Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 4

Chương 004

"Ê! Vừa vừa phai phải thôi đội trưởng. Thằng bé sắp tè ra quần đến nơi rồi kìa."

Những tiếng cười cợt nhả vang lên khắp nơi, hoàn toàn không phù hợp với sự sang trọng của ngôi nhà này. Nghe tiếng cười khúc khích, tôi thận trọng quan sát tình hình xung quanh thì có vẻ như... mọi chuyện không đến nỗi tệ như tôi lo lắng.

"...Cái gì thế này, rốt cuộc là sao ạ?"

"Ái chà... không hiểu sao cái thằng này lại vào được công ty mình nữa."

Tôi "chát" một cái, gạt bàn tay của Kang Seok Ho đang xoa đầu mình một cách đầy thảm hại ra. Đâu ra cái kiểu xoa đầu người ta như xoa đầu chó thế không biết? Dù ban nãy vì "tội lỗi" đầy mình nên có hơi rén, nhưng nhìn phản ứng của bọn họ là tôi đã nắm bắt được bầu không khí rồi.

"Tôi đang bận lắm đấy nhé?"

"Thì thế. Cậu cứ bận một mình đi, sao lại kéo cả bọn tôi vào chỗ bận rộn này hả, thư ký?"

Đội thư ký chúng tôi... nói ra thì hơi ngại, nhưng ở công ty cũng được coi là tầng lớp đặc quyền. Chẳng ai dám coi thường chúng tôi cả. Chỉ riêng việc là người trở thành tai mắt, tay chân cho Yoon Tae Oh đã đủ để trở thành đối tượng bị ghen tị rồi. Cận thần của giám đốc kia mà, chẳng phải sao? Tuy thực tế thì chẳng khác nào đang đi trên lớp băng mỏng, không biết cái cổ sẽ bay màu lúc nào, nhưng nếu nhìn từ xa thì trông nó lại giống như một vở hài kịch.

Ngoại trừ một nơi duy nhất: Đội Bảo an 3.

"Mày vừa tống tiền giám đốc đấy à?"

"Tống, tống cái gì cơ...?"

"Nghe bảo mày kêu đau? Mà tao thấy mày vẫn khỏe re thế này, lạ nhỉ?"

À, đúng rồi. Tôi đã lặp đi lặp lại như thôi miên với Yoon Tae Oh là mình không khỏe mà. Quên khuấy mất chuyện đó, tôi cứ thế làm việc nhà theo thói quen.

"Đâu có? Tôi đang đau mà...? Nhưng vì việc phải làm thì vẫn phải làm nên tôi mới buộc phải cử động thôi chứ?"

"Này, nhìn nó nói dối mà mặt không đổi sắc kìa?"

"Đau thật mà...."

Không, giờ thì tôi muốn đau thật luôn đây.

"Vớ, với cả tôi đâu có bảo ngài ấy cử người đến đâu?"

"Cái gì?"

Giờ nhìn lại thì có vẻ đã có chút nhầm lẫn. Yoon Tae Oh chắc chắn đã nói với tôi như thế này.

"giám đốc bảo sẽ cử Đội Thư ký 3 đến ạ."

Nhưng tại sao kẻ xuất hiện lại là Đội Bảo an 3 chứ.... Chẳng biết là cái miệng của Yoon Tae Oh nói nhảm hay Đội Thư ký có sai sót gì, mà tôi chẳng biết phải dùng mấy cái tảng đá di động này vào việc gì nữa.

"Các anh biết giặt đồ không? Hay là, dọn dẹp... hay nấu ăn chẳng hạn?"

Mấy cái miệng nãy còn cười hô hố giờ đồng loạt câm nín. Bọn chúng còn tránh né cả ánh mắt của tôi.

"Điện thoại mình đâu rồi nhỉ... Chắc giờ giám đốc đang trong giờ nghỉ trưa..."

"Thư ký, à không... Thư ký Baek! Suỵt! Chút chuyện vặt vãnh này mà cũng làm phiền giám đốc sao!"

Gã hộ pháp cuống cuồng tóm lấy hai cổ tay tôi. Lực tay gã mạnh đến mức tôi như bị trói bằng dây thừng, không tài nào nhúc nhích được. Nhờ vậy mà tôi xác định được chắc chắn: cái chỉ thị quái đản này là lời trực tiếp thốt ra từ miệng Yoon Tae Oh. Tôi phải cố gắng lắm mới giữ cho khóe môi không bị nhếch lên.

"Đội trưởng Kang, tôi nghỉ một lát được chứ? Chắc do ban nãy hoảng quá nên giờ người tôi đang nóng lên rồi đây."

"...Đội trưởng Baek. Hình như cậu đang hiểu lầm gì đó......."

"Điện thoại đâu rồi nhỉ..."

"Biết rồi, đi nghỉ đi." Kang Seok Ho đẩy lưng tôi như thể không muốn dây dưa thêm lời nào nữa. Rồi gã cũng ngồi xuống sofa theo tôi. Trước mắt thì đã nắm rõ tình hình, nhưng tôi thật sự nan giải không biết phải sử dụng đống thịt này như thế nào. Với cái thân hình thô kệch và bàn tay to gấp đôi tay tôi, liệu bọn họ có gấp nổi một cái khăn cho tử tế không đây?

"Không biết các anh có biết không, nhưng giám đốc có hơi tỉ mỉ một chút đấy ạ?"

"...Thì, ngài ấy đúng là có mặt đó thật."

Gớm, lòng trung thành cao cả gớm nhỉ. Nói thẳng ra thì đó mà là "hơi" tỉ mỉ sao? Ngài ấy kỹ tính một cách thái quá, mắc bệnh sạch sẽ nặng và gu thẩm mỹ thì cao ngất ngưởng.

"Thế nên hằng ngày đều phải dọn dẹp ạ."

Thực tế thì việc dọn dẹp cũng không quan trọng lắm. Tất cả các cửa ra vào và cửa sổ đều có hệ thống chống bụi, ngăn chặn hoàn toàn bụi bẩn từ bên ngoài. Không khí bên trong cũng có hệ thống lọc, duy trì chất lượng không khí ở mức tốt nhất, nên độ sạch sẽ của nó đủ để tát vào mặt bất kỳ nhà máy sản xuất bán dẫn nào. Nếu có bụi thì chẳng qua cũng chỉ là bụi từ quần áo hay chăn ga rơi ra thôi.

"Không biết anh còn nhớ không. Hình như là tuần kia thì phải? Tôi nghe nói em út của Đội Thư ký 1 chỉ vì để lại một dấu tay trên chăn trong phòng ngủ mà bị Đội Bảo an 3 lôi đi rồi."

"...Có chuyện đó sao...."

Nói dối đấy. Thật ra không phải vì để lại dấu tay trên chăn, mà là vì cậu ta không thay cả bộ vỏ chăn và vỏ gối cho đồng bộ. Thêm vào đó còn thiết lập sai chế độ chờ của phòng khiến độ ẩm lên tới 100%. Suýt chút nữa thì Yoon Tae Oh đã được trải nghiệm cảm giác bơi trong nước khi đang ngủ rồi. Lỗi đó thì đến tôi cũng muốn xử lý cậu ta, nhưng tôi quyết định giữ kín chuyện đó cho riêng mình.

"À, chắc anh phải rõ hơn tôi chứ. Vì chắc hẳn anh đã tiễn các thành viên đội tôi đi một cách êm ái rồi mà."

So với chuyện đó, việc xử lý những thành viên phạm lỗi lớn nhỏ cũng là do Đội Bảo an 3 làm. Nhờ thế mà từ một đội hơn mười người, giờ chẳng phải chỉ còn lại mình tôi sao. Chính vì vậy mà bọn họ chẳng coi Đội Thư ký ra gì cả. Vì với bọn họ, chúng tôi chỉ là những sinh vật sẽ biến thành đống thịt vụn chỉ sau một cú vung tay.

"Có lẽ... các anh không nên để xảy ra một sai sót nhỏ nào đâu. Nếu các anh muốn duy trì quân số của đội mình như hiện tại."

Mấy cái miệng kiêu ngạo của Đội Bảo an 3 liền im bặt. Vẻ mặt của Kang Seok Ho đang ngồi đối diện cũng vậy. Phải rồi, chẳng phải gã là người hiểu rõ nhất sao? Rằng trạng thái tinh thần của giám đốc Yoon Tae Oh bất ổn đến mức nào. Những người càng hiểu rõ rằng một sai sót nhỏ cũng có thể lấy đi mạng sống, thì họ sẽ càng cảm thấy sợ hãi bấy nhiêu.

"Hà, chuyện này mà bọn tao không làm nổi sao? Chỉ là chút việc nhà thôi mà làm như to tát lắm không bằng."

Chậc. Có những kẻ ngốc cứ thích bỏ đường quang mà đâm quàng bụi rậm như thế đấy. Kang Seok Ho có vẻ tự ái sau câu nói của tôi nên bắt đầu lôi kéo đàn em đi làm việc. Tôi đã định nếu gã nhờ vả tử tế thì sau này tôi sẽ giúp gã một tay, coi như trả lễ. Dù sao thì chắc chắn chúng tôi cũng sẽ có lúc cần giúp đỡ lẫn nhau mà.

"Vậy các anh cố gắng nhé. Tôi phải ngủ một lát đây, đau đầu quá."

Kết quả thì khỏi nhìn cũng biết, dù sao nếu làm hỏng việc thì người chịu thiệt là bọn họ. Chỉ mới xuyên vào thế giới này chưa được bao lâu, vậy mà tôi đã thấy mình trở nên xa lạ khi có cách suy nghĩ khá giống với bọn họ – những kẻ không còn cảm nhận được giá trị của mạng sống. Tôi đã chứng kiến quá nhiều người biến mất không kèn không trống rồi.

Có lẽ do buổi sáng đã tiêu tốn quá nhiều tinh thần lực vì Yoon Tae Oh, nên ngay khi vừa đặt đầu xuống sofa, cơn buồn ngủ đã ập tới. Ngay cả trong lúc tâm trí đang lơ lửng, tôi vẫn nghe thấy tiếng cằn nhằn đầy bực dọc của Đội Bảo an 3 vang lên đâu đó như một bản nhạc ru ngủ. Nỗi đau của bọn họ đối với tôi chẳng khác nào thuốc ngủ cả.

Ngay khoảnh khắc vừa chợp mắt được một chút thì chiếc điện thoại đặt trên bụng rung lên.

"Đội trưởng Đội Thư ký 2"

Nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình, tôi bừng tỉnh hẳn. Vì phụ trách không gian khác nhau nên việc trao đổi công việc là tất yếu, chúng tôi cũng hay liên lạc. Thế nhưng hiếm khi nào có cuộc gọi đột ngột vào giờ nghỉ trưa như thế này. Đa số chúng tôi chỉ gửi tin nhắn để thông báo công việc cho nhau thôi. Chính vì vậy, ngay khi nhấn nút nghe, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

"Alo...?"

Đội trưởng Baek, hỏng rồi.

A, một diễn biến vừa quen thuộc vừa bi thảm. Đây là câu nói tuyệt đối không nên xuất hiện trong phim truyền hình. Đặc biệt là trong bộ phim này thì lại càng không.

Beta bỏ trốn rồi.

Thực sự... hỏng bét rồi. Nhìn tầm mắt đang xoay chuyển nhanh chóng, có vẻ cơ thể tôi sắp đổ sụp xuống rồi. Tôi chỉ muốn ngất đi cho xong.

❖ ❖ ❖

Lý do lớn nhất khiến bộ phim bị gọi là phim cẩu huyết chính là vai trò của nam chính Alpha Yoon Tae Oh. Tính cách hung bạo thì có thể miễn bàn vì có nhiều phim còn tàn nhẫn hơn. Thế nhưng, dù danh nghĩa là phim lãng mạn, số lượng Beta đi ngang qua đời hắn lại nhiều vô kể. Cho đến tận giữa phim, sau khi trải qua nhiều mối quan hệ với các Beta, cốt truyện lại phát triển theo kiểu tất cả đều không phải là tình yêu chân thành, khiến hắn trông có vẻ như một kẻ không có chút chung thủy nào.

Và Kim Dae Hyun. Đó là người Beta mà Yoon Tae Oh đang say mê dạo gần đây. Vì có quá nhiều người xuất hiện nên đây cũng chỉ là một trong số những bạn diễn của Yoon Tae Oh mà tôi không nhớ rõ lắm. Dù sao thì nhân vật chính Beta thực sự sẽ xuất hiện sau này, nên những người còn lại tôi chẳng thèm để tâm ghi nhớ.

Đa số các Beta vì quá sợ hãi Yoon Tae Oh nên thường bỏ trốn một hai lần như thế này. Có nghĩa là Kim Dae Hyun không phải là người đầu tiên.

"Tôi sẽ đến nhà cậu ta xem sao."

Nhờ có Đội Bảo an 3 đang ở cùng nên tôi đã phối hợp với bọn họ. Vì không biết cậu ta đã đi đâu nên tôi và Kang Seok Ho cùng hành động, các thành viên còn lại của Đội 3 cũng tản ra khắp các khu vực ở Seoul.

"Hà, tôi đã thấy bất an rồi mà."

"...Chắc hẳn là vậy rồi...?"

Có vẻ suy nghĩ của Kang Seok Ho cũng giống tôi. Kỳ lạ là mỗi khi người Beta của Yoon Tae Oh trở nên ngoan ngoãn và nghe lời, chúng tôi – những người đứng ngoài quan sát – lại càng thấy bất an hơn. Kim Dae Hyun, người đã mang lại hòa bình cho tất cả chúng tôi bằng cách vâng lời Yoon Tae Oh suốt hai ngày qua, có vẻ cũng là vì muốn chuẩn bị cho chuyện này.

"Lần này là đội nào phụ trách ạ?"

"Đội Bảo an 2. Chắc giờ bị xóa sổ rồi cũng nên..."

Nếu Kim Dae Hyun biến mất ngay trong lúc Đội Bảo an 2 đang canh giữ, thì những người liên quan khó mà bình yên vô sự được. Chẳng phải mới sáng nay thôi, Yoon Tae Oh trông vẫn còn khá... hớn hở khi bảo sẽ đi ăn trưa cùng người Beta của mình sao? Nếu đối phương bỏ trốn ngay trong bữa trưa, thì chắc chắn hôm nay sẽ có nhiều người không thể trở về nhà được rồi.

"Cửa khóa rồi."

"Tránh ra xem nào."

Nhà của Kim Dae Hyun là một căn Officetel bình thường. Nghe bảo là sinh viên đang làm thêm ở quán cà phê nào đó thì phải? Dù không biết rõ nhưng chắc chắn cậu ta sẽ có một gia cảnh cực kỳ nghèo nàn. Thật kỳ lạ là các Beta dính dáng đến Yoon Tae Oh, tên nào tên nấy cũng đều có những câu chuyện đời tư rách nát như nhau.

"Đội trưởng Baek, cậu làm gì thế?"

"Thế anh định làm gì ạ...?"

Sao chúng tôi lại không tâm đầu ý hợp đến thế này chứ. Trong lúc tôi rút chiếc chìa khóa vạn năng từ trong túi ra, Kang Seok Ho đã xách theo cái bình chữa cháy ở hành lang tới. Đúng là cách suy nghĩ giống hệt cái ngoại hình... đúng chất Đội 3.

"Anh định thông báo cho cả thiên hạ biết là mình đang đột nhập trái phép đấy à?"

"Nghề cũ của cậu là gì thế, Đội trưởng Baek?"

Bí mật kinh doanh đấy, đồ khốn ạ.

Không thèm đáp lời, tôi tra một thanh sắt mảnh cùng một thanh khác hơi dày hơn vào lỗ khóa. Cảm nhận qua đầu ngón tay, tôi tìm ra rãnh khóa rồi xoay nhẹ. Cũng may cửa không phải là khóa điện tử.

Bình Luận (0)
Comment