#023
"Cho em loại nào đây?"
"Bên phải ạ."
Vừa về đến nhà, Yoon Tae Oh đã lấy rượu ra trước. Dĩ nhiên là trong nhà anh chẳng đời nào có lấy một chai Soju hay bia, nên tôi đã chọn loại rượu mà anh thích. Với tôi thì uống loại nào vị cũng sàn sàn như nhau cả thôi. Anh cầm hai chiếc ly rồi ngồi xuống phía đối diện bàn trà sofa.
"Đã có chuyện gì xảy ra mà em lại uống nhiều đến thế?"
"...Thì chỉ là tình cờ nên hơi quá chén một chút thôi ạ... "
"Trưởng nhóm Kang lại nói khác đấy."
Chẳng lẽ nào. Anh đã kịp trò chuyện gì với Kang Seok Ho trước khi tôi tỉnh táo lại sao...? Đó là chuyện mà tôi tuyệt đối không muốn để Yoon Tae Oh bắt gặp nhất.
Thế nhưng, có lẽ vì anh là người khơi mào câu chuyện trước, nên mượn chút hơi men, trong tôi bỗng trỗi dậy lòng tham muốn được bày tỏ nỗi lòng mình dù chỉ một chút thôi.
"...Em, thích anh nhiều lắm."
"Cái gì cơ...?"
Tại sao dạo này anh lại bận rộn đến thế. Tâm trí anh đang đặt ở nơi nào vậy. Có phải anh đã sớm thay lòng đổi dạ với em rồi không... Những lời hờn dỗi như thế tôi chẳng tài nào thốt ra nổi. Tôi sợ rằng nếu nói ra những lời đó, nó sẽ chỉ càng thúc đẩy tốc độ nguội lạnh của trái tim anh mà thôi. Câu nói cô đọng nhất cho tất cả những tâm tư đang làm loạn trong lòng tôi, chính là câu đó.
"Dù em chẳng có gì nổi bật để phô trương, nhưng nếu có thể, em muốn được thích anh thật lâu, thật lâu."
Đó là những lời không chút dối lừa, nhưng cũng thật đáng xấu hổ. Nhìn theo một cách nào đó, đây có lẽ là một phương thức hèn hạ hòng mong cầu sự thương hại từ anh. Thế nhưng nếu bằng cách này mà có thể níu giữ được trái tim Yoon Tae Oh, thì chẳng có gì là tôi không thể làm. Bởi đúng như lời vừa nói, tôi thích anh nhiều hơn tôi tưởng.
"Nghe thì bùi tai đấy, nhưng sao tôi lại thấy tâm trạng chẳng mấy tốt lành thế này nhỉ. Xem ra em lại đang chìm đắm trong đống suy nghĩ vẩn vơ nữa rồi."
Cái gã như ma xó này. Tôi chẳng hiểu sao Yoon Tae Oh lại có thể nắm bắt trạng thái của mình tài tình đến thế. Phải chi anh cũng hiểu cho lòng tôi một chút thì tốt biết mấy.
"Mà thôi. Dù sao thì cũng chẳng quan trọng. Thay vào đó, em sẽ phải chịu trách nhiệm cho những lời vừa nói đấy."
Những lúc thế này chẳng phải thông thường người ta sẽ nói 'anh cũng thích em' sao. Tôi đã khó khăn lắm mới thốt ra được vậy mà anh lại đáp trả như thế khiến tôi hụt hẫng vô cùng. Dẫu biết anh vốn là người không giỏi biểu đạt tình cảm, nhưng tôi lại bắt đầu nảy sinh ảo tưởng rằng có lẽ anh đã chán ghét đến mức không muốn nói lời yêu mình nữa rồi.
"Tiện đây tôi cũng muốn nói."
Yoon Tae Oh nhấp một ngụm chất lỏng màu vàng kim rồi đặt ly xuống bàn. Anh ngồi ngay ngắn, nhìn thẳng vào mắt tôi và im lặng một lát trước khi tiếp lời.
"Em phải dọn ra khỏi nhà thôi."
"...Dạ...?"
Lời nói thốt ra ngay sau đó khiến tôi suýt chút nữa thì làm rơi chiếc ly đang cầm trên tay. Lúc trước khi tôi muốn đi thì anh nhất quyết không cho, vậy mà giờ lại bảo tôi đi sao...?
"Sao đột ngột thế ạ...?"
"Thì đấy. Đột ngột nó lại thành ra như thế."
"A... "
Thực chất đó cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát, nhưng sở dĩ cảm xúc tôi dao động mạnh thế này chắc là do rượu rồi.
"...Mai mình nói tiếp được không ạ? Em thấy hơi mệt... "
Tôi rời khỏi chỗ ngồi như thể đang chạy trốn. Chỉ đến khi bước vào căn phòng nằm ngay cạnh phòng của Yoon Tae Oh, tôi mới nhận ra mình đã cầm nguyên cả ly rượu theo.
Quả nhiên, linh cảm của tôi đã không sai. Hay là... do lời tỏ tình vừa rồi khiến anh thấy áp lực chăng? Xem ra đêm nay tôi mất ngủ chắc rồi.
"Si Eon à."
Thật ngứa ngáy. Cả giọng nói đang rót vào tai lẫn cảm giác m*n tr*n trên những sợi lông tơ trên mặt đều như vậy. Thêm vào đó, mùi hương k*ch th*ch khứu giác cũng mang lại cảm giác thật ngọt ngào. Trước những xúc cảm dễ chịu ấy, tôi cố gắng nâng đôi mắt đang khép chặt nặng trĩu lên.
"Phải dậy ăn sáng thôi chứ."
Hình ảnh lọt vào tầm mắt tôi cũng dịu dàng không kém. Yoon Tae Oh đang cầm tách cà phê ngồi bên cạnh giường.
"Mấy giờ rồi ạ...?"
Trong cơn mê ngủ, tôi vừa ôm lấy thắt lưng anh vừa hỏi. Có lẽ vì năm giác quan đều đang được thỏa mãn nên tôi chỉ muốn được cuộn tròn trên giường thêm một chút nữa thôi.
"Chín giờ. Sáng sớm ra đã quyến rũ thế này là nguy hiểm lắm đấy."
Thật may hôm đó là thứ Bảy. Yoon Tae Oh khẽ gỡ tay tôi đang ôm lấy thắt lưng anh ra, rồi cúi thấp người xuống đặt một nụ hôn lên môi tôi. Cùng với xúc cảm mềm mại từ đôi môi, hương cà phê nồng nàn lan tỏa. Tôi vòng tay qua gáy anh, giữ lấy để nụ hôn thêm kéo dài. Một buổi sáng cuối tuần thật dễ chịu. Cho đến khi Yoon Tae Oh mở lời lần nữa.
"Hôm nay phải chuyển nhà mà em mãi chẳng chịu dậy."
"A... "
Những cảm giác phi thực tế như mơ bỗng chốc tan biến. Đến lúc này tôi mới phải đối mặt với hiện thực. Nếu đây chỉ là một giấc mơ sau khi say rượu thì tốt biết mấy, nhưng nghe những gì Yoon Tae Oh nói, xem ra tất cả đều là sự thật. Nghĩa là... anh bảo tôi phải dọn ra khỏi nhà....
Mà sao anh lại có thể nói điều đó với gương mặt trông có vẻ vui vẻ đến thế chứ.
"Uống chút cà phê cho tỉnh táo đi."
"Vâng... "
Chẳng nghĩ ra được lời nào để nói, tôi đón lấy tách cà phê trong suốt mà Yoon Tae Oh đưa tận tay. Ngụm cà phê mát lạnh và đắng ngắt trôi xuống cổ họng giúp tinh thần tôi tỉnh táo hơn đôi chút. Thế nhưng, cà phê lạnh sao...?
"Cái này... là anh làm ạ?"
"Cứ việc biết ơn đi nhé."
Yoon Tae Oh không bao giờ uống cà phê lạnh. Dù trời có nóng nực hay bức bối đến đâu, anh cũng chỉ uống cà phê nóng. Điều đó có nghĩa là ly cà phê đá này được làm dành riêng cho tôi. Dù đó chẳng phải việc gì quá to tát, nhưng một kẻ có lẽ chưa từng tự mình sử dụng máy pha cà phê lấy vài lần mà lại tự tay pha rồi còn tìm đá bỏ vào, quả thực khiến tôi thấy kinh ngạc.
Tôi vừa nhai đá rộp rộp vừa thấy lòng dạ rối bời. Làm ơn hãy chỉ chọn một thôi, một thôi. Muốn tốt thì tốt hẳn cho người ta, còn muốn đuổi đi thì hãy đối xử tuyệt tình vào chứ.
Nhưng thứ khiến tôi ngạc nhiên không chỉ dừng lại ở cà phê. Khi theo chân Yoon Tae Oh ra phía bàn ăn, tôi thấy trên bàn bày biện những thứ thật kỳ lạ.
"Cái này lại là gì nữa đây ạ...?"
"Nhìn mà không biết sao. Có trồng cây chuối mà nhìn thì đây vẫn hoàn hảo là một bữa sáng mà."
Thì thế. Ý tôi muốn hỏi là tại sao bữa sáng hoàn hảo này lại được bày ra ở đây.
"Anh vốn không ăn sáng mà...? Đặc biệt lại còn là món Hàn nữa... "
Yoon Tae Oh thông thường buổi sáng chỉ uống một tách cà phê là đủ. Có ăn thì cũng chỉ là chút bít tết nướng đơn giản thôi.
"Hôm qua có kẻ uống nhiều rượu quá nên tôi nghĩ bụng dạ chắc chẳng được êm xuôi đâu."
"Dù vậy thì làm sao.... Có ai vừa ghé qua đây sao ạ?"
"Đời nào."
Cách trình bày món ăn thật khiến người ta không thể tin nổi là do Yoon Tae Oh làm. Các món phụ đều là những thứ quen thuộc. Chỉ là dưa chuột muối hay món kho có sẵn trong tủ lạnh, nhưng chúng được đặt ngay ngắn trong những chiếc bát nhỏ xinh, trông hệt như đồ ăn ở một nhà hàng đồ Hàn cao cấp vậy. Thêm vào đó là cơm trắng và bát canh giải rượu nấu từ cá khô trắng ngần. Nhìn những bộ bát đĩa được đặt đối xứng hai bên bàn ăn, tôi biết đây là phần dành cho tôi và anh, nhưng để tin rằng anh tự tay làm những thứ này quả thực rất khó.
"Ăn mau đi. Nguội mất là không ngon đâu."
Đến cả thìa và đũa cũng được đặt ngay ngắn trên giá đỡ. Tôi cầm thìa múc một ngụm canh cá khô đưa vào miệng mà vẫn thấy ngẩn ngơ. Cái gã... Yoon Tae Oh đó mà lại chuẩn bị bữa sáng sao...? Đã thế còn nấu canh giải rượu nữa...?
Vị canh dịu dàng trôi qua thực quản xuống dạ dày thật không tồi chút nào. Thậm chí tôi còn tự hỏi liệu có phải anh đã mua từ nhà hàng nào đó về không vì nó quá tuyệt vời.
"Thế nào? Tuy là tôi nấu thì chẳng cần hỏi cũng biết kết quả rồi."
"Ngon lắm ạ. Nhưng mà, anh tự chuẩn bị thật sao...?"
"Cũng chẳng khó khăn gì. Tôi vốn có khả năng quan sát tốt hơn vẻ ngoài mà."
Cuối cùng thì vẫn là quay về tự luyến, nhưng lời anh nói cũng không sai. Một kẻ cả đời chắc chưa từng đụng tay vào nấu nướng mà lần đầu tiên có thể tự tay nấu được như thế này, quả thực không thể không khen ngợi. Nếu không phải vì đang trong tình thế bị anh đuổi ra khỏi nhà, có lẽ tôi đã vỗ mông khen ngợi cái gã đáng yêu này suốt cả ngày rồi.
"Ăn nhanh đi còn phải thu dọn hành lý nữa."
"...Nhưng mà em phải đi thật sao...?"
Tôi chẳng có nơi nào để đi, lại còn quá đột ngột nữa. Đây là nhà của anh nên anh bảo tôi đi thì cũng là lẽ thường tình thôi, nhưng... lòng tôi thấy không thoải mái chút nào. Trong khi anh biết rõ tôi chẳng còn nơi nào để về.
Đáng lẽ tôi phải tìm nhà từ sớm mới phải, là do tôi quá chủ quan rồi. Lời của lũ Alpha quả nhiên là tuyệt đối không được tin mà....
Trước những lời khó khăn lắm tôi mới thốt ra được, gương mặt vốn vẫn thản nhiên nhìn tôi của Yoon Tae Oh bắt đầu xuất hiện những vết rạn. Khóe miệng anh giật giật, đôi gò má run lên như đang co thắt. Thế rồi, một tiếng cười khá lớn vang lên trên bàn ăn.
"Hà, đúng là em có cái tài thiên bẩm khiến người ta phát điên mà."
Ý anh là sao chứ. Tôi hoàn toàn không hiểu nổi tại sao chỉ mình anh thấy vui vẻ đến thế.
"Dĩ nhiên là phải đi rồi."
Tôi vốn biết rõ nhân cách của anh chẳng tốt đẹp gì cho cam, nhưng xem ra tình hình còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng. Dù anh có gặp khó khăn trong việc đồng cảm với cảm xúc của đối phương đi chăng nữa, thì đây cũng không phải chuyện có thể vừa cười vừa nói như thế.
"Em chỉ hỏi vậy thôi. Ăn xong em sẽ thu dọn đồ đạc."
Tôi chan canh vào bát cơm. Vì giận gã đang ngồi đối diện nên tôi chỉ biết vùi mặt vào bát mà xúc cơm ăn lấy ăn để. Đây là kiểu bữa tiệc ly hay sao? Ăn cho ấm bụng rồi hãy cuốn xéo đi ấy hả.
Haaa, giờ mình biết đi đâu đây. Đời đúng là buồn thảm mà.
"Em thấy rèm phòng khách có hơi đơn điệu quá không?"
"Cũng đúng ạ."
"Nếu thay rèm thì chắc cũng phải đổi sofa sang màu khác cho hợp nhỉ?"
"Anh cứ làm thế đi ạ."
Chẳng biết anh đang làm cái trò gì nữa. Sau khi ăn sáng xong, tôi loay hoay thu dọn hành lý một hồi rồi bước ra, Yoon Tae Oh lại hỏi tôi những chuyện không đâu. Chẳng lẽ vì tôi sắp đi nên anh muốn thay đổi không khí ngôi nhà cho tươi mới sao? Một kẻ cả đời chỉ ưa chuộng phong cách nội thất tối tăm u ám vậy mà.
Lúc tôi thu dọn đồ đạc thì chẳng thấy bóng dáng anh đâu, vậy mà giờ lại hỏi han với vẻ hơi hưng phấn thế này làm tôi thấy khó chịu vô cùng. Chẳng phải trông anh cứ như đang mong tôi biến đi cho nhanh sao.
"Ừm... nhân tiện chắc cũng nên thay mới toàn bộ bát đĩa một lượt luôn."
"Thật là... "
Giờ đây thay vì cảm thấy tủi thân, tôi bắt đầu thấy tức giận rồi. Tôi là mầm bệnh hay sao? Sao không khử trùng luôn đi cho rồi.
"Xong hành lý chưa?"
"Rồi ạ. Em đi đây."
Gọi là hành lý chứ thực ra cũng chỉ có mỗi một chiếc vali thôi.
"Cái bát ăn mì em cũng mang theo cơ à."
"...Cái này là của em mà...?"
Tôi đã cất nó cẩn thận vào túi xách cầm tay, sao anh lại biết được chứ...? Giờ anh có đòi lại thì cũng muộn rồi. Những thứ khác thì tôi không biết, nhưng cái này chẳng khác nào đồ của tôi cả. Coi như là tiền cấp dưỡng đi, đồ tồi ạ.
"Tôi biết rồi. Cứ mang theo cho kỹ vào."
Tôi xách chiếc vali và cái bát ăn mì định bước ra khỏi cửa thì Yoon Tae Oh đã giằng lấy chiếc vali của tôi. Tôi cứ tưởng anh định tiễn tôi ra cửa, nhưng anh lại bỏ vali vào ghế sau xe mình rồi ngồi vào ghế lái nổ máy.
"Làm gì đấy, không lên xe à?"
Đang ngơ ngác nhìn cái cảnh đó thì anh hạ kính xe xuống giục tôi lên mau. Dù không hiểu anh định làm gì, nhưng trước tiên tôi cứ lên xe đã. Có lẽ anh định chở tôi ra đến đầu đường chăng. Vì khu vực này vốn dĩ chẳng hề có lấy một phương tiện giao thông công cộng nào cả.
"Thời tiết đẹp thật đấy."
"Vậy sao ạ."
"Vào một ngày thế này mà Baek Si Eon trông có vẻ đang dỗi hờn dữ lắm nhỉ."
"Chắc là anh cảm giác thế thôi."
Nếu chỉ nhìn Yoon Tae Oh đang cầm lái, trông chúng tôi hệt như đang đi hẹn hò vậy. Chẳng biết có gì vui mà anh cứ gõ gõ tay lên vô lăng liên tục. Lại còn bồi thêm mấy câu đùa chẳng lấy gì làm hài hước nữa. Trong khi thực tế là anh đang chở tôi đi tống khứ đây.
"Phía bên này cũng khá thú vị đấy chứ... "
Xe chạy được một lúc thì rẽ vào một con đường quen thuộc dưới chân núi Namsan. Trong lúc còn đang phân vân không biết anh định đi đâu thì xe đã dừng lại trước một tòa nhà quen thuộc.
"Sao lại đến đây ạ...?"
"Chẳng lẽ em tưởng tôi là hạng rác rưởi đến mức tống khứ một Baek Si Eon chẳng có nơi nào để đi ra đường sao?"
"......"
"Thấy em im lặng thế này là biết em còn nghĩ tệ hơn thế nữa rồi. Không ngờ lòng tin của em lại mỏng manh đến thế. Tôi định trêu em một chút vì phản ứng của em thú vị quá mà."
"Vì anh đột nhiên bảo em dọn đi mà... "
Phải chi ngay từ đầu anh bảo là cứ ở khách sạn tạm thời một thời gian rồi tìm nhà thì tốt biết mấy. Tại sao cứ phải làm người ta hiểu lầm vô cớ như vậy chứ....
"Trước tiên lên trên rồi nói chuyện sau."
Anh giao xe cho nhân viên rồi bảo họ mang hành lý ở cốp và ghế sau lên. Tôi cứ ngỡ anh là kẻ đến cái phòng khách sạn cũng chẳng biết tự mình đặt, vậy mà hôm nay từ cà phê, bữa sáng cho đến giờ, anh cho tôi thấy rất nhiều khía cạnh mới lạ.
Tôi theo chân anh lên phòng ở tầng cao. Nhìn hành động anh dùng thẻ mở cửa rồi đứng né sang một bên cho tôi vào trước, tôi vừa định bước vào bên trong thì đã phải khựng lại ngay lập tức, xoay người nhìn Yoon Tae Oh trân trối.
"Có đúng là ở đây không ạ? Mấy thứ kia là gì thế này?"
Những thứ quá đỗi kỳ lạ đập vào mắt tôi. Đó là... hoa. Mà lại là một cánh đồng hoa khổng lồ đến mức lấp đầy cả tầm mắt.