Người mà tôi muốn cất tiếng gọi, là ai vậy?
—
Đau quá.
Đau quá.
Vì bị thương quá nặng nên ngay cả [Tháp] cũng đã gãy, không biết ngọn tháp đứt lìa đó đã rơi xuống đâu.
Thế giới trong mắt quay cuồng đảo lộn. Giang Diệu bị người ta nắm tóc, xách nửa người lên rồi vặn ngược lại.
“Mày biết điều thú vị nhất là gì không?”
Từ Vọng cầm cậu như đang cầm một con búp bê Barbie, thích thú lắc qua lắc lại.
Tay chân Giang Diệu đã đứt đoạn, thân thể bị xé nát.
Thế nhưng, mạch máu và gân cơ lại đang lặng lẽ tái sinh.
“Điều thú vị nhất đó chính là — rõ ràng mày đau hơn nó, thương tích của mày cũng nặng hơn nó…”
“Nhưng cuối cùng, nhất định mày sẽ sống sót.”
“Còn nó thì sẽ chết.”
Không.
Không được!
Giang Diệu kêu lên thất thanh, điên cuồng vùng vẫy.
Cậu muốn tìm Lục Chấp.
Cậu muốn đỡ Lục Chấp dậy. Từ vũng bùn nhuốm máu, từ đống tàn tích đổ nát của nhà thờ sụp đổ.
Đừng để vết thương hở toác ra như thế nữa. Anh chảy nhiều máu quá.
Nhiều máu quá, nhiều máu quá, nhiều máu quá.
Sắp chết rồi.
Lục Chấp sắp chết rồi.
Lục Chấp là con người. Không thể nào.
Ngực bị thủng một lỗ lớn đến thế, phổi và tim lộ cả ra ngoài.
Không thể nào. Không thể nào. Không thể nào.
Nước mắt ào ạt tuôn rơi, Giang Diệu òa khóc nức nở trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng.
Từ Vọng thích thú quan sát mọi chuyện. Hắn xách cậu lên, lắc qua lắc lại như một chú chó con chưa dứt sữa.
Cuối cùng, con chó lớn nằm trên đất cũng đã cất lời.
“Trả… lại… cho tôi…”
Giọng nói yếu ớt, thều thào như sợi tơ mỏng manh.
Mang theo mùi máu tanh, mang theo khí lạnh của cái chết.
Mang theo sức sống yếu ớt có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào.
“Trả lại… cho tôi…”
Có lẽ là nhờ [Ý chí chiến đấu], hoặc cũng có thể là nhờ sức mạnh tinh thần đã được tôi luyện qua nhiều năm của Lục Chấp dưới tư cách một người lính đặc nhiệm đã giải ngũ, dưới tư cách một người thi hành cấp S.
Dù bị thương nặng đến thế, anh vẫn còn sức, vẫn có thể nặn ra chút sức lực từ kẽ xương và mạch máu.
Lảo đảo, gượng gạo và khó khăn, anh ngẩng đầu lên khỏi mặt đất.
Khuôn mặt anh đã chằng chịt vết thương. Cát và bùn dính máu làm bẩn cả gương mặt, những đường nét khôi ngô, tuấn tú giờ trông thảm hại vô cùng.
“Ồ, mày vẫn chưa chết nữa à?” Từ Vọng bật cười. Hắn xoay người Giang Diệu lại, để Giang Diệu nhìn anh rõ hơn.
Thấy người đó, Giang Diệu còn khóc to hơn trước.
“Lục Chấp… Lục Chấp…”
Giang Diệu còn không biết mình đang khóc vì điều gì.
Cậu không muốn Lục Chấp cứu mình, cũng chẳng phải than khóc vì bản thân đang đau đớn và khó chịu đến nhường nào.
Có lẽ chỉ vì, trông Lục Chấp rất đau đớn.
Có lẽ chỉ vì, Lục Chấp sắp chết thật rồi.
Sao lại như vậy?
Sao có thể như vậy được chứ?
Giang Diệu đã không còn tay chân, giờ nhìn cậu chẳng khác gì một cái cọc thịt trơ trụi. Dù có vùng vẫy, vặn vẹo đến thế nào cũng chẳng thể thoát khỏi bàn tay của con quái vật đó.
“Trả… em ấy… lại cho tôi…”
Ánh mắt Lục Chấp tan rã, khuôn mặt tái nhợt hấp hối.
Mỗi lần cất lời, bọt máu lại trào ra từ cổ họng anh.
Dòng máu của anh đã không còn là màu đỏ tươi nữa mà đã chuyển sang màu hồng nhạt. Đó là biểu hiện của việc mất máu quá nhiều hoặc một cơ quan nào đó trong cơ thể đang nhanh chóng suy kiệt.
“À, mày đang cầu xin tao đấy hả?” Từ Vọng giả vờ thắc mắc, nghiêng đầu nhìn anh.
Rồi hắn cười nói: “Khi cầu xin người ta thì phải có thái độ như thế nào mới đúng đây, đội trưởng Lục?”
Lục Chấp không trả lời, anh nằm rạp trên đất, khó khăn th* d*c.
Hơi thở anh càng lúc càng yếu ớt.
Từ Vọng tốt bụng nhắc nhở: “Có phải nên quỳ xuống, nói tao nghe vài lời hay ho hay không?”
Quỳ xuống.
Hắn ta muốn Lục Chấp quỳ xuống trước mặt hắn!
“Đừng!” Giang Diệu khóc nhiều đến mức nước mắt như cạn khô, nhưng vẫn có rất nhiều giọt nước nóng hổi liên tục tuôn trào khỏi khoé mắt.
Khối thịt nát không tay không chân trong tay Từ Vọng vặn vẹo trong tuyệt vọng, hệt như một con sâu lớn đáng thương.
Con sâu lớn đã không còn làm gì được nữa, nó chỉ có thể khóc, nhưng trong lúc khóc lóc giãy giụa, ngay cả trái tim nó cũng sắp trượt ra khỏi lồng ngực.
Phụt phụt phụt.
Nhịp tim loạn xạ, máu rỉ ra từ mạch máu.
“Đừng đừng đừng!” Giang Diệu điên cuồng thét lên.
Nhưng Lục Chấp vẫn quỳ xuống.
Rất khó khăn, rất khó khăn.
Rất chậm, rất chậm.
Rõ ràng anh đã không còn chút sức lực nào nữa.
Rõ ràng anh cũng rất đau. Dù không động đậy, dù chỉ hơi cử động, anh cũng đau đến thấu tim.
Nhưng anh vẫn chống lòng bàn tay dính đầy máu xuống đất, run rẩy gượng dậy.
Miễn cưỡng quỳ gối trước mặt Từ Vọng.
Khớp đầu gối của anh đã vỡ vụn. Khi ngâm trong vũng bùn ướt nhuộm máu, nó hơi lún xuống một chút.
Lòng bàn tay tái nhợt không còn sắc máu lạnh lẽo cứng đờ, hoàn toàn không còn khả năng cầm súng. Trông chúng trắng bệch y như tay người chết bị lôi ra khỏi nấm mồ.
Khuôn mặt anh.
Khuôn mặt anh.
Đã xanh xám như màu tử thi.
Chưa từng thấy anh có sắc mặt như thế này.
Nhưng đã nhìn thấy khuôn mặt ấy vô số lần ở bệnh viện, trong nhà xác, trên chiếc giường thuê tồi tàn không ai hỏi han.
Khuôn mặt người chết.
Khuôn mặt người chết.
“Lục Chấp… Lục Chấp…!” Giang Diệu đã không còn nước mắt để khóc nữa, máu của Lục Chấp cũng sắp chảy cạn rồi.
Buồn quá. Buồn quá.
Đầu gối bị nghiền nát của Lục Chấp quỳ trên vũng bùn máu, cơ thể anh chao đảo lắc lư, gần như không còn sức để chống đỡ. Anh chỉ có thể nằm rạp nửa người xuống đất, khó khăn ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh gần như tan rã, hầu như chẳng còn tiêu cự.
“Xin cậu… trả lại cho tôi…”
Đôi môi tái nhợt, khô nứt khẽ chạm vào nhau.
Giọng anh nhẹ quá, khẽ quá. Giang Diệu chưa bao giờ nghe thấy giọng anh yếu ớt đến nhường này.
Buồn quá.
Buồn quá.
“Xin cậu… xin cậu… trả lại cho tôi…”
Lục Chấp muốn vươn tay ra.
Muốn vươn tay về phía Giang Diệu.
Nhưng ngay cả điều hết sức nhỏ nhặt ấy, anh cũng không thể làm được.
Vì khớp vai anh cũng đã bị gai đâm nát.
Toàn bộ khớp xương trên cơ thể anh đều nát tan!
“Xin cậu trả em ấy… lại cho tôi…”
Từ Vọng: “…”
Rõ ràng là Từ Vọng tự mình yêu cầu Lục Chấp quỳ xuống, nhưng khi Lục Chấp quỳ gối trước mặt hắn thật rồi, trên mặt Từ Vọng lại hiện lên vẻ cáu kỉnh khác thường.
Thật kinh tởm. Thật kinh tởm!
Tại sao… Dựa vào đâu cơ chứ!
Rõ ràng Giang Diệu cũng là biến dị, rõ ràng cả hai người họ đều là quái vật!
Dựa vào đâu… Dựa vào đâu mà Lục Chấp lại…!
“Xin cậu…” Lục Chấp vẫn quỳ trên đất, ánh mắt anh tan rã, lặp đi lặp lại câu nói ấy: “Trả lại cho tôi… Trả Giang Diệu… lại cho tôi…”
“…” Từ Vọng nghiến răng.
Hắn bực bội ném Giang Diệu ra, không muốn nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.
“Câm miệng đi!” Từ Vọng tức giận nói.
Cơ thể nhỏ bé của Giang Diệu như một viên đạn nhỏ, đâm sầm vào lòng Lục Chấp. Bị cậu va vào, cơ thể Lục Chấp hơi lảo đảo, song anh vẫn cố gắng chống đỡ cơ thể, dùng lồng ngực để đỡ lấy cậu.
“Đừng khóc… Giang Diệu…”
Đỡ được rồi thì yên tâm rồi.
Thậm chí, khuôn mặt tái nhợt của Lục Chấp còn nở một nụ cười nhẹ.
Khớp vai Lục Chấp đã vỡ vụn, cánh tay không thể giơ lên.
Anh chỉ có thể cong người, dùng cằm tựa vào đầu Giang Diệu.
Còn Giang Diệu thì không tay không chân, cơ thể nhẹ như một em bé sơ sinh vừa chào đời. Cậu cũng chỉ cố nép vào lòng anh như một em bé, gắng hết sức để tựa vào đối phương.
Một cái ôm vô cùng thô sơ.
“Đừng khóc… đừng khóc…”
Lời an ủi mang theo mùi máu tanh, mang theo hơi thở của cái chết vang vọng trên đỉnh đầu Giang Diệu.
Lục Chấp hôn nhẹ lên mái tóc ướt đẫm máu của cậu.
Giang Diệu cố gắng luồn vào lòng Lục Chấp, áp chặt má lên lồng ngực anh.
Muốn dùng đầu mình để bịt kín cái lỗ lớn trên ngực anh.
Máu đã bị gió thổi đến mức lạnh rồi.
Máu chảy ra từ lỗ thủng trên ngực Lục Chấp.
Lục Chấp sắp chết rồi!
“Đừng… đừng!”
Hệ thống ngôn ngữ của Giang Diệu đã sụp đổ.
Cậu muốn ôm Lục Chấp, muốn đưa sức mạnh của mình cho anh, muốn trao cho anh khả năng tái sinh, muốn dâng hiến toàn bộ cơ thể mình cho Lục Chấp.
Nhưng ngay cả việc ôm anh ấy, cậu cũng không làm được.
Cậu không có tay.
Hai người đáng thương.
Một người không có tay, khớp xương người còn lại bị đập nát.
Họ không thể trao nhau một cái ôm, dù ai cũng biết rằng đây là sự dịu dàng cuối cùng trước khi chết.
“Giang Diệu, đừng khóc.”
“Nghe anh nói.”
Giọng Lục Chấp càng lúc càng nhỏ.
Đó gần như là những lời không truyền vào không khí mà chỉ là sự rung động của dây thanh quản, truyền trực tiếp vào đại não theo xương cốt, đi qua cơ thể đang áp sát của cả hai.
“Đồng hóa anh.”
“Dùng ô nhiễm của em để đồng hóa anh.”
…Đồng hóa?!
Vậy thì có khác gì biến anh thành quái vật đâu?!
Giang Diệu run lên bần bật. Cậu ngẩng đầu khỏi vòng tay Lục Chấp, mạnh mẽ lắc đầu trong sự tuyệt vọng và kinh hãi.
Từ Vọng nhíu mày. Hắn không muốn nghe lời trăn trối yếu ớt, thều thào của Lục Chấp, càng không muốn nghe những lời tình tứ cuối cùng của hai người này.
Hắn chỉ muốn g**t ch*t cả hai.
Gai nhọn màu đen hiện ra từ hư không.
Từ Vọng tuỳ ý nắm lấy một chiếc gai nhọn, chầm chậm tiến về phía hai người.
Ôm chặt như thế, tốt lắm.
Đã thích ở bên nhau đến thế thì tao sẽ đóng đinh hai đứa bây lại với nhau.
Đó là điều mà chúng mày muốn mà, không cần phải cảm ơn tao đâu.
“Giang Diệu… Ngoan nào.”
Lục Chấp đã nhìn thấy Từ Vọng đang đi về phía họ.
Ánh mắt đã gần như tan rã lại đột nhiên về với vẻ sáng suốt thường thấy. Trong trạng thái tỉnh táo và ý thức vô cùng rõ ràng, Lục Chấp nhẹ nhàng an ủi Giang Diệu.
“Ngoan nào.”
Ngoan nào.
Phải ngoan.
Phải nghe lời Lục Chấp.
Nhiều năm sớm chiều bên nhau, nhiều năm sinh tử dựa dẫm, thói quen đã khắc sâu vào cơ thể như một phản xạ sinh lý qua nhiều năm huấn luyện, giờ đây lại quay ngược lại răn dạy cho bộ não.
Phải nghe lời.
Ngoan nào.
“…” Giang Diệu nhắm mắt lại, giọt nước mắt cuối cùng lăn dài từ khóe mắt.
Và rồi.
Khí đen cuồn cuộn.
Làn sương đen tựa cơn sóng thần lập tức bao phủ lấy Lục Chấp!
Vô số xúc tu đen tranh nhau thoát ra khỏi cơ thể Giang Diệu, mạnh mẽ chui vào cơ thể Lục Chấp như muốn tìm đến một ngôi nhà mới!
“?” Từ Vọng sửng sốt, hắn giận dữ quát lên: “Bọn mày —“
Lục Chấp không thèm để ý đến hắn ta.
Ngọn sóng xúc tu cuồn cuộn như thủy triều đen đi vào cơ thể Lục Chấp. Sắc mặt Giang Diệu tái đi, máu thịt vỡ nát ngừng tái sinh.
Ngược lại, tay, chân, khớp và cái lỗ lớn trên ngực Lục Chấp bắt đầu hồi phục với một tốc độ không tưởng.
Cơ thể bị đồng hóa biến dị dữ dội.
Giá trị SAN của đại não bị đồng hoá lập tức quay về 0.
Bùng phát.
Sóng xúc tu đen lại chào đón thêm một đợt bùng phát khác. Những xúc tu khổng lồ vốn đã nhiều không kể xiết giờ như mây đen bao phủ thành phố, che kín cả bầu trời.
Từ Vọng điều khiển gai nhọn tấn công liên tục nhưng những chiếc gai nhọn đó lại tan rã ngay khi chạm vào xúc tu.
Sóng xung kích khổng lồ lan ra khiến tất cả các công trình xung quanh lập tức đổ sụp và tan thành tro bụi! Giữa cơn gió gào thét, ngay cả cơ thể Từ Vọng cũng bị gió xén nên vô số vết thương.
Từ Vọng nghiến răng, chuẩn bị thi triển thêm những thiên phú cấp cao hơn.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được điều gì đó.
Sắc mặt Từ Vọng biến đổi, vội vã quay đầu lại.
Hắn thấy, nơi sóng xung kích đi qua, một cơ thể trắng bệch đang bị gió mạnh cuốn lên.
Bay lên không trung.
“Đàn anh!”
Từ Vọng đau đớn thốt lên, muốn chạy đến để cứu lấy người đó.
“Xin lỗi, Vô Vị. Tôi không thể để thân xác cậu rơi vào tay hắn.”
Ở trung tâm của ngọn sóng đen khổng lồ, Lục Chấp ôm Giang Diệu đang thoi thóp, nhìn về phía thi thể bị gió mạnh cuốn lên cao ở đằng xa.
Ngón tay khẽ động đậy.
Thi thể trắng bệch bị cuốn vào xoáy nước đen, chỉ trong thoáng chốc đã biến mất hoàn toàn.
Từ Vọng đuổi theo, chỉ kịp vươn tay về phía thi thể của người đó.
Nhưng hắn lại chẳng thể chạm tới nó.
“Đàn anh!” Ngón tay Từ Vọng cũng bị cuốn vào xoáy nước, khớp ngón tay lập tức bị nghiền nát! Máu tươi bắn tung tóe lên cao, nhưng ngay cả giọt máu cũng bị xoáy nước nuốt chửng!
Từ Vọng trơ mắt nhìn thi thể Tần Vô Vị biến mất, hẳn nổi cơn thịnh nộ, thét gào thảm thiết.
“Lục — Chấp!!!”
Xúc tu đỏ thịt đột nhiên dâng cao, che trời lấp đất như những con rắn độc muốn cắn nuốt thế giới. Từ Vọng gầm lên lao về phía Lục Chấp, song trước mặt hắn đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu xanh lục.
Từ Vọng ngước nhìn, đồng tử co lại.
“Tháp…!”
Hắn thấy một ngọn tháp khổng lồ màu đồng xanh từ từ nâng lên giữa không trung.
Ngọn tháp như một tấm khiên bất diệt, kiên cường, tĩnh lặng, chậm rãi và kiên định bay lên như muốn phá tan cả bầu trời.
Ngọn lửa xanh lục chảy lượn, nhẹ nhàng bao bọc hai người dưới chân tháp.
Lợi dụng lúc Từ Vọng mất tập trung, Lục Chấp ôm Giang Diệu lần cuối, nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
“Giang Diệu, quên anh đi. Quên hết tất cả mọi thứ ở thế giới này.”
Ánh sáng xanh lục dịu dàng toả ra từ lòng bàn tay anh. Lục Chấp ôm Giang Diệu vào lòng, dùng sức mạnh của vực sâu để chữa lành cơ thể cho cậu.
“…” Trên mặt Giang Diệu hiện lên vẻ mơ hồ.
Anh ấy đang nói gì vậy?
Lục Chấp đang nói gì thế?
Quên đi… là sao?
Dường như ngay khoảnh khắc ấy, thời gian chảy trôi rất chậm, rất chậm. Nhưng máu thịt lại tái sinh với tốc độ kinh người.
Giang Diệu nhanh chóng thoát khỏi trạng thái cụt tay cụt chân, trở lại với hình dáng một người trưởng thành hoàn chỉnh.
Cậu vẫn được Lục Chấp ôm chặt trong lòng.
Dưới sự bao bọc của ánh sáng xanh lục dịu dàng, sâu lắng, có thứ gì đó đang từ từ bị r*t r* kh** c* th* Giang Diệu.
Giang Diệu chợt nhận ra anh đang làm gì, cậu khóc nức nở kêu lên: “Không! Đừng mà! Lục Chấp! Đừng mà!”
“Ngoan nào có được không? Lần cuối cùng rồi.”
Lục Chấp dịu dàng ôm chặt cậu.
Ánh sáng ôn hòa bao bọc lấy hai người.
“Nhớ còn đau hơn quên.”
“Hãy quên hết mọi chuyện ở đây. Sang bên đó, sống thật hạnh phúc.”
“Sống như một người bình thường, sống thật tốt.”
“Ngoan nào. Giang Diệu.”
“Ngoan nào.”
“…” Giang Diệu há miệng. Hai từ “Ngoan nào” tựa như một lời nguyền, khiến cậu không thể từ chối, không thể phản kháng thêm nữa.
Cuối cùng, cậu chỉ có thể nức nở khóc than, liên tục lặp đi lặp lại như một chiếc máy ghi âm hỏng hóc.
“Lục Chấp… Lục Chấp…”
Bởi vì “ngoan”.
Nên không còn nói “đừng” nữa.
“Thế giới này rất đẹp, em phải sống thật hạnh phúc.”
Lục Chấp ôm chặt cậu lần cuối rồi buông tay.
Mỉm cười, đẩy cậu về phía bầu trời.
Không biết từ bao giờ, sau lưng Giang Diệu đã xuất hiện một cái lỗ màu trắng.
Rất kỳ lạ. Giống như thế giới thực bị khoét đi một mảng, bên trong cái lỗ trắng ấy không có gì cả.
Nhưng nó lại không khiến người ta cảm thấy hoảng sợ giống như hố đen.
Đó dường như là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt. Là con đường bằng phẳng dẫn đến một thế giới mới.
Là một lối thoát ấm áp và tươi sáng.
Là sự dịu dàng cuối cùng của Lục Chấp.
“Đi đi. Anh sẽ luôn ở bên em.”
Lục Chấp nhẹ nhàng đẩy cậu một cái.
Giang Diệu chao đảo như mất trọng lực, mơ màng như một đứa trẻ sơ sinh mới chào đời, bị đẩy về phía phương trời thuần trắng.
“…?” Giang Diệu cảm thấy ký ức của mình, bộ não của mình, toàn bộ con người mình bị khoét đi một mảng lớn.
Nhưng cậu đã không còn biết mình đã mất đi thứ gì.
Cậu đã không nhớ mình đang ở đâu, người trước mặt là ai.
Nhưng vẫn vô thức nắm chặt lấy tay người đó.
“…?” Giang Diệu hé môi, muốn gọi tên người đó.
Là ai nhỉ?
Người đó chỉ mỉm cười với cậu, cuối cùng vẫn không đáp lại cậu câu gì.
Đối phương chỉ đẩy cậu về phía phương trời thuần trắng kia.
Giang Diệu cúi đầu, cảm thấy lòng bàn tay mình vô cùng ấm áp.
Là một chùm sáng nhỏ màu trắng.
Một chùm sáng trắng ấm áp, rạng rỡ.
Kỳ lạ quá.
Giang Diệu chậm rãi chớp mắt.
Cơ thể mất trọng lực bị lỗ hổng trắng sau lưng hút vào.
Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cơ thể.
Người đàn ông tạm biệt cậu đã biến mất.
Không hiểu vì sao, dù đã không còn nhớ người nọ là ai, Giang Diệu vẫn cảm thấy như mình đang được nói lời tạm biệt.
Ánh sáng trong lòng bàn tay dịu dàng tan vào cơ thể cậu.
Hòa làm một với cậu.
Kỳ lạ quá.
Là ai nhỉ?
Mình đang làm gì nhỉ?
Giang Diệu thắc mắc.
—
Ánh sáng trắng từ từ thu lại, lối vào thế giới khác nhẹ nhàng khép lại.
[Danh sách thiên phú 005 – Dịch chuyển].
[Danh sách thiên phú X – Truyền đèn].
Giang Diệu biến mất khỏi thế giới này.
Lục Chấp biến mất khỏi thế giới này.
[Tháp Dẫn Lối Đồng Xanh] toả ra ánh xanh lục dịu dàng đã từng chiếu rọi thế gian này trong một khoảnh khắc.
Sau đó lặng lẽ lụi tàn trong sự vĩnh hằng.
—
Khi Giang Diệu hoàn hồn lại, xung quanh đã có người kinh hãi kêu lên rồi chạy tới, cởi áo khoác của họ ra quấn lấy cậu.
Những câu hỏi vội vàng, những nỗi đau mất kiểm soát. Cái ôm siết chặt đến mức cậu gần như chẳng thở nổi. Khuôn mặt của một cặp vợ chồng trung niên, hơi quen thuộc nhưng cũng hơi xa lạ.
Giang Diệu mơ hồ nhìn mọi thứ xung quanh.
Đây là đâu.
Trên người ướt sũng, rất khó chịu.
Giang Diệu cúi đầu, thấy mình tr*n tr**ng.
Như một đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, toàn thân đẫm máu.
Không đau, nhưng lại có rất rất nhiều máu.
Máu lạnh ngắt, đóng cục trên người cậu.
Kỳ lạ quá.
Đây là máu của ai.
Gương mặt Giang Diệu dần hiện lên vẻ nghi hoặc.
Ngực nhói đau như có thứ gì đó sắp chui ra khỏi lòng đất.
Cậu mở miệng, muốn cất tiếng gọi một điều gì đó.
Nhưng lại không biết mình nên gọi người nào.
…Là ai nhỉ?
Đại não trống rỗng.
Trống rỗng, nhưng nước mắt lại tuôn trào.
Kỳ lạ quá.
Giang Diệu chậm rãi chớp mắt, từng giọt lệ chảy trôi như suối.
Là ai nhỉ.
Người mà tôi muốn cất tiếng gọi, là ai vậy?
—
Lời tác giả:
Bây giờ mọi người đã biết lý do vì sao Lục Chấp lại không có cơ thể rồi nhé.
—
Trích cmt trên Tấn Giang:
[Q]: Vậy người trong lòng Giang Diệu là Lục Chấp hay là nhân cách thứ hai Giang Diệu tự tạo ra vì quá nhớ Lục Chấp vậy?
→ [A] Là Lục Chấp thật đó.
(chi tiết thì mọi người chờ đến ngoại truyện nha (‘。• ᵕ •。’) ♡)