Nhập Diễn Quá Sâu - Tần Hoài Châu

Chương 48

Sáng hôm qua, Bùi Tư Độ đã dậy sớm làm bữa sáng. Theo quy tắc Tang Nhứ tự đặt ra cho mình, hôm nay đến phiên cô.

Thế nên, cô "việc nhân đức không nhường ai" mà dậy thật sớm, lục lọi trong tủ lạnh tìm kiếm nguyên liệu. Trứng gà ốp la, thịt xông khói áp chảo, tôm nõn xào đậu bắp, ăn kèm với bánh mì nướng phô mai.

Ngày thường ăn một mình, Tang Nhứ lười bày vẽ. Nhưng hai người thì lại khác.

Bày biện đồ ăn đẹp mắt ra bàn, Tang Nhứ bưng đến trước mặt Bùi Tư Độ – người vừa trang điểm xong, khách sáo nói: "Mời chị dùng bữa."

Nhìn bữa sáng phong phú trước mắt, Bùi Tư Độ mỉm cười thỏa mãn: "Cảm ơn em."

Từ lúc tỉnh dậy nhìn thấy mặt Tang Nhứ, nàng đã không ngăn được cảm giác thẹn thùng, dù không biểu lộ ra mặt nhưng lời nói lại ít hơn hẳn ngày thường. Sau câu cảm ơn, nàng lặng lẽ thưởng thức bữa sáng do chính tay Tang Nhứ chuẩn bị.

Tuy Tang Nhứ từng làm bánh quy và bánh kem cho nàng, nhưng đây là lần đầu tiên cô nấu một bữa sáng hoàn chỉnh, lại còn ngay trong chính căn bếp của nàng.

Trong lòng Bùi Tư Độ như được ủ một ngọn lửa ấm áp. Nàng cảm thấy tài nấu nướng của Tang Nhứ thực sự không tồi, có thể biến những nguyên liệu quen thuộc đến phát ngán này thành hương vị hấp dẫn đến thế.

"Đầu gối em đỡ nhiều rồi." Tang Nhứ tìm đề tài trò chuyện, "Hôm nay đi lại không còn đau nữa, thuốc chị mua tốt thật đấy."

Bùi Tư Độ chỉ cười. Vốn định khoe khoang là do thủ pháp bôi thuốc của mình tốt, nhưng nhớ lại chuyện tối qua, nàng lại thấy xấu hổ không dám tranh công.

Tang Nhứ lẳng lặng dùng bữa, khẩu vị có vẻ rất tốt, thái độ bình tĩnh hơn nàng nhiều.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo len cổ lọ bên trong, khoác ngoài là chiếc áo gió màu xanh đen, tôn lên chiếc cổ thon dài và khí chất nội liễm. Cơn buồn ngủ buổi sớm còn vương lại trong ánh mắt lười biếng, mơ màng tựa như hồ nước phủ sương.

Tang tiểu thư lúc này trông thật văn nhã, sạch sẽ, lại phảng phất chút u buồn.

Giống hệt như Tang Nhứ của 5 năm trước, mang đậm hơi thở học sinh nhưng lại khác biệt hoàn toàn với đám đông tầm thường.

Thế nhưng, tối hôm qua, người l*t s*ch quần áo nàng không chừa lại mảnh vải nào, làm chuyện phóng túng hoang đường cũng chính là cô. Ngoại trừ bước cuối cùng chưa thật sự tiến hành, Tang Nhứ quả thật không hề bạc đãi bản thân chút nào.

Bùi Tư Độ tối qua dùng bao nhiêu lời lẽ trêu chọc cô, thì cô dùng bấy nhiêu phần nhiệt tình để đáp lễ lại.

Sau đó, Tang Nhứ còn chằm chằm nhìn vào n** t* m*t nhất của nàng, khàn giọng nhận xét: "Chị nói không đúng, chỗ này đâu có xấu."

Bùi Tư Độ không thể chịu nổi vẻ mặt nghiêm túc khi nói chuyện "người lớn" của Tang Nhứ, vội lấy tay che mắt mình lại: "Em đừng nói nữa."

"Chị không tin lời em sao? Chính chị cũng chưa từng ngắm kỹ nó bao giờ đúng không?" Tang Nhứ dường như giả vờ ngây ngô, càng thấy nàng thẹn thùng lại càng to gan, còn làm bộ suy tư nghiêm túc: "Hay là em chụp lại cho chị xem nhé?"

Bùi Tư Độ thực sự bị sự táo bạo của cô dọa sợ, vội vàng kéo người đang vùi g*** h** ch*n mình lên, hoảng hốt gọi tên "Tang Nhứ" mấy lần.

Nhận ra nàng đang căng thẳng tột độ, Tang Nhứ mềm lòng, ôm nàng vào lòng vỗ về trấn an một hồi.

Khi Bùi Tư Độ không mảnh vải che thân nằm trong lòng mình, Tang Nhứ tuy không nhân lúc cháy nhà mà hôi của, nhưng lại đưa ra một đề nghị đầy "thiện chí": "Lần trước em không mặc quần áo, chị đã ôm em ngủ cả đêm. Đêm nay em cũng muốn như vậy."

Cô đặc biệt coi trọng cái gọi là "có qua có lại".

Bùi Tư Độ dịu giọng giảng giải: "Lần trước là do em ngủ say quá, chị không nỡ đánh thức nên mới để em ngủ luôn. Giờ em bắt chị không mặc gì, lỡ chị bị cảm lạnh thì sao?"

Cuối tháng Mười trời đã trở lạnh, ngủ khỏa thân đúng là có chút mạo hiểm.

Nhưng mục đích từ chối của Bùi Tư Độ lại đơn thuần là sợ bị Tang Nhứ bắt nạt.

"Vậy thì đêm nay khỏi ngủ nữa."

Tang Nhứ "hiểu chuyện" nghe xong liền thỏa hiệp: "Thôi được rồi."

Sáng sớm dậy, cô chủ động làm bữa sáng, tặng cho Bùi Tư Độ một nụ hôn chào buổi sáng sau khi nàng rửa mặt xong, hoàn thành xuất sắc vai trò một cô bạn gái tiêu chuẩn.

Sương mù buổi sớm dần tan, tầm nhìn trở nên thoáng đãng. Bùi Tư Độ lái xe, còn Tang Nhứ nghịch điện thoại.

Trong nhóm chat nhỏ của bộ phận, Vệ Hàm Hàm nhắn: "Điều ước đầu tiên khi thức dậy: Cầu mong hôm nay không bị đại ma đầu hành hạ."

Mọi người lập tức hưởng ứng, gửi một loạt icon cầu nguyện, thắp hương khấn vái.

Tang Nhứ cũng góp vui bằng một icon "chắp tay trước ngực".

Liếc nhìn "đại ma đầu" bên cạnh, người ta đang đeo kính râm, tao nhã xoay vô lăng, chẳng hay biết gì về "oán khí" của nhân viên.

Mùi nước hoa thoang thoảng truyền đến chóp mũi, tim Tang Nhứ lại đập thình thịch.

Kiểu đi làm của Tang Nhứ là sáng sớm tinh mơ chen chúc trên tàu điện ngầm cùng bao người trẻ tuổi khác, có chỗ đứng rộng rãi thì lướt điện thoại, có ghế ngồi thì tranh thủ ngủ bù.

Còn kiểu ngồi trên ghế da êm ái, thong dong ngắm nhìn dòng người tấp nập bên ngoài cửa sổ, đó là cuộc sống của những người như Bùi Tư Độ.

Bùi Tư Độ nhận một cuộc điện thoại, bắn một tràng tiếng Anh lưu loát với đầy rẫy thuật ngữ chuyên ngành. Tang Nhứ nghe hiểu, nhưng tự biết mình không thể nói đến trình độ đó. Cô học tiếng Anh câm, thi cử điểm số có thể đẹp, nhưng lên đại học mới biết phát âm của mình tệ đến mức nào.

Không ai có thể hiểu được cảm giác của cô lúc này, ngay cả Phong Cảnh cũng không.

Một người cách xa cô vạn dặm về đẳng cấp, tối qua lại cùng cô ôm nhau ngủ, sáng nay lại đưa cô đi làm.

Tang Nhứ dự tính sau khi hết hạn hợp đồng sẽ xin nghỉ việc. Cô cũng chưa chắc sẽ tiếp tục làm ở tiệm "Mười bảy tầng", có lẽ sẽ nghỉ ngơi hoàn toàn một thời gian.

Cô không muốn làm cấp dưới của Bùi Tư Độ nữa.

Hôm nay thời gian dư dả, để an toàn, Bùi Tư Độ không đưa cô đến thẳng công ty.

Tang Nhứ xuống xe ở địa điểm chỉ định, ghé vào tiệm cà phê lấy đồ uống đã đặt trước, thuận tay mua giúp Vệ Hàm Hàm một ly.

Còn Bùi Tư Độ, đã có trợ lý pha cà phê cho nàng, không cần cô lo.

Có lẽ tối qua cô quá sung, dọa Bùi Tư Độ sợ, nên sáng nay nàng an phận hơn hẳn, không dám bạo gan như đêm qua, chuyện gì cũng dám nói cho cô nghe.

Bước vào thang máy, Tang Nhứ bất chợt cúi xuống ngửi tay áo mình, nghi ngờ nước hoa của Bùi Tư Độ vương lại trên người. Nhất thời cô thấy căng thẳng, lỡ bị ai đó ngửi thấy và đoán ra thì sao? Cô làm gì có tiền dùng loại nước hoa đắt tiền này.

Ra khỏi thang máy, cô cố tình đứng bên cửa sổ hành lang hóng gió một lúc, đảm bảo trên người bay hết mùi lạ mới dám vào văn phòng.

Trong đầu lại hiện lên những hình ảnh tối qua.

Một Bùi Tư Độ mắt phượng như tơ đầy quyến rũ, một Bùi Tư Độ ngửa đầu th* d*c khi hôn môi, một Bùi Tư Độ bắt đầu xin tha khi bị cô hôn khắp nửa thân trên, và một Bùi Tư Độ e lệ che giấu khi bị cô lột bỏ món đồ cuối cùng...

Tang Nhứ trở về chỗ ngồi mà đứng ngồi không yên. Trước đây gặp tình huống này, cô đều không khách khí đổ hết trách nhiệm lên đầu Bùi Tư Độ. Nhưng hôm nay cô rốt cuộc cũng công bằng một lần, chẳng trách được "hồng nhan họa thủy", bản thân cô vốn dĩ cũng rất háo sắc.

Tối qua nếu không phải Bùi Tư Độ căng thẳng đến mức run rẩy, và cảm xúc của Tang Nhứ chưa lên đến đỉnh điểm, thì có lẽ cô đã làm tới cùng rồi.

Ý nghĩ này nếu để Bùi Tư Độ biết được, dù nàng có to gan đến đâu chắc cũng sẽ từ chối thẳng thừng.

Tang Nhứ nghĩ đến mức lưng toát mồ hôi, cảm giác nhớp nháp khó chịu, vội vàng xua đuổi tà niệm ra khỏi đầu.

Bùi Tư Độ rốt cuộc cũng chịu làm người tốt, thông qua kế hoạch của họ, còn hào phóng khao cả phòng trà chiều để khích lệ.

Vệ Hàm Hàm tay trái cầm dương chi cam lộ, tay phải cầm bánh Tiramisu, hớn hở nói: "Ân huệ nhỏ này cũng thơm thật đấy."

Áp lực công việc giảm bớt, tâm trạng Tang Nhứ cũng khá hơn, trêu chọc cô nàng: "Sáng nay ai còn mắng người ta là ma đầu thế nhỉ?"

"Đó là tôi của buổi sáng, không liên quan gì đến tôi của hiện tại." Vệ Hàm Hàm lý sự cùn một cách hùng hồn.

Vì vết thương ở đầu gối không còn nghiêm trọng, Tang Nhứ tự mình bôi thuốc. Vệ Hàm Hàm lại ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, càng khẳng định suy đoán hôm qua của mình là đúng.

Tiệm "Mười Bảy Tầng" sau triển lãm đã đặt mua vài kịch bản mới. Dù kịch bản chưa về đến tiệm nhưng quảng cáo đã rất vang dội, vòng bạn bè của Phong Cảnh ngập tràn video tuyên truyền.

Tang Nhứ bình thường không giúp đăng mấy cái này, WeChat của cô chẳng có mấy bạn bè, đăng lên cũng vô dụng. Nhưng lần này mấy kịch bản đó thực sự rất hay, đáng để quảng bá, nên cô cũng đăng video, kèm dòng chú thích "Tiệm của bạn tôi".

Tống Doãn Duệ hào hứng đề xuất trong văn phòng: "Lần sau team building chúng ta đi chơi script murder đi. Chơi kịch bản đông người ấy, nếu không đủ chỗ thì chia làm hai team."

Việc này cũng không khó, chơi script murder cũng không đắt, nhưng một nửa người trong văn phòng hoàn toàn chưa tiếp xúc bao giờ nên hứng thú không cao.

Tống Doãn Duệ nói một hồi chợt nhớ ra: "Mùa thu này chúng ta có một đợt team building đấy. Để lúc nào rảnh anh đi nghe ngóng xem sếp định cho đi đâu."

Mọi người xua tay thở dài, tỏ vẻ không hứng thú. Đi team building thà được nghỉ ở nhà còn sướng hơn.

Tang Nhứ chống cằm suy tư, không biết liệu mình có còn ở lại đến lúc đó không.

Đột nhiên nhớ ra, muốn nghỉ việc phải nộp đơn trước một tháng. Ngày 8 tháng sau hết hạn hợp đồng với Bùi Tư Độ, chưa chắc cô đã đi ngay được.

Những việc này cần phải tính toán kỹ. Khi cô nói sơ qua ý định với Phong Cảnh, cậu ấy hỏi: "Thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?"

Hỏi cứ như thể Tang Nhứ đang thần trí không minh mẫn vậy. Cô không vui, cũng chẳng muốn giải thích nhiều với Phong Cảnh.

Phong Cảnh nhận ra điều đó, bèn nói: "Vô điều kiện ủng hộ mọi quyết định của bà chủ Tang."

Tan làm, Bùi Tư Độ đưa cô cùng chiếc vali hành lý về nhà. Tang Nhứ đã đặt sẵn đồ ăn ngoài, về đến nơi tắm rửa sạch sẽ, vừa ăn cơm hộp vừa cày phim, sướng như tiên. Cái thú vui này, người quý thời gian như vàng ngọc như Bùi Tư Độ sao có thể lĩnh ngộ được.

"Cuối tháng Ngu Miên phải đi công tác xa, tối nay gọi chị qua nhà cô ấy ăn cơm." Lúc chờ đèn đỏ, Bùi Tư Độ nhìn điện thoại rồi nói với Tang Nhứ.

Tang Nhứ: "Đi đi."

Bùi Tư Độ mím môi cười khẽ, giọng điệu mang theo chút bất đắc dĩ: "Nhưng lỡ Ngu Đồng cũng ở đó thì sao?"

"Ở thì ở, đằng nào chị cũng đâu có để ý đến hắn."

Tang Nhứ thầm nghĩ: Cho dù chị có để ý đến hắn cũng chẳng sao, đằng nào đầu tháng sau tôi cũng đi rồi.

Bùi Tư Độ nghe xong lại rất cao hứng. Nếu không phải đang lái xe, nàng suýt nữa đã ôm chầm lấy Tang Nhứ mà hôn một cái: "Em thật thông minh."

Tang Nhứ rốt cuộc cũng có lòng tin vào nàng.

Điều đó chứng tỏ cô cũng dần có niềm tin vào tình cảm của hai người.

"Ngày mai phải cùng chị đến Đại học Hoài, em còn nhớ chứ?"

"Nhớ mà. Em đã rào trước với Tống Doãn Duệ theo lời chị rồi, anh ta không hỏi kỹ đâu." Lấy lý do đi gặp khách hàng, dù Tống Doãn Duệ có phát hiện cô làm việc riêng cũng sẽ không so đo. Phương án đã thông qua, công việc sắp tới khá nhàn rỗi, anh ta sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

Trước khi Tang Nhứ xuống xe, Bùi Tư Độ chứng nào tật nấy hỏi: "Đêm nay không ngủ cùng chị, em có nhớ chị không?"

"Nhớ." Tang Nhứ phối hợp đưa ra đáp án chính xác như sách giáo khoa.

Thực tế là, hai người ngủ chung có cái vui của hai người, nhưng một mình cũng có cái sướng của một mình. Tang Nhứ thảnh thơi nằm vắt chéo chân trên giường, hát vang bài ca tự do cho không gian độc lập của mình.

Chỉ tiếc là, sau khi ngủ say, một giấc mộng xuân lại quấy nhiễu sự bình yên của cô.

Cô nhớ lại lần đầu tiên mơ giấc mơ kiểu này, còn đặc biệt khoanh tròn ngày đó lại, hôm sau tự nghi ngờ bản thân quá xấu xa khi mơ thấy Bùi Tư Độ trong bộ dạng đó. Giờ thì cô đã có quyền lên tiếng rồi: Bùi Tư Độ "hàng thật" còn quyến rũ và thú vị hơn cả trong mơ gấp vạn lần.

Hôm sau, Bùi Tư Độ đưa Tang Nhứ xuất hiện trước mặt Bùi Tư Nhiên. Tang Nhứ tình cờ mặc đúng bộ đồ hôm ngồi sau xe máy, khiến ký ức của Bùi Tư Nhiên lập tức trùng khớp.

Hóa ra "đồng nghiệp" mà chị gái nhắc đến chính là cô giáo Tang. Chuyện này cũng lạ quá, sao không nói thẳng ra là cô ấy luôn đi.

Hôm nay hai người còn cùng nhau đến trường, rốt cuộc là tình huống gì đây?

Ngày thường nhìn hai người quan hệ có vẻ rất lạnh nhạt cơ mà. Ngoại trừ lần chị gái đến xem họ chơi script murder, sau đó nói có việc cần bàn với Tang Nhứ. Bùi Tư Nhiên vẫn ngây thơ tưởng là bàn công việc, còn đồng cảm với Tang Nhứ rất lâu. Nhưng sự thật là...?

Cô bé không kìm được mà suy diễn lung tung, nhưng lại không dám nghĩ quá sâu xa.

Rốt cuộc chuyện này quá bất thường. Hôm đó trên xe máy, hai người họ ôm nhau chặt thế kia mà.

Tang Nhứ hoàn toàn không biết Bùi Tư Nhiên đã nhìn thấy cảnh cô và Bùi Tư Độ trên xe máy, còn nghiêm trang nói dối: "Lâu rồi không về trường, hôm nay náo nhiệt quá, nên tôi cùng Bùi tổng ghé qua xem chút."

Bùi Tư Nhiên gật đầu cười hì hì đầy ngây ngô, lập tức bị Bùi Tư Độ lườm cho một cái sắc lẹm.

Bình Luận (0)
Comment