Ực.
—
Từ Vọng sinh ra tại một thị trấn nhỏ ở phương Nam.
Đó là một thị trấn bé xíu, nằm ở vị trí khuất nẻo, kinh tế lạc hậu và giáo dục thì lại càng không được coi trọng. Có lẽ vì nằm ở vùng giáp ranh nên dân tình ở đây khá hung hãn, kéo theo vô số đường dây làm ăn phi pháp.
Cha của hắn chính là một cảnh sát phòng chống m* t**.
Ông không phải là người bản địa. Vào thời đại đó, những người có bằng đại học như ông hiếm hoi vô cùng, ông đã mang một lồng ngực sục sôi nhiệt huyết, dâng hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho sự nghiệp bài trừ m* t** để rồi cuối cùng bỏ mạng dưới họng súng của bọn buôn lậu.
Những gì Từ Vọng biết về cha mình cũng chỉ có bấy nhiêu. Còn về việc cha mẹ hắn đã quen biết nhau ra sao… người đàn bà kia chưa bao giờ nhắc tới.
Ít nhất là trong những năm tháng hắn còn ở bên cạnh, bà ta tuyệt nhiên không hé môi nửa lời.
—
Từ Vọng bị gửi về quê từ khi còn rất nhỏ.
Lúc ấy hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết mẹ đưa hắn về, giao cho ông bà ngoại rồi lên xe đi thẳng. Khi đi, bà ta không hề mang hắn theo.
Từ Vọng đuổi theo, đứng trên bờ ruộng nhìn chiếc xe máy cày kêu “pặp pặp pặp” chạy xa dần. Người đàn bà ăn mặc lòe loẹt ngồi trên xe, thản nhiên soi gương chỉnh lại mái tóc, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Từ Vọng gào khóc: “Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con lại mà!”
Tiếng khóc của đứa trẻ tội nghiệp bị nhấn chìm trong tiếng động cơ nổ vang.
Từ Vọng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay ngày đầu tiên đến nhà ông ngoại, hắn đã bị ông đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Ông bảo phải dạy quy củ cho hắn: từ nay về sau không được chạy lung tung, không được đòi tìm mẹ.
Mẹ hắn đã khiến dòng họ này nhục nhã lắm rồi, giờ còn vô trách nhiệm vứt con cho ông bà. Nếu không phải vì sợ người trong thôn dị nghị, có lẽ ông ngoại đã ấn đầu hắn vào chum nước cho chết ngạt từ lâu.
Từ Vọng không nhớ lúc đó mình mấy tuổi.
Chắc khoảng bốn, năm tuổi gì đó.
Lớn lên hắn nghe người ta bảo, bốn năm tuổi là lúc trẻ con đáng yêu nhất.
Hắn thầm nghĩ, ngay cả lúc hắn đáng yêu nhất mà mẹ còn bỏ rơi hắn, ông ngoại còn ghét bỏ hắn.
Thì có lẽ từ khi sinh ra, hắn đã là một đứa trẻ không được lòng người.
—
Lý do mẹ không chịu mang hắn theo là vì sợ hắn sẽ trở thành gánh nặng của bà ta.
Đó là chuyện của mấy năm sau, khi Từ Vọng đã vào tiểu học, hắn mới nghe được chuyện đó từ miệng các bạn cùng lớp.
Còn trước khi đi học, Từ Vọng chỉ quanh quẩn trong nhà. Dưới quê không có nhà trẻ, ông ngoại không cho hắn chạy ra ngoài. Người đàn ông gầy gò nhưng cao lớn ấy vẫn luôn là nỗi khiếp sợ của Từ Vọng.
Bởi vì ông ta sẽ đánh hắn.
Ăn nhiều quá cũng bị đánh, mà uống nước giếng lạnh bị đau bụng cũng bị đánh.
Ông ngoại đánh hắn, bà ngoại cũng chẳng ưa gì đứa trẻ này. Bà luôn nhìn hắn bằng ánh mắt khinh khỉnh, càm ràm rằng sao hắn lại cao lên nữa rồi, sao quần áo lại chật hết cả thế này.
Mỗi khi thấy hắn, hàng xóm láng giềng xung quanh lại xì xào bàn tán, để lộ những nụ cười kỳ quái.
Mãi đến khi vào tiểu học.
Mãi đến khi vào tiểu học, Từ Vọng mới được nghe từ miệng bạn học, từ miệng phụ huynh của chúng rằng:
À, hoá ra mẹ đã bỏ rơi hắn rồi.
Hắn là cục nợ phiền phức của mẹ.
Cha chết rồi, mẹ còn muốn lấy chồng khác.
Mang theo một cục nợ thì sao mà đi bước nữa được.
May mà dưới quê còn có cha mẹ.
—
Từ Vọng không nhớ rõ mặt mũi cha mình ra sao.
Hắn chỉ biết ông chết sớm, chết dưới tay bọn buôn m* t**.
Nhưng đó là khi nào?
Trước hay sau khi hắn chào đời?
Hắn thực sự không có cha hay vì lúc ấy còn quá nhỏ nên có gặp rồi cũng quên đi?
Cha chết, mẹ bỏ rơi. Ông ngoại hở ra là đánh, bà ngoại thì căm ghét, hễ thấy mặt hắn là nổi trận lôi đình.
Tại sao chứ?
Từ Vọng không biết mình đã làm sai điều gì.
Tại sao hắn cứ hay bị phạt nhịn cơm?
Tại sao lúc nào cũng phải chịu đòn roi?
Tại sao mỗi khi tuyết rơi, ông bà không cho hắn vào nhà mà bắt hắn quỳ trên đống mảnh ngói vỡ?
Tại sao mùa hè cứ bắt hắn ra ao, bảo hắn chết đuối trong đó đi cho rảnh nợ?
Tại sao tất cả mọi người đều không thích hắn?
—
Ở trường cũng chẳng có ai thích hắn.
Từ Vọng đi học muộn, hay nói đúng hơn là hắn đã chẳng có cơ hội tới trường nếu không nhờ chính sách giáo dục bắt buộc của nhà nước.
Hắn đã quá tuổi mà vẫn chưa đi học, Ủy ban thôn không ngồi yên được, bèn năm lần bảy lượt đến nhà khuyên nhủ. Có lần ông ngoại cầm chổi đuổi họ ra, có lần bà ngoại chỉ thẳng mặt họ mà chửi bới thậm tệ.
Cuối cùng, khi Ủy ban thôn nói rằng không cần đóng học phí, lại còn có thêm tiền trợ cấp, hắn mới có cơ hội được đi học.
Năm đó Từ Vọng đã tám tuổi nhưng vóc dáng vẫn nhỏ thó, nhìn chẳng lớn hơn đám trẻ cùng lớp là bao.
Trường tiểu học trên thị trấn yêu cầu học sinh phải lên đường từ lúc trời còn chưa sáng. Nếu được ăn no, hắn mất một tiếng để đi bộ, nếu vừa bị đánh xong, người đau ê ẩm thì phải mất tới hai tiếng. Nếu đi muộn, hắn sẽ bị thầy cô dùng thước kẻ đánh vào lòng bàn tay hoặc bị phạt đứng. Những ngôi trường ở vùng sâu vùng xa là như thế, được đi học đã là tốt lắm rồi.
Cũng may, sách vở không biết đánh hắn.
Đôi khi, Từ Vọng phải nhìn vào trang sách một cách lờ mờ qua khóe mắt sưng húp.
Trong sách thi thoảng có nhắc đến chuyện Tết Nguyên Tiêu thì ăn bánh trôi, Tết Trung thu thì ăn bánh nướng bánh dẻo. Ngày Tết năm mới thì có bữa cơm Tất niên với cá, thịt, tôm, và quan trọng nhất là có đầy đủ cả cha lẫn mẹ.
Mỗi lần xem đến đó, bụng Từ Vọng lại kêu lên ùng ục. Hắn đã quen với đòn roi, nhưng đói thì chưa bao giờ quen được. Bị đánh là cái đau từ bên ngoài vào, còn đói là cái đau từ bên trong thấu ra.
Hắn thường cảm thấy mình đúng như lời ông ngoại mắng: da dày thịt béo, bị đánh mà không biết chừa. Vì vậy, nếu bị đánh thì chỉ đau lúc đầu nhưng đau một lúc rồi cũng qua. Thế nhưng bên trong bụng hắn lại là dạ dày, là tim, gan, phèo, phổi cơ mà.
Hắn từng thấy người ta làm thịt gà, thịt lợn trong thôn. Những bộ nội tạng nóng hổi, đỏ hỏn được lôi ra, chất thành một đống bầy hầy trên mặt đất. Trông chúng rất mềm, rất non nớt. Lớp vỏ bọc của nội tạng chắc chắn là không dày rồi, chỉ là một lớp màng trắng mỏng dính, bán trong suốt mà thôi.
Thế nên cơn đau từ bên trong phát ra mới khiến hắn không tài nào chịu nổi, vì cái bụng của hắn chưa từng bị đánh nên lớp da bên trong cũng chẳng thể dày lên được.
Bao giờ thì mình mới được ăn một bát bánh trôi?
Bao giờ thì mình mới được nếm miếng bánh trung thu?
Bao giờ mình mới được ngồi vào bàn, cùng người lớn ăn bữa cơm Tất niên đây?
Đói quá. Thật sự đói quá rồi.
—
Ông ngoại bắt đầu đánh hắn tàn bạo hơn, vu khống hắn ăn cắp tiền trong nhà.
Bà ngoại thì xách tai hắn chửi rủa, bảo hắn là thứ ong tay áo nuôi mãi không quen.
Hắn lại bị phạt quỳ trên mảnh ngói vỡ.
Ông ngoại rất biết cách hành hạ người khác. Những vết bầm tím trên đầu gối hắn chưa bao giờ tan hết. Quỳ lâu quá nên hôm sau hắn không đi vững nổi, đến trường muộn lại bị giáo viên mắng thêm một trận.
Cửa sân đóng chặt, bà con hàng xóm không nghe thấy tiếng đánh chửi bên trong. Từ Vọng quỳ trên đống ngói vỡ, người tuy đau nhưng vẫn chịu được. Hắn ngửa đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng thầm nghĩ, không biết hàng xóm đang nấu món gì ngon thế.
Khói bếp toả lên nghi ngút.
Trong sách gọi đó là “khói bếp lượn lờ”.
Hắn ngửi mùi khói ấy, tưởng tượng ra bếp lò nhà người ta.
Đói quá đi mất.
Thèm được ăn một bữa cơm thật no quá đi.
—
Thầy cô ở trường giảng bài rập khuôn, nói với lũ trẻ rằng sách là món ăn tinh thần, sách là nấc thang đưa con người tiến bộ.
Từ Vọng lắng nghe và nhận ra giáo viên nói đúng.
Sách bảo trẻ con phải nghe lời, phải hiểu chuyện, phải làm cái này cái kia. Thế là một ngày nọ, trước khi cây gậy của ông ngoại kịp giáng xuống, hắn đã ngoan ngoãn đứng im tại chỗ.
Hắn nói con xin lỗi ông ngoại, con sai rồi. Xin ông cứ đánh con đi ạ!
Kết quả là ông ngoại lại sững sờ, cầm cây gậy nhìn hắn đăm đăm một hồi lâu. Ông thử quật mấy gậy, hắn vẫn cố chịu đựng không kêu lấy một tiếng.
Thế là ông không đánh nữa, chỉ lầm bầm chửi rủa vài câu rồi bỏ đi.
Có tác dụng thật kìa!
Từ Vọng cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Hắn thử nghiệm phát hiện nhỏ này với cả bà ngoại.
Hắn rất ngại ngùng cởi áo ra, nói với bà rằng con xin lỗi bà, con lại cao lên rồi. Con có thể ăn ít đi một chút để lớn chậm lại, như thế thì bà sẽ không phải thường xuyên sửa quần áo cho con nữa.
Tay bà ngoại vốn định vớ lấy cây kim khâu. Hắn từng bị những chiếc kim đó đâm, biết nó đau đớn đến mức nào. Nhưng lần ấy bà ngoại cũng lộ vẻ kinh ngạc, bà không đâm hắn nữa mà chỉ nhìn hắn chằm chằm từ trên xuống dưới.
Có hiệu quả thật này.
Những gì sách dạy đúng là hữu dụng vô cùng.
Kể từ năm lớp năm, Từ Vọng phát hiện bát cơm của mình không còn là nửa bát cơm trắng nữa. Những trận đòn của ông ngoại cũng thưa dần, cây gậy của ông giờ dùng để chống đi nhiều hơn. Ông ngoại đã còng lưng rồi.
Mẹ vẫn chưa từng quay về, đến một đồng tiền cũng chẳng thèm gửi. Những lúc bà ngoại vừa chửi bới vừa mắng mẹ là đồ nuôi ong tay áo, Từ Vọng sẽ trìu mến ôm lấy bà và bảo bà ơi con sẽ không như thế đâu, lớn lên con nhất định sẽ hiếu thảo với ông bà.
—
Ngay cả thầy cô và bạn bè ở trường cũng bắt đầu đối xử tốt với hắn. Đòn roi ít dần, thỉnh thoảng hắn còn được ăn mấy món quà vặt. Tuy đó không phải là do hắn mua, hắn làm gì có tiền tiêu vặt mà mua mấy cái đó.
Thế nhưng, nếu hắn chủ động giúp người khác làm bài tập, bạn bè sẽ rất thích hắn và chia đồ ăn cho hắn ăn. Nếu hắn chủ động rót nước cho thầy cô, thỉnh thoảng hái vài bông hoa dại ven đường đặt lên bàn giáo viên, họ cũng không còn mắng nhiếc hắn nữa.
Thì ra trước đây là do hắn không hiểu chuyện.
Thì ra muốn người khác thích mình, bản thân phải chủ động làm một điều gì đó trước.
—
Từ Vọng không còn bị ăn đòn nữa, nhất là kể từ khi hắn thi đỗ vào trường trung học trọng điểm của thị trấn.
Thật kỳ lạ, với hắn mà nói thì việc học chẳng có gì khó khăn.
Hắn thích đi học, bởi mọi kinh nghiệm và kỹ năng giao tiếp giữa người với người của hắn đều từ sách mà ra. Hắn không hiểu tại sao những đứa trẻ khác lại ghét việc học đến thế.
Hắn không phải chịu đòn nữa nhưng vẫn rất hay bị đói. Cấp hai phải ở nội trú, ông bà ngoại không đến thăm, cũng chẳng cho hắn bao nhiêu tiền sinh hoạt.
Hắn ăn bánh bao, ăn dưa muối sống qua ngày.
Không chết đói được, nhưng lúc nào cũng thấy đói, rất đói.
Hắn bắt đầu dậy thì, cao vống lên như nhành liễu mới nhú. Cổ tay hắn thường xuyên bị hở ra ngoài vì tay áo quá ngắn, dù là mùa đông thì áo cũng chẳng che nổi toàn bộ cánh tay.
Cổ chân hắn cũng thường lộ ra, tất cứ thụt xuống dưới giày. Mỗi khi đến giờ thể dục chạy bộ, đôi giày chật chội lại khiến hắn đau nhức vô cùng.
Hắn ăn không đủ no, lúc nào cũng thèm thuồng đồ ăn của người khác.
Nhưng hắn biết mình không được phép để lộ ra điều đó.
Trường cấp hai của hắn là ngôi trường tốt nhất thị trấn. Bạn bè xung quanh không còn là những đứa trẻ quê mùa không có tương lai, những đứa bước chân vào ngôi trường này đều là những đứa được cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng.
Hắn nhìn thấy những hộp bút đủ màu sắc của họ.
Hắn nhìn thấy những chiếc cặp sách to đẹp, chắc chắn.
Hắn nhìn thấy những hộp cơm họ mang theo mỗi ngày, đầy ắp những món ăn ngon lành, bổ dưỡng.
Hắn thấy trong cặp mấy bạn nữ còn có túi bánh ngọt, tầm hai ba giờ chiều là sẽ mang ra ăn, gọi đó là “trà chiều”.
Đói quá.
Hắn thử đi ngang qua những bữa trà chiều đó, thử giả vờ tò mò ló đầu ra hỏi các cậu đang ăn gì thế?
Khi ấy, hắn đã biết các bạn nữ đánh giá mình thế nào: thanh tú, trầm tĩnh. Là một cậu bạn đáng thương học giỏi nhưng có gia cảnh nghèo khó, là một học sinh ngoan ngoãn có thân thế tội nghiệp nhưng lại có tính cách hiền lành.
Vì vậy, lần nào hắn cũng được cho đồ ăn.
Khi thì bánh pudding, lúc là mẩu bánh ngọt hay cây kẹo m*t. Thậm chí khi cửa hàng tạp hóa trong trường khai trương, hắn còn được ăn cả miếng gà rán nóng hổi mới ra lò.
…Đó là năm lớp chín.
Ở tuổi này, các bạn nữ dậy thì sớm, nhiều người đã bắt đầu biết mơ mộng, nảy sinh những cảm xúc đầu đời. Hắn phát hiện mình có thể dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của người khác, hoặc có lẽ do các nữ sinh ở thị trấn nhỏ này quá đơn thuần, quá dễ hiểu.
Tóm lại, hắn không còn phải thường xuyên chịu đói nữa.
Hắn nghĩ, chắc chắn mình giống cha chứ không thể giống mẹ được.
Mẹ hắn không đẹp đến thế, thế nên chắc chắn hắn giống cha.
Cơ thể hắn bắt đầu phát triển khỏe mạnh.
Cơ bắp được cung cấp đủ dưỡng chất, bao phủ lấy khung xương một cách cân đối và săn chắc. Cổ tay cổ chân vẫn lộ ra ngoài nhưng lần này là vì hắn biết xương khớp của mình rất đẹp, nhiều bạn nữ thích nhìn. Ngón tay hắn thuôn dài trắng trẻo, móng tay luôn sạch sẽ gọn gàng.
Hắn biết ở lứa tuổi này, con trai chỉ cần không quá béo, da dẻ mịn màng, dáng người cao ráo… là đã rất ưa nhìn rồi.
Nếu thêm một chút dịu dàng, một chút khí phách thư sinh, một chút hay thẹn thùng, cộng thêm một chút táo bạo và chân thành thì lại càng tuyệt vời hơn nữa.
Tuổi xuân.
Tuổi xuân của hắn cũng bắt đầu từ năm lớp chín đó.
Từ những miếng gà rán, chai nước ngọt, que kem nơi cửa hàng tạp hóa.
Từ những mẩu bánh ngọt, những viên kẹo nhỏ mà các bạn nữ lén nhét vào ngăn bàn.
Hắn trở thành giấc mơ thanh thuần, trong trẻo của những cô gái trẻ.
Hắn chơi bóng dưới ánh hoàng hôn, tươi cười chào hỏi mọi người vào buổi sớm mai.
Hắn ngồi bên cửa sổ nơi tán cây long não đổ bóng, tập trung viết bài giữa những năm tháng tĩnh lặng.
Hắn muốn trở thành thiếu niên dịu dàng trong mộng của các cô gái.
Có như vậy, hắn mới được ăn no.
Ực.
Đó là tiếng nuốt thức ăn một cách thỏa mãn.
Ực.
Đó là thanh âm của việc được tất cả mọi người yêu quý như một lẽ đương nhiên.
Hắn cảm thấy mãn nguyện.
Khi được ăn no, người ta sẽ thấy rất hài lòng.
Giữa mùa hè đỏ lửa năm lớp chín, trên sân tập rộn rã tiếng ve.
Dưới tán cây long não, cậu thiếu niên nhấm nháp miếng chocolate được người khác tặng, cảm nhận được luồng hơi ấm lan tỏa trong bụng.
Thỏa mãn khôn cùng.
—
Lời tác giả:
Người thiện lương đang tiến về phía đoàn viên định sẵn.
Kẻ thối nát sa dần vào địa ngục vĩnh hằng.