Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 72

Phó Tư Ý đứng thẳng lưng, hai tay khẽ nắm lại, nàng nghiêng đầu cười lạnh: "Kết hôn? À! Con thực sự hiếu kỳ... vị dì Hạ này của con đã hứa hẹn cho mẹ lợi lộc gì?"

Phó Vi Dung không ngờ sức quan sát của Phó Tư Ý lại nhạy bén đến thế. Những năm tháng tôi luyện trên thương trường đã khiến cô ngày càng thành thục, ổn trọng; nhìn nhận vấn đề luôn nhất châm kiến huyết, đâm trúng tử huyệt của đối phương một cách nhanh, gọn, chính xác.

Chẳng trách những bậc tiền bối trong giới kinh doanh đều dành cho Phó Tư Ý những lời khen ngợi có cánh, ngay cả đối thủ chính trị của Phó Vi Dung cũng phải thầm ghen tị vì bà có một cô con gái ưu tú như vậy.

Đối diện với cô con gái xuất sắc, Phó Vi Dung hiếm khi không nổi giận, ngược lại còn nhàn nhạt mỉm cười: "Tiểu Ý, con biết rõ mẹ vẫn luôn khao khát vị trí Nghị trưởng này mà."

Phó Tư Ý làm sao không biết? Để giúp Phó Vi Dung tạo dựng danh tiếng tốt, cô đã không tiếc từ bỏ mảnh đất ở vịnh Tây Thủy, thậm chí ba lần đạp tuyết tầm mai, đích thân đến tận nhà mời vị nghệ sĩ lão thành được kính trọng nhất Tô quốc xuống núi để giúp bà kéo phiếu bầu.

Chỉ là sau này, cô dần nhận ra Phó Vi Dung căn bản không phù hợp với con đường chính trị. Nói nhỏ, một khi bà đắc cử, cô ở trên thương trường ắt sẽ bị bó tay bó chân, nhiều dự án phải né tránh để tránh điều tiếng. Nói lớn hơn, Phó Vi Dung sớm đã bị quyền lực làm mờ mắt, tâm trí đâu mà lo cho phúc lợi của dân chúng?

Phó Tư Ý ngước mắt, nhìn vẻ đắc ý hiện rõ trên gương mặt mẹ mình, đạm mạc hỏi: "Xem bộ dạng của mẹ, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay?"

"Không, cũng chưa hẳn." Phó Vi Dung lắc đầu, nhưng ý cười nơi đáy mắt lại càng sâu thêm.

Vốn là người tự phụ, rất ít khi nghe bà thừa nhận sự yếu thế, Phó Tư Ý không khỏi nghi hoặc: "Chẳng lẽ có người thực lực còn mạnh hơn mẹ? Nếu có, tại sao mẹ lại cười vui vẻ đến thế?"

"Trước đây mẹ cũng từng nghĩ vị trí này ngoài mẹ ra không còn ai xứng đáng hơn." Giọng nói mang theo ý cười của Phó Vi Dung từ phía cửa sổ vọng lại: "Nhưng cho đến hôm qua mẹ mới biết, hóa ra Hạ Trầm Tiêu còn ẩn giấu thực lực đáng gờm hơn mẹ nhiều."

Đến đây, Phó Tư Ý đã đại khái đoán được chiều hướng của sự việc. Cô cố nén cơn giận đang cuộn trào, hỏi ngược lại: "Chẳng phải mẹ từng nói Hạ Trầm Tiêu nhát gan sợ phiền phức, không có chí lớn, chỉ là kẻ đi bồi chạy cho đủ số, cùng lắm là một tên lưu manh trên thương trường chứ không phải chất liệu làm chính trị sao?"

"Lần này là mẹ nhìn lầm. Hóa ra kẻ đứng sau giật dây hàng trăm lỗ hổng khiến mẹ khốn đốn lại chính là Hạ Trầm Tiêu. Bà ta mới là đối thủ duy nhất và mạnh nhất của mẹ."

Phó Vi Dung hơi quay người lại, dùng ánh mắt gần như là thưởng thức nhìn Phó Tư Ý: "Nhưng mẹ còn có con, Tiểu Ý... Không ngờ đến cuối cùng, chỉ có con mới giúp được mẹ hoàn thành tâm nguyện này."

Phó Tư Ý nghênh tiếp ánh nhìn của bà, đáy mắt tràn ngập sự thất vọng và phẫn nộ: "Cho nên, mẹ liền đem con ra trao đổi để đổi lấy vinh hoa phú quý của mình?"

"Mẹ, con không hiểu. Nếu mẹ đã biết Hạ Trầm Tiêu là đối thủ chính trị của mình, tại sao còn muốn con kết hôn với con gái bà ta?"

"Bởi vì..." Phó Vi Dung mím môi. Ánh mắt đột ngột tối sầm lại của Phó Tư Ý khiến bà thấy nhói lòng, bà chột dạ quay mặt đi chỗ khác.

"Bởi vì... Hạ Trầm Tiêu nói bà ta sẽ rút khỏi cuộc tranh cử. Bà ta không những rút lui mà còn hứa sẽ giúp mẹ ngồi lên ghế Nghị trưởng. Vụ sập cầu ở Bắc Thành và vụ hỏa hoạn ở du thuyền trước đây đều do bà ta tổ chức cứu viện nên uy tín của bà ta ở phía Bắc rất cao. Mà khu vực phía Bắc lại chiếm diện tích và dân số lớn nhất Tô quốc. Hạ Trầm Tiểu khẳng định có thể kéo về cho mẹ chín mươi phần trăm phiếu bầu ở đó."

"Tất nhiên, bà ta không giúp không công. Nếu không phải vì đứa con gái báu vật của mình, sao Hạ Trầm Tiêu chịu hy sinh lớn đến thế? Bà ta nói chỉ cần con cưới Hạ Dĩ Trình, sau này Dĩ Trình có một bà mẹ chồng là Nghị trưởng, bà ta cũng thấy nở mày nở mặt."

Phó Tư Ý không thể tin nổi vào tai mình. Người đàn bà vị kỷ, lạnh lùng và vô tình trước mắt này thật sự là mẹ cô sao? Là người mẹ mà cô từng kính trọng nhất, khát khao được gần gũi nhất thuở nhỏ sao?

Cổ họng Phó Tư Ý đắng ngắt, mỗi lời thốt ra đều đau đớn như dao cắt: "Mẹ, Hạ Trầm Tiêu có thể vì con gái mà hy sinh cả sự nghiệp của mình, còn mẹ, để ngồi vào cái ghế đó mà lại cam tâm bán đứng con gái mình? Nếu nói Hạ Trầm Tiêu là một người mẹ tốt, vậy còn mẹ? Mẹ tính là hạng người gì?"

Lần đầu tiên, Phó Vi Dung thấy Phó Tư Ý rơi lệ trước mặt mình. Làn nước mỏng manh nơi đáy mắt cô chứa đựng nỗi đau buồn và thất vọng mà bà chưa từng thấy suốt bao nhiêu năm qua. Bà đã từng thấy nàng phẫn nộ, lạnh lùng, hờ hững hay chờ đợi... nhưng chưa bao giờ thấy cô bi thương đến thế này.

Trái tim Phó Vi Dung khẽ thắt lại, nhưng quyền lực đã che mờ lý trí, chỉ trong một giây, lòng bà lại cứng rắn như đá: "Bao nhiêu năm qua, bên cạnh con ngoài Hạ Dĩ Trình ra thì chẳng có Omega nào khác. Huống hồ thiên hạ đều biết Phó gia và Hạ gia giao hảo, con và Dĩ Trình sớm muộn gì cũng phải cưới. Mùng bảy tháng sau đã có ngày lành, cứ thế mà tiến hành đi."

Phó Tư Ý hít một hơi thật sâu, ép ngược hơi nước nơi đáy mắt vào trong. Cô đứng thẳng lưng, sắc diện trông có vẻ bình thường nhưng lại ẩn chứa sự kiên định thà làm ngọc vỡ.

Cô nói: "Con đúng là muốn sớm kết hôn, nhưng đối tượng tuyệt đối không phải là Hạ Dĩ Trình."

Phó Vi Dung nhíu mày, giọng sắc lẹm: "Là ai? Con muốn kết hôn với ai?"

Phó Tư Ý ngẩng cao đầu, thần thái kiêu hãnh, gằn từng chữ: "Phàm. Chân."

"Phàm Chân?" Sắc mặt Phó Vi Dung lập tức lạnh xuống: "Con nói đứa hầu gái đó sao?"

"Chị ấy không phải hầu gái." Phó Tư Ý giơ bàn tay lên, đưa chiếc nhẫn đang đeo ở ngón áp út ra trước mặt bà: "Chúng con đã đính ước rồi."

Phó Vi Dung tức đến đỏ mặt: "Phó gia chúng ta sao có thể để một đứa hầu gái bước chân vào cửa? Không, mẹ không đồng ý!"

"Con không cần mẹ đồng ý! Con đã hai mươi bốn tuổi, có quyền tự do lựa chọn hôn nhân, không cần mẹ phải phê chuẩn."

Hốc mắt Phó Tư Ý đỏ hoe, cơn phẫn nộ kìm nén bấy lâu triệt để bùng phát: "Bao nhiêu năm qua mẹ có từng quan tâm đến con không? Mẹ có từng thức trắng đêm chăm sóc khi con ốm không? Mẹ có từng dậy từ năm giờ sáng để đổi món làm điểm tâm chỉ vì muốn con ăn thêm một miếng không? Mẹ có từng dỗ dành khi con buồn không?"

"Mẹ không làm, nhưng Phàm Chân thì có!"

"Mẹ cho rằng Phàm Chân muốn trèo cao? Chị ấy ưu tú hơn con gái mẹ nhiều, chị ấy không phải không có người theo đuổi, từ đầu đến cuối đều là con trèo cao mới có được chị ấy. Mẹ có tư cách gì mà khinh miệt xuất thân của chị ấy, trong khi xuất thân của mẹ còn chẳng bằng một góc của tỷ tỷ."

"Con..." Phó Vi Dung run rẩy cả người, bà giơ cao tay định tát.

Phó Tư Ý đứng sừng sững trước mặt bà, không tránh không né, không hề nhúc nhích.

Phó Vi Dung nghiến chặt răng, nắm tay cuộn lại thành nắm đấm, rồi bất ngờ quạt mạnh tay xuống mặt bàn. Đống tài liệu lập tức bay tứ tung, chiếc laptop cũng theo đà văng mạnh vào tường, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc trước khi màn hình tắt ngóm và vỡ tan.

Động tác dữ dội vang vọng khắp lầu chính. Những người hầu đang quét dọn ở hành lang đồng loạt cúi đầu, vội vàng tránh đi. Sầm Vãn vốn đứng nấp ở cửa thang máy, nghe thấy tiếng động thì sắc mặt trắng bệch. Chẳng màng đến ân oán với Phó Vi Dung, nàng vội vàng chạy về phía thư phòng, nhưng rồi khựng lại ở cửa.

Nàng nhìn thấy Phàm Chân đang bưng khay đứng lặng ở đó, đôi mắt đã phủ một tầng lệ mỏng, đuôi mắt đỏ hoe đến xót xa.

Trong lòng Sầm Vãn dâng lên một nỗi xót xa khó tả.

Phàm Chân là một Omega tốt đến nhường nào cơ chứ. Nàng cao quý ưu nhã, năng lực xuất chúng, nhan sắc lại vẹn toàn, đã vậy còn dịu dàng đến thế. Dù có bị xô đẩy từ đám mây rớt xuống vũng bùn, nàng vẫn không hề lộ vẻ tiều tụy, chẳng một lời oán thán, luôn đối đãi với tất cả mọi người bằng thiện ý lớn nhất.

Sầm Vãn chậm rãi tiến đến sau lưng Phàm Chân, khẽ ôm lấy vai nàng: "Phàm Chân... sao con lại đứng ở đây?"

Ngay khi tiếng nói vừa dứt, bóng lưng đang đứng thẳng tắp trong thư phòng đột nhiên quay đầu lại, thân hình khẽ run lên một nhịp.

"Tỷ tỷ..." Nhìn thấy ánh mắt vụn vỡ của Phàm Chân, tim Phó Tư Ý lập tức thắt lại.

Phàm Chân lại nở một nụ cười trấn an với cô, rồi bưng khay trà bước vào thư phòng. Nàng đặt chén trà trước mặt Phó Vi Dung, cúi đầu xuống, giọng nói đã mang theo chút nghẹn ngào: "Phu nhân, trà hoa nhài của ngài đây ạ."

Phó Vi Dung không lộ chút biểu cảm, chỉ nhàn nhạt đáp: "Ừ, lui xuống đi."

Ánh mắt Phó Tư Ý mờ mịt nhìn Phàm Chân lướt qua mình, cô muốn đưa tay kéo lại nhưng chỉ kịp chạm nhẹ vào đầu ngón tay đối phương. Phó Tư Ý chậm rãi thu tay lại thành nắm đấm, đột ngột quay người đối diện với Phó Vi Dung, đôi mắt long lên giận dữ: "Mẹ cố ý đúng không? Mẹ cố ý để nàng nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của chúng ta?"

Thấy con gái nhìn mình như nhìn kẻ thù, Phó Vi Dung càng thêm tức giận: "Nếu nó nghe hiểu được thì nên biết khó mà lui. Phó gia chúng ta không thể rước một đứa hầu gái về làm dâu."

Sầm Vãn không thể nhịn thêm được nữa, nàng lao đến trước mặt Phó Vi Dung, nghẹn ngào thốt lên: "Phó Vi Dung, sao cô có thể nói ra những lời như vậy? Thật là quá đáng!"

"Nếu luận về xuất thân, cô cao quý hơn ai chứ? Cô đừng quên, cô cũng chỉ là một kẻ ăn mày..."

Hai chữ "ăn mày" chính là cái nhãn mà cả đời này Phó Vi Dung luôn muốn rũ bỏ. Bà tưởng rằng nếu không ai nhắc đến thì có thể che đậy được những năm tháng nhơ nhuốc ấy, nhưng Sầm Vãn lại l*t tr*n bí mật xấu hổ nhất của bà, phơi bày mọi sự vẩn đục dưới ánh mặt trời, khiến bà không còn chỗ trốn.

"Phó Vi Dung, tất cả những gì cô có hôm nay đều là do Phó gia cho cô, ngay cả cái họ của cô cũng là Phó gia ban phát. Nếu không nhờ Phó Tường Vi trợ lực, liệu con đường của cô có thể bằng phẳng được như thế không?"

Dù bên ngoài Phó Vi Dung có oai phong lẫm liệt đến đâu, thì trước mặt Sầm Vãn, bà vẫn luôn là một tồn tại yếu thế. Bà vô lực gục đầu xuống, thấp giọng hỏi: "Tiểu Ý, con nhất quyết phải lấy đứa hầu gái đó cho bằng được sao?"

Phó Tư Ý trả lời không cần suy nghĩ: "Đúng vậy."

"Nếu mẹ sai người tống khứ nó đi thì sao?"

"Vậy thì con sẽ đi cùng chị ấy."

Phó Tư Ý không còn muốn đôi co thêm nữa, tâm trí cô lúc này chỉ tràn ngập hình bóng đôi mắt đẫm lệ của Phàm Chân, cô chỉ muốn ôm tỷ tỷ vào lòng mà dỗ dành. Cô quay người đuổi theo Phàm Chân, nhưng đến cửa thì khựng lại. Vẫn đứng lưng về phía Phó Vi Dung, nàng buông lời lạnh lùng đầy uy lực: "Phàm Chân là ranh giới cuối cùng của con. Nếu mẹ làm tổn thương nàng, mẹ sẽ không còn là mẹ của con nữa, vĩnh viễn không bao giờ."

..................................................

Phàm Chân bàng hoàng, bất lực bước xuống lầu. Mỗi bước chân đi là một cơn đau tê tâm liệt phế dần thấm đẫm trái tim, trào dâng lên hốc mắt. Nàng đẩy cửa phòng hoa bước vào, một cục thịt nhỏ lông xù ngoáy tít đuôi chạy lại chào đón.

"Sally..." Phàm Chân ôm lấy chú cún nhỏ, vùi mặt vào lớp lông mềm mại của nó, để mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã.

Chú cún nhỏ vốn rất ỷ lại vào Phàm Chân, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy nàng khóc thương tâm như vậy thì tỏ ra sợ hãi, cổ họng phát ra những tiếng r*n r* như đang hỏi han, cũng như đang an ủi.

"Sally, đừng sợ... Mummy không sao đâu..." Phàm Chân rủ mắt, nước mắt rơi lã chã lên lớp lông trắng muốt của chú cún: "Mummy chỉ là đang lo cho mụ mụ của con, sợ lòng em ấy đau lòng thôi."

Sally dường như hiểu ý, nó rúc sâu vào lòng Phàm Chân. Nàng nhẹ nhàng v**t v* lưng nó, trái tim thắt lại thành một khối. Phàm Chân chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của Phó Tư Ý dành cho mình, nàng cũng chẳng giống những cô gái nhỏ thường hay hỏi câu ngớ ngẩn như: "Nếu chị và mẹ em cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu ai?"

Thế nhưng lúc này, nàng lại khiến Phó Tư Ý phải rơi vào tình cảnh phải lựa chọn như thế. Phàm Chân vốn chẳng có được hơi ấm tình thân, nhưng nàng luôn mong Phó Tư Ý có thể được tất cả mọi người yêu thương.

Trớ trêu thay, mọi chuyện lại chẳng như ý nguyện.

Phàm Chân nghẹn ngào tự hỏi lòng mình: Tại sao nàng và Ý tiểu tể sinh ra đã bị cha mẹ coi như tiền cược để giao dịch? Tại sao họ yêu nhau mà lại không nhận được lời chúc phúc từ những người thân cận nhất? Tại sao chứ?

Nước mắt lại một lần nữa mất kiểm soát, lăn dài trên đôi gò má.

............................................................

Phó Tư Ý từ cửa hông đuổi theo, từ xa đã thấy Phàm Chân đang ngồi thất thần dưới gốc cây hòe. Nàng ôm Sally trong lòng, gió lạnh thổi tung những sợi tóc rối bời. Đôi mắt nàng không còn tiêu cự, đờ đẫn nhìn về khoảng không tăm tối phía trước.

Mùa đông giá rét, lá hòe đã rụng sạch, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi, càng làm nổi bật bóng lưng nhỏ bé, hiu quạnh và bi thương của Phàm Chân. Trái tim Phó Tư Ý như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, đau đớn âm ỉ không thôi.

"Tỷ tỷ..." Phó Tư Ý thấp giọng gọi.

Phàm Chân bàng hoàng quay đầu lại, đôi đồng tử đẫm nước phản chiếu hình bóng của Phó Tư Ý. Nàng chậm rãi nặn ra một nụ cười, nhưng kỹ xảo của nàng quá kém, sắc mặt chẳng thể che giấu được nỗi lòng. Cái vẻ kiên cường gượng ép ấy mới là thứ khiến người ta xót xa nhất.

Phàm Chân đứng dậy chạy về phía cô, Phó Tư Ý cũng sải bước lao tới. Khi khoảng cách thu hẹp, Phàm Chân nhào vào lòng Phó Tư Ý, còn cô dang rộng hai tay, siết chặt lấy người thương vào lồng ngực.

Phó Tư Ý trong phút chốc đỏ hoe vành mắt. Dù nội tâm có tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, cô vẫn không cách nào kiểm soát được cảm xúc khi đối mặt với sự thật. Phó Vi Dung ngày hôm nay đã dùng phương thức trực diện nhất để cô khắc sâu cảm giác thế nào là sợ hãi. Cô thực sự rất sợ... sợ sẽ mất đi tỷ tỷ.

"Tỷ tỷ, em cầu xin chị, mãi mãi đừng rời bỏ em... được không?"

Phàm Chân hiểu rõ. Phó Tư Ý vốn thiếu thốn tình thương, cô coi Phàm Chân như ánh sáng ấm áp chữa lành tâm hồn. Mà chính nàng cũng vậy, nàng coi Phó Tư Ý là ngọn đèn chỉ lối cho sinh mệnh mình.

Phàm Chân vòng tay qua eo Phó Tư Ý. Khi cảm nhận được mùi trầm hương quen thuộc cùng nhịp tim mạnh mẽ của đối phương, khối đau nhức thắt lại trong lòng nàng mới dần được xoa dịu.

"Chị không đi đâu cả..." Phàm Chân ngửa đầu nhìn chăm chú gương mặt cô, xót xa lau đi vệt nước nơi đuôi mắt. Đôi mắt nàng hiện lên nụ cười nhu hòa: "Đồ ngốc, chị đã là Omega của em rồi, còn có thể đi đâu được nữa?"

Dù lòng mình vẫn đầy bàng hoàng bất lực, Phàm Chân vẫn dịu dàng trấn an nhãi con. Nàng là tỷ tỷ, lúc nào cũng sẽ đau lòng cho cô nhiều hơn một chút. Nàng nhẹ nhàng ôm lấy cổ Phó Tư Ý, kéo đầu cô thấp xuống, rồi nhón chân đặt lên môi cô một nụ hôn mềm mại. Đó là cách trực tiếp và thân mật nhất để nàng vỗ về nhãi con của mình.

Phó Tư Ý thuận thế cúi đầu đáp lại, môi răng quấn quýt, tình ý nồng nàn.

Một lát sau, hai người chậm rãi tách ra. Phó Tư Ý cúi đầu nhìn hai chiếc bóng giao nhau dưới đất, cô đưa tay ra, tận dụng sự chênh lệch chiều cao để bọc lấy Phàm Chân vào lòng, khiến cái bóng của cô hoàn toàn bao trùm lấy bóng của tỷ tỷ.

"Tỷ tỷ nhìn xem." Phó Tư Ý hôn nhẹ lên môi nàng, nhỏ giọng nói: "Đến cái bóng cũng biết chúng ta phải ở bên nhau này."

"Ừm." Phàm Chân bị hành động ấu trĩ của cô chọc cười, thân mật cọ cọ vào ngực cô.

Dưới gốc cây hòe, một góc nhỏ tĩnh lặng bình yên, họ ôm nhau thật chặt như thể đất trời chỉ còn lại hai người, tách biệt hẳn một thế giới chỉ thuộc về riêng họ.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Sẽ không có ngược đâu nhé, những chương tiếp theo sẽ là màn phối hợp dắt tay nhau trừng trị kẻ xấu.

Các nhân vật phản diện cũng sẽ sớm bay màu thôi!

Bình Luận (0)
Comment