#014
"Mới thế mà đã khít lại rồi này."
"Ư, ưm…."
Đến việc đứng bằng hai chân trên mặt sàn lúc này đối với tôi cũng thật quá sức. Tôi cố gắng bám tay vào lớp kính cường lực để trụ vững, nhưng có lẽ do vừa trải qua cao trào nên cả tay và chân đều chẳng còn chút lực nào. Thêm vào đó, khi chiếc d**ng v*t to lớn bắt đầu nong rộng vách nội mạc để tiến vào, sự hưng phấn vừa tạm lắng xuống lại một lần nữa trỗi dậy.
"Hình như đâm tới tận đây rồi nhỉ?"
Ngón tay của Yoon Tae Oh ấn nhẹ vào chính giữa bụng tôi.
"Đừng… đùa giỡn nữa… hừm…."
Không phải đâu. Làm sao mà chỉ mới tới đó được chứ. Tôi tuy không rõ lắm, nhưng cảm giác chỉ cần anh tiến thêm chút nữa thôi là thứ đó sẽ trào lên tận cổ họng mất. Dù biết là không thể, nhưng áp lực đang lấp đầy trong bụng đúng thật là mang lại cảm giác như thế.
"Sao cái lỗ này cứ mấp máy mãi thế? Muốn tôi thôi đùa giỡn mà cử động đi à?"
Đến lúc này tôi bắt đầu nảy sinh một sự nghi ngờ hợp lý. Rằng cái gã này đang cố tình giả vờ không hiểu lời tôi nói. Vốn dĩ việc giao tiếp giữa cả hai đã chẳng mấy suôn sẻ, nhưng cũng không đến mức này. Thế nhưng hiện tại tôi chẳng còn tâm trí đâu mà chỉ trích chuyện đó nữa.
"Được chào đón nồng nhiệt thế này, tôi cũng phải nỗ lực hơn mới được."
Có lẽ do anh cử động trong tình trạng bị lấp đầy khít khao không một kẽ hở, nên mỗi khi d**ng v*t rút ra, vách nội mạc dường như bị kéo tuột theo, rồi khi thúc vào, nó lại lấp đầy lỗ huyệt không một kẽ hở. Dù biết chỉ là ảo giác, nhưng tôi cảm thấy cứ sau mỗi lần ra vào, kích thước của vật đó lại càng to hơn và cứng hơn.
"Nha, nhanh quá…! Ưm…!"
Như đã hoàn tất việc thích nghi, tốc độ thúc hông của anh dần nhanh hơn. Mỗi lần q** đ** đâm vào, trông anh như thể đang tìm kiếm thứ gì đó. Dù đâm kiểu gì thì áp lực lấp đầy bên trong vẫn không đổi, nhưng lại mang đến những cảm giác khác biệt tinh tế. Cứ mỗi lần ra vào, đầu q** đ** lại di chuyển khắp nơi trên vách nội mạc để đâm chọc. Từ trái sang phải. Lúc nông lúc sâu, không ngừng k*ch th*ch.
"Hư, ưm…!"
"Chỗ này à."
"A ưm…!"
"…Cả chỗ này nữa sao…? Sao em lại có nhiều điểm nhạy cảm thế này?"
Tôi rất muốn phản đối những cử động như đang trêu đùa của anh, nhưng chắc hẳn đó không hoàn toàn là đùa giỡn. Phải chăng ngay trong lúc này, anh vẫn đang quan tâm muốn k*ch th*ch vào những nơi tôi thấy hưng phấn.
Thế nhưng sự quan tâm đó chẳng mấy dễ chịu. Cứ mỗi lần bị đâm mạnh, thân trên vốn đã không còn sức lực của tôi lại đổ gục xuống sàn như bị sụp đổ, đôi chân bủn rủn khiến tôi gần như treo mình trên cánh tay của Yoon Tae Oh đang vòng qua ôm lấy bụng mình.
"Chậm lại, nhẹ thôi…!"
Đó là lúc tôi vừa kịp làm quen với những k*ch th*ch mà thậm chí còn chưa kịp nhận ra đó là sự hưng phấn. Mỗi khi chiếc d**ng v*t trượt ra rồi lại th*c m*nh vào, cảm giác như có thứ gì đó sắp nổ tung trong cơ thể lại càng lớn dần lên.
"Cứ b*n r* đi, đừng nhịn, bao nhiêu cũng được."
Dù chẳng thể nhìn rõ, nhưng Yoon Tae Oh vẫn nắm bắt hoàn hảo trạng thái của tôi. Đúng lúc h*m m**n bột phát đang tiến dần đến đỉnh điểm. Một tay anh đỡ lấy bụng tôi, tay kia nắm chặt lấy d**ng v*t của tôi. Anh tuốt dọc theo q** đ** và thân d**ng v*t như để thúc giục việc xuất tinh.
"A, a ưm… dừng lại…!"
Chẹp chẹp. Những âm thanh ma sát vang lên từ cả phía trước lẫn phía sau khiến đầu óc tôi rối bời. Chiếc d**ng v*t lấp đầy phía sau rút ra thật dài như muốn thoát ra hoàn toàn, rồi lại thô bạo thúc vào trong khiến cơ thể tôi bị đẩy về phía trước. Theo tốc độ của bàn tay đang kiên trì chà xát q** đ**, những cú thúc hông cũng tăng tốc, khiến hưng phấn đạt đến cao trào mà dù tôi có cố sức gồng bụng đến đâu cũng không tài nào nhịn nổi.
"Hự, hừm…!"
Tương xứng với mức độ hưng phấn đã tích tụ, cao trào ập đến cũng vượt xa trí tưởng tượng. Từ d**ng v*t của tôi, t*nh d*ch b*n r* thành từng đợt dài, và mỗi lúc như thế, tôi cảm nhận rõ rệt vật của Yoon Tae Oh đang lấp đầy vách nội mạc cũng phồng lên rồi xẹp xuống, liên tục trút ra những dòng nước nóng hổi.
"Phù… Si Eon à."
Lần đầu tiên, Yoon Tae Oh cũng phát ra giọng nói như thể đã kiệt sức. Anh ôm chặt lấy cơ thể tôi, liên tục hôn lên gáy và gọi tên tôi hết lần này đến lần khác trong lúc cuộc xuất tinh kéo dài vẫn đang tiếp diễn.
"Mệt lắm à?"
Cuộc bài tiết kéo dài đến mức tôi nảy sinh ảo giác không biết anh đang xuất tinh hay đang trút ra thứ gì khác nữa. Chà… dù sao thì khác biệt về giống loài nên lượng t*nh d*ch khác nhau cũng là lẽ đương nhiên, nhưng tôi không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ khi bàn tay anh vẫn đang m*n tr*n chiếc d**ng v*t đã hơi mềm đi của mình. Tôi đã xuất tinh xong xuôi và nó đang dần mềm lại, vậy mà Yoon Tae Oh tại sao lại… haaa….
"Đương nhiên là mệt rồi…."
"Thích không?"
"…Bình thường thôi ạ."
Nói một cách thành thực thì, nó tuyệt đến mức tôi tự hỏi liệu t*nh d*c có thể tuyệt đến thế này không. Đến mức tôi cảm thấy hối tiếc vì bấy lâu nay đã sống mà không biết đến niềm vui này. Chẳng thế mà tôi vẫn đang tận hưởng dư âm mà chẳng thèm nghĩ đến chuyện rút vật của Yoon Tae Oh đang nằm sâu bên trong ra đó sao. Thế nhưng tôi không muốn khen ngợi làm gì cho cái tên Yoon Tae Oh này thêm đắc ý.
"Một người bảo bình thường mà lại l*n đ*nh chỉ bằng việc tôi đưa vào thôi sao."
"…Chuyện đó…."
"Đã đi bằng cửa trước một lần, cửa sau hai lần rồi mà vẫn bảo bình thường sao. Xem ra tôi phải nỗ lực hơn nữa rồi."
Thế nhưng quả nhiên, tôi phải sớm đưa ra câu trả lời mà cái tên Yoon Tae Oh này mong muốn. Vì để nghe được những lời mình muốn, anh ta sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì.
Đúng như dự đoán, vật đang lấp đầy vách nội mạc với vẻ uy nghiêm vốn có bắt đầu di chuyển từng chút một ra vào.
"Đợi, đợi đã…! A ưm, sao anh lại cử động nữa rồi…!"
"Bé Si Eon của chúng ta chưa hài lòng thì tôi phải làm cho đến khi em thỏa mãn mới thôi chứ, biết sao giờ."
Tại sao tôi cứ toàn làm những việc khiến bản thân phải hối hận thế này nhỉ….
"Trước tiên hãy…!"
"Không được."
"…Vào phòng rồi làm tiếp đi ạ…."
Dù ngày mai có mệt chết đi chăng nữa thì trước hết cứ tận hưởng đã.
"…Si Eon à."
Cảm nhận được bàn tay vỗ nhẹ vào vai, tôi khẽ nâng mí mắt lên. Mọi giác quan chậm chạp quay trở lại như thể tôi vừa chìm sâu vào một giấc ngủ dài. Dù đã tỉnh táo đôi chút nhưng cơ thể vẫn nặng trĩu như thể thiếu ngủ trầm trọng.
"Đang ở đâu vậy ạ…?"
Tôi chớp mắt vài cái, giọng nói gượng ép thốt ra cũng khàn đặc nơi cổ họng.
"Đến nơi rồi. Suốt cả quãng đường em chỉ toàn ngủ thôi."
"Là tại ai cơ chứ. Bị giam cầm suốt hai ngày trời nên mới…."
Chuyến du lịch đầu tiên của chúng tôi kết thúc một cách khá đơn giản so với tầm cỡ của nó. Vì là chuyến đi do Yoon Tae Oh chuẩn bị nên có lẽ đây là điều hiển nhiên. Chính xác mà nói, suốt 3 ngày 2 đêm ở căn nhà tại Hồng Kông, chúng tôi chưa từng bước chân ra khỏi cửa lấy một lần.
Chỉ ở trong nhà thì kết quả cũng dễ đoán, trong thời gian đó, toàn bộ nước và sinh lực của tôi đã bị vắt kiệt. Thế nên hiện tại tôi chẳng khác gì một xác ướp. Hay nói đúng hơn là một xác sống.
"Giam cầm? Phải nói cho đúng chứ. Hình như Si Eon còn bắn nhiều gấp đôi tôi ấy…."
"Dừng lại! Thôi, thôi ngay đi…!"
Đây không phải là chủ đề thích hợp để thảo luận ở nơi công cộng. May mà máy bay vừa hạ cánh nên trong khoang hành tinh có hơi náo nhiệt một chút.
"Quý khách có cần xe lăn không ạ?"
"Em ạ…?"
Tiếp viên hàng không hỏi với gương mặt đầy vẻ lo lắng. Có lẽ bây giờ trông tôi chẳng khác gì một người bệnh. Cơn mệt mỏi mà tôi chưa kịp nhận ra khi ở cạnh Yoon Tae Oh đã bùng nổ ngay khi vừa đến sân bay. Đó là lý do vì sao tôi đã ngủ lịm đi ngay cả trước khi máy bay cất cánh và giờ mới mở mắt ra được. Dù trong lòng rất muốn mượn một chiếc xe lăn nhưng vì đây không phải là bệnh thật nên tôi thấy ngại và đã khéo léo từ chối.
"Thể lực yếu thế này thì hỏng. Cho ăn bao nhiêu đồ bổ cũng chẳng thấy hiệu quả gì."
Lời nói của kẻ là căn nguyên của sự việc này thật khó nghe. Gương mặt của Yoon Tae Oh đang chuẩn bị xuống máy bay bên cạnh trông rạng rỡ lạ thường. Cứ như thể anh đã hút hết tinh khí của tôi vậy. Anh trông tràn đầy sức sống và chẳng thấy một chút mệt mỏi nào so với ngày thường. Lúc này, nhìn bộ dạng đó tôi bỗng thấy ghét vô cùng. Tại sao chỉ có mình anh là bình thường thôi chứ.
"Em hoàn toàn bình thường nhé? Nếu sáng nay anh không làm thì đã chẳng đến mức này… haaa…."
"Ai là người đã bảo tôi làm tiếp lúc đang tắm ấy nhỉ."
"Chuyện đó…!"
Đó là một câu nói cực kỳ cần được đính chính. Cái đó… dù tôi có nói anh làm tiếp đi thật, nhưng chuyện đó cũng là bất khả kháng. Tên Yoon Tae Oh là hạng người nếu không nghe được lời mình muốn thì sẽ không chịu để yên. Lúc đó nếu tôi nói ra suy nghĩ thật lòng là 'Thôi đi và biến đi đồ điên', thì chắc chắn hôm nay tôi đã không thể quay về Hàn Quốc được rồi. Trong tình huống đó, đáp án coi như đã được định sẵn rồi còn gì.
Chà… vào thời điểm đó thì cũng không hẳn là tôi ghét cay ghét đắng, nhưng dẫu sao thì.
"Thôi đi. Nói dài dòng làm gì nữa."
"Về nhà rồi nghỉ ngơi cho khỏe."
"À… nhưng mà dạo này em cũng nên bắt đầu tìm nhà dần đi thôi."
"…Cái gì…?"
"Em đâu thể cứ làm phiền anh mãi được. Nhiều người nhìn vào cũng không hay…."
Lý do lớn hơn là vì tôi cảm thấy nếu cứ sống chung với Yoon Tae Oh, cơ thể tôi sẽ chạm đến giới hạn thể lực mất. Vả lại giờ đã có công việc, việc tìm một ngôi nhà phù hợp cũng chẳng có gì khó khăn. Dù so với nhà của Yoon Tae Oh thì đi đâu cũng như nhà tranh vách đất thôi.
"Chắc chắn là vấn đề nhà cửa cần phải được thu xếp chính xác rồi."
"Dạ…?"
Tôi xách chiếc túi nhỏ bước xuống máy bay. Trong lúc đi theo Yoon Tae Oh, người đang vòng tay tôi qua bắp tay anh như thể muốn dìu tôi đi, bỗng nhiên anh thốt ra một câu nói khó hiểu. Thu xếp cái gì cơ…?
"Không có gì. Chuyện nhà cửa cứ để tôi thu xếp sớm thôi."
Gì vậy trời…. Thành thật mà nói, đó chỉ là lời nói lẫy một nửa thôi. Vì cứ mỗi khi ở gần nhau là anh lại lao vào như một con chó điên. Tôi cứ ngỡ sẽ vấp phải sự phản đối kịch liệt, nhưng trái với dự đoán, việc anh chấp nhận dễ dàng thế này khiến tôi thấy có chút kỳ lạ. Cảm giác không thoải mái chút nào, cực kỳ khó chịu.
"Này, cậu thấy tôi thế nào?"
"Thế nào là thế nào ạ?"
"Hôm nay trông tôi ổn không?"
"…Ơ…."
Khi tôi đang nhâm nhi cà phê để lấy lại tinh thần, Kang Seok Ho bất ngờ xông vào văn phòng và lảm nhảm mấy lời vô nghĩa. Dư chấn của việc quá sức suốt cuối tuần vẫn kéo dài đến tận thứ Hai. Tôi đã định không đi làm mà ở nhà nghỉ ngơi, nhưng vì Yoon Tae Oh cứ đòi nghỉ làm để ở nhà cùng tôi nên tôi đành phải vác xác đi làm.
Đúng là cái đồ oan gia. Tôi tuy chưa có con nhưng xin gửi lời cổ vũ tới các bậc phụ huynh nhé.
Và bộ dạng của Kang Seok Ho lúc này… mái tóc ngắn của anh ta được vuốt ngược ra sau rất gọn gàng để lộ vầng trán. Vì đã quen biết khá lâu nên tôi nhận ra hôm nay anh ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, vì bộ vest đen như đồng phục vẫn giữ nguyên nên rất khó để nhận ra sự thay đổi đặc biệt nào.
"Gì vậy, anh định đi xem mắt đấy à?"
"Gọn gàng đến mức đó cơ à? Nhìn vào có thấy bị hớp hồn không? Có thấy xao xuyến không?"
"…Vâng, đại loại thế ạ."
Cái gã này bị điên sau kỳ nghỉ cuối tuần à. Trang phục là chuyện nhỏ, vấn đề là khuôn mặt ấy chứ. Vốn dĩ mặt mũi đã hung dữ rồi mà giờ còn vuốt hết tóc lên để lộ hoàn toàn cái diện mạo dữ tợn đó ra. Còn cái hình xăm che mất một nửa má nữa chứ. Có thể nói đây là bộ dạng mà một đứa trẻ nhìn thấy chắc chắn sẽ phát hoảng mà khóc thét lên mất.
"Tôi nghe nói hôm nay Eun Seok bắt đầu đi làm."
"Eun Seok á…?"
"Cậu đã cho cậu ấy trúng tuyển rồi còn giả bộ. Tôi biết hết rồi con trai, cậu đã tốn không ít công sức vì tôi đúng không?"
Chẳng hiểu anh ta đang lảm nhảm cái quái gì nữa. Phải mất một lúc lâu suy nghĩ tôi mới nhớ ra Eun Seok là ai. Đó là cái cậu… thanh niên mà Kang Seok Ho đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. Một người đàn ông có diện mạo và lý lịch hoàn toàn trái ngược với Kang Seok Ho. Tôi chẳng làm gì đặc biệt cả, nhưng có vẻ Kang Seok Ho đang hiểu lầm chuyện gì đó rồi.
"Vì thế nên anh mới ăn diện thế này à?"
"Cũng phải để tâm chút chứ. Hay là tôi mua chút hoa tặng nó chúc mừng ngày đầu đi làm nhỉ? Hoa hồng chẳng hạn."
…Anh muốn nó xin nghỉ việc ngay trong ngày đầu tiên đấy à…? Sao anh không gửi luôn vòng hoa ba tầng đến cho rồi.
"Hay là, tôi nên tặng nhẫn nhỉ?"
"Sao lại tặng nhẫn?"
"Thường thì tặng mấy cái đó người ta sẽ thích đúng không?"
Rốt cuộc là anh ta đang sống ở thế giới nào vậy. Có phải Kang Seok Ho đã tự mình tiến triển đến tận giai đoạn hẹn hò với Ki Eun Seok rồi không…?
Nhìn cái gã đang thao thao bất tuyệt mấy lời ngớ ngẩn với ánh mắt sáng rực, tôi chẳng nỡ thốt ra lời chỉ trích bảo anh ta đừng có nằm mơ nữa.
"Anh thích cậu ấy đến thế cơ à?"
Được rồi… coi như cứu một mạng người, để tôi giúp anh ta một tay vậy.
"Ừ. Tôi sẽ cưới cậu ấy."
À không, hủy kèo nhé. Xem ra anh ta đúng là một gã điên thật rồi.