Đêm lạnh như nước.
Đêm nay là một đêm không trăng, ngay cả sao trời cũng mịt mờ lấp loé. Không biết Tần Vô Vị ngồi ở đây từ khi nào, ngoài trời chỉ có gió lạnh rít gào, đốm lửa nhỏ lập loè giữa ngón tay anh như tia sáng duy nhất trong đêm dài vô tận.
Giang Diệu ngửi thấy mùi khói thuốc.
Tuy cậu không hút thuốc nhưng cũng không cảm thấy phiền. Dù gì những người thi hành đều phải chịu áp lực rất lớn, hút thuốc để giải toả căng thẳng là chuyện hết sức bình thường.
Tuy nhiên, khi Giang Diệu kéo ghế ngồi xuống, Tần Vô Vị lập tức dập thuốc trên tay.
Giang Diệu từng thấy cảnh sát Phương làm ra hành động này.
Đó là vì họ xem cậu như một đứa trẻ, tự giác dập thuốc trước mặt cậu vì nghĩ mình là người lớn.
Một sự quan tâm thầm lặng và tự nhiên.
…Dù Tần Vô Vị đã cắt bỏ mọi cảm xúc, ca phẫu thuật ấy vẫn chẳng thể lấy đi sự dịu dàng từ trong xương cốt anh.
Vẫn luôn chăm sóc người khác như thế.
Đáy lòng Giang Diệu bỗng thắt lại.
Cậu giơ tay lên, phựt một tiếng, một quả cầu lửa nhỏ bùng lên trong lòng bàn tay.
Cậu điều chỉnh nhiệt độ lửa, để nó cháy vừa phải rồi đặt lên lan can.
Ánh lửa lập lòe lan toả hơi ấm, chiếu rọi cả ban công và phòng khách trống trải phía sau. Dù gió vẫn đang thét gào nhưng nhờ có quả cầu lửa ấy, nơi này bỗng chốc như biến thành một điểm cắm trại le lói trong đêm lạnh.
“Tôi không lạnh.” Tần Vô Vị liếc quả cầu lửa: “Tôi không sợ lạnh.”
“Tôi biết.” Giang Diệu nói: “Tôi chỉ muốn… làm nơi này sáng hơn một chút. Tôi không muốn thấy anh ngồi một mình trong bóng tối như vậy.
“…” Tần Vô Vị im lặng không đáp. Gương mặt bình thản, nhợt nhạt lúc sáng lúc tối dưới ánh lửa chập chờn.
Hệt như lúc dùng bữa cơm Tất niên, anh đang nghĩ cách đáp lại lời Giang Diệu.
Giang Diệu sợ anh lại nói “xin lỗi” nên bèn lên tiếng trước: “Tôi muốn ôm anh một cái, có được không?”
Tần Vô Vị nhìn cậu, nói: “Được.”
Giang Diệu nghiêng người, ôm chặt lấy anh.
— Tần Vô Vị đã không còn cảm xúc.
Ngay cả khi biết rằng bữa cơm này là để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của em trai, trái tim anh vẫn chẳng thể buồn đau hay tiếc nuối.
Nhưng Giang Diệu vẫn muốn ôm anh, muốn thắp cho anh một ngọn lửa để anh không phải ngồi lẻ loi trong đêm dài tĩnh mịch.
Muốn ở bên anh, muốn trò chuyện với anh.
Tần Vô Vị lặng lẽ cảm nhận cái ôm đó.
Thứ anh cảm nhận được chỉ là nhiệt độ và lực ôm, toàn là những dữ liệu khách quan không liên quan đến cảm xúc.
Trên thực tế, cái ôm này cũng chẳng mang lại cho anh cảm xúc gì.
…Kỳ lạ thật.
Hệt như lúc ăn bữa cơm Tất niên ban nãy, không buồn không vui, đáy lòng chẳng gợn nổi một cảm giác.
Không phải là tê dại… mà là trống rỗng.
Như thể mọi màu sắc của cuộc đời đều đã bị rửa sạch.
Đây là cảm giác khi con người loại bỏ cảm xúc sao?
Dẫu vậy, anh vẫn không đẩy Giang Diệu ra.
Tần Vô Vị hơi mắc chứng sạch sẽ. Nếu xét theo mặt sinh lý, anh rất không quen tiếp xúc cơ thể với người khác.
Nhưng anh vẫn chấp nhận cái ôm này.
Vì anh biết nếu mình đẩy ra, Giang Diệu sẽ khóc.
Giang Diệu rất hay khóc nhè, người không biết nhìn qua thường tưởng rằng cậu rất mong manh và yếu đuối.
Nhưng thực ra không phải vậy.
Cậu chỉ đơn giản là đã trải qua quá nhiều thống khổ và bi thương. Nếu đổi lại là người khác, e rằng họ đã sụp đổ từ lâu.
Còn Giang Diệu chỉ khóc một chút, khóc xong lại vực dậy, tiếp tục chiến đấu.
Thế là đã giỏi lắm rồi.
Hơn nữa, tính tình Giang Diệu quá mềm mỏng, rất dễ đồng cảm với người khác.
Như vụ án [Huyết Dư Châu] của Trương Bất Phàm chẳng hạn, rõ ràng cậu có thể phớt lờ hoặc báo lên Cục, không nhất thiết phải tự mình ra tay.
Nhưng cậu vẫn đi.
Trái tim Giang Diệu rất mềm mại. Cậu dễ đau buồn vì khổ đau của người khác nhưng cũng từ đó mà sinh ra sức mạnh, sẵn sàng đứng lên để bảo vệ và cứu giúp những người xung quanh.
Giang Diệu là một cậu bé ngoan.
Cha mẹ và người trong lòng đã dạy dỗ cậu rất tốt.
Tần Vô Vị lặng lẽ để Giang Diệu ôm cho đến khi cậu tự buông ra.
“Ôm xong rồi, giờ nói chuyện chính đi.” Tần Vô Vị ngồi thẳng lưng, ánh lửa dịu dàng lay động trên mặt làm gương mặt trắng bệch của anh trở nên mềm mại hơn.
Anh nhìn Giang Diệu, nghiêm túc nói:
“Rõ ràng tôi là người giám hộ của cậu nhưng từ trước đến giờ, tôi không có thời gian dạy cậu gì cả. Tôi tự nhận mình thất trách.”
“Không đâu.” Giang Diệu lắc đầu: “Anh đối xử với tôi rất tốt.”
“Cách chiến đấu của cậu phụ thuộc quá nhiều vào việc cậu mạnh áp đảo hơn kẻ địch.” Tần Vô Vị không tiếp lời cậu, tự mình nói tiếp: “Có lẽ đó là do thói quen của cậu, ở ‘bên đó’ cậu cũng chiến đấu như vậy. Nhưng giờ khi đối mặt với Từ Vọng, cách này không còn hiệu quả.”
[Cậu ấy định dạy em chiến thuật.] Lục Chấp nói.
“Ừm.” Giang Diệu hiểu ý, kéo ghế lại gần Tần Vô Vị hơn, cậu hơi nghiêng người, chăm chú lắng nghe.
“Cục Quản lý đã phân công xong nhiệm vụ [Công tháp].” Tần Vô Vị nói: “Tôi dẫn đội phụ trách [Tháp Tàn Tích], đội của Ivan phụ trách [Tháp Thần Thánh], Thập Niên phụ trách [Tháp Hoàng Kim]… Còn cậu phụ trách [Tháp Vô Sắc], tức là Từ Vọng.”
Giang Diệu gật đầu.
Đối đầu Từ Vọng là lựa chọn duy nhất của cậu.
Dù gì hiện giờ cậu cũng là người mạnh nhất của phe nhân loại, chỉ có mỗi cậu mới đủ khả năng đấu với Từ Vọng.
“Cậu nói cho tôi biết cách chiến đấu của cậu đi.” Tần Vô Vị nói: “Báo cáo hạng mục của cậu không ghi chép gì về quá trình chiến đấu.”
…Đúng vậy.
Mỗi khi cậu hoàn thành nhiệm vụ, Tần Vô Vị đều sẽ dành thời gian đọc kỹ báo cáo của cậu.
Dù rằng đa phần những “báo cáo” đó đều là các nét vẽ nguệch ngoạc và trừu tượng, Tần Vô Vị vẫn nghiêm túc đọc từng cái một.
Thế thì sao có thể gọi là một người giám hộ thất trách được?
Lần này, Lục Chấp không soạn sẵn bài cho Giang Diệu nói theo. Cậu ngập ngừng kể đại khái về các nhiệm vụ trước đây, bao gồm cả trận chiến với Từ Vọng ở Khu Hành chính Số Bảy.
Nghe xong, Tần Vô Vị nhanh chóng kết luận: “Cậu quá phụ thuộc vào độ ô nhiễm.”
“Độ ô nhiễm là nền tảng chiến đấu của cậu. Đúng là với cùng một thiên phú, người này dùng sẽ cho ra hiệu quả khác với người kia. Với khả năng của cậu, dù là [Cường hoá sức mạnh] cơ bản nhất cũng có thể tạo ra hiệu quả đáng kinh ngạc.”
“Nhưng khi đối đầu với Từ Vọng có độ ô nhiễm lên đến hàng triệu, lợi thế này của cậu mất sạch. Cậu quá phụ thuộc vào sức mạnh, gần như không có chiến thuật gì.”
Giang Diệu: “Vâng.”
Cậu cũng đã nhận ra vấn đề của mình.
Lấy [Cấm chế] làm ví dụ. [Cấm chế] gắn trên gai đen của Từ Vọng có thể dễ dàng chặn đi khả năng [Tái sinh] của cậu nhưng [Cấm chế] cậu thi triển ra lại chẳng thể cầm chân Từ Vọng.
Độ ô nhiễm chênh lệch quá lớn.
Tần Vô Vị tiếp tục: “Vấn đề thứ hai là các cậu từng làm việc cùng nhau, Từ Vọng quá hiểu thói quen của cậu. Muốn đối phó với những kẻ địch như vậy, cách tốt nhất là tương kế tựu kế, tấn công bất ngờ.”
Giang Diệu vô thức nghiêng người: “Phải làm gì mới có thể tấn công bất ngờ?”
Tần Vô Vị: “Nghĩ nhiều hơn hắn, nghĩ xa hơn hắn, dự đoán nhiều khả năng hơn. Cậu không chỉ cần dự đoán hành động của hắn mà còn phải dự đoán phản ứng của chính mình.”
Anh đưa ra vài ví dụ từ các trận chiến trước, những khi anh lấy yếu thắng mạnh.
Nghe xong, Giang Diệu như được khai sáng.
“Chiến thuật không phải cứ nghe giải thích là dùng được liền.” Tần Vô Vị vô thức sờ gói thuốc, đến khi chạm tay vào hộp mới sực nhớ ra Giang Diệu đang ở bên, thế là lại rụt tay về: “Lỗi của tôi, tôi bận quá, không có thời gian dạy cậu.”
Giang Diệu vẫn đang nghiền ngẫm các ví dụ anh đưa ra.
Một lúc sau, cậu cười khổ.
“Ở ‘bên đó’, tôi cũng chẳng bao giờ động não. Tôi và Lục Chấp cùng làm nhiệm vụ bao năm, tôi chỉ biết nghe anh ấy chỉ huy, chưa bao giờ nghĩ tại sao phải làm thế này, sao không làm thế kia.”
Cậu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
“Lâu thế rồi, tôi vẫn chẳng hề tiến bộ. Tôi đúng là quá vô dụng.”
“Tôi không nghĩ vậy.” Tần Vô Vị thản nhiên nói: “Cậu đừng quên cậu mắc chứng tự kỷ. Hơn nữa, cậu quen nghe Lục Chấp là vì cậu tin tưởng tuyệt đối vào anh ta, cậu biết người đó sẽ không hại cậu. Nhưng đồng thời, điều đó cũng có nghĩa là cậu đang phụ thuộc quá mức, chuyện này không tốt cho việc xây dựng hệ thống chiến đấu của riêng cậu. Theo tôi thấy, từ khi sang ‘bên này’, cậu mới thực sự trưởng thành.”
Tần Vô Vị dừng lại, hỏi thêm: “Vì Lục Chấp không còn nữa sao?”
Giang Diệu giật mình, ngẩng phắt lên.
“Xin lỗi, cách nói của tôi không phù hợp.” Thấy phản ứng của Giang Diệu, Tần Vô Vị mới nhận ra lời mình nói gây tổn thương cho người khác. Đây là di chứng của việc cắt bỏ tổ chức não, anh gần như chẳng thể dự đoán cảm xúc của người khác trước khi nói.
“Tôi hiểu ý anh…” Giang Diệu đặt tay lên ngực: “Nhưng anh ấy vẫn ở đây, anh ấy ở đây thật đó.”
Tần Vô Vị nhìn cậu một lúc, đột nhiên hỏi: “Hồi cậu bùng phát, giá trị SAN tụt mạnh nhưng cuối cùng lại ngừng ở mức 60. Lúc đó cũng là nhờ Lục Chấp phải không?”
Giang Diệu: “Đúng vậy.”
Lần đó, Từ Vọng cố ý k*ch th*ch Giang Diệu, gây tổn thương tinh thần khiến cậu rơi vào bùng phát.
Giá trị SAN của cậu vọt thẳng xuống dưới.
Thế nhưng kỳ diệu thay, không hiểu sao đến cuối cùng nó lại dừng ở con số 60, cứ như thể có ai đó liều mạng kéo cậu lại.
Như thể có ai đang dốc hết sức, giữ chặt cậu bên rìa vực thẳm.
Tần Vô Vị gật đầu: “Vậy thì đúng là Lục Chấp đang ở đó thật rồi.”
Giang Diệu chớp mắt, giọt lệ bên khóe mi thoáng hiện rồi biến mất ngay, cậu mỉm cười rạng rỡ.
—
Tối hôm đó, Tần Vô Vị và Giang Diệu đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Tần Vô Vị gần như truyền hết tất cả kinh nghiệm chiến đấu bao năm của mình cho Giang Diệu. Mỗi khi anh nhắc đến một số chiến thuật vượt quá khả năng hiểu của cậu, người trong lòng sẽ giải thích cho Giang Diệu hiểu.
Đêm đó là đêm cuối cùng trước trận chiến sinh tử, Giang Diệu ngồi nghe mà như được khai sáng, cảm xúc dâng trào trong lồng ngực.
“Cảm ơn anh.” Giang Diệu hít một hơi thật sâu, nghiêm túc cảm ơn: “Tôi đã học được rất nhiều điều, cảm ơn anh.”
“Ừ.” Tần Vô Vị nhàn nhạt đáp. Anh ngẩng đầu lên nhìn quả cầu lửa trên ban công, bất chợt mở miệng: “Khi nãy tôi có nói Thập Niên bận nên không đến được, tôi nói dối đấy.”
Giang Diệu ngẩn ra.
[…] Lục Chấp im lặng như muốn hỏi Thập Niên đang làm gì.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không hỏi chuyện đó.
Tần Vô Vị cũng không tiếp tục chủ đề này.
Hai người từ tốn trò chuyện thêm đôi câu. Không biết từ bao giờ, cơn buồn ngủ bất chợt ập tới.
Cả hai ngồi trên ghế tựa ban công, cứ thế ngủ thiếp đi.
Đêm không trăng, sao mịt mờ.
Gió lạnh rít gào thổi bay cả vạt áo, thế mà hai người đang chìm trong giấc ngủ lại chẳng thèm để tâm. Tinh thần căng thẳng và mệt mỏi nhiều ngày cộng lại khiến họ ngủ ngon lành giữa cơn gió lạnh.
Ngủ say đến nỗi không phát hiện ra tiếng bước chân nhẹ như mèo phía sau.
“…Haiz.” Ivan ôm hai tấm chăn, bước ra ngoài ban công, đứng giữa hai người nọ.
Cậu ta nhìn người này rồi lại quay sang quan sát người kia, nhanh nhẹn tạo ra một [Cấm chế] bao quanh ban công rét lạnh.
Gió Bắc thổi như dao cắt, vậy mà hai người vẫn ngủ được.
Không sợ bị gió cào rách mặt à?
[Cấm chế] có thể chặn gió lạnh cho hai người đang ngủ.
Ivan nhẹ nhàng đắp chăn cho từng người một. Dù sao cậu ta cũng từng là sát thủ, chút kỹ năng lén lút này vẫn có thể gọi là điêu luyện.
Dù cả hai vẫn không tỉnh nhưng rõ ràng, hai tấm chăn lông dày kia khiến họ thoải mái hơn hẳn. Trong mơ, hai người ôm chặt chăn, rụt vai và đầu vào tấm chăn dày.
Giang Diệu còn sụt sịt mũi nữa chứ.
Trời ạ, chắc là bị cảm thật rồi!
Ivan dở khóc dở cười, bắt đầu đắn đo xem có nên nấu canh gừng, gọi hai người này dậy uống rồi hẵng ngủ tiếp hay không.
—
Sáng hôm sau.
Ánh vàng rực rỡ xuyên qua tầng mây, chiếu rọi mặt đất.
Chỉ còn năm tiếng nữa thôi, nhiệm vụ [Công tháp] sẽ khởi động, giai đoạn hai của cuộc phản công nhân loại chính thức bắt đầu.
Cục Quản lý đã gửi bảng phân công nhiệm vụ đến tất cả thành viên tham chiến.
Hiện tại, bên phe biến dị sở hữu bốn [Tháp]. Theo kết quả trinh sát gần đây thu thập được, thông tin về bốn [Tháp] được cập nhật như sau:
[Tháp Hoàng Kim] nằm ở Hẻm Núi Lớn phía đông nước Mỹ, thuộc về [Quản Lý].
[Tháp Thần Thánh] nằm ở Bắc Cực, thuộc về [Đạo Sư].
[Tháp Tàn Tích] tọa lạc ngay tại thành phố Nghi Giang, thuộc về [Tín Đồ].
[Tháp Vô Sắc] của Từ Vọng hiện đang dừng chân tại một nhà thờ lớn ở Bắc Âu từ hai ngày trước.
Đứng trước tận thế diệt vong của nhân loại, ranh giới quốc gia không còn quan trọng. Tất cả các quốc gia, tất cả những người thi hành cấp S và A trên toàn cầu đều đồng lòng hợp sức, chia thành bốn đội, tiến đến bốn tòa tháp đen khổng lồ, phát động cuộc tổng tấn công vào biến dị cấp [Tháp].
Ngoài [Tháp] ra, nhiều thành viên cấp thấp của Hội Đồng Sự cũng là mục tiêu của nhiệm vụ lần này.
Đội một do Thập Niên phụ trách, đến Mỹ tiêu diệt [Quản Lý].
Đội hai do một người thi hành cấp S kỳ cựu của Tây Quốc dẫn đầu, đến Bắc Cực tiêu diệt [Đạo Sư], Ivan cũng nằm trong đội này.
Đội ba với mục tiêu là [Tín Đồ] sẽ do Tần Vô Vị phụ trách, dù gì Nghi Giang cũng là sân nhà của Tần Vô Vị. Tần Vô Vị là đội trưởng, Thần Vi Cương hỗ trợ, thành viên đội là các người thi hành cấp S và A khác của Cục Quản lý Trung Hoa.
Đội bốn chỉ có mình Giang Diệu, mục tiêu là [Tháp Vô Sắc] — Từ Vọng.
Giang Diệu không cần đồng đội.
Nguyên nhân thứ nhất là dễ gây thương tổn ngoài ý muốn cho đồng đội. Nguyên nhân thứ hai là… đừng nói đến Từ Vọng, ngay cả bản thân Giang Diệu cũng đang cất chứa hơn năm trăm ngàn đơn vị ô nhiễm trong cơ thể.
Bình thường cậu kiềm chế thì không sao chứ tới khi lên chiến trường, lượng ô nhiễm siêu cao sẽ khiến mọi người trong bán kính vài chục cây số lập tức sa ngã, không ai thoát được.
Vì thế, Giang Diệu không có đồng đội, cậu chỉ có thể đơn độc tiến lên.
[Không sao.]
Lục Chấp nói.
[Anh ở đây.]
Giang Diệu mỉm cười đứng dậy, kéo khóa bộ đồng phục chiến đấu lên trên đỉnh.
Do các địa điểm chiến đấu nằm rải rác khắp toàn cầu và cần tiêu diệt bốn [Tháp] cùng lúc nên tất cả những người có thiên phú [Không gian] đều phải đến điểm tập hợp trước, tạo khe nứt không gian làm cổng dịch chuyển nhân tạo.
Giang Diệu đến điểm tập hợp, nơi này vốn là bãi đỗ máy bay của pháo đài dưới lòng đất. Giờ máy bay đã rút hết, chỉ còn lại một mảnh đất trống trải.
Nhân viên của Bộ Nghiên cứu Khoa học đã tụ họp tại bãi đỗ từ lâu, nhanh chóng chỉ huy công nhân di chuyển các thiết bị cần thiết.
Đó là thiết bị dùng để ổn định khe nứt không gian.
Với công nghệ hiện tại của nhân loại, dù không thể tự tạo ra khe nứt, họ vẫn có kỹ thuật giữ cho [Không gian] ổn định, giúp khe nứt tồn tại lâu dài.
Không thể chỉ nghĩ đến lúc đi mà không nghĩ đến lúc về, quá xúi quẩy.
Giang Diệu cũng phải giúp xây dựng khe nứt nên cậu đến tập hợp sớm hơn mọi người.
Cậu bước xuống cầu thang, chợt nghe thấy tiếng gọi quen thuộc vang lên sau lưng.
“Giang Diệu.”
Là Thập Niên.
Giang Diệu quay đầu lại, thấy người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh đang nở nụ cười ấm áp như nắng mai
Y như một kẻ lạc lõng với xung quanh, mãi mãi xa cách thế gian này.
“Tiền bối, chào anh.” Giang Diệu lập tức đứng thẳng, cung kính chào Thập Niên.
“[Tháp] của cậu…” Thập Niên hơi ngẩng đầu nhìn lên.
Họ đang ở dưới lòng đất, ngẩng lên chẳng thể thấy trời xanh. Thế nhưng, ánh mắt Thập Niên như xuyên qua hàng ngàn mét bê tông, nhìn thấy tòa tháp đen lơ lửng trên bầu trời.
“Vẫn còn gãy.” Giang Diệu nói.
Cậu biết [Tháp] của mình vẫn gãy, lý do rất đơn giản.
Cậu vẫn chưa thấy được [Tháp] của người khác.
“Cậu đã có kế hoạch rồi ,đúng không?” Thập Niên hỏi.
“Vâng.” Giang Diệu gật đầu.
“Vậy thì tốt.” Thập Niên mỉm cười.
Tuy rằng [Tháp] của Giang Diệu vẫn gãy nhưng tâm trạng của cậu lại rất thoải mái. Chỉ cần thấy thế thôi, Thập Niên đã biết rằng cậu đã có kế hoạch cho riêng mình.
Không cần phải giải thích kế hoạch đó cho bất cứ ai, Thập Niên tin tưởng quyết định của cậu.
Bản thân y luôn mang đến cho người khác một cảm giác nhẹ nhàng, hệt như đám mây trắng mềm mại, lười biếng trôi trên trời.
Mãi mãi cách xa thế gian này.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười của y, đáy lòng mọi người lại như được tắm trong nắng ấm.
— Như đám mây ngày nắng được mặt trời sưởi ấm, dịu dàng hạ xuống trần gian.
Trở thành… trở thành…
Giang Diệu nhìn Thập Niên, bất giác buột miệng: “Chăn bông số 1.”
Thập Niên: “?”
[Giang Diệu…]
Lục Chấp dở khóc dở cười: [Sao tật cũ của em lại tái phát nữa rồi…]
Giang Diệu ngẩn người, sực nhận ra mình lại lỡ miệng đặt biệt danh cho người khác theo thói quen.
“Xin lỗi, tiền bối.” Mặt cậu đỏ bừng, vội vàng xin lỗi.
Nhưng Thập Niên thật sự rất giống một chiếc chăn bông mềm mại được nắng sưởi ấm, thơm tho, ấm áp.
“?” Thập Niên ngơ ngác chớp mắt.
Lát sau, y bật cười.
“Đi đi, đừng sợ.” Thập Niên bước tới, vỗ vai cậu: “Cậu không đơn độc. Sau lưng cậu không chỉ có quê hương mà còn có linh hồn của vô số liệt sĩ đang dõi theo. Họ sẽ mãi là hậu thuẫn vững chắc nhất của cậu.”
Giang Diệu nghiêm túc gật đầu. Nghe đến chữ “hậu thuẫn”, lòng cậu hơi run lên.
Cậu nhớ Tần Vô Vị cũng từng nói câu tương tự.
“Khi cần ra tay thì ra tay. Giang Diệu, đừng sợ sử dụng bạo lực. Đứng trước tình thế bắt buộc, khi cậu thấy có người cần cứu, vì dân tộc vì đất nước vì lợi ích của nhiều người mà buộc phải dùng đến bạo lực, toàn bộ Cục Quản Lý, cả đất nước và linh hồn của vô số liệt sĩ sẽ đứng sau lưng cậu, trở thành hậu thuẫn mạnh mẽ nhất của cậu.”
Giọng Tần Vô Vị vang vọng trong lòng. Đáy lòng Giang Diệu nhói lên, không kìm được mà hỏi Thập Niên: “Anh có từng hối hận không?”
Thập Niên biết cậu đang hỏi gì.
“Thực ra, vào lần đầu tiên bước vào bình sửa chữa, tôi đã thấy hối hận.” Thập Niên cười: “Nhưng giờ cũng đã 300 năm trôi qua rồi.”
Mắt Giang Diệu cay cay.
Cậu còn rất nhiều điều muốn nói, biết bao điều muốn hỏi nhưng Thập Niên lại ngắt lời trước khi cậu kịp mở miệng: “Giang Diệu, cậu có biết vì sao Ivan lại đột nhiên mạnh lên sau khi Andrei chết hay không?”
Ivan? Andrei?
Thập Niên còn biết Andrei nữa sao?
Ừ, cũng không phải là không có khả năng.
Dù gì Thập Niên cũng tỉnh giấc mỗi mười năm một lần, gặp Andrei cũng là điều hợp lý.
Giang Diệu nghiêm túc suy nghĩ, thành thật đáp: “Tôi không biết.”
“Ồ.” Thập Niên cười ranh mãnh, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy tôi cũng không nói. Cậu tự nghĩ đi.”
Giang Diệu: “???”
[Anh ta còn có cái tính này nữa à?!]
Lục Chấp cũng rất sốc.
Giang Diệu: “…”
Thập Niên bỏ lại Giang Diệu với hàng vạn câu hỏi vì sao trong đầu, quay người rời đi. Cậu đứng lẻ loi trên cầu thang, đầu óc quay cuồng giữa hình ảnh của Thập Niên, Ivan và Andrei, cứ lắc lư mãi không ngừng.
Lắc đến nỗi khiến cậu chóng mặt.
—
“Ngài đã nói với cậu ấy rồi à?”
Thập Niên đến điểm tập hợp. Ivan trong góc khuất mặc bộ đồng phục chiến đấu dập điếu thuốc trên tay, đứng dậy hỏi.
Góc cầu thang đã che khuất đi bóng hình cậu ta nên Giang Diệu đứng trên lầu mới không thấy.
Thập Niên cười: “Ừ, nói rồi.”
Ivan: “Cậu ấy có giận không?”
Thập Niên: “Không đâu.”
Ivan thở phào: “Vậy thì tốt. Thực ra tôi cũng hơi đắn đo, không biết có nên tự mình nói với cậu ấy hay không…”
“Thực ra tất cả người thi hành gia nhập Cục Quản lý đều biết trước kết cục của mình sẽ là chết trận.” Thập Niên thong thả ngắt lời: “Cậu ấy cũng biết nhưng cậu ấy vẫn không thể buông bỏ. Trái tim đó quá mềm mại.”
Một trái tim ngây thơ, chưa từng thấy sự tàn khốc và đau buồn của thế gian là một trái tim rất mềm mại.
Mà Giang Diệu đã trải qua biết bao nhiêu chuyện nhưng vẫn giữ được trái tim ấm áp như thuở ban đầu, đúng là đáng quý.
“Vâng.” Ivan trầm giọng.
“Giúp cậu ấy giảm bớt gánh nặng tinh thần đi.” Thập Niên mỉm cười.
Nhớ đến biệt danh cậu nhóc vừa đặt cho mình… khóe môi Thập Niên càng cong hơn.
Ivan hỏi: “Tiền bối, ngài cũng từng nhận… từ người khác sao?”
“Tôi? Tôi đã sống 300 năm rồi.” Thập Niên cười đáp: “Nhờ có lòng tốt và sự giúp đỡ của những người xung quanh, tôi mới sống được đến ngày hôm nay.”
Ivan nhìn y, thấy lòng mình hơi run: “Vậy hình xăm của ngài…”
“Ồ, suýt thì quên mất.” Thập Niên nghiêng đầu, tháo khuyên vàng trên vành tai ra, tiện tay ném tất cả vào thùng rác.
Khuyên vàng tinh xảo lăn vài vòng trong thùng, phát ra tiếng kêu leng keng trong trẻo.
“Sở dĩ hình xăm và mấy cái lộn xộn này tồn tại là vì tôi cảm thấy trống rỗng.” Thập Niên đứng trước thùng rác, sờ lỗ tai còn lại rồi sờ xuồng cổ, kiểm tra mấy chỗ khác trên người như muốn tìm xem mình còn để sót thứ gì không: “Sống quá lâu dễ khiến con người rơi vào hư vô. Có một khoảng thời gian, tôi dùng cách này để xác nhận mình còn tồn tại… Giờ thì không cần nữa.”
Những gì tháo được đều đã tháo hết.
Hình xăm không gỡ được, nhưng giờ cũng chẳng cần đi xóa.
Thập Niên quay người, nụ cười trên môi vẫn ấm áp như nắng mai.
Ivan nhìn y, cảm giác xúc động dâng trào trong ngực.
Dù Thập Niên không nói nhưng qua đôi mắt mang ý cười ấm áp ấy, Ivan vẫn như nghe được tiếng lòng đối phương.
Tôi từng làm đau chính mình để xác nhận mình còn sống.
Giờ thì không cần nữa.
— Giờ tôi sắp bước lên sân khấu cuối cùng của đời mình.
“Tiền bối!” Ivan đột nhiên đứng thẳng, lớn tiếng nghiêm trang: “Được chiến đấu bên ngài, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh!”
Lần này, Thập Niên không trêu cậu ta nữa. Y cũng nghiêm túc nhìn vào mắt Ivan.
“Tôi cũng rất vinh hạnh, đồng chí của tôi.”