Nhập Diễn Quá Sâu - Tần Hoài Châu

Chương 50

Bùi Tư Độ bỗng nhiên nổi hứng muốn đi dạo quanh trường đại học cũ của Tang Nhứ, nằng nặc đòi cô dẫn đến ký túc xá ngày xưa. Không có thẻ sinh viên, hai người không vào được bên trong, chỉ đành ngồi ở ghế đá dưới sân ký túc xá hóng gió.

"Tầng 4, ban công thứ ba đếm từ trái sang, đó là phòng trước kia của em."

Bùi Tư Độ ngửa đầu nhìn lên. Ráng chiều đỏ rực pha lẫn chút se lạnh của hoàng hôn hắt lên sườn mặt nàng, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa chân thực. Tang Nhứ chăm chú ngắm nhìn nàng, gương mặt này quả thực quá mức mê người, nhìn bao lâu cũng không biết chán.

"Hồi đại học, em có nhiều bạn không?"

Bùi Tư Độ hỏi xong liền quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Tang Nhứ. Tang Nhứ giật mình lảng tránh: "Bây giờ em cũng chẳng có mấy bạn bè, hồi đại học lại càng ít nói hơn. Chẳng ai chơi với em cả, ngoại trừ Phong Cảnh."

"Ai bảo em không có bạn? Ngoài Phong Cảnh ra, còn Tống Doãn Duệ, Vệ Hàm Hàm còn gì, chẳng phải đều là những người bạn tốt của em sao?" Bùi Tư Độ tự ngửi thấy mùi giấm chua loét trên người mình, nhưng cũng chẳng ngại để Tang Nhứ ngửi thấy.

Hồi mới bắt đầu theo đuổi Tang Nhứ, cô đối với nàng lạnh lùng như băng đá, nhưng quay lưng lại thì cười nói vui vẻ với đám đồng nghiệp trong văn phòng. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, nàng lại tự hỏi rốt cuộc mình đã đắc tội gì với cô nhóc này.

"Họ là người tốt, đều rất chiếu cố em, nên ở chung khá thoải mái. Nhưng gọi là bạn thân thì chưa tới mức đó."

Đồng nghiệp trong công ty, chỉ có thể dừng lại ở quan hệ đồng nghiệp. Tang Nhứ không có quan hệ tư giao với họ. Ngày nghỉ tuyệt đối sẽ không rủ nhau đi dạo phố ăn cơm, dù Vệ Hàm Hàm năm lần bảy lượt mời mọc, cô cũng chẳng muốn xã giao.

Bùi Tư Độ đưa ra lời bình sắc bén: "Em mắc chứng sợ xã hội."

Giới trẻ bây giờ giống như Tang Nhứ không hiếm, trong công ty nàng có cả đống. Ngoài công việc ra thì chỉ thích ru rú một mình, không yêu đương cũng lười kết bạn.

Bùi Tư Độ thì ngược lại hoàn toàn. Từ nhỏ nàng đã hiểu rõ việc xử lý tốt các mối quan hệ xã hội giúp ích rất nhiều cho cuộc sống. Ví dụ như trong gia đình, bố mẹ nàng luôn coi nàng là một người bạn bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.

Bùi Tư Nhiên tuy bị bố mẹ quản thúc chặt chẽ, nhưng từ bé đã dạn dĩ, thích thể hiện bản thân. Hồi tốt nghiệp cấp ba, Bùi Tư Độ đưa em gái đi du lịch phía Bắc, con bé bắt taxi mà có thể "chém gió" với tài xế đến mức đi nhầm cả đường.

Cho nên Bùi Tư Độ từng không thể lý giải nổi những người mắc chứng sợ xã hội. Giao tiếp giữa người với người đơn giản như vậy, là một phần tất yếu của cuộc sống, cớ sao lại phải dùng đến hai chữ "sợ hãi"?

Nhưng theo thời gian, trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn, gặp gỡ đủ loại người, vị trí đứng cao hơn đòi hỏi nàng phải thấu hiểu người khác, nàng mới dần nhận ra đây là một hiện tượng phổ biến bình thường.

Tang Nhứ lại phủ nhận: "Em cũng bình thường thôi, chỉ đơn thuần cảm thấy không cần thiết phải giao thiệp với quá nhiều người."

Phàm là những đối tượng cần thiết phải giao tiếp, Tang Nhứ chưa bao giờ e ngại. Chơi script murder, dù là ghép với người lạ, Tang Nhứ vẫn có thể phối hợp ăn ý.

Nhưng cô chán ghét việc phải xã giao khách sáo với những người không quan trọng, không đổi lại được giá trị tương đương, chỉ lãng phí thời gian quý báu của cuộc đời.

Đi làm rồi, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn nên Tang Nhứ cũng khoan dung hơn, thỉnh thoảng còn có thể qua loa lấy lệ vài câu. Chứ hồi đi học thì khác, nửa phút cô cũng không nỡ lãng phí, xa lánh mọi cuộc giao lưu vô nghĩa, nên nhiều người bảo cô lập dị.

Tang Nhứ khinh thường việc giải thích. Chỉ biết rằng nếu cô buông thả bản thân một chút, có thể sẽ bị mắc kẹt mãi mãi ở cái vùng quê nghèo nàn tại Vân Thành. Kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời rập khuôn tẻ nhạt.

Bốn năm đại học, vì giành học bổng, vì nuôi sống bản thân, tích cóp đủ tiền, đến ngủ còn chẳng đủ giấc, nói gì đến chuyện xã giao kết bạn.

Mãi đến khi tốt nghiệp, xác định mình có thể trụ lại ở Hoài Thành, tìm được công việc lý tưởng, Tang Nhứ mới dám thở phào nhẹ nhõm, dừng chân nghỉ ngơi một chút.

"Làm gia sư cho Tư Nhiên, con bé và bố mẹ con bé đều là đối tượng em cần phải giao thiệp. Còn chị là người không liên quan, chỉ làm lãng phí thời gian của em, cho nên em mới không thèm để ý tới chị sao?" Bùi Tư Độ bắt đầu so đo tính toán, càng nghĩ càng thấy ấm ức.

"Chị chắc hẳn từ nhỏ đến lớn đều có rất nhiều người vây quanh, ai cũng thích chị đúng không?" Không nhớ đây là lần thứ mấy Bùi Tư Độ nhắc chuyện cũ, Tang Nhứ nói ra kết luận mà cô đã sớm nhận định.

"Chưa chắc đâu. Cũng có những đối thủ cạnh tranh không ưa chị. Hồi đi học có người tung tin đồn chị yêu sớm, gian lận thi cử, nói nhà chị đút lót thầy cô hiệu trưởng, nên danh tiếng của chị ở trường cũng bình thường thôi. Đi làm rồi thì bị đồn là dùng 'quy tắc ngầm', bị người ta bàn tán, thậm chí còn bị chơi xấu sau lưng nữa."

Bùi Tư Độ kể lại những chuyện này với giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc, đối lập hoàn toàn với ánh mắt kinh ngạc của Tang Nhứ. Nàng cười nhạo: "Em tưởng sống làm vạn người mê dễ lắm chắc?"

Tang Nhứ nghe xong mà lòng chua xót: "Sao ai cũng phải gặp mấy kẻ đáng ghét thế nhỉ?"

Hoàn hảo như Bùi Tư Độ mà cũng có người không vừa mắt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính vì nàng quá hoàn hảo nên mới không nhận được sự yêu thích trọn vẹn từ tất cả mọi người.

Tang Nhứ tự giễu thầm nghĩ: Giá mà Bùi Tư Độ có nhan sắc bình thường, à không, xấu xí một chút thì tốt biết mấy.

Như vậy dù là yêu đương hay ký hợp đồng bao nuôi, Tang Nhứ đều sẽ cảm thấy mình chịu thiệt thòi, là một người thành thật không chiếm được bao nhiêu tiện nghi. Cho dù bị đồng tiền của nàng làm mờ mắt, bị bao nuôi, thì số tiền kiếm được cũng coi như là tiền "bán mình" vất vả.

Ít nhất không giống như hiện tại, mỗi lần "bắt nạt" Bùi Tư Độ xong đều hoài nghi có phải kiếp trước mình đã tích đại đức hay không.

Nghĩ đến đây, Tang Nhứ tự đảo mắt trong lòng. Cái giả thuyết này đúng là nhảm nhí. Bùi Tư Độ mà xấu xí thì tỷ lệ cô bị rung động càng thấp, khi đó đối phương chẳng phải sẽ biến thành mấy lão sếp dầu mỡ quấy rối t*nh d*c cấp dưới sao?

Ai thèm ký hợp đồng với nàng chứ, Tang Nhứ đã sớm chuồn mất dạng rồi.

Chính vì quá đẹp, nên mới khiến người ta phạm sai lầm, mới dám si tâm vọng tưởng.

"Tuy rằng hơi phiền phức, nhưng chung quy cũng chỉ xuất phát từ lòng ghen ghét đố kỵ hoặc xung đột lợi ích. Chị không đáng để tâm, chỉ cần làm tốt việc của mình, giải quyết rắc rối là được."

Bùi Tư Độ làm ra vẻ mệt mỏi, tựa đầu vào vai Tang Nhứ. "Nhưng em thì khác. Em với chị hoàn toàn không có mâu thuẫn lợi ích, thế mà lại tỏ thái độ với chị, đương nhiên là chị không thể chấp nhận được rồi."

Sinh viên qua lại tấp nập, có những cặp đôi nắm tay tản bộ nhàn nhã, cũng có những người bước chân vội vã lo việc riêng. Vì ở khu vực ký túc xá nên thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng quẹt thẻ ra vào cổng kêu tít tít đều đều.

Bị Bùi Tư Độ dựa dẫm giữa chốn đông người thế này, Tang Nhứ vô cớ cảm thấy xấu hổ, dù hành động này chẳng có gì là quá phận.

Hồi học đại học, cô thường xuyên đi làm thêm về muộn, nhìn thấy khắp nơi trong trường là những cặp đôi đang âu yếm nhau. Cô từng nghĩ thầm, sau này dù có yêu đương, cô cũng tuyệt đối không làm mấy chuyện mất mặt xấu hổ này ở sân trường.

Kết quả thì sao? Mới đến đây được vài tiếng đã tự vả mặt đôm đốp.

Vừa nãy trong rừng cây, cô còn đè Bùi Tư Độ ra vừa hôn vừa cắn, đến lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện trên cây có camera giám sát. Cô - một người đã tốt nghiệp, và Bùi Tư Độ - một người da mặt vốn dày, đều chẳng thèm để ý, bình tĩnh liếc nhìn cái camera một cái rồi bỏ đi.

Bây giờ Bùi Tư Độ dựa vào vai cô, cô hoàn toàn không nỡ đẩy ra, ngược lại trong sự xấu hổ còn nhen nhóm chút hưởng thụ. Những việc thời đại học chưa kịp làm, giờ tốt nghiệp rồi quay lại trải nghiệm cũng không tệ.

May mắn là Bùi Tư Độ bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, hôm nay lại ăn mặc theo phong cách trẻ trung năng động để đến trường. Cho nên khi hai người ở bên nhau, người khác nhìn vào dù nghĩ là tình nhân hay bạn thân cũng được, ít nhất sẽ không có ai chỉ trỏ nói cô bị phú bà bao nuôi.

Đến lúc này mà Tang Nhứ vẫn còn lo lắng cho chút tôn nghiêm ít ỏi của mình.

Cô nhẹ giọng đáp: "Sao lại không mâu thuẫn? Em cũng ghen tị với chị mà."

Bùi Tư Độ ngẩng đầu lên, hứng thú dạt dào hỏi: "Ghen tị chị cái gì?"

"Xinh đẹp, mà còn không phải xinh đẹp bình thường, đẹp đến mức bức người. Chỉ số thông minh cao, năng lực giỏi, lại còn nhiều tiền." Tang Nhứ nói những lời này với khẩu hình nhỏ nhất có thể, nghe qua cứ như đang lầm bầm cho có lệ.

Chỉ có cô tự biết, cô đang cố che giấu cảm xúc thật của mình.

Những điều này giấu sâu tận đáy lòng, khó lòng mở miệng, Tang Nhứ từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ nói cho Bùi Tư Độ nghe. Nhưng dưới ánh hoàng hôn lãng đãng, khi đàn chim mỏi cánh bay về rừng, cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến lòng người yếu mềm, Tang Nhứ lại thành thật thổ lộ tất cả.

Có lẽ là vì cô rất muốn thẳng thắn với Bùi Tư Độ một chút, cô cảm thấy mình luôn thiếu đi sự chân thành.

Lại có lẽ vì Bùi Tư Độ không hề có chút gánh nặng của người lớn tuổi hay cấp trên, có thể tự nhiên kể cho cô nghe những chuyện tồi tệ mình từng gặp phải, khiến cô vừa đau lòng vừa cảm động không thôi.

Cho nên cô đã nói.

Nhưng thứ Tang Nhứ kháng cự không phải là sự ghen tị, mà chỉ là không muốn bị sự hoàn hảo của người kia làm chói mắt, nên chọn cách lảng tránh mà thôi.

Bùi Tư Độ cứ ngỡ cô đang nói đùa. Cái miệng của Tang tiểu thư hoặc là chọc người ta tức chết, hoặc là ngọt như mía lùi khiến người ta đỡ không nổi. "Cảm ơn em đã khen, chị rất hưởng thụ đấy. Đêm nay chắc chị không nỡ bắt em tăng ca đâu."

Tang Nhứ cười một cái, vẻ mặt như thực hiện được gian kế: "Cảm ơn Bùi tổng, mục đích đã đạt thành."

Bùi Tư Độ nhéo nhẹ vào cánh tay cô, sủng nịch mắng yêu: "Đồ xấu xa."

Tang Nhứ bị cái "ái xưng" này làm cho da đầu tê dại, không thể tiếp thu nổi, vội đứng dậy cúi đầu nhìn nàng: "Cho nên là, Bùi tổng , đừng lôi chuyện cũ ra nữa. Em không có tỏ thái độ với chị, lúc đó em đối với ai cũng như vậy cả thôi. Chúng ta về được chưa?"

Bùi Tư Độ trừng mắt nhìn cô, đứng dậy đi về phía bãi đỗ xe: "Lúc đó làm sao biết được em đối với ai cũng vậy, còn tưởng em thực sự ghét chị, cứ tò mò mãi không biết mình đắc tội em chỗ nào."

Tang Nhứ thở dài, nói ra lời thật lòng: "Biết trước 5 năm sau sẽ thua trong tay Bùi tổng, phải dựa vào chị để kiếm cơm, thì lúc đó em chắc chắn sẽ tươi cười đón chào rồi."

Bùi Tư Độ giả vờ cảm khái lắc đầu: "Được rồi, em thực dụng quá đấy."

Tang Nhứ cười hì hì.

Nghe Bùi Tư Độ tổng kết: "Cũng may là em đã bị chị cảm hóa, sau này sẽ không bao giờ đối xử lạnh nhạt với chị như thế nữa đúng không?"

Nụ cười trên môi Tang Nhứ khựng lại, rồi từ từ tắt ngấm. Cô không biết phải trả lời thế nào.

Bàn tay đang được ủ ấm bỗng trở nên lạnh toát, máu chảy ngược về tim, kích khởi sự rùng mình ớn lạnh. Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy chán ghét chính bản thân mình.

Tang Nhứ và Bùi Tư Độ mải mê trò chuyện đến quên cả thời gian. Hoàng hôn giờ đây đã chìm xuống một nửa, đèn đường bắt đầu sáng lên.

Ánh sáng nơi chân trời không còn rõ rệt, ánh đèn đường lại quá mờ nhạt.

Linh hồn Tang Nhứ ẩn nấp trong bóng tối, lén lút kiễng chân, rình rập thời cơ để nuốt chửng sự dối trá mà cô đã dày công tô vẽ.

Các nàng đang nghiêm túc yêu đương, khó khăn lắm mới giải quyết xong chuyện quá khứ. Đợi đến khi người ta bắt đầu vẽ ra tương lai, cô lại chẳng dám đáp lại lấy một lời.

Bởi vì cô là một kẻ ích kỷ đến mức không muốn trao cho người khác một tương lai.

5 năm trước vì chút lòng tự tôn rẻ tiền, vì sợ sự tự ti bị phát hiện, cô đã vô lễ với một Bùi Tư Độ đầy thiện chí.

5 năm sau, vẫn vì lý do tương tự, dù đã trót yêu Bùi Tư Độ, dù Bùi Tư Độ hoàn toàn không bận tâm đến khuyết điểm của cô, cô vẫn muốn phụ lòng người ta.

Kẻ như cô đáng ghét biết bao.

Không cần thời gian chứng minh khuyết điểm của cô, ngay hiện tại cô đã thấy mình không xứng với tình cảm của Bùi Tư Độ.

Không cần người khác chỉ trích, lương tâm Tang Nhứ hiếm khi bất an đến thế.

Sự im lặng của Tang Nhứ kéo theo sự trầm mặc của Bùi Tư Độ. Nhưng nàng không nói gì, nhịp bước chân vẫn giữ nguyên tần suất như ban nãy.

Không thể vì tuyết tan, hoa nở liễu xanh mà lầm tưởng rằng nhiệt độ sẽ không bao giờ giảm xuống nữa.

Lên xe, thần thái Bùi Tư Độ vẫn tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là không vui: "Em muốn ăn gì?"

Tâm trạng Tang Nhứ xuống dốc, dù bụng đói cồn cào nhưng miệng lại chẳng muốn ăn gì: "Thật sự không tăng ca sao? Bùi tổng."

"Đổi cách xưng hô đi. 'Bùi tổng' với 'Tang tiểu thư' nghe xa cách quá, sao chúng ta cứ phải gọi nhau như vậy?"

Tang Nhứ nhìn con đường phía trước: "Chỉ là xưng hô thôi mà, gọi gì chẳng giống nhau."

Bùi Tư Độ cười một cái: "Vậy chị gọi em là 'Lải Nhải' nhé?"

Sắc mặt Tang Nhứ lập tức khó coi, cô quay mặt đi thật nhanh để không bị Bùi Tư Độ phát hiện: "Khó nghe chết đi được."

Lái xe cần tập trung, Bùi Tư Độ không để ý hết biểu cảm của cô, tưởng cô đang thẹn thùng: "Nhưng chị càng không muốn gọi em là Tang Tang. Ai cũng gọi thế rồi, chị không muốn giống người khác."

"Cứ gọi là Tang Nhứ đi." Tang Nhứ rầu rĩ đáp, đột nhiên nhớ ra: "Chị lưu tên em trong danh bạ là A Vũ mà, gọi cái đó cũng được." Lần trước cô đã ép Bùi Tư Độ xóa mấy chữ "lòng dạ hiểm độc" đi rồi.

Nghe đến "A Vũ", Bùi Tư Độ bật cười: "Vậy em muốn gọi chị là gì? Trừ Bùi tổng ra. Em cũng không chịu gọi là "tỷ tỷ", chẳng lẽ cứ gọi cả họ lẫn tên? Quá nghiêm túc."

Tang Nhứ nhắm mắt lại, thầm than vãn trong lòng: Yêu đương đúng là phiền phức. Cái tên Bùi Tư Độ hay như thế mà lại không được gọi cả họ lẫn tên sao?

Gọi kiểu khác thì nghe kỳ cục lắm. Tư Độ? Nghe cứ như cố tình làm thân vậy.

"Bùi tổng, tha cho em đi." Tang Nhứ lộ vẻ khó xử xin tha.

Bùi Tư Độ thấy vậy cũng không tiếp tục làm khó. Nàng chỉ muốn đánh lạc hướng, để Tang Nhứ không chìm đắm vào cảm xúc tiêu cực ban nãy nữa.

Dù cô đang suy nghĩ điều gì đi chăng nữa.

Bình Luận (0)
Comment