Khi kính vỡ tan, vị trí Tần Vô Vị đang đứng chính là hành lang nối liền hai tòa nhà Đông – Tây của Cục Quản lý.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ đầu kia hành lang, thôi thúc anh lao tới.
Nhưng anh chỉ vừa đặt chân lên hành lang trong suốt, xung quanh đã liên tục vang vọng tiếng kính nổ rền rĩ. Kính vỡ mà không có dấu hiệu gì báo trước, không phải do con biến dị kia trực tiếp ra tay mà là do đạn bắn, là do phản lực, là một trận cuồng phong tình cờ xoáy ngang đúng lúc anh đi qua, là kết quả tất yếu của vô số sự trùng hợp ngẫu nhiên chồng chất lên nhau.
Chiêu thức quá quen thuộc.
Giống hệt viên đá nhỏ rơi xuống kho máy bay vài ngày trước.
Có lẽ đây chính là át chủ bài của con quái vật cấp [Tháp] đó, một loại sức mạnh có thể thao túng sự ngẫu nhiên và biến nó thành điều tất yếu.
Một thứ bẫy rập hoàn hảo.
Tần Vô Vị chẳng hề bất ngờ.
Hoặc nói đúng hơn, anh cố ý lao tới chính vì đã đoán trước được điều này.
Anh biết [Tín Đồ] đang ở đây.
Không hiểu sao, Tín đồ lại có một nỗi oán hận kỳ lạ đối với anh. Chỉ cần anh xuất hiện, nhất định Tín đồ sẽ đích thân canh giữ hành lang, đối mặt trực tiếp.
Quả nhiên, cùng lúc kính hành lang nổ tung, chất ô nhiễm tanh nồng của biến dị cấp cao lập tức ập tới, lan toả như gió tanh mưa máu!
Dưới sự điều khiển của thiên phú đối phương, những mảnh kính vỡ xoay theo một cách cực kỳ phi lý. Tất cả mặt nhọn của chúng đều hướng vào Tần Vô Vị, phản chiếu gương mặt vô cảm của anh lên bề mặt trong suốt.
Thời gian gần như ngưng đọng. Hàng ngàn, hàng vạn mảnh kính sắp sửa đâm xuyên thân thể anh.
Ánh mắt Tần Vô Vị lướt qua, nhìn thấy trên mặt kính vỡ phản chiếu một gương mặt khác.
Gương mặt của một người mắc chứng bạch tạng, xét trên một mức độ nào đó thì trông rất giống anh.
— Ở trên kia!
Không chút do dự, Tần Vô Vị quyết đoán ra tay!
[Thiên phú 258 – Cấm chế]!
[Thiên phú 037 – Thiên Khải]!
“[Cấm chế]?!” Từ phía trên hành lang truyền đến tiếng gào giễu cợt của con biến dị bạch tạng, “Ngươi nghĩ ngươi là ai? Chỉ bằng cái [Cấm chế] cỏn con đó của ngươi, ngươi tưởng ngươi có thể —“
Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay Tần Vô Vị khẽ động đậy, chồng thêm một thiên phú lên [Cấm chế].
[Danh sách thiên phú 018 – Ngưng kết]!
“Thế này thì sao?” Anh lạnh lùng nói, ngước mắt nhìn lên, thuận tay dùng [Long tức] thiêu rụi những mảnh kính vỡ lao tới từ bốn phương tám hướng.
Mảnh kính đã đâm thủng da anh. Đó là điều tự nhiên, bởi ngay khoảnh khắc đầu tiên bị tập kích, Tần Vô Vị đã không chọn chạy trốn hay tự bảo vệ mà chọn tấn công.
Vô số mảnh kính nhọn cắm sâu vào cơ thể, mảnh sâu nhất gần như sắp xuyên thủng trái tim.
Nhưng không sao.
Anh có [Tái sinh].
Cơ thể đã được cải tạo để phục vụ cho mục đích chiến đấu, tuy vẫn còn cảm nhận được đau đớn và xúc giác nhưng khả năng phòng ngự và phục hồi đã không còn là thứ mà con người có thể so sánh.
Tần Vô Vị vô cảm ngước lên nhìn khối lập phương lơ lửng giữa không trung, nơi vô số ánh sáng trắng lóe lên liên hồi.
“Aaaaa – ngươi… ngươi!”
Bên trong ánh sáng trắng, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên.
Lần này khác hẳn với chiêu dụ địch trước đó, lần này là tiếng kêu thật sự.
Vì nó đang bị đánh thật mà.
Tần Vô Vị biết [Cấm chế] của mình không thể nào nhốt nổi con quái vật cấp [Tháp] kia.
Anh vốn cũng không định dùng cái này để giam nó.
Anh không đến đây để bắt nó.
Anh đến đây để g**t ch*t nó.
Trong [Cấm chế], Tần Vô Vị nhanh chóng kích hoạt [Thiên Khải] rồi lại chồng thêm [Ngưng kết].
Cũng phải dành lời cảm ơn cho con biến dị này vì đã giăng bẫy, nhờ đó anh mới học được chiêu này, học xong thì thực hành luôn.
[Ngưng kết] có khả năng ngưng đọng không gian và thời gian. Nếu dùng trong chiến đấu thì tương đương với việc ban cho một vật thể khả năng phòng ngự tuyệt đối. Hơn nữa, loại phòng ngự này lại cực kỳ cứng chắc và trơn tru.
Bởi vì “thời gian” vốn không có khái niệm ma sát, mọi vật chạm vào đều sẽ bị phản xạ hoàn toàn. Dù là đạn hay công kích dạng năng lượng thuần túy thì khi chạm vào vật thể bị [Ngưng kết] hóa, tất cả đều sẽ bị phản xạ, bắn ngược 100%.
Tín đồ dùng chiêu này để phong toả toàn bộ công kích của người thi hành, khiến mọi nỗ lực tấn công trở nên vô ích.
Tần Vô Vị tận dụng điều đó, nhốt Tín đồ vào một không gian chật hẹp, nhét vào trong một ngàn phát [Thiên Khải].
Những cột sáng trắng mang sát thương kinh người cứ thế phản xạ vô hạn trong không gian hạn chế. Bản chất của [Thiên Khải] vốn là ánh sáng nên chỉ trong nháy mắt, cả không gian bừng sáng như một vụ nổ hạt nhân.
Đó là kết quả của vô số cột sáng phản xạ liên tục, oanh kích cùng một điểm với cường độ cực đại trong đơn vị thời gian 0.0000001 giây.
“Tần – Vô – Vị!”
Bên trong khối lập phương chói lòa kia, tiếng gào thét the thé vang lên như tiếng quỷ khóc.
Ánh sáng quá mạnh, Tần Vô Vị không nhìn rõ hình dạng của con quái vật, chỉ có thể lờ mờ thấy được một cái bóng đang liên tục né tránh, cố đập nát [Cấm chế] để thoát thân.
Đương nhiên nó có thể phá được, vấn đề ở đây là nó không thể chạm nổi vào rìa [Cấm chế].
Vừa định lao ra, nó đã bị [Thiên Khải] đánh ngược trở lại.
[Thiên Khải] không có ý thức, không thể tự đuổi theo hay khoá mục tiêu. Tất cả những gì đang xảy ra chỉ là vô số cột sáng phản xạ không ngừng, tạo thành một cuộc oanh kích hỗn loạn, không thể phân biệt phương hướng.
Dù con biến dị này có thể dự đoán đường đi của mọi cột sáng, nó cũng không thể tránh hết toàn bộ. Nó chỉ có thể nằm yên chịu trận như con búp bê rách nát bị đánh qua đánh lại, mãi đến khi hoàn toàn tan nát.
Tiếng kêu của Tín đồ vang lên thảm thiết, trong đau đớn pha lẫn với nỗi căm hận.
Cùng lúc đó, những người thi hành phía sau đồng loạt chạy tới, ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trông như vụ nổ hạt nhân cục bộ giữa không trung. Tất cả đều ngây người, không biết Tần Vô Vị tạo ra khối lập phương đó bằng cách nào.
Không nghi ngờ gì nữa, Tín đồ đã bị thương nặng.
Nhưng thời gian cũng sắp hết. Dù [Thiên Khải] có thể phản xạ vô tận theo lý thuyết nhưng năng lượng ánh sáng thì không.
Chỉ cần trúng đích đủ số lần, quang năng của [Thiên Khải] sẽ bị tiêu sạch.
…Đại khái cũng chỉ vài chục ngàn lần mà thôi.
Quả nhiên, đúng lúc mọi người chạy tới, nắm tay luôn siết chặt của Tần Vô Vị đột nhiên bật mở.
[Cấm chế] vỡ tan.
“Nó chạy rồi?!” Tất cả đều khá bất ngờ.
“Ừ, chạy rồi.” Tần Vô Vị bình tĩnh đáp, nhìn theo cái bóng dáng méo mó màu đỏ đang lảo đảo bỏ trốn vào sâu trong hành lang.
Thì ra máu của con biến dị này cũng là màu đỏ à.
Tần Vô Vị cúi đầu nhìn những bông hoa máu văng tung tóe trên mặt đất, hờ hững nghĩ thầm.
Do cơ thể biến dị, hình thái máu của những con quái vật này cũng trở nên muôn hình vạn trạng, tiến hóa theo đủ hướng kỳ quái khác nhau. Đủ loại màu sắc rực rỡ đã trở thành tiêu chuẩn, đen xanh lá vàng đất xanh dương gì cũng có.
Kết cấu máu của chúng cũng khác với máu người. Có loại loãng như nước máy, có loại đặc quánh như dầu ăn. Vì thế, có một khoảng thời gian, mọi người đã lầm tưởng chất nhầy của [Ốc sên] là máu của nó.
…Nhưng con biến dị này thì khác, nó vẫn giữ lại hình thái con người.
Không chỉ mắc chứng bạch tạng mà đến máu cũng là màu đỏ.
Có ý gì đây?
Tần Vô Vị không nghĩ nhiều, nhanh chóng dẫn mọi người đuổi theo.
Tín đồ chạy trốn một mạch vào sâu bên trong Cục Quản lý. Do bị [Thiên Khải] oanh kích vài chục ngàn lần nên dù là cấp [Tháp] cũng không thể lập tức chữa lành chừng ấy thương tổn trong một khoảng thời gian ngắn.
Dọc đường đi toàn là dấu máu rơi nhỏ giọt trên sàn, vương trong bụi cỏ, văng tung toé thành từng đoá hoa đỏ thẫm.
Có lẽ vì Tần Vô Vị đã tìm được cách phá giải nên toàn bộ [Ngưng kết] trong Cục Quản lý đều đã tan biến sạch sẽ. Nhờ thế, kính hành lang mới có thể vỡ nát, những mảnh kính mới có thể trở thành vũ khí tấn công.
Tất cả mọi người trong đội đều chú ý đến chỗ rách trên bộ đồ chiến đấu của Tần Vô Vị, nét mặt thoáng hiện vẻ lo lắng.
Đương nhiên Thần Vi Cương cũng đã nhìn thấy.
Nhưng không ai nói gì.
Bởi tất cả cũng đều thấy dưới bộ đồng phục tơi tả kia, trên làn da trắng bệch gần như không còn sắc máu, hàng chục vết thương sâu đến tận xương đang lành lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Cách.
Tần Vô Vị tiện tay moi mảnh kính cuối cùng ra khỏi vết thương ở vai trái. Mảnh kính rơi xuống đất, phát ra một tiếng “cách” trong trẻo. Gần như cùng lúc đó, vết thương trên vai anh cũng khép miệng hoàn toàn.
[Tái sinh].
Một tốc độ phục hồi mà con người tiến hoá đến mấy cũng chẳng thể đạt được.
Tất cả những người thi hành ở đây đều đã được cấy ghép thiên phú, ai cũng sở hữu năng lực này. Thứ họ kinh ngạc không phải là kỹ năng [Tái sinh] của Tần Vô Vị…
Mà là khả năng chịu đau của anh.
Ngay cả khi đang dở tay xử lý vết thương, bước chân anh cũng chưa từng chậm lại dù chỉ một nhịp.
Như thể nhổ những mảnh kính ấy chỉ là tiện tay gạt bỏ vài thứ vướng víu trên người.
Như thể anh hoàn toàn không đau.
Phải biết rằng trước khi rút mảnh kính cuối cùng ra, anh đã mang một cơ thể găm đầy thuỷ tinh mà vẫn lao đi như gió.
Con biến dị kia ra tay rất tàn nhẫn, hơn nữa nó còn tính toán sẵn mọi thứ từ trước. Khi mặt kính trước hành lang vỡ toang, mỗi mảnh đều vỡ thành hình nhọn sắc bén, ghim sâu vào cơ thể Tần Vô Vị.
Toàn thân cắm đầy mảnh kính, vậy mà vẫn chạy như bay… chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đã khiến người ta thấy lạnh sống lưng.
Thế nên mới nói… không phải tự dưng mà cấp trên chọn vị thi hành trẻ tuổi này lên làm đội trưởng.
Mọi người chỉ biết âm thầm cảm thán.
Đội trưởng Tần nhịn đau giỏi thật.
—
Lần theo những vệt hoa máu đỏ loang lổ, họ đuổi một mạch đến cuối hành lang, trơ mắt nhìn cái bóng trắng như tuyết kia phóng thẳng vào một toà nhà.
Đúng vậy, chỉ trong vỏn vẹn vài chục giây ngắn ngủi, con quái vật đỏ máu kia đã biến lại thành màu trắng, đồng nghĩa với việc vết thương của nó cũng đã lành.
Tốc độ [Tái sinh] của con quái vật này quá mức khủng khiếp.
“Đây là… ký túc xá à?”
Mọi người theo sát sau lưng Tần Vô Vị, xông thẳng vào trong. Họ cảm nhận được ở đây không hề có [Ngưng kết], càng chẳng có dấu vết của bất kỳ thiên phú nào.
Hình như con quái vật kia còn chưa kịp giăng bẫy.
“Ừ.” Tần Vô Vị không nhắc mọi người cảnh giác, không cần thiết phải nhắc làm gì. Ở đây toàn là người thi hành cấp A trở lên, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, đương nhiên ai cũng biết điều tối kỵ khi truy đuổi kẻ địch là đắc ý quên mình. Vì thế, ai ai cũng đề cao cảnh giác, thần kinh căng như dây đàn.
Cả đội đuổi theo cái bóng trắng nhợt, chạy một mạch lên tầng ba.
Đây là khu ký túc xá của người thi hành. Tất cả ập đến trước một căn phòng, thấy tay nắm cửa vẫn còn lưu lại vệt máu đỏ của con quái vật, trong không khí còn tràn ngập mùi ô nhiễm tanh nồng gay gắt.
Nét mặt Tần Vô Vị không đổi, đôi mắt nhạt đến mức gần như không màu ánh lên vẻ kiên định, anh quyết đoán dẫn đội vào trong.
…Rất lạnh.
Vừa bước vào phòng, cảm giác đầu tiên của mọi người chính là — rất lạnh.
Không phải cái lạnh rét buốt đầu xuân mà là cái lạnh âm u lâu ngày đóng cửa, không có hơi người.
Căn phòng này được bài trí theo phong cách ấm áp. Ngoài nội thất tiêu chuẩn của ký túc xá Cục Quản lý thì còn có khăn trải bàn hình hoạt hình, gối ôm, đệm sofa…
Sàn nhà cũng sạch sẽ đến lạ, không vương nổi một hạt bụi, trông cứ như vừa được lau chùi không lâu.
Cả đội cảnh giác nhìn quanh, chuẩn bị tản ra kiểm tra từng phòng thì đột nhiên nghe thấy một tiếng “ken két” truyền đến từ phòng ngủ.
Tất cả lập tức căng thẳng, nòng súng đồng loạt giương lên, mọi thiên phú công kích đều nhắm thẳng về phía phát ra âm thanh.
Cửa phòng ngủ bị một bàn tay trắng toát, dính đầy máu từ từ đẩy ra.
“Cứu… cứu em với…”
Một người đàn ông bê bết máu tanh thò người ra ngoài. Khuôn mặt y trắng bệch đến mức gần như trong suốt, đau đớn run rẩy.
Một tay y đè chặt cổ họng mình, tay kia chống đất, cố gắng lê ra khỏi phòng.
Dù đã dùng sức đè rất chặt, máu vẫn trào liên tục qua kẽ tay.
Làm bẩn sàn nhà, bẩn tường, bẩn cả người y, bẩn cả khuôn mặt y.
“Cứu… cứu em… với…”
“Anh… ơi…”
Người đàn ông kia đau đớn vươn tay về phía Tần Vô Vị. Mọi người xung quanh kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía anh.
Gương mặt giống hệt người đang nằm sõng soài dưới đất kia vẫn không hề có lấy một gợn cảm xúc. Nếu buộc phải nói anh có phản ứng gì thì chắc chỉ là chút mất kiên nhẫn xen lẫn với một thoáng kinh ngạc.
“Sao các người cứ thích mạo danh người khác thế?”
Tần Vô Vị hờ hững nhìn chằm chằm cái “người” nửa sống nửa chết, máu me bê bết nằm dưới đất lạnh.
Đôi môi mỏng mấp máy, Tần Vô Vị lạnh lùng nói:
“Chẳng lẽ bộ mặt thật của các người xấu xí tới nỗi không dám cho ai nhìn hết sao?”
—
Lời tác giả:
Bạch: Chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt… (nghiến răng ken két)
Tần Vô Vị: Kỳ cục thật chứ.