Từ ngày Từ Vọng gia nhập Cục Quản lý, số lượng biến dị ở thành phố Nghi Giang và các thành phố lân cận giảm đi rõ rệt.
Có lẽ vì Tần Vô Vị là kẻ cuồng công việc nên Từ Vọng được anh dẫn dắt cũng học theo cái tính này, trở thành một người y hệt đàn anh.
Mà bản thân Giang Diệu cũng hơi có xu hướng cuồng việc mỗi khi đói bụng.
Do đó, việc số lượng biến dị xung quanh giảm đi là chuyện hết sức hợp lý.
Đây là chuyện tốt.
Cục Quản lý không đánh giá hiệu suất bằng khối lượng công việc — đùa à, quốc thái dân an mới là kết quả mà Cục mong muốn nhất. Người thi hành không có nhiệm vụ để làm, không có quái để đánh, ấy chính là điềm lành trời ban.
Cả Cục Quản lý Nghi Giang từ trên xuống dưới, ai cũng mong cảnh tượng bình yên này có thể kéo dài càng lâu càng tốt.
Tuy nhiên không rõ vì lý do gì, mặc dù số sự kiện liên quan đến biến dị đã giảm đi nhưng số người mất tích ở Nghi Giang vẫn không giảm. Cục đã nhiều lần cử người đi điều tra nhưng lần nào cũng nhận lại cùng một kết quả: Không có dấu vết của ô nhiễm, càng không có dấu hiệu là biến dị gây án.
Hoá ra chỉ là những vụ mất tích bình thường mà thôi… Xét cho cùng, Nghi Giang là một thành phố lớn, mỗi năm có vô số trẻ bỏ nhà ra đi, ngoài ra số vụ lừa đảo bắt cóc cũng là một con số không hề nhỏ.
Nhưng những việc này không thuộc phạm vi của Cục Quản lý, đó là chuyện cảnh sát phải bận tâm.
Thế là Cục bắt đầu cho mọi người nghỉ phép luân phiên.
Làm việc kết hợp với nghỉ ngơi, lý tưởng biết nhường nào!
Nhờ vậy, Giang Diệu cũng có cơ hội ghé qua nhà Tần Vô Vị chơi.
“…Cậu muốn hỏi gì?”
Vừa bước vào nhà, Giang Diệu đã nói mình có việc muốn tìm Từ Vọng. Nghe thế, Từ Vọng cứ tưởng là chuyện gì đó liên quan đến loài biến dị, ai ngờ Giang Diệu lại thẳng thừng kéo cậu ta vào nhà bếp.
…Chuyện liên quan đến bếp núc à?
Từ Vọng ngơ ngác.
“Ừ, liên quan đến bếp núc.” Giang Diệu gật đầu.
Dạo gần đây Từ Vọng tiếp xúc nhiều với Giang Diệu, cảm thấy chứng tự kỷ của cậu đã khá hơn trước nhiều rồi. Người ta nói tự kỷ thường không tự cải thiện, ắt hẳn kết quả này có liên quan mật thiết đến cha mẹ cậu và Lục Chấp đã nỗ lực nhiều năm.
Từ Vọng chỉ biết khả năng giao tiếp của Giang Diệu đã tốt hơn, nào ngờ khả năng tự lập của cậu cũng tiến bộ rõ rệt.
Cậu ấy bắt đầu học nấu ăn!
…Kết quả là Giang Diệu mở miệng hỏi: “Sao mì trứng cà chua không ngon?”
Từ Vọng: “…”
Được rồi, cậu ta xin rút lại cái câu “khả năng giao tiếp của Giang Diệu đã tốt hơn”… cách diễn đạt này nghe chẳng giống tiếng mẹ đẻ chút nào cả!
“Cậu làm mì trứng cà chua à?” Từ Vọng cố gắng phân tích câu nói của Giang Diệu.
“Ừ.” Giang Diệu gật đầu. Ngay sau đó, cậu lập tức cau mày như sực nhớ đến điều gì: “Lục Chấp nôn.”
Từ Vọng: “…”
Ngay cả đội trưởng Lục yêu Giang Diệu như si như dại mà còn nôn, không biết món đó phải dở đến mức nào…
Từ Vọng biết Lục Chấp rất cưng chiều Giang Diệu.
Vậy nên, cậu ta đoán Lục Chấp bị nôn sinh lý.
“Bỏ nhiều muối quá hả?”
“…” Giang Diệu trầm tư suy nghĩ.
“Nhầm muối với đường à?” Từ Vọng tiếp tục đoán.
“…!” Giang Diệu bừng tỉnh.
Ok hiểu rồi. Lỗi thường hay gặp của người mới ấy mà, toàn là nhầm gia vị rồi không nếm thử trước khi tắt bếp…
Vấn đề đầu tiên của Giang Diệu đã được giải quyết, cậu nhanh chóng đi sang câu hỏi thứ hai:
“Tại sao cá kho lại tanh?”
Từ Vọng càng ngạc nhiên hơn: “Cậu biết làm cá luôn hả!?”
Giang Diệu: “…”
Từ Vọng nhớ Giang Diệu chỉ mới học nấu ăn được có vài ngày, thế mà Lục Chấp đã dám cho cậu làm cá. Đội trưởng Lục đúng là to gan thật.
Từ Vọng nhịn cười, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Trước khi kho có chiên sơ cá chưa? Phải chiên sơ một chút, nếu không thịt cá chưa chín kỹ sẽ hơi tanh.”
Giang Diệu: “Chiên rồi.”
“Ừm.” Từ Vọng nghĩ tiếp: “Thế cạo vảy cá chưa? Còn nội tạng thì sao?”
Người khác thì không nói chứ nếu là Giang Diệu, rất có thể cậu sẽ không cạo vảy, không xử lý nội tạng, cứ thế quăng nguyên con cá sống nhảy tưng tưng vào chảo…
Dù gì cậu ấy cũng mắc chứng tự kỷ mà. Hai mươi năm đầu đời, cậu còn không nói được tiếng người chứ huống chi là nấu ăn.
Bây giờ biết “trước khi kho cá phải chiên sơ trước rồi mới thêm xì dầu vô” đã là giỏi lắm rồi!
Giang Diệu gật đầu: “Cạo rồi. Cá mua ở siêu thị, người ta làm sẵn.”
Ngừng một lúc, cậu bèn bổ sung thêm: “Lục Chấp đứng bên cạnh nhìn tôi mà.”
Ý là có Lục Chấp ở bên, nếu trong quá trình nấu ăn xảy ra sai sót, Lục Chấp sẽ sửa lại cho cậu.
Vậy chắc là chi tiết nhỏ nào đó bị bỏ sót…
Từ Vọng nghĩ mãi một hồi lâu, đột nhiên trong đầu loé lên tia sáng: “Cậu rửa cá bằng nước lạnh hay nước nóng?”
Giang Diệu: “Nước nóng.”
Từ Vọng: “…”
Phá án rồi nè.
Cá không được rửa bằng nước nóng, nếu không thịt sẽ bị tanh.
Xem ra Lục Chấp cũng không biết nấu ăn.
“…” Giang Diệu mở to mắt, gương mặt lộ rõ vẻ sửng sốt.
Không biết là cậu sốc vì cá không được rửa bằng nước nóng hay sốc vì Lục Chấp không biết điều này.
— Phải biết rằng cá là do Lục Chấp rửa đấy! Anh sợ xương cá làm xước tay Giang Diệu.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cậu, Từ Vọng cười thầm trong lòng. Quả nhiên, Lục Chấp cũng là một kẻ không dính khói lửa nhân gian.
Nhưng thật ra, chuyện này cũng không có gì lạ. Lục Chấp vốn xuất thân từ lính đặc nhiệm, giờ làm người thi hành, nơi nào cũng có sẵn căn-tin.
Không biết nấu ăn cũng là điều dễ hiểu.
Trời cũng đã gần trưa, nắng vàng rực rỡ rọi xuống.
Rõ ràng nắng rất dễ khiến người ta lười biếng nhưng hai người trong bếp lại hăng say nói chuyện, cậu một câu tôi một câu, chuyện trò quên trời quên đất.
Nói tới nói lui, Giang Diệu bắt đầu thấy đói, tiếng ùng ục vang lên.
“Hay trưa nay ăn mì trứng cà chua luôn nha?” Từ Vọng mở tủ lạnh, tìm tìm một hồi thấy chẳng có gì chiêu đãi thì chỉ biết cười ngượng.
“…” Giang Diệu như nhớ lại cảnh Lục Chấp đau đớn ép mình phải nuốt nhưng không nuốt nổi, cuối cùng đành phải nôn ra.
Nét mặt của cậu cũng đau đớn theo.
“Lại đây, để tôi dạy cậu nấu. Đảm bảo là sẽ ngon.” Thấy biểu cảm của Giang Diệu, Từ Vọng không khỏi bật cười.
“Ngon thật không?” Giang Diệu ngước lên, hàng mi đen chớp nhẹ, ánh mắt thấp thoáng vẻ mong chờ.
“Ngon thật đó.” Từ Vọng lén nhìn qua phòng khách, nhân lúc Lục Chấp không để ý, cậu ta cười híp mắt xoa đầu Giang Diệu.
Giang Diệu cũng không kháng cự, ngoan ngoãn ngẩng lên để Từ Vọng xoa.
Đây là hành động biểu lộ sự yêu thích của Cục Quản lý đối với Giang Diệu.
Giang Diệu là linh vật của Cục, cậu đã quen với việc được người khác xoa đầu nên cũng không ghét hành động này. Chỉ có điều, cậu sẽ không chủ động nhào tới rồi dụi vào như khi Lục Chấp xoa đầu mình thôi.
Từ Vọng rút tay lại, lấy một hộp trứng, vài quả cà chua và hành tỏi ra khỏi tủ lạnh.
Giang Diệu lại ngạc nhiên: “Cần hành với tỏi nữa à.”
“Ừ, cậu với Lục Chấp có kiêng ăn gì không? …À quên mất, lát nữa Vô Cấu cũng đến.” Từ Vọng bỏ tỏi lại.
Em trai của đàn anh không thích ăn tỏi, dù chỉ dính một chút cũng không được.
Giang Diệu chủ động nhận lấy hộp trứng: “Để tôi đánh trứng cho.”
“Được.” Từ Vọng vui vẻ đưa bát qua.
Dù Giang Diệu chỉ mới học nấu ăn được vài ngày nhưng cậu lại đánh trứng rất thuần thục. Bụp bụp vài cái trứng bể vỏ, cả quả trứng tròn rơi thẳng vào bát. Cậu hơi nghiêng bát sang một bên, bắt đầu cầm đũa đánh đều.
Thành thạo phết.
Bỗng dưng trong đầu Từ Vọng vụt qua một ý nghĩ, cậu ta buột miệng hỏi: “Mấy ngày nay ngày nào cậu cũng làm mì trứng cà chua hết à.”
“…” Giang Diệu đang đánh trứng bỗng ngừng tay. Cậu kinh ngạc ngẩng đầu lên, trên mặt viết rõ dòng chữ “Sao anh biết, anh có thiên phú đọc suy nghĩ hả.”
Từ Vọng không khỏi bật cười lớn tiếng, nghĩ thầm thôi được rồi, Lục Chấp ói chắc không phải chỉ vì dở quá thôi đâu.
Dù mì trứng cà chua ngon đến mấy thì cũng không thể ăn ba bữa một ngày!
…Thảo nào ai cũng nói đội trưởng Lục hết mực nuông chiều Giang Diệu.
Bệnh nhân tự kỷ thường có những hành vi mang tính chất rập khuôn, họ rất dễ lặp đi lặp lại một hành động. Chắc hẳn Giang Diệu muốn tập luyện liên tục để nấu ra một bát mì ngon còn Lục Chấp thì cứ chiều cậu, cậu nấu bát nào anh ăn bát đó.
…E là không chỉ ba bữa một ngày thôi đâu.
Từ Vọng lắc đầu cười cười, quay qua rửa thớt rồi bắt đầu cắt cà chua và hành lá.
Cà chua lột vỏ cắt khối, hành lá cắt nhỏ, để sẵn một bên.
Giang Diệu cũng vừa đánh xong một bát trứng lớn. Trưa nay có đến tận năm người ăn, Từ Vọng bèn dùng hết cả hộp trứng.
“Chắc cỡ mười phút nữa Tần Vô Cấu sẽ đến…” Từ Vọng nhìn lên đồng hồ, quay sang nói với Giang Diệu: “Được rồi học trò nhỏ, mình bắt đầu luôn nhé?”
“Ừm.” Giang Diệu nghiêm túc gật đầu.
“Lùi lại một chút, coi chừng dầu bắn lên người.” Từ Vọng bật lửa làm nóng chảo. Cậu ta đổ trứng vào dầu nóng, trứng kết đông lại phát ra tiếng xèo xèo.
Mùi trứng lan ra, Giang Diệu hít mũi liên tục. Dù ngoài miệng không nói nhưng chỉ cần nhìn thì ai cũng biết cậu đang thầm nghĩ thơm ghê.
Trứng chín lại kết thành những mảng lớn, Từ Vọng xẻ nhỏ ra thành từng miếng vừa ăn, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu chỉ cho Giang Diệu xem cách làm của mình.
“Ừm ừm.” Giang Diệu nghiêm túc học theo.
Những miếng trứng vàng ươm và mềm mịn được vớt ra khỏi chảo. Từ Vọng rắc ít hành lá cắt nhỏ vào, vừa đảo nhanh tay vừa giải thích: “Cho thêm tí tỏi băm thì sẽ thơm hơn nhưng mà em trai ảnh không ăn tỏi… Nếu cậu muốn cho thì phải cho hành trước rồi mới tới tỏi sau, sau đó thì thêm cà chua…”
Từ Vọng miệng nói, tay vẫn không ngừng. Cậu ta nhanh tay cho cà chua cắt miếng vào chảo rồi đảo đều.
Chẳng mấy chốc, những miếng cà chua đỏ au đã mềm nhừ, sánh nước, sôi lụp bụp.
“Đến đoạn này thì để lửa nhỏ thôi.” Từ Vọng vặn nhỏ gas: “Đun thêm chút nữa là có thể cho trứng vào.
“Ừ ừ ừ!” Giang Diệu rất chăm chú ghi nhớ.
Bước cuối là cho mì vào.
Mì đã được luộc sẵn, giờ chỉ cần đổ vào là xong.
Từ Vọng vừa đảo đều để không bị dính đáy, vừa nêm nếm gia vị đến khi vừa miệng.
Muối, đường, tiêu đen…
“Đừng có cho nhiều đường quá.” Từ Vọng để Giang Diệu nếm thử: “Đường chỉ dùng để làm dậy vị thôi.”
“Ồ…” Giang Diệu gật gù như vỡ lẽ.
Cậu cứ tưởng đến đây là xong rồi, ai ngờ Từ Vọng lại rắc thêm một nắm hành lá nhỏ lên trên.
Hành non xanh mướt nổi bật giữa màu đỏ của cà chua, vàng của trứng, thơm nức mũi.
Giang Diệu đã bắt đầu nuốt nước bọt rồi.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cửa mở, kèm theo giọng Tần Vô Cấu hét to: “Anh! Qua đây phụ em xách cái này với, em có mua trái cây —“
Từ Vọng canh giờ rất chuẩn.
Mì trứng cà chua nóng hổi vừa mới ra lò. Năm người họ mỗi người một bát, Tần Vô Cấu chỉ cần ngồi xuống là ăn được ngay.
Y ăn ngấu nghiến.
“Ui trời, ngon quá!” Tần Vô Cấu ôm bát húp sùm sụp như muốn ăn luôn cả cái bát, khen không ngớt miệng: “Nước súp đậm đà, trứng mềm, cà chua đúng vị cà chua… Cà chua này mua đâu vậy, ngon ghê…”
Tần Vô Cấu ăn nhanh uống gọn, chẳng mấy chốc đã hết cả bát mì. Trán y toát đầy mồ hôi, gương mặt hồng hào thấy rõ.
“Giang Diệu nấu hả? Woohoo, không hổ là con trai cưng nhà mình! Còn biết thêm tiêu đen nữa chứ! Ngon không tả nổi.” Tần Vô Cấu có nghe nói đến chuyện dạo gần đây Giang Diệu bắt đầu học nấu ăn, y giơ ngón cái lên khen ngợi: “Giỏi quá.”
“Trong nồi còn đó, anh muốn ăn thêm không?”
“Là Từ Vọng làm.”
Từ Vọng và Giang Diệu đồng thanh.
Cùng lúc đó Từ Vọng còn đưa tay qua, muốn lấy cái bát trống không của Tần Vô Cấu để đi múc thêm.
Tần Vô Cấu: “!”
Y đã đưa bát ra rồi. Không ngờ món này — lại là Từ Vọng nấu?!
Khoảnh khắc ấy, nét mặt của Tần Vô Cấu rất khó tả. Tay y nắm chặt chiếc bát, đưa qua không được mà rụt lại cũng không xong.
“Sao? Ngon thì ngon, Từ Vọng làm thì cậu không ăn à?” Lục Chấp nhìn ra cái tính trẻ con của Tần Vô Cấu, anh bật cười: “Còn làm giá nữa chứ, ăn thì ăn đại đi.”
Tần Vô Cấu bị vạch trần thẳng mặt thì vừa ngượng vừa bực, bất mãn bĩu môi.
Từ Vọng cười cười, không thèm để ý, chủ động nhận lấy chiếc bát rồi đi vào bếp.
“Từ Vọng muốn thân thiết với em lắm đấy.” Tần Vô Vị thản nhiên húp mì: “Em xem, em ấy còn nhớ em không ăn tỏi nữa kìa. Bình thường mà nấu mì là Từ Vọng đã cho tỏi vào rồi.”
“…” Đứa trẻ giận dỗi quay đi, không thèm nói chuyện.
Tần Vô Vị rút một tờ giấy đưa qua: “Ăn uống kiểu gì mà dính đầy trên miệng, lau đi.”
Đến lúc này Tần Vô Cấu mới biết trên miệng mình dính một ít nước sốt cà chua. Y thè lưỡi ra theo bản năng, nhanh nhẹn l**m sạch.
Lục Chấp và Giang Diệu bật cười.
Tần Vô Vị cũng lắc đầu cười theo.
Sắc mặt Tần Vô Cấu đỏ bừng. Đúng lúc đó, Từ Vọng cũng vừa bước ra khỏi bếp với bát mì trên tay.
“Sao thế?” Từ Vọng nghi hoặc, đưa mì qua: “Nóng à? Mở cửa sổ nhé? Muốn uống gì không?”
“Không! Tôi không phải con nít!” Tần Vô Cấu phát điên: “Uống gì mà uống!”
Mọi người lại cười to.
—
Sau ngày hôm đó, hễ rảnh rang là Giang Diệu lại chạy đến tìm Từ Vọng học tập. Hai người cứ chụm đầu trong bếp nghiên cứu cả ngày, chơi vui đến nỗi quên trời quên đất, cứ thế dần dần thân thiết hơn.
“Không ngờ Giang Diệu lại thích nấu ăn đến vậy.” Lục Chấp cũng rất ngạc nhiên.
“Biết đâu cậu ấy chỉ thích nấu cho anh ăn thôi thì sao?” Tần Vô Vị làm ra vẻ hiểu biết.
“Sao cậu biết?” Lục Chấp cười.
“Tại vì Từ Vọng là kiểu người như thế.” Tần Vô Vị quay đầu đi, vành tai hơi ửng đỏ: “Cậu ấy nói không thích vào bếp, chỉ thích hai người ngồi chung với nhau, ăn bữa cơm nhà.”
“Ồ, nhà à —” Lục Chấp nhướng mày.
“Anh không thích hả?” Tần Vô Vị hừ một tiếng.
“Thích chứ sao không.” Lục Chấp mỉm cười, nhìn lên bầu trời: “Đây là nhà. Giang Diệu nhà tôi đã lớn rồi.
Giang Diệu lớn rồi. Cậu đã học được cách yêu thương một người, học được cách chăm sóc người ta.
Tốt quá.
Lục Chấp nghĩ.
Mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Tốt quá.