Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 135

Ngoại truyện 2 – Nhật ký kết hôn

#019

Yoon Tae Oh sao lại thế này nhỉ. Dù sao thì... cảm giác chẳng lành chút nào.

"Anh đang xem gì thế ạ...?"

Sau khi cùng nhau ăn tối, tôi vào phòng kiểm tra tình hình báo cáo công việc hàng ngày vừa được cập nhật, lúc trở ra thì không thấy Yoon Tae Oh đâu. Yoon Tae Oh đang ngồi ở bàn làm việc trong thư phòng, có lẽ cảm nhận được hơi người của tôi đang tiến lại gần, anh vội vàng tắt màn hình máy tính bảng rồi ném nó vào một góc bàn.

"Không có gì."

Không đúng. Cách xử lý này thật thiếu tự nhiên, cứ như thể đang xem phim bậy bạ mà bị mẹ đột ngột vào phòng nên vội vã tắt đi vậy...?

"Gì mà đến mức... "

"Đưa đây. Tôi cũng có quyền riêng tư chứ."

Vì tò mò nên tôi định cầm chiếc máy tính bảng lên, ngay lập tức bàn tay của Yoon Tae Oh lao đến như gió, giật lấy thứ tôi đang cầm trên tay. Vốn dĩ chỉ là một câu hỏi đùa thôi, nhưng giờ sự nghi ngờ thực sự bắt đầu nhen nhóm. Ngay cả biểu cảm vốn luôn cứng nhắc của anh cũng trở nên gượng gạo... lại còn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa...?

Anh ta xem phim người lớn thật đấy à? Chà, tôi cũng hiểu được mà. Một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh, lại còn là Alpha trội thì nhu cầu sinh lý chắc chắn phải khác người thường rồi. Những lúc ân ái, thường xuyên là do thể lực của tôi chạm đến giới hạn nên mới phải kết thúc, vậy nên có lẽ Yoon Tae Oh vẫn chưa thực sự thỏa mãn.

"...Quyền riêng tư sao ạ...?"

Không phải là gặp gỡ người khác, chỉ là xem vài đoạn video nóng bỏng thì có lẽ cũng chẳng sao. Lý trí của tôi hoàn toàn có thể hiểu và chấp nhận chuyện đó... nhưng sâu trong lòng, tôi không tránh khỏi cảm giác khó chịu. Có thể nói là giống như bắt quả tang người yêu đang ngoại tình vậy. Hoặc cũng có thể, anh ta chẳng hề hài lòng với việc giường chiếu giữa chúng tôi chút nào.... Nghĩ đến đó thôi đã thấy bực mình rồi.

"Không có gì to tát đâu."

Nếu chỉ có lần này thì sự hoang tưởng của tôi đã không đi xa đến thế. Dạo gần đây Yoon Tae Oh cứ liên tục như vậy.

Một kẻ vốn dĩ lười đến mức chẳng buồn tự tìm đọc tin tức, vậy mà giờ đây lại cứ cầm khư khư cái điện thoại và máy tính bảng không rời tay. Mỗi khi tôi để ý đến là anh lại dừng việc đang làm với biểu cảm và hành động vô cùng sượng sùng.

"Mình đi ngủ nhé...?"

"Em ngủ trước đi. Tôi còn có việc phải làm."

Chính vì thế mà tôi cảm thấy mình cứ như một vị khách không mời mà đến vậy. Dù không nói thẳng ra, nhưng anh lộ rõ vẻ muốn tôi mau chóng rời khỏi đây.

"Vậy thì em về phòng mình ngủ đây."

"Ừ. Ngày mai phải đi Jeju rồi nên em cứ về đó ngủ cho thoải mái."

Thật sự... kỳ lạ quá. Nếu là trước đây, tức là lúc mới yêu nhau không lâu, anh nhất định đã làm loạn lên bắt tôi phải ngủ ở phòng anh, vậy mà giờ lại để tôi về phòng ngủ một cách quá dễ dàng. Một bên là niềm tin rằng anh không làm gì sai trái, một bên là sự khó chịu cứ thế lớn dần lên. Đây quả là một sự thay đổi chẳng hề dễ chịu chút nào.

 

"Hình như cũng lâu rồi mình mới quay lại đây nhỉ."

"Vậy sao. Tôi thì mới qua đây một chuyến cách đây không lâu."

Lâu lắm rồi mới lại có lịch trình đi công tác của Yoon Tae Oh. Jeju là nơi chứa đựng khá nhiều cột mốc lịch sử và kỷ niệm đối với chúng tôi. Khu nghỉ dưỡng sau bao nhiêu thăng trầm cuối cùng cũng khai trương, tình hình kinh doanh khởi sắc đến mức lịch đặt phòng cho vài tháng tới đã kín mít. Từng có thời điểm dự án khu nghỉ dưỡng là trọng tâm công việc, nhưng sau khi khai trương không có vấn đề gì lớn nên dạo gần đây nó đương nhiên bị đẩy ra xa khỏi trung tâm xử lý một chút.

"Anh có thấy cảm giác lần này khác nhiều so với lần trước không ạ?"

"Chà, cũng có thể."

Đó là sự ảnh hưởng của mùa màng. Lần trước là vào khoảng thời gian chuyển giao từ mùa đông sang mùa xuân. Khi đó xuân chưa chín muội, nói đúng hơn là vẫn còn vương vấn cái đuôi của mùa đông. Thời gian trôi đi, giờ đây đã là giữa mùa hè rực rỡ. Sắc xanh thẫm và nước biển xanh ngắt. Thiên nhiên của đảo Jeju dưới ánh nắng rực rỡ đang tỏa ra một vẻ đẹp tràn đầy sức sống và khỏe khoắn hơn bao giờ hết.

"Cứ như là đi du lịch vậy."

"Vậy mình nghỉ lại đây vài ngày nhé?"

"Ở đây ạ...?"

Nhìn ra ngoài cửa sổ xe đang hướng về phía khu nghỉ dưỡng, phong cảnh trôi qua thật tuyệt vời. Tôi chỉ định bộc lộ tâm trạng hào hứng một chút thôi, chẳng ngờ Yoon Tae Oh lại đưa ra một đề nghị không tưởng.

"Dù sao bây giờ cũng đang là kỳ nghỉ hè mà."

"...Đúng là vậy, nhưng... "

Phải rồi. Tôi cũng đã cho nhân viên phòng thư ký lần đầu tiên được nghỉ hè. Vì không thể để văn phòng trống rỗng nên tôi đã sắp xếp cho mọi người thay phiên nhau nghỉ để không ảnh hưởng đến công việc.

Nhưng thật đáng tiếc, tôi lại không thể làm vậy. Tất cả là tại cái tên mắc chứng lo âu xa cách nào đó. Dù trước mặt nhân viên không thể lộ ra, nhưng nhìn mọi người bàn tán xôn xao về việc sẽ đi nghỉ ở đâu, tôi đã thấy ghen tị biết nhường nào.

Trong cái tình cảnh chết tiệt đó mà nghe được lời đề nghị như vậy, lòng tôi không khỏi xao động. Tuy không thể đi nghỉ gần hai tuần như người khác, nhưng nếu có thể nghỉ ngơi vài ngày trên hòn đảo đẹp như tranh vẽ này thì....

"Dạo này công việc cũng bận rộn nhiều rồi, nên nghỉ ngơi một chút trước khi về cũng không tệ."

Đúng vậy... mình đã bận rộn quá rồi. Để không cảm nhận được khoảng trống của những nhân viên đã bị đuổi việc, những người còn lại đã phải làm việc chăm chỉ hơn gấp bội. Tôi cũng không ngoại lệ. Suốt thời gian qua đã làm việc quá sức nên việc có một chút thời gian nghỉ ngơi cũng có vẻ ổn. Nếu được nghỉ ngơi thoải mái vài ngày ở một nơi như thiên đường thế này, chắc chắn những mệt mỏi tích tụ bấy lâu sẽ tan biến hết. Lại còn có Yoon Tae Oh ở bên cạnh nữa....

"...Không được đâu ạ. Ngày mai có buổi lễ trao tiền quyên góp cho trẻ em khu vực Jeju, rồi ngày kia lại có khách từ Hồng Kông sang nữa... "

Thế nhưng ngay khi bảng lịch trình hiện lên trong đầu, kế hoạch nghỉ ngơi lập tức bị khai tử. Tôi không ở trong hoàn cảnh có thể làm vậy. Ngay cả bây giờ, không phải vì tôi ham công tiếc việc mà không đi nghỉ, mà là do Yoon Tae Oh quá bận rộn nên chẳng có lấy một kẽ hở để nghỉ ngơi. Không chỉ mình anh, mà tất cả ban điều hành đều đang ở trong tình cảnh phải từ bỏ kỳ nghỉ hè năm nay. Điểm an ủi duy nhất là tất cả những điều này đều nằm trong quá trình giúp công ty đi vào quỹ đạo ổn định hơn.

"Dời lịch trình lại một chút thì sao?"

"...Không được ạ. Nếu sau này lịch trình bị chồng chéo lên nhau thì còn rắc rối hơn."

"Nguyên tắc quá nhỉ."

Cái gì thế này. Công ty có phải của tôi đâu, công ty của anh bận rộn mà sao anh lại nhìn tôi với ánh mắt đầy oán trách thế kia. Tôi đây cũng muốn quên sạch việc công ty mà nghỉ ngơi lắm chứ bộ!

"Vâng. Tuyệt đối không được đâu nên anh đừng có mong chờ."

Dẫu vậy, tôi nghĩ mình cũng nên cho cái gã Yoon Tae Oh đang kiệt sức vì nắng nóng này ăn món gì đó thật ngon. Cái danh sách quán ngon mà mình đã ghi lại ở đâu rồi nhỉ.

 

"Có lẽ mình phải mở rộng thêm rồi nhỉ?"

Mục tiêu lớn nhất của chuyến công tác lần này chính là sòng bạc. Ngay từ khi bắt đầu phác thảo khu nghỉ dưỡng, trung tâm của nó đã là sòng bạc dành cho người bản địa, và quy mô cũng được tính toán dựa trên giấy phép kinh doanh đó. Chính vì vậy, không chỉ có số lượng phòng nghỉ lớn nhất cả nước, nơi này còn được xây dựng để du khách có thể tận hưởng mọi hoạt động du lịch ngay trong khu nghỉ dưỡng mà không cần bước chân ra ngoài. Từ nhà hàng, trung tâm mua sắm cho đến sân golf và nhà hát. Chúng tôi đã tham khảo rất nhiều mô hình sòng bạc ở nước ngoài.

"Đúng là phải thế rồi, nhưng... "

Dự án này là một canh bạc khá liều lĩnh. Bởi ở trong nước, số lượng cơ sở vật chất đơn lẻ được xây dựng với quy mô như thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu thất bại, công ty chắc chắn sẽ phải chịu một cú sốc kinh khủng đến mức có thể sụp đổ. May mắn là nhờ có sự hợp tác liên doanh với một tập đoàn sòng bạc nổi tiếng của Mỹ nên chúng tôi mới có thể mạnh dạn thử sức.

Thế nhưng sau khi cùng Yoon Tae Oh đi khảo sát khắp các ngõ ngách của khu nghỉ dưỡng suốt cả ngày, tôi cảm thấy sự liều lĩnh đó đã mang lại thành quả to lớn cho công ty. Không chỉ việc đặt phòng nghỉ mà ngay cả khu trung tâm mua sắm và sòng bạc phía dưới cũng đông đúc đến mức không còn chỗ chen chân. Chính vì thế mà tình hình buộc chúng tôi phải bắt đầu kế hoạch mở rộng giai đoạn hai của sòng bạc sớm hơn dự kiến vốn dĩ là hai năm sau.

"Vì khó có thể tạm dừng hoạt động kinh doanh sao ạ?"

"Đúng vậy. Bây giờ đang là lúc hái ra tiền, không thể dừng lại để thi công được."

Cũng đúng. Đang lúc hái ra tiền tỷ mà bảo dừng kinh doanh thì đúng là điều không tưởng. Thật ra nếu cứ tiếp tục kinh doanh như thế này thì đối với lập trường của công ty cũng chẳng sao, nhưng vấn đề là người quá đông khiến bầu không khí cứ như một sòng bạc bất hợp pháp vậy.

"Nhưng nếu cứ để mặc như vậy thì có thể hình ảnh của công ty cũng bị ảnh hưởng xấu đấy ạ... "

Vốn dĩ chúng tôi đã đưa ra những tiêu chí như 'siêu cao cấp', 'thượng hạng', mà thực tế lại giống như một sòng bạc rẻ tiền thì có thể dự đoán trước được rằng nơi này sẽ sớm bị công chúng quay lưng. Những tiền lệ như vậy đầy rẫy ra đó.

"Vậy nếu mình vừa thi công vừa tiếp tục kinh doanh thì sao ạ?"

"Bằng cách nào?"

"Hình như trước đây em đã thấy ở đâu đó rồi... "

Trước đây... tức là trước khi tôi đặt chân đến thế giới này, tôi đã từng có kinh nghiệm về việc đó. Những cơ sở như sòng bạc sẽ không bao giờ đóng cửa mà hoạt động suốt 24 giờ. Khi buộc phải thi công mở rộng, người ta sẽ tiến hành thi công trước ở khu vực mở rộng, sau đó chỉ cần nhanh chóng nối thông các lối đi là chỉ sau một đêm, một không gian mới sẽ hiện ra như thể chưa từng biến mất. Có lẽ đây là phương pháp anh đã biết rồi, nhưng tôi vẫn kể lại chuyện đó cho Yoon Tae Oh nghe.

"Si Eon của chúng ta chẳng có gì là không biết nhỉ."

Yoon Tae Oh xoa đầu tôi hệt như xoa đầu một đứa trẻ. Cái gì vậy trời. Cảm giác này vừa thấy thích thú lại vừa thấy có chút gì đó là lạ.

"Em sẽ chuyển giao nội dung cho bộ phận xây dựng để họ báo cáo kế hoạch chi tiết ạ."

"Được rồi. Công việc đến đây thôi, chúng mình cũng chơi một chút chứ nhỉ."

Lần này Yoon Tae Oh cũng chẳng thèm hỏi ý kiến tôi mà cứ thế nắm tay tôi kéo về một phía của sòng bạc. Lúc này đã quá nửa đêm nên bên trong tương đối vắng vẻ hơn. Nhưng đó cũng chỉ là so với ban ngày thôi, chứ lượng người tấp nập thì vẫn chẳng hề thay đổi.

"Anh định làm gì ạ...? Chúng mình cũng chơi được sao?"

"Có gì mà không được chứ. Mình cũng bỏ tiền ra chơi mà. Em có biết chơi trò gì không?"

"Chẳng lẽ lại không ạ?"

Nhìn anh ta kìa. Trông thế này thôi chứ tôi cũng là một tay chơi sòng bạc thứ thiệt đấy nhé.

"Em chơi cái trò đó giỏi lắm đấy, anh biết không?"

"...Cái đó mà cũng có phương pháp để chơi giỏi sao?"

Có một trò chơi đập vào mắt tôi khi đang đi ngang qua.

"Chỉ cần quay ra năm con cá chép vàng là được ạ."

"Thì thế. Nó là máy đánh bạc mà, làm sao có thể gọi là chơi giỏi được chứ."

"...Nó có cái mẹo của nó cả đấy ạ."

Đúng là kỹ tính quá đi. Ngay cả khi chọn máy đánh bạc cũng phải dựa vào cảm giác của mình. Có thể nói là tôi có linh cảm rằng nếu những hình ảnh đang dừng lại trông quá tệ thì chắc chắn nó sẽ không bao giờ nổ hũ được. Dẫu sao thì tôi cũng không thể giải thích rõ ràng được, nhưng tôi có tiêu chuẩn của riêng mình.

Sau khi tôi chọn được chỗ ngồi xuống, Yoon Tae Oh cũng ngồi xuống bên cạnh. Tôi nhìn anh chằm chằm, và anh cũng nhìn lại tôi y hệt như vậy.

"Gì thế?"

"Em không mang theo ví."

"Định trả nợ bằng gì?"

Anh xem người ta là cái hạng gì thế hả. Hỏi thừa.

"Đương nhiên là... "

"Bằng cơ thể nhé."

Hầy. Tôi cứ tự hỏi cái tính cách b**n th** đó biến đi đâu mất rồi, hóa ra nó vẫn còn nguyên vẹn. Dạo gần đây vì Yoon Tae Oh bận rộn một cách kỳ lạ nên chúng tôi cũng chẳng mấy khi được ân ái mặn nồng.

"...Hay mình về phòng nhé...?"

"Tôi đùa thôi. Em cứ chơi một lát đi. Vẫn còn vài nơi tôi chưa khảo sát hết nên tôi sẽ quay lại ngay."

Yoon Tae Oh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một hồi lâu rồi mới rời mắt đi. Tôi cũng chỉ định nói đùa thôi, nhưng nhìn thấy gã từ chối lời đề nghị ngay lập tức khiến lòng tôi thấy đắng ngắt. Chẳng lẽ trông tôi lại giống cái hạng ham hố chuyện đó đến vậy sao. Yoon Tae Oh rút ví lấy ra một xấp tiền mặt đặt vào tay tôi rồi đứng dậy.

...Cái gã này. Đúng là giá trị của tôi cũng tầm cỡ này thật. Mà gạt chuyện đó sang một bên, sao Yoon Tae Oh lúc nào cũng mang theo nhiều tiền mặt thế nhỉ. Giữa cái thời đại này.

"Chơi vui vẻ nhé."

"Anh về sớm đấy."

Có lẽ vì ban ngày có thời gian nghỉ nên tôi đã ngủ trưa, thành ra giờ tôi cũng không thấy mệt cho lắm. Và bầu không khí đặc trưng của sòng bạc - nơi chẳng phân biệt được ngày đêm - cũng góp phần vào việc đó. Nhìn bóng lưng Yoon Tae Oh vẫn đang tràn đầy năng lượng rời đi, tôi thu hồi ánh mắt rồi bắt đầu nhét tiền vào máy đánh bạc.

Thế nhưng nơi mà anh chưa khảo sát hết là chỗ nào nhỉ...? Vào giờ này thì những nơi có thể quan sát được cũng hạn chế mà...? Và cả chuyện lúc nãy anh nhìn màn hình điện thoại khá lâu nữa.... Nghĩ lại thì dường như có gì đó không được tự nhiên cho lắm. Dù bảo là nói đùa, nhưng cả chuyện anh từ chối lời mời giường chiếu nữa.

Những ngón tay tôi cứ thế nhấn liên tục vào nút của máy đánh bạc, nhưng những suy nghĩ vẩn vơ thì vẫn cứ tiếp nối không ngừng. Với ánh mắt vô hồn, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, và mỗi khi số điểm tín dụng giảm xuống, tôi lại nhét tiền vào một cách máy móc. Cứ thế, đến một lúc nào đó, xấp tiền mặt cầm trên tay tôi chỉ còn lại đúng một tờ duy nhất.

"...Chết tiệt... "

Thật là xui xẻo.... Mình đâu có định chơi nhiều đến mức này. Không biết là bao nhiêu nữa. Chắc cũng phải hơn năm trăm nghìn rồi.... Sao mà hình ảnh nó chẳng bao giờ khớp được với nhau thế này? Bình thường tôi đâu có thế? Có khi nào là lừa đảo không nhỉ?

Trong lúc mải mê suy nghĩ, có vẻ như thời gian đã trôi qua khá lâu. Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhét tờ tiền năm mươi nghìn cuối cùng vào máy. Nợ năm trăm nghìn hay năm trăm năm mươi nghìn thì cũng chẳng khác nhau là mấy.

"Chẳng phải em bảo mình chơi máy đánh bạc giỏi lắm sao? Chắc em không định làm tôi phá sản đấy chứ, đừng bảo thế nhé."

"...Anh về rồi ạ...? H-Hôm nay chẳng hiểu sao hình ảnh nó cứ chẳng khớp nhau gì cả ạ...?"

"Vì em đặt mức cược cao nhất nên tiền mới nhanh hết thế chứ?"

"A... !"

Bảo sao tôi thấy lạ. Rõ ràng là chẳng nhấn được mấy lần mà tiền cứ vơi đi vèo vèo....

"Em định trả nợ bằng cơ thể nên mới cố tình làm thế à. Sao nào, có muốn vay thêm không?"

"Anh đợi chút đã. Em vẫn còn lại một ít tiền mà."

Cái gã đáng ghét này. Yoon Tae Oh hệt như chẳng có chút kỳ vọng nào, anh ôm lấy tôi từ phía sau rồi bắt đầu cù vào sườn và hôn lên cổ tôi để trêu chọc. Chính vì thế mà tôi chẳng thể tập trung vào trò chơi được. Tôi cũng đã nản lòng được một nửa, chỉ muốn mau chóng về phòng nên cứ nhấn bừa cho xong lượt chơi cuối cùng.

Tèn tén ten!

Tiếng nhạc ồn ào như muốn xé toạc màng nhĩ vang lên, và trên màn hình, những thỏi vàng bắt đầu rơi xuống ào ạt như mưa. Chẳng lẽ cái này... là nổ hũ sao...?

Bình Luận (0)
Comment