Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 26

Phó Tư Ý vùi đầu vào ngực Phàm Chân, tham luyến hít hà hương vị tin tức tố trên người nàng, vô thức thì thầm: "Phàm Chân, có phải tôi đang nằm mơ không? Tại sao tôi lại biết rõ người đang ôm mình chính là chị? Thế nhưng... rõ ràng vừa rồi tôi thấy đó là Hoắc tiểu thư trong ảnh mà..."

Phàm Chân: ???

Ý gì đây? Mới vừa rồi còn nghiêm túc đẩy người ta ra, giờ lại bắt đầu nhớ thương người cũ? A! Alpha quả nhiên đều giống nhau, ăn trong bát lại cứ nhìn trong nồi.

Phàm Chân đè xuống cơn ghen tuông vô hình, cố ý nói năng mập mờ: "Tôi chính là Hoắc tiểu thư mà."

"Không phải." Phó Tư Ý ngẩng đầu lên, ngữ khí vô cùng chắc chắn: "Chị là Phàm Chân."

Ánh mắt Phó Tư Ý chậm rãi dời xuống, dừng lại nơi vùng ngực trắng ngần mềm mại, cực nhanh liếc qua một cái: "Ở đây của chị... có một vết bớt hình cánh hoa."

Phàm Chân khựng lại, gương mặt thoáng chốc ửng hồng như mây sớm: "Cô... cô lén nhìn tôi từ bao giờ?"

Phó Tư Ý vội vàng giải thích: "Tôi không cố ý đâu, ngày đó chị bị bệnh, cứ đá chăn ra ngoài... nên tôi mới vô tình thấy..."

Nhìn gương mặt và vành tai đang đỏ dần lên của cô, Phàm Chân nảy ra ý định trêu chọc: "Có phải cô rất muốn gặp Hoắc tiểu thư không? Hửm? Thật ra đơn giản lắm, cô chỉ cần không ngừng nghĩ về cô ấy trong đầu, cô ấy sẽ xuất hiện thôi."

Phó Tư Ý bỗng dùng sức ôm chặt lấy eo Phàm Chân, vòng tay siết rất căng, giọng nói cũng trở nên dồn dập hơn hẳn: "Vậy còn chị thì sao?"

"Hoắc tiểu thư vừa đến thì tôi đương nhiên sẽ biến mất khỏi giấc mơ của cô rồi." Phàm Chân bị cô ôm đến nghẹt thở, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ đẩy ra.

Phó Tư Ý cẩn trọng nắm chặt lấy khuỷu tay nàng, vùi mặt vào hõm cổ Phàm Chân, khẽ lẩm bẩm: "Tôi không muốn chị biến mất..."

Cô vừa lắc đầu vừa rúc vào cổ Phàm Chân, chóp mũi cao thẳng cọ qua làn da trơn nhẵn mịn màng, hơi thở nóng hổi phả ra khiến lòng người tê dại, tim đập loạn nhịp. Một bên tai của Phàm Chân nháy mắt đỏ bừng như người say rượu.

Nàng hơi né tránh vòng ôm của Phó Tư Ý, nụ cười dịu dàng đọng lại nơi khóe môi: "Đại tiểu thư không được tham lam thế chứ, làm sao có thể muốn cả hai người được?"

Ánh mắt Phó Tư Ý trầm xuống, nhìn ngắm đôi mắt long lanh đầy vẻ mê hoặc sau khi đã trang điểm của Phàm Chân. Khi còn nhỏ nghe dì Anh kể chuyện, bà nói truyện dân gian Nguyên quốc có loài hồ ly tinh chuyên ăn lòng người, dáng vẻ yêu kiều vũ mị, cốt cách trời sinh đã quyến rũ, mỗi nụ cười ánh mắt đều là phong tình vạn chủng. Lúc nghe chuyện, cô chưa từng tưởng tượng nổi hồ ly tinh nơi rừng sâu núi thẳm ấy đẹp đến nhường nào, thế nhưng giờ khắc này, "hồ ly tinh" kia dường như đã hiện nguyên hình. Đó chính là gương mặt của Phàm Chân, là vẻ thục mị kiều diễm của nàng.

Phó Tư Ý ôm lấy nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, cam tâm tình nguyện để nàng cướp đi trái tim mình. Cô lặng lẽ đặt hai tay lên lưng Phàm Chân, ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt nàng, biểu cảm dịu dàng mà nghiêm túc: "Có phải... chỉ cần trong đầu tôi luôn nghĩ về chị, chị sẽ không biến mất?"

"Đại khái là vậy." Thấy vẻ mặt nghiêm chỉnh của cô, Phàm Chân nhịn cười thầm trong lòng, nàng mím môi hỏi khẽ: "Cho nên, cô nghĩ kỹ chưa? Rốt cuộc muốn ai ở lại?"

Phó Tư Ý siết chặt vòng tay, ép sát cơ thể vào nàng: "Muốn tỷ tỷ..."

Phàm Chân sững sờ: "Cái gì? Cô muốn ai?"

Phó Tư Ý tham luyến rúc vào người nàng, hít hà mùi hương thanh ngọt: "Tôi muốn chị, tỷ tỷ..."

Phàm Chân run lên theo phản xạ, nàng chống tay lên vai Phó Tư Ý để giữ khoảng cách: "Cô... cô vừa gọi tôi là gì?"

Phó Tư Ý lại một lần nữa kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt: "Tỷ tỷ, chị thơm quá..."

Tiếng gọi "tỷ tỷ" này khiến tim Phàm Chân hẫng đi một nhịp. Không hiểu sao khi Phó Tư Ý gọi nàng như vậy, nàng lại thấy mặt nóng tim ran, tựa như trái tim bị trêu chọc, k*ch th*ch những rung động mơn man. Dù biết Phó Tư Ý tưởng đây là mơ, nhưng bỗng dưng bị nhận ra, Phàm Chân không còn bạo dạn như trước: "Cô là chủ nhân, sao có thể gọi tôi là tỷ tỷ?"

"Tại sao không thể?" Giọng điệu Phó Tư Ý đột nhiên trở nên dỗi hờn, thậm chí còn nghe ra sự ủy khuất: "Tụng Nhàn đều gọi chị là tỷ tỷ... tại sao em lại không được? Chị chỉ muốn làm tỷ tỷ của cậu ấy thôi sao?"

Phàm Chân: ???

Sao trước đây nàng không phát hiện ra Đại tiểu thư lại giỏi "vừa ăn cướp vừa la làng" như vậy chứ?

Nhắc đến chuyện này, Phàm Chân thấy cần phải nói rõ ràng: "Rốt cuộc là ai muốn đem tôi tặng cho Phương Tụng Nhàn, còn nói theo cô ấy thì có thể bay lên cành cao hóa phượng hoàng hả?"

"Tỷ tỷ, em sai rồi." Phó Tư Ý nóng bỏng nhìn nàng, đôi mắt như làn nước dập dềnh sóng sánh: "Thật ra... ngay ngày hôm sau em đã hối hận rồi."

Phàm Chân rủ mắt, tầm mắt hai người quấn quýt lấy nhau không rời. Nàng biết Phó Tư Ý rất đẹp, nhưng nhìn gần thế này mới càng cảm thán tạo hóa đã quá ưu ái cô. Ngũ quan của cô, dù tách riêng bất kỳ chỗ nào ra cũng đủ để làm lu mờ mọi nữ minh tinh, hèn gì bao nhiêu Omega cứ thi nhau lao vào cô như thiêu thân.

Cô thật sự quá đẹp. Sao lại có thể đẹp đến mức này chứ? Sống mũi cao thẳng, môi hồng răng trắng, đôi mắt đào hoa nửa tỉnh nửa say đầy tình tứ, nhất là khi nhìn chăm chú, đôi mắt ấy vừa trong trẻo, vừa sâu đậm, khiến người ta không khỏi bủn rủn tâm thần.

Phàm Chân siết chặt ga giường nhưng vẫn không cách nào xua đi cảm giác rung động đang dâng trào trong lòng. Trời ạ! Ai mà chịu nổi khi bị một ánh nhìn rực lửa như thế dán chặt vào mình, huống chi Phó Tư Ý còn xinh đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn... hôn cô một cái!

Phàm Chân run rẩy quay mặt đi chỗ khác. Phó Tư Ý liền đuổi theo, thuận thế chôn đầu bên cổ nàng. Khi nói chuyện, cánh môi cô như sợi lông vũ mơn man sau gáy Phàm Chân: "Tỷ tỷ, tin tức tố của chị thơm quá... cứ như mùi bánh ngọt vậy..."

Tin tức tố của Phàm Chân không đơn thuần là một mùi hương, nó là sự đan xen giữa vị sữa và hương trái cây, ngửi vào giống như một chiếc bánh kem mềm mại, ngọt ngào.

Phó Tư Ý siết chặt lấy vòng eo thon gọn, cả người hận không thể vùi vào thân thể mềm mại thơm ngát của đối phương: "Tỷ tỷ, sao tin tức tố của chị lại nhạt đi thế?"

Phàm Chân thử điều động tuyến thể, nhưng có lẽ do thời gian dài sử dụng miếng dán cách ly loại mạnh đã ức chế cơ năng sinh lý tự nhiên của Omega, nàng thử vài lần mà chỉ tràn ra được một sợi hương nhàn nhạt.

Nhịp thở của Phó Tư Ý bắt đầu trở nên gấp gáp và trầm đục, rõ ràng dược lực của chất dụ phát vẫn chưa tan. Phàm Chân cảm nhận được hơi thở của vị Alpha đang dồn dập, tựa như sắp ngưng tụ thành từng giọt nước.

Làm sao bây giờ?

Tin tức tố của Omega nồng nàn nhất là khi ph*t t*nh, nhưng miếng dán đặc hiệu đã ngăn chặn chu kỳ bình thường của nàng, có thể giúp nàng không ph*t t*nh trong vòng nửa năm, trừ khi có thứ gì đó thôi thúc nảy mầm. Thế nhưng giờ này biết tìm đâu ra chất xúc tác ấy? Hơn nữa, một khi ph*t t*nh, mọi ngụy trang sẽ bị xé toạc, lúc đó nàng biết giải thích thế nào?

Phàm Chân cắn môi suy tính. Omega khi đ*ng t*nh, tin tức tố cũng sẽ trở nên đậm đặc hơn. Dù sao Phó Tư Ý cũng đang tưởng mình nằm mơ, tỉnh lại sẽ chỉ coi là một ảo ảnh, không có hậu quả thì không cần sợ hãi, nàng có thể thỏa sức làm loạn...

À không, là "cứu cô khỏi dầu sôi lửa bỏng".

Phàm Chân tự thôi miên chính mình, tay luồn xuống dưới gối, rút ra dải khăn lụa mà Phó Tư Ý vừa kéo rơi lúc nãy. Nàng căng dải lụa ra rồi thắt nhẹ lên đôi mắt của Phó Tư Ý.

Thị giác bất ngờ bị phong tỏa, Phó Tư Ý khó chịu lắc đầu qua lại: "Tỷ tỷ, chị làm gì vậy?"

"Suỵt! Đừng nói chuyện." Phàm Chân đặt ngón trỏ lên cánh môi cô, khẽ v**t v* vài cái.

Khi tầm nhìn bị che khuất, khứu giác và xúc giác bỗng trở nên nhạy bén lạ thường. Phó Tư Ý cảm nhận được một đôi tay mềm mại lướt từ gò má xuống vành tai, rồi chếch sang xương quai xanh, khẽ móc vào lớp áo ngủ và chậm rãi tháo từng chiếc cúc.

Cơ thể Phó Tư Ý cứng đờ, cô vô thức giữ lấy bàn tay ấy: "Tỷ tỷ... đừng..."

"Không được sao?" Phàm Chân cúi người tựa vào lòng cô, đổi tay kia để tiếp tục cởi nút áo. Giọng nàng khàn khàn mà uyển chuyển, mang theo vài phần dẫn dụ: "Quần áo của tôi bị cô xé rách rồi, giờ tôi cởi của cô, thế mới công bằng chứ..."

Phó Tư Ý siết chặt tay không buông. Phàm Chân ghé sát vào tai cô thì thầm: "Ngoan ngoãn thì sẽ có phần thưởng nhé."

Phó Tư Ý dường như bị mê hoặc, đột nhiên nới lỏng sức lực. Ngay khi cô còn đang đoán xem phần thưởng là gì, giây tiếp theo, một sự mềm mại đã chạm khẽ vào môi cô. Hơi lạnh, ngọt ngào, nhẹ nhàng dính chặt lấy nhau.

Đầu ngón tay Phó Tư Ý phút chốc nắm chặt, trong đầu như có thứ gì đó nổ tung.

Phàm Chân thẹn thùng nhô ra một chút đầu lưỡi, chậm rãi áp vào môi cô, tỉ mỉ phác họa theo đường viền môi tuyệt đẹp, rồi khẽ khàng lướt vào giữa kẽ hở khóe miệng đang hé mở. Cảm giác ẩm ướt và trơn bóng, hệt như một miếng bánh pudding caramen vừa lấy ra từ tủ lạnh. Sự ẩm ướt hòa quyện cùng nóng bỏng lôi cuốn theo vị ngọt ngào, mãnh liệt tấn công tâm trí Phó Tư Ý.

Gương mặt Phó Tư Ý nóng bừng. Đây là lần đầu tiên cô biết cảm giác hôn môi lại như thế này: linh hồn trôi nổi bồng bềnh, trái tim như có hàng vạn cánh bướm dập dìu nhảy múa.

"Ôm tôi đi~" Phàm Chân dính sát vào cơ thể Phó Tư Ý, vòng eo khẽ khàng uốn lượn, giọng nói nũng nịu đầy mê hoặc.

Phó Tư Ý nghe lời vòng tay qua eo Phàm Chân, dùng sức siết chặt lấy nàng. Phàm Chân tâm niệm khẽ động, không kìm lòng được mà vân vê vành tai cô, nhẹ nhàng xoa bóp.

Nhịp thở của Phó Tư Ý bỗng tăng thêm, cô muốn đáp lại nhưng vì là lần đầu tiên nên vô cùng vụng về. Đầu lưỡi cô cứ như đông cứng lại, chẳng biết phải làm sao. Cảm nhận được sự mới lạ của đối phương, lòng Phàm Chân tràn ngập niềm vui sướng và ngọt ngào khôn tả. Hóa ra Đại tiểu thư cũng giống mình, đều đang giữ gìn nụ hôn đầu trân quý.

Phàm Chân hơi tách môi ra: "Có thích phần thưởng này không?"

Phó Tư Ý thích đến mức không thốt nên lời. Cô thực sự đang nằm mơ rồi. Cô chỉ ước giấc mộng này mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.

Phó Tư Ý vội vàng rướn tới hôn Phàm Chân, theo bản năng mà m*t mát, kéo chặt lấy. Phàm Chân bị cô cắn có chút đau. Kỹ thuật hôn của Phó Tư Ý hoàn toàn không có chút kỹ xảo nào, nhưng Phàm Chân cũng chỉ là tân binh, chẳng có lấy một chút kinh nghiệm.

Dẫu vậy, nàng là tỷ tỷ mà, loại chuyện này nàng rất sẵn lòng đích thân chỉ dạy.

Phàm Chân tách đôi môi đang quấn quýt ra, Phó Tư Ý tham luyến đuổi theo nhưng Phàm Chân lại né trái tránh phải không cho cô chạm tới. Đôi mắt bị che kín khiến Phó Tư Ý luống cuống, cô vội vã đưa tay vòng qua cổ Phàm Chân.

Phàm Chân khẽ cười một tiếng, ngược tay nắm chặt lấy tay cô, trán chạm trán, hơi thở quấn lấy nhau. Hàng mi dài của nàng rung rinh như cánh bướm, giọng nói nhu hòa, kiều mị dẫn dắt, trao quyền chủ động vào tay vị Alpha: "Giống như lúc nãy... hôn tôi đi, được không?"

Lòng Phó Tư Ý xao động, vòng tay ôm Phàm Chân càng chặt hơn, làn môi nóng bỏng chậm rãi lấn tới. Dù bị che mắt, cô vẫn tìm thấy đôi môi anh đào của Phàm Chân một cách chính xác. Cánh môi Phó Tư Ý đầu tiên là êm ái áp lên, xen lẫn chút thăm dò và ngượng ngùng khiếp sợ, chỉ đơn thuần là sự chạm nhau nhẹ nhàng.

Một nụ hôn ngây thơ đến tận cùng.

Lòng Phàm Chân như nở hoa, nàng mềm nhũn nằm trên người đối phương, trong đầu rộn rã tiếng pháo hoa nổ vang.

Hóa ra người ta... chẳng cần người tỷ tỷ này chỉ dạy chút nào.

Chỉ cần được chỉ dẫn đôi chút, Phó Tư Ý đã có thể tự mình suy một ra ba, khiến vị "tiểu lão sư" mới vào nghề như nàng bị hôn đến mức xuân tâm rạo rực.

Sức mạnh trong nụ hôn nơi đầu môi bắt đầu mất kiểm soát. Phó Tư Ý chuyển từ những cái chạm nhẹ nhàng sang chậm rãi mài sát, rồi dò xét l**m nhẹ lên làn môi nàng. Cô cạy mở cánh môi ấy, thuận thế lướt sâu vào giữa hàm răng đang hé mở.

Thật là ngọt ngào...

Chẳng lẽ Alpha nào cũng có thiên phú trong chuyện này sao? Tại sao Đại tiểu thư mới giây trước còn thuần khiết như thỏ trắng, giây sau đã biến thành một dã thú non khát khao hơi ấm? Tại sao kỹ năng hôn của cô lại có thể đột phá mãnh liệt chỉ trong nháy mắt như vậy? Hay trước đó cô chỉ đang giả vờ ngây ngô?

Đầu óc Phàm Chân nhanh chóng rơi vào trạng thái tê liệt, chỉ còn lại một khoảng trắng trống rỗng. Nàng hoàn toàn chìm đắm dưới sự công chiếm của Phó Tư Ý. Tuyến thể sau gáy của cả hai đều bắt đầu thấm đẫm tin tức tố.

Trong không khí, mùi sữa thơm ngày càng nồng đậm.

Ngửi thấy mùi hương này, sự tấn công của Phó Tư Ý càng thêm phần mạnh mẽ. Phàm Chân hoàn toàn nhũn người trong lòng nàng, tin tức tố giống như một bình rượu quý bị lật nghiêng, liên tục tuôn trào không dứt. Nàng không ngờ bản thân lại có thể đ*ng t*nh đến mức này chỉ vì một nụ hôn. Cứ tiếp tục thế này, e là "thiên lôi câu địa hỏa", những chuyện không nên làm sẽ đều làm sạch mất.

Chuyện "thân mật trước, yêu thương sau" nàng vốn không phản đối, nhưng tuyệt đối không phải trong lúc Phó Tư Ý đang thiếu tỉnh táo. Đối với cả hai, như vậy đều là không công bằng.

"Được rồi..." Phàm Chân ép buộc bản thân phải tách ra, nàng mấp máy bờ môi đã bị hôn đến sưng mọng: "Đừng... đừng hôn nữa."

Phó Tư Ý làm sao nỡ buông tay, cánh tay cô siết chặt lấy eo Phàm Chân như một đứa trẻ đang bảo vệ viên kẹo quý giá: "Tỷ tỷ, em bị bệnh rồi... phải hôn hôn mới khỏi được... Tỷ tỷ mau cứu em với..."

Thật quá sức tưởng tượng! Đây mà là vị Đại tiểu thư cao lãnh, khó gần thường ngày sao? Sao cô lại có thể làm nũng đến mức này?

Phó Tư Ý vùi đầu vào cổ nàng, khao khát cọ xát, giọng nói mập mờ không rõ chữ: "Tỷ tỷ, em khó chịu lắm... cầu xin chị... có được không?"

Phàm Chân ép mình phải sắt đá, dùng sức đẩy cô ra: "Cô nằm yên đi, một lát sẽ ổn thôi."

Phó Tư Ý quay mặt đi, mím môi không nói lời nào. Đang lúc Phàm Chân tưởng cô đã chịu nghe lời nằm xuống, nàng bỗng cảm thấy đất trời quay cuồng. Giây tiếp theo, nàng đã bị Phó Tư Ý đè chặt dưới thân.

Phàm Chân cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng đang hoảng loạn: "Cô... cô muốn làm gì?"

Đôi mắt Phó Tư Ý bị che kín, khoảnh khắc cô cúi đầu mang theo một chút cấm dục và khắc chế. Hình ảnh ấy mê hoặc đến mức khiến lòng người rung động. Con nai nhỏ trong lồng ngực Phàm Chân bắt đầu đập loạn xạ.

Chưa dừng lại ở đó, Phó Tư Ý khẽ cong môi, đôi môi xinh đẹp mấp máy, dùng chất giọng trầm ấm như các diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp gọi nàng một tiếng...

"Tỷ tỷ."

Tiếng gọi ấy khiến toàn thân Phàm Chân tê dại. Con nai nhỏ trong lòng nàng lúc này đã bắt đầu đâm đầu vào tường. Quá mức quyến rũ rồi!

Phàm Chân còn đang đắm chìm trong những bong bóng hồng hồng, bóng tối bỗng chốc phủ xuống trước mắt. Khi nàng kịp phản ứng, Phó Tư Ý đã nghiêng người, đôi môi đỏ rực áp sát bên tai nàng. Giọng nói trầm thấp, từ tính, pha lẫn một chút khàn đặc đầy ám muội.

Nàng nói: "Tỷ tỷ, đây là giấc mơ của em, là địa bàn của em, tất cả phải do em quyết định!"

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Oa! Khúc gỗ nhà ta cuối cùng cũng biết vùng lên rồi đấy nhé.

Bình Luận (0)
Comment