: Kẻ Truy Sát Tên Hề [1]
ẦM—!
Thân hình Kyle bị ném mạnh vào bức tường, một bàn tay cứng như thép siết chặt lấy cổ anh, nhấc bổng cả cơ thể lên khỏi mặt đất.
"Hực!"
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến Kyle không kịp trở tay. Đến khi định thần lại, anh chỉ thấy một đôi mắt đen nhánh, lạnh lẽo đến thấu xương đang nhìn thẳng vào mình. Qua cơn giãy giụa tuyệt vọng, Kyle cố gắng rặn ra từng chữ:
"S-Seth...?"
Anh hoàn toàn sửng sốt, không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Chỉ một giây trước, anh còn đang quan sát một kẻ khả nghi khác, vậy mà ngay khoảnh khắc sau, Seth đã lao đến tóm cổ anh. Những suy nghĩ trong đầu Kyle xoáy loạn như một cơn bão.
'Chuyện gì thế này? Tại sao anh ấy lại làm vậy? Thật vô lý... Tại sao? Chẳng lẽ...?'
Tâm trí anh bất chợt dội lại những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh từng nhìn thấy. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khiến đồng tử Kyle co rút lại. Anh không do dự nữa. Vượt qua sự bối rối, anh lập tức cố gắng kích hoạt các nút năng lượng của mình, hy vọng có thể đông cứng thời gian xung quanh.
Thế nhưng, một thực tại kinh hoàng ập đến: Không một nút năng lượng nào phản hồi.
'Làm sao có thể như vậy được?!'
Kyle còn chưa kịp thốt lên sự bàng hoàng thì bàn tay đang siết cổ anh lại càng siết chặt hơn. Seth lạnh lùng kéo anh ra rồi lại đập mạnh vào tường một lần nữa.
ẦM!
"Ách...!"
Một tiếng rên đau đớn bật ra từ cuống họng khi toàn bộ không khí trong phổi bị ép sạch ra ngoài. Trong cơn choáng váng, Kyle vẫn trừng mắt nhìn Seth. Anh vẫn không thể thông suốt, tại sao các nút năng lượng lại vô dụng? Và rốt cuộc Seth đang bị cái quái gì vậy?
Đọc chương mới nhất ở mọt truyện.
"Anh đang làm cái quái gì thế hả!?"
May thay, cứu viện đã đến. Kyle thoáng thấy một lọn tóc vàng rực rỡ xuất hiện phía sau Seth. Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, anh nhận ra vẻ kinh ngạc tột độ trên khuôn mặt của Clara và Zoey. Thế nhưng, dù họ đã có mặt, sự chú ý của Seth vẫn chỉ dán chặt vào Kyle, không hề xao nhãng.
"Ra đây đi..."
Như thể đối với Seth, thế giới này chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất. Mọi thứ khác xung quanh đều chỉ là những tiếng tạp âm vô nghĩa.
Nhưng Seth đang nói gì vậy? "Ra đây"?
"Này!"
Một bàn tay dứt khoát nắm lấy vai Seth, kéo mạnh anh về phía sau.
"Anh điên rồi sao!?"
Giọng của Zoey lại vang lên, lần này phẫn nộ hơn khi cô trừng mắt nhìn Seth. Clara đứng cách đó không xa, quan sát toàn bộ tình hình với ánh mắt sâu thẳm. Trong một thoáng, cô trông có vẻ do dự, nhưng sự do dự ấy nhanh chóng tan biến. Những xúc tu đen ngòm bắt đầu trồi lên, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể cô.
Seth hoàn toàn phớt lờ tất cả. Anh chẳng mảy may quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh. Mục tiêu duy nhất của anh là Kyle.
"Ngươi vẫn nhất quyết không chịu lộ diện sao?"
Bàn tay Seth lại siết chặt, tay kia sẵn sàng đập Kyle vào tường thêm lần nữa. Nhưng trước khi anh kịp ra tay, một bóng người đã xuất hiện ngay trước mặt, cử động nhanh đến mức không tưởng.
"...."
"...."
Hai bên khựng lại, ánh mắt Clara khóa chặt lấy Seth. Không khí giữa họ căng thẳng đến mức tưởng chừng chỉ cần một mồi lửa là sẽ bùng nổ. Khoảnh khắc ấy dường như kéo dài vô tận, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Chưa đầy một giây sau, Clara đã xuất hiện phía sau lưng Seth, một lưỡi dao sắc lạnh đã kề sát cổ anh. Tốc độ của cô nhanh đến mức khiến Kyle lầm tưởng rằng Seth không kịp phản ứng. Thế nhưng, nhìn Seth lúc này, cổ họng Kyle lại thắt lại. Vì một lý do nào đó... Seth thực sự chẳng hề quan tâm đến lưỡi dao kia, ánh mắt anh vẫn đóng đinh vào Kyle.
"A-anh..."
"Tôi không hiểu đang có chuyện gì, nhưng anh phải buông Kyle ra ngay lập tức." Giọng Clara lạnh lùng. "Tôi sẽ giữ phép lịch sự vì những gì anh đã từng làm cho tôi. Nhưng nếu anh còn tiếp tục, đừng trách tôi dùng biện pháp mạnh."
Lưỡi dao ấn sâu hơn vào da thịt Seth. Vậy mà anh vẫn bất động, buộc Clara phải tăng thêm áp lực. Một đường chỉ đỏ mỏng manh xuất hiện, máu bắt đầu chậm rãi chảy xuống cổ anh.
Tách—!
Dù bị đe dọa tính mạng, dù máu đang rơi, Seth vẫn không hề dao động. Anh nhìn Kyle trân trân, như thể đang nhìn vào chính hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt ấy. Giữa đống hỗn loạn với tiếng thét, tiếng va chạm và tiếng cười điên dại, không gian quanh bốn người họ dường như bị cô lập hoàn toàn.
Cuối cùng, bàn tay Seth cũng nới lỏng.
Bịch!
Anh buông Kyle ra.
"Khụ! Khụ...! Khụ!"
Kyle đổ gục xuống đất, ho dữ dội, hai tay ôm chặt lấy cổ họng để cố gắng hít thở. Đầu óc anh quay cuồng, cổ họng bỏng rát như lửa đốt. Dù vậy, anh vẫn cố giữ mắt nhìn theo Seth, ép bản thân phải tỉnh táo. Anh vẫn đang cố tìm lời giải cho hành động của đối phương.
"T-tại sao? Tại sao anh lại làm vậy...?"
Nhưng lúc này, sự chú ý của Seth đã không còn đặt trên người Kyle nữa. Anh đang nhìn về một hướng khác. Không phải Clara, cũng chẳng phải Zoey. Đó là một nơi hoàn toàn khác.
Khi Kyle nhìn theo hướng đó, hơi thở của anh bỗng chốc ngừng hẳn. Zoey cũng chết lặng, thậm chí lưỡi dao trên tay Clara cũng run rẩy, dường như toàn bộ dưỡng khí trong phổi họ đã bị cướp mất.
Từ phía xa, một bóng dáng đang đứng đó. Một sự tồn tại mà không cần cử động cũng đủ khiến người ta phải khiếp sợ. Ánh mắt nó khóa chặt lấy họ, mang theo một áp lực nghiền nát đè nặng lên cơ thể. Cảm giác như có một thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của thế giới này đang nhìn xuyên thấu da thịt, xương cốt của họ. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy, bản năng gào thét khiến họ đông cứng tại chỗ.
Không chỉ có họ, vạn vật xung quanh sinh vật đó dường như cũng đóng băng.
Leng keng~ Leng keng~
Một tiếng chuông khẽ vang lên trong không khí theo làn gió thoảng. Và ngay sau đó, tiếng cười điên dại đột ngột im bặt.
Mọi thứ dừng lại. Cả con người lẫn những sinh vật dị thường đều không ai dám nhúc nhích. Đây là lần đầu tiên tên Hề ngừng cười. Không ai biết điều gì sắp xảy đến.
Hàng loạt suy nghĩ lướt qua tâm trí mọi người: 'Nó ngừng cười rồi. Có nên tấn công không? Nó kiệt sức rồi sao? Có nên dùng nút năng lượng không? Liệu có an toàn không?'...
'Không, chưa phải lúc. Quan sát đã. Tại sao nó lại ngừng cười?'
'Bình tĩnh. Phải giữ bình tĩnh!'
Giữa vô vàn ánh mắt nghi ngại và đánh giá, tên Hề cuối cùng cũng bắt đầu cử động.
Bước.
Thế giới trở nên căng thẳng tột độ. Nút năng lượng của nhiều chiến binh bắt đầu cuộn trào, sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất. Nhưng điều khiến nỗi sợ hãi dâng cao hơn cả là tên Hề vẫn tiếp tục tiến bước.
Bước. Bước—
Nó dường như đã xác định được mục tiêu của mình. Những kẻ nằm trên đường đi của nó tự động né sang một bên như một phản xạ tự nhiên của cơ thể. Với mỗi bước chân của tên Hề, trái tim của những kẻ chứng kiến lại đập mạnh hơn, mỗi nhịp đập như một búa tạ giáng vào tâm trí.
Một bước. Hai bước. Ba bước.
Nó đang đi đâu? Nó định làm gì?
Mọi ánh mắt dõi theo hướng đi của tên Hề, và cuối cùng, họ thấy nó đang nhìn về phía một đôi mắt vô hồn cùng một vết thương đang chảy máu trên cổ.
".....!"
".....!!"
Nhiều người biến sắc khi nhận ra bóng dáng đang đối mặt với tên Hề. Làm sao họ có thể quên được?
Hắn chính là...!
"K-kẻ phản bội!"
Sự kinh ngạc bao trùm lấy tất cả, nhưng nó nhanh chóng chuyển thành nỗi bàng hoàng tột độ khi tên Hề dừng lại ngay trước mặt kẻ bị gọi là phản bội kia.
Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi âm thanh vụt tắt, hơi thở ngưng trệ, tim dường như ngừng đập. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai bóng hình đang đối diện nhau:
Hiện thân của sự điên loạn - Tên Hề.
...Và kẻ mang danh phản bội - Seth.
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
(Seth trong chương này vẫn là song trùng nhé các bạn)