Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 30

Chương 030

"…Làm tốt lắm."

"Cái gì cơ?"

"À không! Ý tôi là, ngài làm tốt lắm ạ. Quả nhiên giám đốc của chúng ta mới có thể làm lũng đoạn cả giới tín dụng đen như thế này."

Chỉ đến khi Yoon Tae Oh buông vai tôi ra, cái miệng tôi mới bắt đầu hoạt động trở lại. Cái tên điên này càng ngày càng biết cách dùng những chiêu trò kỳ lạ để hành hạ người khác. Không phải cứ phải nghe mắng hay bị đánh thì lòng mới thấy bất an. Cảm giác như nơi bàn tay hắn vừa rời đi vẫn còn để lại những dư chấn kéo dài không dứt.

"Hở ra một tí là lại xoáy xéo tôi ngay được."

"…Tôi xin lỗi ạ…."

Dù giọng điệu không có ý xấc xược nhưng tôi cứ xin lỗi trước đã. Dù sao thì việc tôi mỉa mai hắn cũng là thật mà.

"Dù sao thì lâu lắm rồi mới thấy thú vị như thế này, nên thôi bỏ qua."

"…Thú vị ạ? Hôm nay ngài có mua được gì đâu?"

Thì đấy, mỗi người có một cách giải tỏa căng thẳng khác nhau mà. Tôi không biết tại sao Yoon Tae Oh - kẻ vốn chỉ biết trút giận theo tâm trạng - lại bị stress, nhưng dù sao hắn cũng có vài cách để xả hơi. Đấu giá chính là một trong số đó.

"Không phải là không mua. Thứ tôi định mua giờ mới xuất hiện kia kìa."

À. Hóa ra Yoon Tae Oh đã nhắm sẵn món đồ mình muốn từ trước rồi. Tôi còn chưa kịp kiểm tra danh sách vật phẩm đấu giá nữa. Theo hướng nhìn của hắn, một chiếc lồng kính lớn hơn lúc nãy một chút được đưa lên sân khấu.

"…Cái gì thế kia ạ…?"

Mặc cho lời giới thiệu đầy hào hứng của người chủ trì, bầu không khí trong khán phòng vẫn khá tẻ nhạt. Nhìn phản ứng của mọi người, tôi cứ ngỡ đây sẽ là vật phẩm duy nhất bị ế trong ngày hôm nay.

"Đây là tác phẩm của Kim Eul Soo, một nghệ nhân gốm sứ Hàn Quốc đang nhận được sự chú ý trên toàn thế giới."

Nghe qua lời giải thích thì đúng là một món đồ không tồi. Nhưng vấn đề nằm ở những vật phẩm đã xuất hiện trước đó. Sau khi chiêm ngưỡng những món đồ kia rồi nhìn sang tác phẩm này, nó bỗng trở nên chẳng có gì đặc biệt. Bởi nó không thuộc về vương triều nào, cũng chẳng liên quan đến một câu chuyện tình thế kỷ nào cả.

"Mức giá khởi điểm là 50 triệu won."

Đương nhiên mức giá khởi điểm cũng khá thấp.

"100 triệu."

"…giám đốc …? Ngài mua cái, cái đó để làm gì vậy ạ…?"

Đúng như lời đã nói, Yoon Tae Oh là người đầu tiên ra giá. Thậm chí còn gấp đôi mức khởi điểm.

"Chẳng phải rất ổn sao. Nghe nói nghệ nhân đó không còn hoạt động nữa, nên nó hoàn toàn có giá trị."

"Nhưng dù thế thì cái đó trông chỉ giống như…."

Thì đúng là câu chuyện đằng sau tác phẩm cũng hay, bản thân nó cũng không tệ. Nhưng mà cái hình dáng đó….

"…Chẳng phải là bát ăn mì sao ạ…?"

Dù là tác phẩm nghệ thuật nên công đoạn hoàn thiện rất tinh xảo, sắc đen trông cũng lung linh huyền ảo thật đấy, nhưng nhìn kiểu gì thì nó cũng chỉ là hai cái bát tô thôi. Tất nhiên, có lẽ do con mắt nhìn nghệ thuật của tôi quá kém cỏi nên mới thấy vậy. Nhưng dường như không phải chỉ mình tôi nghĩ thế, vì chẳng còn ai ra giá thêm nữa. Yoon Tae Oh nhìn tôi đầy vẻ thắc mắc rồi lên tiếng:

"Quà tặng cho Thư ký Baek đấy."

Đúng là lời nhảm nhí. Hơn nữa, còn là một lời nhảm nhí được thốt ra cùng với một nụ cười cực kỳ rạng rỡ.

❖ ❖ ❖

"Tay! Trưởng phòng, bỏ tay ra ạ. Để em tự bê vào."

"Cái đồ đó đắt đỏ đến mức nào mà cậu làm quá lên thế hả…?"

Kang Seok Ho nhìn tôi đặt chiếc hộp ở ghế trước, còn cẩn thận thắt cả dây an toàn để mang về nhà mà tỏ vẻ không thể hiểu nổi. Đương nhiên là gã chỉ dám nói nhỏ để Yoon Tae Oh không nghe thấy thôi.

"100 triệu. 100 triệu won đấy anh biết không…."

"So với những thứ trước đây ngài ấy mua thì cái này cũng có là gì đâu nhỉ…?"

Phải rồi. Những thứ trước đây hắn mua đều có giá trị tương xứng. Có lẽ trong căn nhà này, những món đồ trang trí rẻ hơn thứ mua hôm nay chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tất nhiên... Yoon Tae Oh chưa bao giờ trân trọng chúng bất kể giá cả ra sao.

"Để tôi cầm cho. Tay cậu ngắn thế kia chắc không ôm xuể đâu. Cậu về đi."

"Vâng, thưa giám đốc . Ngài đã vất vả rồi ạ."

Cái tên Yoon Tae Oh này vừa mỉa mai chiều dài cánh tay tôi xong đã lập tức cho Kang Seok Ho tan làm.

"giám đốc !"

Tôi vội đuổi theo Yoon Tae Oh, kẻ vừa giật lấy chiếc hộp trên tay tôi rồi thản nhiên xách lủng lẳng bằng một tay đi thẳng vào nhà. Cái dáng vẻ không chút nâng niu ấy trông cứ như thể hắn đang xách một túi bánh kẹo mua từ cửa hàng tiện lợi vậy.

"Cẩn thận, cẩn thận ạ…!"

"Lúc nãy còn chê ỏng chê eo cơ mà?"

"Nhưng dù sao… ngài cũng bảo là qu, quà cho tôi mà…?"

Tôi cứ ngỡ hắn nói đùa, nhưng hóa ra Yoon Tae Oh nói thật. Trên xe về nhà tôi đã hỏi đi hỏi lại mấy lần, nhưng câu trả lời của hắn vẫn không hề thay đổi.

"Tôi tưởng cậu không ưng chứ."

"Không ạ! Làm gì có chuyện đó…."

Tôi xua tay lia lịa khi cùng hắn băng qua khu vườn để vào nhà chính. Với món đồ này... kế hoạch vượt biên của tôi đã trở nên cụ thể hơn một chút. Hai chiếc đồng hồ cộng với hai cái bát ăn mì này, nếu đem bán tháo chắc cũng thu về được 200 triệu won ấy chứ. Nếu hắn đã cho tôi món đồ như vậy thì dại gì mà từ chối.

"Đưa áo khoác cho tôi ạ."

Vừa vào nhà, tôi định đón lấy chiếc áo khoác của Yoon Tae Oh, nhưng hắn chỉ đặt món đồ vừa mua được lên bàn rồi đứng bất động. À... ý là bảo tôi tự mà cởi ra cho hắn chứ gì. Đúng là nỗi khổ của kiếp thư ký. Tôi cũng mệt rã rời rồi đây, nhưng thôi thì cũng phải thay đồ cho cái "đứa trẻ" này rồi mới cho đi ngủ được chứ. Dù sao cũng chẳng phải việc gì khó khăn, cứ làm cho xong vậy.

"Tôi xin phép ạ."

Tôi tháo cúc áo khoác, nhón chân lên để giúp hắn rút tay ra. Ngay khi tôi đang định tháo ghim cài và cà vạt thì bỗng nhiên:

"Si Eon à."

"giám đốc !"

Lại là cái cách gọi kỳ lạ ấy khiến tôi giật bắn mình như lên cơn động kinh. Gì vậy... cái tên này sao vẫn chưa quên tên tôi cơ chứ. Mà sao cứ gọi tên người ta mãi thế... rốt cuộc là tại làm sao.

"Lúc nãy còn bảo hôm nay không phải thư ký mà? Vậy mà giờ lại còn đòi c** đ* cho 'anh' nữa là sao không biết."

"Giờ đang là c, công việc ạ! Đây là nơi làm việc của tôi."

"Thế à...? Vậy thì làm tiếp đi."

Tôi cố tình tập trung ánh nhìn vào chiếc cà vạt của hắn. Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một ánh mắt từ trên đỉnh đầu đang đổ dồn xuống. Chắc là không phải đâu, nhưng chỉ nghe giọng nói thôi tôi cũng có cảm giác như hắn đang mỉm cười. Phải chăng ánh mắt cũng có nhiệt độ?

Dù là việc vẫn làm hằng ngày, nhưng cái cách gọi của Yoon Tae Oh cứ khiến tâm trí tôi xao nhãng, kết quả là mất thời gian gấp đôi so với mọi khi.

"…Ghim cài cổ áo… tôi phải tháo nó ra…"

Tôi thông báo rằng mình sẽ tháo chiếc ghim cài kim cương đang kẹp hai đầu cổ áo sơ mi bên dưới cà vạt. Không phải là tay không với tới, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải áp sát vào hắn thêm một chút nữa. Khi tôi định thu hẹp khoảng cách, thì chính hắn đã chủ động làm điều đó.

"Làm đi."

Yoon Tae Oh cúi người xuống để phần cổ của hắn sát với tay tôi hơn. Giờ đây tầm mắt của hai đứa đã nằm trên một đường thẳng, tôi thậm chí còn chẳng thể nhìn vào lồng ngực hắn để nói chuyện được nữa. Dù có liếc mắt đi đâu thì gương mặt của Yoon Tae Oh cũng choán hết tầm nhìn. Trước tư thế đầy áp lực này, tôi nhanh chóng tháo chiếc ghim ra, nhưng khi chưa kịp kết thúc thì bàn tay của Yoon Tae Oh đã vươn về phía mặt tôi.

"Sao, sao vậy ạ…?"

Hắn định đấm tôi à. Dù tốc độ rất chậm, nhưng với bàn tay to lớn kia, chỉ cần hắn khẽ lắc cổ tay một cái thôi là xương cổ tôi cũng đủ rụng ra rồi….

"Có một nốt ruồi này."

"…Tôi ạ?"

"Ở đây, có một nốt ruồi."

Nhưng trái ngược hoàn toàn với nỗi lo sợ của tôi, một cái chạm nhẹ nhàng đã đặt lên mặt. Hắn dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào vùng dưới mắt, gần xương gò má. Đó là một cử chỉ dịu dàng, không hề có chút đau đớn mà chỉ mang theo hơi ấm.

"Sao bấy lâu nay tôi không biết nhỉ."

Đó là vì ngài có bao giờ thèm nhớ mặt người khác đâu. Đến mặt còn chẳng nhớ nổi thì làm sao mà nhớ được có nốt ruồi hay không.

"T, tôi đi tắm đây…. Tôi cũng mệt rồi ạ. Quần áo cứ để đó đi, tôi sẽ dọn sau."

May mắn là tôi đã kịp tháo chiếc ghim cài ra. Thế là tôi lập tức giữ khoảng cách với Yoon Tae Oh rồi chạy biến về phòng mình như bị ma đuổi. Nói chính xác thì đó không phải phòng tôi như lời hắn nói, mà là căn phòng trong nhà Yoon Tae Oh mà tôi đang tạm thời sử dụng.

Nóng quá. Cái hệ thống điều tiết nhiệt độ trong nhà này chắc hỏng thật rồi. Cảm giác như cả cái đầu đang bốc hỏa, tôi vội vàng bước vào phòng tắm và đứng dưới vòi nước. Bình thường tôi cực kỳ ghét nước lạnh, nhưng lúc này tôi lại cần cái sự lạnh giá đó. Đầu óc nóng bừng khiến tôi chẳng thể suy nghĩ gì cho ra hồn nữa.

"Chắc phải tăng liều thuốc lên thôi…."

Mãi một lúc lâu sau, cả đầu óc lẫn lồng ngực tôi mới trở về nhiệt độ bình thường. Chỉ đến khi cánh tay đã lạnh ngắt, tôi mới bước ra khỏi phòng tắm. Sau khi thay đồ xong xuôi, tôi lại ra ngoài để dọn dẹp đống quần áo Yoon Tae Oh vứt lại và chỉnh đốn phòng tắm của hắn. Tôi tắm cũng khá lâu rồi, chắc hắn cũng đã tắm xong và ra ngoài rồi.

"Dù hệ thống nước nhà tôi có bộ lọc 7 lớp đi chăng nữa, nhưng cậu dùng lãng phí quá đấy."

Cái tên hẹp hòi này xem kìa. Chắc hắn đang càm ràm vì tôi dùng nhiều nước nhà hắn đây mà.

"…Sao ngài vẫn chưa tắm ạ…?"

Khi chỉ trích tôi, Yoon Tae Oh vẫn đang trong tình trạng như lúc tôi cởi áo khoác cho hắn, chỉ là xắn ống tay áo lên thôi chứ chưa hề thay đồ. Và vị trí của hắn lúc này….

"Sao giám đốc lại ở trong bếp vậy ạ…?"

"Đói."

À... nghĩ lại thì tối nay chúng tôi vẫn chưa có bữa ăn tử tế nào. Ở bữa tiệc cũng có đồ ăn đấy, nhưng Yoon Tae Oh không bao giờ đụng vào những thứ đó. Đó là... thiết lập nhân vật của hắn. Đáng lẽ trước khi đi tôi nên cho hắn ăn cái gì đó lót dạ mới phải.

"Vậy ngài chờ một lát. Tôi sẽ chuẩn bị ngay đây."

Nhìn đồng hồ cũng đã gần mười giờ rồi. Dù tôi cũng mệt phờ người, nhưng không thể để một "đứa trẻ" đang nhặng xị vì đói đi ngủ với cái bụng rỗng được. Khi tôi định xắn tay áo bước vào bếp thì Yoon Tae Oh đã nắm lấy cánh tay tôi.

"Lúc nãy chẳng phải bảo hôm nay không làm thư ký sao."

"…Dạ…?"

Gì đây... hắn đang thù dai đấy à...? Có vẻ hắn vẫn nhớ như in câu nói đó để mà cà khịa tôi đây mà...?

"Không biết cậu có biết không, nhưng tôi thông minh hơn cậu tưởng đấy. Khả năng quan sát thì còn tốt hơn thế một chút."

"…Tôi biết mà…."

Không. Tôi chẳng biết gì hết. Tôi chỉ biết hắn là kẻ thông minh theo kiểu quỷ quyệt, chuyên đi hành hạ người khác để chiếm đoạt tiền bạc và đạt được mục đích của mình thôi. Tôi biết chuyện đó không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp.

Nhưng khả năng quan sát á... chà...? Một kẻ suốt mấy tiếng đồng hồ không nhận ra tôi đang đi ngay cạnh mình thì không biết đang nói cái quái gì nữa, nhưng thôi cứ để mặc cho hắn huyên thuyên tiếp đi.

"Chờ đấy. Hôm nay để tôi làm thử xem."

"Cái, cái gì cơ ạ?"

"Nấu ăn."

Làm sao bây giờ... chắc chắn là hắn đã trở nên kỳ lạ thật rồi. Yoon Tae Oh ấn tôi ngồi xuống bàn ăn, còn mình thì bước vào bếp, quay lưng lại phía tôi và bắt đầu bận rộn làm gì đó.

"Để, để tôi làm cho ạ, thưa giám đốc ...! À không... tôi biết lỗi rồi, được chưa ạ...?"

...Yoon Tae Oh mà nấu ăn sao. Hắn không nên chạm vào những thứ đó mới đúng...? Hay là, biết đâu hắn vừa tìm ra một kỹ thuật giết người mới. Đầu độc chẳng hạn... đại loại vậy...?

"Ngậm cái miệng đó lại đi."

"…Hức… Tôi... tôi xin lỗi ạ…."

Nhưng tôi quyết định không cố gắng tìm hiểu ý đồ của hắn thêm nữa. Nhìn bóng lưng Yoon Tae Oh cầm chiếc dao bếp lớn quay lại nhìn, tôi chỉ biết im bặt cái miệng đang liến thoắng. Thật là phạm quy mà. Một kẻ mà từ đôi bàn tay đến ánh mắt đều sắc lẹm như hung khí, giờ lại cầm thêm hung khí thật trên tay thì tôi còn biết làm gì hơn ngoài việc phục tùng cơ chứ.

"Nhưng mà ngài đang làm món gì thế ạ...?"

Có vẻ hắn đã chuẩn bị sẵn thứ gì đó trong lúc tôi đang tắm. Hắn cứ thế quay lưng về phía tôi, bận rộn thái thứ gì đó rồi đun nước. Tấm lưng hắn quá rộng khiến tôi không thể nhìn rõ hắn đang làm món gì, nhưng nghe tiếng dao chạm thớt, có vẻ tay nghề cũng không phải hạng xoàng.

"Chờ một chút."

Trước lời nói mà hắn chẳng thèm ngoái đầu lại, tôi đành chống cằm lên mặt bàn, im lặng thưởng thức bóng lưng ấy. Vì chiếc sơ mi được may đo riêng nên nó ôm khít lấy cơ thể, lộ rõ vóc dáng cực kỳ săn chắc. Chẳng hiểu sao mỗi khi hắn cử động cánh tay, những khối cơ ở lưng và bắp tay lại như cuộn lên, rực rỡ và đầy sức mạnh. Cả vòng ba nữa... sao lại có thể săn chắc đến thế cơ chứ.... Thật sự chỉ muốn chạm thử một lần cho biết mà không có chút tà niệm nào.

Ai đó từng nói đàn ông lúc nấu ăn là quyến rũ nhất... chắc là vì vậy mà tôi mới có những suy nghĩ vớ vẩn này chăng.

"Ăn đi."

Đang mải mê ngắm nhìn Yoon Tae Oh đến xuất thần, một mùi hương quen thuộc xộc lên mũi cùng lúc một chiếc bát được đặt xuống trước mặt tôi. Phía đối diện cũng có một chiếc bát tương tự, nhưng lượng thức ăn trong bát của tôi rõ ràng là nhiều gấp đôi của hắn.

"…Ngài... nấu mì gói ạ?"

Đến cả cách trang trí cũng y đúc bát mì tôi từng nấu cho hắn. Và giống như lần trước tôi đã chuẩn bị, củ cải muối, măng tây kho và củ dền muối cũng được bày biện xinh xắn trong những chiếc đĩa nhỏ.

"L, làm sao ngài nấu được món này vậy ạ...?"

"Chẳng phải tôi đã nói mình có khả năng quan sát rất tốt sao. Lần trước thấy cậu làm nên tôi cứ thế bắt chước theo thôi. Cũng chẳng có gì khó cả."

Yoon Tae Oh nói một cách thản nhiên, nhưng trên gương mặt hắn... dường như phảng phất một chút vẻ tự hào. Chỉ là một bát mì thôi, nhưng trong cuộc đời hắn, liệu đã bao giờ hắn phải tự tay đun nước nấu mì thế này chưa...?

"Tôi sẽ ăn thật ngon ạ, thưa giám đốc …."

"Mau ăn đi. Tôi đặc biệt cho Thư ký Baek phần gấp đôi đấy."

"Vâng... n, nhưng mà...! giám đốc !"

Ngay khi vừa cầm đôi đũa lên, sự cảm động trong tôi bỗng chốc nguội lạnh.

"Gì?"

"Cái này... chính là cái bát mua ở buổi đấu giá hôm nay mà...!"

"Đúng thế. Thì sao."

Cái tên này điên thật rồi. Dù có thế nào đi nữa, sao hắn có thể lấy cái bát trị giá 100 triệu won ra làm bát đựng mì cơ chứ.

"Ngài có biết nó giá bao nhiêu không…."

Đáng lẽ tôi phải bảo quản nó thật kỹ, không để một hạt bụi bám vào để sau này còn dùng làm lộ phí vượt biên, vậy mà giờ hắn lại đổ mì vào đây sao....

"Vốn dĩ mua nó là để dùng như thế này mà."

"…Dạ…?"

"Đây là bát mì của Baek Si Eon."

...Hắn tham dự buổi đấu giá của Sotheby Seoul chỉ để mua một cái bát ăn mì giá 100 triệu won cho tôi sao...?

Bình Luận (0)
Comment