Phàm Chân cúi đầu chậm rãi đi về phía nhà ăn, đầu ngón tay chạm nhẹ làm sáng màn hình điện thoại. Nàng bấm một dãy số, nhưng do dự vài giây rồi lại vội vã cúp máy.
Trước khi đào hôn, Tưởng Minh Tiêu đã giúp nàng chuẩn bị mọi thứ tại Tô quốc, dặn rằng xuống máy bay sẽ có người tiếp ứng. Thế nhưng tiếp ứng đâu chẳng thấy, nàng lại đen đủi gặp phải kẻ trộm, mất sạch cả giấy tờ lẫn điện thoại. Đến Tô quốc đã hơn hai tháng, nàng và Minh Tiêu coi như hoàn toàn mất liên lạc, không biết tình hình bên đó tiến triển ra sao.
Dù Tưởng Minh Tiêu từng thề thốt đảm bảo nhất định sẽ khiến ba nàng hủy bỏ hôn ước, nhưng Phàm Chân hiểu rõ việc này khó khăn đến nhường nào. Dẫu Tưởng gia và Tống gia thực lực tương đương, nhưng người đứng đầu Tưởng gia không phải Minh Tiêu, muốn chu toàn với Tống Lan chắc chắn sẽ phải hao tâm tổn trí. Liệu Tưởng gia có vì một người ngoài như nàng mà chấp nhận làm vụ làm ăn thua lỗ, tốn sức chẳng được lời này không? Phàm Chân không dám nghĩ tiếp, hiện tại ngoài chờ đợi, nàng chẳng còn cách nào khác.
Tuy nhiên, có vẻ kế hoạch của Minh Tiêu vẫn khá thuận lợi, ít nhất là "Thông báo tìm người" đầy sơ hở kia đã lừa được ba nàng. Thế nhưng, còn chuyện hôn ước... Phàm Chân quá hiểu tính ba mình, ông ấy vốn là người độc đoán, cố chấp, chuyện gì đã quyết thì rất khó thay đổi.
Phàm Chân dịu dàng rủ mắt, đầu ngón tay một lần nữa nhấn dãy số của Tưởng Minh Tiêu.
Không được! Nếu Minh Tiêu biết nơi ở của nàng, chắc chắn sẽ phái người đến tìm ngay. Phàm Chân không lo thân phận mình bị bại lộ; dù là Omega, nhưng chỉ cần Minh Tiêu mang đủ giấy tờ chứng minh nàng không phải nhập cảnh lén lút, Phó Tư Ý sẽ không phải chịu trách nhiệm pháp lý. Nàng chỉ sợ việc này ảnh hưởng đến cuộc bầu cử của Phó Vi Dung. Xét một cách nghiêm khắc, lúc Phó Tư Ý thu lưu nàng, nàng là một Omega không giấy tờ tùy thân. Điểm này đủ để kẻ thù chính trị của Phó Vi Dung lấy ra làm mưu đồ lớn. Mối quan hệ giữa Phó Tư Ý và mẹ vốn đã căng thẳng, nếu vì nàng mà tình cảm mẹ con họ thêm đạm mạc, Phàm Chân nhất định không thể tha thứ cho chính mình.
Ít nhất... hãy đợi cuộc tranh cử của Phó Vi Dung kết thúc rồi mới liên lạc với Minh Tiêu. Huống hồ, Minh Tiêu từng nói nếu có tin tức gì sẽ truyền đạt cho nàng theo một phương thức khác. Nghĩ đến đây, Phàm Chân vội tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi áo.
Khi đi qua tiểu hoa viên, Phàm Chân nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: "Ơ, Phàm Chân..."
Nàng quay đầu lại, thấy Trần Nga xách giỏ thức ăn đang đi về phía mình, trên giỏ có phủ một lớp gì đó.
"Chị Nga." Ánh mắt Phàm Chân dời từ logo trên giỏ sang mặt Trần Nga, nở nụ cười nhạt: "Thịnh Tất Cư lại đưa sản phẩm mới tới ạ?"
"Sản phẩm mới gì đâu, vẫn là mấy món cũ thôi." Trần Nga đưa giỏ về phía Phàm Chân, lật tờ báo phủ bên trên ra: "Đại tiểu thư nhà chúng ta là người hoài cựu, ngay cả khẩu vị cũng thế, chẳng bao giờ chịu thử món mới. Mấy nhà hàng đó nắm thóp được tính nết cô ấy rồi, cứ thế mà đưa đồ cũ tới, dù sao vẫn kiếm được tiền như nhau."
Phàm Chân mỉm cười nghe chị ta lải nhải, không đáp lời. Thấy nàng im lặng, Trần Nga liền đưa tờ báo vừa lật ra cho nàng: "Này, báo hôm nay đấy, vừa đưa tới xong, tiện đường tôi mang cho cô luôn."
Mắt Phàm Chân sáng lên, vội vã đón lấy: "Cám ơn chị Nga."
Nàng sốt sắng lật xem, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào trên mặt báo. Trần Nga thấy biểu cảm của nàng ngày càng ngưng trọng, tò mò ghé sát lại: "Này Phàm Chân, sao ngày nào cô cũng tranh lấy báo thế? Tôi thật chẳng hiểu cái tờ báo rách này có gì hay mà xem, giới trẻ giờ không phải toàn dùng điện thoại sao?"
Chị ta nói rồi tự cười một mình: "Ái chà, tôi quên mất, cô đã có điện thoại đâu. Tháng này vừa phát lương xong, hay là đi mua một cái đi."
Tâm trí Phàm Chân hoàn toàn chìm đắm trong tờ báo, chẳng để ý Trần Nga nói gì.
Sao lại không có nhỉ? Minh Tiêu đã nói, một khi thuyết phục được ba nàng hủy bỏ hôn ước, cô ấy sẽ lập tức đăng báo tuyên bố. Thế nhưng lật khắp các trang báo, nàng vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào. Không có tuyên bố... nghĩa là hôn ước giữa nàng và Tống Lan vẫn còn hiệu lực.
Phàm Chân thất vọng buông tay xuống. Cánh tay vô tình chạm vào cạnh túi áo, làm lộ ra hình dáng một vật hình chữ nhật rất rõ ràng. Trần Nga lanh mắt nhìn thấy, chẳng nói chẳng rằng vươn tay ra, trước khi Phàm Chân kịp phản ứng đã móc chiếc điện thoại trong túi nàng ra.
"Ồ! Phàm Chân, cô mua điện thoại từ bao giờ thế?" Trần Nga lật qua lật lại chiếc máy, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc: "Đây chẳng phải là mẫu điện thoại mới nhất trên biển quảng cáo ở trung tâm thương mại sao? Đắt lắm đấy... Phàm Chân à, cô đem hết tiền lương tháng này ra mua điện thoại rồi sao?"
Phàm Chân khựng lại, không biết nên tiếp lời thế nào: "... Vâng."
"Tôi nói này, người trẻ các cô thật chẳng biết cách sống gì cả. Chậc chậc, tiêu sạch sành sanh tiền lương một tháng, nếu không phải ăn ở đều tại Phó gia, chắc tháng này cô chết đói mất thôi."
Trần Nga thử chạm vào màn hình, thấy không có mật khẩu liền tự ý mở trình quay số ra. Phàm Chân nhíu mày, nhanh chóng che màn hình lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị: "Chị Nga, chị làm gì thế?"
Bình thường Phàm Chân luôn dịu dàng, khách sáo với mọi người, hiếm khi nàng lộ ra biểu cảm đáng sợ như vậy.
Trần Nga thức thời trả lại điện thoại, lí nhí: "Tôi là sợ cô không có tiền tiêu, định nói với Phương tiểu thư một tiếng để cô ấy giúp cô..."
Phàm Chân lập tức hiểu ra ý đồ của chị ta. Hóa ra chị ta muốn lấy số điện thoại của nàng để đưa cho Phương Tụng Nhàn. Hừ! Chẳng biết vị Phương đại tiểu thư kia đã cho chị ta bao nhiêu tiền trà nước mà có thể khiến Trần Nga tận lực làm việc thay như thế.
Ánh mắt Phàm Chân càng thêm lạnh lẽo, sắc sảo đến đâm người: "Chị Nga, tôi có tiền hay không là chuyện của tôi, không cần người khác phải giúp đỡ."
"Còn nữa, tôi không có tình cảm đó với tiểu thư Tụng Nhàn, mong chị sau này đừng gượng ép tác hợp cho chúng tôi."
Trần Nga vốn cậy mình là người làm lâu năm, xưa nay chẳng coi mấy nữ hầu mới đến ra gì. Nhưng Phàm Chân thì khác, nàng mới đến chưa bao lâu đã lọt vào mắt xanh của đại tiểu thư Phương gia. Chưa nói đến việc sau này Phương gia có chấp nhận cho nàng vào cửa hay không, chỉ nhìn thái độ ân cần của Phương tiểu thư cũng đủ biết cô nàng sẵn sàng dốc hầu bao vì Phàm Chân.
Tuy Phàm Chân và chị ta chẳng thân thích gì, tiền của nàng cũng không chạy vào túi chị ta, nhưng nếu Phàm Chân trèo lên được cây đại thụ Phương gia, Phương tiểu thư dẫu ít dẫu nhiều cũng sẽ nhớ đến công lao của chị ta, sau này được ngồi dưới bóng cây mà hóng mát thì còn gì bằng. Có thêm một con đường tiến thân thì bao giờ cũng tốt hơn.
Thấy Phàm Chân nổi giận, Trần Nga cho rằng nàng đang cố làm bộ làm tịch, trong lòng thầm mắng một câu "giả thanh cao", nhưng ngoài mặt vẫn phải cười xòa lấy lòng: "Tôi đây chẳng phải cũng vì muốn tốt cho cô sao? Phương tiểu thư gia thế tốt, tướng mạo lại đẹp, cô gả đi không phải là để hưởng phúc à? Thôi được rồi, coi như tôi lắm chuyện, sau này tôi không nhắc lại nữa, tuyệt đối không nhắc lại nữa..."
Phàm Chân không nói thêm lời nào, trực tiếp bước về phía nhà ăn, để lại cho Trần Nga một bóng lưng cứng cỏi và đầy kiêu hãnh.
.........................................................
Phàm Chân mím chặt môi rảo bước qua hành lang, vô tình đối mặt với Sầm Vãn vừa bước ra khỏi thang máy. Vẻ mặt lãnh đạm hiếm thấy của nàng lập tức bị Sầm Vãn phát giác, nàng ân cần hỏi: "Phàm Chân, cháu sao thế, có tâm sự gì à?"
Phàm Chân không phải hạng người thích đi mách lẻo chuyện thiên hạ, huống hồ Trần Nga cũng đã hứa sẽ không nhiều chuyện nữa, nàng thấy cũng không cần thiết phải nắm níu không buông. Phàm Chân liền điều chỉnh lại biểu cảm, mỉm cười tiến tới: "Dạ không có gì đâu tiểu thư Sầm Vãn, dì vừa mới dậy ạ?"
Sầm Vãn quyến rũ vén lọn tóc rủ xuống, dùng ngón út dặm lại đường kẻ mắt, đôi môi đỏ mọng mị hoặc khẽ cong lên: "Phải đó, hôm qua dì đi chơi đến tận đêm khuya mới về. Chà! Chẳng biết ai để lộ tin dì về nước mà mấy cô 'chị em cây khế' cứ thay nhau hẹn hò, không đi không được..."
Sầm Vãn chợt nhận ra vạt váy của Phàm Chân có những nếp nhăn lộn xộn, ánh mắt dừng lại vài giây, trong lòng thoáng hiện lên vẻ dò xét mập mờ: "Ơ kìa, sao không thấy Đại tiểu thư nhà chúng ta đâu? Bình thường con bé hiếm khi dậy muộn thế này lắm..."
Phàm Chân lúng túng tránh né ánh nhìn của dì: "Đại tiểu thư... cô ấy vừa nãy còn ở..."
Nàng đang định tùy tiện bịa ra một lời nói dối để lấp l**m thì bên tai chợt vang lên giọng nói của Phó Tư Ý.
"Dì Vãn, sớm an!"
Phó Tư Ý mỉm cười chào hỏi Sầm Vãn, nhưng ánh mắt lại dính chặt lấy Phàm Chân không rời, trong mắt như có ánh sao luân chuyển. Đường nét đôi môi đỏ của cô ôn nhu mê người, khiến trái tim nhỏ bé của Phàm Chân đập loạn nhịp.
Làm... làm cái gì vậy chứ? Mới sáng sớm đã dùng cái ánh mắt ph*t t*nh đó nhìn người ta.
Phó Tư Ý thản nhiên đứng cạnh Phàm Chân, dán sát vào nàng, cánh tay hai người như có như không chạm vào nhau. Sầm Vãn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nở nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt tinh quái dừng lại nơi vạt áo của Phó Tư Ý: "Ồ, Tiểu Ý, bình thường con mặc đồ kỹ tính lắm mà, nếp nhăn một chút cũng không chịu được, sao hôm nay ở đây lại..."
Sầm Vãn tiến tới kéo nhẹ vạt áo vest của Phó Tư Ý: "Chỗ này là bị đè nhăn à?" Nàng nén cười, nghiêng đầu nhìn Phàm Chân: "Phàm Chân, đồ của Đại tiểu thư đều phải giặt khô là ủi cẩn thận, lúc nhận từ phòng giặt ủi về cháu không kiểm tra sao?"
Phàm Chân: ???
Làm sao mà không kiểm tra cho được! Sáng sớm lúc chuẩn bị đồ rửa mặt, nàng còn cẩn thận dùng máy ủi cầm tay là qua một lượt cơ mà. Còn chẳng phải tại con tiểu hung thú này đè nàng ra giường làm loạn, khiến quần áo nhăn nhúm hết cả. Cứ như chú chó Teddy nhập hồn vậy, dính lấy không rời.
Mặt Phàm Chân sắp chín nhừ vì thẹn, nàng luống cuống như kiến bò trên chảo nóng: "Cháu... cháu... cháu có kiểm tra rồi ạ..."
Trái ngược với vẻ xấu hổ muốn chết của Phàm Chân, Phó Tư Ý tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Cô thuần thục khoác vai Sầm Vãn, đẩy nàng về phía trước: "Dì Vãn, đừng đứng đó tán gẫu nữa, mau đi ăn sáng thôi. Con ngửi thấy mùi cháo tôm hùm thơm phức rồi, đói bụng quá đi!"
Sầm Vãn mỉm cười không nói gì thêm, để mặc Phó Tư Ý đẩy mình đi. Đi được một đoạn, Phó Tư Ý lặng lẽ rút tay về, sóng vai cùng Sầm Vãn bước tiếp. Nhưng rồi bước chân cô chậm dần, chậm đến mức như ốc sên, cuối cùng chuyển hẳn sang tư thế... đi giật lùi.
Cô cứ thế lùi lại, lùi mãi cho đến khi bóng hình trắng ngần xinh xắn kia xuất hiện trong dư quang. Phàm Chân đang cúi đầu, thình lình cảm thấy một đôi tay quấn lấy vòng eo, còn xấu xa bóp mạnh vào vùng nhạy cảm của mình một cái. Nàng kinh hãi ngẩng đầu, bắt gặp ngay đôi mắt cười đầy gian xảo của Phó Tư Ý.
Phàm Chân: !!!
Đáng chết thật, con tiểu hung thú này không biết nhìn hoàn cảnh mà trêu chọc nàng sao? Phàm Chân lo lắng quan sát xung quanh. Lúc này đang giờ ăn sáng, đám người hầu đều đang bận rộn dọn dẹp ở sảnh chính, dưới hiên nhà vắng vẻ không bóng người.
"Ý tiểu tể, em làm gì thế?" Phàm Chân dùng sức đập vào tay Phó Tư Ý, trừng mắt lườm cô: "Tiểu thư Sầm Vãn còn ở phía trước kia kìa."
Phó Tư Ý phớt lờ vẻ chột dạ của nàng, càng ôm chặt hơn, đôi mắt đào hoa liếc nhẹ về hướng Sầm Vãn, môi đỏ dán sát tai Phàm Chân: "Yên tâm đi, sau đầu dì Vãn không có mắt đâu, dì ấy không thấy được gì."
Phàm Chân cảm thấy một loại cảm giác vụng trộm đầy cấm kỵ lan tỏa, nàng vùng vẫy trong lòng đối phương: "Em mau buông chị ra, lỡ bị người khác nhìn thấy thì mất mặt lắm biết không?"
"Mất mặt chỗ nào chứ? Đây là nhà của em, chị là vợ của em mà..." Phó Tư Ý nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang bối rối né tránh của nàng, đôi mắt tròn xoe như chú nai con mới sinh, thật sự quá đỗi đáng yêu.
Phàm Chân: !!!
Nàng biết ngay mà, không thể tùy tiện thỏa hiệp với con tiểu hung thú này. Vừa đồng ý làm bạn gái, cô đã đơn phương nâng cấp nàng lên thành "vợ", rồi còn được nước lấn tới đòi hỏi đủ thứ quyền lợi. Không đòi hôn thì cũng đòi ôm. Cứ đà tăng tốc thế này, chẳng mấy chốc mà nàng bị "ăn sạch sành sanh" mất.
Phàm Chân liếc thấy bóng lưng Sầm Vãn đã mất hút sau góc cua, lập tức đẩy Phó Tư Ý ra: "Em... em không biết xấu hổ à?"
Phó Tư Ý ánh mắt sáng rực: "Em chỉ thấy cảm giác thành công thôi."
"Em..." Phàm Chân tự biết mình không đấu lại miệng lưỡi của một thương nhân, định bỏ đi trước nhưng tay đã bị nắm chặt trong lòng bàn tay Phó Tư Ý.
"Tỷ tỷ, định đi đâu?" Phó Tư Ý chậm rãi kéo nàng trở lại, giam cầm trong lòng mình.
"Buông ra." Phàm Chân bóp vào mu bàn tay cô, nhưng chỉ nhẹ nhàng, không nỡ dùng sức.
"Chị đánh em!" Phó Tư Ý ủy khuất vùi đầu vào cổ nàng: "Em còn đang bệnh, đầu đau quá chừng, vậy mà chị còn đánh em."
Phàm Chân cắn môi, sức lực vô thức thả lỏng, trái tim như chùng xuống. Trời ạ! Ai dạy nàng cách từ bỏ thói quen mềm lòng trước con tiểu hung thú này với?
Phàm Chân đau lòng nhìn Phó Tư Ý, giọng nói vô thức dịu lại: "Vẫn còn thấy không khỏe sao?"
"Chị có muốn sờ thử xem không?" Phó Tư Ý quyến luyến cọ đi cọ lại nơi cổ trắng ngần của nàng.
Phàm Chân hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Ý tiểu tể, em nghiêm túc một chút được không?"
Tiểu hung thú giọng điệu càng thêm ủy khuất: "Em chỉ muốn chị sờ trán em xem có còn sốt không thôi. Tỷ tỷ, chị nghĩ đi đâu vậy?"
Phàm Chân nhận ra mình hiểu sai ý, xấu hổ muốn chết, đầu óc vốn đã hỗn loạn nay lại càng "lag" hơn. Đến nỗi trước khi não bộ đưa ra chỉ lệnh, cơ thể đã nhanh hơn một bước mà rướn lên.
Phó Tư Ý vẫn đang chờ bàn tay nàng phủ lên trán để đo nhiệt độ, bỗng nhiên trước mặt tối sầm lại. Giây tiếp theo, một sự mềm mại đã dán chặt lên trán cô.
Phó Tư Ý ngẩn người.
Phàm Chân cũng sững sờ.
Phàm Chân xấu hổ đỏ bừng mặt, trán chạm trán với Phó Tư Ý. Đợi đến khi nàng nhận ra tình thế không ổn thì đã chẳng kịp rút lui, chỉ biết khép rèm mi dài để che đi đôi mắt đang hoảng loạn, lí nhí thốt ra những lời lẩm bẩm gần như không nghe thấy: "Hình như... không nóng lắm."
Nói xong, nàng lo sợ định tách ra giữ khoảng cách, nhưng đã bị hai tay Phó Tư Ý ôm chặt kéo về. Phàm Chân hoảng hốt vặn vẹo: "Em... em mau buông ra đi, chúng ta còn không vào, tiểu thư Sầm Vãn sẽ nghi ngờ đấy."
Môi Phó Tư Ý chạm vào tai nàng, tựa sát bên vành tai khẽ hỏi: "Tỷ tỷ định trêu chọc xong là bỏ chạy sao?"
Cả vành tai Phàm Chân nóng bừng như muốn bốc hỏa, đầu lưỡi cứng đờ nói chẳng nên câu: "Em... chị không có... Vốn dĩ chị định dùng tay sờ... chị nghe người già ở Nguyên quốc nói... dùng trán đo nhiệt độ mới chính xác."
"Cho nên, tỷ tỷ đang quyến rũ em à?" Giọng nói của Phó Tư Ý trầm ấm như nam châm, cộng hưởng nơi màng nhĩ khiến toàn thân Phàm Chân như nhũn ra.
"Không phải mà..." Phàm Chân đỏ mặt lầm bầm: "Chị không có thích chơi trò này..."
Nàng còn chưa kịp nói nốt mấy chữ "lạt mềm buộc chặt" thì đã cảm thấy cơ thể bỗng mất trọng lượng, bị người kia bế bổng lên.
"Á... Ý tiểu tể..." Phàm Chân sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, bản năng bám chặt lấy vai Phó Tư Ý, kinh hồn bạt vía nhìn nàng: "Em làm cái gì vậy?"
Phó Tư Ý nâng hông nàng đẩy lên cao hơn, ngước đầu lặng lẽ nhìn nàng vài giây, sau đó đặt nàng ngồi lên chiếc bàn đặt chậu hoa cảnh trên hành lang. Phó Tư Ý vốn thuộc diện cao trong giới Alpha, nhất là đôi chân dài thẳng tắp, bàn hoa kia chỉ cao đến hông nàng. Phàm Chân ngồi trên mép bàn mới có thể miễn cưỡng nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Nàng ngơ ngác nhìn Phó Tư Ý, tay thậm chí quên cả buông ra, cứ thế mập mờ ôm lấy cổ cô. Phó Tư Ý tiến sát về phía trước, cả người khảm chặt vào g*** h** ch*n nàng, dán sát đến mức gần như không có lấy một kẽ hở.
Gương mặt Phàm Chân nóng hổi, nàng nắm chặt áo sơ mi của đối phương định đẩy ra, mới phát hiện càng vùng vẫy thì hai người lại càng dính chặt hơn. Không chỉ vậy, vì biên độ động tác quá lớn, nàng suýt chút nữa ngã khỏi bàn, đành phải bất lực ôm lấy eo Phó Tư Ý. Tư thế này quả thực tình tứ đến cực điểm.
"Này, em điên rồi sao? Đây là hành lang đấy." Toàn thân Phàm Chân cứng đờ, đôi mắt hạnh mở to, kinh hồn táng đảm quan sát xung quanh vì sợ có người đi tới.
Khóe môi Phó Tư Ý ngậm một nụ cười nhạt. Dưới ánh mắt kinh ngạc và hoảng hốt của Phàm Chân, cô chậm rãi, thong thả cởi bỏ từng chiếc cúc áo vest nhỏ. Một viên, hai viên, ba viên...
Phàm Chân nhìn những ngón tay thon dài đẹp đẽ của cô đặt trên hàng cúc, lần lượt mở hết ra, động tác được cô thực hiện một cách đầy cấm dục nhưng lại vô cùng trêu người. Tim Phàm Chân đập thình thịch, giống như có thứ gì đó đang không ngừng gõ vào lòng, tựa tiếng hạt châu rơi trên bàn ngọc thanh thúy vô ngần.
Nàng không dám nhìn vào mắt Phó Tư Ý, luôn cảm thấy nếu nhìn lâu hơn chút nữa sẽ cùng cô "thiên lôi câu địa hỏa" mà lăn lộn một chỗ mất. Rõ ràng trông cô lạnh lùng như thế, nhưng khi dùng ánh mắt rực rỡ tình tứ nhìn mình, Phàm Chân cảm thấy tứ chi mềm nhũn.
"Phó... Phó Tư Ý, em cởi áo làm gì?" Mặt Phàm Chân nóng thêm mấy phần, một khắc cũng không dám lơi lỏng việc quan sát xung quanh: "Bây giờ là ban ngày, lại còn ở bên ngoài, bị người ta thấy thì... em..."
Phàm Chân còn chưa nói hết câu, đỉnh đầu đã bị chiếc áo vest của Phó Tư Ý trùm kín. Trước mắt bỗng chốc tối sầm, nàng còn chưa kịp thích nghi với bóng tối đã bị Phó Tư Ý ôm chặt vào lòng.
"Tỷ tỷ... thế này chẳng phải là không nhìn thấy gì sao?" Phó Tư Ý thuận thế vùi đầu vào cổ nàng, lặng lẽ nhếch môi trong bóng tối.
Con tiểu hung thú này khi dở chứng trẻ con quả thực khiến người ta đau đầu. Phàm Chân một lần nữa dùng sức đẩy cô: "Ai bảo không nhìn thấy? Chân vẫn còn ở bên ngoài cơ mà! Em đây là bịt tai trộm chuông đấy, ưm... đừng cắn~"
..........................................
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Oa! Đầu gỗ nhà chúng ta sắp mở khóa cảnh tượng mới rồi đây!