Từ Nguyệt kề sát đôi môi đỏ mọng bên tai cô thì thầm: "Để mẹ kế dạy con."
Trước mắt cô, Omega này hệt như một con rắn đang phun lưỡi, từng vòng từng vòng siết chặt lấy con mồi. Tưởng Minh Tiêu cảm thấy mình sắp không thở nổi. Từ Nguyệt hôn m*t lên cổ cô, tạo thành một dấu vết dâu tây mập mờ đầy khiêu khích.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì bộ đồ ngủ đã bị Từ Nguyệt lột bỏ. Từ Nguyệt men theo đường nhân ngư săn chắc của cô,, từng bước vượt qua ranh giới cuối cùng, khẽ chạm vào nơi nhạy cảm của Alpha qua lớp vải mỏng.
Tưởng Minh Tiêu bỗng chốc nắm chặt lấy tay Từ Nguyệt, nhưng sức kháng cự lại đang yếu dần. Một sự thật đáng xấu hổ là: cô đang âm thầm chờ đợi những gì sắp xảy ra tiếp theo.
"Tưởng Minh Tiêu..."
Từ Nguyệt cực kỳ yêu thích màn kéo đẩy đầy k*ch th*ch này, mọi cảm xúc của nàng đều được đẩy lên cao trào. Nàng cắn vào tai cô, hơi thở dồn dập: "Tiêu Tiêu..."
Tưởng Minh Tiêu khẽ "ừ" một tiếng đáp lại, nhưng gương mặt vẫn ngoảnh sang hướng khác, nhất quyết không nhìn nàng. Cô hoàn toàn không dám đối diện.
"Tiêu Tiêu, nhìn chị này."
Tưởng Minh Tiêu im lặng, hàng mi run rẩy hoảng loạn. Từ Nguyệt cũng không vội, đôi môi nàng rơi xuống gò má, khóe miệng, rồi vành tai cô, bắt đầu trình tự dạy học một cách bài bản.
"Tiêu Tiêu, em có biết điều quan trọng nhất của một Alpha trên giường là gì không?"
Một kẻ đến tay Omega còn chưa từng nắm như trẻ non A Tưởng Minh Tiêu thì làm sao biết được những chuyện này. Cô vẫn quay mặt đi, vành môi mím chặt, từ chối trả lời.
Từ Nguyệt cười khẽ, nàng ngược tay nắm lấy cổ tay đối phương, từng chút một dời xuống, chậm rãi áp vào nơi nhạy cảm của mình. Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào miệng cá nhỏ, Tưởng Minh Tiêu như bị bỏng mà rụt tay lại. Từ Nguyệt mạnh mẽ đè tay cô xuống: "Tiêu Tiêu, nhìn chị."
Sau một hồi giằng xé nội tâm, Tưởng Minh Tiêu rốt cuộc cũng quay đầu lại. Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí mập mờ không ngừng lên men. Nhìn dáng vẻ ngây ngô của cô, Từ Nguyệt bật cười thành tiếng: "Căng thẳng thế làm gì?Chị ăn thịt em chắc?"
"... Không." cô vô thức đáp lời, gương mặt nóng bừng như sắp sôi trào.
"Em sẽ đấy."
Tưởng Minh Tiêu đột nhiên choáng váng. Từ Nguyệt chậm rãi cúi đầu áp sát, chóp mũi cọ nhẹ vào cằm cô m*n tr*n: "Chị sẽ... ăn sạch em. Nếu em không chịu học cho hẳn hoi..." Nàng ra vẻ đe dọa: "Học không được là chị ăn thịt emluôn đấy."
Tưởng Minh Tiêu khẽ nuốt nước bọt: "Tôi... tôi học là được chứ gì."
Từ Nguyệt lặng lẽ nhìn cô vài giây rồi chợt mỉm cười, làm bộ muốn đứng dậy: "Không học thì thôi, chị cũng chẳng thích cưỡng cầu." Nói đoạn, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Để chị đi dạy người khác vậy."
Sắc mặt Tưởng Minh Tiêu thay đổi tức thì. Cô không chút suy nghĩ liền siết chặt lấy eo nàng, vội vàng hỏi: "Chị muốn đi dạy ai?"
Từ Nguyệt trưng ra bộ dạng của một tra nữ, cố tình cười thản nhiên: "Em đã không học thì chị dạy ai là quyền của chị chứ?"
Tưởng Minh Tiêu còn chưa nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy Từ Nguyệt giăng sẵn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh nàng thân mật với Alpha khác là cô không chịu nổi. Trái tim cô như bị đặt trong nồi đất nung trên lửa lớn, và rồi cô đã chọn cách nhảy ra khỏi sự bảo thủ của chính mình.
"Đừng đi." Tưởng Minh Tiêu gục đầu lên vai nàng như một chú nhỏ bị dầm mưa, phục tùng trước chủ nhân: "Em học, dạy em đi!"
Từ Nguyệt dịu dàng v**t v* mái tóc cô, khóe môi nhếch lên đắc thắng: "Vậy em phải học hành nghiêm túc đấy nhé."
"Vâng."
"Vâng là thế nào?"
Tưởng Minh Tiêu vừa ngượng ngùng vừa có chút bướng bỉnh, giọng nói rất thấp: "Em sẽ học hành nghiêm túc."
Từ Nguyệt mỉm cười, cúi xuống hôn lên cằm cô nhẹ nhàng mổ một cái rồi lại dùng đầu lưỡi khêu gợi. Cảm giác ẩm ướt, m*n tr*n ấy khiến trái tim Tưởng Minh Tiêu ngứa ngáy khôn nguôi. Nàng tận tâm dạy bảo, thầm thì bên tai: "Đầu tiên là dạy em hôn môi..."
Những nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước rơi xuống má, môi, cổ cô... bao phủ lấy cô như một trận mưa rào. Tưởng Minh Tiêu bị tấn công dồn dập đến mức không còn sức chống đỡ, từ kẽ môi thoát ra một tiếng hừ nhẹ. Kèm theo đó là hương gỗ nhàn nhạt tỏa ra.
Mọi bằng chứng về sự đ*ng t*nh đều lộ rõ. Từ Nguyệt cười khẽ, răng khẽ cắn vào môi cô, cúi người nhìn sâu vào mắt cô: "Khi hôn môi, nếu nghe thấy Omega phát ra âm thanh như em vừa rồi, nghĩa là cô ấy rất thích, có thể tiến hành bước tiếp theo."
Tưởng Minh Tiêu xấu hổ không dám mở mắt. Từ Nguyệt áp sát môi cô, dịu dàng ra lệnh: "Mở miệng ra."
Nụ hôn đầu cô đã dành cho nàng, giờ đây muốn tiến thêm bước nữa, cô cũng không ngần ngại làm theo. Cô run rẩy mở môi, đầu lưỡi mềm mại của Từ Nguyệt lập tức tiến vào, bắt đầu màn đuổi bắt đầy nồng nhiệt. Tin tức tố Alpha trong phòng ngày một đậm đặc.
Từ Nguyệt nhận ra điều đó, nàng quyết định tăng cường sự khiêu khích. Nàng nắm lấy tay cô, dẫn dắt cộ đi khám phá: "Tiêu Tiêu, điều quan trọng nhất của Alpha là gì, em biết không?"
Tưởng Minh Tiêu quay mặt đi, vành tai đỏ rực, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Em không biết."
"Là đôi tay phải khéo." Từ Nguyệt xoay lòng bàn tay cô, đưa cô đi thăm dò nơi nhạy cảm nhất của mình. Tưởng Minh Tiêu thẹn thùng định rút lui nhưng bị nàng giữ chặt.
Nàng cắn vào tai cô thì thầm: "Ở đây có một chiếc công tắc. Chỉ cần nhấn vào đây, em có thể khiến Omega yêu em đến chết đi sống lại, không bao giờ muốn rời xa em nữa."
Tưởng Minh Tiêu hoàn toàn cứng đờ. Cô mặc cho Từ Nguyệt đưa mình tới trước chiếc hộp Pandora, mở ra cánh cửa dẫn vào thế giới mới. Nơi ấy đang mấp máy chờ đợi cô cho ăn. Cô không dám chạm vào, ngón tay co lại thật chặt.
Từ Nguyệt cổ vũ bên tai: "Đừng sợ, cũng giống Alpha thôi mà." nàng duỗi ngón tay cô ra: "Nhấn vào đây, giống như đang vê một viên trân châu vậy, xoay tròn một chút... ân, thử xem nào ~"
Theo bản năng, Tưởng Minh Tiêu tìm thấy viên kẹo mềm ấy, làm theo cách Từ Nguyệt dạy.
"Tiêu Tiêu, ân ~" Từ Nguyệt cảm nhận được sự vụng về của cô, giọng nói run rẩy hỏi khẽ: "Em chưa từng... tự mình thử qua sao?"
Tưởng Minh Tiêu sững sờ trong giây lát rồi lập tức hiểu ý nàng là gì. Cô khàn giọng đáp: "Chưa từng."
Từ Nguyệt ngước nhìn cô, lời nói mang theo ý cười: "Em thuần khiết thật đấy."
Tưởng Minh Tiêu mím môi không nói, không phải cô không muốn đáp lời mà vì toàn bộ tâm trí đều đã tập trung vào đầu ngón tay. Ngón giữa của cô chẳng biết từ lúc nào đã bị miệng cá nhỏ ngậm lấy, chậm rãi nuốt vào. Cô hoảng hốt không biết phải làm sao. Nơi đó mềm mại đến mức cô không dám dùng lực, sợ rằng chỉ cần một chút sơ sẩy sẽ làm tổn thương nàng.
Từ Nguyệt run rẩy trong lòng cô, tiếng r*n r* uyển chuyển vang lên: "Ân... ~"
Tưởng Minh Tiêu cảm nhận được sự rung động bên trong, cô càng thêm chuyên tâm.
"Tiêu Tiêu, em giỏi quá ~" Rõ ràng là lần đầu được dạy, nhưng khả năng thực hành của cô quá mạnh khiến Từ Nguyệt bắt đầu thấy tầm mắt mờ mịt vì hơi nước: "Ô ô... sao em học nhanh thế..."
Ngay khi nàng sắp không chịu nổi nữa thì ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân lẹt xẹt kèm theo một tràng ho khan kịch liệt.
"Khụ, khụ..."
Nghe thấy tiếng người, Tưởng Minh Tiêu giật mình ngồi bật dậy: "Là tổ mẫu!"
Mọi cảm xúc nồng cháy của Từ Nguyệt lập tức tan biến vì sợ hãi. Nàng biết vân tay của lão thái thái có thể mở bất kỳ cửa phòng nào. Nếu bà bắt gặp cảnh tượng này, liệu bà có tức đến mức ngất xỉu không?
"Chị trèo ra ngoài bằng ban công." Từ Nguyệt định tung chăn thì bị một bàn tay đè lại, ấn sâu vào trong nệm.
"Không kịp nữa rồi. Suỵt! Đừng lên tiếng." Tưởng Minh Tiêu áp sát tai nàng qua lớp chăn thì thầm: "Từ Nguyệt, lát nữa nếu thực sự không tránh được, chị hãy đẩy hết mọi chuyện lên đầu em. Nói là em ép buộc chị, nghe rõ chưa?"
"Không muốn!" Từ Nguyệt thò nửa đầu ra, ánh mắt kiên định: "Rõ ràng là chị bò giường em... Lão thái thái có phạt thì cứ phạt chị đi."
Tưởng Minh Tiêu vội vàng ấn nàng xuống, hạ thấp giọng: "Em là cháu gái ruột, bà sẽ không làm gì em cả. Nhưng chị... gia pháp Tưởng gia sẽ lấy đi nửa cái mạng của chị đấy."
Từ Nguyệt vẫn vùng vẫy trong chăn, giọng nói nghẹn lại truyền ra: "Không được, chị không thể để em gánh tội thay được."
Tiếng bước chân ngoài cửa dừng lại. Nắp che khóa vân tay vang lên một tiếng "tạch". Thân thể Tưởng Minh Tiêu căng cứng, tim nhảy vọt lên tận cổ họng. Năm giây sau, nắp che khóa vân tay lại đóng sập xuống. Sau đó, tiếng bước chân dần dần đi xa.
Từ Nguyệt thở hắt ra một hơi, chui ra khỏi chăn, đưa tay lau mồ hôi mỏng trên trán: "Hù chết chị rồi." nàng mềm nhũn nép vào lòng cô, cầm lấy cổ tay cô đặt lên ngực trái của mình: "Em sờ xem, tim chị đập nhanh lắm."
Nàng lầm bầm nũng nịu, nhưng bỗng cảm thấy cánh tay Tưởng Minh Tiêu buông lơi đầy mệt mỏi. Nàng ngẩng đầu hỏi khẽ: "Sao thế? Chẳng phải không bị phát hiện rồi sao? Em còn lo lắng gì nữa?"
Đáy mắt Tưởng Minh Tiêu hiện rõ vẻ ưu tư: "Tổ mẫu không vạch trần là vì muốn cho chúng ta cơ hội để sửa đổi."
Từ Nguyệt sao lại không hiểu? Trước khi đến Nguyên quốc, nàng đã điều tra kỹ về Tưởng gia. Lão thái thái là người phụ nữ một tay gây dựng cơ nghiệp, chắc chắn là một nhân vật tai thính mắt tinh. Nhưng nàng tính nghìn lần vạn lần cũng không tính được mình sẽ yêu Tưởng Minh Tiêu. Giờ đây thân phận mẹ kế lại trở thành vực thẳm ngăn cách tình cảm này.
Không, nàng không thể từ bỏ. Cho dù bà không đồng ý, nàng cũng sẽ không buông tay. Khoảnh khắc yêu cô, nàng đã không còn đường lui nữa rồi. Điều nàng cần làm bây giờ là khiến Tưởng Minh Tiêu nhìn rõ trái tim mình, không được trốn tránh nữa.
Từ Nguyệt ngước mặt lên, đôi mắt đỏ hoe: "Tưởng Minh Tiêu, em cũng cảm thấy chúng ta sai sao? Em muốn sửa đổi, muốn chấm dứt phải không?"
Lồng ngực Tưởng Minh Tiêu phập phồng, định nói gì đó rồi lại thôi. Không nhận được câu trả lời, làn sương mờ trong mắt Từ Nguyệt hóa thành những giọt lệ lăn dài. Nàng hỏi: "Em sợ hãi, đúng không?"
Cảm nhận được bả vai ướt đẫm, thấy nàng khóc, Tưởng Minh Tiêu lập tức luống cuống. Cô ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lưng trấn an: "Không phải... chị để em suy nghĩ thêm... xem tiếp theo chúng ta nên làm thế nào."
.............................................
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Minh Tiêu đã cố ý tránh giờ ăn sáng để đi ra ngoài, nào ngờ lão thái thái lại đang ở sảnh chính chờ cô.
Tưởng Minh Tiêu vội kéo cao cổ áo để che khuất dấu hôn trên xương quai xanh, cô lấy lại bình tĩnh rồi bước lên phía trước: "Tổ mẫu sớm!"
Gương mặt Tưởng lão thái thái không lộ vẻ gì bất thường, nhưng lời bà nói ra lại khiến Tưởng Minh Tiêu cảm thấy da đầu tê dại: "Minh Tiêu à, hôm qua Trịnh tiểu thư có gọi điện tới, mời con tham gia tiệc sinh nhật của cô ấy."
Tưởng Minh Tiêu hoàn toàn không có cảm xúc với Trịnh tiểu thư nên bản năng lên tiếng từ chối: "Tổ mẫu, hôm nay công ty có buổi gặp gỡ khách hàng quan trọng ạ."
"Việc công ty cứ tạm gác lại đã." Ngữ khí của Tưởng lão thái thái không cho phép khước từ: "Ta đã thay con nhận lời Trịnh tiểu thư rồi."
Đứa trẻ này một tay lão thái thái nuôi nấng, tính cách vốn dĩ rất giống bà; một khi đã nhận định điều gì, dù phía trước là ngõ cụt thì cũng sẽ đi đến cùng. Nhìn thấy tình hình cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, lão thái thái không khỏi nôn nóng phát hỏa, cổ họng trào lên vị tanh nồng rồi đột ngột đổ một trận ho kịch liệt.
Tưởng Minh Tiêu vội rót chén nước cho bà, bàn tay dán vào lưng bà không ngừng vuốt nhẹ để thuận khí. Tưởng lão thái thái uống một ngụm nước, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được. Bà dắt tay Tưởng Minh Tiêu, âu yếm vỗ về: "Hài tử, thân thể tổ mẫu sợ là không trụ được mấy năm nữa, con... con phải nhanh chóng đứng vững mới được."
Bà ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi quan sát cô từ đầu đến chân, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Tưởng Minh Tiêu: "Tưởng thị là tâm huyết cả đời của ta, con nhất định phải giữ cho vững."
"Ta biết con không thích Trịnh tiểu thư, thế nhưng hài tử à... có nhiều chuyện không thể cứ theo ý mình được. Con phải học cách chọn lọc, giữ lại những gì hữu dụng và vứt bỏ những thứ vô giá trị, hiểu không?"
Bà vỗ nhẹ lên tay cô: "Đi đi, coi như là vì ta, có được không?"
Tưởng Minh Tiêu lặng im trong giây lát, cuối cùng nản lòng cúi thấp đầu, khẽ đáp: "Vâng, con đi."
..........................................
Tiệc sinh nhật của Trịnh tiểu thư được tổ chức bao trọn khách sạn lớn nhất thành phố S. Để phô diễn cá tính, cô ta biến buổi tiệc thành một lễ hội hóa trang, yêu cầu mọi quan khách tham dự đều phải cải trang mới được vào sân.
Tưởng Minh Tiêu vốn ghét nhất loại tiệc tùng lòe loẹt này, nhưng vì đã lỡ hứa với tổ mẫu, cô đành phải miễn cưỡng phó ước. Vốn dĩ cô chẳng am hiểu gì về chuyện hóa trang, cũng may trợ lý Quý đã sớm tìm đến một chuyên gia tạo hình, giúp cô hóa thân thành một hiệp nữ cổ phong.
Trong bộ bạch y ôn nhu thanh khiết, mái tóc dài được dây lụa buộc cao, ánh mắt cô toát lên vẻ lạnh lùng sắc lẹm. Dáng vẻ côi tư diễm dật ấy hệt như một hiệp nữ vừa bước ra từ giang hồ của ngàn năm trước. Vừa đặt chân vào hội trường, Tưởng Minh Tiêu đã lập tức đốn tim hàng loạt Omega có mặt tại đó, khiến họ không nhịn được mà ôm ngực xuýt xoa.
Một Omega bên cạnh Trịnh tiểu thư huých nhẹ tay cô ta, hất cằm về hướng Tưởng Minh Tiêu: "Cô ấy tới rồi kìa."
Trịnh tiểu thư giả vờ e thẹn, nhưng nụ cười nơi khóe môi đã rạng rỡ như hoa nở. Cô ta mím môi, điều chỉnh lại biểu cảm rồi mới bước tới: "Minh Tiêu, cô tới rồi."
Tưởng Minh Tiêu trao quà, lịch sự nói một câu "Sinh nhật vui vẻ". Trịnh tiểu thư hào hứng muốn dẫn cô đi gặp gỡ người thân nhưng bị cô khéo léo từ chối. Vốn là người giỏi nhìn sắc mặt, thấy chân mày cô khẽ nhíu lại, Trịnh tiểu thư không kiên trì thêm mà giả vờ đi tiếp khách khác để dành cho cô chút không gian riêng tư, dù vậy ánh mắt vẫn bám sát cô không rời một khắc.
Tưởng Minh Tiêu cảm thấy buổi vũ hội này vừa ồn ào vừa nhạt nhẽo, cô một mình ngồi lặng lẽ ở góc khuất, gương mặt treo nụ cười giả tạo đầy vẻ đối phó. Suốt buổi, có rất nhiều Omega tới xin WeChat nhưng đều bị Trịnh tiểu thư khéo léo chặn lại; những ai không thể từ chối, Tưởng Minh Tiêu liền đưa số điện thoại của trợ lý Quý cho họ.
Ngồi đó, cô nhấp từng ngụm rượu vang, nhưng trong đầu chỉ toàn là gương mặt của Từ Nguyệt. Cô thậm chí còn vô thức làm một phép so sánh và cảm thấy những Omega trước mắt này sao mà tục khí, vô vị đến thế. Ý nghĩ ấy như một miếng bọt biển thấm nước chèn ép tâm trí khiến cô vô cùng dày vò, không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Cô đứng dậy, định tìm cớ cáo từ thì bất ngờ bị mấy Omega đeo mặt nạ kéo vào sàn nhảy, vây quanh cô bằng những điệu múa dán sát cơ thể. Tưởng Minh Tiêu cực kỳ phản cảm, không ngừng lùi bước. Cô càng lùi, đám Omega càng dấn tới, cố tình cọ xát vào người cô, nhất quyết không chạm được vào cơ thể cô thì không bỏ qua.
..........................................
Vừa bước vào hội trường trong tạo hình một nữ lang Gypsy quyến rũ, Từ Nguyệt đã nhìn thấy Tưởng Minh Tiêu đang bị một đám Omega vây chặt giữa sàn nhảy, lòng nàng không khỏi dâng lên niềm khó chịu.
Nàng đeo chiếc mặt nạ lông vũ lên, lắc lư vòng eo theo những vũ điệu hoang dã, chậm rãi tiến về phía Tưởng Minh Tiêu. Trong sàn nhảy, đa số các Alpha và Omega đều đeo mặt nạ nên không ai chú ý đến sự xuất hiện của nàng. Từ Nguyệt uyển chuyển đưa mình theo điệu nhạc, khéo léo đụng văng những Omega đang bám lấy Tưởng Minh Tiêu, ánh mắt toát lên vẻ đầy thách thức.
Hương chanh chín quen thuộc phả vào cánh mũi, Tưởng Minh Tiêu giật mình, kinh ngạc nhìn bóng hình yểu điệu trước mắt. Từ Nguyệt như một con cá nhỏ trượt đến bên cạnh cô, hai tay quàng lấy cổ Tưởng Minh Tiêu, dọc theo những đường cong cơ thể mà dán cọ đầy ám thị.
"Từ Nguyệt!" Tưởng Minh Tiêu nhận ra nàng, sống lưng khẽ lạnh đi: "Chị... gan chị cũng lớn quá rồi, sao dám tới tận đây?"
Từ Nguyệt khẽ nhếch môi đỏ, đôi mắt xinh đẹp thoáng qua tia giảo hoạt: "Tại sao chị lại không dám? Alpha của chị lén lút ra ngoài săn tìm cái lạ, chị phải tới bắt người về nhà chứ."
Dứt lời, nàng ném một quả bom khói xuống sàn. Lợi dụng làn khói đặc đang bùng lên, nàng nắm chặt cổ tay Tưởng Minh Tiêu, kéo cô rời khỏi hội trường. Vốn dĩ buổi vũ hội có sắp đặt các màn nổ bom khói để trợ hứng nên hành động của Từ Nguyệt không hề khiến ai nghi ngờ.
Mượn làn khói che mắt, Từ Nguyệt đưa Tưởng Minh Tiêu đến vườn treo trên tầng thượng của khách sạn, ép cô vào góc tường. Nàng nghiêng đầu nhìn quanh, xác định không có ai theo tới mới quay lại, dứt khoát hôn lên môi Tưởng Minh Tiêu.
Tưởng Minh Tiêu đè vai nàng đẩy ra, gương mặt hiện rõ vẻ giận dữ: "Chị chỉ thích tìm cảm giác k*ch th*ch thôi có phải không?"
Từ Nguyệt chậm rãi dán sát vào eo cô, đôi tay quàng qua thắt lưng siết chặt lấy: "Đúng thế, chị chỉ thích k*ch th*ch thôi."
Đúng lúc nàng đang nói, bên ngoài mơ hồ vang lên một loạt tiếng bước chân. Tưởng Minh Tiêu vội vàng bịt miệng nàng lại, nhấn nàng sâu vào lòng mình để che giấu. Từ Nguyệt khẽ hôn vào lòng bàn tay cô. Cảm giác tê dại truyền đến khiến giọng nói Tưởng Minh Tiêu run rẩy: "Chị... đừng có làm loạn."
Từ Nguyệt cúi người sát cánh môi cô, khẽ mổ một cái: "Tiêu Tiêu, giáo trình ngày hôm qua vẫn chưa học xong, hay là giờ chúng ta tiếp tục nhé?"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Nửa phần sau là bài học dán dán quan trọng nhất, thế mà Tiểu Tưởng lại biểu thị rằng mình không muốn học.
Ở đây có tiểu khả ái nào muốn đăng ký khóa học này không? Từ tỷ tỷ sẽ đích thân dạy kèm một đối một luôn nhé!