Tại Tô quốc, bầu không khí lễ Giáng Sinh hằng năm đang vô cùng đậm nét trên khắp các con phố. Chiếc Maserati màu đỏ chậm rãi lăn bánh vào khu phố thương mại sầm uất, rồi dừng lại trước cửa một tiệm tạo hình nhân vật hoạt hình.
Từ trên xe, một nữ Alpha bước xuống. Cô diện chiếc áo khoác len cashmere màu nâu cà phê, mái tóc dài để xõa tự nhiên trên đôi vai. Gương mặt trang điểm thanh nhã nhưng sắc môi lại đỏ rực trương dương, toát lên khí chất vừa thanh lãnh vừa kiêu ngạo.
Khi cô rảo bước xuyên qua những kệ hàng quý hiếm, mùi hương trầm nam tính đặc biệt tỏa ra từ người cô khiến không ít Omega xung quanh phải liên tục ngoái nhìn.
Cô đi thẳng tới quầy thu ngân, ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên mặt bàn kính: "Cô Lisa..."
"Ô, Tiểu Ý tới rồi sao?" Người phụ nữ trung niên hơi đậm người ngước nhìn khỏi máy tính tiền, trao lại giỏ trái cây đã chuẩn bị sẵn, nụ cười trên môi dần lan tỏa: "Này, đây là quà Giáng Sinh chuẩn bị cho Hạ tiểu thư. Cô ấy thích ăn mận tây, nên cô đã xếp đầy một tầng ở phía trên rồi đấy."
"Con cảm ơn."
Phó Tư Ý mỉm cười đón lấy giỏ trái cây. Ngay lúc đó, cô Lisa nhét vào tay cô một vật nhỏ nhắn, mềm mại.
Phó Tư Ý tò mò mở lòng bàn tay ra xem. Đó là một chiếc bao kim chỉ hình quả dâu tây.
Cô Lệ Tát cười hiền hậu: "Cái bao kim chỉ này tặng cho bạn gái cháu... Chắc chắn Hạ tiểu thư sẽ thích."
Nụ cười trên môi Phó Tư Ý nhạt đi, biểu cảm trở nên nghiêm túc: "Cô à, Hạ Dĩ Trình không phải bạn gái của cháu."
Cô Lisa sững sờ, trong lòng nảy ra hàng loạt câu hỏi nhưng lời định thốt ra lại nuốt ngược vào trong. Suy cho cùng, bà chỉ là chị gái của gia sư riêng nhà Phó Tư Ý, không hề có quan hệ huyết thống, những giới hạn cần thiết thì vẫn nên giữ gìn.
Trong lúc bà còn đang ngẩn ngơ, Phó Tư Ý đã đi ra đến cửa. Cô giơ chiếc bao kim chỉ trong tay lên vẫy nhẹ: "Bao kim chỉ rất đáng yêu, cháu sẽ tìm cho nó một chủ nhân thích hợp hơn."
"Ơ này, Tiểu Ý, trong bao kim chỉ đó..." Cô Lisa định gọi Phó Tư Ý lại để nói rằng bên trong lớp lót của chiếc túi có giấu một tấm bùa nhân duyên bà đã cầu cho cô.
Nhưng bất chợt, bên tai bà vang lên lời của vị thiền sư già: "Duyên phận đã định sẵn trong mệnh, hãy cứ tùy duyên mà làm tròn bản phận. Người cần gặp sớm muộn cũng sẽ gặp nhau, không cần phải cưỡng cầu."
Không cần... Cưỡng cầu.
Cô Lisa lặng lẽ cụp mắt. Chiếc bao kim chỉ ấy... rồi sẽ tìm thấy chủ nhân thực sự của nó.
...........................
Phó Tư Ý đẩy cửa kính bước ra, bên ngoài chẳng biết từ lúc nào tuyết đã bắt đầu rơi. Những bông tuyết bay tán loạn lọt vào cổ áo khiến cô khẽ rụt vai, vội khép chặt áo khoác rồi rảo bước tiến về phía xe.
Cô đặt giỏ trái cây lên ghế phụ rồi khởi động máy. Màn hình điều khiển bỗng phát ra tiếng "tích tích" cảnh báo cửa xe và cửa sổ phía bên phải chưa được đóng kín.
Phó Tư Ý xuống xe, vòng ra phía sau để đóng lại cửa bên phải. Ngay lúc quay đầu, ánh mắt cô vô tình lướt qua bên trong xe.
Ánh đèn đường đối diện hắt qua cửa sổ, chiếu những vệt sáng loang lổ xuống hàng ghế sau, mờ ảo hiện ra một bóng người.
Thần kinh Phó Tư Ý lập tức căng thẳng. Cô đứng khựng lại, bất động trong vài giây vì hoài nghi mình nhìn lầm, sau khi ổn định nhịp tim mới từ từ tiến lại gần để quan sát.
Qua khe hở của cửa sổ xe, Phó Tư Ý thấy cái bóng xám kia khẽ cử động, có người lẩn trốn xuống dưới chỗ để chân.
Trong xe... sao lại có người?
Hơi thở cô trì trệ, bàn tay siết chặt tay nắm cửa rồi bất ngờ giật mạnh.
Cái bóng xám bị kinh động liền đột ngột ngẩng đầu. Qua khe hở của lưng ghế dựa, Phó Tư Ý tình cờ chạm thẳng vào ánh mắt đối phương.
Đó là một đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu, lấp lánh tựa lưu ly ẩn dưới hàng mi dài đen nháy. Khi ánh sáng lướt qua, đôi mắt ấy như dao động những gợn sóng tinh khiết.
Rất đẹp!
"Cô là ai? Ở trong xe tôi làm gì?" Phó Tư Ý vừa hỏi vừa âm thầm quan sát.
Đó là một cô gái, nhưng không rõ giới tính thứ hai, nhìn vóc dáng có vẻ là một Omega. Nàng buộc tóc đuôi ngựa, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh xám bẩn thỉu. Trên mặt nàng chằng chịt những vết bẩn vệt đậm vệt nhạt, che lấp hoàn toàn làn da và diện mạo vốn có.
Cô gái không trả lời, chật vật chui ra khỏi chỗ trốn. Đôi mắt long lanh ngập nước ấy cứ thế sợ hãi nhìn cô.
Phó Tư Ý nhíu mày, âm thầm suy đoán ý đồ thực sự của đối phương. Mẹ cô – một Alpha – đang trong quá trình tranh cử Nghị trưởng, bất kỳ một biến động nhỏ nào cũng có thể bị đối thủ lợi dụng để chèn ép. Trong thời kỳ nhạy cảm này, sự xuất hiện đột ngột của một người lạ khiến cô đặc biệt cảnh giác.
Phó Tư Ý tỉnh táo lùi lại nửa bước để tạo khoảng cách an toàn, lạnh giọng ra lệnh: "Xuống xe!"
Cô gái run bắn người, vô thức nắm chặt lưng ghế, dường như không muốn rời đi.
Phó Tư Ý lãnh đạm lặp lại: "Xuống xe!"
Ánh mắt cô lạnh lẽo liếc qua như lưỡi dao sắc lẹm, mang theo áp lực nặng nề khiến người ta nghẹt thở.
Cô gái c*n m** d***, dưới cái nhìn sắc lạnh ấy, nàng từng chút một nhích về phía cửa xe, khó khăn giơ chân định bước xuống. Tuy nhiên, khi chân còn chưa chạm đất, dường như nhìn thấy điều gì đó, mặt nàng lập tức cắt không còn giọt máu. Theo phản xạ có điều kiện, nàng rụt chân lại, trốn ngược vào trong xe, nép sát vào cửa trái rồi cuống quýt cúi đầu cầu xin: "Cầu xin cô... đừng đuổi tôi xuống xe."
Phó Tư Ý đã mất kiên nhẫn, định trực tiếp kéo cô gái xuống thì bỗng nghe thấy tiếng huyên náo từ phố buôn bán vọng lại. Nàng quay đầu nhìn sang, thấy một đám đàn ông lực lưỡng mặc vest đen đang sục sạo khắp nơi, gặp ai cũng bắt lại để nhận dạng.
Có vẻ như chúng đang tìm người.
Ngay khoảnh khắc Phó Tư Ý quay đi, cô gái nhanh chóng hạ thấp người, nấp dưới ghế ngồi. Vì góc đứng khuất sau lưng, Phó Tư Ý không thấy được cảnh này. Đến khi đám người kia đi xa, cô quay lại thì cô gái đã đứng thẳng dậy, lo sợ nhìn mình.
Đôi mắt cô gái thanh thuần, ôn nhu, mang theo vẻ khiếp sợ đang cố kìm nén, trông hệt như một chú nai con bị lạc trong rừng sâu.
Trong lòng Phó Tư Ý dâng lên một cảm xúc khó tả. Trầm mặc một lát, ngữ khí của cô dịu xuống: "Được rồi, tôi đưa cô về nhà."
Cô đứng bên cửa xe, ngước mắt nhìn cô gái: "Nhà cô ở đâu?"
Cô gái rủ hàng mi dài, khẽ lắc đầu: "Tôi không có nhà."
Giữa chân mày Phó Tư Ý thoáng hiện vẻ nghi hoặc: "Vậy cô cũng phải có chỗ ở chứ?"
Nhắc đến chỗ ở, mắt cô gái lại ầng ậc nước: "Mấy ngày nay tôi đều ngủ ở... ở hành lang tàu điện ngầm..."
Hành lang tàu điện ngầm sao?
Phó Tư Ý dần nhận ra sự bất thường: "Cô là ai? Từ đâu tới đây?"
Hàng mi dài của cô gái đổ xuống hai bóng râm ảm đạm: "Tôi... tôi từ Nguyên quốc đến... Hộ chiếu và giấy tờ đều bị trộm mất, tiền cũng mất sạch... Tôi không có tiền ở khách sạn, cũng không có nơi nào để đi, chỉ có thể ngủ ở ga tàu..."
Nghe nàng nói đến từ Nguyên quốc, sự đề phòng trong mắt Phó Tư Ý dần tan biến, thay vào đó là một vẻ kinh ngạc khác. Theo lý thuyết, Nguyên quốc và Tô quốc cùng ngôn ngữ, giao tiếp không hề trở ngại, nếu mất tài sản có thể nhờ cảnh sát giúp đỡ, không đến mức phải lưu lạc đầu đường.
Trừ phi...
Phó Tư Ý nhìn cô gái với ánh mắt phức tạp: "Giấy tờ bị trộm, sao không đến đồn cảnh sát gần nhất báo mất? Cảnh sát sẽ cấp giấy xác nhận và bản sao hộ chiếu, cô vẫn có thể tự do đi lại mà."
"Tôi... tôi không thể gặp cảnh sát... Cha tôi..." Cô gái ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt sắc sảo đầy phòng bị của Phó Tư Ý liền vội vàng giải thích: "Tiểu thư, tôi không phải người xấu... Tôi chỉ là..."
"Cô mau xuống xe đi!" Phó Tư Ý đanh mặt lại, giọng nói lạnh như băng: "Đây là nhập cảnh phi pháp, tôi không giúp được cô. Xuống xe!"
"Tôi không phải... tôi có hộ chiếu và giấy tờ mà..." Cô gái cuối cùng không kìm được nữa mà bật khóc thành tiếng, giọng nói run rẩy: "Tôi đã ba ngày chưa được ăn cơm, ngay cả nước cũng không có uống... Tôi thực sự rất đói..."
Tiếng nức nở của cô gái lớn dần, nàng run cầm cập nắm lấy cánh tay Phó Tư Ý: "Tiểu thư, xin đừng đuổi tôi đi..."
Khuôn mặt cô gái bị nước mắt nhem nhuốc càng thêm chật vật, nhưng đôi đồng tử như chứa cả làn nước ấy lại lấp lánh ánh sáng, mang theo một sức mạnh khiến lòng người mềm yếu.
Phó Tư Ý cúi đầu nhìn đôi mắt long lanh và những đầu ngón tay đang bám chặt lấy cánh tay mình, nhàn nhạt nói: "Được rồi, buông tay ra trước đã. Tôi hứa sẽ để cô được ăn một bữa no."
Cô gái vội vàng buông tay, cung kính cúi người: "Cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều!"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Đây là câu chuyện về một nhãi con họ Phó – ban ngày ngạo kiều, ban đêm nũng nịu – đang cố gắng giả ngốc để dẫn dụ và lừa "chị đẹp" về tay mình.
Một bộ truyện siêu ngọt, siêu ngọt, siêu ngọt! Hy vọng mọi người sẽ yêu thích.