Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 229

Warning: Có nhiều tình tiết máu me và bạo lực, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.

Trước khi gặp ngài ấy, Bạch không có tên.

Hay nói đúng hơn, cậu từng có rất nhiều cái tên.

Súc sinh, con hoang, thằng lưu manh, đồ ăn mày.

Người cha nghiện rượu và người mẹ trang điểm lòe loẹt đã định sẵn tuổi thơ của cậu sẽ trôi qua trong đòn roi và bạo lực.

Cuối cùng đến một ngày kia, hai người đó cãi vã một trận kịch liệt. Cha cầm ghế lên, đập mạnh xuống đầu mẹ, đầu bà ta nứt toác.

Lúc ấy cậu đã mười sáu tuổi, thản nhiên đứng nhìn tất cả mọi chuyện.

Cậu không có tình cảm gì với người được gọi là mẹ kia. Người đàn bà ấy gần như chẳng bao giờ về nhà, dù có về thì cũng dẫn theo mấy gã đàn ông lạ hoắc.

Cậu cũng chẳng có tình cảm gì với người cha khóc lóc thảm thiết sau khi giết vợ. Người đàn ông đó cứ hễ về đến nhà là uống rượu, say rồi thì xé vở bài tập của cậu, lôi cậu ra khỏi bàn học đánh đập, nắm tóc cậu đập mạnh vào tường, chất vấn tại sao trong nhà chưa từng có ai mắc bệnh này, sao cậu lại mắc, chắc chắn cậu không phải con ruột của ông ấy.

Ai mà biết được. Chuyện đó phải đi hỏi người đàn bà kia mới đúng.

Rõ ràng đã mười sáu tuổi nhưng nhìn cậu chẳng giống một thiếu niên mười sáu chút nào.

Gầy gò, trắng bệch, u ám. Nếu không nhờ có ủy ban khu dân cư trăm phương nghìn kế đến gõ cửa khuyên nhủ, có lẽ cha mẹ đã chẳng buồn cho cậu đi học cấp ba.

Mà chuyện trắng bệch thì cũng không thể trách họ được.

Vì cậu bị bệnh mà.

Bẩm sinh. Bạch tạng. Nghe nói là bệnh di truyền.

Ừ, đã di truyền thì trách cha mẹ cũng không sai.

Không sao cả.

Cậu chưa từng có quá nhiều cảm xúc với những chuyện này, cậu đã quen rồi.

Từ nhỏ đến lớn sống trong hoàn cảnh như thế, bị đánh bị mắng, bị gọi bằng đủ cái tên sỉ nhục, cậu đã quen rồi.

Cậu chưa từng biết đến tình thương của cha mẹ, cậu cũng chẳng biết thế nào mới được gọi là một gia đình bình thường.

Dù có lúc đứng ở cổng trường, nhìn bạn bè ăn mặc sáng sủa bước xuống từ xe hơi, ngoái lại vẫy tay chào gia đình.

Dù có lúc xem TV, nghe người ta kể về những đấng sinh thành hết lòng hi sinh vì con cái.

Cậu vẫn luôn cảm thấy những thứ đó rất xa vời.

Rất xa rất xa.

Không liên quan gì đến cậu.

…Vì vậy khi cha sợ tội tự sát, cậu cũng nghiêm túc suy nghĩ một chút, xem xem có nên chết cùng với người đàn ông đó hay không.

Cha mời cậu chết cùng ông, hình như đây là lần đầu tiên trong đời cha đối xử tốt với cậu đến vậy.

Sao lại có người cha vì sợ hãi mà lôi con uống thuốc trừ sâu cùng mình chứ?

Chưa từng thấy trên TV bao giờ.

Trường học cũng không dạy mấy chuyện này.

Cậu nghĩ ngợi một lúc rồi nghiêm túc từ chối.

Cậu chẳng có lý do gì để chết cả.

Cậu bước ra ngoài đi dạo một vòng. Đến khi quay về, người đàn ông đó đã chết.

Ông ta chết rất khó coi. Miệng sùi bọt trắng, nằm co quắp trên sàn, trông giống hệt một con sâu thịt lạnh lẽo, to đùng. Người đàn ông đó nằm quay mặt về phía cửa, hình như trước khi chết còn cố đưa tay ra muốn mở cửa cầu cứu.

Cậu cảm thấy không thể để một con sâu thịt như vậy nằm chềnh ềnh giữa nhà, thế là cậu cúi xuống lục túi cha để tìm điện thoại.

Lục nửa ngày trời mới phát hiện cha đang nắm chặt điện thoại trong tay.

Bẻ từng ngón tay ra, cậu cầm điện thoại lên, thấy màn hình dừng ở giao diện cuộc gọi.

Cuộc gọi cuối cùng là gọi đến số 120, vừa bị ngắt cách đó vài phút. Ngón tay cha vừa hay đặt trên nút ngắt máy.

Ông đã từ bỏ việc cầu cứu vào phút cuối hay chỉ là vô tình bấm ngắt khi sắp mất ý thức?

Cậu không biết.

Tóm lại, khi bác sĩ đến nơi, cha đã không còn dấu hiệu sự sống.

Bác sĩ đến cùng với cảnh sát.

Họ không ngờ rằng ngoài người đàn ông đó ra, trong căn nhà này còn có thêm một cái xác chết khác.

Xác của người mẹ bị cha dùng ghế đập nát đầu.

Vụ án đó làm náo động cả khu phố. Hàng xóm láng giềng đồn đại đủ điều, đến cả cảnh mẹ vừa bị đánh vừa thảm thiết cầu xin ra sao họ cũng kể rành rọt.

Còn cậu thì nghỉ học. Không ai quan tâm cậu có đến trường hay không, có cơm ăn hay không.

Cậu đã mười sáu tuổi rồi, tự lo cho mình được rồi.

Nhưng một kẻ chưa tốt nghiệp cấp ba, thân thể thì yếu ớt, lại còn mắc thứ bệnh bạch tạng xấu xí, cậu biết đi đâu để xin việc đây?

Công trường không nhận cậu, xin bưng bê quán ăn người ta cũng xua đuổi.

Xui xẻo.

Trong mắt mọi người, cậu là thứ xui xẻo.

Những người quen biết cậu bảo rằng cậu khắc cha khắc mẹ, lẽ ra họ không nên nuôi cái thứ trẻ con mắc bệnh bạch tạng này.

Cha mẹ đều đã không còn, cậu không trả nổi tiền thuê phòng nên bị chủ nhà đuổi đi.

Chẳng bao lâu sau, tiền trong tay cũng cạn sạch. Không tìm được việc làm, cậu chỉ còn cách ngồi chờ ở con hẻm sau, đợi các nhà hàng gần đó đến vứt đồ ăn thừa.

Nhưng dù đã đi nhặt rác, người ta vẫn thấy cậu phiền.

Hôm nọ, có một đầu bếp đi tiểu ở ngõ sau, quay đầu lại thấy một bóng trắng như ma đang ngồi xổm ăn cơm thừa trong góc tối. Hắn sợ đến mức tè ra quần… từ đó trở đi, cậu không còn được phép lục thùng rác nữa.

Cậu chỉ có thể sống như kẻ trộm, bắt đầu đi ăn cắp.

Sao cuộc đời mình lại thành ra thế này cơ chứ?

Nếu không mắc bệnh bạch tạng, liệu cuộc đời cậu có khá hơn chút nào không?

Ít nhất thì khi nhặt rác, người ta sẽ không tưởng mình là ma.

Thế thì cũng sẽ không bị tên đầu bếp phát điên kia đuổi theo đánh một trận.

Thực ra, từ khi xác định cậu không phải ma mà là người, hắn ta đã không còn sợ cậu nữa.

Gặp lần nào, hắn đánh lần đó.

Không sao cả, cậu quen rồi. Tên đầu bếp đó sợ đánh chết cậu nên vẫn nương tay, không tàn bạo bằng cha cậu năm xưa.

…Thế nhưng, vào một đêm khuya khoắt nào đó, khi cậu lại bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, eo mỏi lưng đau không đứng lên nổi…

Cậu ngồi phệt xuống nền đất ẩm ướt đầy nước thải trong ngõ hẻm, ngẩng đầu nhìn thấy vầng trăng tròn.

Trong nhà hàng trên phố vọng ra tiếng nhạc Trung thu phát trên TV.

“Trăng sáng tự bao giờ,

Nâng chén hỏi trời xanh…”

Người trong nhà hàng nâng ly chúc mừng, náo nhiệt vui vẻ. Họ cùng nhau cất tiếng hát, hoà với giọng của nữ ca sĩ.

“Chẳng biết nơi cung nguyệt

Đêm ấy thuộc năm nào…”

À, phải rồi ha. Hôm nay là Trung thu, bảo sao trăng lại tròn đến vậy.

Cậu tựa lưng vào bức tường gạch lạnh băng, ngồi bệt trên nền đất ẩm ướt nồng mùi hôi thối.

Trong nhà hàng, mấy vị khách kia đã hát đến câu cuối.

“Chỉ nguyện người bình an

Dẫu cách nghìn trùng điệp

Cùng chung vầng trăng này.”

Đói quá.

Cậu nghe thấy tiếng bụng mình kêu réo, vừa đói vừa đau. Đau đến mức bụng gần như chẳng còn sức mà kêu lên nữa.

Tuy hôm nay là Trung Thu nhưng đầu bếp đã đề phòng cậu. Hôm nay họ sẽ không mang đồ ăn thừa ra, ngày mai cũng vậy, về sau cũng thế. Các nhà hàng xung quanh cũng chẳng khác gì.

Đói quá.

Cậu ngồi trên mặt đất lạnh băng cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn, không kìm được mà ôm đầu nức nở.

Tiếng khóc của cậu lọt vào tai mấy gã say rượu đi ngang qua, chúng quay đầu lại nhìn một cái. Quả nhiên vừa trông thấy hình bóng trắng bệch ấy là chúng lại bị dọa, mấy tiếng “đệt” liên tục vang lên.

Cậu thấy họ sợ hãi lùi lại hai bước rồi chửi rủa đi về phía mình, cậu biết mình lại sắp bị đánh.

Cậu muốn chạy nhưng chân lại quá đau, đầu gối vừa mới bị đầu bếp đá một phát.

Đau lắm.

Cậu cố gắng đi được hai bước rồi ngã sõng soài xuống đất, thảm hại vô cùng, trông hệt như con chó ăn phân.

Mấy gã say xỉn bật cười sảng khoái. Chúng bước tới, dùng chân đá cậu, dùng chai thủy tinh đập liên tiếp lên người cậu.

Cậu ôm đầu, cuộn người lại để che bụng, đau đến mức toàn thân túa đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng cậu không cầu xin.

Cầu xin cũng vô dụng.

Bao năm qua, cậu đã quen rồi.

Cầu xin cũng vô dụng.

Chỉ cần bảo vệ đầu, bảo vệ bụng, bảo vệ chỗ yếu hại nhất của mình là được.

Giống một số loài động vật vậy. Cậu từng xem Thế Giới Động Vật, thấy một số loài khi gặp nguy hiểm sẽ vứt bỏ một phần cơ thể, để kẻ săn mồi ngừng đuổi theo.

Cậu cũng vậy.

Lộ lưng ra cho họ đá là được.

TV của nhà hàng bên cạnh vẫn đang hát: “Người có vui buồn hợp tan, trăng có trăng tròn trăng khuyết…”

Mấy gã say đấm đá cậu, đánh hăng thì cũng hát lớn theo: “Xưa nay nào trọn vẹn, chỉ nguyện người bình an…”

Cậu nhắm mắt, nghiến răng, chờ tất cả qua đi.

Bao năm qua.

Cậu đã quen rồi.

Sẽ không có ai đến cứu cậu cả, sẽ không có ai bảo vệ cậu đâu.

Vì vậy cậu vẫn luôn nhẫn nhịn, vẫn luôn nhẫn nhịn.

Thậm chí trong lòng còn lẩm nhẩm hát theo:

Cùng chung vầng trăng này.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng mấy gã kia cũng ngừng tay. Chúng xách chai bia, cười vui vẻ rồi quay người rời đi.

Cậu nằm trên đất một lúc, thấy lạnh thì từ từ bò dậy.

Khi nãy bị đánh mấy phát vào đầu nên giờ cậu hơi choáng, mắt sưng đến nỗi có mở to ra thì cũng chẳng nhìn rõ thứ gì.

Đói quá.

Vừa đói vừa đau, giờ lại thêm cả mệt.

Khó khăn lắm mới có thể dựa lưng vào tường, cậu ngẩng đầu nhìn trăng, mệt mỏi th* d*c.

Thì ra làm người khổ đến vậy sao?

Nếu trước khi sinh ra đã biết cuộc đời sẽ như thế này, nếu trước khi sinh ra có quyền lựa chọn, chi bằng đừng sống kiếp người.

Cậu muốn khóc nhưng cơ thể lại quá đau, chỉ cần nhúc nhích một chút thôi cũng đau không chịu nổi.

Vì vậy cậu chỉ có thể th* d*c, ngước nhìn vầng trăng rồi để nước mắt lặng lẽ rơi.

…Mãi đến khi trong tầm mắt xuất hiện một bóng người cao lớn.

Đó là một người đàn ông thanh lịch tuấn tú, người ấy sở hữu một nụ cười rất dịu dàng.

Đến tận rất rất lâu sau này, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên gặp ngài, trái tim cậu vẫn không kiềm được mà đập rộn ràng, cảm xúc vẫn dâng trào như ngày đầu tiên.

Hình như người đàn ông ấy chỉ tình cờ đi ngang qua đây, vô tình liếc nhìn cậu một cái rồi bị ánh mắt của cậu thu hút.

Người nọ đi tới, ngồi xổm trước mặt cậu.

“Cậu mắc bệnh bạch tạng à?” Người đó hỏi.

Không biết vì tâm trạng gì, khi ấy cậu lại nở một nụ cười với người đàn ông xa lạ kỳ quái đó.

“Chắc là vậy.” Cậu đáp.

Có vẻ như người đó cảm thấy câu trả lời của cậu rất thú vị. Ánh mắt đối phương lướt qua mặt, qua cổ, qua lòng bàn tay cậu… lặng lẽ quan sát tất cả những mảng da trắng bệch lộ ra ngoài.

“Cậu sắp chết rồi đấy.” Người đàn ông nghiêng đầu cười nói.

“Chắc là vậy.” Cậu thấy chóng mặt, giọng nói mơ hồ như sắp tan đi. Cả người mơ mơ màng màng, cậu cảm giác mình sắp chìm vào giấc ngủ.

“Làm người mệt lắm có phải không? Rất đau đớn, rất yếu ớt.” Người đàn ông đó nói.

Giọng điệu ấy nghe không giống một câu hỏi.

Cậu đồng cảm sâu sắc, yếu ớt gật đầu.

“Thế cậu có muốn làm chó của ta không?” Người đàn ông mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cậu.

Cậu ngẩn ra.

“Muốn thử một cách sống khác không?” Người nọ để ý thấy trên tóc cậu có dính một chiếc lá mục, chắc là dính phải lúc tên đầu bếp ập thùng rác lên đầu cậu.

Đối phương giúp cậu gỡ chiếc lá mục khỏi tóc.

Không chê bẩn, người ấy lại thuận tay xoa đầu cậu một cái.

Cậu ngẩn ngơ nhìn người đàn ông, hai mắt đột nhiên nóng lên.

“Tôi… có thể sao?” Giọng cậu run rẩy.

“Được chứ. Ta muốn một con chó trắng nhỏ.” Người đàn ông cười tủm tỉm, đưa tay ra dấu chiều cao, “Cao chừng này này, cao như cậu ấy.”

Cậu không hiểu người kia đang nói gì.

Cậu chỉ biết sau khi mình gật đầu, người đàn ông mỉm cười vỗ nhẹ lên đầu cậu, nói ngoan lắm, nói ta dẫn cậu đi ăn chút gì đó.

Cậu tưởng mình sẽ bị đưa đến một quán ven đường hoặc cửa hàng tiện lợi, mua đại chút đồ ăn rẻ tiền lót bụng.

Nhưng không ngờ, người nọ lại dẫn cậu đến trước một căn nhà.

“Chủ nhà này là kẻ đầu têu đánh cậu ban nãy đấy.”

Người đàn ông mỉm cười với cậu, khích lệ đẩy cậu vào trong, “Gã ta còn có một người vợ và hai đứa con.”

Không biết vì sao, đột nhiên cậu cảm thấy rất rất đói.

Từ khoảnh khắc người đàn ông v**t v* tóc cậu, một cảm giác đói khát không thể nhẫn nhịn, một loại đói khát hoàn toàn khác với trước đây nhưng mãnh liệt hơn, đau đớn hơn bỗng dâng trào từ sâu trong nội tâm.

…Đói quá.

Đói quá. Đói quá. Đói quá.

Muốn ăn… thịt.

Muốn ăn thịt sống…

Khi cậu tỉnh lại, đứa trẻ trong tay chỉ còn một khúc chân nhỏ.

Cậu phát hiện mình đang gặm nhấm một khúc chân non mịn.

Miệng còn phồng lên, bên trong nhồi đầy thịt.

Đây là gì vậy? Ngon quá.

Cuối cùng cũng không còn thấy đói nữa rồi. No quá đi mất.

Cảm giác no đủ này hạnh phúc biết bao.

“Vui không?” Từ đầu đến cuối, người ấy vẫn luôn mỉm cười đứng sau lưng cậu.

Trong căn hộ tối om không bật đèn, sàn nhà vương đầy máu tanh.

Phần tóc không ngon bị cậu nhổ ra, bừa bộn trên đất.

Người đàn ông kia dù đứng trong vũng máu nhưng lại chẳng dính lấy một hạt bụi, cao quý thanh lịch tựa thần minh.

Cậu ôm khúc chân nhỏ bé của đứa trẻ, ngẩn ngơ ngước lên nhìn ngài.

Lòng cậu run lên, đưa khúc chân ấy cho ngài theo bản năng.

Ngài mỉm cười nhìn cậu, đó là một nụ cười vô cùng ấm áp.

“Cậu tên gì?” Ngài hỏi.

“Tôi tên là con hoang, hoặc là sao chổi.” Cậu ngây ngốc nói.

“À.” Ngài kinh ngạc thở dài một hơi, đoạn ngài mỉm cười, duỗi tay xoa đầu cậu, “Chó của ta không thể có cái tên như thế được.”

Ngài ngẫm nghĩ chốc lát rồi cười tủm tỉm nói: “Sau này ta gọi cậu là “Bạch”, cậu thấy có được không?”

Một câu hỏi rất dịu dàng.

Cậu ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn người đàn ông cao lớn tuấn tú như thần minh kia.

Chưa từng có ai nói chuyện với cậu bằng giọng điệu dịu dàng đến vậy.

“Được.” Cậu gật đầu.

Từ đó, cậu có cái tên của riêng mình.

Cậu tên là “Bạch”.

Có tên mới, đời người như thể được sang trang.

À, không đúng.

Không thể gọi là đời “người” được.

Bạch dần dần biết được rất nhiều chuyện về thế giới này.

Ví dụ như loài biến dị, ví dụ như vật ô nhiễm

Ví dụ như cơ thể cậu lớn lên là vì được ăn no.

Không chỉ cao hơn, cậu còn có được một thứ gọi là “thiên phú”.

“Không ngờ cậu lại sở hữu [Dẫn dắt]…”

Khi Bạch kể cho ngài nghe, ngài vô cùng kinh ngạc.

Bạch cảm nhận rõ động tác v**t v* của ngài. Ngón tay ngài m*n tr*n gáy cậu, hơi hơi siết lại.

[Danh sách thiên phú 003 – Dẫn dắt].

Một thiên phú cực kỳ hiếm gặp, vô cùng mạnh mẽ.

Hình như ngài đang ngẫm nghĩ điều gì đó.

Bạch chủ động đưa cổ qua, cậu cúi người, ngoan ngoãn nằm xuống trước đầu gối ngài.

“Mời ngài ăn em.”

Bạch nói.

Cậu đã nắm được quy tắc vận hành thế giới của loài biến dị.

“Ừm…” Ngài không tỏ rõ ý kiến.

Bàn tay đang m*n tr*n gáy cậu dần siết mạnh hơn, lực nặng đến mức gần như có thể bóp nát cổ cậu qua lớp da mỏng.

Bạch nhắm mắt, cung kính quỳ trước mặt ngài.

Cậu dùng trán nhẹ nhàng cọ vào chân ngài.

“Bạch.”

Ngài nâng cằm cậu lên, bắt cậu phải đối diện mình.

Bạch nhìn thấy một đôi mắt biết cười mang hàm ý trêu đùa.

“Cậu muốn bị ta ăn thịt sao?” Ngài hỏi.

“Em muốn ạ.”

“Tại sao?”

“Ngài ăn thịt em, em sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.”

“…”

Ngài nhìn cậu một lúc lâu rồi bật cười.

“Thú vị thật đó.”

Bạch cảm thấy mình bị ôm lên, ngài bế cậu ngồi lên đùi mình.

Bạch được thương mà sợ.

Ngày hôm đó, ngài không ăn cậu, họ làm một số việc khác.

Bạch chưa bao giờ nghĩ rằng cơ thể xấu xí của mình cũng có thể khiến người khác sinh lòng hứng thú.

Cậu run lên vì xấu hổ, giơ tay che mặt, không dám nhìn vào mắt ngài.

Khi cậu làm vậy, không hiểu sao động tác của ngài hơi khựng lại, ngay cả nhịp thở cũng chậm đi trông thấy.

Cậu cảm nhận được ánh mắt đối phương như hoá thành thực thể, tuần tra trên cơ thể mình.

Mặt, môi, tai, cổ họng.

Xương quai xanh, ngực, bụng…

Chân.

Cuối cùng dừng lại trên môi.

Ngài muốn hôn cậu sao?

Ngài sẽ hôn cậu sao?

Tim Bạch bắt đầu đập loạn, cổ họng như nghẹn lại.

Cậu không kiềm được mà khẽ l**m môi.

“…” Hô hấp của ngài chợt thay đổi.

Rồi ngài bật cười.

Sau đó, ngài đi đến bên giường.

Tạch một tiếng, ngài châm một điếu thuốc.

Hương bạc hà lan tỏa trong căn phòng, hình như còn lẫn đâu đó chút hương hoa.

Bạch tham lam hít lấy mùi hương thuộc về người ấy, tưởng tượng đến nụ hôn không thể có được.

“Ta rất buồn.” Đột nhiên, ngài cất lời.

Bạch ngẩn ra, không nghe rõ lời ngài vừa nói: “Gì ạ?”

“Ta cảm thấy rất buồn.” Ngài thấp giọng lặp lại.

Bạch luống cuống bò dậy khỏi giường, suýt chút nữa đã ngã sõng soài xuống đất.

Đau quá.

Cậu nhìn thấy máu chảy ra từ cơ thể mình, dòng máu đỏ tươi chảy dọc theo đôi chân trắng tuyết, chảy đến mắt cá chân.

Động tác của ngài rất thô bạo, cậu rất đau đớn.

Rất đau rất đau.

Nhưng không sao cả, Bạch đã quen rồi.

Thậm chí, cậu còn nếm được một chút ngọt ngào trong cơn đau ấy. Một loại kh*** c*m tột độ mà không từ ngữ nào có thể miêu tả.

Bạch không để ý vết thương đang chảy máu, lảo đảo đi về phía người kia.

Dù vừa mới làm chuyện thân mật, cậu cũng không dám nhìn thẳng vào đối phương. Bạch quỳ trên mặt đất, cẩn thận ngẩng đầu lên, hỏi: “Ngài sao vậy?”

“…” Người kia quay đầu lại.

Thấy cậu quỳ trên đất, trong mắt người ấy hiện lên thứ cảm xúc rõ mồn một.

Thất vọng.

Bạch không biết mình đã làm sai điều gì.

Cậu há miệng, muốn hỏi thêm nhưng lại không dám.

Ngài cũng không để cậu quỳ trên đất quá lâu, đối phương nhanh chóng duỗi tay đỡ cậu dậy, dịu dàng khoác áo cho cậu.

“Chúng ta sắp sang chỗ khác, ăn ngon một chút đi.”

Thậm chí, ngài còn xót xa bóp bóp vai cậu, “Cậu gầy quá, ăn nhiều một chút.”

Bạch cảm động gật đầu.

Ngài dẫn cậu đi khắp nơi, mãi đến khi thế giới này hoá thành một mảnh đất chết.

Khi thế giới này tan hoang, họ lại chuyển sang thế giới khác.

Dù các thế giới trông giống hệt nhau nhưng luôn có những chi tiết nhỏ khác biệt.

Bạch học được một từ mới: dòng thế giới.

Vô số thế giới giống như vô số sợi dây song song, chúng không can thiệp lẫn nhau nhưng chỉ cần sở hữu một thiên phú đặc biệt nào đó là có thể nhảy từ sợi dây này sang sợi dây kia.

Bạch đi theo ngài, học được rất nhiều điều, trải qua biết bao chuyện.

Chính cậu cũng càng ngày càng mạnh mẽ hơn, trở thành một [Tháp] thực sự.

Cậu nhìn thấy tháp của mình, là một đống tàn tích trong bãi rác.

Còn tháp của ngài lại trắng thuần không tì vết, đẹp đẽ biết bao.

“Không phải đâu. Đây không phải [Thuần trắng], đây là [Vô sắc].”

Ngài mỉm cười sửa lời, tay dịu dàng xoa đầu Bạch.

“[Tháp Thuần Trắng] không giống vậy đâu, nó không có nhiều lỗ hổng như vậy… đó là một tòa tháp rất rất đẹp, vừa kiên định lại vừa mạnh mẽ.”

Tuy tháp của ngài cũng có màu trắng nhưng trên thân tháp lại có vô số lỗ hổng đen kịt.

Trống rỗng.

Bạch luôn vô thức ngắm nhìn toà tháp ấy thật lâu, thật lâu.

[Tháp Vô Sắc].

Ngắm lâu rồi, ngay cả Bạch cũng bắt đầu cảm thấy trống rỗng.

Ngài đang nghĩ gì trong lòng thế?

Bạch đã tự hỏi câu đó vô số lần.

Dần dần, Bạch phát hiện ra, nguyên nhân ngài dẫn cậu đến dòng thế giới khác không chỉ vì thế giới trước đây đã tan hoang, không còn người để ăn.

Mà là vì ngài đang tìm kiếm thứ gì đó.

Hay nói đúng hơn là tìm một người nào đó.

“Tìm được rồi.”

Khi thấy một người phụ nữ quý phái xinh đẹp dắt một thiếu niên trông như học sinh cấp ba đi ra khỏi biệt thự, đôi mắt ngài mở to vì kinh ngạc. Trên gương mặt lộ ra nụ cười vui vẻ mà Bạch chưa từng thấy bao giờ.

“Cuối cùng tôi cũng tìm được cậu rồi…” Ngài vui vẻ mỉm cười, quay qua dặn dò Bạch một số việc.

Xong xuôi, ngài biến mình thành một hình dáng khác.

Biến thành bộ dạng mà Bạch không quen thuộc.

Nhưng không quan trọng. Chỉ cần dựa vào cảm giác, Bạch vẫn có thể dễ dàng nhận ra ngài ấy.

Ngài bảo cậu đi liên lạc với tổ chức [Hội Đồng Sự]. Ở dòng thế giới trước, Bạch đã biết sự tồn tại của tổ chức này nên cậu dễ dàng tìm đến Tổng bộ, gặp trực tiếp thủ lĩnh tổ chức.

Rất yếu.

Đứng trước mặt cấp [Tháp], lũ cấp S yếu đến mức không chịu nổi một đòn.

Tuy nhiên, vị thủ lĩnh này có chút tiềm năng, có khả năng biến thành [Tháp].

Theo yêu cầu của ngài, Bạch sử dụng [Dẫn dắt] để thao túng luật nhân quả, khiến sự ngẫu nhiên không còn tồn tại.

Quả nhiên, dưới sự sắp xếp tinh vi của cậu, vị thủ lĩnh nọ đã dựng nên [Tháp] của riêng mình.

Vì sự nghiệp của ngài, Bạch tiếp tục tìm kiếm người có thể biến thành [Tháp] trên phạm vi toàn thế giới.

Phải mất rất nhiều thời gian cậu mới tìm được người thứ hai, lại mất rất nhiều thời gian nữa để làm rất nhiều chuyện trông có vẻ không liên quan gì đến nhau nhưng sẽ gây hiệu ứng bươm bướm, thành công dựng lên một tòa [Tháp] khác.

Bạch tưởng rằng mình có thể mãi mãi ở bên cạnh ngài như thế. Làm tất cả những gì ngài muốn, biến mình thành bất kỳ hình dáng nào ngài cần hoặc ngài thích.

Nhưng rồi, sự hoảng loạn không thể miêu tả bắt đầu mọc rễ nảy mầm trong lòng cậu.

Cậu đã nhìn thấy nét mặt ấy rất nhiều lần.

…Thất vọng.

Tuy ngài không nói ra nhưng Bạch biết sự thất vọng thoáng qua trong mắt ngài đại diện cho điều gì.

…Một khi ngài không còn hứng thú với cậu nữa, liệu ngài có đá cậu đi như vứt bỏ một con chó hoang không?

Bạch không dám nghĩ đến điều đó.

Cậu mất ngủ triền miên, sợ hãi bật khóc giữa màn đêm, tỉnh giấc sau những cơn ác mộng.

Mỗi khi cậu run rẩy quỳ trước mặt ngài, ngài luôn nâng cằm cậu lên, dịu dàng mỉm cười:

“Cậu đang sợ cái gì vậy?”

“Tại sao cậu lại run rẩy?”

Bạch cố gắng lấy lòng ngài.

Cậu đã thử vô số cách để lấy lòng ngài.

Nhưng sự thất vọng trong mắt ngài lại ngày một sâu thêm.

Bạch không biết mình đã làm sai ở đâu. Ngài chán ghét cậu rồi sao? Ngài đã chán ngán cơ thể xấu xí này rồi sao?

Quả nhiên, ai cũng ghét cậu. Quả nhiên, cậu không xứng đáng được trân trọng.

Dù không cam lòng nhưng Bạch vẫn chấp nhận số phận của mình.

Cậu hy vọng mình có thể trở nên hữu dụng. Hy vọng rằng, dù mình nhàm chán, ít nhất mình còn có chút tác dụng.

Như vậy thì có lẽ ngài sẽ không vứt bỏ cậu.

Thế là cậu liều mạng làm việc, hoàn thành tất cả nhiệm vụ ngài giao phó.

…Cho đến tận ngày hôm đó.

Ven sa mạc, ngày ở suối nước nóng.

Bạch nhìn thấy người kia, dáng người và màu da của đối phương cực kỳ giống cậu.

“Cậu vào đây bằng cách nào? Chỗ này đã đóng cửa rồi mà.” Người nọ nhìn xuống từ trên cao, ánh mắt không kiên nhẫn hướng về phía ngài đang ngâm mình trong hồ nước nóng.

Ngài cười nói mình trèo tường vào, mời anh ta xuống đó ngâm cùng.

Người kia quay lưng bỏ đi.

Bạch bưng đĩa trái cây đứng đằng sau, hai người vừa khéo chạm mặt, cậu không kịp phản ứng.

Hình như người nọ cũng chú ý đến cậu. Cũng đúng thôi, hai người họ giống nhau đến vậy mà.

Điểm tương đồng giữa cả hai là màu da, là vóc dáng, là cái khí chất nhợt nhạt, mong manh.

Nhưng dung mạo của họ lại hoàn toàn khác biệt.

Vừa nhìn thấy người ấy, tâm trí Bạch đã run rẩy dữ dội.

Sự tự ti và mặc cảm mạnh mẽ trào dâng như cơn sóng.

Cậu như con giòi ghê tởm trong cống rãnh, còn người kia là sắc trắng tinh khôi trên đỉnh núi tuyết giữa trời xanh.

Bạch run rẩy đứng yên tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Mãi đến khi người kia thờ ơ rời đi.

Mãi đến khi ngài tùy ý quấn khăn tắm đi về phía cậu.

“Được anh ấy bảo vệ, cậu cảm thấy thế nào?”

Ngài hỏi.

Đau quá.

Đau quá.

“Thưa ngài, em không biết.” Cậu đau đớn trả lời, khó khăn lắm mới thốt được lời đó ra khỏi miệng.

Ngài nhíu mày rồi mỉm cười hỏi thêm: “Cảm xúc của cậu rất bất ổn. Cậu đang nghĩ gì? Là ghen tị sao?”

Em không biết, thưa ngài.

Cậu chỉ có thể trả lời như vậy.

Thế là trên mặt ngài lại xuất hiện biểu cảm ấy.

Một biểu cảm cho thấy ngài đã hoàn toàn mất hứng thú với cậu.

Nhạt nhẽo.

Nhàm chán.

Nếu đã không còn khiến ngài cảm thấy thú vị, vậy thì ý nghĩa tồn tại của Bạch chỉ còn lại một điều duy nhất.

Đầu cậu rơi trong vô tận.

Cậu đã nhận ra nơi này là kết quả của vô số [Không gian] liên kết với nhau, chồng chập vô tận. Thân thể bị cắt thành bảy tám chục phần, bị giam trong những không gian riêng biệt kề cạnh bên nhau. Cậu có thể cảm nhận được sự tồn tại của những mảnh vụn cơ thể nhưng lại chẳng thể sử dụng [Tái sinh] để ghép chúng lại.

Ngoài việc chết đi, cậu đã không còn tác dụng gì nữa.

Nhưng nếu chết, cậu có thể mãi mãi ở bên ngài.

Trở thành một phần của ngài.

Dâng hiến tất cả những gì mình có cho ngài ấy.

Bạch cảm nhận được niềm hạnh phúc tột cùng trào dâng.

Vì vậy, khi người đàn ông tên Tần Vô Vị kia lao về phía cậu, Bạch đã chán ghét quay đầu đi.

Ngươi không thể sánh bằng ta.

Lần đầu tiên trong đời, Bạch kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

Ngươi vĩnh viễn không thể sánh bằng ta.

Bởi vì bản thân ta hoàn toàn thuộc về ngài.

Ta sẽ trở thành một phần của ngài.

Còn ngươi thì sẽ không bao giờ đạt được điều ấy.

Bạch kiêu ngạo nghĩ.

Trước khi bàn tay trắng bệch mạnh mẽ kia cố gắng cứu cậu, kiêu ngạo hóa thành cát mịn.

Bay đầy trời.

Tiêu tán trong gió.

Lời tác giả:

Bạch chưa bao giờ có được thứ gì tốt đẹp. Ngay cả nụ hôn hương bạc hà mà cậu vẫn hằng khao khát cũng chỉ là niềm thương nhớ của Từ Vọng đối với đàn anh.

Lúc viết chương này, tôi bỗng nhớ đến một câu trong game NieR: Automata.

“He won’t look my way.”

p/s: Đối với Bạch mà nói, việc có được “tẩy trắng” hay không cũng không quan trọng. Cậu ta chỉ là một món đồ mà Từ Vọng tiện tay nhặt được thôi.

Không ai xem trọng cậu cả.

Tất cả những gì cậu ta cố gắng làm cũng chẳng thể gây ra bất kỳ hậu quả nào cho người khác.

Cậu ta chẳng qua chỉ là một nhân vật mang tính bi kịch thuần tuý mà thôi.

pp/s:

[Tháp Vô Sắc].

Thoạt nhìn, [Tháp Vô Sắc] của Từ Vọng trông rất giống [Tháp Thuần Trắng], nhìn thoáng qua rất dễ khiến người ta nhầm lẫn.

Nhưng trên [Tháp Vô Sắc] có vô số lỗ hổng không thể lấp đầy.

Trống rỗng.

Vì dễ dàng có được tất cả nên ngược lại càng trống rỗng hơn.

Có lẽ từ đầu lỗ hổng ấy đã không thể lấp đầy, càng thỏa mãn thì lỗ trống càng giãn rộng.

Cuối cùng thứ còn lại chỉ là sự trống rỗng.

Bình Luận (0)
Comment