kích động một Yoon Tae Oh được cho là đã mất đi lý trí, và là cách để xoa dịu hắn khi thuốc an thần không còn tác dụng. Sẽ không có khả năng làm hắn bị thương, cũng không gây ra chấn thương tâm lý cho hắn.

"…Anh chỉ cần giữ bí mật giúp tôi thôi, Đội trưởng."

Tôi sẽ vào xác nhận tình trạng của hắn, và xoa dịu cơn hưng phấn của một Yoon Tae Oh sẽ chẳng nhớ được gì sau dư chấn của kỳ ph*t t*nh.

"Chỉ cần giám đốc không biết việc tôi đã vào biệt thự là được."

Bằng cách tự mình trở thành vật tế cho một Alpha đang trong kỳ ph*t t*nh.

"…Đừng làm thế! Tuyệt đối không được vào đó…! Này! Đội trưởng Baek, Baek Si Eon…!"

Tôi cúp máy mà không thèm nghe câu trả lời của Kang Seok Ho. Chẳng có căn cứ gì cả, nhưng tôi tin Kang Seok Ho sẽ thực hiện yêu cầu của tôi. Gã sẽ tự biết cách lên kế hoạch để đưa tôi ra ngoài một cách êm đẹp trước khi Yoon Tae Oh hoàn toàn tỉnh táo mà không để các thành viên khác biết.

Dù sao thì đây cũng chỉ là cách để tôi tự mình bù đắp sai lầm khi không lường trước được việc Beta sẽ bỏ trốn và không chuẩn bị phương án B. Trong lúc nói chuyện điện thoại, tôi đã đi đến tận cửa sau của tòa biệt thự lớn.

"Phù…."

Tôi hít một hơi thật sâu rồi mở cửa biệt thự. Có lẽ vì cái lạnh mà lồng ngực tôi phập phồng một cách náo loạn. Sự căng thẳng ập đến lan tận cả các cơ mặt, khiến tôi phải nghiến chặt răng. Phải rồi, dù sao thì cũng chẳng có gì to tát. Dù thế nào thì Yoon Tae Oh cũng phải bình an vô sự đã chứ.

Cạch.

Cánh cửa ban công đóng lại sau lưng với một tiếng động nhỏ. Không biết là do vừa từ bên ngoài đầy gió sông buốt giá bước vào không gian ấm áp bên trong, hay do bước vào lãnh địa của một Alpha đang hừng thực nhiệt khí dù không cảm nhận được tin tức tố, mà hơi thở của tôi bỗng chốc trở nên dồn dập, lòng bàn tay cũng rịn đầy mồ hôi.

Tôi phải đứng chờ một lúc để mắt quen với bóng tối đậm đặc hơn hẳn bên ngoài. Sau khi đã phân biệt được các đồ vật, tôi mới chậm rãi di chuyển. Tôi băng qua phòng khách và tiến về phía phòng của Yoon Tae Oh. Việc không cảm nhận được bất kỳ hơi người nào ngay cả bên trong biệt thự càng làm nỗi bất an tăng thêm. Khi nghĩ đến việc có thể đã xảy ra chuyện lớn hơn cả dự đoán, bước chân ngập ngừng của tôi chợt trở nên nhanh hơn.

Vừa lúc tôi mới bước một chân vào phòng.

"Ư, ưm…!"

Một bàn tay đột ngột vươn ra bịt chặt miệng tôi và túm lấy cổ áo. Sau đó, tôi bị kéo mạnh đi như thể bị quăng quật. Trong tích tắc, lưng tôi đã chạm vào lớp chăn đệm mềm mại, và một sức nặng nghẹt thở đè lên người tôi. Và rồi, một ánh mắt còn nóng bỏng và dữ tợn hơn thế xoáy sâu vào tôi. Tôi định nói gì đó nhưng bàn tay to lớn đã ấn chặt lấy miệng tôi, ngăn cản mọi âm thanh.

Kẻ đã vồ lấy tôi như một thợ săn đang vồ mồi, dĩ nhiên chính là Yoon Tae Oh. Với một đôi mắt trông cực kỳ nguy hiểm.

Bình Luận (0)
Comment