Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao

Chương 204

“Woa.”

Nghe Tần Vô Vị nói “sỉ nhục loài chó”, Từ Vọng im lặng hồi lâu rồi mới cười đáp, woa.

“Hồi trước em nói đàn anh không biết mắng người khác, em xin rút lại câu đó.”

Từ Vọng mỉm cười, hai mắt sáng lấp lánh, khoé miệng cong lên.

“Đàn anh mắng mà em suýt khóc luôn rồi này.”

Khóc à?

Tần Vô Vị thản nhiên nghĩ: Hay đấy, khóc cho tôi xem.

Từ Vọng đi rồi, cuối cùng nó cũng rời đi.

Thông tin duy nhất Tần Vô Vị moi được từ miệng nó chỉ là câu: “Em không phải là người phong ấn Giang Diệu.”

Nhưng dù gì đó cũng là lời Từ Vọng nói, ai biết thật giả thế nào. Thôi thì đợi Giang Diệu về rồi kể cho cậu ấy nghe vậy.

Phòng bệnh lại chìm vào yên tĩnh. Tần Vô Vị nằm lẻ loi trên giường, dù phần th*n d*** cổ đã không còn cảm giác nhưng anh biết rõ, cả người mình đang rất ấm.

Cũng phải.

Vừa tắm nước nóng xong, sấy tóc rồi lại ăn thêm một bữa trưa nóng hổi.

Trước khi đi, Từ Vọng còn cẩn thận đắp chăn cho anh, kiểm tra xem cửa sổ đã đóng kín hay chưa. Xác nhận không còn kẽ hở nào, nó mới quay lưng, trầm ngâm đứng đó vài giây rồi biến mất.

Chắc là [Không gian].

Tần Vô Vị nhớ khi Giang Diệu dùng [Không gian], cậu vẫn phải giơ tay làm động tác chém vào khoảng không.

Còn Từ Vọng thì không cần làm vậy.

Với mức độ ô nhiễm cao đến thế, e rằng mức độ tương thích của nó với thiên phú đã vượt xa con số 100%. Sau này lúc đối đầu với nó phải hết sức cẩn trọng, nó ra tay quá nhanh.

TV tắt rồi, là Từ Vọng đã tắt.

Bầu không khí yên ắng đến mức Tần Vô Vị có thể nghe rõ tiếng chim hót ngoài cành.

Giao thừa đã qua được vài ngày.

Nắng ấm mùa đông rọi soi qua tấm kính, nhẹ nhàng rải xuống chậu trầu bà bên khung cửa sổ, cành lá xanh tươi của nó khẽ khàng rủ xuống. Trong bệnh viện này, gần như phòng nào cũng có một cây như thế — chắc là các y bác sĩ cũng mong rằng khi bệnh nhân nhìn thấy màu xanh của lá sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Đúng là nhẹ nhõm hơn thật.

Tần Vô Vị lặng lẽ nhìn chậu trầu bà, lắng nghe tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ.

Chim nhỏ không biết nhân loại đã đón ngày tận thế.

Trầu bà cũng có thể sống tiếp ở nơi không có người.

Nhưng con người dù rơi vào hoàn cảnh nào cũng sẽ vùng vẫy, gắng gượng, kiên cường mà sống sót qua tai ương.

Tần Vô Vị khép chặt đôi mắt.

Anh hít một hơi thật sâu, nghiêng đầu qua cắn chặt lấy thiết bị di động.

— Từ Vọng đã đặt nó trước mặt anh.

Thiết bị di động được đặt cạnh chuông gọi y tá, chỉ cần quay đầu qua là có thể chạm đến.

Tần Vô Vị cắn nút liên lạc, chẳng mấy chốc phía bên kia đã bắt máy.

Trong thiết bị vang lên giọng nói ấm áp của người đàn ông mềm mại tựa mây.

“Sao vậy?” Thập Niên hỏi.

“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.” Tần Vô Vị nói: “Tôi tự nguyện cải tạo cơ thể, tôi tự nguyện tham gia [Kế hoạch Mười năm].

Tần Vô Vị nhìn qua chậu trầu bà xanh mướt, bên tai là tiếng chim kêu líu ríu.

Nắng ấm mùa đông dịu nhẹ phớt qua gương mặt anh.

Rất thoải mái.

Từ nay về sau, cảm giác “thoải mái”, “vui vẻ” này sẽ không còn nữa.

“Xin hãy xóa bỏ cảm xúc của tôi.” Tần Vô Vị nói.

Cuộc đại di cư nhân loại đã tiến dần đến hồi kết. Do được chuẩn bị kỹ từ trước nên quá trình di cư ở các nước diễn ra rất thuận lợi.

Bốn triệu dân Giang Diệu phụ trách đã vào nơi trú ẩn, bên phía Ivan cũng chỉ còn một phần nhỏ nữa là xong.

Cảnh sát Phương hỗ trợ di cư dưới tư cách cảnh sát nhân dân. Sau khi mọi người vào được nơi trú ẩn, ông vẫn tiếp tục gánh vác nhiệm vụ giữ gìn trật tự. Bên cạnh đó nhờ sự giúp đỡ của những tình nguyện viên như Hề Lan Tiêu, Phương Nhĩ Khải và Tiêu Tố, mọi thứ trong nơi trú ẩn vẫn đang hoạt động bình thường, giúp người dân tránh xa ô nhiễm và tai ương.

Nhờ vậy, Cục Quản lý mới dễ bề hành động.

— [Kế hoạch Nơi trú ẩn] chỉ là bước khởi đầu.

Mục tiêu thật sự của Cục Quản lý chính là tiêu diệt loài biến dị, triệt phá [Hội Đồng Sự] và phá huỷ quả cầu đen.

Do sự ảnh hưởng của quả cầu đen, bề mặt Trái đất đã bị ô nhiễm. Hiện tại, ô nhiễm vẫn chưa thể xâm nhập vào nơi trú ẩn nhưng về lâu về dài, đất đai, biển cả và nước ngầm đều sẽ bị tổn hại trầm trọng. Đến lúc đó, dù nhân loại có thể trở về mặt đất, họ cũng phải đánh đổi một cái giá rất lớn để xây lại quê hương từ mảnh đất tàn.

Vì thế, Cục Quản lý buộc phải hành động càng nhanh càng tốt.

Giang Diệu và Ivan nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp, họ được yêu cầu đến tham dự hội nghị tối cao cùng những vị chỉ huy của bảy Khu Hành chính.

Tất cả mọi người thi hành cấp S đều phải có mặt, Thập Niên cũng sẽ tham gia buổi họp lần này.

Thang máy tốc độ cao lặng lẽ hạ xuống.

— Họ đang đứng ở thủ đô đất nước, bên trong pháo đài ngầm bất khả xâm phạm. Đây là căn cứ quân sự chính quy, hội nghị chiến lược tối cao của quốc gia sẽ được tổ chức tại đây.

Trên đường đi, Giang Diệu và Ivan vô tình gặp nhau. Cả hai cùng bước vào thang máy, thuận miệng bàn bạc chuyện dạo này.

“Nhắc mới nhớ, Thập Niên cũng là cấp S hả?” Ivan gãi đầu: “Tôi thấy giữa cấp S với nhau cũng chênh lệch quá trời quá đất.”

Đúng thế.

Không nói đâu xa, Andrei và Thanh Vu cũng là những người thi hành cấp S dày dặn kinh nghiệm đấy thôi. Thế nhưng trước ngày tận thế, cả hai lại lần lượt bỏ mạng, chết trong im lặng.

Theo điều tra, Cục Quản lý đoán rằng rất có thể họ đã gặp phải ba thành viên cấp cao của [Hội Đồng Sự].

[Tín Đồ], [Đạo Sư], [Quản Lý].

Chắc hẳn người giết Thanh Vu là [Quản Lý].

Kẻ dùng [Nhận thức] giết Andrei chính là [Đạo Sư].

Đây cũng là tin tức Tần Vô Vị tình cờ có được khi điều tra về [Hội Đồng Sự].

Còn về [Tín Đồ]… tính đến nay, Cục vẫn chưa có quá nhiều thông tin về kẻ này.

Nghe nói hôm nay họ sẽ công bố tin tức mới.

Dân thường đã rút về hậu phương, tiếp đến là giờ khắc của những chiến sĩ. Nhân loại sắp phản công, chống lại loài biến dị.

“Cậu nhìn xem, trước kia Andrei mạnh áp đảo hai tụi mình. Về sau cậu mạnh lên, tôi cũng mạnh lên…” Ivan bẻ bẻ ngón tay, tiếp tục nghiên cứu sức chiến đấu của từng người: “Rồi trong buổi họp báo, chúng ta cũng có gặp vài người thi hành cấp S khác của Trung Hoa. Dù chưa giao đấu chính thức nhưng mà tôi cảm thấy… ừm, không phải do tôi tự cao nhưng mà tôi cảm thấy họ không ‘mạnh lắm’? Không biết có phải do tôi…”

Ivan đang nói giữa chừng thì đột nhiên im bặt.

“Cậu thế nào cơ?”

Giang Diệu quay đầu.

“Không biết có phải do tôi tự cao hay không.” Ivan cười hì hì.

[Cậu ta đang nói lảng sang chuyện khác.] Người trong lòng rất nhạy bén với những chuyện này.

Giang Diệu im lặng, không hỏi gì thêm.

Chắc chắn Ivan có lý do riêng nên mới không muốn nói, không cần phải hỏi thêm làm gì. Giang Diệu không hỏi, Ivan tự nhiên lái chủ đề về việc xếp hạng những người thi hành.

Cậu ta rất hứng thú với Thập Niên.

“Thập Niên thì khác. Dù trông anh ta lúc nào cũng thong dong thoải mái nhưng mỗi khi đứng trước người này, tôi lại thấy mình nhỏ bé… Ý tôi không phải là chuyện đạo đức cao thượng, dù anh ta cao thượng thật. Ý tôi là, tôi cảm thấy anh ta có thể dễ dàng b*p ch*t tôi như bóp một con kiến… Cậu có cảm thấy giống vậy không?” Ivan tò mò hỏi.

Giang Diệu lắc đầu.

“Thế trước kia lúc đối đầu với [Ốc sên]… với Từ Vọng, cậu có cảm giác gì?”

Giang Diệu: “…”

Không nhớ.

Sau trận chiến đó, có quá nhiều chuyện đã xảy ra. Giờ Giang Diệu không thể nhớ nổi cảm xúc lúc đó của mình là gì.

“Hả?” Ivan kinh ngạc đáp: “Trí nhớ của cậu tệ đến vậy à?”

“?” Giang Diệu ngẩn ra, đáy lòng khẽ run lên.

[…]

Người trong lòng cũng đã nhận ra có điều bất thường.

“Sao thế, sao biểu cảm của cậu lạ quá vậy?” Ivan ngượng ngùng nói: “Giận rồi hả?”

Nét mặt của cậu dần hiện lên vẻ hoang mang.

Trí nhớ.

Hình như trước giờ cậu chưa bao giờ để ý đến vấn đề này.

Trí nhớ của Giang Diệu không tệ chút nào cả. Thậm chí, cậu còn từng được gọi là thiên tài vì có trí nhớ siêu phàm. Cậu có thể tái hiện hoàn chỉnh bức tranh sơn dầu chỉ mới nhìn thoáng qua, có thể lặp lại những câu ngoại ngữ mình chưa từng học một cách trôi chảy.

Lần đầu gặp mặt, chính Andrei còn phải kinh ngạc trước tài năng của Giang Diệu.

Nhưng ngược lại, Giang Diệu lại rất kém trong việc ghi nhớ một chuyện gì đó.

[Không đúng, em không quên hết tất cả mọi chuyện. Em chỉ quên đi… một vài chuyện đặc biệt mà thôi.]

Giang Diệu nhắm mắt lại.

Đúng vậy.

Những thứ cậu không nhớ đều liên quan đến [Vụ án bị thần giấu đi] và [Ốc sên].

Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra trong một năm cậu mất tích, rõ ràng cậu đã ở bên Lục Chấp mười năm.

Những ký ức rời rạc liên tục tái hiện trong những giấc mơ khi chuyển đổi nhân cách.

Như người chết đuối vừa ngoi lên đã bị nhấn xuống.

Như có một sức mạnh nào đó… ngăn cản cậu.

Ngăn không cho cậu nhớ lại, ngăn cậu nghĩ đến nó.

Ngày hôm đó, cậu đã nhận ra Từ Vọng. Dù hắn mang gương mặt Lục Chấp, có cánh tay máy của Lục Chấp… Từ Vọng đã cướp cơ thể Lục Chấp, dùng danh tính Lục Chấp để phạm tội.

Nhưng cậu vẫn nhận ra đó là Từ Vọng.

Khí chất không thể che giấu một con người.

Sự độc ác, sự điên cuồng khiến người ta ghê tởm đó là thứ thuộc về Từ Vọng.

Cùng với đó, những ký ức liên quan đến Từ Vọng cũng dần dần hiện lên.

Cậu nhớ Từ Vọng là người thi hành, nhớ rằng hắn từng là cảnh sát, vì một tai nạn bất ngờ mà phải gia nhập Cục Quản lý.

Cậu nhớ Từ Vọng là kẻ đã khiến cậu và Lục Chấp trọng thương. Hắn nắm tóc cậu, kéo lê tứ chi đứt lìa của cậu trên đất, đùa bỡn cậu trước mặt Lục Chấp.

Nhưng… sau đó thì sao?

Từ Vọng nắm tóc cậu, cố ý lôi tứ chi đứt lìa trên đất, chỉ vào Lục Chấp đang hấp hối rồi nói rằng “Cuối cùng, nhất định mày sẽ sống sót, còn nó thì sẽ chết.”

Sau, đó, thì, sao?

Ký ức như bị cắt đi rồi nối lại.

Theo như những gì cậu nhớ, tiếp theo đó cậu đứng trước cửa nhà với một cơ thể đầy máu.

Não như đã bị ai đó đào đi, bị đào đi toàn bộ.

Cậu không nhớ gì, như một bức tranh bị thay bằng giấy trắng.

Lục Chấp hấp hối trước mặt cậu.

Từ Vọng nắm tóc cậu, lớn tiếng cười nhạo.

Sau đó thì sao?

Giang Diệu cảm thấy cả người mình nóng ran. Lồng ngực ngột ngạt như bị ngâm vào nước, không thở được.

Nhưng lần này không phải là vì thở quá nhanh.

Mà là vì cậu cảm nhận được… một thực thể.

Một thứ gì đó đè nặng lên ngực cậu, chen vào não cậu, ép cậu đừng nhớ lại.

“Giang Diệu?”

Ivan kinh ngạc, đôi mắt trợn to phản chiếu luồng khí đen bao bọc Giang Diệu.

— Cậu ấy sắp bùng phát hả?

Lại bùng phát nữa hả???

Đinh.

Đúng lúc đó, thang máy vừa lên tới nơi.

Hai tay Ivan ánh lên ánh sáng vàng rực, định tung ra đòn [Thanh tẩy] thì bị ai đó kéo lại.

“Vô dụng thôi.” Giọng Thập Niên nhẹ như kẹo bông.

Không công kích, không uy h**p, khiến người khác cảm thấy yên lòng.

Ivan cau mày, lo lắng đáp: “Nhưng cậu ấy…”

Cả người Giang Diệu đã bị làn sương đen bao bọc. Sương đen dày đặc hóa thành thực thể, chui ra từ cơ thể cậu. Có thể thấy rằng làn sương đó mang hình hài xúc tu, quấn quanh người cậu, bao bọc tứ chi, tim và não.

Giang Diệu chìm sâu bên trong, đau đớn ôm đầu, lảo đảo như sắp ngã.

Ivan không chịu nổi cảnh tượng này, muốn ra tay cứu giúp.

Thập Niên ngăn cậu ta lại: “Không phải bùng phát, là [Cấm chế].”

Ivan kinh hãi: “[Cấm chế]?!”

Có người đặt [Cấm chế] lên Giang Diệu ư?! Từ khi nào?!

“Giấu sâu thật đấy. Nếu không phải nó vô tình lộ ra thì tôi cũng không thể phát hiện.” Thập Niên trầm ngâm, nhìn xúc tu đen chậm rãi quấn quanh cơ thể Giang Diệu.

Ivan cau mày, lo lắng đến mức muốn xông lên ngay.

Bỗng nhiên, Thập Niên nói: “Cấp bậc của tôi là cấp [Tháp].”

Ivan ngẩn ra: “Hả?”

Thập Niên thong thả nhìn qua cậu ta, cười nói: “Cậu muốn biết cấp bậc của tôi là gì mà phải không?.”

“Tôi là cấp [Tháp].”

“Lát họp sẽ nói, đi thôi.”

Ivan: “???”

Đi???

Đi sao được, Giang Diệu còn đang bị vậy kia mà???

Thập Niên: “Cõng cậu ấy đi. Cậu ấy bị kẹt trong [Cấm chế], không phải bùng phát. Cứ chạm vào đi, không sao đâu. Miễn cậu đừng dùng [Thanh tẩy] là được, Giang Diệu sẽ cảm thấy khó chịu.”

Ivan: “…”

Cũng, cũng có lý?

Thế là dưới sự chỉ huy của người thi hành cấp [Tháp] Thập Niên, Ivan cẩn thận vác Giang Diệu lên như vác bao tải, đi ra khỏi thang máy, tiến về phía hội trường.

Bình Luận (0)
Comment