Chương 002
02. Chữ "Kwang" trong Kwang-gong là "Cuồng" (Điên loạn) hay là "Quảng" (Hung tàn)?
Có một bộ phim truyền hình vô cùng kỳ lạ.
Chẳng ai từng xem nó cả, nhưng ai cũng biết đến nó. Dù quy tụ dàn diễn viên đình đám bao gồm cả Alpha, Beta lẫn Omega, cùng với đạo diễn và biên kịch từng làm nên thành công cho vô số bộ phim khác, nhưng tỷ suất người xem của nó vẫn không thể vượt qua nổi chương trình quốc ca. Đó là một bộ phim bạc mệnh mang tên Kẻ Điên, nơi nhồi nhét đủ mọi tình tiết k*ch th*ch từ giết người, bắt cóc cho đến giam cầm, để rồi cuối cùng chỉ nhận được sự thờ ơ lạnh nhạt từ công chúng cùng lời cảnh cáo từ Ủy ban Phát thanh Truyền hình.
Tôi là người duy nhất đã xem bộ phim lập kỷ lục kinh ngạc 0% trên sóng truyền hình quốc gia ấy cho đến tập cuối cùng. Ít nhất là trong số những người tôi quen biết.
"Chín giờ có buổi họp của Ban Chiến lược Kinh doanh, buổi trưa là cuộc hội kiến với Hội đồng Quản trị. Buổi chiều thì..."
"Dời buổi trưa đi."
"Lịch trình này đã bị dời một lần rồi... Tôi hiểu rồi, thưa giám đốc ."
Dù vậy thì bộ phim cũng xem như có bắt kịp xu hướng. Điều duy nhất mà nam chính Alpha – người có tất thảy mọi thứ – không sở hữu chính là cảm xúc. Hắn là một kẻ lầm tưởng sự ám ảnh là tình yêu. Vì mắc chứng ghét Omega nên hắn cứ lặp đi lặp lại việc ám ảnh một Beta, để rồi nhận ra tình yêu đích thực khi gặp được người Beta định mệnh... đại loại là một bộ phim lãng mạn tầm thường như thế.
Nhưng có lẽ vì cách khai thác thể loại hơi lấp lửng chăng. Dù có thể đây là một lời nhận xét dựa trên kết quả đã định, nhưng tôi nghĩ đó chính là lý do lớn nhất khiến bộ phim thất bại.
Nam chính Alpha hung tàn, hung tàn đến mức quá đáng. Sự ám ảnh đơn phương hướng về phía người Beta đến mức đáng sợ, khiến người ta phải tự hỏi: "Đó thực sự là tình yêu sao...?". Thiết lập nhân vật hoàn toàn phù hợp với cái tên "Kẻ Điên" như tiêu đề của bộ phim. Thế nên, phim không tránh khỏi những cảnh quay k*ch th*ch quá mức nối tiếp nhau không hồi kết. Tôi nghĩ đó chính là sai lầm dẫn đến thất bại.
"Buổi trưa hãy đưa Tae Hyun đến đây. Tôi muốn dùng bữa cùng cậu ta."
"...Là Dae Hyun, thưa giám đốc ."
"Dù sao thì cũng vậy."
Đã được khoảng hai tuần rồi nhỉ.
Lần đầu tiên mở mắt tại nơi này, tôi cứ ngỡ đó là một giấc mơ. Nhưng khi nhìn thấy khung cảnh và những gương mặt quen thuộc, tôi chợt nhận ra. Rằng tôi đã xuyên vào bộ phim thất bại ấy. Chính xác hơn là thời điểm bắt đầu của bộ phim vốn đã kết thúc. Vừa thấy kỳ diệu, lại vừa thấy sợ hãi.
Khi thức dậy, nơi đây là một thế giới lạ lẫm như thể vừa bước vào một chiều không gian khác, nên chẳng thể nào không cảm thấy như vậy được. Thế nhưng tôi thích nghi dễ dàng hơn tôi tưởng. Một phần vì bối cảnh thế giới này dựa trên thế giới tôi vốn sinh sống, phần khác là nhờ tôi đã kiên nhẫn xem hết bộ phim không mấy thú vị đó. Và điều mang tính quyết định là những thiết lập được giao cho vai diễn của tôi cứ thế tràn ngập trong đầu như những ký ức cũ vậy.
Dù sao thì. Người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi, khoác áo choàng tắm và nhâm nhi cà phê chính là nam chính Alpha của bộ phim đó. Vì vốn dĩ anh ta là một diễn viên Alpha nổi tiếng nên lúc đầu tôi thấy khá kỳ diệu, nhưng rồi tôi đã phải thay đổi suy nghĩ ngay lập tức. Đối với tôi, anh ta chỉ là một nhân vật trong phim, nhưng chỉ riêng ở thế giới này, anh ta chính là một Yoon Tae Oh "điên cuồng" thực thụ. Có nghĩa là đối với tất cả mọi người trừ tôi ra, thế giới này là hiện thực.
Thế nên tôi cứ thế chấp nhận thôi. Biết làm sao được khi chuyện đã rồi. Vả lại thích nghi cũng không khó lắm. Không, chính xác là tôi đang ở trong một vai diễn bắt buộc phải thích nghi.
"Hôm nay thắt cà vạt màu đỏ rượu thì sao ạ, thưa giám đốc ?"
"Sao cũng được."
"Tôi xin phép một chút."
Nghe tôi nói, Yoon Tae Oh khẽ cúi người. Đồ tồi... Cúi thấp thêm chút nữa đi chứ. Vì cái gã chẳng thèm mảy may nghĩ đến chiều cao vượt trội của mình, tôi đã phải nhón chân để thắt cà vạt vào cổ cho hắn. Bộ không có tay có chân hay sao? Tại sao đến cả cà vạt tôi cũng phải thắt cho hắn chứ.
"Cậu làm gì thế, Thư ký Kim?"
Đang nhón chân đứng thì tôi bị mất thăng bằng. Vô tình, tôi đã phạm phải sai lầm là chống tay lên ngực Yoon Tae Oh. Dù đã giật mình lùi lại ngay lập tức, nhưng từ trên đầu vẫn phát ra một giọng nói đầy khó chịu.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ạ!"
Đúng là sai lầm mà. Trong tình cảnh đang phải cố sống cố chết như một con chuột nhắt để không lọt vào mắt hắn mà lại phạm phải sai lầm như thế này. Nếu là người khác thì đây chỉ là một việc vặt vãnh có thể bỏ qua, nhưng Yoon Tae Oh – kẻ có tính cách đặc biệt tồi tệ – thì lại là ngoại lệ. Tùy vào tâm trạng mà chỉ một lỗi "vặt vãnh" như thế này thôi cũng có thể khiến tôi bị bay đầu.
Đây không phải là một cách nói ví von đâu. Tuần trước, ngay cả khi tôi còn chưa thích nghi xong với thế giới này, một thành viên trong đội của tôi đã biến mất. Lý do là vì không phát hiện ra một vết xước nhỏ trên giày của Yoon Tae Oh mà cứ thế để hắn xỏ vào. Cái gã đến cả cà vạt cũng không tự thắt được cho mình lại chỉ sắc sảo ở những chỗ vô dụng.
Nghĩ đến việc có lẽ lần này sẽ đến lượt mình, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống cổ. Theo nguyên tác thì vẫn chưa đến lúc, nhưng chẳng ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra vào lúc nào.
"...Nhưng mà giám đốc ..."
"Gì."
"Không phải Thư ký Kim, mà là Thư ký Baek ạ..."
A, chết tiệt. Tôi chỉ muốn khâu cái miệng mình lại cho xong. Trong tình cảnh này, việc tên tôi là Thư ký Kim hay Thư ký Chó thì có gì quan trọng đâu chứ? Vốn dĩ đó cũng chẳng phải tên thật của tôi.
"Phải rồi, Thư ký Baek. Mau thắt cà vạt đi, muộn rồi đấy."
"...Tôi xin lỗi ạ..."
Thật là đại phúc đại hỷ. Hôm kia, hôm qua, có vẻ như cậu Beta Kim Dae Hyun của hắn khá nghe lời nên hôm nay tâm trạng hắn có vẻ không tệ. Thấy hắn bỏ qua dễ dàng mà không bắt lỗi cả sai lầm của tôi thì chắc chắn là vậy rồi. Có lẽ vì đây là phim lãng mạn nên Yoon Tae Oh cũng là một người đàn ông khá chân thành trong chuyện yêu đương.
Dưới sự hối thúc của hắn, đôi bàn tay đang thắt chiếc cà vạt màu đỏ rượu trở nên bận rộn hơn.
Nhưng mà... sao lồng ngực lại săn chắc thế kia chứ...
Vừa xác nhận được tính mạng đã an toàn là ngay lập tức những suy nghĩ vẩn vơ lại lởn vởn trong đầu. Những khối cơ cứng cáp khiến cả lớp áo sơ mi cũng trở nên vô dụng. Lồng ngực vững chãi đã chống đỡ trọng lượng của tôi một cách ổn định đến mức tôi còn nghi ngờ không biết đó có phải là một bức tường hay không... thật là đẹp quá đi. Làm sao có thể khiến chiếc áo sơ mi căng chặt ra như thế được nhỉ? Trong lúc thắt cà vạt, ánh mắt tôi cứ liên tục hướng về phía ngực của Yoon Tae Oh. Chính xác hơn là, đ** ng*c thật là...
"Nóng sao? Sao lại đổ mồ hôi nhiều thế?"
"Không, không ạ? Tôi thấy lạnh mà?"
"...Lạnh sao?"
"À không, vì nóng ạ... Xong rồi đây ạ."
Hôm nay tôi chưa uống thuốc ức chế Pheromone sao? Sao người lại nóng lên như thế này chứ. Tôi nhanh chóng hoàn tất rồi lùi ra xa, nhưng hơi nóng đã bắt đầu sôi sùng sục thì chẳng có ý định dịu đi. Mồ hôi vã ra đến mức tôi phải dùng mu bàn tay lau trán, và miệng thì cứ khô khốc lại.
"Kẹp."
"A, tôi xin lỗi ạ."
Hôm nay cái miệng tôi bận rộn thật đấy, toàn là để xin lỗi thôi. Chẳng biết tâm trí đã bay đi đâu mà thắt cà vạt xong tôi lại không cài kẹp cho hắn. Nhìn thấy Yoon Tae Oh đang cau mày khó chịu, tôi vội vơ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay rồi cài lên cà vạt cho hắn.
"...Quả nhiên là giám đốc của chúng ta, trông rất hợp ạ. Tôi vừa mới cảm thấy xong, dường như chẳng có Alpha nào hợp với âu phục như giám đốc cả."
Có lẽ đây chính là bản năng sinh tồn chăng. Trong lúc khoác áo khoác lên cánh tay cho hắn, những lời khen ngợi chưa kịp đi qua não đã thốt ra khỏi miệng.
"Vừa mới?"
"Dạ...?"
Thế nhưng giọng của Yoon Tae Oh lại càng trở nên hằn học hơn, hắn nghiêng đầu lườm tôi đang đứng phía sau. Khoảnh khắc ánh mắt hai bên chạm nhau, suýt chút nữa là chân tôi đã bủn rủn mà ngã sụp xuống. Tôi phải vội vàng vịn tay vào tủ trưng bày đồng hồ mới giữ vững được tư thế đứng.
"Cậu bảo là, vừa mới cảm thấy cái đó sao?"
"...A! Ha, lúc nào tôi cũng nghĩ như vậy mà, nhưng dường như hôm nay trông giám đốc càng hợp hơn ạ! Chắc hẳn hôm nay Tae Hyun... à không, cậu Dae Hyun cũng sẽ thích lắm ạ!"
Là Dae Hyun hay Tae Hyun đây. Vì vẫn chưa được gặp ngoài đời nên tôi cũng chẳng nhớ nổi khuôn mặt của gã đàn ông vốn là một trong những vai phụ lướt qua ấy. Trong lúc tôi đang tuôn ra bất cứ lời nào đại loại vậy, vẻ mặt của Yoon Tae Oh bắt đầu giãn ra.
"Vậy sao?"
"Ôi trời, dĩ nhiên rồi ạ! Ai mà có thể ghét giám đốc cho được cơ chứ...?"
Liệu con người ta nhất định cứ phải không uống nước mới chết vì mất nước sao? Đổ mồ hôi quá nhiều cũng có thể dẫn đến kết quả đó mà. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng bên trong áo sơ mi của mình như có lũ lụt, mồ hôi chảy ròng ròng khắp người khiến nó ướt sũng.
"Dạo này Thư ký Kim có vẻ hơi khác nhỉ? Cái kẹp thì, ừm, có vẻ cũng ổn đấy."
...Là Thư ký Baek, đồ khốn ạ.
"...Cảm ơn giám đốc . Đôi giày này chắc là được rồi ạ."
Trước tiên tôi quyết định bỏ qua những tiểu tiết. Nếu không nhờ sự nhanh trí của mình thì có lẽ cái cổ này đã bị vặn 180 độ và tôi đã trở thành một cái xác lạnh lẽo ngay tại chỗ này rồi. Dĩ nhiên, ngay từ đầu nếu là Thư ký Baek thật sự thì đã chẳng phạm phải những lỗi lỡ lời như thế.
"giám đốc chuẩn bị ra ngoài. Trưởng phòng Kim hãy chờ sẵn."
Đội Thư ký bắt buộc phải dùng tai nghe in-ear và micro. Để túc trực bên cạnh nam chính – kẻ không biết sẽ hành động bột phát lúc nào – thì ngoài lúc ngủ ra, gần như phải đeo nó suốt 24 giờ.
"Trưởng phòng Kim...?"
Thế nhưng đã có vấn đề xảy ra. Trong lúc Yoon Tae Oh đang xỏ giày, tôi đã thông báo tin xuất phát nhưng phía đối diện chẳng có một lời đáp lại. Giữa sự im lặng kéo dài, chiếc áo sơ mi vừa mới khô đi một chút dường như lại bắt đầu ướt sũng trở lại. Chẳng biết tại sao hôm nay cái gã này lại xỏ giày nhanh đến thế. Tôi vừa cầm chiếc cặp táp đuổi theo sau hắn – kẻ đang đút tay vào túi quần đi trước – vừa khẽ gọi lại lần nữa, nhưng đáp lại từ phía bên kia tai nghe vẫn chỉ là sự thinh lặng.
"giám đốc , ngài có thấy khát nước không ạ?"
"...Cái gì?"
"Nước... Ngài thấy sao nếu uống một ly ạ? Có vẻ hôm nay độ ẩm không đủ nên hơi khô thì phải."
"Cái lời nhảm nhí gì thế? Cậu có biết thiết bị điều chỉnh độ ẩm lắp đặt trong ngôi nhà này trị giá bao nhiêu không?"
Ừ, biết chứ. Làm sao tôi lại không biết nó điều chỉnh độ ẩm, nhiệt độ, thậm chí cả nồng độ bão hòa oxy một cách hoàn hảo cho được. Có lẽ là nhờ vậy chăng. Mỗi khi ngủ ở đây xong, đầu óc tôi lại minh mẫn hẳn ra. Dường như nồng độ bão hòa oxy cao đã giúp hồi sinh cả những tế bào não đã chết vậy.
"Chắc là nó bị hỏng rồi ạ. Tôi sẽ sửa nó trong ngày hôm nay."
"...Cái này là hàng của Đức đấy."
"Tôi... có thể làm được."
Phải kéo dài thời gian. Tôi tuôn ra những lời mà ngay cả bản thân cũng thấy ngu ngốc rồi chạy biến đến tủ lạnh, rót nước suối ra ly mang lại. May mắn là Yoon Tae Oh chẳng nói gì thêm mà vẫn đứng yên tại vị trí đó. Người thực sự thấy khát chính là tôi. Chờ đợi tín hiệu radio từ Trưởng phòng Kim vẫn bặt vô âm tín khiến máu trong người tôi như khô cạn lại.
"Đi thôi."
"...Vâng, thưa giám đốc ..."
Cái gã nóng tính ấy uống hết ly nước tôi đưa rồi chẳng thèm cho tôi lấy một giây để mang ly không vào bếp. Tôi đành đặt đại nó xuống sàn rồi lại lạch bạch chạy theo sau hắn.
Rời khỏi tòa nhà chính vốn được xây ở vị trí cao hơn cả cổng lớn, chúng tôi đi xuống theo những bậc thang nằm giữa khu vườn. Thật may là khu vườn được trang trí bằng đủ loại cây cối và đá đẹp đẽ được đào về từ khắp nơi trên cả nước này khá rộng lớn. Trưởng phòng Kim chắc là đã đến rồi chứ? Chẳng lẽ nào, tận mắt chứng kiến đội thư ký bị thay máu xoành xoạch như cơm bữa mà gã lại dám phạm sai lầm sao...?
À khoan đã. Trong nguyên tác, hình như...
"Cái gì đây hả, Thư ký Kim?"
Phải rồi, hình như tầm lúc này có một tài xế đã bị đúc chung với xi măng rồi chìm xuống đáy biển thì phải. Vì bận lo cái thân mình mà tôi đã quên béng mất. Hình như... còn có tai nạn khác nữa nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ ra nổi.
"Chuyện đó... Tôi xin lỗi, thưa giám đốc ."
Gã Trưởng phòng Kim chết tiệt đang hạ hết ghế ra sau rồi ngủ lăn lóc trong xe. Có gõ cửa kính cộc cộc thì cũng vẫn vậy. Ngay khi tôi vừa vội vàng mở cửa xe, một mùi rượu nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
"Uệ...!"
Ngay cả rượu chính mình uống đôi khi còn thấy buồn nôn, huống chi là cái mùi đã được ủ qua một đêm sau khi người khác uống, nó chẳng khác gì mùi chất nôn cả. Sau vài lần nén lại cơn nôn ọe, khóe mắt tôi đã đỏ hoe. Từ bỏ ý định đánh thức gã dậy, tôi đóng cửa xe lại.
"Hà, chết tiệt."
Có lẽ vì quá đỗi kinh ngạc nên Yoon Tae Oh cũng không thể nổi giận mà chỉ buông một lời chửi thề ngắn ngủi. Nhìn hắn khẽ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, tôi phải tự tìm đường sống cho mình.
"Tôi sẽ đi lấy xe khác ra ngay ạ."
Né tránh... có thể gọi là vậy chăng? Vì không biết cơn thịnh nộ của Yoon Tae Oh sẽ bùng phát lúc nào nên trước mắt tôi chọn cách lánh đi. Và thực tế thì để kịp lịch trình của hắn, tôi cũng cần phải di chuyển nhanh chóng.
Tôi quay trở lại nhà và đi thẳng vào gara. Thật là thảm hại. Những chiếc xe còn lại chỉ là xe thể thao hai chỗ ngồi và xe SUV. Một chiếc sedan thường dùng thì đang ở công ty, còn một chiếc thì đang... bốc mùi chất nôn ngay trước cửa nhà. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành chọn chiếc SUV. Bởi vì tôi chẳng hề có ý định lái xe khi phải ngồi cạnh Yoon Tae Oh – kẻ chắc chắn đang có tâm trạng tồi tệ nhất – trong một không gian chật hẹp.
"giám đốc ... ngài...?"
Vừa mới lái xe ra khỏi gara, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi vừa bước xuống xe đã bủn rủn chân tay mà ngồi bệt xuống đất. Cửa kính phía ghế lái của chiếc sedan màu đen vốn còn lành lặn lúc nãy giờ đã vỡ tan tành, và gã Trưởng phòng Kim – người đang chúi đầu xuống đất với nửa thân trên vắt vẻo trên ô cửa kính vỡ – giờ đây chỉ còn là một đống thịt nát bấy đầy máu.
Ánh mắt tôi chạm phải người đàn ông đang nắm chặt lấy mớ tóc đen của đống thịt nát ấy. Nắm đấm trông to lớn lạ thường đang nhuốm một màu đỏ tươi, và dường như sắc đỏ ấy cũng đã lây sang cả đôi mắt đang rực cháy tia nhìn dữ tợn.
Dáng vẻ ấy chẳng khác nào một con ác quỷ. Và rồi, ánh mắt của hắn hướng về phía tôi.
"Gì."