Phó Tư Ý : "Triều Triều, sữa có ngon không?"
Phó Thanh Triều như nhận ra có người muốn giành ăn, hai tay nắm chặt, đôi chân ngắn không khách khí đạp thẳng vào mẹ mình. Phàm Chân suýt không giữ nổi bé, Phó Tư Ý nhanh tay đỡ lấy.
Cô dính chặt lấy tai vợ, thở nóng hổi: "Vợ ơi, em... em nhớ chị lắm."
Phàm Chân giả vờ không hiểu: "Chị đang ở ngay trước mặt đây thây."
"Lâu rồi chúng ta không..." Phó Tư Ý đỏ mặt, ngón tay chậm rãi lướt qua làn da trắng ngần của vợ đầy ám thị. Phàm Chân run lên, tim đập như sấm.
Đúng lúc đó, bé Triều Triều thấy tim mẹ đập nhanh quá làm mình khó chịu, liền buông miệng ra, hét lên một tiếng "A ô!". Sữa bắn tung tóe lên mặt Phó Tư Ý, cô ngây người, rồi quỷ thần xui khiến lại đưa lưỡi l**m môi.
"Thơm quá, ngọt thật..."
Phàm Chân xấu hổ muốn chết, nhưng cũng thấy cô vô cùng quyến rũ. Triều Triều thấy mẹ không đứng đắn giành ăn với mình thì oa oa khóc. Phàm Chân vội dỗ dành bé, còn Phó Tư Ý thì bày ra vẻ mặt ủy khuất hơn cả con gái.
Phàm Chân mềm lòng, ôm lấy eo Phó Tư Ý, hôn lên môi cô: "Ngoan nào, chờ các con ngủ, chúng ta... dán dán sau."
Được lời như cởi tấm lòng, Phó Tư Ý giữ lấy gáy vợ, sâu thêm nụ hôn. Cả hai đều đ*ng t*nh mãnh liệt sau thời gian dài xa cách. Bé Triều Triều bị kẹp ở giữa thấy không thoải mái liền giãy dụa, cọ má vào cánh tay Phó Tư Ý.
Cô bừng tỉnh, nhìn con gái đang nhìn mình trừng trừng như muốn hỏi: "Con ăn sữa có dễ dàng gì đâu?".
"Vợ ơi... Triều Triều hung dữ với em."
Phàm Chân cười ngất: "Em quấy rầy bữa ăn của con, nó không giận mới lạ."
Cuối cùng bảo bảo cũng ngủ say. Phó Tư Ý nhìn hai phiên bản thu nhỏ của mình đang ngủ ngon lành, lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn vô bờ. Phàm Chân khẽ cởi cúc áo, để lộ làn da tuyết trắng và kho lương đang căng đầy: "Ý nhãi con... em có đói không? Muốn... ăn không?"
Phó đại tiểu thư vừa rồi còn mạnh miệng, giờ lại đỏ mặt tía tai, khẽ nuốt nước bọt.
"Ý nhãi con, căng khó chịu quá, giúp chị đi."
Phàm Chân đẩy nhẹ vạt áo ngủ, lớp lụa tơ tằm mềm mại như cánh hoa trượt xuống, để lộ cơ thể trắng nõn nà trong không gian ướt át. Kho lương tản ra mùi hương mê hoặc, nơi tuyến thể ẩn hiện làn nước bóng bẩy, khiến người ta chỉ muốn chạm vào để tìm tòi hư thực.
Phó Tư Ý thuận theo khát khao từ tận đáy lòng, từng bước một tiến lại gần. Phàm Chân nâng kho lương đưa đến bên môi cô. Phó Tư Ý bị hương sữa thuần khiết câu dẫn đến mức không tự chủ được mà nuốt nước bọt, nhưng nghĩ đến hai nhóc tỳ đang gào khóc đòi ăn, cô vẫn cố mím môi khắc chế.
"Không... không cần đâu. Để dành cho bảo bảo..."
Phàm Chân lúc này thực sự căng tức đến khó chịu, nàng quàng lấy cổ Phó Tư Ý, liều mạng rướn người về phía trước: "Dì Anh ngày nào cũng bắt chị uống canh thúc sữa, uống xong là lại căng tức vô cùng, nhãi con giúp chị với..."
Phó Tư Ý vùi đầu vào n** m*m m** ấy. Lần đầu nếm thử, cô vẫn chưa nắm bắt được trọng điểm, không thuần thục bằng hai nhóc tỳ, vừa ngậm lấy nếm thử rồi buông ra đã bị sữa bắn tung tóe đầy mặt.
Ôi, chẳng lẽ đây chính là món sữa rửa mặt mà Ngải Thanh từng nói sao?
Phó Tư Ý ngẩng gương mặt loang lổ lên, e dè nhìn Phàm Chân: "Tỷ tỷ, nhiều quá..."
Phàm Chân đưa tay lau nhẹ trên mặt cô, đôi môi đỏ mọng sát qua cánh môi đối phương, cuốn đi giọt sữa vương lại: "Đồ ngốc, không phải như thế, em phải ngậm sâu một chút mới được."
Phó Tư Ý thử lại lần nữa. Lần này, cô cuối cùng cũng nếm được vị sữa nồng nàn và thơm ngọt. Cơn căng đau của Phàm Chân được xoa dịu, nàng thấy dễ chịu hơn hẳn, nhưng một cảm giác kỳ lạ khác lại bắt đầu nảy mầm. Tại sao cảm giác khi cho bảo bảo bú và khi đưa cho Phó Tư Ý lại khác nhau đến thế?
Trong lòng nàng ngứa ngáy lạ thường. Nơi tuyến thể ẩm ướt, khó chịu khôn nguôi. Nàng rất muốn được dán dán, muốn những ngón tay thon dài của cô giúp mình dập tắt cơn ngứa này.
Thế nhưng, Phó Tư Ý lại lau miệng, kéo cao chăn rồi nhỏ giọng bảo: "Ngủ thôi."
Phàm Chân: ???
Ý gì đây? Mỗi lần đòi lái thuyền là cô, mà đến lúc xuống biển chạy nhanh nhất cũng là cô. Cái đồ nhãi con không biết xấu hổ này, cô có biết trêu đùa như vậy rất dễ khiến người ta chết đuối không?
Phàm Chân không màng đến sự thận trọng thường ngày, chủ động leo lên người Phó Tư Ý, triền miên dán chặt vào cô.
"Nhãi con..." Phàm Chân cắn môi cô, đôi mắt ngấn nước khàn giọng hỏi: "Chẳng phải vừa rồi em nói muốn dán dán sao?"
Phó Tư Ý bất thình lình xoay người. Phàm Chân còn chưa kịp phản ứng thì hai người đã đổi vị trí cho nhau, ngay sau đó là giọng nói trầm thấp nồng nàn phả vào bên tai: "Tỷ tỷ, em chỉ chờ chị không nhịn được thôi đấy."
"Em..." Phàm Chân trút giận bằng cách cắn nhẹ vào môi cô một cái, mắng khẽ: "Đồ xấu xa!"
"Tỷ tỷ..."
Tiếng gọi "tỷ tỷ" dịu dàng, nũng nịu ấy như có một ma lực kỳ lạ, len lỏi vào tai Phàm Chân khiến toàn thân nàng nóng bừng.
"Tỷ tỷ..."
Giọng Phó Tư Ý càng thêm mềm mỏng, ngón tay cô áp vào nơi tuyến thể, nhẹ nhàng tiến vào trong. Phàm Chân run rẩy, không kìm được mà bật ra tiếng rên khẽ: "Ân... ~"
Phàm Chân khẽ cọ vào mặt Phó Tư Ý, những sợi tóc mềm mại trượt qua má cô, ngay cả nhịp thở cũng mang theo sự quyến rũ thầm lặng.
"Tỷ tỷ thật nhiệt tình, nhãi con thích lắm ~"
Phó Tư Ý nhìn đôi mắt đẫm lệ đầy mị hoặc của Phàm Chân, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong đắc ý. Phàm Chân xấu hổ nhắm mắt lại. Cái tên nhãi con bị bỏ đói bấy lâu bỗng khựng ngón tay lại, cố tình không nhúc nhích, chờ đợi tỷ tỷ phải lên tiếng cầu xin mình.
Phàm Chân mở đôi mắt mọng nước, gương mặt cọ vào cô, nũng nịu van nài: "Nhãi con... ~"
Hàng mi Phó Tư Ý cong lên vì cười, cô bắt đầu tăng tốc chuyển động ngón tay. Phàm Chân quàng chặt lấy cổ cô, nén lại tiếng ngâm nga khe khẽ. Căn phòng ngủ tĩnh lặng, tiếng nước róc rách trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Phó Tư Ý không kìm lòng được mà hôn lên môi Phàm Chân, Phàm Chân lại càng ôm cô chặt hơn.
Chuyến xe này sẽ đi về đâu? Chẳng cần biết đích đến là đâu, chỉ cần có cô đồng hành, cả quãng đường sẽ luôn tỏa hương thơm ngát.
Khi bị đẩy lên đến đỉnh điểm, Phàm Chân cất tiếng gọi: "Nhãi con, chị yêu em..."
Đoàn tàu chậm rãi vào trạm. Ga giường đã ướt đẫm...
Phó Tư Ý dùng khăn giấy lau sạch vết sữa trên người vợ, giúp nàng mặc quần áo chỉnh tề. Cô đi tới nôi xem các bảo bảo, thấy các bé vẫn ngủ rất say, cô nhẹ nhàng đặt lên trán mỗi đứa một nụ hôn.
Cô bò lại lên giường, sát lại gần Phàm Chân hỏi: "Còn trướng không?"
Từ khóe mắt đến chân mày Phàm Chân đều đong đầy nụ cười mãn nguyện: "Hết rồi."
Phó Tư Ý đắp kín chăn cho nàng. Phàm Chân trở mình rúc vào lòng cô, ôm lấy eo cô rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Ánh sáng ấm áp ngập tràn gian phòng, năm tháng cứ thế bình yên trôi qua.
...................................................
Thời gian chậm rãi trôi qua, hai đứa trẻ dần dần khôn lớn. Thấm thoắt, ngày lễ thôi nôi của Triều Triều và Mộ Mộ đã đến.
Ngay vào ngày hai nhóc tỳ làm lễ chọn đồ vật đoán tương lai (thôi nôi), thương hiệu thời trang dân tộc "AICH" do Phó Tư Ý sáng lập cũng long trọng tổ chức buổi trình diễn thời trang và chính thức khai trương cửa hàng flagship đầu tiên.
Cái tên "AICH" được lấy từ hài âm của cụm từ "Ái Thê" (Yêu vợ). Thương hiệu lấy thiết kế nhu quần làm chủ đạo, đồng thời đẩy ra một loạt các sản phẩm liên quan đến văn hóa truyền thống. Sự va chạm giữa nét cổ điển và tính thời thượng đã tạo nên những tia lửa đặc biệt, nhận được sự truy đuổi và ủng hộ nhiệt liệt từ giới trẻ Tô quốc. Và nhà thiết kế chính của thương hiệu không ai khác chính là phu nhân của CEO tập đoàn... bà Hoắc Phàm Chân.
Hôm nay, gia đình bốn người cùng diện bộ nhu quần do chính Phàm Chân thiết kế, chỉnh tề đứng ở cửa để nghênh đón các quan khách đến tham dự lễ thôi nôi.
Khi buổi tiệc tiến về những giây phút cuối, nghi thức chọn đồ mà mọi người mong đợi nhất chính thức bắt đầu. Giữa chính sảnh của Phó trạch được trải một tấm thảm đỏ dày, bên trên bày biện hàng chục loại đồ vật khác nhau. Có những thứ đã được chuẩn bị từ trước, cũng có những món đồ do quan khách lâm thời tháo từ trên người xuống để góp vui.
Sầm Vãn cũng tham gia náo nhiệt. Nàng tháo chiếc vòng tay đã đeo từ nhỏ, đặt lên thảm đỏ rồi ngồi xổm xuống bên cạnh Phó Thanh Triều, dịu dàng nói: "Triều Triều... con đi chọn món đồ mình thích đi."
Phó Thanh Triều quay đầu nhìn em gái, Mộ Mộ cũng đang ngơ ngác không kém. Hai nhóc tỳ dưới sự quan sát của mọi người cứ loay hoay khua khoắng một hồi, nhưng cuối cùng chẳng món nào lọt vào mắt xanh của chúng.
Hiện trường như muốn nổ tung bởi tiếng cười. Những sinh linh nhỏ bé này căn bản không hiểu người lớn đang vui vẻ vì điều gì, chỉ cảm thấy có chút sợ hãi. Phó Vi Dung tiến lại đứng bên cạnh, nhẹ nhàng trấn an: "Triều Triều, Mộ Mộ... đừng sợ, không sao đâu. Tổ mẫu ở đây rồi, các con chọn thứ mình thích nhất có được không?"
Phó Thanh Triều tuy nghe không hiểu nhưng bé thích nhất là tổ mẫu. Vì vậy, bé liền đưa tay nắm lấy món đồ đẹp mắt nhất trên thảm — chiếc vòng ngọc phỉ thúy của Sầm Vãn — rồi không chút do dự đưa cho Phó Vi Dung.
Phó Vi Dung sững sờ trong thoáng chốc, rồi nụ cười dần dần lan tỏa, nét mặt ấy trông còn ngọt ngào hơn cả nếm mật. Bà nâng niu chiếc vòng ngọc xanh biếc trong tay, mỉm cười nhìn về phía Sầm Vãn đang đứng cạnh bên.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Người ta thường bảo lễ chọn đồ đoán tương lai (thôi nôi) linh ứng lắm. Chẳng hạn như:
Lúc nhỏ bắt lấy cái búa, cứ ngỡ lớn lên làm Thẩm phán, ai dè cuối cùng lại đi làm... thi công nội thất.
Lúc nhỏ bắt lấy lá cờ, hy vọng sau này làm Công chức, kết quả lại trở thành... Hướng dẫn viên du lịch.
Thậm chí có bé bắt được bộ "Hoàng mã quái" (áo khoác vàng), lớn lên đúng là mặc áo vàng thật, nhưng mà là đi... giao hàng cho Meituan.
Đúng là "linh ứng" đến mức dở khóc dở cười!
Các bảo bối nhà mình lúc nhỏ có bắt được món gì "ly kỳ" không? Hãy chia sẻ cho mình biết nhé!