Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 27

Chương 027

Omega ấy đã khóc thật thảm thiết (Cuồng cuống - Điên cuồng và dữ tợn)

"Thư ký Kim."

"Vâng, thưa Đội trưởng Lee."

"Cậu cũng muốn chết à?"

"Vậy sao anh lại đổi họ của người ta một cách tỉnh bơ thế hả?"

Vừa mới qua giờ nghỉ trưa để vào làm việc thì Kang Seok Ho đã là người đầu tiên chạy tới. Cái gã này ban ngày chẳng có mấy việc để làm, vậy mà lại có một khía cạnh siêng năng chẳng hề ăn nhập chút nào. Đúng là sự cần cù đầy mâu thuẫn.

"Không đâu, tôi thấy cậu thực sự phải chết một lần mới được. Đi theo tôi vào văn phòng."

"Không... tôi đang bận mà? Khoan đã! Khoan đã, Đội trưởng!"

Kang Seok Ho kẹp chặt cổ tôi vào cánh tay gã rồi sải bước đi thẳng. Khối cơ bắp thô lỗ ấy tưởng như sắp bóp nát xương cổ tôi đến nơi. Tôi cứ ngỡ gã định lôi thẳng mình vào văn phòng Đội cảnh vệ số 3, nhưng hóa ra nơi chúng tôi dừng chân lại là sân thượng tầng trung. Gã để lại một lời dặn dò đầy nghiêm nghị bảo tôi phải đứng yên chờ đấy, rồi lát sau quay lại với hai ly cà phê trên tay.

"...Không có đá ạ?"

"Cứ uống đi. Với tâm trạng hiện giờ, tôi chỉ muốn ban cho cậu một bát thuốc độc chứ không phải cà phê đâu."

Tôi thì dù chết cũng phải uống cà phê đá. Thấy giọng điệu của Kang Seok Ho có vẻ chẳng lành, tôi đành nén sự không hài lòng lại rồi tìm một góc ngồi xuống.

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Chuyện đó chẳng phải tôi nên hỏi cậu sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại bị bắt cóc hả?"

"Thì đương nhiên là..."

Khoan đã. Sao gã lại không biết chuyện đó nhỉ...?

"Anh không biết sao ạ?"

"Cậu phải nói thì tôi mới biết chứ."

"Vậy các anh đã tìm thấy tôi bằng cách nào?"

"Đừng có nhắc lại nữa. Cứ nghĩ về chuyện ngày hôm qua là tôi lại muốn chết quách đi cho xong."

Kang Seok Ho vừa uống ly cà phê nóng hôi hổi như uống nước lọc vừa bắt đầu kể. Gã bảo rằng chỉ một lát sau khi tôi biến mất là gã đã nhận ra ngay. Tiếng ồn ào vẫn thường nghe qua bộ đàm bỗng im bặt nên không thể không nhận thấy điều bất thường. ...Cái gã chết tiệt này. Thêm vào đó, chiếc điện thoại rơi ngay tại hiện trường đã khiến gã tin chắc rằng có chuyện chẳng lành đã xảy ra.

"...Chẳng phải nghĩ theo hướng tôi bỏ trốn thì hợp lý hơn sao...?"

Kang Seok Ho khẽ cười trước thắc mắc của tôi.

"Trông thế này thôi chứ linh tính của tôi nhạy lắm đấy nhé? Thư ký Baek không bao giờ bỏ trốn được đâu. Nếu định trốn thật thì chắc từ sáng sớm nó đã hiện rõ lên mặt rồi. Kiểu như 'Đêm nay tôi sẽ vượt biên sang Trung Quốc' ấy."

Cái gã này đúng là coi thường người khác quá thể. Dù trông thế này nhưng tôi cũng có tiền thân là người chuyên nghiệp, đâu dễ để lộ lời nói dối như vậy. Ngay lúc này chẳng phải tôi đang diễn vai thân phận của người khác một cách hoàn hảo đó sao?

Nhưng mà nếu tôi vượt biên, làm sao gã biết tôi định chọn Trung Quốc nhỉ? Sau này nếu có chạy trốn thật, tuyệt đối phải gạch tên lộ trình đó ra khỏi đầu mới được.

"Dù sao thì, chuyện sau đó thế nào?"

"Tôi đã báo cáo sơ qua cho giám đốc . Nhưng ngài ấy vẫn thản nhiên ngồi uống cà phê với cậu Beta kia như thể chẳng nghe thấy gì vậy."

Thì đúng là thế rồi. Cái tên đó vốn dĩ là vậy mà. Trông hắn đúng kiểu người bạc tình bạc nghĩa y như cái vẻ bề ngoài. Bởi vậy nên mới suốt ngày bị Beta đá cho đấy thôi.

"Nhưng khi cậu Beta kia vừa rời đi trong vội vã, ngài ấy liền bảo tôi bám theo. Tôi hỏi có cần phải phái người đi tìm cậu ngay không thì ngài ấy chẳng thèm đáp lời. Sau đó ngài ấy bảo tôi đưa kết quả điều tra lý lịch của cậu Beta đó, thế là bao nhiêu thứ thu thập được bấy lâu tôi đều dâng lên hết."

Dù không rõ tường tận, nhưng ít nhất Yoon Tae Oh cũng lờ mờ đoán được tình cảm mà Han Ye Jun dành cho tôi. Chính vì thế trong hoàn cảnh đó hắn mới đề cập đến chuyện cá cược. Nếu suy đoán thì có lẽ sau khi kiểm tra thông tin về Lee Ji Seok, hắn đã nhận định ngay đây là một vụ bắt cóc do gã đó gây ra. Về khoản này thì linh tính của Yoon Tae Oh nhạy bén đến lạ kỳ. Trong khi chính kẻ trong cuộc là tôi còn ngu ngốc nghĩ rằng Lee Ji Seok sau khi thoát khỏi mạng lưới giám sát sẽ nhắm vào Yoon Tae Oh kia chứ.

"Rốt cuộc tại sao Lee Ji Seok lại bắt cóc Thư ký Baek cơ chứ?"

"Vậy là... ngài ấy đã giết gã đó mà chẳng thèm hỏi lý do sao...?"

"Tôi đâu có bảo là giết. Hắn vẫn còn sống, ít nhất là lúc này. Và phải nói cho đúng chứ? Người làm chuyện đó là giám đốc chứ đâu phải tôi?"

Kang Seok Ho kể rằng đã lâu lắm rồi gã mới lại thấy một Yoon Tae Oh hung bạo đến thế. Gã còn đưa ra phân tích riêng rằng có lẽ vì Han Ye Jun bị cướp mất nên hắn mới phát tiết như vậy. Theo tôi thì chuyện đó hoàn toàn sai bét, nhưng tôi cũng chẳng buồn đính chính. Có lẽ Yoon Tae Oh đã tin chắc rằng Han Ye Jun không có chút hứng thú nào với mình sau cuộc gặp gỡ đó rồi. Dù là qua lời nói hay thái độ của cậu ta thì cũng vậy thôi. Khả năng cao là vế trước.

"...Còn Han Ye Jun thì sao ạ?"

"Không nói cho cậu được."

"Dạ...?"

Cái miệng vốn đang huyên thuyên của Kang Seok Ho bỗng chốc im bặt. Đó đâu phải câu hỏi gì khó khăn, chỉ là thắc mắc về Han Ye Jun sau khi tôi rời đi tối qua thôi mà.

"Thư ký Baek à, có vẻ sau chuyện hôm qua cậu đã hoàn toàn rơi vào tầm ngắm của giám đốc rồi đấy."

"Tôi á...?"

"Ừ, cậu đấy. giám đốc dặn là không được chia sẻ nội dung công việc lần này với cậu."

"...Tôi là người phụ trách điều hành Đội thư ký mà...?"

Đúng là một chỉ thị công việc không thể nào hiểu nổi.

"À, ngài ấy bảo nếu cậu có hỏi thì phải nói thế này."

"......"

"'Hãy tự mình đến trước mặt ta mà hỏi'."

Kang Seok Ho vừa bắt chước giọng điệu của Yoon Tae Oh một cách vụng về vừa truyền đạt lại. Nghe xong lời đó, sự tò mò về Han Ye Jun trong tôi bỗng chốc tan biến. Tôi chẳng hề muốn dây dưa lời qua tiếng lại với Yoon Tae Oh vì những chuyện như vậy, càng không muốn nhắc đến Han Ye Jun để rồi lại bị lôi chuyện cá cược mà tôi chưa từng đồng ý ra nữa. Thật đáng tiếc, nhưng hãy cứ tin rằng Han Ye Jun vẫn đang bình an vô sự ở đâu đó đi.

❖ ❖ ❖

"Oa, Trưởng phòng! Anh đã xem tin tức chưa?"

Thật yên bình, yên bình đến mức thái quá. Như thể vụ bắt cóc vừa rồi chỉ là một giấc chiêm bao, cuộc sống của chúng tôi nhanh chóng trở lại quỹ đạo vốn có.

Dàn thư ký đã được thay đổi cơ cấu mới. Ngoại trừ công việc của Đội 3, các thành viên Đội 1 và Đội 2 đã được chuyển sang chế độ làm việc luân phiên. Dù là Đội 1 hay Đội 2, hễ có vị trí trống là sẽ được bổ sung ngay lập tức. Thì... chẳng qua là tôi muốn dùng chút mưu hèn kế bẩn để không phải một mình ôm hết đống việc nhà ấy mà.

"Tin tức gì thế?"

Dù nghe có vẻ giống như đang tự luyến, nhưng nhờ vậy mà công việc có vẻ trôi chảy hơn hẳn. Và cũng nhờ tôi thường xuyên thức tỉnh họ về giá trị của "mạng sống" nên sự tập trung của các thành viên trong đội cũng tăng lên đáng kể.

"Nghe nói buổi đấu giá của Sotheby sắp được tổ chức tại Seoul đấy ạ?"

"...Ơ? Thế à?"

"Hình như giám đốc của chúng ta cũng khá thích mấy thứ này... đúng không nhỉ?"

Nhìn vào bài báo được chia sẻ trên máy tính bảng, ngày diễn ra cũng không còn xa nữa. Trong phim Yoon Tae Oh cũng từng tham gia buổi đấu giá này, nên có lẽ nếu không có gì bất thường, hắn sẽ góp mặt tại sự kiện đầu tiên của Sotheby Seoul. Bởi cái gì mang danh "lần đầu tiên" cũng đều có ý nghĩa lớn lao, và chắc chắn sẽ có những tác phẩm xứng tầm được mang ra đấu giá.

"Tốt nhất là không nên đi thì hơn."

"...Dạ?"

"À không có gì, cứ đưa tên giám đốc vào danh sách khách mời để phòng hờ đi."

Với tiềm lực tài chính của Yoon Tae Oh thì việc tham gia những sự kiện như thế này là chuyện dễ như trở bàn tay. Thực tế, một vài món đồ trang trí hay tranh ảnh hiếm hoi trong nhà hắn phần lớn đều là những tác phẩm nghệ thuật có giá trị cao đến mức không tưởng.

VIP đang lên.

Nghe tiếng thông báo qua bộ đàm, tôi thong thả bước tới trước cửa thang máy. Bấy lâu nay chưa từng đảm nhận việc ở công ty nên không biết, chứ thực ra công việc này có vẻ dễ thở hơn tôi nghĩ. Chẳng phải sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc nhà - thứ công việc gần như được xếp vào hạng cực đoan đó sao?

"Ngài đã về rồi ạ, thưa giám đốc ."

"Thư ký Kim, đi theo tôi."

Yoon Tae Oh vừa bước ra khỏi thang máy đã mang theo một luồng khí lạnh thấu xương lướt qua tôi. Gương mặt của người thư ký tùy tùng đi phía sau thì tái mét như không còn giọt máu. Tôi đón lấy chiếc cặp táp từ tay anh ta rồi đi theo hắn vào văn phòng. Nhìn không khí này, dù có chết tôi cũng chẳng muốn bước vào, nhưng biết làm sao được. Nếu không vào thì chắc tôi sẽ chết thật mất.

"...Có chuyện gì... đã xảy ra sao ạ...?"

Thì ra là vậy. Cuộc sống yên bình của tôi làm sao có thể kéo dài lâu đến thế được.

"Phải chăng phúc lợi của công ty chúng ta có vấn đề gì sao?"

"...Dạ...?"

"Ví dụ như lương thấp, hay tiền thưởng không thỏa đáng, đại loại vậy."

Yoon Tae Oh cởi áo khoác vứt sang một bên, chỉ mặc sơ mi và gile, hai tay khoanh lại trước ngực. Tôi vừa nghe hắn nói vừa nhanh chóng đón lấy chiếc áo khoác để không bị nhăn rồi treo lên giá.

"Làm gì có chuyện đó ạ. Các công ty tài chính thường có mức lương khá cao, nhưng trong số đó, chúng ta vẫn đứng ở vị trí dẫn đầu ngành."

Đó không phải là lời nói dối. Lương tuy nhiều thật, nhưng tỷ lệ gắn bó trung bình của nhân viên lại thuộc hàng thấp nhất ngành. Tôi quyết định không nhắc đến phần đó. Chẳng phải người chịu trách nhiệm chính cho vô số lá đơn xin nghỉ việc đang đứng sừng sững trước mắt tôi đó sao?

"Vậy tại sao dàn thư ký của tôi toàn một lũ đầu đất thế này?"

"...Tôi ạ?"

"Không phải cậu, là cái đứa lúc nãy kìa."

...Quả nhiên khi đi làm, tốt nhất là đừng có leo lên chức cao làm gì. Đặc biệt là ở công ty này. Sai lầm của cấp dưới cũng đều đổ hết lên đầu mình cả thôi.

"Việc biết tên và mặt của người mình sắp gặp trong buổi họp chẳng phải là điều hiển nhiên sao?"

À....

Chỉ nghe Yoon Tae Oh nói đến đó là tôi đã nắm bắt được tình hình. Theo lịch trình, hắn có buổi gặp gỡ với một cán bộ cấp cao của Bộ Địa chính về việc xây dựng khu nghỉ dưỡng. Tôi đã phải hết lời dỗ dành, khuyên nhủ hắn rằng dù đối phương không phải Bộ trưởng mà chỉ là một cán bộ thực vụ thì hắn cũng nên đích thân ra mặt. Đừng bao giờ quên rằng Bộ trưởng có thể mất chức bất cứ lúc nào, nhưng những người làm thực vụ mới là những kẻ nắm quyền thực sự cho đến tận lúc nghỉ hưu.

"Về việc đó... tôi đã nói là để tôi đi cùng ngài rồi mà...."

"Im miệng."

"Tôi xin lỗi ạ."

Biết làm sao được khi chính ngài là người đã chỉ đích danh cái cậu đó đi cùng cơ chứ. Ngài còn bảo: "Chỉ cần đi với cậu ta là được, cũng chẳng phải buổi gặp quan trọng gì". Và "cậu ta" đó lại xui xẻo thay chính là lính mới mà tôi đã phải khó khăn lắm mới kéo được về Đội thư ký.

"Cho nghỉ việc đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt nữa."

"...Cho nghỉ... ở đâu ạ?"

"Nếu cậu còn hỏi thêm một câu nữa thì hãy chuẩn bị tinh thần để chính mình cũng bị mất việc đi."

À, có vẻ như không phải là "bay màu" theo nghĩa đen. Đó là một sự khoan hồng hiếm thấy của Yoon Tae Oh. Tôi có thể mường tượng rõ mồn một cảnh tượng của hai người họ tại buổi họp. Một người thư ký ngây ngô đến mức không tìm thấy đối tác họp, và một Yoon Tae Oh thậm chí không thèm nhớ mặt người mình đã từng gặp qua.

"Cái đó... thưa giám đốc ."

"Gì."

"Cậu ấy mới vào làm chưa đầy một tuần... dưới còn có mấy đứa em phải lo nữa ạ...."

Gì cơ? Bảo tôi hãy lo cho bản thân mình trước đi á...? Yoon Tae Oh không nói gì nhưng biểu cảm trên mặt hắn đã nói lên tất cả: Rằng cậu đang lo cho ai thế hả? Đúng vậy. Tôi cũng đâu phải là người giàu tình thương đến thế.

"Chẳng lẽ tôi phải nuôi cả những người mà tôi còn không biết mặt sao?"

"Không ạ... Thực ra cậu ấy là con trai của Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đấy ạ."

"...Bộ Văn hóa?"

"Vâng, chính là cái Bộ đang nắm giữ quyền cấp phép sòng bạc của chúng ta đấy ạ."

Có thể nói trí nhớ siêu phàm của tôi lại một lần nữa lập công lớn. Tuy là chuyện của mãi sau này, nhưng trong phim có một tình tiết ngắn kể về việc nhân vật chính Beta - người sẽ nên duyên với Yoon Tae Oh - tình cờ kết giao với cậu chàng đó và giải quyết êm đẹp vụ cấp phép sòng bạc vốn đang bị đình trệ. Đó là một trong những phân đoạn ngắn nhằm phô diễn lòng tốt, sự gần gũi của nhân vật chính ngay cả với những người nhỏ bé nhất.

"Vì vậy mà tôi phải nhìn sắc mặt của nó mà sống sao?"

"Không ạ! Làm gì có chuyện đó...? Ý tôi là từ nay tôi sẽ quản lý cậu ấy thật tốt để không xuất hiện trước mắt ngài nữa. Cậu ấy là lính mới mà, chẳng lẽ ngài không thể cho cậu ấy thêm một cơ hội sao...?"

Đối với nhân vật chính chưa xuất hiện kia, đây có thể chỉ là một tập phim nhỏ, nhưng với tôi, đây là chuyện cơm áo gạo tiền. Và điều đó cũng có nghĩa là vụ sòng bạc mà cậu ta sắp giải quyết kia, tôi sẽ đích thân nẫng tay trên để biến nó thành thành tựu của chính mình. Ngoài việc không muốn làm việc ra thì trong thời gian còn công tác, tôi dự định sẽ sống sót một cách bình an và vẹn toàn nhất có thể.

"Có vẻ cậu thực sự muốn tống khứ Trưởng phòng Đội 3 đi mãi mãi rồi đấy. Vậy thì cứ thử cố gắng xem."

Yoon Tae Oh thốt ra một câu vô thưởng vô phạt rồi rút lại lời sa thải. Thật là may mắn... nhưng có vẻ hắn đang đánh giá tôi quá cao rồi.

"Từ nay về sau Thư ký Kim phải đi cùng tôi. Đừng có để người khác đi."

Đấy, lại thế rồi. Hắn bị chứng lo âu xa cách hay sao vậy nhỉ....

❖ ❖ ❖

"Vì vậy nên tôi nói là tôi không đi, mấy cái buổi đấu giá vớ vẩn đó."

Tâm trạng của Yoon Tae Oh đang cực kỳ tồi tệ. Không ngoài dự đoán, khi tôi đề cập đến việc tham gia buổi đấu giá Sotheby Seoul. Đương nhiên vé mời cũng đã được nhận, nên việc tham gia không phải là vấn đề.

"Không hẳn là không thể đi... mà tôi chỉ muốn hỏi xem liệu ngài có muốn tham gia không thôi...?"

Chẳng biết lý do tại sao, nhưng tùy theo chủ đề của các vật phẩm đấu giá lần này, khách tham dự phải đi theo cặp. Bản thân sự kiện cũng mang một cái tên khá sến súa là "Tình yêu thế kỷ", nghe chẳng hợp với Yoon Tae Oh chút nào. Nhìn qua là biết cái chiêu trò gộp hai món đồ vốn chỉ cần mua một vào làm một cặp để chém giá cao hơn ấy mà.

"giám đốc hiện giờ..."

"Hiện giờ làm sao."

"Dạ không có gì ạ."

Suýt nữa thì hỏng chuyện. Nếu lúc đó không kịp dừng lại, chắc chắn tôi đã ấn nhầm nút kích nổ cơn thịnh nộ của Yoon Tae Oh rồi.

"À, có phải định nói 'Ngài chẳng có ai để đi cùng' không?"

"Tôi không có ý đó ạ.... Chỉ là tôi nghĩ ngài chỉ cần cử người giám đốc đi là đủ rồi, đâu nhất thiết phải đích thân lặn lội đường xa như vậy...?"

Cái tên này nhạy bén như ma ấy. Đúng vậy, điều tôi muốn nói chính là "Ngài đã không có người yêu thì còn vác mặt đến đó làm gì", nhưng tất nhiên là phải dùng những lời lẽ hoa mỹ để bao biện rồi.

"Cộng sự sao...."

Chắc chính hắn cũng thấy bế tắc. Ngón tay Yoon Tae Oh bắt đầu gõ nhịp chậm rãi xuống bàn. Điều đó có nghĩa là hắn đang bắt đầu suy ngẫm.

"Danh sách những người chỉ cần ngài gọi là sẽ chạy đến ngay lập tức thì nhiều vô kể, nhưng ngài có cần thiết phải làm vậy không...? Dù sao cũng chẳng phải sự kiện gì to tát cho lắm."

Thực tế là chẳng có ai cả. Nếu bảo lập danh sách những người nghe tên Yoon Tae Oh là muốn bỏ chạy ngay lập tức thì tôi có thể in ra hơn 10 trang giấy A4 với cỡ chữ 7, nhưng đáng tiếc là vào thời điểm này, chẳng có lấy một Beta nào chịu chạy đến khi hắn gọi đâu. Nếu không phải đã chết thì cũng là những kẻ chỉ nghe thấy tên Yoon Tae Oh thôi đã đủ kinh hồn bạt vía rồi.

"Phải rồi. Tôi cũng thấy chẳng việc gì phải làm thế cả."

"Đúng vậy không ạ? Ngài quyết định đúng rồi đấy."

Tưởng thế là xong xuôi, tôi định bụng sẽ hủy lịch trình đó đi thì Yoon Tae Oh lại lên tiếng.

"Đúng thế. Đã có Thư ký Kim ở đây rồi thì việc gì tôi phải đi tìm người khác nữa."

"...Thư ký... Kim á...?"

Gương mặt tươi cười của Yoon Tae Oh như muốn nói: "Phải, chính là cậu đấy".

...Khốn thật, thật là khốn khổ mà.

Bình Luận (0)
Comment