#021
Có những điều mà ngay cả khi không có nhiều kinh nghiệm, người ta vẫn có thể nhận ra. Dựa trên vô số dữ liệu đã tích lũy trước đó, ta có thể suy luận ra những việc sắp xảy ra, hoặc có những điều có thể dự đoán được theo lẽ thường tình. Giống như việc dù chưa từng sống một cuộc đời có rồng và ma vương, nhưng khi đọc tiểu thuyết về chúng, đến một lúc nào đó bạn vẫn có thể đoán được câu chuyện sẽ diễn biến ra sao.
Yêu đương xem chừng cũng tương tự vậy. Những kinh nghiệm gián tiếp dựa trên câu chuyện của biết bao người khác, từ đó ta có thể dự đoán tình yêu của chính mình sẽ trôi về đâu.
Dẫu cho ngàn người hay vạn người đều có những cảm xúc riêng và yêu theo những cách khác nhau, nhưng tôi nghĩ những biến chuyển trong cung bậc tình cảm có lẽ không có quá nhiều khác biệt. Chỉ là sự khác nhau về thời điểm trải qua những cảm xúc đó mà thôi.
"Em không thấy ngon miệng sao? Trước đây tôi thấy em ăn món ở đây rất tốt mà."
"Không ạ. Chỉ là em thấy hơi mệt một chút... "
"Tôi đã cố tình để em đi ngủ sớm mà không làm phiền rồi đấy, em thực sự phải rèn luyện thêm thể lực đi thôi."
Thế nên tôi cũng có thể đoán trước được. Rằng giữa tôi và Yoon Tae Oh đã có một sự thay đổi nào đó về cảm xúc. Không, đúng hơn là nó đang diễn ra.
Dạo gần đây Yoon Tae Oh rất lạ. Vốn dĩ anh đã bận rộn rồi, nhưng cái bận rộn này lại là kiểu mà tôi không hề hay biết. Nếu là việc liên quan đến công ty thì lẽ nào tôi lại không biết, vậy mà anh vẫn cứ bận. Từ lúc nào không hay, thời gian anh dán mắt vào điện thoại và máy tính bảng ngày một nhiều hơn, và anh cũng thường xuyên gọi điện cho ai đó. Và... cả chuyện ân ái cũng vậy.
Cũng có thể là thế. Nếu cảm xúc của con người lúc nào cũng nồng cháy và trực trào như muốn vỡ tung lồng ngực thì có lẽ ngay cả cuộc sống thường nhật cũng chẳng thể duy trì nổi. Nhịp đập rộn ràng lúc mới yêu, theo dòng thời gian sẽ dần trở về với nhịp đập bình thường, đó là điều hiển nhiên. Có thể gọi đó là sự quen thuộc... cũng có thể gọi là sự chai sạn.
Chính vì thế, lý trí tôi hiểu rằng không nên cảm thấy tủi thân trước những hành động của Yoon Tae Oh.
"Anh có việc gì bận sao ạ? Em thấy không có việc gì cần xử lý gấp cả... "
"Tôi á? Không hẳn."
"...Vậy là việc gì thế?"
"Em không cần biết đâu."
Thế nhưng, nếu sự thay đổi tự nhiên của cảm xúc đó diễn ra đồng điệu từ cả hai phía thì tốt biết mấy. Nếu cảm xúc của tôi cũng chai sạn đi cùng tốc độ với anh. Nếu trái tim tôi cũng nguội lạnh dần theo nhịp độ của anh, thì có lẽ tôi đã chẳng bận lòng trước những thay đổi vụn vặt này. Quả nhiên... anh có phần nhanh hơn chăng.
"Hỏi này. Em đã từng đi những nước nào ở nước ngoài rồi?"
"Em á... sao tự nhiên anh lại hỏi thế?"
"Chỉ là tò mò thôi."
Thật lạ lùng. Nhìn theo một góc độ nào đó, đây có thể chỉ là sự tò mò của người yêu về quá khứ của đối phương, nhưng trong đầu tôi lại đang cố đào sâu tìm kiếm ý đồ của anh đằng sau câu hỏi đó.
"Em cũng không đi nhiều lắm... hồi đó có châu Âu, Nhật Bản, Hồng Kông, Đài Loan đại loại vậy ạ...?"
"Có vẻ em không thích những nước nóng cho lắm nhỉ."
"Vì em vốn chịu nóng kém mà. ...Còn anh thì sao?"
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi. Vốn dĩ Yoon Tae Oh đã là người khó đọc vị, việc nắm bắt ý đồ ẩn chứa trong câu hỏi anh đưa ra lại càng là điều quá sức.
Tôi hỏi ngược lại anh và thầm nghĩ. Có lẽ tôi là người thích Yoon Tae Oh nhiều hơn rồi... Đó là một câu hỏi tôi cố tình đưa ra để cuộc đối thoại không bị ngắt quãng. Dù tôi thừa biết Yoon Tae Oh đã đi qua nhiều nơi đến mức không đếm xuể trên đầu ngón tay.
"Tôi không có thời gian rảnh rỗi để đi chơi nên cũng không rõ lắm."
Đi kèm với câu trả lời ngắn gọn là ánh mắt anh lại quay về với màn hình điện thoại. Tôi tò mò đến mức muốn biết rốt cuộc anh đang tập trung xem cái gì ở trong đó. Hay đơn giản là so với việc ngồi đối thoại với tôi, thì giết thời gian theo cách đó đối với anh còn tốt hơn.
"Mình đi thôi chứ ạ?"
"Đợi Si Eon ăn xong đã."
"...Vâng... "
Tôi không thấy ngon miệng nên định ăn qua loa cho xong. Cứ ngỡ anh đang mải nhìn điện thoại nên không để ý, hóa ra anh vẫn quan sát hết. Phải ăn nhanh rồi xuất phát thôi mới kịp giờ chuyến bay quay về Seoul.
"Này... anh còn nhớ không?"
Trên đường ra sân bay, một tòa nhà quen thuộc lọt vào tầm mắt tôi qua cửa sổ xe. Nơi tôi đã cùng Yoon Tae Oh đi ăn cá tráp đá. Và cũng chính là nơi Choi Hyun Jin đã làm việc. Nhà hàng đó vẫn đang kinh doanh ở đúng vị trí cũ.
"Chẳng phải là nơi Baek Si Eon đã định nhai sạch cả xương cá tráp sao."
"...Vâng, thì đại loại là thế ạ."
Cái gã này... toàn nhớ những chuyện không đâu vào đâu. Mà thực lòng thì món đó ngon thật.
"Cậu em trai đó đang sống tốt nên em đừng lo."
"Anh có liên lạc sao ạ...?"
"Tôi á? Đời nào."
Làm sao anh biết được tôi vừa thoáng nghĩ về Choi Hyun Jin nhỉ. Khi đến Jeju, tôi không thể không nhớ về những người đã rời khỏi nơi này. Điển hình là viên Thư ký tổng quát, Choi Hyun Jin và em trai cậu ta.
Viên Thư ký tổng quát đã nhận một kết cục thảm hại, coi như đã đặt một dấu chấm hết hoàn toàn. Còn Choi Hyun Jin... tôi không rõ lắm. Sau câu chuyện định tống cậu ta vào tù, tôi đã cố tình lờ đi vì không muốn nhắc tới nữa. Chính vì thế mà tôi cũng không biết em trai cậu ta giờ ra sao. Dù tôi không phải là người làm điều ác, nhưng cứ nghĩ về đứa em nhỏ nheo nhóc của Choi Hyun Jin là tôi lại thấy cắn rứt lương tâm.
"Nghe nói đang được nuôi dưỡng ở một nơi đáng tin cậy. So với việc sống mà không được đối xử như con người thì có lẽ như vậy còn tốt hơn."
Ngay cả khi Choi Hyun Jin - người đã rơi xuống vực thẳm - có ở bên cạnh, thì cuộc đời đứa trẻ đó chắc chắn cũng chẳng thể bằng phẳng nổi. Đúng như lời Yoon Tae Oh nói, đứa bé khó lòng mà được đối xử tử tế như một con người. Dù hai anh em duy nhất phải ly tán, nhưng đó không phải lỗi của những người ở lại.
"Còn Choi Hyun Jin thì... "
"Chuyện đó Si Eon tốt nhất là không nên biết. Điều chắc chắn là em sẽ không bao giờ phải gặp lại cậu ta nữa đâu."
Lâu lắm rồi Yoon Tae Oh mới nói bằng một giọng điệu không chút thỏa hiệp như thế. Tôi cũng không thực sự muốn biết rõ và cảm thấy biết sâu quá cũng không tốt cho sức khỏe tinh thần nên không hỏi thêm nữa. Chuyện do bản thân Choi Hyun Jin tự chuốc lấy thì cậu ta phải tự mình gánh chịu thôi.
"Lần sau mình đến vào giữa mùa đông chắc cũng sẽ tuyệt lắm ạ."
Tôi chuyển chủ đề để kết thúc câu chuyện tại đây.
"Cứ vậy đi."
Một bàn tay to lớn luồn vào giữa những ngón tay tôi đang đặt trên đùi. Yoon Tae Oh đan chặt tay mình vào tay tôi, dùng lực siết lấy. Anh vẫn giữ tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một cách đầy thiếu tự nhiên.
Những lúc thế này, Yoon Tae Oh dường như vẫn chẳng hề thay đổi. Cầu mong sao... trái tim anh sẽ chai sạn đi thật chậm thôi.
Sau chuyến công tác, cuộc sống thường nhật vẫn diễn ra tương tự. Làm việc, tan làm rồi lại làm việc.... Dù vậy dạo này áp lực công việc đã giảm đi nhiều nên cũng là điều đáng mừng.
"Tôi có chút việc riêng, em cứ về trước đi. Trưởng nhóm Kang sẽ đưa em về."
"Anh đi đâu thế ạ...?"
Thật ra tôi đã biết thừa việc riêng mà Yoon Tae Oh nói là gì rồi. Có một lịch trình không thông qua tôi đã được thiết lập. Dù không có trong danh sách cập nhật nhưng tôi đã tình cờ biết được. Đó là do chiều nay một nhân viên tìm đến hỏi tôi liệu tối nay có cần đội cảnh vệ đi theo lịch trình của Giám đốc hay không. Ngay vào khoảng thời gian vốn đang để trống trong lịch trình.
Tôi hỏi ngược lại như thể mình lỡ quên mất, và người nhân viên đó đã thật thà khai ra cái lịch trình mà tôi không hề hay biết.
"Tôi có hẹn một lát với Giám đốc của ST Card. Là việc cá nhân nên tôi sẽ đi một mình."
Lời nói thốt ra một cách điềm nhiên, sắc mặt không hề thay đổi, thật quá đỗi tự nhiên. Nếu chỉ nhìn vào cử chỉ đó, hẳn ai cũng nghĩ đó là lời nói không chút dối lừa, nhưng thực tế lại không phải vậy.
"A... vâng. Anh đi cẩn thận nhé. Em về trước đây ạ."
Nơi Yoon Tae Oh hướng tới chính là nhà đấu giá. Tôi không biết tại sao anh phải nói dối để đến đó, nhưng phần nào cũng có thể đoán được. Đấu giá là một trong những sở thích của anh. Mỗi khi gặp nhiều áp lực hoặc công việc quá tải, anh thường tìm đến đó. Vậy nên lần này dù anh không nói thẳng ra, tôi vẫn suy đoán rằng có lẽ anh đã bị stress vì 'điều gì đó'.
Chỉ mong sao nguyên nhân của sự stress đó không phải là tôi.
"Làm cái gì mà mặt mày ủ rũ thế kia. Trong khi mày là cái đứa tan làm đúng giờ giấc nhất đấy."
"Vì có em nên Trưởng nhóm cũng được tan làm sớm, chẳng phải là tốt sao ạ?"
"Thì thế. Chẳng hiểu sao tự nhiên tao lại thành bảo mẫu thế này."
"Bảo mẫu cái gì mà... "
Tôi biết đây là sự bảo hộ quá mức. Ngay cả khi không còn ai đe dọa tôi nữa, tôi vẫn chưa bao giờ được tự mình đi làm hay về nhà một mình. Hầu hết là đi cùng Yoon Tae Oh, nếu không thì cũng là tan làm cùng Kang Seok Ho. Thế nên việc Kang Seok Ho cằn nhằn như vậy tôi cũng có thể hiểu được.
"Hôm nay anh làm gì ạ?"
"Tao á? Đương nhiên là phải đi chơi với Eun Seok nhà tao rồi."
"À... vậy sao. Em đang định rủ anh đi làm ly rượu. Hai người đang hẹn hò tốt đẹp nhỉ?"
"Rượu á? Lạ lẫm nhỉ. Mày vốn có thích rượu chè gì đâu."
Chỉ là một ngày như thế thôi. Đằng nào thì nếu cứ thui thủi về cái căn nhà rộng thênh thang đó một mình, tôi chắc chắn sẽ bị nhấn chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ và làm chết đi mấy tế bào não tội nghiệp mà thôi.
"Thì... chỉ là... "
"Thế này là có chuyện gì rồi, thảo nào từ nãy cứ ngồi mặt như đưa đám."
"Á...! Anh làm cái gì thế!"
Kang Seok Ho đột ngột đánh lái xoay vô lăng một cái xoẹt. Tôi cũng chẳng biết chỗ đó có được phép quay đầu không nữa. Suýt chút nữa vì quá giật mình mà tôi đã nện cho Kang Seok Ho một trận rồi.
"Đằng nào tao cũng hẹn đi uống rượu với Eun Seok, mày cứ đi uống cùng luôn cũng được."
Eun Seok nhà tao, Eun Seok nhà tao. Mẹ kiếp... tự nhiên tôi lại muốn về nhà uống một mình hơn. Tôi không muốn bị kẹp giữa cái cặp đôi sâu róm đó đâu.
Tôi bảo mình chỉ nói chơi vậy thôi, không có chuyện gì đâu nên hãy về nhà đi... nhưng Kang Seok Ho chẳng thèm nghe. Tôi đã quên mất gã này cũng là kẻ ngang ngược chẳng kém gì Yoon Tae Oh. Vì cái tội lỡ lời mà tôi đã bị đưa đến một khu phố hoàn toàn khác hẳn với khu nhà của Yoon Tae Oh.
"Em đã bảo là thật sự không sao mà, tại sao cứ... "
"Câm mồm và cười lên đi. Nếu không muốn mất mặt trước Eun Seok."
Trái ngược với nội dung đầy sát khí, gương mặt Kang Seok Ho lại rạng rỡ nụ cười. Đó là bởi Ki Eun Seok đã đứng đợi sẵn từ trước.
"Sao cậu lại ra đây! Cứ vào trong mà đợi chứ."
Cái gì thế này. Chẳng lẽ anh ta bị đa nhân cách sao, giọng điệu khi đối xử với tôi và khi hướng về Ki Eun Seok khác nhau một trời một vực.
"Lâu rồi không gặp, Eun Seok. Chẳng hiểu sao tôi lại đi cùng thế này... "
Cậu ấy vẫn dáng vẻ chỉnh tề như vậy. Gương mặt sáng sủa cùng hình ảnh thanh khiết trông cứ như một cậu học sinh trung học vừa mới đi đấu bóng rổ về. Thế nhưng lời chào của tôi chẳng thể chạm tới ai mà tan biến vào không trung. Một phần là do giọng tôi hơi nhỏ, nhưng phần lớn là do món đồ mà Kang Seok Ho vừa lấy ra từ cốp xe ô tô.
"Tiện đường nên tôi nhặt được đấy."
"Cái... bó hoa lớn thế này ạ...?"
Cái đó chẳng phải là vòng hoa sao. Đó là một bó hoa khổng lồ như thể anh ta vừa bê nguyên xi từ một nhà hàng nào đó mới khai trương về vậy. Đó là bó hoa lớn nhất mà tôi từng thấy trong đời, lớn đến mức dù Ki Eun Seok có dang rộng hai tay ra ôm lấy cũng chẳng thể ôm xuể vào lòng.
"C-Cảm ơn anh, Trưởng nhóm."
Cậu ấy trông có vẻ bàng hoàng. Bó hoa cũng lòe loẹt làm sao, màu sắc sặc sỡ đến mức thu hút mọi ánh nhìn của người qua đường xung quanh. Tôi không biết chắc nhưng có cảm giác anh ta đã gom hết tất cả những bông hoa trông có vẻ đẹp ở tiệm hoa rồi nhét hết vào đó hay sao ấy. Mà sao lại có cả bông cúc trắng ở trong đó thế kia....
"Hầy, ghen tị quá đi! Dạo này giá hoa đắt đỏ như vàng, chắc Trưởng nhóm Kang đã tâm huyết lắm đây... "
Tôi vốn tự nhận mình là người khá giỏi nói dối, nhưng khi phải nói những lời trái với lòng mình thế này, tôi cảm thấy mồ hôi cứ rịn ra sau gáy. Gom những thứ đẹp đẽ lại để tạo ra một thứ không đẹp quả là một tài năng kỳ lạ.
"Đúng... vậy nhỉ... "
Kang Seok Ho khẽ hắng giọng một cái, rồi dẫn đầu bước vào quán rượu với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
"Tôi chia bớt hoa cho anh nhé...?"
Ki Eun Seok, người đang vất vả ôm bó hoa khổng lồ đi phía sau, khẽ hạ thấp giọng hỏi tôi.
"...Không ạ. Tại tôi không thích hoa cho lắm... "
Cầm lấy một bông thôi cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây. Xin lỗi nhé nhưng tôi chỉ muốn ngồi im lặng một lát rồi về nhà thôi.
"Sao mày lại ngồi bên đó?"
Ki Eun Seok vừa mới định ngồi xuống cạnh tôi thì ngay lập tức đứng dậy như gió sau câu nói của Kang Seok Ho.
"Cậu phải ngồi bên này chứ, Eun Seok."
Lũ Alpha ai cũng vậy sao? Hay là những kẻ ở gần Yoon Tae Oh đều đặc biệt nghiêm trọng như vậy? Kang Seok Ho chỉ tỏ vẻ hài lòng sau khi thấy Ki Eun Seok ngồi xuống bên cạnh mình. Chẳng phải bình thường ngồi đối diện với người mình thích thì tốt hơn sao...? Ngồi cạnh nhau thì đến mặt còn chẳng nhìn rõ được.
Sau khi gọi đồ nhắm thay cơm và rượu, không khí quanh bàn bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh. Ki Eun Seok không nói gì nhiều, và Kang Seok Ho cũng vậy. Tôi lo lắng không biết có phải do mình xen vào nên mới như vậy không.
"Eun Seok này, công việc có ổn không cậu?"
"À. Lần trước thật cảm ơn anh. Công việc giờ em cũng đã quen dần rồi ạ."
Đúng là một chú gà con lễ phép. Tôi có thể hiểu được phần nào lý do tại sao Giám đốc Yeom lại thèm muốn cậu ấy đến thế. Đến mức tôi cũng nảy ra ý định muốn đưa cậu ấy về đội của mình vậy.
"Đừng có nhìn bằng cái ánh mắt đó. Tao lại mách Giám đốc bây giờ đấy."
"Cái, cái gì cơ?"
"Chẳng phải mày vừa nhìn bằng ánh mắt đầy tà niệm sao."
Chắc điên mất rồi. Tao đây có lương tâm chứ không như ai đó, tao không có nảy sinh tình cảm với đứa trẻ con như thế đâu, đồ tội phạm kia.
"Chẳng phải hai người đang hẹn hò tốt đẹp sao?"
"Thì đúng là vậy."
"Không phải ạ!"
Chỉ vì một câu hỏi bâng quơ không chút suy nghĩ mà câu trả lời của hai người họ lại trái ngược nhau hoàn toàn. Hai người rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy...?