Phàm Chân gửi lại một biểu tượng cảm xúc kinh ngạc.
Phó Tư Ý mím môi, tiếp tục gõ chữ: 【 Cậu ấy vừa mới đến đưa thiệp cưới, bạn học của chúng em đều ở xa, cậu ấy lại đang gấp gáp đi đưa cho những người khác nên không kịp ăn cơm, em mới chia điểm tâm cho cậu ấy ăn một chút. 】
Phó Tư Ý luyên thuyên viết một tràng dài, cuối cùng mới đem thắc mắc đang nghẹn lại trong lòng bấy lâu hỏi ra: 【 Nhà cậu ấy cách nhà Tụng Nhàn gần nhất, người đầu tiên cậu ấy đi đưa thiệp là cho Tụng Nhàn, ai ngờ lại đi một chuyến tay không. Tụng Nhàn từ sớm đã không biết đi đâu mất rồi, bình thường giờ này cậu ấy vẫn còn đang ngủ nướng cơ mà. 】
Sau khi gửi tin nhắn đi, Phó Tư Ý đợi mười giây mà vẫn chưa thấy Phàm Chân hồi âm.
Cô đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, bồn chồn nhìn phong cảnh bên ngoài, rồi lại ngồi vào chiếc ghế xoay, liếc nhìn điện thoại... vẫn không có hồi âm. Cô lại đứng dậy đi đến cửa sổ... Cứ thế lặp đi lặp lại vô số lần. Nàng mở điện thoại xem giờ, thực tế mới chỉ trôi qua có một phút.
Phó Tư Ý đứng ngồi không yên, cuối cùng cắn răng một cái, quyết định gọi điện trực tiếp cho Phàm Chân. Quản gì có giống kẻ cuồng vợ hay không, cứ tiếp tục thế này thì vợ bị người ta cướp mất cũng nên.
Trong lúc chờ nhạc chờ, Phó Tư Ý đã bắt đầu nhẩm lại những lời muốn nói sau khi kết nối. Tuy nhiên, bản nhạc chờ đã chạy hết cả bài mà vẫn không có người nghe máy. Trái tim Phó Tư Ý thấp thỏm không yên như đang nằm trên chảo nóng, nàng hận không thể thuận theo đường truyền mạng mà bò qua bên kia để tìm hiểu thực hư.
Thực ra, Phàm Chân không kịp nghe máy là vì bị chị Hoan kéo đi chọn vải. Hai ngày nữa là đến lễ "Hoài Tinh" thường niên của Tô quốc. Tại đây, Alpha luôn là nhóm thiểu số nhưng lại nắm quyền thống trị xã hội, vì vậy quốc gia đã dành riêng một ngày lễ cho họ. Hằng năm vào dịp này, những gia đình có con em đã phân hóa thành Alpha (dù là nam hay nữ) chưa lập gia đình đều sẽ bày bàn cúng tế, dâng rượu trái cây, mặc trang phục truyền thống Tô quốc để tế lễ, cầu xin các vì sao phù hộ.
"Phàm Chân ơi, người trẻ như em mắt nhìn tốt, mau giúp chị chọn xem màu nào đẹp?" Chị Hoan níu lấy Phàm Chân đang cúi đầu xem điện thoại, đưa xấp vải đủ màu sắc đến trước mặt nàng: "Này, màu hồng này thấy sao? Con gái chắc sẽ thích chứ?"
Phàm Chân vô thức nhét điện thoại vào túi áo, đón lấy xấp vải, tỉ mỉ sờ nắn rồi nhịn không được hỏi một câu: "Chị Hoan định may đồ gì ạ?"
Chị Hoan cười rạng rỡ: "May cho con bé nhà chị một chiếc váy yếm. Hai ngày nữa là lễ Hoài Tinh rồi, Alpha chưa lập gia đình đều phải mặc váy yếm để tế tự cầu phúc."
Phàm Chân thường nghe chị Hoan nhắc về cô con gái rượu, không ngờ cô bé đã phân hóa thành Alpha, nàng cũng mừng thay cho chị: "Bé Phỉ Phỉ phân hóa nhanh vậy sao ạ?"
"Đúng thế, vừa mới tuần trước thôi... Vợ chồng chị đều là Beta, cứ tưởng con bé cũng vậy. Bác sĩ nói đây là phản ứng dung hợp sau phẫu thuật, xác suất chỉ một phần triệu thôi. Ca phẫu thuật không chỉ thành công mà còn giúp con bé phân hóa thành Alpha nữa." Chị Hoan vừa nói vừa đỏ hoe mắt: "Tất cả đều nhờ Đại tiểu thư, nếu không có cô ấy liên hệ bệnh viện tốt nhất, Phỉ Phỉ có lẽ đã mất mạng rồi... Ơn đức của Đại tiểu thư, nhà chị mấy đời cũng báo đáp không hết..."
Nghe nhắc tới Phó Tư Ý, Phàm Chân mới sực nhớ mình đã quên trả lời tin nhắn của cô. Tim nàng thót lên một cái, vội vàng lấy điện thoại ra, chưa kịp mở màn hình thì cuộc gọi của Phó Tư Ý lại tới.
Phàm Chân kiếm cớ rời đi, chạy vào góc khuất nhanh chóng bắt máy, không dám chậm trễ lấy một giây. Có lẽ vì chạy quá gấp, giọng nàng vẫn còn hơi th* d*c: "Ý tiểu tể..."
Nghe thấy tiếng th* d*c dồn dập của Phàm Chân trong điện thoại, trong đầu Phó Tư Ý lập tức hiện lên những hình ảnh khiến cô đứng tim. Lòng dạ rối như tơ vò, nhưng cô vẫn cố giữ giọng điệu bình tĩnh đến lạ thường: "Tỷ tỷ, tin nhắn không trả lời, điện thoại cũng không nghe, chị đang làm gì thế?"
Phàm Chân bình ổn lại hơi thở, sợ cô giận nên chủ động xin lỗi: "Xin lỗi nhé nhãi con, chị vừa mới giúp chị Hoan chọn vải, điện thoại để chế độ im lặng trong túi."
Phó Tư Ý nhẹ lòng thở phào một hơi. Hóa ra tỷ tỷ đang chọn vải, nhưng nàng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, ấp úng hỏi: "Trong nhà... có ai đến không?"
Phàm Chân ngơ ngác đáp: "Ai cơ? Hôm nay có khách đến à?"
Phó Tư Ý lảng tránh hỏi sang chuyện khác: "Thì mấy người bạn học của em đấy... Tô Nguyên, Giản Nghĩa... Họ có đến không?"
Phàm Chân dần nhận ra điều gì đó, nàng che miệng, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, cố ý dùng giọng điệu vô tâm nói: "Em không có nhà, họ đến làm gì chứ?"
Qua điện thoại, Phó Tư Ý không thấy được nụ cười trộm của Phàm Chân, tay cầm bút ký tên của cô sắp đâm thủng tờ giấy: "Thế... còn người khác thì sao, có ai đến không?"
"Ý tiểu tể, cô rốt cuộc là muốn hỏi gì?" Phàm Chân không nhịn được cười, kéo dài giọng trêu chọc: "Em muốn hỏi là... Phương Tụng Nhàn có đến không chứ gì?"
Đã bị bắt bài, Phó Tư Ý dứt khoát không giả vờ nữa, giọng điệu lập tức trở nên xấu tính: "Phải đấy, em chính là muốn hỏi xem cậu ấy có đến không!"
Phàm Chân thong thả tựa lưng vào thân cây: "Em không nói thì chị cũng không để ý, hình như Phương tiểu thư mấy ngày rồi không đến thì phải."
Rầm... Đầu dây bên kia vang lên một tiếng động lớn, như có thứ gì đó rơi xuống đất vỡ tan, ngay sau đó là giọng nói đột ngột lạnh lùng của Phó Tư Ý: "Không được phép nhớ cậu ta!"
Phàm Chân lập tức phá công, mím môi cười thành tiếng: "Giận rồi à? Chị đùa cô đấy, Phương tiểu thư không có đến."
"Có đến cũng không được phép để ý cậu ta." Giọng Phó Tư Ý trầm xuống, nghe hệt như một cô vợ nhỏ đang dỗi hờn: "Không được cười với cậu ta, không được nhìn cậu ta quá ba giây, không được nói chuyện quá ba câu, không được..."
Nghe côdùng tông giọng ủy khuất nhất để nói những lời bá đạo nhất, Phàm Chân không khỏi mỉm cười. Nàng có thể tưởng tượng ra biểu cảm bực dọc của con tiểu hung thú ở đầu dây bên kia, giống như một chú cún con bị thất sủng, khiến lòng người ta mềm nhũn một cách lạ kỳ.
Chà! Yêu đương đúng là phiền phức thật đó nha ~ Nhất là với cái con tiểu hung thú hay ăn giấm này.
Phàm Chân không đành lòng trêu cô thêm nữa, hạ thấp giọng: "Biết rồi, đồ hẹp hòi. Hay là dứt khoát treo một cái biển trước cổng Phó gia, ghi 'Phương Tụng Nhàn miễn vào' cho đỡ việc nhé?"
Lời đề nghị đầy tính sát thương ấy rốt cuộc cũng khiến tiểu hung thú bật cười thoải mái: "Đúng là ý kiến hay đấy."
Phàm Chân phì cười: "Ý tiểu tể, em có thể bớt trẻ con đi một chút được không?"
Phó Tư Ý hừ hừ vẻ không cho là đúng: "Bất kể cái gọi là đạo đãi khách đó là gì, tóm lại em không thích Tụng Nhàn cứ quấn lấy chị mãi."
Phàm Chân bất đắc dĩ xoa xoa thái dương, đành chuyển sang chủ đề khác: "Tối nay em có phải tăng ca không? Muốn ăn gì cho bữa tối nào?"
"Bữa tối cứ để chị quyết định đi. Chiều nay em đi thị sát trung tâm thương mại sẽ chụp lại mấy bộ sưu tập thời trang mùa này, dạo xong em về ngay, rồi chúng ta cùng nhau chọn đồ nhé?"
Phàm Chân không muốn làm cô mất hứng nên dịu dàng đáp: "Được thôi."
Sau khi cúp điện thoại, Phó Tư Ý mang hộp cơm và bộ đồ ăn vào phòng nghỉ rửa sơ qua một lượt, dùng khăn giấy ướt lau chùi sạch sẽ rồi cất lại vào túi giữ nhiệt. Xong xuôi, cô lấy điện thoại ra để đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.
Phó Tư Ý chưa bao giờ đăng gì lên vòng bạn bè cả. Công ty có trang web riêng, phàm là sản phẩm mới ra mắt đều do bộ phận thiết kế chịu trách nhiệm quảng bá, không cần thông qua tài khoản cá nhân của nàng. Hơn nữa, cô vốn không thích đời tư bị chú ý quá nhiều, nên dòng thời gian của cô từ trước đến nay vẫn luôn là một khoảng trống.
Cô tìm lại những tấm hình đã chụp buổi sáng. Điểm tâm Phàm Chân làm vốn đã đủ sắc hương vị, không cần dùng đến bộ lọc màu cũng có thể đăng ngay, nhưng để tỏ lòng trân trọng, Phó Tư Ý vẫn cố công tìm hiểu cách chỉnh sửa ảnh. Cô điều chỉnh độ bão hòa và độ sáng một cách tỉ mỉ rồi mới đăng ảnh lên.
Đây chính là dòng trạng thái đầu tiên trên vòng bạn bè từ trước đến giờ của cô.
Một khung hình "cửu cung cách" (9 tấm) đầy ắp, kèm theo dòng chú thích:
Hương vị gia đình.
........................
Người đầu tiên nhấn thích chính là Ngải Thanh.
Sau khi rời khỏi tập đoàn Phó thị, cô nàng ghé qua Hạ gia, trò chuyện với Hạ Dĩ Trình vài câu rồi vội vàng cáo từ. Đang ngồi trong xe buồn chán, cô nàng tiện tay mở điện thoại lên xem, kết quả sợ đến mức suýt chút nữa ngã khỏi ghế.
Người ngoài có lẽ không đoán ra hàm ý đằng sau bốn chữ kia, nhưng cô thì hiểu rất rõ. Thật chẳng biết Phó Tư Ý bị làm sao mà đột ngột đăng bài lên vòng bạn bè như vậy. Một người nghìn năm không đăng gì như cô, một khi đã có động thái thì đủ để gây ra một cơn chấn động không nhỏ. Huống hồ cả ảnh phối kèm lẫn con chữ đều mang thâm ý khác thường, khó tránh khỏi khiến người ta phải miên man suy đoán.
Ngải Thanh vội vàng nhấn "like", nhưng ngẫm lại vẫn thấy không ổn, liền để lại một dòng bình luận với ý đồ giúp cô đánh lạc hướng dư luận, hy vọng những ai nhìn thấy bài đăng này sẽ không đoán mò lung tung.
Cô biên tập nội dung: 【 Ồ, Phó tổng mang theo lẵng hoa ra ngoài kinh doanh đấy à? Đầu bếp mới của Phó gia tay nghề khá quá nhỉ, hôm nào tôi cũng phải qua nếm thử hương vị nhà cậu mới được. 】
Bình luận xong, cô nàng không nhịn được mà gửi tin nhắn riêng cho Phó Tư Ý: "Phó Tư Ý, cậu điên rồi sao? Cậu rốt cuộc đang làm cái gì thế?"
Chưa đầy mười giây sau, điện thoại phát ra một tiếng "đinh".
Ngải Thanh cúi đầu, mở tin nhắn của Phó Tư Ý:
【 Tôi đang tỏ tình với vợ mình. 】
........................
Trong danh bạ điện thoại của Phàm Chân, người bạn duy nhất chính là Phó Tư Ý. Nhưng vì Phó Tư Ý bình thường không bao giờ đăng bài nên nàng cũng không có thói quen vào lướt xem. Thấy vẫn còn sớm mới đến giờ cơm tối, nàng định bụng đi giúp chị Hoan chọn vải vóc. Vừa bước đến bậc thềm tiểu hoa viên, vai nàng thình lình bị ai đó vỗ một cái.
Phàm Chân giật mình quay lại. Nhìn thấy người trước mắt, nàng kinh ngạc đến mức che miệng lại, cả người như đứng hình trong gió: "Phương tiểu thư, cô... cô... sao cô..."
Nụ cười của Phương Tụng Nhàn cứng đờ, cô nàng vô thức sờ lên mặt mình: "Em làm sao cơ?"
Phàm Chân khó khăn lắm mới hoàn hồn sau cơn kinh hãi, ngơ ngác hỏi: "Sao cô lại tới đây?"
Bình thường, khi đối diện với Phương Tụng Nhàn, biểu cảm của Phàm Chân luôn hờ hững, nhưng lúc này vì quá sốc mà ngũ quan nàng trở nên sống động vô cùng. Phương Tụng Nhàn lại lầm tưởng sự hoảng hốt đó là niềm vui sướng bất ngờ nên trong lòng vô cùng hưng phấn: "Em đến thăm tỷ tỷ mà."
Cô nàng tự đắc nói tiếp: "Thời gian qua không đến thăm người là vì mẹ không cho em ra ngoài. Bà ấy muốn ép em vào làm ở công ty gia tộc. Vốn dĩ em không muốn đâu, nhưng mẹ nói..." Phương Tụng Nhàn nhìn chằm chằm vào đôi môi kiều mị như cánh hoa anh đào của Phàm Chân, khẽ nở nụ cười: "Mẹ nói nếu em chịu tiếp quản công ty, bà ấy sẽ đồng ý gặp chị một lần."
Phàm Chân khẽ nhíu mày.
Chưa nói đến việc nàng có thích Phương Tụng Nhàn hay không, cho dù hai người có đang hẹn hò đi nữa thì cách nói của cô nàng rõ ràng là đang tự đặt bản thân ở vị trí cao hơn nàng một bậc. Ngay cả mẹ của cô cũng vậy, từ trong cốt tủy đã tự mang một loại cảm giác ưu việt. "Gặp một lần" nghe chẳng khác nào một sự ban ơn, khiến Phàm Chân cảm thấy mình đang bị kỳ thị.
Phàm Chân vốn xuất thân là tiểu thư khuê các, nàng đã thấy không ít những bà mẹ chồng giàu có, bá đạo, thích sĩ diện lên tận trời xanh, ép những nàng dâu nghèo khó đến mức không thở nổi. Mà cách Phương Tụng Nhàn đối phó với mẹ mình lại là sự thỏa hiệp; cô căn bản không có năng lực bảo vệ Omega của mình, sau này nếu gặp phải vấn đề, cô cũng sẽ chỉ bắt người phụ nữ của mình phải nhượng bộ mà thôi.
Phàm Chân ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Phương Tụng Nhàn: "Rất tiếc, Phương tiểu thư, tôi không muốn gặp mẹ cô."
"Tại sao?" Khóe mắt Phương Tụng Nhàn dần ửng đỏ, biểu cảm như vừa chịu tổn thương sâu sắc: "Chỉ cần mẹ em gặp chị, bà ấy sẽ đồng ý cho chúng ta qua lại. Tỷ tỷ, em đã vất vả lắm mới thuyết phục được mẹ gặp chị một lần đấy."
Phàm Chân mỉm cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt: "Phương phu nhân đồng ý thì mới được qua lại, vậy nếu bà ấy không đồng ý thì sao? Phương tiểu thư định tính thế nào?"
Phương Tụng Nhàn dường như chưa từng cân nhắc đến vấn đề này, cô trả lời ấp úng: "Nếu bà không đồng ý thì... thì chúng ta tiền trảm hậu tấu. Chỉ cần có em bé rồi, mẹ emchắc chắn sẽ..."
"Phương tiểu thư..." Phàm Chân lạnh lùng ngắt lời: "Cô không cảm thấy như vậy là quá bất công với nửa kia của mình sao?"
"Phương tiểu thư, tôi đã nói với cô từ trước rồi, chúng ta không hợp nhau, cũng không có bất kỳ khả năng nào cả. Hiện tại tôi vẫn giữ nguyên câu trả lời đó, cô đừng lãng phí thời gian vào tôi nữa."
"Còn nữa, sở dĩ tôi đứng đây nói với cô nhiều như vậy là muốn nhắn nhủ cô rằng: Với một Alpha, bản lĩnh gánh vác và tinh thần trách nhiệm quan trọng hơn nhiều so với xuất thân hay tiền bạc."
Phàm Chân không muốn nói thêm lời nào, nàng quay người đi về phía sảnh chính. Vừa đi, khóe môi nàng vừa vô thức nhếch lên. Tục ngữ nói quả không sai, có so sánh mới biết tốt xấu. Phương Tụng Nhàn yếu đuối ích kỷ, đẩy mọi khó khăn trở ngại cho Omega của mình; trong khi đó Phó Tư Ý lại có thể đứng ra che chắn cho người mình yêu, thay nàng che gió cản mưa, mọi chuyện đều lo nghĩ cho nàng. Ngoại trừ việc... hay ăn giấm ra, cô gần như hoàn mỹ không có chỗ nào để chê.
Khoan đã! Ăn giấm...
Thôi xong rồi! Nàng vừa nói với Phương Tụng Nhàn mấy câu nhỉ? Có quá ba câu chưa? Nếu để con tiểu hung thú kia biết được thì hỏng bét, cô sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem, loại mà dỗ dành kiểu gì cũng không xong ấy.
Phàm Chân lập tức cảm thấy không khí xung quanh trở nên loãng hẳn đi. Vì chột dạ, nàng vội vàng lấy điện thoại ra gửi cho Phó Tư Ý một biểu tượng hôn môi để nịnh nọt. Đầu dây bên kia không trả lời ngay. Chắc là nhãi con đang bận rồi.
Phàm Chân vẫn mỉm cười, định thoát ứng dụng thì chợt thấy mục "Vòng bạn bè" có một chấm đỏ. Danh bạ của nàng chỉ có duy nhất một người, đó chính là... Phó Tư Ý.
Phàm Chân vội vàng nhấn vào xem Phó Tư Ý đã đăng gì. Vừa chạm mắt vào dòng trạng thái duy nhất ấy, mắt nàng lập tức tròn xoe, tim đập loạn nhịp, ngay cả đầu ngón tay cầm điện thoại cũng khẽ run rẩy.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chương này hơi ngắn một chút, cả nhà đừng ghét bỏ mình nhé!