Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 99

Gần như ngay lúc đó, cánh cửa bị đẩy mạnh từ ngoài vào, Tưởng Niên bước vào phòng.

Trái tim Từ Nguyệt thắt lại, nàng vội vàng rút bàn tay đang nằm trong túi quần của Tưởng Minh Tiêu ra. Gương mặt Tưởng Minh Tiêu lúc này đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng phần nhiều là giận dữ. Cô hệt như một chú mèo bị giẫm phải đuôi, lông tơ trên sống lưng dựng đứng cả lên, đôi mắt trừng trừng nhìn Từ Nguyệt đầy vẻ hăm dọa. Từ Nguyệt chẳng hề sợ hãi, khẽ nhướng mày đáp trả bằng một ánh mắt đầy thách thức: "Cô làm gì được tôi nào?"

Tưởng Niên đã uống rất nhiều rượu, lão loạng choạng bước tới, hoàn toàn không nhận ra cuộc đấu mắt đầy gay gắt giữa hai người. Dù không nhìn rõ biểu cảm của họ, nhưng lão vẫn thấy rõ mồn một bóng dáng cao lớn của con gái mình đang đứng lù lù trong phòng của Từ Nguyệt.

Tưởng Niên ợ một hơi đầy mùi rượu, lớn giọng hỏi: "Minh... Minh Tiêu? Sao con lại ở đây?"

Bàn tay Tưởng Minh Tiêu vẫn còn đặt trong túi quần, chạm phải lớp vải ren dường như vẫn còn vương chút cảm giác ẩm ướt, dính dấp. Sự cấm kỵ và tội lỗi ấy khiến nhịp tim cô loạn nhịp, dòng máu trong cơ thể như đông cứng lại.

"Con... con..." Tưởng Minh Tiêu căng thẳng đến mức nghẹn lời, ánh mắt dao động nhìn sang Từ Nguyệt cầu cứu.

Dù sao cũng là người tốt nghiệp xuất sắc từ học viện đặc công, sau giây phút hoảng hốt, Từ Nguyệt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng quyết định ra chiêu đánh đòn phủ đầu để kiểm soát tình hình.

"Tưởng tiên sinh... sao ông lại tùy tiện xông vào phòng người khác như vậy?"

Từ Nguyệt lắc nhẹ vòng eo tiến lại đón tiếp. Dù lớp váy xòe rộng có thể che đậy được tình cảnh ngượng ngùng khi không mặc đồ lót bên trong, nhưng nàng vẫn cảm thấy một luồng hơi lạnh lẽo. Tại sao lại thế? Từ Nguyệt hiểu rõ, khi nàng quyến rũ Tưởng Minh Tiêu lúc nãy, chính cơ thể nàng đã nảy sinh những phản ứng sinh lý trước tiên.

Nàng lấy lại bình tĩnh, cố ý bóp nghẹt giọng nói cho thanh mảnh, âm cuối kéo dài nghe như vừa oán trách vừa nũng nịu: "Tưởng tiên sinh, ông đã hứa là sẽ tôn trọng tôi, không có sự đồng ý của tôi thì không được tự tiện vào phòng cơ mà."

Từ Nguyệt và Tưởng Niên qua lại đã ba tháng, nhưng nàng luôn giữ khoảng cách chừng mực, chưa bao giờ cho lão cơ hội tiến tới. Nay thấy nàng đột ngột nũng nịu, Tưởng Niên lập tức mê muội đến mức chẳng còn biết trời đất là gì. Lão mượn rượu giả say, vô tình gục đầu lên vai Từ Nguyệt.

"A Nguyệt, anh thật sự rất thích em... Để anh ở lại đây nhé, được không bảo bối?" Tưởng Niên lộ ra hàm răng vàng khè, phả hơi thở nồng nặc vào bờ cổ trắng ngần của nàng.

Từ Nguyệt nén cơn buồn nôn, cố đẩy gương mặt đầu heo ấy ra ngoài. Nhưng sức lực nam nữ chênh lệch, cnàng càng đẩy mạnh thì Tưởng Niên càng mượn rượu làm càn. Đôi mắt Từ Nguyệt chợt lạnh đi, nàng âm thầm xoay nhẹ chiếc nhẫn ở ngón tay út.

Mặt nhẫn có một cái lẫy bí mật chứa loại thuốc mê không màu không mùi. Chỉ cần một chút thôi cũng đủ khiến đối phương hôn mê sâu, tỉnh dậy sẽ không nhớ gì và cũng chẳng để lại dấu vết thuốc trong cơ thể. Đang định bật lẫy nhẫn, Từ Nguyệt bỗng cảm thấy áp lực trên vai nhẹ bẫng. Nàng vô thức quay đầu lại, thấy Tưởng Minh Tiêu đang chau mày, tóm lấy cánh tay Tưởng Niên kéo mạnh ra sau.

Tưởng Niên bị đau, gầm lên một tiếng rồi quát lớn: "Minh Tiêu! Con kéo ta làm cái gì?"

Tưởng Minh Tiêu đỡ lấy Tưởng Niên để lão dựa vào người mình, giọng điệu vẫn cung kính như mọi khi: "Ba, ba say quá rồi, để con đưa ba về phòng nghỉ ngơi."

Thấy chuyện tốt bị phá hỏng, Tưởng Niên nổi đóa nhưng không thể phát tác ngay tại chỗ, lão hằn học nhìn con gái mình. Đứa con gái này ngày thường luôn tỏ vẻ lạnh nhạt, ngoài mặt thì thuận tùng nhưng thực chất lại xa cách, lạnh lùng. Cô chưa bao giờ chủ động thân cận với lão, càng không bao giờ để lão dựa vào người như thế này.

Mọi chuyện quá đỗi bất thường. Tưởng Niên tuy say nhưng thần trí vẫn còn chút tỉnh táo, lão lặp lại câu hỏi: "Tại sao con lại ở trong phòng của dì nhỏ?"

Trong khi Tưởng Minh Tiêu còn đang bối rối tìm lý do ứng phó, Từ Nguyệt đã chạy tới bên cạnh Tưởng Niên, chu môi đầy vẻ ủy khuất phàn nàn: "Còn chẳng phải tại ông sao? Ông bảo người ta mang cả chiếc rương quần áo lớn thế này tới cho tôi, mà người làm trong nhà đều bận rộn lo lễ mừng thọ cho ông, chẳng có ai phụ giúp cả. May mà Minh Tiêu đi ngang qua, giúp tôi mang rương vào phòng."

Tưởng Niên liếc nhìn quanh, quả nhiên thấy một chiếc rương gỗ trinh nam lớn đặt ở góc phòng. Thấy lão đã bỏ đi sự nghi ngờ, Từ Nguyệt lập tức thay đổi sắc mặt, đôi mày phủ lên vẻ mị hoặc, nàng uốn lượn cơ thể tựa vào vai phải của Tưởng Niên.

Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu dán chặt vào bàn tay Từ Nguyệt đang đặt trên người cha mình, đôi mày cô khẽ nhíu lại thành một nút thắt. Cô cũng không rõ vì sao, nhưng thấy Từ Nguyệt thân mật với cha, lòng cô lại trào dâng một cảm giác chua chát khó chịu, lồng ngực như bị thứ gì đó chèn ép đến đau đớn.

Trái ngược với sự khó chịu của con gái, Tưởng Niên lại tỏ ra hưng phấn tột độ. Hiếm khi thấy Từ Nguyệt chủ động lấy lòng, lão như được ban ơn, vội gạt tay Tưởng Minh Tiêu ra để ngả hẳn người về phía Từ Nguyệt. Từ Nguyệt không tránh né, ngay khoảnh khắc đỡ lấy Tưởng Niên, nàng đã âm thầm rắc bột thuốc mê ra.

Chỉ sau ba giây, Tưởng Niên hoàn toàn xụi lơ, đổ gục xuống thảm. Tưởng Minh Tiêu kinh hãi, biểu cảm trở nên hoảng loạn: "Ba... ba tôi bị sao vậy?"

"Đừng căng thẳng, chị chỉ dùng chút thuốc để ông ta ngủ thôi." Từ Nguyệt bình thản đáp: "Nhìn chị như thế làm gì? Yên tâm đi, không tra ra được đâu. Đây cũng chẳng phải lần đầu chị hạ dược cha em."

Từ Nguyệt dìu lấy cơ thể như bùn nhão của Tưởng Niên, quay sang nhìn cô: "Đứng đơ ra đấy làm gì? Lại đây giúp một tay!"

Tưởng Minh Tiêu "vâng" một tiếng rồi cúi xuống xốc nách Tưởng Niên, cả hai cùng hợp lực đưa lão lên giường. Từ Nguyệt lau mồ hôi trên trán, dặn dò: "Ở đây giao cho chị, em ra ngoài tiếp khách đi."

Tưởng Minh Tiêu im lặng, rủ mắt giấu đi sự phức tạp trong lòng: "Tôi sẽ ở lại chăm sóc ông ấy."

Từ Nguyệt chớp mắt, cười một cách lém lỉnh: "Sao thế? Lo lắng cha em sẽ 'ăn' thịt chị à?"

Tưởng Minh Tiêu tiếp tục trầm mặc. Từ Nguyệt thấy cô quan tâm mình thì trong lòng trào dâng niềm vui sướng, nàng lại gần, phả hơi nóng vào mặt cô: "Không nỡ xa chị sao? Hay là... chúng ta tiên hạ thủ vi cường đi? Em đánh dấu chị đi, kẻ khác sẽ không còn cơ hội nữa."

Nàng thích thú quan sát gương mặt đỏ bừng của Tưởng Minh Tiêu, khẽ nhếch môi: "Tiêu Tiêu, có muốn thử một chút không?"

"Thử... thử cái gì?"

Từ Nguyệt áp sát cơ thể vào cô, môi chạm sát vành tai: "Thử... làm ngay trước mặt cha của em."

Gương mặt Tưởng Minh Tiêu nóng bừng như lửa đốt, cô dùng sức đẩy Từ Nguyệt ra, ném lại một câu: "Tôi không điên cùng chị!" rồi bước nhanh ra khỏi phòng.

Vừa bước ra đầu cầu thang, hơi nóng trên mặt vẫn chưa tan, cô rẽ vào phòng ngủ riêng, vốc nước lạnh dội liên tục lên mặt. Thấy vẫn còn nóng, cô dứt khoát vùi cả mặt vào chậu nước lạnh buốt. Cho đến khi không thể thở được nữa, cô mới ngẩng đầu lên, những giọt nước đứt đoạn lăn dài trên hàng mi bạc mỏng manh.

Cô rốt cuộc bị làm sao thế này? Lại để cho mẹ kế của chính mình quyến rũ đến mức nảy sinh phản ứng sinh lý sao? Chuyện này thật quá đỗi xấu hổ, mất mặt vô cùng.

Tiếng người hầu bàn tán xôn xao ngoài cửa vọng vào khiến Tưởng Minh Tiêu sực tỉnh. Cô vô thức thò tay vào túi quần định móc khăn tay lau nước trên mặt, nhưng cảm giác chạm phải lớp vải sợi tổng hợp có chút khác lạ. Cúi đầu nhìn xuống, đó lại chính là món đồ lót của Từ Nguyệt.

Màu đen viền ren, kiểu dáng chữ T mỏng manh, gợi cảm và đầy vẻ khiêu khích, khiến người ta không khỏi nảy sinh những liên tưởng đỏ mặt. Nơi tam giác nhỏ xíu ấy vẫn còn vương lại mùi hương chanh nồng nàn đặc trưng của tin tức tố Omega. Dù chưa từng đánh dấu bất kỳ ai, nhưng Tưởng Minh Tiêu cũng đủ kiến thức để biết rằng Omega chỉ tỏa ra hương vị này khi đang thực sự đ*ng t*nh.

Nghĩ đến đây, hơi nóng vừa mới tan biến trên gương mặt cô lại một lần nữa bùng lên dữ dội. Cảm thấy miếng vải trong tay như một khối sắt nung nóng, cô định vo tròn lại rồi vứt vào thùng rác. Nhưng ngay giây tiếp theo, tay cô khựng lại. Chẳng hiểu vì sao, mảnh vải bé xíu ấy giống như có keo dính vào tay cô, vứt mãi không đành.

Tưởng Minh Tiêu mím môi, bước vào phòng tắm. Cô lấy một ít sữa tắm vào lòng bàn tay, trải miếng vải ren ra tỉ mỉ vò sạch, sau đó vào phòng thay đồ tìm một chiếc móc áo nhỏ để vắt lên. Phòng của cô vốn do nữ hầu đem đồ đi giặt là định kỳ nên không có chỗ phơi phóng, cô nhìn quanh một lượt rồi quyết định treo chiếc móc lên lưng ghế trang điểm.

Chiếc ghế trang điểm nằm đối diện với giường ngủ. Khi nằm xuống, tầm mắt Tưởng Minh Tiêu cứ không tự chủ được mà va phải món đồ lót chỉ lớn bằng bàn tay ấy, khiến cô lại đỏ mặt lần nữa. Cô ép bản thân nhắm mắt lại, trằn trọc trở mình liên tục, thầm nghĩ đêm nay coi như xong, cô chắc chắn sẽ mất ngủ.

Sáng hôm sau, đám người hầu trong Tưởng gia đều biết Tưởng Niên tối qua ngủ lại phòng Từ Nguyệt, thái độ đối với nàng rõ ràng trở nên cung kính hơn hẳn. Ngay cả bữa sáng cũng được chuẩn bị đặc biệt: một phần cháo tổ yến hảo hạng bốc khói nghi ngút, đi kèm các món phụ bày biện tinh tế trên bộ bát đĩa sứ thanh hoa, cung kính đặt trước mặt Từ Nguyệt.

Mùi mực in thoang thoảng từ trang báo tỏa vào không trung. Ánh mắt Tưởng lão thái thái chậm rãi chuyển dời lên gương mặt Từ Nguyệt. Nàng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, trái ngược hoàn toàn với người con trai không có tiền đồ của bà — Tưởng Niên đang cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt hằn thành từng rãnh sâu.

Sáng sớm tỉnh dậy, Tưởng Niên còn đang ảo não vì tửu lượng giảm sút làm lỡ mất cơ hội tốt, thì lại phát hiện mình đang nằm trên giường Từ Nguyệt, lão vui mừng suýt chút nữa nhảy cẫng lên. Lão chẳng nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng việc Từ Nguyệt để lão ngủ lại trong phòng khiến lão mặc định rằng nàng đã mềm lòng và bắt đầu chấp nhận mình.

Tưởng Niên rèn sắt khi còn nóng, ân cần trải khăn ăn cho nàng: "Tiểu Nguyệt, nếm thử cháo tổ yến này đi, nếu không hợp khẩu vị thì ngày mai để bếp đổi món khác."

"Cảm ơn." Từ Nguyệt hờ hững múc một muỗng.

Tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên trên cầu thang. Từ Nguyệt ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt định né tránh của Tưởng Minh Tiêu. Nàng lướt qua quầng thâm rõ rệt dưới mắt cô, thầm đoán tối qua không biết ai kia đã làm gì mà trông chẳng khác nào một chú gấu trúc.

Vừa nhìn thấy Từ Nguyệt, đầu óc Tưởng Minh Tiêu đột nhiên nóng bừng, cô không tự chủ được mà nghĩ ngay đến chiếc q**n l*t đã khiến mình mất ngủ cả đêm. Cô bối rối dời mắt, cố giữ vẻ trấn định đi về phía bàn ăn, ngồi đối diện với Từ Nguyệt.

Tưởng Niên liếc mắt nhìn con gái, giọng uy nghiêm: "Không có quy củ gì cả, thấy người lớn mà không biết chào sao?"

Bàn tay đang múc cháo của Tưởng Minh Tiêu khựng lại, cô lên tiếng: "Tổ mẫu sớm, ba sớm!"

Tưởng Niên nặng nề đặt thìa xuống: "Còn ai nữa?"

Tưởng Minh Tiêu ngước mắt, ánh mắt xuyên qua làn khói trắng mờ ảo, rơi vào bờ môi đang khép mở của Từ Nguyệt.

"Chào buổi sáng... dì... dì Từ."

Dưới cái nhìn đầy ý vị của Từ Nguyệt, Tưởng Minh Tiêu khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ "dì Từ".

"Minh Tiêu, hôm nay dậy hơi muộn nhỉ?" Từ Nguyệt thổi nhẹ thìa cháo, khóe mắt hơi nhướng lên, nụ cười mị hoặc hệt như một yêu tinh trong tranh vẽ. Tưởng Minh Tiêu sao chống đỡ nổi sự trêu chọc ấy, cô vội vàng nhìn sang hướng khác.

"Vâng, tối qua con uống hơi nhiều." cô đáp nhạt nhẽo để kết thúc cuộc hội thoại. Bàn ăn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bát đũa chạm nhau lách cách.

Ăn xong bát cháo, Tưởng Niên lau khóe miệng rồi nhìn con gái, chậm rãi mở lời: "Minh Tiêu, con năm nay cũng hai mươi sáu rồi, đến lúc nên lập gia đình đi thôi."

Tay Từ Nguyệt run lên, chiếc thìa rơi xuống đất vỡ tan thành hai đoạn. Nàng định cúi xuống nhặt thì bị Tưởng Niên ngăn lại: "Đừng chạm vào, lát nữa để lão Trần quét dọn."

Từ Nguyệt ngồi thẳng dậy, đôi mắt thẫn thờ bắt đầu phủ một lớp sương mờ ảo. Tưởng Minh Tiêu chú ý đến sự thay đổi của nàng, cô lạnh lùng từ chối: "Ba, con chưa muốn kết hôn."

Tưởng Niên nghiêm mặt: "Càn quấy! Con là người thừa kế của Tưởng gia, kết hôn sinh con là trách nhiệm của con."

Tưởng Minh Tiêu nhìn thẳng vào Từ Nguyệt, đôi mắt vốn lạnh nhạt bỗng sáng lên đầy kiên định xen lẫn ấm áp. Sau một thoáng dừng lại, cô bình thản nói: "Con không có người mình thích."

"Hôn nhân kinh doanh không cần con phải thích, chỉ cần có lợi cho Tưởng thị là được." Giọng Tưởng Niên không cho phép thương lượng: "Có những thứ không phải để con mơ mộng, con đường con đi không phải do con tự chọn. Minh Tiêu, nếu còn muốn ngồi vững cái ghế đó, thì đừng có đi lầm đường."

Lời nói của Tưởng Niên mang đầy tính uy h**p khiến lão thái thái cũng không chịu nổi, bà vỗ bàn một cái: "Đừng có hở chút là huấn thị con cái. Những năm qua nếu không nhờ Minh Tiêu gánh vác, cái mặt làm cha của anh sớm đã mất sạch rồi, lo mà quản tốt bản thân mình đi."

Dứt lời, bà quay sang nhìn Tưởng Minh Tiêu, đôi mắt đục ngầu thoáng chút xót xa: "Minh Tiêu à, là tổ mẫu có lỗi với con, lúc trước không nên ngăn cản hôn sự giữa con và con bé nhà Hoắc gia."

"Từ ngày Thủy Tiên lấy chồng, con chẳng bao giờ cười nữa... Tổ mẫu biết con đau khổ, nhưng con à... nhân duyên là do trời định, hai đứa duyên mỏng, cuối cùng cũng là hữu duyên vô phận." Bà nắm chặt tay cô, hạ giọng: "Tổ mẫu đã gọi mấy Omega đến rồi, lát nữa họ tới, con cứ chọn xem có ai vừa ý không, được chứ?"

Tưởng Minh Tiêu vốn rất ghét kiểu xem mắt tiền trảm hậu tấu này, nhưng vì tổ mẫu đã mở lời, cô không nỡ từ chối. Sau vài giây im lặng, cô rốt cuộc gật đầu đồng ý.

................................................

Giữa trưa, vườn hoa Tưởng gia náo nhiệt phi thường. Những chiếc xe sang tới tới lui lui, các thiên kim thế gia nhận lời mời đến làm khách đông không đếm xuể.

Dàn Omega góp mặt đều có khí chất xuất chúng, cử chỉ hào phóng, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Từ Nguyệt đứng bên lan can lầu hai nhìn xuống, thấy Tưởng Minh Tiêu đang trưng ra nụ cười giả tạo để ứng phó với đám Omega đang tranh nhau vây quanh; mã QR WeChat bị người ta quét hết lần này đến lần khác.

Từ Nguyệt đè nén sự phiền muộn trong lòng, quay người đi vào phòng, quyết định nhắm mắt làm ngơ trước hội xem mắt quy mô lớn này. Thật chẳng ra sao cả! Cái cảnh tượng này khác gì các ông bà cụ đi xem mắt hộ con cái ngoài công viên đâu? Nhàm chán và thấp kém!

Nàng hậm hực quay đầu, nhưng đuôi mắt bỗng thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.

Tưởng Minh Tiêu vừa tìm được cái cớ để rời khỏi đại hội xem mắt. Cô băng qua hành lang định ra hậu viện thở một chút không khí trong lành, nhưng khi đi ngang qua phòng kho thì bất thình lình bị một bàn tay nắm chặt cổ tay, kéo mạnh vào trong.

Ánh sáng mờ ảo từ đỉnh đầu hắt xuống gương mặt, Tưởng Minh Tiêu còn chưa kịp nhìn rõ người tới là ai thì đôi môi đã bị một sự ấm áp bao phủ lấy.

"Ngô..."

Hương chanh ngọt ngào quen thuộc. Không cần nhìn mặt cô cũng biết đó là ai.

Tưởng Minh Tiêu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị một Omega cưỡng hôn. Cơ thể cô có một giây luân hãm, tinh thần buông xuôi, suýt chút nữa đã liều lĩnh đáp lại Từ Nguyệt. Nhưng ngay giây sau đó, cô bừng tỉnh, dùng sức đẩy Từ Nguyệt ra, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lẽo:

"Chị đang làm cái gì thế?"

Từ Nguyệt diện chiếc sườn xám bằng nhung tơ màu xanh nhạt, cổ áo đính tua rua tinh xảo. Lớp vải gấm dán sát vào cơ thể Tưởng Minh Tiêu, tạo nên một bầu không khí mập mờ, tùy ý lên men trong không gian u tối. Nàng không nói lời nào, chỉ chậm rãi từng bước một tiến lại gần.

Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu hoảng loạn, bước chân vô thức lùi về phía sau cho đến khi chạm vào góc chiếc sofa cũ trong phòng kho, buộc phải ngã ngồi xuống.

"Chị... rốt cuộc chị muốn thế nào?"

Tay Tưởng Minh Tiêu vẫn còn đặt trên đùi, Từ Nguyệt thuận thế ngồi xuống, tình cờ lại ngồi ngay lên lòng bàn tay cô. Một cảm giác tinh tế, trực tiếp không có chút ngăn cách nào truyền đến. Thực sự là... chân không.

Mặt Tưởng Minh Tiêu nóng bừng như sắp bốc cháy, xấu hổ đến mức nói không thành câu: "Chị... chị không mặc... không mặc đồ lót?"

Từ Nguyệt mềm nhũn ghé vào vai cô, khẽ vặn vẹo vòng eo. Nơi nhạy cảm ấy cứ thế cọ xát vào lòng bàn tay cô, khi nặng khi nhẹ, khi chậm khi nhanh đầy khiêu khích. Tưởng Minh Tiêu cảm giác lòng bàn tay mình như chạm vào một vòi nước đang mở, tràn ngập hương vị tin tức tố ngọt lịm của Omega.

Lần này, ngay cả vành tai Tưởng Minh Tiêu cũng đỏ rực lên.

Từ Nguyệt cắn nhẹ vào vành tai đang đỏ đến nhỏ máu của cô, nũng nịu lên án: "Ai bảo em không trả q**n l*t cho chị? Chị không có gì để mặc cả."

Đôi môi nàng dọc theo tai Tưởng Minh Tiêu khẽ hôn, hơi thở thơm tho liên tục rót vào thính giác: "Tiêu Tiêu, em đã từng mặc quần chữ T bao giờ chưa? Hay là... em mặc thử cái của chị nhé?"

Bình Luận (0)
Comment