Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 60

Sầm Vãn chú ý đến từng biểu cảm và cử động nhỏ của cô, nàng ướm hỏi: "Thẻ tạm trú của Phàm Chân bị mẹ con giữ lại rồi sao?"

Phó Tư Ý bực bội "vâng" một tiếng đầy dồn nén.

Sầm Vãn hạ thấp giọng: "Chuyện của con và Phàm Chân... Phó Vi Dung đã biết hết chưa?"

Dù đang nóng giận nhưng đầu óc Phó Tư Ý vẫn rất tỉnh táo: "Nếu bà ấy biết thì đã không để trợ lý Thịnh gọi điện cho con, mà sẽ trực tiếp về nhà chất vấn rồi."

"Đám lão già trong Hội đồng quản trị bây giờ không còn nghe lời bà ấy nữa, bà ấy đại khái cũng đang đường cùng. Vì không tìm thấy điểm yếu nào để khống chế con, nên ngay cả chuyện nhỏ nhặt này bà ấy cũng nhúng tay vào." Phó Tư Ý nở nụ cười tự giễu: "Lần này bà ấy coi như chó ngáp phải ruồi rồi, chuyện của tỷ tỷ đối với con mà nói chưa bao giờ là chuyện nhỏ."

Sầm Vãn đột ngột trở nên khẩn trương: "Tiểu Ý, con ngàn lần đừng đối đầu trực diện với mẹ con. Bà ấy giữ thẻ tạm trú của Phàm Chân đơn giản là muốn con phải chủ động tìm bà ấy, chấp nhận điều kiện của bà ấy mà thôi. Đừng chuyện bé xé ra to, sẽ không tốt cho Phàm Chân đâu."

Phó Tư Ý đương nhiên hiểu muốn bảo vệ Phàm Chân thì phải thấp giọng, nhưng cô làm sao có thể ngó lơ những chuyện liên quan đến nàng? Cô không thể chịu đựng được việc tỷ tỷ phải chịu dù chỉ một chút ủy khuất.

"Con sẽ đi tìm bà ấy đàm phán."

"Dì sẽ đi tìm bà ấy đàm phán."

Phó Tư Ý và Sầm Vãn đồng thời lên tiếng. Phó Tư Ý ngẩn người, cổ họng bỗng thấy đắng chát. Sầm Vãn về nước lâu như vậy vẫn chưa từng chủ động tìm Phó Vi Dung, cô không muốn dì Vãn vì mình mà từ bỏ kiêu ngạo, hết lần này đến lần khác hạ thấp tư thái.

"Dì Vãn..." Phó Tư Ý day nhẹ chân mày, nhìn chăm chú Sầm Vãn dưới ánh sáng mờ ảo: "Con sẽ nộp lại yêu cầu một lần nữa, chỉ cần thủ tục đầy đủ, sớm muộn gì cũng lấy được giấy tờ thôi."

"Dì Vãn, dì không cần thiết vì con mà..."

"Dì làm vì chính dì." Sầm Vãn ngắt lời Phó Tư Ý, nở một nụ cười nhạt: "Con biết phong cách của dì rồi đấy, ai chọc vào dì, dì sẽ phản kích gấp bội."

"Dì chưa từng bị một Omega nào khiêu khích như vậy... Mối thù này, dì nhất định phải báo."

Nàng lấy thỏi son từ trong túi xách ra để dặm lại trước gương, tô lên làn môi đỏ rực đầy quyến rũ. Một Sầm Vãn kiêu hãnh, không sợ trời không sợ đất của ngày xưa dường như đã trở lại. Đôi mắt hồ ly ma mị nhướng lên: "Thịnh Nhu tưởng rằng đẩy được dì đi là có thể thăng chức sao? Những thứ Sầm Vãn này đã bỏ thì không cần, nhưng người khác cũng đừng hòng đụng vào dù chỉ một chút."

Thấy Phó Tư Ý nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái, Sầm Vãn mất tự nhiên vuốt lại mái tóc, giải thích theo kiểu càng che càng lộ: "Con đừng nghĩ nhiều, dì tìm mẹ con chính là để trả thù bà ấy. Dì sẽ giả vờ hòa hảo để bà ấy lại mê luyến dì như trước, sau đó dì sẽ đá văng bà ấy đi."

Phó Tư Ý: "???"

Cách trả thù tốt nhất chẳng phải là tìm một người yêu mình thật lòng, rồi đến trước mặt người cũ khoe khoanh hạnh phúc để họ tức chết sao? Hoặc ít nhất là coi người cũ như không khí mà sống tốt cuộc đời mình chứ? Làm gì có kiểu trả thù như dì Vãn nói? Vạn nhất dì Vãn lại lún sâu vào lần nữa, chẳng phải là "ăn trộm gà không thành còn mất luôn nắm gạo" sao?

Thế nhưng nhìn dáng vẻ ý chí chiến đấu sục sôi của dì Vãn, Phó Tư Ý biết dì Vãn nhất định sẽ làm được. Trong thế giới của Sầm Vãn vốn không có ba chữ "làm không được". Thứ nàng muốn, dù khó khăn đến mấy cũng sẽ giành lấy cho bằng được. Còn thứ nàng đã không màng, dù có tốt đến đâu nàng cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn qua.

................................................

Khi Sầm Vãn còn ở bên Phó Vi Dung, bà thường xuyên đưa nàng đến câu lạc bộ tư nhân ở Tây Giao. Nơi này nằm ở vị trí vắng vẻ, chỉ tiếp đãi hội viên, người ngoài muốn bước chân vào còn khó hơn lên trời. Chủ câu lạc bộ là bạn thâm giao của Phó Vi Dung. Từ khi tham chính, Phó Vi Dung gần như không bao giờ đặt chân đến những chốn ăn chơi vì sợ phóng viên thêu dệt, nhưng khi áp lực căng như dây đàn, bà vẫn đến đây uống một ly cùng chủ quán để tìm kiếm sự thư thái tạm thời.

Sầm Vãn vốn quen biết chủ câu lạc bộ nên dĩ nhiên vẫn giữ chiếc thẻ hội viên này. Nàng đến từ trước năm giờ chiều để ôm cây đợi thỏ. Ngay khi sự kiên nhẫn sắp cạn kiệt, nàng nghe thấy tiếng bước chân nhỏ vụn tiến lại gần.

Tiếng giày cao gót nện xuống sàn vô cùng thanh thúy. Sầm Vãn đứng ở khu vực sảnh chờ, từ xa đã thấy bóng dáng một người phụ nữ mặc trang phục công sở màu đen xuất hiện. Vị Alpha đi phía sau chậm rãi bước ra từ bóng tối, những đường nét tinh xảo, minh diễm trên gương mặt bà dần hiện rõ rồi thu trọn vào tầm mắt Sầm Vãn.

Trái tim Sầm Vãn như ngừng đập trong khoảnh khắc đó. Nàng từng huyễn hoặc vô số lần về cảnh tượng gặp lại Phó Vi Dung, nhưng khi giây phút ấy thực sự đến, nàng lại chỉ muốn hèn nhát bỏ chạy. Sầm Vãn cứ ngỡ thứ mình sợ hãi là sự chia ly, hóa ra nàng cũng sợ hãi cả sự trùng phùng. Chỉ một cái liếc mắt từ xa, trái tim nàng đã nhói đau, hơi thở cũng trở nên khó khăn lạ thường.

Sầm Vãn hoảng hốt xoay người, đầu óc trống rỗng chưa kịp định thần thì đã bị đám vệ sĩ mở đường chen lấn, đẩy nàng về phía chiếc bàn cạnh cửa chính. Bước chân lảo đảo, nàng vô tình làm đổ bồn hoa trên bàn.

Tiếng sứ vỡ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Vị quản lý đeo tai nghe vội vàng ra kiểm tra, thấy người đến là Phó Vi Dung thì cung kính cúi chào: "Phó tổng." Sau đó, ông ta mới quay sang đỡ Sầm Vãn: "Tiểu thư, cô không sao chứ? Có cần tôi đưa đến bệnh viện không?"

Sầm Vãn lúng túng vén lọn tóc che đi gương mặt đang hoảng loạn, thấp giọng đáp: "Tôi không sao."

Phó Vi Dung vừa đi tới cửa thang máy, nghe thấy giọng nói ấy thì sững người lại. Bà máy móc quay đầu, thần sắc ngẩn ngơ trong giây lát vì ngỡ mình nhìn nhầm. Bà nín thở, chớp mắt nhìn lại lần nữa, biểu cảm chuyển từ kinh ngạc, nghi hoặc sang nỗi mừng rỡ không thể tin nổi.

Đứng bên cạnh Phó Vi Dung là Thịnh Nhu – vị trợ lý Omega mặc đồ công sở đen. Ngay khi nhìn thấy Sầm Vãn, nụ cười trên mặt cô ta lập tức đóng băng. Theo bản năng, Thịnh Nhu bước lên một bước che chắn tầm mắt của Phó Vi Dung, rồi quay sang quát mắng đám vệ sĩ: "Các người làm ăn kiểu gì vậy? Để người lạ tiếp cận gần thế này mà không biết sao? Còn không mau đưa người đi?"

Đám vệ sĩ chưa kịp chạm vào Sầm Vãn đã bị một giọng nói lạnh lùng ngăn lại: "Không được chạm vào cô ấy!"

Sầm Vãn còn đang thẫn thờ, Phó Vi Dung đã chạy đến trước mặt, nhìn nàng đắm đuối như muốn khảm sâu hình bóng này vào lòng: "Vãn Vãn, em về rồi... thật sự là em đã về rồi sao?"

Sầm Vãn không chịu nổi ánh mắt ấy vì sợ lòng mình lại lung lay. Nàng ngoảnh mặt đi, vô tình bắt gặp ánh mắt độc ác và không cam tâm của Thịnh Nhu. Sầm Vãn vốn sở hữu nét đẹp yêu mị đến tận cùng, bình thường nàng nhìn ai cũng chỉ lướt qua chứ không dừng lại lâu, nhưng khi bị khiêu khích, đôi mắt nàng sẽ nhếch lên đầy vẻ ngạo mạn và khinh miệt.

Nàng nhướng mày liếc Thịnh Nhu một cái, rồi vờ như không trụ vững mà ngã nhào xuống đất. Nàng vén lọn tóc đen tình cờ rủ xuống bên môi, nửa giơ tay lên đầy vẻ yếu mềm không xương cốt, ánh mắt hồn xiêu phách lạc: "Phó tổng... phiền chị dìu tôi đứng dậy được không?"

Có lẽ vì xa cách quá lâu nên Phó Vi Dung chưa theo kịp lối tư duy của Sầm Vãn. Phải mất một lúc lâu bà mới hiểu ra, rồi cẩn trọng dìu nàng đứng dậy trước mặt bao nhiêu người. Ánh mắt Phó Vi Dung tràn ngập niềm vui không che giấu, giọng nói dịu dàng: "Có đau lắm không?"

"Không đau." Ngay khi da thịt chạm nhau, Sầm Vãn cảm thấy như bị bỏng, nàng bất động thanh sắc thu tay lại, ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo.

Trong lúc Sầm Vãn còn đang lưỡng lự xem có nên tiến thêm bước nữa không, tai nàng chợt nghe thấy tiếng thúc giục đầy kìm nén của Thịnh Nhu: "Phu nhân, ngài còn cuộc hẹn với Tống phu nhân."

Ý chí chiến đấu của Sầm Vãn lập tức bùng nổ. Nàng nở nụ cười đỏ rực, đôi mắt long lanh đầy vẻ mị hoặc ph*ng đ*ng. Nàng liếc nhìn Phó Vi Dung bằng nửa con mắt, vừa giận vừa cười khiến người ta không thể rời mắt.

"Phó tổng vừa gặp đã muốn đi sao? Dù gì chúng ta cũng là người quen cũ, không định mời tôi uống một ly à?"

Phó Vi Dung gật đầu với quản lý câu lạc bộ. Vị quản lý nhanh nhạy tiến lại gần: "Phó tổng, ngài có dặn dò gì ạ?"

Phó Vi Dung bình thản nói: "Làm phiền báo với Tống phu nhân một tiếng, tôi có chút việc riêng nên hẹn lại ngày khác. Ngoài ra... chuẩn bị cho tôi phòng khách quen ở tầng ba..."

Quản lý câu lạc bộ là bậc thầy đọc ý người qua nét mặt: "Vâng thưa Phó tổng, lát nữa chúng tôi sẽ mang rượu lên ngay cho ngài."

Phó Vi Dung khẽ "Ừm" một tiếng, liếc mắt nhìn Sầm Vãn rồi dịu dàng nói: "Đi thôi."

Sầm Vãn nhếch đôi môi đỏ, cố ý làm trò ngay trước mặt Thịnh Nhu mà nũng nịu với Phó Vi Dung. Nàng rụt cổ lại, nũng nịu lầm bầm: "Lạnh quá."

Phó Vi Dung lập tức cởi chiếc áo khoác len dê đang mặc trên người choàng lên vai Sầm Vãn, sau đó vòng tay ôm chặt lấy nàng, đưa nàng tiến về phía thang máy. Giây phút cửa thang máy dần khép lại, Sầm Vãn yêu mị quay đầu, đắc ý nhướng mày với Thịnh Nhu như một con hồ ly đang diệu võ dương oai, khiến Thịnh Nhu tức giận đến mức mặt mày vặn vẹo.

Vừa vào đến phòng khách, Sầm Vãn liền đẩy Phó Vi Dung ra, ném trả chiếc áo khoác còn vương hơi ấm cơ thể cho bà, lạnh lùng buông một câu: "Đa tạ."

Phó Vi Dung không hề tức giận, ngược lại còn dung túng cười: "Sao vừa mới về đã đối đầu gay gắt với Thịnh Nhu rồi?"

Sầm Vãn nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: "Tôi nào dám đắc tội với trợ lý của Phó tổng?"

Phó Vi Dung sở hữu đôi mắt đào hoa giống hệt Phó Tư Ý. Loại mắt này khi chuyên chú nhìn ai đó thường toát lên vẻ thâm tình lưu luyến, đầy sức sát thương. Bà cứ lặng lẽ nhìn Sầm Vãn như thế rồi chợt mỉm cười: "Cho nên, em lợi dụng chị để chọc tức cô ấy?"

Sầm Vãn cũng chẳng thèm phủ nhận, tuỳ tiện cong môi: "Không sai, tôi chính là ghét cô ta đấy."

Phó Vi Dung lấn tới gần, đuôi mắt nhếch lên lộ chút giảo hoạt. Đôi môi đỏ của bà chỉ cách cánh môi Sầm Vãn chừng một tấc, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau: "Lợi dụng tôi xong lại muốn đá tôi đi sao? Trên đời làm gì có chuyện ngon ăn như thế?"

Sầm Vãn dĩ nhiên nhận ra ý đồ muốn lả lơi của đối phương. Hừ! Không phải chỉ là so xem ai phong tình hơn sao? So thì so, Sầm Vãn này chưa từng sợ ai bao giờ.

Nàng lập tức rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày cộm. Dưới cái nhìn nóng bỏng của Phó Vi Dung, nàng kiều diễm bước tới từng bước một. Sau đó, nàng cầm xấp tiền quơ quơ trước mắt bà, để những tờ tiền lướt qua chóp mũi, làn môi đỏ, rồi chậm rãi di chuyển xuống dưới, nhét vào cổ áo len chữ V màu xám đậm của Phó Vi Dung. Khóe môi nàng khẽ nhếch: "Cho chị đấy... tiền bồi thường tổn thất tinh thần, đủ chưa?"

Phó Vi Dung cúi đầu nhìn xấp tiền đang lù lù trước ngực, cười càng thêm rạng rỡ. Bà vươn cánh tay dài ôm chặt Sầm Vãn vào lòng: "Vẫn chưa đủ..."

Sầm Vãn ngửa đầu nhìn gương mặt xinh đẹp động lòng người của Phó Vi Dung, tâm trí chợt thoáng lơ lửng. Ai có thể ngờ một gương mặt phú quý như hoa nhường nguyệt thẹn thế này lại có thân thế thảm thương đến mức khiến người ta thổn thức. Có lẽ năm xưa nàng yêu Phó Vi Dung cũng chính vì sự tương phản ấy. Một người từ vũng bùn vùng vẫy leo lên cao vị, nhưng trong xương tủy lại mang nét u ám, hèn mọn khiến Sầm Vãn không kìm lòng được muốn lại gần để chữa lành.

Sầm Vãn không phải hạng người cổ hủ nhăn nhó. Với nàng, hai người đã từng lăn giường không biết bao nhiêu lần, thân mật thế nào cũng là lẽ thường. Thế nhưng, hiện tại họ đã chia tay. Dù cơ thể vẫn còn ký ức về Phó Vi Dung, nhưng về mặt tình cảm, nàng không cho phép mình có thêm bất kỳ sự liên lụy nào nữa.

Sầm Vãn lạnh lùng đẩy Phó Vi Dung ra, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt: "Phó tổng, nếu bây giờ tôi mở cửa hô hoán lên, thì tin tức chị quấy rối t*nh d*c một Omega sẽ chễm chệ trên trang đầu các báo vào ngày mai đấy. Cuộc bầu cử sắp đến gần, Phó tổng không sợ ảnh hưởng đến hoạn lộ sao?"

Ánh mắt Phó Vi Dung tối sầm lại, giọng nói hơi run rẩy: "Vãn Vãn, em nhất định phải đâm vào tim chị thì mới thấy vui lòng sao?"

Sầm Vãn lạnh lùng như băng tuyết: "Tôi lặn lội đường xa tới đây không phải để ôn chuyện cũ, mà là có chuyện muốn chị giúp."

Phó Vi Dung bị sự xa cách ấy làm cho đau nhói, cả trái tim như chùng xuống, giọng cô thấp dần: "Em muốn chị giúp chuyện gì? Chỉ cần em nói, chị sẽ làm tất cả."

Sầm Vãn bình tĩnh đối diện với ánh mắt ấy, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cô: "Tôi muốn chị cưới tôi, chị làm được không?"

Phó Vi Dung ngẩn người, đáy mắt thoáng qua một tia chần chừ. Sầm Vãn bắt trọn khoảnh khắc do dự ấy, nàng nở nụ cười vừa thất vọng vừa châm chọc. Chỉ cần một chút do dự đó thôi là quá đủ rồi.

Sầm gia ở Tô quốc tuy không thể gọi là hô mưa gọi gió, nhưng cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc. Những năm qua nàng danh phận mập mờ đi theo Phó Vi Dung, khiến cha mẹ bị người đời chỉ trỏ. Lúc đó tuổi trẻ chưa hiểu chuyện, nàng có phần lụy tình, cứ ngỡ chỉ cần có tình yêu là đủ. Bây giờ tuổi tác lớn dần, nàng càng thấu hiểu nỗi lòng thương cho roi cho vọt của cha mẹ. Nàng không thể tiếp tục làm mất mặt Sầm gia nữa.

Sầm Vãn nở nụ cười vô tâm vô tính: "Phó Vi Dung, tôi chỉ đùa chút thôi, chị đừng tưởng thật. Cho dù bây giờ chị có dùng tám kiệu lớn đến rước, tôi cũng chẳng thèm theo chị đâu."

Cánh môi Phó Vi Dung run rẩy: "Vãn Vãn, chị..."

Sầm Vãn thẳng lưng, lạnh lùng ngắt lời bà: "Hiện tại tôi đang ở cùng Tiểu Ý. Trong Phó trạch có một nữ hầu tôi rất quý mến, nên đã nhờ Tiểu Ý làm thủ tục lưu trú cho con bé. Có phải chị là người đã giữ lại giấy tờ không?"

"Giấy tờ? Giấy tờ gì cơ?" Phó Vi Dung kinh ngạc nhìn nàng, gương mặt đầy vẻ nghi hoặc: "Tại sao chị phải giữ giấy tờ của một nữ hầu?"

Lần này, đến lượt Sầm Vãn ngẩn ngơ: "Chị không biết sao?"

Nàng tỉ mỉ quan sát Phó Vi Dung, thấy bộ dạng bà không giống như đang nói dối, trong lòng chợt hiểu ra: "Phó tổng, cấp dưới của chị mượn danh nghĩa của chị để làm xằng làm bậy ở bên ngoài, mà chị cũng bỏ mặc không quan tâm sao?"

Phó Vi Dung im lặng mất vài giây: "Em đang nói đến Thịnh Nhu?"

Sầm Vãn không đáp lời, chỉ dùng ánh mắt mang ý vị sâu xa nhìn bà. Phó Vi Dung chạm phải ánh mắt ấy, liền nhỏ giọng giải thích: "Thời gian trước Hạ Trầm Tiêu có gọi điện cho chị, nói Tiểu Ý và con gái bà ấy có chút mâu thuẫn, muốn chị đứng ra hòa giải. Tiểu Ý không biết bị làm sao mà hạ quyết tâm tuyệt giao với Hạ Dĩ Trình..."

"Bây giờ nó đã trưởng thành, có thể tự đảm đương mọi việc, nó muốn làm gì chị cũng không quản được. Đầu tuần chị có đi ăn với lão Thẩm, nghe ông ấy nhắc chuyện Tiểu Ý nhờ xử lý thẻ tạm trú, chắc là Thịnh Nhu đã nghe thấy nên định dùng việc này để khống chế Tiểu Ý..."

Sầm Vãn nghe xong, tức giận đến mức toàn thân phát run: "Khống chế? Phó Vi Dung, không ngờ chị lại có thể thốt ra từ đó! Tiểu Ý là con gái ruột của chị, vậy mà chị dùng thủ đoạn đối phó chính địch để đối phó với con mình sao? Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, chị quả thực còn không bằng cầm thú."

Phó Vi Dung run rẩy đưa tay định nắm lấy ngón tay Sầm Vãn: "Chị thật sự không biết, nếu biết, chị đã không để Thịnh Nhu làm như vậy..."

Sầm Vãn nghiêng người dứt khoát hất tay bà ra, đáy mắt đã phủ một tầng lệ mỏng: "Phó Vi Dung, tôi một tay nuôi nấng Tiểu Ý lớn khôn, đã trút vào đó bao nhiêu tâm huyết chị có biết không? Từ lâu tôi đã coi nó như con ruột của mình... Nếu chị dám động đến con tôi, tôi sẽ liều mạng với chị."

"Sẽ không đâu, sao chị có thể hại Tiểu Ý được?" Phó Vi Dung thấy tim mình thắt lại, bà sợ nhất là thấy Sầm Vãn khóc, liền vội vàng tiến tới ôm lấy nàng: "Chuyện này, chị nhất định sẽ xử phạt Thịnh Nhu, em đừng khóc nữa... Hoặc là em muốn xử lý thế nào? Để Thịnh Nhu rời đi nhé?"

Phó Vi Dung dùng lòng bàn tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt Sầm Vãn, giọng nói trầm thấp đầy khẩn cầu hòa giải: "Nếu Thịnh Nhu rời đi, em... em có thể quay về giúp chị không?"

Sầm Vãn lộ vẻ lạnh lùng, dứt khoát đẩy bà ra: "Sầm Vãn tôi chỉ thích kiếm tiền, còn chuyện lừa lọc, lục đục, tính toán lẫn nhau của các người, tôi một chút hứng thú cũng không có. Thịnh Nhu và chị là người cùng một đường, cô ta hợp với chị hơn tôi."

"Thật sao?" Phó Vi Dung cụp mi mắt, vô lực buông thõng đôi tay: "Vãn Vãn, đây là lời thật lòng của em à?"

"Phó Vi Dung, trước khi đi Ý tôi đã nói với chị rồi, tôi không muốn tiếp tục, cũng không muốn có thêm bất kỳ dính dáng gì nữa. Chúng ta từ nay đường ai nấy đi, không ai nợ ai."

Giọng Sầm Vãn không nhanh không chậm nhưng lạnh đến thấu xương: "Ngày mai tôi sẽ bảo A Trung qua lấy thẻ tạm trú. Hiện tại tôi còn chút việc, cáo từ."

Khi hai người chuẩn bị lướt qua nhau, Phó Vi Dung đột ngột nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Sầm Vãn.

"Vãn Vãn, chị đã tìm em suốt năm năm... Chị sẽ không để em đi nữa... Chờ cuộc bầu cử kết thúc, chúng ta lập tức kết hôn có được không?"

Sầm Vãn xoay cổ tay thoát khỏi sự kiềm chế. Giữa ánh mắt cầu khẩn của đối phương, nàng gằn từng chữ: "Phó Vi Dung, quyền lực đối với chị thật sự quan trọng đến thế sao?"

Phó Vi Dung cúi đầu, im lặng hồi lâu không nói nên lời.

Sầm Vãn thất vọng ngoảnh mặt đi: "Phó Vi Dung, không có ai cứ đứng mãi một chỗ để chờ đợichị đâu."

Nàng khịt mũi, âm cuối run rẩy như mang theo hơi nước: "Bỏ lỡ rồi, chính là mất đi."

Nàng mỉm cười bước ra khỏi phòng khách quý, bóng lưng quật cường tựa như đóa tường vi rực rỡ mọc trên vách đá treo leo.

.................................

Thịnh Nhu cùng mấy tên vệ sĩ canh giữ ở cửa thang máy, ngay khoảnh khắc thấy Sầm Vãn bước ra, đáy mắt cô ta không kìm nén được mà tràn ra vẻ mừng rỡ.

Sầm Vãn vậy mà không hề ở lại để nối lại tiền duyên với Phó Vi Dung, hơn nữa nhìn thần sắc trên mặt, có vẻ như hai người đã xảy ra tranh cãi rất gay gắt. Thịnh Nhu thầm mở cờ trong bụng, thế nhưng khi cô ta gõ cửa bước vào phòng khách quý, lại thấy Phó Vi Dung đang đứng im lìm trong góc tối với gương mặt lạnh lẽo như băng.

Thịnh Nhu cẩn trọng tiến lại gần: "Phu nhân..."

"Ngày mai, cô đưa thẻ tạm trú đang giữ cho lão Trung mang về Phó trạch." Giọng Phó Vi Dung bình thản không chút gợn sóng, nhưng những ai thân cận đều biết đây là biểu hiện khi bà đang tức giận đến tột cùng.

Thịnh Nhu theo sát bên bà nhiều năm, tự nhiên cũng cảm nhận được điều đó. Chỉ là nghi vấn trong lòng cô ta ngày càng lớn, đành đánh bạo hỏi: "Phu nhân, ngài không thấy kỳ quái sao? Chỉ là một nữ hầu Beta nhỏ bé mà lại khiến Đại tiểu thư đích thân tìm Thẩm chủ nhiệm để làm thủ tục? Ngay cả Sầm... Sầm tiểu thư cũng vì cô ta mà đến tìm ngài. Theo như tôi biết, bà ấy đã về nước được hai tháng, sao không sớm không muộn lại chọn đúng lúc này..."

Điểm mấu chốt mà Phó Vi Dung chú ý hiển nhiên không nằm ở đó: "Cái gì? Cô nói Vãn Vãn đã về nước được hai tháng? Tại sao cô không báo cho tôi biết?"

Thịnh Nhu giật mình, tim đập thình thịch nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định: "Tôi... tôi cứ ngỡ ngài đã biết rồi..."

Phó Vi Dung không truy cứu thêm, khôi phục ngữ khí lạnh lùng: "Chỉ là một nữ hầu thôi, Sầm Vãn đã thích thì cứ để em ấy giữ lại... Còn nữa, sau khi cuộc bầu cử kết thúc, cô hãy quay về chi nhánh công ty đi."

Thịnh Nhu không thể tin nổi nhìn Phó Vi Dung, cô ta cụp mi mắt để che đi đôi mắt đỏ ngầu: "Phu nhân, tôi đã theo ngài mười mấy năm rồi..."

Phó Vi Dung không chút lưu tình ngắt lời: "Chuyện tôi đã quyết định sẽ không thay đổi, cô lui ra đi."

Thịnh Nhu mang gương mặt thất thần bước xuống bậc thềm câu lạc bộ, bước chân loạng choạng suýt chút nữa đã hụt nhịp. Ngay lúc cô ta đang đứng không vững, một lực đẩy từ phía sau đột nhiên giữ cô ta lại. Cô ta bàng hoàng quay đầu, bắt gặp gương mặt trang điểm tinh xảo của Hạ Trầm Tiêu.

Bình Luận (0)
Comment