Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 65

Phó Tư Ý đặt báo thức lúc 4 giờ sáng, nhưng khi vừa ngủ dậy, cô đã thấy Phàm Chân tỉnh từ bao giờ. Nàng đang ở trong nhà kính trồng hoa, tỉ mỉ chọn lựa từng đóa hoa đẹp nhất để kết vào bó hoa cầm tay.

Phó Tư Ý đau lòng v**t v* gương mặt Phàm Chân, không ngừng càm ràm: "Ngải Thanh cưới vợ mà không tự tay kết hoa, dựa vào cái gì lại để vợ em phải vất vả thế này?"

Phàm Chân dịu dàng mỉm cười: "Chuông lan rất dễ hỏng, hái xuống chỉ tươi được nửa ngày là héo, hơn nữa Ngải Thanh bận rộn như vậy, làm sao có thời gian mà tự làm?" Nói đoạn, nàng như dâng bảo vật mà đưa bó hoa đến trước mặt Phó Tư Ý: "Đẹp không em?"

"Đẹp lắm." Phó Tư Ý nâng lấy gương mặt nàng rồi hôn nhẹ, nịnh nọt nói: "Chờ đến khi chúng ta kết hôn, hoa cầm tay cứ để tự em kết."

Trái tim Phàm Chân như bị thứ gì đó mềm mại lướt qua, ngứa ngáy khôn nguôi: "Vậy thì chị sẽ chẳng quản gì nữa, cứ đứng đó chờ em đến đón đi thôi."

Phàm Chân thẹn thùng cúi đầu, đôi má nhuộm đỏ ráng hồng. Phó Tư Ý nhìn chằm chằm không rời mắt, cuối cùng không nhịn được mà nghiêng người, đặt một nụ hôn nồng nàn lên gò má nàng.

Phàm Chân khẽ đẩy nàng: "Ngữ Thanh đã gọi mấy cuộc điện thoại hối thúc rồi, chúng ta đi thôi."

Phó Tư Ý ôm lấy chiếc cổ trắng ngần của nàng, ghì xuống rồi trao một nụ hôn đậm mùi trầm hương: "Vẫn chưa hôn đủ."

Phàm Chân bị hôn đến mức hơi thở hỗn loạn, cơ thể vô thức nhũn ra, tầm mắt dần trở nên mịt mờ: "Nhãi con... em định hôn bao lâu mới đủ đây..."

"Hôn bao lâu cũng không đủ." Bàn tay Phó Tư Ý bắt đầu lún sâu vào lớp bánh ngọt mềm mại: "Tối qua tỷ tỷ đã hứa nửa đêm sẽ sang tìm em, em đợi mãi... gọi điện người cũng chẳng thèm nghe, tỷ tỷ gạt em..."

Gương mặt Phàm Chân nóng bừng, vành tai đỏ rực một mảng. Tối qua nàng bị chị Hoan kéo đi chọn vải vóc, lúc về phòng đã gần 10 giờ đêm. Nghĩ đến chuyện sáng sớm tinh mơ 3, 4 giờ đã phải dậy dự hôn lễ, nàng liền tắt máy đi ngủ sớm, quên khuấy mất lời hẹn với nhãi con.

Phàm Chân chật vật đẩy bàn tay đang đặt trên bánh ngọt của Phó Tư Ý ra, lí nhí: "Nhãi con đừng quậy nữa... thu hồi tin tức tố của em lại đi."

"Em không thu lại được, nó chẳng chịu nghe lời em gì cả." Giọng Phó Tư Ý đầy vẻ ủy khuất như một đứa trẻ không xin được kẹo, đến từng sợi tóc cũng như đang cố sức làm nũng: "Tỷ tỷ, kỳ ph*t t*nh của em sắp đến rồi."

Kỳ ph*t t*nh đến sao? Bảo sao cái đồ Alpha thối này sáng sớm đã đòi ăn bánh ngọt. Phàm Chân quay mặt đi, để lộ vành tai đỏ bừng vì xấu hổ, nhỏ giọng thầm thì: "Chị... tối nay chị sẽ giúp em."

Răng môi Phó Tư Ý vẫn lưu luyến bên tai nàng, hôn từng tấc một: "Tỷ tỷ toàn thất hứa thôi, em chẳng tin đâu."

Cứ tiếp tục quấn quýt thế này, cả hai chắc chắn sẽ bị tin tức tố của nhau làm cho mất khống chế, rồi diễn luôn một bộ phim hạn chế độ tuổi ngay trong nhà kính này mất.

"Không lừa em đâu." Phàm Chân cố gắng giữ lại chút lý trí, đẩy đầu nàng ra: "Tối nay tùy em muốn thế nào cũng được, có được không?"

Phó Tư Ý đang ngậm lấy quả dâu, nghe vậy rốt cuộc cũng chịu buông ra, đôi môi lùi lại một khoảng cách nhỏ. Cô hỏi: "Mấy lần cũng được sao?"

Phàm Chân suýt nữa thì ngượng chết vì câu hỏi này, nhưng thấy nhóc con kia lại cúi đầu tỏ vẻ đáng thương, bờ môi mím chặt, hàng mi dày rung rinh khiến lòng nàng mềm nhũn như nước.

Chậc! Nhãi con tuổi còn nhỏ, lại đang trong kỳ ph*t t*nh, dĩ nhiên không thể ăn một miếng là no. Dù sao cả miếng bánh ngọt này đều là của cô, cô muốn ăn thế nào thì tùy cô vậy. Phàm Chân xấu hổ muốn chết nhưng vì quá đau lòng cho cô nên đành cắn môi gật đầu.

Thế nhưng nhóc con này lại tinh quái vô cùng, cô xấu xa cắn nhẹ vành tai tỷ tỷ: "Không được, tỷ tỷ phải nói ra cơ."

Đuôi mắt Phàm Chân ửng đỏ, nàng rụt cổ né tránh: "Thì... em muốn mấy lần cũng được."

Phó Tư Ý rốt cuộc cũng hài lòng mỉm cười: "Đã hứa là không được đổi ý đấy nhé."

Phàm Chân hờn dỗi: "Không đổi ý..."

Phó Tư Ý cười thấp: "Tỷ tỷ có đổi ý em cũng chẳng sợ."

Phàm Chân còn đang thắc mắc tại sao cô lại không sợ, thì một thứ lạnh băng bỗng áp sát vào tai nàng. Là điện thoại. Phó Tư Ý dựa sát vào tai bên kia của Phàm Chân, khóe môi đỏ mọng cong lên một đường vui sướng: "Đừng có nuốt lời đấy nhé, tỷ tỷ."

Tiếng nói vừa dứt, từ trong điện thoại di động đã phát ra giọng nói vừa ngượng nghịu vừa rõ màng của Phàm Chân:

[ Tối nay tùy em muốn thế nào cũng được, có được không? ]

[ Em... em muốn mấy lần cũng được ~ ]

[ Không đổi ý... ]

Đồng tử Phàm Chân chấn động, nàng kinh ngạc nhìn Phó Tư Ý: "Em... em dám ghi âm..."

Phó Tư Ý lập tức thu hồi vẻ đáng thương lúc nãy, lộ ra tư thái của một kẻ thắng cuộc thường chỉ xuất hiện trên bàn đàm phán thương trường. Cô nở nụ cười tản mạn, phóng túng: "Tỷ tỷ, về sau nói chuyện phải cẩn thận nhé, nguy hiểm lắm đấy."

Cái đồ... đồ chó con này!

Phàm Chân tức đến mức cắn môi: "Phó... Tư... Ý!"

"Tỷ tỷ, sự chú ý của chị lại đi chệch hướng rồi." Phó Tư Ý siết chặt eo nàng, ghé tai dỗ dành: "Đáng lẽ tỷ tỷ nên nghĩ kỹ xem tối nay chúng ta làm ở đâu chứ... Hành lang? Vườn hoa? Hay là hậu viện? Phòng chị, hay là phòng em đây?"

Dáng vẻ trêu chọc của nhãi con thực sự là mặt dày vô sỉ, nhưng vốn từ mắng người của Phàm Chân quá ít, nín nhịn nửa ngày mới rặn ra được mấy chữ: "Phó Tư Ý, em... em thật không biết xấu hổ!"

Phàm Chân dùng sức đẩy Phó Tư Ý ra rồi giận dỗi bước đi. Nhãi con cũng ý thức được mình đùa quá trớn, vội níu lấy tai mình xin tha: "Tỷ tỷ, đừng giận mà, em đùa chút thôi."

Phàm Chân đi rất nhanh nên Phó Tư Ý không thấy được khóe môi nàng đang khẽ nhếch lên. Đến khi ngồi vào trong xe, nàng mới cố ý giả vờ giận, ngoảnh mặt đi không thèm đoái hoài đến đối phương.

"Tỷ tỷ ơi ~"

Phó Tư Ý sấn tới sát rạt, hai người ngồi sát đến mức không một kẽ hở. Phàm Chân đẩy cô sang phải: "Em xích ra xa một chút."

Phó Tư Ý sầu đến phát khóc, tỷ tỷ sao mà khó dỗ thế này, hay là cô trực tiếp quỳ xuống ôm đùi cho xong? Ngặt nỗi không gian trong xe quá nhỏ hẹp, khó mà phát huy, lại còn có chú Trung tài xế phía trước, hận không thể mọc thêm hai mắt sau đầu để nhìn trộm.

Thôi thì, mất mặt thì mất mặt vậy. Không dỗ được vợ thì mới là mất trắng.

Phó Tư Ý rụt rè định dắt tay Phàm Chân nhưng bị nàng thẳng thừng đánh rụng. Cô ủy khuất xoa xoa mu bàn tay bị đánh đỏ, cố tìm chuyện để nói bằng cách chỉ ra ngoài cửa sổ: "Tỷ tỷ, chị cứ ở trong nhà suốt, chờ hôn lễ kết thúc em đưa chị đi chơi nhé? Kìa, chị nhìn tòa tháp nhọn kia xem, đó là di tích cổ nổi tiếng của Tô quốc đấy..."

Phàm Chân thuận theo hướng tay cô nhìn sang, khóe môi vô thức vểnh cao. Phó Tư Ý thấy thế lập tức dính chặt lấy, da mặt dày kéo nàng vào lòng, hai tay ôm lấy không buông: "Tỷ tỷ, đừng giận nữa nhé?"

Cái đồ chó con này, cứ cậy mình có gương mặt cực kỳ ưa nhìn rồi ra sức làm nũng, thực sự là... khiến người ta không tài nào giận cho nổi.

Phàm Chân nhận thua, quay sang dặn dò cô chính sự: "Lát nữa đừng quên đưa bó hoa cho Ngải Thanh. Còn nữa, Ngữ Thanh nói các phù dâu Omega sẽ chặn cửa đấy, phòng thay đồ và phòng ngủ của khách sạn thông nhau, chìa khóa cứ hỏi quản lý lễ tân mà lấy."

Phàm Chân mềm nhũn dựa vào lòng cô, mỉm cười ôn nhu, mười ngón tay đan chặt lấy tay Phó Tư Ý: "Nhãi con, các phù dâu Omega sẽ bắt dàn phù dâu Alpha làm trò trừng phạt, chị sẽ bí mật nương tay cho em."

Phó Tư Ý kích động ôm lấy nàng hôn lấy hôn để: "Tỷ tỷ, chị là tốt nhất!"

....................................

Hôn lễ giữa thiên kim của cựu Nghị trưởng và thiên kim thế gia ngành y dược được tổ chức tại khách sạn lớn nhất Tân Thành với quy mô hoành tráng chưa từng có. Người ngoài nhìn vào cứ ngỡ đây là một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai gia tộc quyền thế, nhưng thực tế, tình cảm của đôi trẻ lại mặn nồng hơn cả mật ngọt.

Trong phòng nghỉ của khách sạn, Phàm Chân đang ngồi xổm cạnh Tôn Ngữ Thanh để chỉnh sửa lại tà váy. Khi vừa đứng dậy, nàng chợt nhận ra một bên hoa tai ngọc trai của Ngữ Thanh đã bị rơi mất, thế là lại phải cúi xuống tìm kiếm.

Tìm được hoa tai thì Ngữ Thanh lại kêu buồn nôn, Phàm Chân vội vàng đưa quả ô mai cho cô nhấm nháp. Hôn lễ dù đã được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt mấy tháng, nhưng đến ngày trọng đại vẫn không tránh khỏi những tình huống phát sinh ngoài dự tính, khiến không khí có phần hối hả. Thêm vào đó, vì Ngữ Thanh đang mang thai nên mọi việc lại càng cần phải cẩn trọng hơn gấp bội.

Phàm Chân bưng đĩa bánh ngọt tinh xảo đến trước mặt cô: "Vừa rồi chị có hỏi dì chủ sự, dì nói nửa giờ nữa em phải đi tắm rửa chuẩn bị, mau ăn chút gì lót dạ đi."

Tôn Ngữ Thanh nhón một miếng bánh bích quy bỏ vào miệng, đôi mắt cứ mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ có chút tâm thần không yên. Phàm Chân đỡ cô ngồi lại lên thảm Tatami, không nhịn được trêu chọc: "Đừng nóng vội, giờ đón dâu vẫn chưa tới mà. Ngải Thanh và hội phù dâu đang ở ngay tầng trên thôi, lát nữa chị sẽ lên đó thám thính tình hình cho em."

"Không cần đâu, chị đừng đi lung tung, vạn nhất đụng phải..."

Phàm Chân ngạc nhiên: "Đụng phải cái gì cơ?"

Tôn Ngữ Thanh không biết phải nói thế nào với Phàm Chân về chuyện Tưởng Minh Tiêu, đành lảng tránh sang chuyện khác: "Thì là... Phương Tụng Nhàn, ngộ nhỡ đụng mặt cô ấy, Tiểu Ý lại hay ghen cho xem."

Phàm Chân mỉm cười dịu dàng: "Sẽ không đâu... Em ấy đã nói giữa chúng hai người cần có sự tin tưởng tuyệt đối."

Đúng lúc đó, chị họ của Tôn Ngữ Thanh vào thúc giục: "Ngữ Thanh ơi, đến giờ rồi, đi tắm rửa thôi em."

Theo phong tục của Tô quốc, Omega trước khi xuất giá phải thực hiện nghi thức tắm rửa. Phàm Chân ôm chiếc áo cưới canh giữ ngoài cửa phòng tắm thì nghe tiếng chị họ gọi vọng ra: "Găng tay của Ngữ Thanh đâu rồi nhỉ?"

Phàm Chân cùng mọi người tìm quanh một hồi vẫn không thấy: "Chắc là rơi ở phòng trang điểm rồi, để em quay lại tìm xem sao."

Nàng giao lại áo cưới cho người chị họ rồi tất tả quay lại phòng trang điểm. Ngặt nỗi khách sạn này quá rộng lớn, nàng đi nhầm hướng nên cứ thế lòng vòng rồi lạc đường lúc nào không hay. Hành lang khách sạn được thiết kế theo hình chữ khẩu (口), ở giữa để trống, hai lối thông đạo trái phải tuy cách nhau khá xa nhưng đứng ở lan can có thể nhìn rõ tình hình phía đối diện.

Sắp đi đến cửa thang máy, Phàm Chân chợt thấy phía xa có một chiếc găng tay ren trắng rơi trên sàn. Mắt nàng sáng lên, vội vàng chạy tới nhặt. Nhưng ngay khi vừa đứng thẳng người dậy, cả cơ thể nàng bỗng cứng đờ như bị điểm huyệt.

Nàng bắt gặp một bóng lưng vô cùng quen thuộc.

Người đó diện bộ âu phục nhỏ màu xám đậm, cắt may ôm sát cùng chiếc quần ống rộng cùng màu. Mái tóc xoăn dài được buộc gọn gàng sau gáy, toát lên vẻ lão luyện và khí chất ngời ngời.

Đinh! – Tiếng thang máy bên trái vang lên.

Bóng lưng ấy nhanh chóng bước vào bên trong. Ngay khoảnh khắc người đó xoay người lại, Phàm Chân đã nhìn rõ mặt.

Chuyện này... làm sao có thể? Tại sao Tưởng Minh Tiêu lại ở đây?

Phàm Chân đứng sững tại chỗ suốt mười phút đồng hồ, mãi đến khi có ai đó vỗ nhẹ lên vai, nàng mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Nàng ngước đầu lên, bắt gặp nụ cười mỉm của Phương Tụng Nhàn.

"Chào Hoắc tiểu thư." Phương Tụng Nhàn chủ động vươn tay, nụ cười chân thành và mang theo chút nhẹ lòng: "Em muốn gửi lời xin lỗi đến chị vì những hành động trước đây của mình. Thật xin lỗi."

Phương Tụng Nhàn đứng ở một khoảng cách vừa phải, lịch sự và an toàn, không còn mang lại cảm giác áp chế nặng nề như trước. Ánh mắt cô giờ đây bình thản, độ cong nơi khóe miệng cũng vô cùng chuẩn mực. Phàm Chân đưa tay đáp lại, ngữ khí cũng rất chân thành: "Mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta đừng để tâm nữa nhé?"

Đôi mắt Phương Tụng Nhàn thoáng hiện một tầng sương mỏng, cô ta chậm rãi buông tay Phàm Chân: "Cảm ơn chị."

Hai người rơi vào bầu không khí im lặng, cho đến khi...

"Tỷ tỷ, sao chị lại ở đây?"

Một giọng nữ trầm ấm đầy sức hút vang lên từ phía sau. Chỉ cần nghe tông giọng đặc biệt ấy, Phàm Chân đã biết là ai. Nàng quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập nhu tình: "Ý con..."

Phó Tư Ý bước đến bên cạnh Phàm Chân với thần thái tự nhiên, duy chỉ có đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia là thoáng hiện một tia thâm trầm, đong đầy d*c v*ng chiếm hữu. Cô nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo nhỏ của Phàm Chân, nghiêng đầu nhìn Phương Tụng Nhàn, mỉm cười rạng rỡ: "Hai người đang nói chuyện gì mà vui thế?"

Phàm Chân gần như nép hẳn vào lòng Phó Tư Ý, sự thân mật như đang tuyên bố chủ quyền này khiến lòng cô gợn lên từng vòng sóng ấm áp.

Phương Tụng Nhàn nhìn dáng vẻ khăng khít của hai người, khẽ cười. Giọng cô không có gì thay đổi, tự nhiên và chân thật: "Tôi đang nói... hai người trông rất xứng đôi."

"Tiểu Ý, chúc phúc cho hai người."

Phó Tư Ý và Phàm Chân nhìn nhau, đáy mắt cả hai đều lấp lánh sự dịu dàng, rồi đồng thanh đáp: "Cảm ơn."

Phương Tụng Nhàn cười nhắc nhở: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta có nên quay về chuẩn bị cho lễ đón dâu không nhỉ?"

Phàm Chân lúc này mới sực nhớ ra, vội đẩy nhẹ Phó Tư Ý: "Đúng rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải về chặn cửa đây!"

Nàng nhanh chân chạy ngược trở lại. Nhưng khi băng qua dãy hành lang, trong tâm trí nàng lại hiện lên bóng lưng quen thuộc đầy ám ảnh kia.

Bình Luận (0)
Comment