Lần đầu tiên Ngôn Phỉ gặp mặt Thịnh Tích là vào năm hắn mười tuổi, hắn nắm tay ông nội, ngửa đầu nhìn Thịnh Tích đang ngồi trên xa lăn, hắn cảm thấy anh thật là xinh đẹp.
Lúc đó, ông nội bảo hắn gọi Thịnh Tích là “anh dâu”, nhưng hắn không gọi, tên anh trai kia của hắn hoàn toàn không xứng với Thịnh Tích.
Thịnh Tích tốt đẹp như vậy, Ngôn Phỉ chưa bao giờ biết trên thế giới này sẽ có người tốt đẹp đến vậy, Thịnh Tích giống như tia nắng đầu tiên của bình minh, chiếu thẳng vào trái tim hắn.
Khi đó ông nội ngại ngùng cười với Thịnh Tích, nói đứa bé còn nhỏ nên không hiểu chuyện.
Thịnh Tích nói không sao, sau đó đưa tay xoa đầu hắn, mỉm cười dịu dàng.
Ánh mắt hắn chợt đờ đẫn, bất giác cọ nhẹ má trong lòng bàn tay Thịnh Tích, đây là hành động làm nũng mà ngay cả trước mặt mẹ hắn hắn cũng chưa từng làm, khiến ông nội đứng bên cạnh vô cùng kinh ngạc.
Tuy hai chân Thịnh Tích bị thương, chỉ có thể ngồi trên xe lăn, nhưng anh giống như một thiên thần bị gãy cánh, trên người mang theo một cảm giác mong manh khó tả, thoạt nhìn có thể dễ dàng tan vỡ, nhưng cũng mang vẻ ngoan cường đến mức không gì có thể đánh gục anh.
Ngôn Phỉ không khỏi cẩn thận tiếp cận Thịnh Tích từng chút một, mang theo niềm khao khát hướng tới, Thịnh Tích cũng không khiến hắn thấy thất vọng, tính cách của Thịnh Tích cũng tốt đẹp giống như trong tưởng tượng của hắn, Thịnh Tích dịu dàng chấp nhận sự tồn tại của hắn, đối xử với hắn rất tốt, chỉ có điều sự tốt đẹp ấy giống như cách đối xử với một người em trai.
Thời điểm hắn còn ở trong nước, chỉ cần có thời gian sẽ chạy đến Lan cung, thế nhưng thời gian hắn tiếp xúc với Thịnh Tích càng lâu, hắn lại càng thấy không cam lòng, tại sao cùng là con của nhà họ Ngôn, dựa vào đâu anh của hắn chỉ sinh ra trước hắn vài năm lại có thể dễ dàng có được người tốt đẹp như Thịnh Tích?
Nhưng Ngôn Phong lại không biết đủ, thậm chí còn ghét bỏ đôi chân bị thương của Thịnh Tích, còn có những người thân của hắn, họ cũng không thích Thịnh Tích, thậm chí cho rằng Thịnh Tích không xứng với Ngôn Phong.
Mỗi khi hắn nghe thấy bọn họ bôi nhọ Thịnh Tích, đều giận dữ không thôi, nhưng đồng thời trong lòng lại không khỏi có chút vui vẻ, nếu như bọn họ không biết trân trọng, vậy thì sự tốt đẹp của Thịnh Tích sẽ chỉ dành cho một mình hắn biết là đủ.
Lớn lên, vài lần ở trên bàn ăn hắn đã nghe thấy ông nội đề nghị Ngôn Phong và Thịnh Tích nhanh chóng kết hôn, tuy rằng mỗi lần Ngôn Phong đều từ chối, nhưng hắn vẫn không nhịn được bắt đầu nơm nớp lo sợ, mỗi ngày đều sống với cảm giác kinh hồn bạt vía, trong lòng hắn thầm bực bội, tại sao hắn không thể lớn nhanh hơn, trưởng thành nhanh hơn.
Hắn không thể để Ngôn Phong và Thịnh Tích kết hôn, cũng không thể để Thịnh Tích trở thành anh dâu của hắn, nếu không đó sẽ trở thành cơn ác mộng và nguồn đau khổ của cả cuộc đời hắn.
Hắn kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng cũng đợi được một cơ hội, anh trai thân yêu của hắn làm lớn bụng một người phụ nữ, Ngôn Phong vốn muốn lừa dối mọi người, muốn bí mật phá cái thai trong người phụ nữ kia đi.
Đương nhiên hắn sẽ không cho phép Ngôn Phong làm như vậy, hắn âm thầm nghĩ biện pháp truyền tin tức này cho ông nội, sau đó lại cố ý dùng chuyện của Thịnh Tích k*ch th*ch Ngôn Phong, quả nhiên Ngôn Phong bị hắn chọc giận như dự đoán, trước mặt ông nội hắn trở nên điên cuồng từ chối việc kết hôn với Thịnh Tích, kiên quyết muốn kết hôn với người phụ nữ kia.
Ầm ĩ vài ngày, rốt cuộc thì ông nội cũng luyến tiếc đứa cháu đích tôn trong bụng người phụ nữ kia, cuối cùng cũng thỏa hiệp dưới sự khóc lóc làm ầm ĩ của Ngôn Phong và người phụ nữ kia.
Khi ông nội quyết định hủy bỏ hôn ước giữa Thịnh Tích và Ngôn Phong, Ngôn Phỉ không khỏi nở nụ cười.
Ngôn Phong không thể trách hắn, ai bảo rõ ràng Ngôn Phong dễ dàng có được báu vật mà hắn khao khát nhiều năm, nhưng lại không biết quý trọng, vậy cũng không thể trách hắn cướp đi báu vật từ tay của hắn ta.
Hắn sợ Ngôn Phong đổi ý, vào thời điểm hủy bỏ hôn ước, hắn chủ động đề nghị thay Ngôn Phong đưa ông nội đến Lan cung, Ngôn Phong đương nhiên vui mừng, lập tức không thể chờ đợi chạy mất. Trước giờ hắn ta không phải loại người thích gánh vác trách nhiệm, Ngôn Phỉ muốn giúp hắn ta giải quyết hậu quả, hắn ta đương nhiên vui vẻ.
Ngôn Phỉ không khỏi cười khẽ, thật ra Ngôn Phong vẫn chưa kịp nhìn kỹ Thịnh Tích sau khi trưởng thành, nếu như hắn ta nhìn thấy Thịnh Tích, hắn ta sẽ phát hiện Thịnh Tích tốt hơn người phụ nữ kia của hắn ta rất nhiều, chỉ là hắn ta đã không còn cơ hội để phát hiện ra.
Lúc Thịnh Tích biết việc hủy bỏ hôn ước, tuy rằng anh tỏ ra rất bình thản, nhưng trên khuôn mặt anh nhìn qua có chút đau lòng, Ngôn Phỉ nhìn thấy, trái tim hắn cũng đau theo Thịnh Tích, nhưng hắn vẫn nhịn đau giúp họ hủy hôn.
Nếu Thịnh Tích gả cho Ngôn Phong, đó mới là cơn ác mộng của Thịnh Tích, hắn hiểu rõ người anh trai đó nhất, biết rõ Ngôn Phong không phải người chồng tốt, nên hắn không thể trơ mắt đứng nhìn Thịnh Tích rơi vào hố lửa, chỉ có thể dằn lại đau đớn.
Hắn vốn tưởng rằng sau khi hủy bỏ hôn ước, quan hệ của Ngôn Phong và Thịnh Tích có thể cắt đứt sạch sẽ, lại không nghĩ tới Ngôn Phong ly hôn, điều càng khiến hắn không tưởng tượng nổi chính là ông nội lại muốn ghép đôi cho Thịnh Tích và Ngôn Phong.
Khi biết tin tức, hắn thấy như sấm sét giữa trời quang, hận người nhà của mình đối xử ích kỷ với Thịnh Tích, cũng hận bản thân mình bất lực, càng hận việc nhiều năm trôi qua như vậy, dù không có sự tồn tại của Ngôn Phong, Thịnh Tích vẫn chỉ coi hắn như một người em trai, trong ánh mắt nhìn hắn chưa từng xen lẫn chút tình yêu nào.
Tất cả những điều này đều khiến hắn không thể chấp nhận được, vậy nên hắn hoang mang sợ hãi chạy ra ngoài, tạm thời không dám nhìn vào đôi mắt của Thịnh Tích.
May mắn thay, hắn lấy lại bình tĩnh rất nhanh, sau khi nghĩ ra biện pháp đối phó, hắn đạt thành thỏa thuận với Thịnh Sầm, hắn lên kế sách đổi đối tượng kết hôn của Thịnh Tích thành hắn, hắn muốn cưới Thịnh Tích về nhà.
Nhiều năm qua Ngôn Phong vẫn bất tài ngu ngốc, hắn muốn nắm được nhược điểm của Ngôn Phông thật sự quá dễ dàng, Ngôn Phong căn bản không phải là đối thủ của hắn, nên hắn dễ dàng đánh bại Ngôn Phong đến mức không còn khả năng phản kháng.
Hắn thuận lợi trở thành chủ nhân của nhà họ Ngôn, nắm giữ quyền lực của nhà họ Ngôn trong tay, hắn cũng thuận lợi cưới Thịnh Tích về, sau này trong nhà họ Ngôn không còn một ai có thể coi thường Thịnh Tích, cũng không còn một ai dám ghép đôi Thịnh Tích và Ngôn Phong nữa.
Ngày kết hôn, hắn dựa theo sở thích của Thịnh Tích, chuẩn bị một hôn lễ mà hắn hằng mong ước, từ đó về sau, Thịnh Tích không còn là anh dâu của hắn, mà chính là người bạn đời danh chính ngôn thuận của hắn.
Ngôn Phong bị hắn đuổi ra nước ngoài, vào ngày Ngôn Phong rời đi, hắn cho phép Ngôn Phong trở về nhà họ Ngôn để từ biệt, Ngôn Phong vô tình nhìn thấy Thịnh Tích, cả người đều ngẩn ngơ kinh ngạc, ánh mắt hắn ta không nỡ rời khỏi người Thịnh Tích một hồi lâu.
Ngôn Phỉ nhìn biểu cảm của Ngôn Phong, chỉ biết hắn ta đã hối hận rồi, có điều Ngôn Phong hối hận quá muộn, hiện tại Thịnh Tích đã là của hắn, sau này, hắn sẽ không để cho Ngôn Phong có cơ hội nhìn thấy Omega của hắn nữa.
Hắn khẽ nhếch môi, giúp Thịnh Tích lên tầng, phía sau là tiếng khẽ gầm gừ đầy bất mãn của Ngôn Phong, nhưng vậy thì sao chứ? Ván đã đóng thuyền.
Sau khi kết hôn, hắn tự tay chăm sóc Thịnh Tích, dành cho anh tất cả những gì tốt đẹp nhất, hắn gần như dùng hết tất cả sức lực, muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới đến trước mặt Thịnh Tích.
Mỗi ngày được nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Thịnh Tích, chính là sự thỏa mãn lớn nhất của hắn, mỗi ngày hắn tràn đầy động lực, khi về nhà đều nở nụ cười rạng rỡ.
Mọi người nhìn thấy hắn đối xử tốt với Thịnh Tích, trong gia tộc dần dần có tiếng nói phản đối, họ nói Thịnh Tích không xứng đáng được hắn trân trọng đối đãi như vậy, họ nói đôi chân của Thịnh Tích bị tàn tật, họ còn nói Thịnh Tích từng có hôn ước với anh trai hắn, là sự tồn tại làm mất mặt hắn.
Chỉ là bọn họ không biết, Thịnh Tích là báu vật mà hắn đã theo đuổi nhiều năm, là sự mềm yếu hắn cất giấu trong đáy lòng, nên mỗi một khi có người nói những lời như vậy bị hắn nghe thấy, đều bị hắn trừng phạt thật nặng.
Nhưng tiếc rằng, những lời này vẫn truyền đến tai Thịnh Tích, từ ngày đó, nụ cười trên mặt Thịnh Tích ngày càng ít đi, cũng càng ngày càng trở nên xa cách với hắn.
Hắn biết Thịnh Tích muốn rời khỏi hắn, hắn có linh cảm nhưng không muốn thừa nhận, chỉ có thể như đang chờ đợi sự tuyên án, chờ đợi ngày đó đến.
Quả nhiên, sau khi Thịnh Sầm lên làm Hoàng đế, Thịnh Tích cuối cùng đã đề nghị ly hôn với hắn.
Đây là điều mà hắn đã đáp ứng với Thịnh Tích sau khi kết hôn với Thịnh Tích, chờ cho tất cả mọi chuyện kết thúc, hắn sẽ để Thịnh Tích tự do, nhưng vào lúc này, hắn làm sao có thể cam tâm, sao hắn có thể cam tâm để Thịnh Tích rời đi, đây là người mà hắn bảo vệ bao năm, dành trọn tâm tư khó khăn lắm mới có được.
Hắn hoang mang sợ hãi hỏi Thịnh Tích vì sao, Thịnh Tích khẽ quay đầu đi, tránh ánh mắt của hắn, rồi nói: “Anh chỉ coi em như em trai.”
Em trai… Lại là em trai… Ngôn Phỉ suýt nữa thì gào lên vào khoảnh khắc đó, những ngày tháng liên tục sống bên nhau, trân trọng yêu thương dường như đều trở thành trò cười, hắn vốn tưởng tình cảm của Thịnh Tích dành cho hắn đã thay đổi, ít nhất không chỉ coi hắn như em trai, nhưng không ngờ bây giờ mọi thứ lại trở về điểm xuất phát.
Rõ ràng đã gần trong gang tấc, nhưng bao nhiêu công sức lại đổ sông đổ biển, khiến hắn phải trơ mắt nhìn Thịnh Tích rời đi, không khác gì dùng dao cắt từng nhát vào trái tim hắn.
Sự chua chát trong lòng hắn bùng lên đến mức sắp nổ tung, đầu óc trống rỗng, hắn mất kiểm soát, cưỡng hôn Thịnh Tích, thậm chí còn suýt nữa c**ng b*c anh, cho đến khi Thịnh Tích sợ hãi bật khóc, hắn mới chợt dừng tay. Sau khi phản ứng lại, hắn mới hối hận không thôi, giúp Thịnh Tích chỉnh trang lại quần áo, sau đó luống cuống đưa Thịnh Tích về Lan cung.
Hắn không còn mặt mũi nào đối mặt với Thịnh Tích, một mình trở về nhà họ Ngôn, căn phòng trống trải mất đi nụ cười của Thịnh Tích, tất cả mọi thứ đều trở nên vô hồn, hắn dùng hết tâm tư để có được tất cả, thực ra suy cho cùng chỉ là để có được một người mà thôi, không có người đó, tất cả mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Hắn giống như đột ngột bị cướp đi ánh sáng của cuộc đời, mỗi ngày đều sống trong mơ hồ, ban đêm phải dựa vào cồn mới có thể cưỡng ép đi vào giấc ngủ.
Hắn biết bản thân mình ngày đó đã sai, cho nên không dám làm phiền Thịnh Tích, hắn cũng sợ sau khi hắn gặp Thịnh Tích, hắn sẽ lại mất kiểm soát. Hắn mãi không thể quên ánh mắt Thịnh Tích nhìn hắn vào ngày hôm đó, kinh hoàng và sợ hãi, hắn không thể để chuyện như vậy xảy ra lần nữa, hắn đã hứa sẽ trả lại tự do cho Thịnh Tích.
Thịnh Tích tốt như vậy, hắn không thể tổn thương anh.
Suốt một tháng, hắn không hề làm phiền Thịnh Tích, sau đó hắn thật sự không chịu nổi sự giày vò của nỗi nhớ, mới bước vào Lan cung, hắn vốn nghĩ Thịnh Tích sẽ không muốn gặp hắn, lại không ngờ rằng Thịnh Tích nhìn thấy hắn lại đỏ mắt
Hắn đưa tay sờ lên hai má mình, biết bộ dạng hiện tại của mình có chút nhếch nhác, hắn quên cạo râu, quần áo cũng chưa kịp thay, hắn chưa từng xuất hiện trước mặt Thịnh Tích trong bộ dạng lôi thôi như vậy.
Hắn không khỏi có chút quẫn bách, cúi đầu sửa sang lại vạt áo, khi ngẩng lên vô tình chạm vào ánh mắt Thịnh Tích, không khỏi sững sờ, hình như hắn thấy trong ánh mắt Thịnh Tích có một ánh nhìn khác, không chỉ là ánh mắt nhìn em trai đơn thuần nữa.
Trong lòng hắn dâng lên một sự kích động lớn, nhân lúc Thịnh Tích mềm lòng, đẩy anh vào phòng.
Lúc này đây, hắn ngồi xổm bên cạnh Thịnh Tích, không giấu giếm chút nào, bày tỏ tình yêu bao năm qua của mình, hắn quỳ trên đất cầu xin Thịnh Tích, cầu xin hãy ban cho hắn một chút tình yêu, chỉ một chút thôi là đủ rồi.
Đầu tiên Thịnh Tích thấy kinh hãi, sau đó khi thấy hắn quỳ xuống, cuối cùng mềm lòng đỡ hắn dậy.
Hắn dựa vào đùi của Thịnh Tích không chịu đứng dậy, bất lực dụi đầu vào đùi anh, hắn đã dùng hết mọi cách, nếu Thịnh Tích vẫn muốn ly hôn với hắn, hắn thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ.
Thịnh Tích nhìn mái tóc mềm mại trên đầu hắn, do dự một lúc, đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu hắn như trước đây, rồi nói: “Tiểu Phỉ, nếu em thật sự muốn ở bên anh, vậy chúng ta cứ ở bên nhau đi.”
Ngôn Phỉ lập tức ngẩng đầu, ánh mắt rưng rưng.
Thịnh Tích cúi đầu, nhìn đuôi mắt đỏ ửng của hắn, cười nói: “Đã lớn như vậy rồi sao vẫn còn như trẻ con thế.”
Hắn ngây người nhìn Thịnh Tích, nhìn thấy cuối cùng trong ánh mắt của Thịnh Tích cũng hiện ra tình yêu, đó không phải dành cho em trai, mà là dành cho một người đàn ông.
Hắn kiềm lại trái tim kích động, khẽ nâng người, thành kính hôn lên môi Thịnh Tích.
Cuối cùng hắn cũng có được báu vật mà hắn mong ước nhiều năm.
Lần này hắn không vội vàng đưa Thịnh Tích về nhà, mà dọn dẹp sạch sẽ đám người lộn xộn trong nhà họ Ngôn đi, rồi mới đưa Thịnh Tích trở về.
Lần này, hắn nhất định sẽ cho Thịnh Tích một môi trường bình yên vui vẻ, để Thịnh Tích sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ.
Còn hắn, có Thịnh Tích bên cạnh, nhất định sẽ hạnh phúc.