Chương 101: Những nước cờ ngoài dự tính
"[Hiện tại vẫn chưa xác định được nguyên nhân chính xác của vụ sập khu nghỉ dưỡng tại Jeju đêm qua, thiệt hại về tài sản là...]"
"[Giá cổ phiếu ghi nhận mức giảm sàn, rơi vào tình trạng tồi tệ nhất... Theo đó, các chủ nợ đã...]"
"[Phía Xây dựng Hee Young, đơn vị phụ trách thi công cũng đang...]"
Thế giới như đảo lộn chỉ sau một đêm duy nhất. Trên các bản tin đâu đâu cũng nghe thấy tin tức về 'Vụ sập khu nghỉ dưỡng Jeju', và mạng internet cũng tràn ngập những chủ đề tương tự. Yoon Tae Oh không có thời gian để kiểm tra từng tin tức một. Anh phải thu xếp những hậu quả của đêm qua.
"Baek Si Eon thế nào rồi."
"giám đốc , bây giờ vấn đề không phải là phía đó mà là..."
Kang Seok Ho nuốt ngược lời định nói vào trong trước ánh mắt sắc lẹm đột ngột của Yoon Tae Oh. Anh ta nhận ra mình vừa chạm vào phần không được phép đụng đến. Bởi anh ta biết rõ hơn ai hết, mối quan tâm hiện tại của Yoon Tae Oh đều đang đổ dồn vào Baek Si Eon.
"Cậu ấy đang dần có tiến triển tốt ạ... Vừa rồi còn trò chuyện với tôi một lát..."
"Cái gì?"
"Dạ?"
"Chắc cậu muốn chết rồi. Tại sao cậu lại vào đó?"
"Ch-Chuyện đó... pheromone hiện đã được điều tiết ổn định rồi nên..."
Bí mật của Baek Si Eon thì anh ta đã biết. Vốn dĩ việc đưa vị bác sĩ chủ trị đi là do Kang Seok Ho đảm nhận nên anh ta không thể không biết. Chẳng qua thấy cái tên cứ khăng khăng muốn giấu kín bí mật ấy trông đáng thương quá nên anh ta mới giả vờ như không biết mà thôi. Vả lại cũng có chỉ thị của Yoon Tae Oh là tuyệt đối không được để lộ ra.
"Cậu không lỡ lời gì chứ."
"Vâng, cậu ấy có hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng tôi chỉ giả vờ như không biết."
"Làm tốt lắm."
Yoon Tae Oh định sẽ đích thân nói chuyện khi Baek Si Eon tỉnh táo lại. Anh không muốn người khác bàn ra tán vào về khoảng thời gian hai người ở bên nhau. Cùng với đó, khi nghĩ đến cái tên sẽ đỏ bừng mặt khi biết mình đã trải qua kỳ ph*t t*nh cùng Yoon Tae Oh, anh đã thấy bắt đầu hứng thú rồi. Anh không có ý định nhường niềm vui đó cho bất kỳ ai khác.
"Thế nhưng.... Việc cậu ấy đang phải nghỉ ngơi bây giờ, thực ra nếu xét kỹ thì cũng là tại giám đốc ..."
"Thôi đi."
Chuyện đó... là bất khả kháng. Anh không ngờ pheromone của một Omega đang trong kỳ ph*t t*nh lại mạnh mẽ đến thế. Dù anh đã cố gắng không buông lơi sợi dây lý trí để 'bảo vệ Baek Si Eon', nhưng cuối cùng mọi chuyện lại thành ra thế kia. Bất giác nhớ lại dáng vẻ của Baek Si Eon ngày hôm qua, lồng ngực anh như có gì đó ngứa ngáy. Những ký ức mới đã đủ để xua tan hình ảnh Baek Si Eon gào khóc trong đau đớn ra khỏi tâm trí anh.
"Tôi phải giải thích bao nhiêu lần nữa đây, Đội trưởng bảo an, rằng đó là tình huống bất khả kháng."
"À, vâng. Chuyện xe bị hỏng khiến đường bị chặn, và vì tình hình có thể để lại di chứng ngay lập tức nên không còn lựa chọn nào khác chứ gì."
Đó là một lời lẽ rất đỗi bất kính. Thế nhưng Yoon Tae Oh không hề khiển trách Kang Seok Ho nặng lời. Dù sao thì Kang Seok Ho cũng đã tôn trọng lựa chọn của Yoon Tae Oh. Đêm qua, Yoon Tae Oh đã không tham dự lễ khai trương khu nghỉ dưỡng. Chính xác là anh không ở trong trạng thái có thể tham dự. Anh không thể bỏ mặc một Baek Si Eon chưa dễ dàng bình tâm lại một mình. Mà việc gọi đội bảo an toàn những gã Alpha đến cũng là chuyện không được.
"Dù vậy thì... ngài cũng nên khen ngợi chúng tôi một chút chứ..."
"Làm tiêu tùng cái khu nghỉ dưỡng rồi mà còn đòi khen ngợi sao?"
Tại căn biệt thự hẻo lánh đó, Yoon Tae Oh đã chọn Baek Si Eon. Dù đã nghe Kang Seok Ho báo cáo về tình hình khu nghỉ dưỡng, nhưng anh vẫn quyết định ở lại bên cạnh Baek Si Eon. Kết quả dẫn đến sự cố sập khu nghỉ dưỡng chưa từng có, nhưng anh cũng chẳng quan tâm.
"Đó có phải khu nghỉ dưỡng của chúng ta đâu mà ngài lo!"
"Hà... dù vậy thì cũng phải có chừng mực chứ, cái thằng này."
Khu nghỉ dưỡng vẫn tiến hành lễ khai trương một cách tạm ổn bất chấp sự vắng mặt của giám đốc . Đằng sau chuyện đó cũng có những thăng trầm không kém gì việc Yoon Tae Oh đi tìm Baek Si Eon. Khu nghỉ dưỡng sập đổ chiếm sóng các bản tin cả ngày hôm nay chính là 'Next Resort'.
"giám đốc ! Người ra lệnh 'thổi bay nó đi' chắc chắn là ngài mà...?"
Kang Seok Ho, người hành động tách riêng với Yoon Tae Oh, đã phát hiện ra hàng hóa trên tàu là thuốc nổ. Và thứ đó đã được lắp đặt tại tòa nhà chính của MK Resort trước thềm khai trương. Dĩ nhiên, đây không phải là do đầu óc Kang Seok Ho suy luận ra. Đó là giả thuyết mà Yoon Tae Oh đã căn dặn trước khi đến Jeju. Dựa trên việc bán tháo lượng lớn cổ phiếu, tàu hàng khả nghi, sự can thiệp của Next Resort, anh đã đọc được những chuyển động bất thường.
Cho đến tận khi ở trên máy bay, Yoon Tae Oh vẫn còn trăn trở vì nghĩ rằng liệu bọn chúng có dám làm đến mức đó không, nhưng lần này anh đã nhận ra rằng đôi khi con người có thể trở nên tàn nhẫn vượt xa trí tưởng tượng. Nếu đúng như kế hoạch của chúng, không chỉ Yoon Tae Oh bị hủy hoại, mà rất nhiều người tham dự ở đó cũng sẽ phải bỏ mạng.
Việc di dời nguyên vẹn số thuốc nổ đó sang tòa nhà của Next Resort là một sự hiểu lầm trong giao tiếp với Kang Seok Ho.
"Bảo thổi bay đi, không có nghĩa là bảo cậu thổi bay thật tòa nhà khu nghỉ dưỡng của đối phương."
Anh không phải đang trách móc về chuyện đã rồi. Dù sao thì Yoon Tae Oh cũng đã giao toàn quyền cho Kang Seok Ho. Chính vì có một sự tin tưởng nhất định nên anh mới có thể đưa ra quyết định ở lại bên cạnh Baek Si Eon. Nhờ đó, anh đã kết thúc hai ngày giông bão mà không đánh mất bất cứ thứ gì.
À, cũng không hẳn là một kết thúc hoàn hảo. Dù mọi chuyện đã xong, nhưng anh không có ý định để yên cho đám người Tổng quản thư ký. Làm sao anh có thể tha thứ cho kẻ đã định tước đoạt mọi thứ từ tay mình cơ chứ.
"À, dù sao thì! Việc xử lý hậu quả còn lại giám đốc phải lo liệu thôi.... Nếu bị lộ chuyện 'chúng ta' phá nát khu nghỉ dưỡng của bên đó thì rắc rối to đấy..."
"Nghe bảo không có thương vong mà. Chỉ sập tòa nhà thôi là được rồi còn gì. Hơn nữa thuốc nổ sử dụng ở đó đều do bên kia chuẩn bị nên chúng sẽ không dám hành động bừa bãi đâu. Và lẽ nào Đội trưởng bảo an của 'chúng ta' lại phạm phải sai lầm để lại dấu vết tại hiện trường sao?"
"Lẽ nào tôi lại phạm phải sai lầm như thế? Nhưng chuyện đó cứ cho là vậy đi..."
Vụ sập khu nghỉ dưỡng bên kia cũng là một tin xấu đối với Yoon Tae Oh. Dù anh thấy rất hả dạ khi tung được một cú đấm thép vào kẻ dám định chơi xỏ mình, nhưng tách biệt với chuyện đó, anh lại phải gánh vác việc chứng minh sự an toàn của MK Resort vốn khai trương cùng ngày. Dĩ nhiên trong tình cảnh hiện tại, đó chỉ là một vấn đề nhỏ mọn.
"Chúng ta sẽ xử lý Choi Hyun Jin và đám nhân viên phía Tổng quản thư ký thế nào đây ạ?"
"Những kẻ còn lại cứ tự lo liệu đi, còn Choi Hyun Jin thì cứ để đó. Để tôi suy nghĩ thêm đã. Quan trọng hơn, vẫn chưa bắt được Tổng quản thư ký sao?"
"À, vâng.... Chuyện là, ông ta trốn kỹ hơn tôi tưởng."
"Ai thì có thể bỏ qua chứ riêng thằng khốn đó, nhất định phải bắt lấy đem đến trước mặt tôi."
Vị bác sĩ khám cho Baek Si Eon nói rằng, vốn dĩ chu kỳ ph*t t*nh của cậu đã không ổn định do uống thuốc điều tiết pheromone trong thời gian dài, nay dường như còn bị sử dụng cả thuốc thúc đẩy nữa. Hung thủ chắc chắn là Tổng quản thư ký, nên anh định sẽ đích thân bắt ông ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Cho dù ông ta đã ở bên cạnh anh lâu năm và đóng góp cho sự phát triển của công ty, thì đó vẫn là một tội ác không thể dung thứ. Choi Hyun Jin cũng tương tự như vậy.
"Tôi phải đi thăm Si Eon một lát."
"...Si Eon, ạ...."
"Gì."
"À, không có gì ạ...."
Kang Seok Ho nhăn mặt đi trước dẫn đường. Vì mục đích bảo vệ và điều trị, Baek Si Eon được cho nghỉ ngơi tại căn phòng mà Yoon Tae Oh hay dùng mỗi khi đi công tác. Đúng là một tình huống có thể gặp nguy hiểm, nhưng đó là câu chuyện khi không có Yoon Tae Oh ở bên cạnh. Đối với một Omega đang trong kỳ ph*t t*nh, không có loại thuốc chữa nào tốt bằng pheromone của một Alpha trội.
Thực sự đã lâu lắm rồi Yoon Tae Oh mới thấy tâm trạng tốt như thế này. Cảm giác như vừa nhổ sạch được hết những chiếc răng sâu bấy lâu nay. Không chỉ dọn dẹp được một lượt đám Tổng quản thư ký và Choi Hyun Jin - những kẻ khiến anh đau đầu không biết phải trừ khử thế nào, mà ngay cả chuyện với Baek Si Eon cũng tiến triển theo một kịch bản ngoài sức tưởng tượng chẳng phải sao. Nếu chỉ xét về quá trình, đó là những khoảnh khắc anh không bao giờ muốn trải qua lần nữa, nhưng kết quả lại quá đỗi mỹ mãn. Dù công việc của công ty đang rối tung lên nhưng khóe môi anh cứ chực chờ nhếch lên.
"giám đốc , đã tìm thấy Tổng quản thư ký rồi ạ."
"Gì...? Ngay bây giờ sao?"
Đúng vào khoảnh khắc anh vừa định mở cửa phòng nơi Baek Si Eon đang ở. Bàn tay anh khựng lại trước báo cáo nhận được từ Kang Seok Ho.
"Có vẻ như ông ta đang định chuồn ra nước ngoài ạ?"
"Ở đâu."
"Nghe nói hiện đang trên đường di chuyển ra sân bay."
Một chút, chỉ một chút thôi. Anh đã muốn kiểm tra tình trạng của Baek Si Eon dù chỉ một lát.
Anh kết thúc sự đắn đo trong chớp mắt. Bây giờ anh lấy mặt mũi nào mà vào đó cơ chứ. Việc Baek Si Eon bình an vô sự là một điều đáng mừng, nhưng thực tế kẻ đã khiến cậu ra nông nỗi đó chẳng phải vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia sao.
Việc Baek Si Eon gặp phải chuyện như vậy hoàn toàn là lỗi của Yoon Tae Oh anh. Không có gì để bào chữa cả. Nếu cậu không dính líu đến anh, nếu anh không giao cho cậu nhiệm vụ giám đốc cho Tổng quản thư ký khiến cậu bị ông ta ghét bỏ. Vì thế, trách nhiệm này hoàn toàn thuộc về Yoon Tae Oh anh.
"Đi thôi."
Anh muốn được nói một cách đường hoàng rằng, sẽ không còn ai có thể làm tổn thương cậu nữa. Không phải là một lời hứa suông, mà anh muốn tạo ra một thế giới như thế rồi mới tự tin xuất hiện trước mặt cậu. Cứ thế này thì chẳng phải quá trơ trẽn sao. Anh không muốn trở thành hạng người chỉ biết nói lớn mà ngay cả những biện pháp tối thiểu cũng không thực hiện được.
❖ ❖ ❖
"Hà... giám đốc ! Chuyện này ngoài dự kiến đấy nhé?"
"Phải đấy. Tôi cũng thấy chuyện này ngoài dự kiến đấy, Tổng quản thư ký."
Đó là một cuộc rượt đuổi dài. Việc bắt giữ Tổng quản thư ký, kẻ đang lẩn trốn như một con chuột cống quanh đảo Jeju, không phải là chuyện dễ dàng bình thường. Cứ ngỡ là một lão già sắp chết đến nơi, vậy mà ông ta lại cho thấy một thể lực khiến thanh niên đôi mươi cũng phải chào thua. Đã thế thời tiết còn đổ mưa rả rích khiến anh càng thêm bực bội về nhiều mặt. Thế nhưng anh là ai cơ chứ. Cuối cùng Yoon Tae Oh cũng thành công dồn Tổng quản thư ký vào đường cùng.
"Tôi không ngờ ông lại dùng Baek Si Eon làm bẫy đấy."
"Ha ha. Tôi đã hầu hạ bên cạnh giám đốc bao nhiêu năm rồi, lẽ nào lại không đọc được tâm tư của ngài."
"Có vẻ như ông đã biết từ trước rồi nhỉ."
Đây mới là điều ngoài dự tính của Yoon Tae Oh. Anh đã ở bên cạnh Choi Hyun Jin - người anh vốn chẳng ưa gì - chỉ để đánh lạc hướng cái nhìn của Tổng quản thư ký.
"Dĩ nhiên cho đến cuối cùng tôi vẫn không dám chắc chắn, nhưng ngài đã đưa ra lựa chọn đó. Nếu biết vậy tôi đã tạo ra một cái bẫy hoàn chỉnh hơn rồi. Không ngờ ngài lại dành tình cảm cho một Omega mà ngài từng ghê tởm đến thế.... Thực ra... tôi đã định tiễn giám đốc đi cùng với khu nghỉ dưỡng luôn, chuyện đó có hơi đáng tiếc."
"Coi như Si Eon lại cứu mạng tôi một lần nữa rồi."
Những hạt mưa lúc này đã dày đến mức cản trở tầm nhìn. Trên con đường ven biển vắng người qua lại, gió thổi mạnh như thể một cơn bão sớm đang ập đến, cùng với những con sóng ngoài biển vỗ vào lề đường một cách điên cuồng. Đó là một khung cảnh khiến người ta nảy sinh nỗi bất an chỉ bằng việc nhìn vào, thế nhưng Tổng quản thư ký vẫn giữ tư thế hiên ngang như thể đang có một chỗ dựa nào đó. Ngay cả trên gương mặt ướt đẫm nước mưa, ông ta vẫn không đánh mất vẻ điềm tĩnh.
"Tiền bạc tốt đến thế sao. Đến mức phản bội cả người đã gắn bó gần 10 năm."
"10 năm là cái gì. Nếu tính từ khi giám đốc còn nhỏ thì đã hơn 20 năm rồi. Mà, có ai trên đời này lại ghét tiền cơ chứ? Tôi đã định nghỉ hưu rồi sống lặng lẽ một chút, nhưng giờ thì hỏng bét hết rồi."
Yoon Tae Oh chuyển động. Anh nghĩ thế này là đủ cho một lời chào cuối cùng rồi. Anh không muốn nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào nữa, và anh còn một nơi cần phải quay về sau khi xử lý xong xuôi tình huống này.
Đúng vào lúc anh đang thận trọng thu hẹp khoảng cách. Tổng quản thư ký thò tay vào trong túi áo rồi rút ra, ngay lập tức họng súng tròn đen ngòm nhắm thẳng về phía Yoon Tae Oh.