Dưới sự chăm sóc tận tình của Phó Tư Ý, những triệu chứng khó chịu trong kỳ ỷ lại của Phàm Chân dần biến mất. Ngoại trừ đôi lúc còn chút mệt mỏi, nàng gần như đã bình phục hoàn toàn. Nhìn kỹ, khí sắc nàng thậm chí còn hồng nhuận hơn trước, làn da trắng sứ nổi bật đến mức ngay cả những món trang sức đá quý trên cổ cũng trở nên mờ nhạt.
Nàng trang điểm tinh xảo, diện bộ váy lụa trắng dài đính ngọc trai thuần khiết như lễ phục cô dâu. Mái tóc đen tuyền xõa nhẹ trên bờ vai, cổ đeo chuỗi trân châu tím nhạt quý hiếm. Nàng khẽ nâng tà váy, từng bước chậm rãi bước xuống cầu thang xoắn ốc.
Tất cả mọi người trong Phó trạch đều tự giác đứng tập trung tại sảnh chính, ai cũng tò mò muốn nhìn rõ vị thiên kim tiểu thư vùng quê này. Nhưng ngay khi bóng dáng Phàm Chân xuất hiện, mọi người đều ngẩn ngơ: Từ khí chất, phong thái đến sự kiêu sa, nơi nào còn chút bóng dáng của nàng hầu nhỏ năm xưa? Đây hoàn toàn là một nàng thiên nga trắng cao quý và ưu nhã.
Phó Tư Ý đứng ở chân cầu thang, tiến lên đón lấy nàng. Cô kìm lòng không đặng mà ôm chầm lấy Phàm Chân, ánh mắt long lanh đầy vẻ si mê: "Tỷ tỷ... chị đẹp quá..."
Gò má Phàm Chân ửng hồng, nàng dùng tông giọng chỉ đủ hai người nghe thấy để trách khéo: "Chẳng phải em rất thích Hoắc Thủy Tiên sao? Cô ấy hiện tại... đang là của em đấy."
"Hoắc Thủy Tiên là thần tượng của em, còn Phàm Chân là vợ của em..." Phó Tư Ý siết nhẹ vòng eo nàng, nụ cười trên môi ngày càng sâu: "Em thật hạnh phúc... khi thần tượng lại chính là bà xã mình."
Thấy cô thản nhiên phô trương tình cảm trước mặt bao nhiêu người, Phàm Chân thẹn thùng đẩy nhẹ: "Buông tay ra đi, mọi người đang nhìn kìa."
Bị chỉ đích danh, mọi người đồng loạt quay lưng đi, đồng thanh hô lớn: "Chúng tôi không thấy gì hết!"
Phàm Chân: !!!
Sầm Vãn dường như nhìn thấu nỗi lo lắng của Phàm Chân, nàng chậm rãi tiến lại gần, ghé tai Phàm Chân nói nhỏ: "Đừng lo, 'sâu mọt' trong nhà đã bị Tiểu Ý dọn dẹp sạch sẽ rồi. Những người ở lại đều là người tin cẩn, và lại..." Sầm Vãn cố ý kéo dài âm cuối, ánh mắt đầy vẻ mập mờ: "Họ đều là những người hảo ngọt, con và Tiểu Ý cứ việc phát thật nhiều 'kẹo' cho họ thỏa mãn đi."
"Sầm tiểu thư..." Phàm Chân ngượng ngùng đến mức chỉ muốn tìm chỗ trốn, gương mặt đỏ bừng quyến rũ. Một lúc sau, nàng mới hậu tri hậu giác nhận ra: "Sầm tiểu thư, mọi người đều đã biết sớm... con chính là Hoắc Thủy Tiên?"
Sầm Vãn mỉm cười gật đầu: "Con đó, dù đã rất cố gắng đóng vai người nghèo, nhưng tiếc là gương mặt này chẳng có chút sức thuyết phục nào. Con xem cách mình đi đứng, ngồi nằm, ngay cả lúc đưa đồ cũng rất có phong thái, chỗ nào giống một cô bé thôn quê không học thức chứ?"
Phàm Chân cảm thấy hổ thẹn, cúi đầu lí nhí xin lỗi: "Thật xin lỗi, lúc đó con mất giấy tờ, lại đói và không có nơi nào để đi, nên mới nói dối..."
Dì Anh tiến lên, nắm lấy tay Phàm Chân mà vỗ về, đôi mắt rưng rưng: "Chúng tôi sao có thể trách con được? Con đến Phó gia luôn làm lụng chăm chỉ, chăm sóc đại tiểu thư chu đáo như vậy, lại toàn tâm toàn ý với con bé, chúng tôi cảm kích còn không kịp... Đại tiểu thư có con rồi, dì cũng yên tâm, dù giờ có chết cũng thanh thản đi gặp lão phu nhân..."
Phàm Chân không chịu nổi những lời sinh ly tử biệt này, lòng nghẹn lại, hàng mi dài đã phủ một tầng hơi nước: "Dì Anh, dì đừng nói vậy... con sẽ buồn lắm..."
Sầm Vãn vờ giận đánh nhẹ vào lưng dì Anh, oán trách: "Anh quản gia, đang yên đang lành sao lại nói chuyện khiến người ta phát khóc thế này?"
"Đúng đó, dì thật là không biết nói chuyện gì cả." Phó Tư Ý thấy Phàm Chân đỏ mắt liền đau lòng không thôi, lập tức lườm dì Anh: "Cứ nói mấy chuyện không vui làm gì?"
Bị đại tiểu thư trừng mắt đầy áp lực, dì Anh vội vàng lấy khăn tay lau mắt cho Phàm Chân, cười nói: "Được rồi được rồi, dì sẽ sống tới ba trăm tuổi, sống thành yêu tinh luôn được chưa?"
Phàm Chân bật cười, nín khóc mỉm cười rồi thân mật tựa đầu vào vai dì Anh: "Dì Anh, cảm ơn dì."
Dì Anh sững lại một chút: "Cảm ơn dì chuyện gì?"
Phàm Chân mím môi nhìn Phó Tư Ý, cố tình dùng giọng điệu trêu chọc: "Nếu không phải dì thu lưu con, có khi con đã bị ai đó đuổi về phố buôn bán rồi."
Phó Tư Ý không ngờ Phàm Chân lại thù dai chuyện cũ đến thế, vội vàng như vợ hiền nép sau lưng nàng, rồi trút hết tội lỗi lên đầu dì Anh cô: "Dì Anh, dì cứ nhắc chuyện cũ làm gì?"
Dì Anh khóc không ra nước mắt, cảm giác bị tổn thương chất chồng. Dì đành ngậm ngùi, cười lấy lòng: "Không nhắc nữa, không nhắc nữa." Rồi dì khoa trương thở dài: "Ôi, giờ đại tiểu thư có thiếu phu nhân rồi nên chê bà già này lẩm cẩm đây mà."
Câu nói khiến mọi người đều bật cười khúc khích. Tiếng cười râm ran lọt vào tai khiến Phàm Chân đỏ bừng như một chú tôm chín. Nàng lén nhìn Phó Tư Ý, thấy cô cũng đang nhìn mình, gương mặt cô cũng đỏ rực chẳng kém gì chú tôm.
Sau một lúc trò chuyện, mọi người đều thức thời rời đi, để lại hai chú tôm chín nhìn nhau ngượng nghịu.
Phàm Chân khẽ chớp hàng mi cong, lấy lại vẻ uy nghiêm của một người chị: "Ý nhãi con, hiện tại cơ thể chị đã gần như hồi phục hoàn toàn, kỳ ỷ lại cũng sắp kết thúc, chị nghĩ mình nên dọn về phòng cho khách ở thì hơn."
Nụ cười trên mặt Phó Tư Ý tắt lịm: "Tại sao?"
Phàm Chân cố giữ vẻ đoan trang, giọng nghiêm nghị: "Hiện giờ ai cũng biết chị là tiểu thư nhà họ Hoắc, chị cũng phải giữ chút giá chứ, sao có thể ngang nhiên... ngủ chung với em... Ưm..."
Nửa câu sau bị chặn đứng bởi bờ môi nóng bỏng áp tới. Tỷ tỷ muốn làm gì cũng được, nhưng không ngủ chung thì tuyệt đối không xong!
Phó Tư Ý không chịu buông tha, môi cô trượt dài theo đường nét gò má rồi hôn xuống, hơi thở ấm nóng phả ra khiến Phàm Chân tê dại như bị điện giật. Phàm Chân đưa tay định đẩy, nhưng Phó Tư Ý khôn ngoan phóng ra một tia tin tức tố cực nhạt, gần như không thể ngửi thấy nhưng đủ để Phàm Chân nhũn người. Đôi bàn tay vốn định xô đẩy vô thức lại nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Alpha, biến sự cự tuyệt thành dáng vẻ nũng nịu.
Cái đồ... xấu xa này!
Phó Tư Ý siết chặt eo nàng, xoay người ép nàng vào vách tường hành lang, nâng cằm nàng lên rồi nồng nàn hôn xuống. Bị hôn đến mức mê muội, Phàm Chân khép hờ đôi mắt hạnh, đáy mắt mờ sương. Dây váy đính ngọc trai tuột xuống, món nội y ẩn bên trong cũng không biết đã bị cởi ra từ lúc nào, làn da tiếp xúc với không khí, vừa cảm thấy hơi lạnh vừa nóng rực.
Cái tên Alpha thối này, quần áo mua cho nàng đều là loại nhìn thì kín đáo nhưng chỉ cần kéo nhẹ một cái là tuột sạch.
Cô vốn chẳng muốn để bất kỳ Alpha nào khác nhìn thấy cơ thể mình, nhưng kiểu trang phục này lại cực kỳ thuận tiện cho cô phá bao bì để ăn vụng.
Đúng là đồ tiểu hung thú vừa hư vừa sắc sảo!
Phàm Chân ngẩn người, ngơ ngác nhìn hành động táo bạo của đối phương. Ngay khi nhận ra quần áo mình đã xộc xệch, nàng vội vàng luống cuống tay chân định thu dọn lại. Thế nhưng Phó Tư Ý khăng khăng không cho, ngay khoảnh khắc phát hiện ý định của nàng, cô đã bóp chặt cổ tay Phàm Chân, nâng quá đỉnh đầu rồi ép chặt lên vách tường.
"Tỷ tỷ muốn phân giường với em sao?"
Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Lớp bao bì của miếng bánh ngọt đã bị Alpha xé mở một góc nhỏ. Hương bơ và vị anh đào quyện chặt ngay trước mắt. Phó Tư Ý ngậm lấy nhấm nháp, rồi ngẩng khuôn mặt đang nở nụ cười càn rỡ lên: "Tỷ tỷ, hửm?"
Phàm Chân vẫn còn trong kỳ ỷ lại, làm sao chịu đựng nổi sự khiêu khích này, nàng nức nở cầu xin: "Ý của chị là... ưm... chúng ta vẫn phải diễn kịch cho thiên hạ xem. Ban đêm chị không cùng em vào phòng ngủ, nhưng đến nửa đêm chị lại lẻn sang tìm em... ư... như vậy có được không? Làm thế mới tránh được tai mắt người ngoài... Nhãi con, thả chị ra, ô..."
"Hóa ra tỷ tỷ lại thích cảm giác yêu đương vụng trộm." Đôi mắt đào hoa của Phó Tư Ý vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, đuôi mắt hẹp dài nheo lại đầy ý cười, ngay cả phần môi châu dưới ánh sáng mờ ảo trông cũng xinh đẹp đến quá đáng.
Nhìn gần mới thấy mắt cô thật sáng, hàng mi dài đến mức sắp thành tinh tới nơi. Mà không đúng, bây giờ đâu phải lúc để phát hoa si, cái đồ tiểu hung thú đáng chết này vẫn đang ăn trộm bánh ngọt, l**m láp khiến quả anh đào ngả nghiêng đông tây.
"Chị đã hứa nửa đêm qua tìm em rồi, thả chị ra..."
Phó Tư Ý buông nàng ra, nhưng lại xòe bàn tay đưa đến trước mặt nàng. Động tác chỉnh sửa lễ phục của Phàm Chân khựng lại: "Cái gì thế?"
Phó Tư Ý rủ mi mắt, cười đầy mập mờ: "Tỷ tỷ tới tận cửa phục vụ, không định để lại một 'tấm thẻ nhỏ' làm tin sao?"
Phục vụ cái đại đầu quỷ nhà em ấy!
Phàm Chân cài lại cúc áo, dùng sức đẩy cô ra rồi bỏ chạy như trốn. Phía sau lưng vọng lại giọng nói ấu trĩ nhưng đầy khiêu khích của vị Alpha: "Tỷ tỷ không đến là đồ chó con đấy nhé!"
Khóe môi Phàm Chân khẽ cong lên quyến rũ, tiếng cười trong trẻo khẽ tràn ra: "Em mới là đồ chó con, đồ tiểu sắc cẩu!"
....................................
Phàm Chân rảo bước băng qua hành lang để ra phía vườn hoa. Vừa lúc đó, tiếng chuông của người đưa thư vang lên ngoài cổng sắt. Ngày thường nàng vẫn luôn là người nhanh chân ra lấy báo chí, nên người đưa thư béo mập từ xa đã vẫy tay chào nàng: "Nha đầu, báo hôm nay đây, mau lại lấy này!"
"Dạ, con cảm ơn chú!"
Phàm Chân lễ phép đáp lời rồi nhận lấy xấp báo từ tay ông. Nàng vừa đi vừa mở báo ra xem sơ qua, rồi vô thức lật sang trang khác. Bỗng nhiên, bước chân nàng khựng lại, ánh mắt dán chặt vào dòng tít lớn in đậm chiếm nhiều cột trên trang đầu, đồng tử không ngừng giãn ra vì kinh ngạc.
《 Đại tiểu thư Tống Lan nhà họ Tống và tiểu công chúa Tần Tư nhà họ Tần cử hành hôn lễ long trọng, những kẻ quyền quý cuối cùng đã thành thân thuộc 》
Phàm Chân dời tầm mắt xuống dưới, nhìn vào tấm ảnh hiện trường hôn lễ chiếm gần nửa trang bìa.
Tống Lan kết hôn rồi? Nghĩa là... hôn ước giữa nàng và Tống Lan đã bị hủy bỏ!
Trong lòng Phàm Chân lúc này như có hàng vạn chùm pháo hoa đồng loạt vút lên trời xanh rồi nổ tung, hóa thành niềm vui sướng vô bờ bến bao phủ lấy tâm trí. Nàng thấy thật hạnh phúc, vui mừng đến mức muốn chạy vòng quanh vườn hoa mà hò reo, muốn dõng dạc nói cho cả thế giới biết rằng:
Nàng... tự do rồi!
Cuối cùng nàng đã có thể ở bên Phó Tư Ý mà không còn bất kỳ gánh nặng hay rào cản nào nữa!