Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 225

Từ Vọng có khả năng [Tái sinh].

Nhưng cánh tay máy thì không thể tái sinh như hắn.

Đêm Cục Quản lý tổ chức tổng tấn công, Từ Vọng đã cố ý để lộ cánh tay kim loại đó, khiến Giang Diệu lao lên bảo vệ theo bản năng, đồng hoá hắn vì muốn giữ lại cơ thể của Lục Chấp.

Cũng chính vì vậy mà cậu đã tận mắt nhìn thấy cánh tay ấy bị [Long tức] của Tần Vô Vị nung chảy hoàn toàn.

Cánh tay máy đã bị phá huỷ rồi.

Trừ phi mang về Cục Quản lý đúc lại từ đầu, không thì không thể lành lặn như mới được.

Thế mà bây giờ cánh tay máy Từ Vọng vừa dùng lại hoàn hảo đến lạ, không có nổi một vệt cháy xém. Hắn bị [Lĩnh vực] cấm dùng thiên phú, buộc phải tấn công vật lý, để lộ cánh tay máy nguyên vẹn.

Vậy nên, tất cả đều là giả.

Cánh tay máy là giả, cái gọi là “cơ thể Lục Chấp” cũng là giả!

Từ đầu tới cuối, cơ thể ấy hoàn toàn không tồn tại!

Đó chỉ là tái tạo, là ngụy trang, là thứ giả dối mà Từ Vọng giăng ra sẵn để lừa gạt Giang Diệu!

Dù là cánh tay máy, DNA hay câu nói của hai vị giáo sư nhà họ Từ… tất cả đều là lời nói dối!

Thân thể của Lục Chấp vốn chưa bao giờ nằm trong tay Từ Vọng! Tất cả đều là giả!

Là giả!

Thật ra thì từ trước đến nay, chuyện này vẫn luôn ghim sâu vào lòng Giang Diệu như một cái gai nhức nhối.

Xét về lý trí, cậu hiểu dù Từ Vọng có thực sự cướp được cơ thể của Lục Chấp đi chăng nữa thì khi tai hoạ ập đến, cậu vẫn biết bên nào nặng bên nào nhẹ, tuyệt đối không được nương tay chỉ vì một cái xác.

Nhưng nếu cậu mất đi lý trí thì sao?

Nếu giá trị SAN của cậu tụt xuống đáy hoặc lại rơi vào trạng thái bùng phát thêm lần nữa thì sao?

Cánh tay máy của Lục Chấp vẫn luôn là khúc mắc lớn nhất trong lòng cậu. Chỉ cần cậu mất đi lý trí, hễ nhìn thấy cánh tay là sẽ đi theo “Lục Chấp” mà không hề do dự, sẽ tin tưởng đối phương vô điều kiện.

Từ Vọng đã dùng chiêu này rất nhiều lần, lợi dụng bản năng tin tưởng và chạy theo Lục Chấp của Giang Diệu.

Lần đầu tiên là ở sở thú, khi Ôn Lĩnh Tây vẫn còn sống.

Từ Vọng chỉ để lại một bóng lưng mà đã dễ dàng thu hút sự chú ý của cậu. Lúc ấy cậu thậm chí còn chưa nhớ ra Lục Chấp là ai, nhưng bản năng khắc sâu trong linh hồn khiến cậu bị người đó cuốn hút, mê hoặc đến mức không lối thoát.

Lần thứ hai là khi quay về sau chuyến đi đến khu phong toả, bị kẻ đó dẫn dắt đến nỗi rơi vào trạng thái bùng phát. Cậu gần như mất hết lý trí, Từ Vọng cố ý dùng giọng của Lục Chấp gọi cậu, bảo cậu đừng phản kháng, ngoan ngoãn theo hắn về.

Bảo cậu nghe lời.

…Từ Vọng quá hiểu Giang Diệu.

Hắn quá rõ làm thế nào để lợi dụng và đùa giỡn lòng người, đạt được mục đích từ chính những thủ đoạn ấy.

Chính vì vậy, cậu phải thẳng tay xé bỏ lớp nguỵ trang của Từ Vọng.

Đồng thời cũng thẳng tay xé bỏ… chút hy vọng nhỏ nhoi vẫn còn giấu sâu trong lòng mình.

[Không sao đâu.]

Lục Chấp khẽ nói.

[Dù không có cơ thể, anh vẫn sẽ luôn ở bên em.]

[Anh vẫn luôn ở đây mà.]

Đôi mắt Giang Diệu cay xè.

Cậu cố gắng chớp mắt, khoé môi khẽ cong lên một nụ cười.

Chất lỏng ăn mòn cực mạnh đổ xuống như mưa rào, dội Từ Vọng ướt sũng từ đầu đến chân. Trong [Lĩnh vực], thiên phú bị cấm hoàn toàn. Chất độc vốn không phải thiên phú mà chỉ là vật chất được thiên phú gia tăng sức mạnh nên có thể dễ dàng tiến vào [Lĩnh vực].

Còn Từ Vọng thì không thể dùng bất kỳ thiên phú nào chống đỡ, chỉ có thể dùng bản thể ô nhiễm che chắn.

Sương đen đặc quánh hóa thành thực thể bị chất độc xuyên thủng liên tục, mỗi lần chạm nhau lại phát ra tiếng xèo xèo như bị thiêu cháy.

Tựa như một ngọn lửa đen, liên tục bị dập tắt rồi lại không ngừng bùng lên.

Thứ ô nhiễm đó chính là bản thể của Từ Vọng.

Không thể dùng thiên phú, hắn chỉ có thể dùng bản thể của mình để đỡ đòn tấn công. Lựa chọn ấy sẽ khiến hắn suy yếu nhưng Từ Vọng đã không còn cách nào khác.

Lớp ngụy trang bao phủ toàn thân dần tan đi, song biểu cảm trên gương mặt Từ Vọng lại chẳng hề dao động.

Nụ cười đáng ghét, cái kiểu tự cho mình đứng trên cao, tưởng rằng tất cả đều nằm trong lòng bàn tay cuối cùng cũng đã biến mất khỏi gương mặt hắn.

“Trò vặt.” Từ Vọng nhàn nhạt buông một câu.

Trong chớp mắt, khói đen cuồn cuộn bùng lên! Ô nhiễm dày đặc như hóa thành thiên binh vạn mã, gào thét lao tới!

Phía sau Từ Vọng mọc lên hàng trăm xúc tu màu thịt đỏ! Những xúc tu đó điên cuồng vung vẩy như biển máu thịt, không chút do dự đâm thẳng về phía Giang Diệu!

Cuối cùng Từ Vọng cũng dùng bản thể, cuối cùng hắn cũng đã dùng bản thể để tấn công!

Giang Diệu lập tức tập trung tinh thần, lách người né tránh. Một tiếng ầm vang lên, xúc tu đập nát mặt đất ngay vị trí cậu vừa đứng.

Khó khăn lắm Giang Diệu mới tránh được đòn ấy, cậu cảm nhận được phản lực cực lớn trong [Lĩnh vực] đang truyền về!

“Ư!” Giang Diệu nhíu mày.

[Dừng tay lại đi! Đừng cố gồng nữa!]

Lục Chấp gầm lên.

[Đổi chiến thuật!]

Giang Diệu đã sớm đoán được rằng Từ Vọng sẽ phá vỡ [Cấm chế], dĩ nhiên cậu cũng phải chuẩn bị sẵn chiến thuật để đối phó với tình huống này.

Thế là ngay khi Từ Vọng dùng bản thể ô nhiễm phủ lên quy tắc, mạnh mẽ xông ra khỏi [Lĩnh vực], hắn lập tức khựng lại.

“…” Từ Vọng nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình.

Thứ chất độc kia đang chui vào người hắn.

Chất lỏng ăn mòn không chỉ làm tan đi lớp ngụy trang bên ngoài mà sau khi tiếp xúc với cơ thể thật của hắn, nó vẫn tiếp tục đục khoét vào sâu hơn.

Cơn đau bùng lên như tấm lưới lớn siết chặt toàn thân, vừa nóng rát vừa đau buốt thấu xương, không thể trốn thoát, càng lúc càng dữ dội.

Không đúng.

Chất độc chỉ là chất lỏng, không phải sinh vật. Nó làm gì có ý thức tự chủ, càng không thể có khả năng cắn xé.

Lý do duy nhất khiến thứ độc dịch này liều mạng chui vào cơ thể hắn…

“[Con rối].” Từ Vọng nheo mắt.

Khóe miệng Giang Diệu cong lên.

Đúng vậy, chính là [Con rối]!

Dưới sự điều khiển của những sợi tơ rối mảnh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy, từng giọt độc dính trên người Từ Vọng đang điên cuông lao vào các lỗ chân lông.

Với khả năng cảm nhận của Từ Vọng, đương nhiên hắn có thể phát hiện ra sự tồn tại của tơ rối.

Thế nhưng, đến giờ mới phát hiện thì đã quá muộn rồi.

Chất độc không chỉ ăn mòn cơ thể hắn mà còn chặn đứng dòng ô nhiễm đang cố gắng tụ lại. Đây chính là thủ đoạn nhằm ngăn cản khả năng [Tái sinh] của Từ Vọng!

Hầu hết các biến dị cấp cao đều sở hữu [Tái sinh], thế nên trận giao chiến giữa loài biến dị rất dễ biến thành một trận chiến vô tận.

Đặc biệt là với biến dị cấp thế giới như Từ Vọng, dù bị thương nặng đến mấy, chưa tới một giây sau vết thương đã lành lại. Thế thì đánh thế quái nào được?

Vì vậy, nhất định phải cản trở không cho hắn [Tái sinh]!

Thành thật mà nói, chiêu này cậu học được từ chính Từ Vọng đấy thôi.

Nguyên lý hoạt động giống hệt nhau: [Tái sinh] là thiên phú chữa trị dựa trên việc ngưng tụ ô nhiễm, dùng ô nhiễm hóa thành thực thể để bù đắp phần cơ thể thiếu hụt. Chỉ cần ngăn cản đường đi của ô nhiễm là đã có thể vô hiệu [Tái sinh]!

Hiển nhiên Từ Vọng cũng đã nhận ra điều này, tần suất tấn công của xúc tu thịt đỏ chậm đi trông thấy.

Quá nhiều.

Quá nhiều độc.

Hắn càng tấn công thì lại càng tự đẩy mình lún sâu hơn vào vòng xoáy độc chất.

Xúc tu đỏ vừa tiếp xúc với độc là lập tức tan chảy, chúng không những không tái sinh được mà độc còn lần theo đống xúc tu ấy, ngoạm sâu vào bên trong cơ thể hắn.

Thân hình Từ Vọng khựng lại một nhịp.

Giang Diệu liên tục tấn công không ngừng nghỉ, đợt công kích tiếp theo đã ập tới!

[Thiên phí 022 – Thông cảm]!

[Thiên phú 093 – Ánh nhìn chăm chú]!

[Thiên phú 100 – Ảo cảnh]!

[Thiên phú 101 – Phân tách]!

[Thiên phú 185 – May mắn]!

[Thiên phú 188 – Phát thanh não bộ]!

Hàng loạt thiên phú chất chồng lên nhau, trùng điệp đè lên người Từ Vọng. Trong mắt hắn, hình bóng Giang Diệu vỡ nát thành vô số mảnh như một tấm gương bị nghiền vụn. Từng hình ảnh tách rời nhau liên tục xoay chuyển, lao vun vút khiến hắn hoa cả mắt.

Vô số Giang Diệu, vô số bóng người không trùng lặp di chuyển với tốc độ cực cao. Những bóng hình ấy dùng [Ánh nhìn chăm chú] để buộc hắn phải chú ý đến từng cái một, xé vụn sự tập trung của hắn, khiến hắn rơi vào ảo giác.

Cùng lúc đó, [Phát thanh não bộ] chen vào ý thức hắn, thay đổi suy nghĩ của Từ Vọng!

Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là [Thông cảm].

Giang Diệu chia sẻ tầm nhìn của mình với Từ Vọng, khiến cảm giác của hắn và hình ảnh bị ép chồng lên nhau, giao thoa trùng điệp đến mức không còn phân biệt được thật giả.

Năm giác quan của hắn rơi vào vòng xoáy hỗn độn. Cơ thể bị k*ch th*ch đến nỗi buồn nôn, lý trí cũng bị [Phát thanh não bộ] chiếm lĩnh, bị nhồi nhét vô số mảnh suy nghĩ chẳng có chút liên quan nào đến chiến đấu.

Trong đầu hắn, những con yêu tinh nhỏ xíu với đủ màu sắc kỳ dị nhảy nhót điên cuồng như phát rồ.

Đủ loại đau đớn và cực hình tràn đến, bủa vây lấy thân thể. Từ Vọng cảm giác mình như bị dao cắt, lửa thiêu, thịt bị xé toạc, xương bị nghiền vụn… Không rõ cơ thể thật có thực sự chịu đựng những thứ đó hay không, có lẽ tất cả chỉ là tín hiệu thần kinh bị k*ch th*ch đến cực hạn, cảm giác đau đớn thuần tuý bị phóng đại.

Từ Vọng cau mày. Cơ thể hắn phình to rồi lại co rút liên tục, đó là dấu hiệu khi ô nhiễm trong cơ thể đang dần mất kiểm soát.

Dĩ nhiên, hắn cũng không ngồi yên chịu trận.

Xúc tu thịt đỏ điên cuồng quật loạn, vô số gai đen mọc chi chít như kim thép. Nhà cửa xung quanh ầm ầm đổ sập, đến cả bầu trời cũng tối sầm, sương đen nuốt chửng cả ánh sáng, vung lên từng mảng bụi mịt mù.

Một đợt công kích mù quáng, điên cuồng, không phân biệt địch ta, đòn nào cũng có sát thương cực lớn.

Nhưng vì chính hắn đang rơi vào hỗn loạn cực độ nên không một đòn nào trúng đích. Thậm chí, hắn còn không thể phán đoán được vị trí thật sự của Giang Diệu.

Trong mắt, trong tai, trong đầu hắn là vô số bóng người chồng chéo đang lắc lư.

Không phải bóng hình nào cũng là Giang Diệu.

Lẫn trong số đó, hắn còn nhìn thấy… đàn anh.

Đàn anh mặc đồng phục cảnh sát, đàn anh mặc đồng phục chiến đấu màu đen.

Quần áo đàn anh không chỉnh tề, thở hổn hển đưa tay lên che mắt.

Toàn thân anh be bét máu thịt, tả tơi đến mức không tìm được một mảnh da lành, nằm trong quan tài như sắp tan ra thành từng mảnh…

…Đây là [Ảo cảnh].

Hắn lại nhìn thấy thứ ảo giác được ẩn sâu trong nội tâm mình.

Những thứ hắn tha thiết muốn thấy, những thứ hắn không muốn nhìn lại dù chỉ một lần.

Vô số hình ảnh tràn vào đại não như thiên binh vạn mã tiến công, chiếm cứ từng tấc lãnh thổ tư duy, suy nghĩ của chính bản thân Từ Vọng bị đẩy sang nơi khác. Hắn phải chịu đựng nỗi đau đớn quặn thắt như linh hồn bị thiêu cháy mới có thể miễn cưỡng nhấc xúc tu lên, chống đỡ đợt công kích liên miên không ngừng của Giang Diệu.

Từ Vọng nghiến răng.

Giang Diệu vẫn đang liên tục thay đổi chiến thuật, từng đòn giáng xuống đều mang dấu vết tinh chỉnh rõ rệt, Từ Vọng đã nhận ra điều này từ lâu.

Dù cậu chỉ đến một mình nhưng hiển nhiên cậu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ trước.

Thành phố nơi họ đang đứng đã bị bỏ hoang, nhân loại đã di cư xuống lòng đất, một nơi rất thích hợp để dùng đến vài món vũ khí nóng.

Súng máy, đại pháo, súng điện cao áp… từng tiếng nổ vang lên không ngớt quanh thân Từ Vọng.

Đó là âm thanh xúc tu bị bắn nát.

Chất lỏng nhớp nhúa phun trào như suối từ chỗ xúc tu bị đứt gãy, đó là vật ô nhiễm với nồng độ cực cao, là thứ [Chất nhầy Ốc sên] từng khiến Giang Diệu và cả Cục Quản lý đau đầu suốt một khoảng thời gian dài. Chẳng mấy chốc, toàn bộ quảng trường đài phun nước đã bị phủ kín bởi một tầng chất nhầy đặc sệt.

Ngay cả Từ Vọng tự bước lên cũng phải trượt chân.

…Sao Giang Diệu lại tiến bộ nhanh đến vậy?

Từ Vọng chưa bao giờ cảm thấy phiền não đến thế.

Hắn biết rõ từng thói quen của Giang Diệu, thuộc nằm lòng từng chiến thuật cậu thường sử dụng, từng thiên phú cậu hay kích hoạt.

Tất cả những thứ Giang Diệu dùng hôm nay đều là những thứ cậu chưa từng dùng tới! Sức mạnh cậu phô bày ra trong trận chiến này hoàn toàn khác so với vài ngày trước.

Không chỉ khéo léo bẫy hắn tự phơi bày sự thật về lời nói dối “cơ thể Lục Chấp” mà còn ép hắn phải dùng đến bản thể, vừa để tấn công, vừa để phòng thủ, ngoài ra còn vừa phải đối phó với thiên la địa võng cậu giăng ra!

Cơ thể hắn liên tục bị đánh nát rồi lại điên cuồng tái sinh nhờ sự trợ giúp của ô nhiễm có nồng độ cực cao. Thế nhưng, vì tính chất xuyên thấu của chất độc, cơ thể hắn mãi không thể khôi phục hoàn chỉnh, chỉ có thể lấp lửng ở trạng thái đứt đoạn không xong.

Giây trước, tay chân, đầu, ruột gan phèo phổi còn bị đánh nát tan tành thì giây sau đã tái tạo trở lại.

Ô nhiễm trong cơ thể cũng dao động kịch liệt, càng lúc càng khó khống chế.

Tốc độ tái tạo cơ thể đã chậm đi trông thấy, trong khi tốc độ tiêu hao ô nhiễm lại ngày một tăng lên.

Sao lại thế này? Sao lại thế này?!

Cảm giác bứt rứt không thể hình dung như đàn kiến bò trong đầu Từ Vọng.

Chưa từng có chuyện này. Chưa từng có chuyện này. Giang Diệu không thể, Giang Diệu không nên…

Vì vậy, vì vậy —

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu như tia chớp, chạy dọc sống lưng.

Cuối cùng khi cơ thể hắn lại bị đánh tan tác một lần nữa, [Tái sinh] không kịp ứng cứu…

Thân thể Từ Vọng rơi “lạch bạch” xuống đất, từng phần cơ thể lăn lộn khắp nơi. Cơ thể hắn hóa thành vô số mảnh nhỏ, chất độc càng dễ khoét vào hơn bao giờ hết.

Theo mạch máu, theo dây thần kinh, theo khe xương… thứ chất lỏng ăn mòn ấy phá hủy tính ổn định của ô nhiễm, gần như thay thế cho dòng máu, cuộn tràn khắp toàn thân.

Đầu Từ Vọng rơi xuống đất, tứ chi nội tạng vương vãi khắp nơi.

Không đúng… không đúng!

Không nên, không thể nào. Đó không phải phong cách chiến đấu quen thuộc của Giang Diệu, đó không phải…!

Vô số mảnh thịt đỏ lòm run rẩy, giãy giụa trên nền đất lạnh buốt. Trong đống thịt nhầy nhụa ấy, Từ Vọng nghiến răng. Hai hàm va vào nhau lập cập, phát ra âm thanh ken két ghê rợn.

Thảm hại.

Cuộc đời hắn chưa bao giờ thảm hại đến mức này.

Một đống thịt ngọ nguậy bò về phía cái đầu rơi lăn lóc, cố gom lại hình dạng thân thể.

Ầm!

Một cột sáng trắng tinh khiết giáng xuống từ trên cao, nghiền nát cả đống thịt lẫn phần đầu vừa nhúc nhích.

“Xem ra anh cũng đã nhận ra rồi.”

Giang Diệu lơ lửng giữa không trung, luồng khí đen quấn quanh đầu ngón tay cho thấy cậu đang liên tục sử dụng những thiên phú cấp cao.

“Đây là chiến thuật Tần Vô Vị dạy tôi.”

Giang Diệu nhìn xuống từ trên cao, lạnh lùng nói:

“Đây là chiến thuật Tần Vô Vị đặc biệt dạy cho tôi, chuyên dùng để đối phó với anh đấy.”

“…” Đống thịt đỏ lòm dưới đất bị ánh sáng đánh nát liều mạng ngọ nguậy và co giật.

Giãy giụa, vặn vẹo.

“Câm… miệng…!”

Những chiếc răng rơi vãi khắp nơi va vào nhau ken két.

Tức giận, căm thù.

“Câm miệng đi… Giang Diệu…!”

Lời tác giả:

Từ Vọng: Chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt chết tiệt….! (nghiến răng nghiến lợi)

Tần Vô Vị: Đúng là con trai ngoan của ta có khác (mặt không cảm xúc giơ ngón cái)

Bình Luận (0)
Comment