Nhặt Được Chị Đẹp Siêu Thả Thính

Chương 10

Hoắc Phàm Chân ngồi dưới gốc cây hòe trong vườn hoa, đầu ngón tay vô thức vân vê tờ báo, đôi mắt nhạt nhòa phủ một lớp sương mờ. Trên trang đầu của tờ báo là một mẩu tin tìm người lạc.

*Hoắc Thủy Tiên, nữ Omega, 28 tuổi, quốc tịch Nguyên quốc. Rời nhà vào ngày ** tháng ** năm *, đi chuyến bay *** đến Tô quốc, đến nay tung tích không rõ... Ai thấy thông báo này xin hãy sớm liên lạc với gia đình. Tiền thù lao cung cấp manh mối là 10 vạn, đưa người về nhà an toàn là 100 vạn.

Phàm Chân nhìn chằm chằm vào tờ báo, nàng khẽ chớp mắt, một giọt nước mắt tình cờ rơi đúng vào ba chữ "Hoắc Thủy Tiên".

Cái tên "Hoắc Thủy Tiên" này là do tổ mẫu đã đi ba bước một lạy đến chùa Lạc Vân cầu khấn mới có được trước khi nàng chào đời. Mẹ nàng vốn sức khỏe yếu, không thích hợp để mang thai, nhưng khi biết có sự hiện diện của nàng, bà đã bất chấp sự phản đối của bác sĩ để giữ con lại. Tổ mẫu vì gửi gắm hy vọng vào thần linh nên mới đặt tên nàng như vậy. Đến khi lớn lên đi học, nàng thường xuyên bị bạn bè trêu chọc vì cái tên có phần quê mùa, nàng liền khóc lóc đòi đổi tên. Khi đó, ba nàng mới tìm đại sư xin cho nàng cái tên Hoắc Phàm Chân để làm tên khai sinh.

Phàm Chân mất mẹ từ khi mới lọt lòng, ba nàng đã dành trọn vẹn tình yêu thương cho nàng, nâng niu nàng như báu vật, thậm chí vì nàng mà không đi bước nữa. Thế nhưng cuối cùng, ông lại không màng đến nguyện vọng của nàng, nhẫn tâm bán nàng cho một tên nhị thế tổ phá gia chi tử.

Phàm Chân thực sự cảm nhận được nỗi đau thấu tận tâm can. Nàng ngước mắt nhìn những bông tuyết đang chậm rãi rơi trên bầu trời, dường như chỉ có cách để cái lạnh xộc vào đôi mắt đang cay xè này mới có thể ngăn được dòng lệ trực trào.

Một lúc sau nàng mới bình tâm lại, từ từ cúi đầu nhìn vào tờ báo lần nữa. Thông thường, một thông báo tìm người sẽ ghi cả tên cũ lẫn tên hiện tại càng chi tiết càng tốt, nhưng mẩu tin này lại chỉ viết cái tên nàng ít khi dùng tới, ngay cả miêu tả về trang phục khi rời đi cũng rất mờ nhạt.

Phàm Chân thầm đoán, đây chắc hẳn là kế hoãn binh của Tưởng Minh Tiêu đối với ba nàng. Tưởng Minh Tiêu là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nàng, chuyến đào hôn lần này cũng do một tay Minh Tiêu lên kế hoạch, nếu không nàng chẳng thể nào thoát thân thuận lợi đến vậy. Trước khi đưa nàng lên máy bay, Minh Tiêu đã liên tục hứa rằng trong vòng ba tháng nhất định sẽ thuyết phục được ba nàng hủy bỏ hôn ước với Tống Lan.

Thế nhưng trong ba tháng này... nàng biết đi đâu về đâu?

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, Phàm Chân đưa tay ra hứng lấy, bông tuyết vừa chạm vào lòng bàn tay đã lập tức tan ra thành một vệt nước lạnh ngắt. Lòng bàn tay lạnh lẽo, nhưng cũng chẳng thấm thía gì so với sự giá băng trong lòng nàng. Phàm Chân chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này. Đất trời bao la, nàng không biết đâu mới là nơi mình có thể dung thân.

"Chân Chân..." Một giọng nói bỗng vang lên từ trên đỉnh đầu.

Phàm Chân hốt hoảng quay đầu lại, thấy dì Anh đang ôm một chiếc áo khoác dày đứng trước mặt mình.

"Tuyết rơi thế này mà còn ngồi ở ngoài, không sợ cảm lạnh sao?" Dì Anh vừa cằn nhằn vừa thương xót khoác chiếc áo lên vai Phàm Chân: "Mau vào nhà với dì, dì nấu canh gừng cho mà uống."

Phàm Chân khẽ cúi đầu để che đi vành mắt đỏ hoe: "dì ơi, cháu muốn ngồi nhìn tuyết thêm một lát nữa."

"Tuyết có gì mà nhìn?" Dì Anh nửa quỳ xuống trước mặt nàng, nhạy cảm nhận ra điều bất thường: "Chân Chân, sao cháu lại khóc?"

"Cháu... cháu không có..." Phàm Chân giơ tờ báo trong tay lên, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Tại tin tức trên báo... cảm động quá ạ..."

Ánh mắt dì Anh nhìn theo, vội lướt qua tờ báo rồi ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Phàm Chân: "Cái con bé này, cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội có chuyện gì cũng cứ thích giấu nhẹm trong lòng."

"Dì ơi..." Hoắc Phàm Chân từ trong túi lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, đặt vào tay bà Anh: "Chứng ho của dì mãi không khỏi, cháu có làm ít kẹo lê đường theo đơn thuốc của một ông thầy đông y ở Nguyên quốc, hiệu quả tốt lắm ạ... Đơn thuốc cháu đã chép lại cho chị Hoan rồi, sau này cháu không ở đây nữa, chị ấy sẽ làm cho dì..."

"Cái gì? Sao lại không ở đây?" Sắc mặt dì Anh lập tức thay đổi, bà vội vàng ngắt lời: "Cháu định đi đâu?"

Phàm Chân nghẹn ngào: "Cháu nghĩ kỹ rồi... cháu muốn về nhà..."

"Về nhà?" dì Anh lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Cháu chẳng bảo ở nhà không còn một người thân nào sao? Còn trở về làm gì nữa?"

"Cháu đã suy nghĩ rồi... dù thế nào cũng phải về thôi." Ánh mắt Phàm Chân càng lúc càng mờ mịt, giọng nói đượm vẻ cay đắng khôn nguôi: "Ngày mai cháu sẽ đến đồn cảnh sát... họ sẽ trục xuất cháu về lại Nguyên quốc."

Dì Anh cuống cuồng, lập tức nắm chặt lấy tay nàng: "Đại tiểu thư biết cháu muốn đi chưa? Cô ấy đồng ý rồi sao?"

Phàm Chân cụp mắt, dùng sức cắn chặt môi dưới: "Đại tiểu thư sẽ không để tâm đâu ạ."

Dì Anh vốn là người khôn khéo, bà thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đám tiểu thư nhà giàu kia bình thường đến Phó gia nhiều nhất cũng chỉ ăn bữa cơm trưa, vậy mà hôm nay ai nấy đều la hét đòi ở lại ăn tối, ăn xong vẫn cứ chết trân ở đó không chịu về. Nếu không phải vì tuyết rơi quá lớn sắp phủ kín đường, chắc bọn họ còn định đợi nhà bếp dọn cả bữa khuya. Người sáng suốt đều nhìn ra được, đám người đó rõ ràng là "ý không nằm ở lời".

Dì Anh vừa giận vừa thương, thấp giọng lẩm bẩm một mình: "Cái con bé Đại tiểu thư ngốc nghếch này, đồ tốt như vậy mà cũng không biết đường giấu đi..."

Phàm Chân nghe không rõ, sụt sịt mũi hỏi: "Dì ơi, dì vừa nói gì ạ?"

"Không có gì..." dì Anh kéo nàng đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai nàng: "Dì nói là, cháu đừng đi đâu cả, cứ yên tâm mà ở lại Phó gia."

Phàm Chân nép sát vào người dì Anh rồi bất chợt nhào vào lòng bà, giọng nói nghẹn lại nơi lồng ngực: "Dì đừng khuyên cháu nữa, cháu đã quyết định trở về rồi... Cháu biết dì đối xử với cháu rất tốt, hệt như bà nội của cháu vậy... dì thật lòng thương cháu, sau này... cháu nhất định sẽ báo đáp dì."

Vành mắt dì Anh bỗng chốc đỏ hoe, bà dùng sức ôm chặt lấy Phàm Chân, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về trên lưng nàng, trầm giọng nói: "Đừng nói ngốc nghếch thế, có dì ở đây, dì sẽ không để cháu đi đâu hết..."

...........................

Chẳng rõ có phải do trời lạnh nên cảm mạo hay không, nhưng lời dì Anh nói quả thực đã nghiệm đúng. Sáng sớm hôm sau, Phàm Chân đổ bệnh, cơn sốt cao khiến toàn thân nàng nóng rực, đầu óc mơ màng đến mức việc rời giường cũng trở nên khó khăn, nói gì đến chuyện đi đâu nữa.

Phàm Chân sinh bệnh, công việc dĩ nhiên rơi lại lên vai chị Hoan. Kể từ sau sự cố làm mất sách, chị Hoan đối với thư phòng đã có bóng ma tâm lý. Chị bưng ly cà phê mới pha, khẽ gõ cửa gỗ, tim đập thình thịch vì căng thẳng: "Đại tiểu thư..."

Phó Tư Ý đáp lại một tiếng. Chị Hoan cẩn thận tiến lại gần, đặt ly cà phê thơm nồng trước mặt cô. Phó Tư Ý ngẩng đầu khỏi đống văn kiện, thấy người đứng trước mặt là chị Hoan thì chân mày khẽ nhíu lại: "Sao lại là chị?"

Làm việc tại Phó gia hơn bốn năm, chị Hoan biết rõ Đại tiểu thư có tính tình lãnh đạm, khó chiều, nhưng cảm giác áp bách nặng nề như hôm nay thì là lần đầu chị thấy. Chị sợ đến mức nói năng lắp bắp: "Dạ... Phàm Chân bệnh rồi... Dì Anh bảo tôi làm thay..."

Vừa nghe thấy Phàm Chân "bị bệnh" chứ không phải "đã đi", trong lòng Phó Tư Ý bỗng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Thế nhưng chỉ một giây sau, gương mặt vừa giãn ra đã lập tức đóng băng, giọng nói cũng trở nên dồn dập: "Phàm Chân bị bệnh sao?"

Chị Hoan lén quan sát biểu cảm của cô: "Con bé... con bé phát sốt, nằm bẹp trên giường không dậy nổi ạ."

Bàn tay đang lật văn kiện của Phó Tư Ý khựng lại, cô nhanh chóng đóng sầm tập hồ sơ, đứng bật dậy bước ra ngoài: "Tôi đi xem chị ấy."

Chị Hoan kinh ngạc đến há hốc mồm: "Đại... Đại tiểu thư, cô định đi thăm Phàm Chân ư? Đi xuống dãy phòng dành cho người hầu ở tòa nhà phụ sao?"

Chị làm việc ở đây lâu như vậy, chưa bao giờ thấy Phó Tư Ý đặt chân đến phòng người hầu. Cô muốn tìm ai chỉ cần gọi điện nội bộ, người làm sẽ tự khắc đến lầu chính gặp cô. Chưa từng có ai có phúc phần khiến cô phải đích thân hạ mình đến đó, ngay cả quản gia Anh cũng chưa từng có biệt đãi này.

Phó Tư Ý quay đầu liếc chị: "Có vấn đề gì sao?"

"Dạ không, không có vấn đề gì ạ." Chị Hoan mất vài giây mới hoàn hồn, vội vàng chạy nhỏ bước đuổi theo.

Giữa lầu chính và tòa nhà phụ có một dãy hành lang dài uốn lượn. Phó Tư Ý sải bước thẳng tiến về dãy phòng người hầu. Đến góc rẽ, cô chạm mặt Phương Tụng Nhàn đang bưng một bó hoa tươi đi tới.

Vừa thấy cô, Phương Tụng Nhàn đã lên tiếng phàn nàn: "Phó Tư Ý, mình vừa vào cửa đã nghe tin Phàm Chân bệnh rồi, cậu chăm sóc chị ấy kiểu gì thế? Hôm qua còn khỏe mạnh cơ mà... Này, đừng có đi chứ! Nếu cậu không biết chăm sóc thì cứ giao người cho mình..."

Phó Tư Ý coi như không nghe thấy gì, xem cô bạn như không khí mà bước thẳng về phía trước. Đám người hầu đang bận rộn làm việc, thấy bóng dáng Phó Tư Ý từ xa đi tới thì kinh ngạc nhìn nhau, ai nấy đều thấy vẻ khó tin hiện rõ trên mặt đối phương.

Phó Tư Ý đứng lại, quay đầu hỏi chị Hoan: "Phòng Phàm Chân ở đâu?"

Chị Hoan run rẩy chỉ tay về phía căn phòng thứ ba: "Dạ... gian kia ạ..."

Phương Tụng Nhàn định lao tới trước, đúng lúc dì Anh từ phòng Phàm Chân bước ra, bà đưa tay chặn lại: "Tiểu thư Tụng Nhàn, cô đừng vào. Phàm Chân tuy là một Beta, nhưng dẫu sao con bé vẫn chưa kết hôn, cô vào lúc này không tiện đâu ạ."

Phương Tụng Nhàn sao chịu bỏ qua, cô nàng gạt tay dì Anh ra, rướn cổ nhìn vào trong: "Dì Anh, để cháu vào thăm tỷ tỷ đi, chỉ nhìn một chút thôi có được không? Kìa... dì đừng lôi cháu chứ... cháu muốn tặng hoa cho tỷ tỷ mà..."

Phó Tư Ý đưa tay giữ vai cô bạn, kéo Phương Tụng Nhàn ra xa cửa phòng vài mét, đôi mắt đào hoa ném cho cô nàng một cái nhìn cảnh cáo: "Không được làm loạn."

Sau đó, cô quay sang nhìn dì Anh, thấp giọng hỏi: "Phàm Chân thế nào rồi?"

Dì Anh khẽ thở dài: "Con bé phát sốt từ đêm qua, nhiệt độ đến giờ vẫn chưa hạ, không biết có trụ được không..."

Phương Tụng Nhàn nổi giận, giọng vọt cao lên: "Tại sao không đưa chị ấy đi bệnh viện?"

Dì Anh lộ vẻ khó xử: "Tiểu thư Tụng Nhàn, người làm chúng tôi bình thường nhức đầu sổ mũi thì uống vài viên thuốc, cố gắng chịu đựng một chút là khỏi. Huống hồ... Phàm Chân không có giấy tờ tùy thân, bệnh viện nào dám nhận chứ?"

Ngọn lửa giận của Phương Tụng Nhàn bị dội một gáo nước lạnh, cô lẩm bẩm: "Cứ tiếp tục thế này thì tỷ tỷ sao mà chịu nổi?"

Nghe câu nói ấy, hàng mi của Phó Tư Ý khẽ rung động. Cô chậm rãi ngước nhìn về phía căn phòng của Phàm Chân, qua những nét mặt xen lẫn lo âu, ánh mắt cô chất chứa những cảm xúc không rõ vị gì.

Bình Luận (0)
Comment