Phàm Chân bưng khay lên lầu, nàng cố ý dừng lại ở hành lang, lấy điện thoại ra gõ nhanh mấy chữ vào khung chat với Phó Tư Ý:
【 Xin lỗi em, tỷ tỷ không nên giấu diếm em, là tỷ tỷ sai rồi, tha thứ cho tỷ tỷ có được không? 】
Tin nhắn gửi đi, Phàm Chân đầy lòng mong đợi chờ hồi âm, thế nhưng ngoài tiếng gió lạnh gào thét bên tai thì chẳng có thêm bất kỳ động tĩnh nào.
Phàm Chân: ???
Xem ra dùng ngôn từ để dỗ dành hoàn toàn không có tác dụng. Ôm ôm hôn hôn cũng chưa chắc đã hống nổi rồi, chỉ còn cách tung tuyệt chiêu cuối cùng.
Nàng quả quyết quay người đi về phía tòa nhà phụ, vào thẳng phòng mình, từ góc tủ quần áo lật ra một bộ nội y dây buộc cổ. Bộ nội y này có thiết kế vô cùng táo bạo, lớp vải mỏng manh bay bổng với những đường cắt xẻ đầy khiêu khích.
Mấy ngày trước Tiểu Cúc ra ngoài mua sắm, Phàm Chân có nhờ cô ấy mua hộ một bộ đồ ngủ, nào ngờ khi cầm trên tay mới giật mình thấy túi hàng in bốn chữ lớn: "Nội y tình thú". Phàm Chân đỏ mặt định mang đi trả, nhưng Tiểu Cúc lại nháy mắt đầy mập mờ: "Đừng trả, đừng trả, tôi cố ý mua cho cô đấy."
Tiểu Cúc khi đó còn chân thành khuyên bảo: "Phương tiểu thư theo đuổi cô lâu như vậy, sao mãi vẫn chưa đưa cô về gặp gia đình? Phàm Chân à, một Alpha có gia thế và ngoại hình như Phương tiểu thư đúng là đốt đuốc tìm cũng không ra, cô phải nắm cho thật chắc vào. Nếu không được thì cứ 'gạo nấu thành cơm'. Beta chúng mình không có tin tức tố để hấp dẫn Alpha, nhưng cô xinh đẹp nhường này, chẳng thua kém gì Omega cả, cô phải biết tận dụng ưu thế cơ thể mình, hiểu chưa?"
Khi đó, nghĩ đến việc phải mặc bộ đồ lót gợi cảm này để quyến rũ Phương Tụng Nhàn, Phàm Chân bản năng nảy sinh sự kháng cự và chán ghét tột cùng. Nhưng nếu đối tượng là Phó Tư Ý, nàng vậy mà lại có chút thầm mong đợi.
Bộ nội y gợi cảm này vừa mỏng vừa mềm, phần dây buộc trông có vẻ đơn giản nhưng thực chất lại là cơ quan đầy mời gọi. Sợi dây mảnh thắt trên cổ như kiểu áo yếm, khi cần thiết chỉ cần nhẹ nhàng kéo một phát là sẽ tự nhiên trượt xuống, không để lại chút dấu vết cố tình nào.
Phàm Chân sợ dây buộc quá dài, lo lắng Phó Tư Ý – một "cô nàng A non nớt" chưa có kinh nghiệm chuyện giường chiếu – sẽ không biết mở, nên đã thử nghiệm mấy lần động tác vô tình làm tuột dây. Cảm thấy thế vẫn hơi lộ liễu, cuối cùng nàng nghĩ thông suốt, chỉ thắt một nút đơn siêu đơn giản. Loại nút này, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng có thể cởi được.
Con tiểu hung thú ấy... chắc là cởi được nhỉ?
Phàm Chân nới lỏng nút thắt ra một chút rồi mới mặc bộ đồng phục hầu gái vào bên ngoài. Nàng còn khéo léo cởi bỏ hai chiếc cúc áo phía trên, đánh rối nhẹ mái tóc vốn đang búi gọn sau đầu. Nhìn mình trong gương với vẻ lười biếng nhưng đầy vẻ quyến rũ, Phàm Chân mãn nguyện mỉm cười.
.......................................
Đoạn đường từ tòa nhà phụ đến lầu chính không có lò sưởi, thỉnh thoảng lại có những cơn gió lạnh lướt qua khiến Phàm Chân không nhịn được mà hắt xì liên tục. Giữa trời đông giá rét, nàng chỉ mặc bộ nội y gợi cảm mỏng manh, dù có khoác áo bông dày cũng khó lòng ngăn được phong tuyết, huống hồ chỉ là bộ đồng phục hầu gái mỏng dính.
Phàm Chân khép chặt cổ áo đang mở rộng, rảo bước qua hành lang rồi đứng trước cửa phòng ngủ của Phó Tư Ý. Đang định ngập ngừng gõ cửa, nàng mới phát hiện cửa vốn không hề đóng, hệt như người bên trong cố ý để cửa chờ nàng vào vậy. Đôi mắt hạnh của Phàm Chân lấp lánh ý cười, khóe môi khẽ cong lên một nét duyên dáng. Nàng kéo lại sợi dây buộc trên cổ, xác định mọi thứ đã sẵn sàng rồi mới thấp thỏm bước vào.
Con "tiểu hung thú" đang nằm ủ rũ trên giường. Có lẽ nghe thấy tiếng nàng vào phòng, thân hình dưới lớp chăn khẽ chuyển động. Phàm Chân đặt khay xuống, nhẹ nhàng tiến lại gần giường. Phó Tư Ý vốn đang để lộ nửa cái đầu liền cấp tốc rụt xuống, vùi mình hoàn toàn vào trong chăn, chỉ để lại một nhúm tóc đen nhánh mềm mại.
Chậc! Rõ ràng là từ chối giao tiếp mà.
Phàm Chân lặng lẽ áp sát, định kéo chăn ra nhưng Phó Tư Ý lại càng quấn chặt hơn. Nàng thử mấy lần không được, đành phải ghé sát vào kẽ hở của lớp chăn, dịu dàng nói: "Ý tiểu tể, đừng dỗi hờn như thế có được không?"
Phó Tư Ý nằm trên giường không biết đã bao lâu, nhịp tim vốn đang im lìm bỗng nhảy dựng lên rộn ràng ngay giây phút Phàm Chân bước vào cửa. Cô rất thất vọng về biểu hiện của mình, cảm thấy bản thân hệt như một chú cún con đang vẫy đuôi nịnh nọt, thật sự là không nỡ nhìn. Trong cơn bực bội cùng cực, cô chỉ có thể dùng lời nói để tìm lại chút tự trọng.
Giọng nói lạnh lùng cách một lớp chăn truyền ra: "Đừng có quản em!"
Phàm Chân không hề nản chí, ngược lại còn vươn tay ôm lấy cả người lẫn chăn vào lòng, kiên nhẫn dỗ dành: "Nhãi con, xin lỗi em, lần này là chị sai rồi. Nhưng chị... chị chỉ sợ em sẽ giận như bây giờ nên mới không dám nói..."
Phó Tư Ý bỗng nhiên kéo chăn xuống, lộ ra gương mặt thanh lãnh diễm lệ, gắt gỏng lên án: "Trong lòng chị, em là kẻ bá đạo không biết lý lẽ đến thế sao?"
Phàm Chân thầm oán trách trong lòng: Mình có lý lẽ hay không, chẳng lẽ trong lòng không tự biết sao? Cho dù hôm nay nàng có thừa nhận Phương Tụng Nhàn đã đến, thì kết quả vẫn vậy thôi. Tiểu hung thú vẫn sẽ giận, và nàng vẫn sẽ phải dỗ dành.
Phàm Chân ngước nhìn Phó Tư Ý, chợt thấy đuôi mắt cô ửng hồng. Tại sao lúc tiểu hung thú khóc lại đẹp đến nhường này? Đám diễn viên dùng thuốc nhỏ mắt trên truyền hình thật sự nên học tập Phó Tư Ý thế nào là "tuyệt mỹ khóc diễn". Khóe mắt đỏ hoe, cảm giác tan vỡ đầy ẩn nhẫn... vừa vô tội lại vừa đáng thương, khiến người ta chỉ muốn ôm chặt lấy cô vào lòng mà thỏa mãn mọi nguyện vọng.
Muốn cái gì cũng muốn cho cô hết.
Phàm Chân tự trách cắn môi, giọng nhỏ lại như tiếng muỗi kêu: "Ý tiểu tể, xin lỗi em..."
Phó Tư Ý không nói một lời, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang hướng khác. Phàm Chân dùng hai tay nâng mặt cô lên, ép cô phải đối diện với mình, giọng nói mềm mại ôn hòa: "Ý tiểu tể, lần này chị làm không tốt, chị không nên giấu em. Phương..." Nàng cẩn thận chọn từ ngữ, đến cái tên của Phương Tụng Nhàn cũng không dám nhắc đầy đủ: "Cô ta đến... là muốn chị đi gặp mẹ cô ta, nhưng chị đã từ chối. Hơn nữa... chị cũng đã nói rõ ràng rồi. Chị cứ ngỡ đã đuổi khéo được cô ta đi nên mới không nói với em là cô ta từng đến..."
"Chị cũng không biết tại sao cô ta cứ đứng lỳ ở đó mãi không về. Ý tiểu tể... nhãi con... đừng giận nữa, sau này chị sẽ không giấu em chuyện gì nữa, được không?"
Phó Tư Ý cúi đầu im lặng, ánh mắt hư ảo nhìn đi chỗ khác, nhưng đôi mắt ám trầm bỗng chốc sáng lên trong tích tắc. Phàm Chân ghé sát gương mặt kiều mị vào tầm mắt cô, dùng ánh mắt ẩm ướt đầy câu dẫn mà thầm thì: "Nhãi con, có thể... tha thứ cho tỷ tỷ không?"
Hai chữ "có thể" cứ nghẹn lại nơi cổ họng Phó Tư Ý, cô đấu tranh kịch liệt muốn nói ra, nhưng cơn giận trong lòng vẫn còn, cô dùng hết sức bình sinh nhịn lại, quay mặt đi chỗ khác rồi thốt ra hai chữ: "Không thể."
Phàm Chân không nói thêm lời nào, lặng lẽ leo lên giường, mềm mại rúc vào lồng ngực Phó Tư Ý, chóp mũi tựa vào cằm cô, nhỏ nhẹ gọi: "Ý tiểu tể..."
Đến khi Phó Tư Ý kịp phản ứng thì lòng bàn tay đã đầy ắp cảm giác mềm mại. Cô cứng đờ quay đầu lại, cảnh tượng kiều diễm trước mắt khiến đôi gò má cô đỏ bừng ngay lập tức. Chỉ thấy Phàm Chân đang c*n m** d***, từng chút một cởi bỏ những chiếc cúc áo đồng phục hầu gái. Đầu ngón tay nàng khẽ khều, chiếc áo trượt khỏi bờ vai, để lộ bộ nội y tình thú màu đen làm nổi bật xương quai xanh trắng nõn, mịn màng.
Phó Tư Ý quên cả việc dời mắt đi, cứ thế ngẩn người nhìn, thậm chí quên cả thở. Tỷ tỷ... sao có thể c** đ* một cách khiêu khích đến thế? Cái vẻ "vừa thuần khiết vừa d*c v*ng" ấy thật khiến người ta phát điên.
"Ý tiểu tể..." Phàm Chân dùng đôi tay trắng muốt như ngó sen ôm lấy cổ Phó Tư Ý, kéo đầu cô xuống, đặt một nụ hôn lên đuôi mắt đỏ hoe vì khóc: "Tha thứ cho tỷ tỷ... được không?"
Đôi mắt hạnh của Phàm Chân long lanh như sóng nước, vốn đã đẹp không gì sánh bằng, giờ lại đang quấn quýt lấy cô đầy táo bạo. Phó Tư Ý làm sao chống đỡ nổi sự dụ hoặc này? Tỷ tỷ hệt như nữ yêu tinh trong tranh vẽ, chỉ cần phả nhẹ một hơi thở vào mặt là cô đã thấy hồn siêu phách lạc, toàn thân mềm nhũn.
Thế nhưng chút tự trọng đáng thương còn sót lại vẫn đang cố gồng gánh: "Chị... chị đừng có leo lên giường em."
"Thật sự không muốn sao?" Phàm Chân mỉm cười, dù cô có che giấu thế nào thì Phàm Chân vẫn nghe ra được hơi thở nóng rực khi cô nói chuyện. Phàm Chân ngửa đầu đặt nụ hôn mềm mại lên khóe môi cô, rất nhẹ, rồi lại nhanh chóng rút lui trước khi cô kịp phản ứng. Cứ thế lặp đi lặp lại năm sáu lần, khiến trái tim vị Alpha ngứa ngáy không thôi.
Cuối cùng, Phó Tư Ý cũng bị trêu chọc đến mức loạn tâm, cô bất ngờ đè Phàm Chân xuống, nụ hôn dồn dập rơi xuống gò má, bên tai, chóp mũi và đôi môi nàng... mang theo chút ý đồ trút giận, không còn vẻ nịnh nọt, dịu dàng như trước. Cô dùng lực cọ xát vào làn môi Phàm Chân, khiến sắc hồng nhạt ấy trở nên đỏ tươi mọng nước.
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi lúc nào không hay. Tiếng mưa tí tách khiến phòng ngủ kiều diễm càng thêm vẻ ẩm ướt. Trong lúc Phó Tư Ý đang hôn Phàm Chân, những ánh sáng lung linh hắt vào từ cửa sổ — có lẽ là đèn của người làm vườn đang che chắn cho những khóm hoa quý giá — ánh sáng ấy chiếu vào hai bóng người đang ôm hôn nhau, dịu nhẹ và vừa vặn.
Tay phải Phàm Chân chậm rãi dời xuống, nắm lấy cổ tay Phó Tư Ý, đặt lên sợi dây buộc của bộ nội y đen, dẫn dắt cô cởi bỏ, giọng nói trầm thấp dỗ dành: "Đừng giận tỷ tỷ nữa, có được không?"
Cảm giác nơi đầu ngón tay mịn màng như tơ lụa, hàng mi Phó Tư Ý chợt run lên, cô chậm rãi cúi đầu, bấy giờ mới nhận ra bộ nội y gợi cảm bên trong thực sự khiến người ta phải máu nóng sục sôi. Sợi dây trượt khỏi bàn tay mảnh khảnh, vẻ đẹp "nửa kín nửa hở" ấy cộng thêm bờ môi đỏ mọng hiện rõ vẻ mê người khiến không gian càng thêm nóng bỏng.
Hỏi tại sao một cô nàng A non nớt như Phó Tư Ý lại biết đến nội y tình thú? Chuyện này phải cảm ơn Phương Tụng Nhàn, kẻ thường xuyên gửi cho cô những "phim hành động" AO trong kỳ ph*t t*nh. Tên tệp đính kèm cũng rất bí mật, hết "Vụ án khai phá căn hộ khách sạn" lại đến "Hiệp định mua sắm xuyên biên giới". Lần đầu bị Phương Tụng Nhàn ép nhận video, cô còn tưởng là tài liệu hợp tác thật, lỡ tay ấn mở ngay trước mặt cấp dưới, cảnh tượng đó đến giờ nghĩ lại cô vẫn thấy xấu hổ muốn độn thổ.
Vừa nghĩ đến Phương Tụng Nhàn, bình giấm chua lại đổ, đôi mắt cô thoáng hiện vẻ u ám: "Chị vừa ở cùng Phương Tụng Nhàn, cũng mặc thế này sao?"
Phàm Chân sắp bị cô làm cho tức cười. Con tiểu hung thú này khi ghen thì chỉ số thông minh về bằng không luôn sao? Cứ cho là nàng mặc bộ này đứng đối diện Phương Tụng Nhàn, thì bên ngoài vẫn có lớp áo đồng phục che chắn, trừ khi cô nàng đó có mắt nhìn xuyên tường, nếu không sao mà thấy được bên trong?
Phàm Chân hai tay nâng lấy mặt cô: "Không có, chị chỉ đặc biệt mặc cho em xem thôi." Nàng rướn người hôn lên môi cô đầy nịnh nọt: "Đừng giận nữa, nhé?"
Phó Tư Ý thừa nhận rằng cô hoàn toàn không có sức chống cự trước những đường cong gợi cảm đầy mê hoặc của tỷ tỷ. Dù ý thức vẫn còn đang cố chấp kháng cự, nhưng cơ thể cô đã sớm thành thật mà luân hãm. Cô muốn hung hăng bắt nạt tỷ tỷ, muốn làm nàng phải bật khóc để nàng biết được sự chiếm hữu của một Alpha rốt cuộc nặng nề đến nhường nào.
Phó Tư Ý lúc này hệt như một con hung thú đã lộ nguyên hình. Phàm Chân bị hôn đến mức sắp ngạt thở, đứt quãng nhắc nhở: "Đừng làm hỏng... bộ đồ này đắt lắm..."
Trong cơn mơ màng nàng thầm nghĩ: Đến đứa trẻ ba tuổi còn cởi được nút thắt đơn này, sao con tiểu hung thú này lại không mở nổi nhỉ? Không còn tâm trí để thẹn thùng, Phàm Chân nắm lấy tay cô đặt ra sau gáy, kéo mạnh một đầu dây, sợi dây buộc thế là tuột xuống.
Đôi gò má nàng đỏ rực nhìn chăm chú vào Phó Tư Ý, giọng nói run rẩy: "Em... chẳng phải em rất muốn chị sao? Giờ đều chiều theo em cả... Muốn... muốn thế nào cũng được."
Chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu Phó Tư Ý bị câu nói ấy đánh cho tan tác. Cô cúi đầu, chạm phải đôi mắt đen lánh của Phàm Chân — một vẻ thanh thuần hòa quyện với sự quyến rũ đặc trưng của một người phụ nữ trưởng thành. Phàm Chân vươn tay vòng qua cổ Phó Tư Ý, vừa ngượng ngùng vừa mềm mỏng: "Ý tiểu tể... Đừng giận tỷ tỷ nữa... Chị thích em... chỉ thích mình em thôi..."
Trên đời này, có lẽ chẳng có Omega nào biết cách dỗ dành người khác hơn tỷ tỷ. Câu nói "Chị chỉ thích em" đã khiến mọi cảm xúc bất an, lơ lửng trong lòng Phó Tư Ý hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự ngọt ngào, nóng bỏng và niềm vui sướng khôn cùng. Mọi nỗi nôn nóng đều được vỗ về, cô thậm chí còn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười mãn nguyện.
Phó Tư Ý chậm rãi rủ mắt. Trong giấc mơ lần trước, cô hoàn toàn bị bịt mắt, nên đây là lần đầu tiên cô được ngắm nhìn cơ thể tỷ tỷ ở khoảng cách gần đến thế. Chiếc cổ thiên nga thon dài, đường nét vai cổ mỹ lệ, xương quai xanh tinh tế và làn da trắng đến phát sáng... Cùng với đó là những "trái dâu tây" mê người điểm xuyết trên miếng bánh ngọt.
Tỷ tỷ đúng là đứa con cưng của tạo hóa. Thường thì người có dáng gầy sẽ trông khá bằng phẳng, còn người đầy đặn lại khó tránh khỏi những phần mỡ thừa. Nhưng ở tỷ tỷ, chỗ nào cần gầy thì thanh mảnh, chỗ nào cần có thịt lại vô cùng mời gọi; quy luật "cá và tay gấu không thể vẹn cả đôi" dường như đã bị phá vỡ hoàn toàn trên cơ thể nàng.
Vết thương cũ đã lành hẳn, không còn để lại chút dấu vết nào. Dường như cảm nhận được hơi thở nóng rực của vị Alpha, nó khẽ run lên rồi ửng hồng nhạt. Thật là một vật nhỏ đáng yêu. Phó Tư Ý nhìn không chớp mắt, cô vừa mê đắm vừa thương tiếc, xót xa khẽ thổi nhẹ vào đó.
Phàm Chân không kìm được mà rùng mình một cái, từ cổ họng trào ra một tiếng rên khẽ, kiều mị như muốn chảy ra nước. Gương mặt nàng phủ một tầng đỏ say, đôi mắt thẹn thùng nhắm nghiền, dường như đang thầm ám chỉ rằng: đối với nàng, làm gì cũng được.
"Tỷ tỷ, chị quay lại đây... nhìn em."
Phàm Chân chậm rãi mở mắt, nhìn sâu vào đáy mắt nàng: "Ý tiểu tể, không giận nữa... phải không?"
Phó Tư Ý khẽ nở nụ cười, không nói là giận hay hết giận, chỉ giơ bàn tay với những ngón dài như bạch ngọc áp lên miếng bánh ngọt. Phàm Chân hơi bất an, nàng khẽ cong người lên để cô dễ dàng bắt trọn lấy, khiến lớp kem như trào ra qua kẽ tay. Khi được buông ra, nó lập tức đàn hồi trở lại, nhẹ nhàng rung động, kéo theo trái dâu tây tươi mọng lay động theo, mời gọi người ta nếm thử.
Phó Tư Ý cúi đầu ngậm lấy miếng bánh ngọt béo ngậy và trái cây mỹ vị ấy. Từ nhỏ cô đã thích những món đồ ngọt mềm mại, và hương vị dâu tây thơm ngon nhiều nước này là thứ cô không thể kháng cự. Phàm Chân nóng bừng cả người, không biết phải làm sao, chỉ có thể nắm chặt lấy vạt áo ngủ của Phó Tư Ý. Nàng muốn tránh né nhưng lại sợ tiểu hung thú vẫn còn đang dỗi, cuối cùng đành đứng yên, cắn chặt môi, quay mặt đi chỗ khác mà khẽ r*n r*.
Tiếng rên kiều mị tận xương, diễm lệ vô ngần. Phó Tư Ý thấy dáng vẻ ấy của nàng thì càng khó lòng tự chủ, cô tăng thêm lực đạo nơi răng môi, rồi lại dùng đầu lưỡi khẽ khàng trêu đùa. Đây quả thực là miếng bánh ngọt ngon nhất mà Phó Tư Ý từng được ăn. Cảm giác mềm mại hòa quyện cùng vị dâu tươi lan tỏa trong khoang miệng, mang lại sự thỏa mãn vô bờ. "Trái dâu" trên miếng bánh vừa mới vừa mọng nước, khi mới ngậm vào thì mềm mại, nhưng khi nhấm nháp lại trở nên căng đầy, khiến hương thơm lưu lại mãi nơi kẽ răng.
Thưởng thức được mỹ vị, bao nhiêu u ám vây hãm Phó Tư Ý cả ngày nay đều tan biến sạch sẽ, tâm trạng cô lập tức trở nên tươi sáng.
"Ý tiểu tể... nhãi con..." Phàm Chân từng tiếng gọi cô, giọng nói mềm mại mang theo tiếng khóc rõ rệt.
"Tỷ tỷ, ngọt lắm." Hơi thở của Phó Tư Ý trở nên hỗn loạn, tuyến thể sau gáy cô đang dần thức tỉnh. Khó chịu quá. Cô muốn đánh dấu tỷ tỷ ngay lập tức.
Phàm Chân cắn môi, nước mắt nơi khóe mắt lại trào ra: "Nhãi con, em vẫn còn giận sao?"
Phó Tư Ý vốn muốn nói hết giận rồi, nhưng cô còn tham luyến mỹ vị nơi răng môi, không nỡ nhả ra. Chợt cô cảm thấy nơi đầu gối có chút ẩm ướt. Cô hơi ngẩn ra, vô thức nhả trái dâu ra rồi cúi đầu nhìn, thấy lớp vải che chắn tuyến thể diễn dục của Phàm Chân đã lấm tấm hơi nước.
Phó Tư Ý chưa từng có bạn gái, mọi kiến thức sinh lý đều dựa vào những bài học mơ hồ trên lớp và mấy đoạn video ngắn mà Phương Tụng Nhàn ép cô xem. Nhưng cô cũng là một Alpha bình thường, ít nhiều cũng biết về phản ứng của Omega, nhìn qua là hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Tai Phó Tư Ý lập tức đỏ bừng như tôm luộc.
"Tỷ tỷ..." Phó Tư Ý cũng chẳng biết mình bị làm sao, trong lòng cứ như có ai gãi, ngứa ngáy khôn nguôi, cô chỉ muốn được chạm vào tỷ tỷ nhiều hơn nữa.
Phàm Chân nghe tiếng cô gọi khẽ bên tai, khó khăn dời ánh mắt qua thì thấy nửa gương mặt Phó Tư Ý đã đỏ lựng. Cô thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên. Phàm Chân một lòng muốn dỗ dành con tiểu hung thú này, nàng gạt bỏ sự thẹn thùng, run rẩy dẫn dắt bàn tay của Phó Tư Ý đặt lên tuyến thể diễn dục của mình, ngượng ngùng thầm thì: "Ý tiểu tể, em muốn thế nào cũng được."
Trái tim Phó Tư Ý đập thình thịch liên hồi, nhưng cô không ngăn nổi sự tò mò mà đẩy lớp vải đang che phủ tuyến thể diễn dục ra. Đầu ngón tay cô chạm phải một thứ gì đó mềm mại và ẩm ướt.
Phó Tư Ý chưa từng chạm qua, thậm chí là chưa từng nhìn thấy tuyến thể diễn dục của Omega ngoài đời thực, cô chỉ mới được quan sát qua hình ảnh minh họa 3D trong tiết học sinh học. Cô biết rằng cũng giống như Alpha, Omega sinh ra đã có hai tuyến thể:
Một là tuyến thể diễn dục, vốn đã phân hóa sẵn ngay khi chào đời để phân định giới tính nam hay nữ. Hai là tuyến thể đánh dấu nằm ở sau gáy; lúc mới sinh chỉ nhỏ như hạt đậu nành, đến khoảng 13 tuổi sẽ dần phát triển và bắt đầu phân hóa, tiết ra tin tức tố để xác định cá thể đó là Alpha hay Omega.
Tuyến thể diễn dục chính là cửa ngõ để Omega thai nghén sinh mệnh. Khi Alpha và Omega lưỡng tình tương duyệt muốn có bảo bảo, họ sẽ thực hiện quá trình đánh dấu hoàn toàn: để hai tuyến thể diễn dục áp sát vào nhau, giúp tin tức tố của Alpha thấm sâu vào tuyến thể diễn dục của Omega, hoàn thành trọn vẹn quy trình tạo hóa.
Ngón tay ấm áp của Phó Tư Ý khẽ vuốt nhẹ lên tuyến thể diễn dục của Phàm Chân. Lòng bàn tay cô không hề dùng lực, chỉ xoay tròn lượn lờ quanh một điểm trung tâm. Động tác ấy rất nhẹ, rất dịu dàng, nhưng cũng đầy sự vụng về, trúc trắc.
Chẳng mấy chốc, điểm ấy dần dần nhô cao, kích thước tăng gấp đôi so với ban đầu, hệt như một mầm măng non phá đất vươn lên, còn vương theo những hạt sương sớm ẩm ướt. Phó Tư Ý không khỏi tò mò mà gảy nhẹ vào lá măng, nó khẽ rung động theo từng cử động của cô, thỉnh thoảng còn như thẹn thùng mà hơi co rụt lại.
Sự tìm tòi đầy tò mò và vô ý ấy khiến Phàm Chân gần như sụp đổ. Tin tức tố trào ra ngày càng nhiều, thấm ướt cả bàn tay của Phó Tư Ý. Giọng nói của Phàm Chân dần trở nên uyển chuyển, dạt dào cảm xúc, xen lẫn những tiếng nghẹn ngào như mèo nhỏ, tạo nên một sức quyến rũ không thể diễn tả bằng lời.