Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 36

Chương 036

"...Vì vậy, kỳ Rut của giám đốc sẽ được tiến hành tại biệt thự ở thành phố Yeonju. Đội 2 hãy chuẩn bị và..."

Bực mình thật đấy. Trong lúc tôi đang phổ biến kế hoạch chuẩn bị cho chu kỳ Rut của Yoon Tae Oh, đủ loại ánh mắt cứ dán chặt vào tôi. Chính xác là... dán vào lực ngực tôi. Nơi có cái bảng tên thô kệch trông như đồ thủ công của mấy đứa trẻ mẫu giáo làm tặng. Vâng, tôi đang đeo cái thứ do "đứa trẻ" Yoon Tae Oh tự tay làm đấy.

Sáng nay lúc đi làm, tôi đã thử kháng cự một cách đầy thận trọng.

'Thẻ tên.'

'giám đốc ... tôi có thẻ nhân viên rồi mà. Dù chữ hơi bé một chút nhưng trên đó cũng có ghi tên tôi.'

'À, ý cậu là đeo dây chuyền thì tốt hơn sao?'

Lúc đó, nhìn đôi mắt như sắp lên cơn điên của Yoon Tae Oh, tôi đã thầm nghĩ: Nếu mình chỉ cần khẽ gật đầu một cái, chắc chắn hắn sẽ bắt mình đeo cái vòng cổ khắc tên như mấy con chó cảnh nhà người ta mất. Kiểu như mấy cái vòng của 'Lucky' hay 'Mimi', nhưng lại ghi là 'Baek Si Eon' ấy.

Thế là tôi đành phải ngoan ngoãn móc cái bảng tên đang giấu trong túi ra để đeo vào. Kết quả là suốt buổi họp, đám nhân viên cứ vừa liếc nhìn ngực tôi vừa cố nhịn cười. Tôi chẳng biết cái này khác gì một màn "công khai sỉ nhục" nữa. Thật muốn túm lấy tất cả lũ đang ngồi đây rồi đeo cho mỗi đứa một cái bảng tên y hệt cho bõ ghét.

Bíp.

Buổi họp còn chưa kịp kết thúc, chiếc chuông gọi của Yoon Tae Oh đặt trên bàn họp đã vang lên.

"Vậy bên Đội bảo an hãy chuẩn bị kế hoạch bảo vệ, đồng thời lập danh sách kiểm tra các vật dụng trong biệt thự để lấp đầy không thiếu thứ gì. Cần chuẩn bị nhu yếu phẩm cho ít nhất 3 ngày và tối đa là 7 ngày."

Tôi vội vàng kết thúc buổi họp để chạy đến chỗ Yoon Tae Oh. Chẳng hiểu sao dạo này tôi không có nổi một giây để thở.

"Ngài gọi tôi ạ."

"Nghe bảo tôi sắp đến kỳ Rut."

"Dạ? Vâng... Vì chu kỳ 3 tháng một lần diễn ra khá đều đặn nên ngài cần chuẩn bị trong vài ngày tới ạ."

"...Vậy sao?"

Yoon Tae Oh đang ngồi tại chỗ, gương mặt lộ vẻ khó đoán. Nhìn đầu ngón tay hắn gõ nhịp tộc, tộc, tộc xuống mặt bàn, có vẻ hắn đang suy tính điều gì đó.

"Lần này bảo họ chuẩn bị nhiều thuốc một chút."

"...Thuốc an thần ạ?"

Thuốc an thần để làm dịu trạng thái hưng phấn của một Alpha đang trong kỳ Rut vốn dĩ vô cùng quý hiếm. Tất nhiên, với Yoon Tae Oh thì đó không phải vấn đề gì lớn. Thế nhưng hiệu quả của loại thuốc đó lại chẳng lấy gì làm tốt đẹp cho lắm. Dù có tiêm bao nhiêu đi chăng nữa cũng khó lòng đạt được hiệu quả tuyệt đối.

"Vì giám đốc là cá thể trội nên dù có dùng bao nhiêu thuốc an thần đi nữa cũng không thể ức chế hoàn toàn được đâu ạ..."

"Dù vậy, uống bao nhiêu thì cũng sẽ ức chế được bấy nhiêu thôi."

"Cần gì phải..."

Tôi định thắc mắc về mệnh lệnh khó hiểu này nhưng rồi lại thôi. Dù chưa nắm bắt được hoàn toàn ý đồ của hắn, nhưng tôi cũng có thể lờ mờ đoán ra được vài phần.

"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ báo lại với bác sĩ riêng."

Tôi khẽ cúi chào rồi bước ra khỏi văn phòng.

...Có vẻ như lần này, Yoon Tae Oh định trải qua kỳ Rut mà không có Beta bên cạnh. Dù điều đó sẽ đau đớn đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.

 

"Đội trưởng, tôi muốn chuyển sang đội khác ạ."

Xã hội này phát triển từ bao giờ mà nhanh thế nhỉ? Trông rõ ràng là con người, vậy mà lại nói chuyện như AI. Cứ như một con robot bị hỏng, hoặc một diễn viên đang phô diễn kỹ thuật diễn xuất thảm họa vậy.

"Cậu lính mới... à không, cậu Gyu Il, hôm qua giám đốc đã nói gì với cậu vậy?"

"Dạ không! Đ... giám đốc tuyệt đối không nói gì với tôi hết ạ..."

Nói rồi chứ gì nữa. Rốt cuộc hắn đã nói cái quái gì mà khiến thằng bé phải diễn kịch dở tệ để đòi chuyển đội thế này.

"Ngài ấy nói gì? Bảo sẽ đúc cậu vào khối xi măng rồi ném xuống biển Incheon à?"

"Dạ...?"

"Hay là bảo sẽ vặn bay cái đầu cậu ra?"

"Sao lại có chuyện tàn nhẫn như thế chứ..."

À, hóa ra không phải hướng đó. Nhìn ánh mắt ghê tởm của cậu lính mới dành cho mình như nhìn đống rác thải, tôi bỗng thấy hơi quê xíu.

"Dù sao thì, Đội thư ký của chúng ta không có chuyện chuyển đội đâu."

"Dù vậy thì..."

"Đây là đội duy nhất trong công ty có tỉ lệ nghỉ việc là 0%, làm sao mà chuyển đi được cơ chứ."

"Làm gì có chuyện đó..."

Vẻ mặt cậu lính mới trông như vừa đánh mất cả thế giới. Cứ như thể vừa nghe thấy một tin tức không thể tin nổi vậy.

"Tôi không biết cậu đã nghe giám đốc nói gì, nhưng dù sao người làm việc trực tiếp với cậu là tôi, nên đừng lo lắng quá. Tôi sẽ cố gắng gạch tên cậu khỏi những việc phải đối mặt trực tiếp với giám đốc . Đó là vì tôi thực sự rất quý cậu đấy."

Tôi nắm lấy tay cậu ta, bày ra vẻ mặt đáng tiếc nhất có thể rồi nói tiếp. Xin lỗi nhé, nhưng tôi cũng chẳng có ý định buông tha cho cậu đâu. Ít nhất là cho đến khi lấy được giấy phép kinh doanh casino, cậu phải dính chặt lấy tôi. Có như vậy, tôi mới có thể biến thành tích khổng lồ đó thành của mình được chứ.

"...Vâng, Đội trưởng."

"Được rồi, đi làm việc tiếp đi. Cứ thong thả thôi nhé?"

Cái chốn này chẳng khác gì trường mầm non cả. Tôi vỗ vai cậu lính mới đang phụng phịu vì không muốn làm việc vài cái để tiễn cậu ta về chỗ rồi bắt đầu công việc. Trên màn hình là bảng cập nhật tình hình chuẩn bị cho kỳ Rut của Yoon Tae Oh từ các thư ký khác. Tôi quyết định vận dụng hết kinh nghiệm từ hồi ở Đội 1 quản lý nhà riêng của hắn để tạo ra một môi trường tối ưu nhất cho kỳ Rut này.

Một khi hắn đã vào biệt thự, trong ít nhất 3 ngày sẽ không ai được phép ra vào. Yoon Tae Oh sẽ phải trải qua những giờ phút khổ sở trong trạng thái gần như mất đi lý trí. Thật đáng thương.

...Đáng thương? Tại sao...? Tôi không hiểu nổi lòng trắc ẩn chợt lóe lên trong đầu mình. Người trải qua kỳ Rut là Yoon Tae Oh, mắc mớ gì tôi phải thấy đáng thương cơ chứ.

"Đội trưởng, tôi đã cập nhật danh sách Beta rồi ạ. Theo ý ngài, tôi cũng đã thêm Kang Hae Woon vào."

"...Dạ? À, cảm ơn cậu."

Đang thẫn thờ nhìn màn hình hệ thống, tôi sực tỉnh và lướt qua danh sách Beta. Dẫu biết Yoon Tae Oh sẽ không chịu trải qua kỳ Rut với người mà hắn không có tình cảm, nhưng vẫn phải chuẩn bị sẵn cho những tình huống bất ngờ. Bởi vì có thể sẽ có một kỳ Rut cực mạnh mà thuốc an thần không thể ức chế nổi.

"Kang Hae Woon sao..."

Theo nguyên tác, tầm này Han Ye Jun đã rời cuộc chơi rồi. Trước khi bước vào kỳ Rut, Yoon Tae Oh đã chọn người cũ của mình là Lee Ji Seok. Trong cơn tước đoạt và điên cuồng, Yoon Tae Oh đã để mắt đến một Beta khác. Hắn gần như đã giam cầm người đó để trải qua kỳ Rut, và dĩ nhiên, nhìn thấy một Yoon Tae Oh đầy điên dại như thế, đối phương đã chọn cách bỏ trốn.

Thế nhưng hiện tại, khi mọi chuyện đã chệch khỏi quỹ đạo của nguyên tác, Yoon Tae Oh lại đang chuẩn bị đón kỳ Rut một mình.

"Cứ liên lạc trước với phía Kang Hae Woon đi. Thăm dò ý kiến họ, bảo rằng chúng ta sẽ đáp ứng mọi điều kiện họ muốn."

Biết đâu lại thực sự cần đến. Nhìn vào danh sách, Kang Hae Woon chính là câu trả lời gần với đáp án nhất. Những người còn lại đều là những nhân vật khó lòng lọt vào mắt xanh của Yoon Tae Oh. Dù đã đưa ra chỉ thị nhưng chẳng hiểu sao lòng tôi cứ thấy bồn chồn khó tả.

 

"Đội trưởng, tôi mua cà phê cho ngài này."

Đôi má cậu lính mới hơi ửng hồng. Có vẻ cậu ta đã chạy đến đây nên hơi thở có chút dồn dập. Dù vậy, trên môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ.

"Kìa... tôi không sao đâu, cậu mua cà phê làm gì thế..."

"Vì trưa nay chúng ta không ăn cùng nhau được, nên ít nhất hãy cùng uống cà phê nhé, được không ạ?"

Buổi trưa tôi phải đi theo lịch trình của Yoon Tae Oh. Có vẻ như những người ở địa vị cao cũng không thích làm việc sau giờ tan sở cho lắm, nên họ thường chọn cách vừa ăn trưa vừa thảo luận công việc. Ban đầu tôi cứ ngỡ những lúc đó mình sẽ phải nhịn đói, nhưng rồi tôi nhận ra chỉ cần tranh thủ lúc họ đang trò chuyện mà ăn với tốc độ ánh sáng là xong.

Dĩ nhiên các thư ký tháp tùng khác nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt, nhưng quan tâm làm gì. Để bụng đói mới là chuyện khổ sở nhất trên đời. Và tất nhiên, cứ dùng thẻ pháp nhân của công ty mà thanh toán thôi.

"Được rồi, vậy nghỉ ngơi một lát nhé?"

Cậu lính mới hay làm mấy việc đáng yêu này... không, giờ trông cậu ta lại hơi giống một chú cún con. Cảm giác như một chú cún con của một giống chó lớn vậy. Tôi dắt cái kẻ đang vẫy đuôi rối rít đi theo sau kia hướng về phía phòng nghỉ. Vì môi trường làm việc cực kỳ khắc nghiệt nên chế độ đãi ngộ của phòng thư ký chúng tôi cũng rất tốt. Thậm chí bên trong văn phòng còn có hẳn một phòng nghỉ dành riêng cho đội thư ký.

"Thật ra hôm nay tôi định không đi làm mà cứ thế... xin nghỉ việc luôn đấy ạ..."

"...Khụ, cái... cái gì cơ?"

Tôi vừa mới hút một ngụm cà phê thì suýt chết sặc vì câu nói đó. Một thông tin quá đỗi chấn động.

"Dù sao thì có vẻ công việc thư ký không hợp với tôi lắm... không, có lẽ bản thân cuộc sống công sở đã không hợp với tôi rồi..."

Phải, tôi biết chứ. Cậu lính mới vốn không có tính cách phù hợp với môi trường công sở. Chẳng biết có phải do thiết lập nhân vật không mà cậu ta cực kỳ hay mắc lỗi vặt. Thêm vào đó, với thái độ như làm ngành dịch vụ và bộ não cần phải cực kỳ nhạy bén để nắm bắt mọi lịch trình thì cậu ta quả thực không phải là nhân tài phù hợp cho vị trí thư ký. Trong nguyên tác, cậu ta cũng thường xuyên tâm sự nỗi trăn trở này với nhân vật chính Beta.

"Làm gì có ai giỏi ngay từ đầu đâu cơ chứ. Cậu Gyu Il bây giờ đang làm rất tốt mà. Hồi tôi mới vào làm còn tệ hơn cậu nhiều ấy chứ?"

Ôi... điên mất thôi. Sao tôi có thể nói dối trơn tru đến thế nhỉ. Thậm chí hình như câu đó cũng là câu mà nhân vật chính Beta đã nói trong nguyên tác thì phải... Xin lỗi nhé, nhưng giờ nó đã trở thành lời của Baek Si Eon này rồi.

"Đội trưởng..."

Có lẽ nhờ tôi nắm lấy tay cậu ta và nói bằng giọng điệu truyền cảm nhất có thể, nên gương mặt cậu lính mới tràn ngập sự cảm động. Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa việc tôi vờ như lỡ lời nhắc đến chuyện giấy phép kinh doanh casino để nhờ vả sẽ chẳng có gì khó khăn cả.

"Có Đội trưởng ở đây thật sự là may mắn quá..."

Thế nhưng... có vẻ như cậu ta cảm động hơi quá mức rồi. Cậu ta rút tay ra khỏi tay tôi rồi dùng cả hai tay bao trọn lấy bàn tay tôi. Đôi bàn tay to lớn ấy nắm lấy tay tôi với một lực khá mạnh.

"...Hơn nữa, chúng ta lại còn có cùng một tâm ý như thế này..."

Ngón tay cái của cậu lính mới cứ lặp đi lặp lại việc xoa nhẹ lên mu bàn tay tôi. Nhưng mà... tâm ý gì cơ...?

"Thật sự là may mắn quá, phải không ạ?"

Tôi thật sự không hiểu được ý nghĩa đằng sau gương mặt đang mỉm cười rạng rỡ của cậu ta. May mắn cái gì, và tại sao... đôi má cậu ta lại ửng đỏ lên như vậy chứ...?

"Vậy thì tối nay chúng ta..."

Tôi luôn tự hào mình là một người khá nhạy bén. Cũng rất hiểu ý người khác. Nhưng ngay lúc này đây, tôi chẳng thể hiểu nổi một chữ nào trong những gì cậu lính mới đang nói. Trong lúc cậu ta vẫn đang nắm chặt tay tôi và định nói tiếp điều gì đó...

"Tôi không biết từ bao giờ mà công ty chúng ta lại biến thành nơi để yêu đương nhăng nhít thế này đấy."

Một giọng nói có thể coi là cực kỳ sắc lạnh rót vào tai tôi. Một bóng đen cao lớn di chuyển nhanh chóng tiến về phía chúng tôi. Sau đó dừng lại ngay phía sau lưng cậu lính mới.

"Buông tay ra."

Chính xác hơn là... một bàn tay to lớn đã chộp lấy đầu của cậu lính mới. Yoon Tae Oh đang túm lấy cái đầu đó giống như cái cách người ta cầm một quả bóng rổ bằng một tay vậy.

Bình Luận (0)
Comment