Chào anh, bác sĩ Ôn.
—
Lục Chấp thực sự rất tò mò.
Anh rất muốn biết cái dạ quang… không phải, cái thứ phát ra ánh sáng kia là gì.
Lục Chấp nheo mắt, nghiên cứu trong bóng tối một hồi lâu. Lát sau, anh chợt nhận ra hành động này trông b**n th** quá.
…Mình không thể hành xử như một tên b**n th** được!
Lục Chấp tự mắng nhiếc bản thân trong lòng. Đúng ngay lúc đó, anh phát hiện tia sáng trắng yếu ớt kia đã biến mất.
Hửm?
Lục Chấp giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ Giang Diệu tỉnh rồi?
Anh thử gọi khẽ một tiếng: “Giang Diệu?”
…Không có phản ứng.
Lục Chấp bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường lên. Ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra, lấp đầy phòng ngủ bằng một quầng sáng dịu nhẹ. Anh nhìn về phía Giang Diệu, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại.
Giang Diệu đang cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu, co ro trên sàn nhà ngay cạnh giường anh.
Cậu vẫn mặc bộ sơ mi quần tây ban ngày. Nhà anh không có bộ đồ nào vừa với Giang Diệu, cái nào cũng quá rộng, đành để cậu mặc tạm lại đồ cũ.
Lúc này, Giang Diệu đang thở đều, ngủ ngon lành như một đứa trẻ. Đó là một tư thế hoàn toàn không phòng bị, một trạng thái bình yên thoải mái như đứa trẻ nép mình trong vòng tay mẹ.
…Sao em ấy lại ngủ ở đây?
Tại sao lại ngủ trên sàn nhà? Chỗ đó lạnh biết mấy.
Trái tim Lục Chấp mềm nhũn đi vì xót xa.
Trước khi lý trí kịp nhảy ra cảnh báo, Lục Chấp đã cúi người xuống, nhẹ nhàng bế Giang Diệu lên.
Đừng cuộn tròn trên sàn nữa. Lên giường mà ngủ.
Anh đặt Giang Diệu vào giữa giường, kê đầu cậu lên gối rồi kéo chăn đắp cho cậu.
Giang Diệu vẫn không hề tỉnh giấc, dường như hoàn toàn không hay biết gì về thế giới bên ngoài giấc mộng.
Dường như dù người ta có làm gì cậu đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không phản kháng, thậm chí còn chẳng hiểu mình đang trải qua chuyện gì.
Lục Chấp nhìn chằm chằm vào Giang Diệu, lông mày bất giác nhíu chặt.
Sao lại chẳng có chút ý thức phòng bị nào thế này.
Lỡ như gặp phải người xấu thật thì biết làm sao?
“…Haiz.”
Lục Chấp không kìm được mà thở dài một tiếng.
Nỗi lo vô cớ khiến chân mày anh cứ nhíu mãi không thôi.
Anh chỉnh lại chăn cho Giang Diệu một lần nữa, định bụng sang phòng ngủ khác.
Đi được vài bước, ngón tay vừa chạm vào tay nắm cửa, Lục Chấp bỗng dừng chân.
Nửa đêm nửa hôm mà Giang Diệu chạy sang phòng anh, có khi nào là do cậu sợ ngủ một mình hay không? Lén chạy sang nhưng lại không dám leo lên giường, đành phải nằm co ro một mình dưới đất.
Nếu anh đi rồi, lỡ đâu lát Giang Diệu tỉnh giấc thì sao? Có phải cậu sẽ lại chạy sang phòng bên kia rồi lại khép nép ngủ dưới sàn bên đó không?
…Giống như một chú mèo con, giống như một chú chó con.
Giống như mọi sinh vật nhỏ bé sẽ run rẩy sợ hãi vì cô độc khi rời xa chủ nhân.
Rõ ràng là rất sợ, rõ ràng là rất cô đơn, vậy mà không dám trèo lên giường của chủ, chỉ dám nằm trên sàn nhà ngay cạnh chủ nhân.
…Sao lại thế này chứ.
“…Haiz.”
Lục Chấp lại thở dài thành tiếng, cam chịu quay về giường.
—
Sáng hôm sau.
Vì ở trong quân ngũ nên Lục Chấp có thói quen dậy rất sớm, có đôi khi trời chưa sáng anh đã tự tỉnh giấc. Song hôm nay, anh không tỉnh một cách tự nhiên như thường lệ.
Rầm!!!
Anh tỉnh vì té xuống sàn nhà.
“???” Vừa chạm lưng xuống sàn nhà lạnh lẽo, cả cơ thể Lục Chấp đã nhanh chóng bật dậy.
Chuyện gì vậy!!!
Lục Chấp kinh ngạc trợn tròn mắt, cơ bắp toàn thân căng cứng, lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Có kẻ địch ư?!!!
Không có.
Dĩ nhiên là không. Đây là nhà anh chứ có phải căn cứ ngoài khơi đâu, lấy đâu ra kẻ địch nào.
Ở đây chỉ có một sinh vật nhỏ bé lạc lối, ngoan ngoãn nghe lời đến mức khiến người ta thương xót mà thôi.
Lục Chấp trố mắt gần nửa ngày trời mới nhận ra — Ồ, hình như anh bị Giang Diệu… lấn xuống giường.
Thực ra nói là “lấn” thì cũng không đúng lắm, là do anh tự lăn xuống thì đúng hơn.
Bởi vì đến tận lúc này, Giang Diệu vẫn đang nằm ở vị trí cách mép giường tận nửa sải tay. Chắc chắn không có chuyện Giang Diệu đẩy anh xuống, chỉ có chuyện anh tự lăn rồi té xuống.
Trong tích tắc, Lục Chấp còn hoài nghi liệu có phải Giang Diệu đang chơi khăm mình không. Liệu có phải cậu là kiểu người “ngoài trắng trong đen”, một viên trôi nước nhân vừng đen đầy mưu mẹo hay không.
Thế nhưng khi nhìn đến gương mặt ngủ say bình thản và hiền hoà của cậu thiếu niên ấy, Lục Chấp lại thấy — không không không, chắc chắn không phải là chơi khăm.
Giang Diệu đang ngủ mà.
Làm lính đặc nhiệm bao năm, làm gì có cảnh tượng nào mà Lục Chấp chưa thấy qua.
Ngủ thật hay giả vờ ngủ, anh chỉ cần liếc mắt một cái là phân biệt được.
Chắc chắn Giang Diệu đang ngủ thật. Trạng thái hơi thở, nhịp tim và độ thả lỏng của cơ bắp đã chứng minh cho điều đó.
Vậy thì rốt cuộc…
Lục Chấp nhìn Giang Diệu đang say giấc nồng, ngẫm nghĩ một hồi lâu.
Cuối cùng anh đau đớn rút ra một kết luận.
Đúng là anh tự lăn xuống thật.
Nhưng không phải là vì dáng ngủ xấu nên lăn.
Mà là vì… Giang Diệu xán lại gần anh quá.
…Đêm qua, hai người ngủ chung một giường.
Dĩ nhiên là ngủ theo nghĩa đen, không có chuyện gì xảy ra cả.
Lục Chấp luôn tự nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách, tuyệt đối không được làm ra chuyện quá giới hạn.
Ý chí của Lục Chấp rất vững vàng, lời cảnh báo nghiêm túc trước khi ngủ khiến anh luôn giữ cảnh giác ngay cả khi đã chìm trong mơ. Thế nên, hễ nhận thấy người bên cạnh nhích lại gần, Lục Chấp trong cơn mê ngủ sẽ vô thức xê ra mép một chút.
Giang Diệu lại nhích tới, Lục Chấp lại xê ra.
Giang Diệu chắc cũng không tỉnh, trong cơn mơ màng cứ liên tục nhích về phía nguồn nhiệt bên cạnh. Lục Chấp nghĩ có lẽ cậu chỉ sợ lạnh thôi, gần gũi nguồn nhiệt là bản năng của con người, không có ý đồ gì khác.
Còn Lục Chấp ấy mà, lính đặc nhiệm, cơ bắp săn chắc, thể chất tráng kiện. Giữa đêm đầu xuân se lạnh thế này, anh chẳng khác gì một chiếc lò sưởi di động cỡ lớn.
Thế là Giang Diệu cứ ngủ rồi lại rúc vào lò sưởi để tìm chút hơi ấm.
Và thế là cái lò sưởi…
Bộp.
Rơi xuống sàn.
Lục Chấp nhìn Giang Diệu đang rúc trong chăn ngủ ngon lành rồi lại nhìn cái bộ dạng thảm hại vì bị ngã xuống giường lúc sáng sớm của mình. Trong đầu anh bỗng nảy ra một câu nói vô cùng sống động:
Cậu đuổi! Anh chạy!
Họ đều chắp cánh mà chẳng thể bay đi!!
—
Dù sao cũng đã tỉnh, Lục Chấp gãi đầu đứng dậy, xuống lầu mua đồ ăn sáng.
Khi anh về, Giang Diệu vẫn chưa tỉnh. Lục Chấp nhìn đồng hồ, thấy cũng đã đến giờ nên gọi cậu dậy.
Trong tưởng tượng của Lục Chấp, cảnh Giang Diệu ngủ dậy sẽ là: Thiếu niên đáng thương vẫn còn ngái ngủ, uể oải ngồi dậy, mơ màng dụi mắt hỏi anh bây giờ là mấy giờ rồi.
Nhưng trên thực tế, cảnh Giang Diệu ngủ dậy mà Lục Chấp thấy là: Anh vừa gọi một tiếng, Giang Diệu đã mở bừng mắt cứ như vừa được nhấn nút khởi động máy. Hơn nữa, tốc độ khởi động của cậu còn đánh bại 99,9999% máy tính toàn quốc, gần như chưa đầy một giây.
Cũng may Lục Chấp là lính đặc nhiệm từng trải qua nhiều sóng gió, chứ không thì cũng bị cậu doạ cho đứng tim.
…Nhóc Ultraman này là người máy thật đấy à!!!
“Tỉnh rồi hả?” Lục Chấp âm thầm hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn vì giật mình.
“…Ừm.” Giang Diệu chậm rãi chớp mắt. Cậu ngồi dậy, yên lặng nhìn anh.
Lục Chấp: “…”
Được rồi, ít nhất thì cảnh ngủ dậy mềm mại ấm áp trong tưởng tượng của anh cũng đã đúng được một nửa.
Nửa sau.
Sinh vật nhỏ bé mềm mại ngồi trên giường, chớp mắt nhìn anh, dễ thương biết mấy.
“Dậy ăn sáng đi.” Lục Chấp nói.
Chuyện robot gì đó anh không thèm nhắc tới nữa.
Đùa à, làm gì có con robot nào đáng yêu thế này!
“Vâng.”
Chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nghe lời vén chăn ngồi dậy.
Cậu không xuống giường ngay mà nghiêm túc cúi đầu gấp chăn.
Còn biết gấp chăn nữa!!!
Lục Chấp: “!”
Tìm đâu ra chú mèo nào ngoan thế này chứ!
Chắc chắn Giang Diệu không phải là robot!!!
—
Lục Chấp là một tên trai thẳng sắt thép.
Anh không biết cách chăm sóc cho người khác, càng không biết cách nuôi mèo.
Thế là, Thiếu tá Lục với tinh thần sắt đá đã chạy quanh mấy con phố cả buổi sáng, mua về đủ loại thức ăn kết hợp Đông Tây.
Có bánh quẩy sữa đậu nành, có hamburger trứng cuộn thịt xông khói.
Thậm chí còn có cả một bát hoành thánh nhỏ nóng hổi.
Đây cũng là lý do vì sao vừa về đến nhà, anh đã gọi Giang Diệu dậy ngay. Hoành thánh rất dễ bị bở, nếu không ăn ngay là sẽ nát hết.
“Muốn ăn gì thì tự lấy nhé.”
Lục Chấp đặt đống đồ ăn sáng cao như núi trước mặt Giang Diệu, đồng thời ra hiệu nếu cậu ăn không hết thì anh sẽ ăn phần còn lại.
Lục Chấp là lính đặc nhiệm, thường ngày phải huấn luyện với cường độ cao nên đương nhiên sức ăn cũng cực lớn. Vì thế, dù anh mua nhiều nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện lãng phí.
Một chú mèo nhỏ thì ăn được bao nhiêu đâu, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với anh lính.
Cuối cùng Giang Diệu chọn hoành thánh.
Ha.
Lục Chấp thầm vỗ tay tán thưởng cho bản thân.
Đoán đúng rồi.
Anh cũng nghĩ Giang Diệu sẽ chọn bát hoành thánh này.
Những viên hoành thánh nhỏ xinh xắn như những quả bóng bay bồng bềnh trên mặt nước dùng. Vỏ hoành thánh mỏng tang bao bọc lấy một viên nhân thịt tươi bên trong. Trong nước dùng hầm từ xương gà còn có hành lá và trứng sợi lấp lánh.
Vào một buổi sáng đầu xuân se lạnh, có một bát hoành thánh nóng hổi như vậy là hợp nhất.
Ấm từ miệng ấm đến tận dạ dày.
Lục Chấp lấy một quả trứng luộc nước trà, gõ nhẹ hai cái rồi thoăn thoắt bóc vỏ. Vừa bóc anh vừa quan sát, lo chú mèo nhỏ kia bị bỏng.
…Được rồi, anh đã nghĩ hơi quá.
Giang Diệu đâu có ngốc, thừa sức ăn bát hoành thánh nhỏ đó mà, không bị bỏng đâu.
Ngược lại, cậu còn rất thành thạo là đằng khác.
Đầu tiên là dùng chiếc thìa nhỏ múc một miếng, trước khi ăn còn thổi nhẹ vài hơi phù phù. Sau đó cậu dùng môi chạm thử một chút, xác nhận nhiệt độ vừa miệng mới cẩn thận ăn vào.
Hoàn toàn không bị bỏng!
…Ngoan quá đi mất.
Lục Chấp nhìn mãi rồi vô thức đặt quả trứng vừa bóc xong đến trước mặt cậu.
“Cảm ơn anh.” Giang Diệu nghiêm túc nói lời cảm ơn.
…Quá ngoan!!!
“…Ừm.” Lục Chấp quay đầu đi, ngậm ống hút uống sữa đậu nành.
Ngọt thật.
Cái sữa đậu nành này sao mà ngọt thế không biết.
—
Các bác sĩ ở Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Nghi Giang có năng lực chuyên môn thuộc hàng top cả nước.
Lục Chấp đặt lịch hẹn cho Giang Diệu vào lúc 10 giờ sáng.
Đó là một vị bác sĩ họ Ôn.
Hôm qua Lục Chấp đã cất công tìm hiểu rất lâu. Anh không mù quáng đặt lịch bác sĩ chuyên gia mà thu thập rất nhiều phản hồi từ bệnh nhân.
Anh nhận thấy vị bác sĩ họ Ôn này tuy còn trẻ nhưng lại có danh tiếng cực tốt trong cộng đồng người bệnh. Hướng nghiên cứu chính của anh ấy là bệnh tự kỷ và các rối loạn phát triển tâm thần ở trẻ em và thanh thiếu niên.
Phụ huynh của các bệnh nhi đều hết lời khen ngợi bác sĩ Ôn, nói rằng sau khi trẻ đến chỗ anh, bệnh tình đều có chuyển biến tốt. Hơn nữa trẻ con rất thích tiếp xúc với anh, thậm chí còn coi anh ấy như bạn bè.
Với trẻ tự kỷ, việc kết bạn là một điều vô cùng khó khăn, huống chi đối phương lại còn là bác sĩ. Do đó, mặc dù bác sĩ Ôn này mới ngoài ba mươi và chỉ là bác sĩ điều trị chứ chưa đạt đến cấp bậc chuyên gia hay trưởng khoa, Lục Chấp vẫn quyết đoán chọn đặt lịch của anh ta.
Trước khi lái xe đến Trung tâm Sức khỏe Tâm thần, Lục Chấp đã liên lạc lại với nữ cảnh sát hôm qua. Nữ cảnh sát tiếc nuối cho biết rằng vẫn chưa tra được thông tin danh tính của Giang Diệu, trong các vụ án mất tích được ghi nhận hiện nay cũng không có trường hợp nào khớp với cậu ấy. Đội cảnh sát vẫn đang nỗ lực theo sát.
“…” Lục Chấp hết sức kinh ngạc.
Một dự cảm bất an bỗng thoáng qua đầu anh.
— Lẽ nào Giang Diệu vốn không hề mắc chứng rối loạn tinh thần từ nhỏ mà chỉ sau khi rời khỏi vòng tay gia đình, vì một biến cố nào đó nên cậu mới thành ra thế này?
Vậy nên cha mẹ cậu mới không biết cậu mất tích… thậm chí có khi còn chẳng biết cậu đã lâm bệnh…
Nghĩ đến đây, chân mày Lục Chấp càng nhíu chặt hơn.
Anh không dám tưởng tượng đến những gì Giang Diệu đã phải trải qua.
—
Đến Trung tâm Sức khỏe Tâm thần, bãi đậu xe đã gần như chật kín.
May mắn thay, Lục Chấp đỗ vào được vị trí cuối cùng. Anh tháo dây an toàn của mình ra, đang định nhoài người sang tháo cho Giang Diệu thì nghe một tiếng cạch.
Giang Diệu đã tự tháo xong rồi.
Lục Chấp đờ người ra một lúc, không kìm được mà tự cười nhạo chính mình: Làm gì thế không biết, người ta có bị thiểu năng đâu, em ấy chỉ hơi thiếu tập trung thôi. Tháo cái khóa dây an toàn thôi mà, mình kinh ngạc cái nỗi gì.
Song, hành động lưu loát kia cũng đã chứng tỏ rằng bình thường Giang Diệu đã quen ngồi ở ghế phụ xe hơi.
“Em không nhớ gì về ba mẹ của mình thật à?” Lục Chấp không kìm được mà hỏi lại lần nữa.
“…” Giang Diệu chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo như chứa trọn cả ngân hà lấp lánh.
“Em không còn là con của bất kỳ ai nữa rồi.” Cậu khẽ nói.
Lục Chấp sững sờ.
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua kính chắn gió, chiếu rọi lên lồng ngực của Giang Diệu. Ngay khi cậu nói ra câu đó, dường như bên ngực trái có một tia sáng trắng nhạt lấp lánh.
Mắt Lục Chấp từng bị thương nên không nhận ra được tia sáng yếu ớt và run rẩy ấy.
Anh chỉ cảm thấy cách diễn đạt này thật kỳ lạ.
“Không còn là con của bất kỳ ai nữa”… nghĩa là sao?
Nghĩa là cha mẹ cậu đều đã mất rồi ư?
Lục Chấp còn muốn hỏi tiếp nhưng trông Giang Diệu như sắp khóc đến nơi. Anh ngẫm nghĩ một lát rồi đưa tay xoa đầu cậu.
“Vào thôi.” Lục Chấp nói.
“…Vâng.” Giang Diệu nhắm mắt lại, ngoan ngoãn để anh v**t v*.
Lục Chấp sánh vai cùng cậu đi vào Trung tâm Sức khỏe Tâm thần. Lần đầu đến đây, Lục Chấp không rõ quy trình cho lắm. Anh đến quầy lễ tân tư vấn, được thông báo rằng nếu không có thẻ bảo hiểm y tế và chứng minh thư thì cần phải điền một số thông tin để lập hồ sơ điện tử.
Lục Chấp kéo Giang Diệu lại gần mình hơn, đảm bảo cậu luôn nằm trong tầm mắt của anh. Sau đó anh vừa để ý đến Giang Diệu vừa trả lời các câu hỏi của y tá lễ tân.
Y tá: “Tên của bệnh nhân?”
Lục Chấp: “Giang Diệu.”
Y tá: “Có căn cước công dân không? Nếu không mang theo thì đọc số cũng được.”
Lục Chấp: “…Không có. Tôi không biết số.”
Động tác gõ bàn phím của y tá hơi khựng lại, cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lục Chấp một cái.
Rồi, cô tiếp tục hỏi: “Vậy cậu ấy gặp phải vấn đề gì ạ?”
Lục Chấp: “Khả năng tập trung kém, ít nói song khả năng biểu đạt vẫn ổn. Chỉ cần cậu ấy tập trung vào người đối diện thì không khó để giao tiếp nhưng vấn đề là cậu ấy thường xuyên mất tập trung…”
Cô y tá gật đầu, an ủi anh rằng trung tâm họ từng khám cho rất nhiều trẻ có triệu chứng tương tự, sau khi điều trị thì đa phần đều có tiến triển tốt, bảo anh đừng quá căng thẳng. Cô y tá gõ bàn phím lạch cạch để lập hồ sơ điện tử cho Giang Diệu.
Sau khi hỏi xong thông tin cơ bản của Giang Diệu, cô lại bắt đầu hỏi tình hình của Lục Chấp. Lục Chấp tưởng vì hôm qua anh dùng chứng minh thư của mình để đặt lịch nên cần đăng ký lại bên này, thế là anh đọc hết số điện thoại, số căn cước các thứ ra.
Không ngờ y tá lại tiếp tục hỏi: “Cho hỏi anh là gì của cậu ấy…?”
Lục Chấp: “…”
Câu hỏi hay đấy.
Hiện giờ quan hệ giữa họ là gì nhỉ?
Lục Chấp nghĩ ở bệnh viện thì nên thẳng thắn một chút sẽ tốt hơn, thế là anh thành thật trả lời: “Tôi và cậu ấy mới quen nhau từ hôm qua. Cậu ấy là người tôi tình cờ gặp được ở ven đường.”
Y tá: “???”
Vẻ mặt cô như viết rõ dòng chữ “anh đang nói cái quái gì thế???”
“Chuyện là thế này…” Lục Chấp nhìn đồng hồ, chỉ còn hai ba phút nữa là đến giờ hẹn 10 giờ, anh muốn giải thích chuyện này càng ngắn gọn súc tích càng tốt để tránh ảnh hưởng đến công việc của y tá.
Y tá nghe xong, vẻ mặt vẫn là cái điệu “rốt cuộc anh đang nói cái gì thế???”.
“Ý của anh là… anh nhặt được cậu ấy ở trên đường??” Cô y tá hoang mang nhìn Lục Chấp rồi lại nhìn sang Giang Diệu đang im lặng ngoan ngoãn đứng cạnh.
“Tôi nói thật đấy!” Lục Chấp vô cùng chân thành.
“Anh ấy nói thật đấy ạ.” Giang Diệu cũng nghiêm túc gật đầu.
“…” Ban đầu y tá chỉ hơi hoài nghi nhưng khi nghe Giang Diệu nói ra câu trả lời giống hệt với Lục Chấp, sắc mặt cô lập tức chuyển sang vẻ nghiêm nghị xen lẫn nỗi lo lắng tột độ.
“Bảo vệ!!!” Y tá quay đầu gọi lớn về phía cửa, đồng thời chộp lấy điện thoại bấm số 110, “Mau lên, qua đây giúp tôi giữ người đàn ông này lại!”
Giang Diệu: “?”
Lục Chấp: “???”
Hai bảo vệ cao to nhanh chóng lao tới. Lục Chấp thấy tình hình không ổn bèn đưa tay che chắn cho Giang Diệu theo bản năng, đồng thời lớn tiếng chất vấn: “Làm gì thế?! Các người định làm gì?!”
Những phụ huynh khác đang đưa con đi khám ở khu vực chờ thấy cảnh đó thì cũng kinh hãi né tránh. Tất cả đều ôm chặt con mình theo bản năng, có người thậm chí đã bắt đầu chạy ra ngoài.
“Alo đồn cảnh sát phải không ạ? Chào các anh, tôi là nhân viên ở Trung tâm Sức khỏe Tâm thần, ở đây chúng tôi có một trường hợp nghi ngờ bị bắt cóc…” Cô y tá trốn ở một góc quầy lễ tân, tay cầm ống nghe, che miệng nói nhỏ vào điện thoại.
Lục Chấp: “…”
Hay thật.
Họ coi anh thành kẻ buôn người bắt cóc thanh thiếu niên rồi à!
Lục Chấp đau lòng đưa tay lên trán.
Sao lại ra nông nỗi này!
Trông mình giống kẻ xấu xa có âm mưu bất chính lắm sao!!!
Thấy hai anh bảo vệ vai u thịt bắp với vẻ mặt nghiêm nghị đang lao về phía mình, Lục Chấp bảo vệ Giang Diệu ở sau lưng, định tiến lên nói lý lẽ cho ra ngô ra khoai với hai người kia.
Thế nhưng, anh bỗng cảm thấy phía sau chẳng có ai.
“Giang Diệu?” Lục Chấp sững lại.
Giang Diệu đã lao đến trước mặt anh tự lúc nào, dang rộng hai tay như gà mẹ bảo vệ gà con. Cậu nhíu chặt lông mày, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào hai người bảo vệ cao lớn lực lưỡng.
“Không được!”
—
Màn náo loạn nhanh chóng khép lại khi Lục Chấp rút thẻ sĩ quan và báo cáo của cảnh sát ra. Cô y tá lễ tân trợn tròn mắt, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, không ngừng xin lỗi anh.
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi rất xin lỗi!”
“Không sao.” Lục Chấp cười cười: “Ngược lại, tôi còn thấy rất cảm động là đằng khác. Cô nghi ngờ tôi là kẻ buôn người, việc đầu tiên là nghĩ cách khống chế tôi và báo cảnh sát… Thực ra làm vậy rất nguy hiểm, cô rất dễ bị tội phạm trả thù đấy.”
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi đường đột quá, tôi không nên…” Cô y tá ngượng đến mức sắp khóc.
“Sau này gặp chuyện như vậy, nhớ đừng báo cảnh sát ngay trước mặt chúng.” Lục Chấp ôn tồn an ủi: “Đứng ra ngăn chặn hành vi phạm pháp là rất đúng, cô rất dũng cảm. Nhưng đầu tiên, cô nhất định phải bảo vệ bản thân mình trước đã!”
“Vâng vâng, tôi biết rồi…” Cô y tá đỏ mặt, không dám nhìn Lục Chấp thêm dù chỉ một cái.
Cười chết mất.
Vừa nãy còn hiểu lầm đối phương là kẻ buôn người, chỉ thấy người ta cao to hung tợn. Bây giờ biết người ta là sĩ quan rồi, nhìn sao cũng thấy đẹp trai, càng nhìn càng thuận mắt.
Filter.
Đây chính là filter quân nhân!
Nhìn kỹ lại thì thấy cơ ngực anh ấy nở nang thật… eo cũng nhỏ nữa… đây chính là dáng người tam giác ngược trong truyền thuyết sao!
Độ thiện cảm trong lòng cô y tá tăng lên vùn vụt.
Các phụ huynh và trẻ em xung quanh cũng dần bình tĩnh lại, thậm chí còn tò mò quan sát vị sĩ quan trẻ tuổi này.
Lục Chấp cũng hơi tò mò, nhỏ giọng hỏi thăm: “Sao cô lại nghĩ tôi là kẻ buôn người thế? Giang Diệu cũng đã nói là mới gặp tôi hôm qua kia mà?”
“Chính vì câu trả lời của cậu ấy giống y hệt anh nên tôi cứ tưởng là anh uy h**p đe dọa, dạy cậu ấy nói thế từ trước…” Cô y tá vẫn còn rất ngại ngùng, cẩn thận móc hai viên kẹo ra khỏi túi, “Xin lỗi anh nhé…”
Lục Chấp cười nói cảm ơn, thân thiện nhận lời xin lỗi của y tá.
Anh nhận lấy hai viên kẹo rồi thuận tay đưa hết cho Giang Diệu.
Giang Diệu không nhận kẹo, chỉ nhìn chằm chằm cô y tá kia, nghiêm túc giải thích: “Anh ấy không phải kẻ buôn người.”
“Anh ấy là người tốt.”
Nghe thế, Lục Chấp ngẩn ra.
Cô y tá cũng rối rít xin lỗi thêm lần nữa: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết…”
“Chị cũng là người tốt.” Giang Diệu nhìn cô, nghiêm túc nói: “Cảm ơn chị.”
Cô y tá cũng ngẩn người.
Lục Chấp mỉm cười, không kìm được đưa tay lên xoa đầu Giang Diệu.
Giang Diệu cũng ngoan ngoãn nghiêng đầu, chủ động ghé đầu lại gần cho anh xoa.
…Lục Chấp xoa được hai giây mới sực tỉnh: Hỏng bét! Sao anh lại không kìm lòng được mà nựng Giang Diệu nữa rồi!
Họ mới quen nhau có một ngày thôi mà!
Anh làm vậy có khác gì là đang lợi dụng sự đơn thuần thiếu hiểu biết của Giang Diệu đâu!
Rõ ràng là anh đang cậy vào việc Giang Diệu không có tâm lý phòng bị, không biết tự bảo vệ bản thân!
Đúng là đồ b**n th**!
Vút.
Lục Chấp lập tức rụt tay lại.
“?” Giang Diệu hơi nghiêng đầu, gương mặt lộ ra vẻ mặt thắc mắc cứ như đang hỏi:
Sao anh không xoa nữa?
“…” Lục Chấp ép mình phải bình tĩnh lại, quay đầu lảng sang chuyện khác.
“Trước đây từng xảy ra chuyện như vậy sao?” Lục Chấp hỏi cô y tá: “Mấy tên buôn người còn đưa trẻ con đến bệnh viện khám bệnh nữa à?”
“Cái đó thì không.” Cô y tá hổ thẹn nói: “Nhưng ở chỗ chúng tôi có một số phụ huynh… ờm, nói thế nào nhỉ…”
Cô hạ thấp giọng, rướn người ra khỏi quầy lễ tân thì thầm: “Thực ra vấn đề tâm lý của một số đứa trẻ là do chính phụ huynh của chúng gây ra. Nào là cuồng kiểm soát, nào là cuồng bạo lực… chúng tôi đã gặp nhiều trường hợp như thế lắm rồi. Vì thế, trung tâm của chúng tôi hình thành thói quen quan sát mấy đứa nhỏ, đồng thời quan sát cả phụ huynh của chúng. Nếu thấy trên người trẻ có dấu vết bạo hành rõ ràng, bệnh viện cũng khuyến khích chúng tôi báo cảnh sát ngay lập tức, sau đó sẽ liên hệ với các tổ chức bảo vệ trẻ em để can thiệp.”
Hóa ra là vậy.
Lục Chấp hiểu ra mọi chuyện, không khỏi cảm thán Trung tâm Sức khỏe Tâm thần này đúng là rất quan tâm đến bệnh nhân. Bảo sao họ lại có thể giúp đỡ được nhiều người đến thế.
Lục Chấp còn muốn hỏi thêm gì đó nhưng khóe mắt chợt bắt gặp cảnh Giang Diệu đang quay đầu đi, nhìn chằm chằm về một hướng.
Lục Chấp nhìn theo tầm mắt của cậu, thấy một bác sĩ trẻ tuổi, điển trai đang đứng tựa người bên cửa phòng khám, mỉm cười nhìn họ.
Vị bác sĩ nọ đối mắt với Lục Chấp, đối phương tự nhiên bước tới, đưa tay ra chào hỏi: “Chào anh! Tôi họ Ôn. Anh chính là anh Lục, người đã đặt lịch khám lúc 10 giờ hôm nay phải không?”
Ồ, bác sĩ Ôn.
Bác sĩ Ôn Lĩnh Tây.
Mặc dù mắt Lục Chấp từng bị thương nhưng anh nhìn người rất chuẩn.
Trực giác anh nói rằng vị bác sĩ này cũng là một người dịu dàng và đáng tin cậy.
Thế là anh thân thiện bắt tay bác sĩ Ôn, nói: “Chào anh. Tôi là Lục Chấp.”
Giang Diệu nhìn chằm chằm vào bác sĩ Ôn rất lâu.
Ánh mắt đó không phải là sợ hãi, càng không phải là nỗi lo lắng khi tiếp xúc với người lạ.
Ngược lại, dường như ánh mắt đó mang theo nỗi hoài niệm.
“…Giang Diệu?” Lục Chấp khẽ gọi một tiếng.
Giang Diệu lập tức ngước mắt lên, hơi thẫn thờ nhìn vào mắt Lục Chấp.
“Vào trong thôi.” Lục Chấp nói.
Giang Diệu nhìn Lục Chấp rồi lại nhìn bác sĩ Ôn đang mỉm cười với mình ở cửa phòng khám.
Gió nhẹ thổi tung tấm rèm cửa, nhành trầu bà xanh mướt đung đưa trên bậu cửa sổ.
Giang Diệu bỗng hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại.
Cậu mỉm cười.
“Chào anh, bác sĩ Ôn. Tôi là Giang Diệu.”
Giang Diệu ngẩng đầu lên, nghiêm túc mỉm cười.
“Cảm ơn anh vì đã giúp đỡ tôi.”
“Cảm ơn anh vì đã khám bệnh cho tôi.”
Ôn Lĩnh Tây nghe vậy thì sững người, nhìn sang thấy Lục Chấp cũng đang kinh ngạc không kém.
Còn chưa bắt đầu khám bệnh mà sao đã nói lời cảm ơn trước rồi?
Hình như đầu óc của cậu nhóc này có vấn đề thật!