Người Lặng Lẽ Bảo Vệ Ta

Chương 7

An Hòa vốn không phải người dễ chịu, bây giờ hắn bị phạt không thể đi, đợi đến lúc chủ động tìm nàng thì thời điểm tốt nhất cũng qua rồi, nàng chắc chắn sẽ không vui.

Huống chi chuyện rèn luyện nàng cũng không cần gấp.

Sau này tìm cơ hội khác dạy nàng cũng chưa muộn.

Nghĩ xong, hắn quyết định sau khi hết phạt ngày mai sẽ đi tìm An Hòa.

Nhưng hắn không ngờ tin mình nhận được lại là như vậy.

Công chúa Chiêu Dương đã chữa khỏi bệnh ở đầu.

Bùi Khanh Chi đứng ngoài điện chờ thông báo, nắm chặt tay mới phát hiện lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

Hắn sững người, rồi tự cười nhạo bản thân.

Năm đó thi đình, trước khi đi phụ thân cứ đi qua đi lại trước cửa, dặn hắn phải bình tĩnh, đừng tự tạo áp lực.

Khi đó hắn chỉ muốn nói rằng ông không cần lo, vì hắn chẳng hề căng thẳng.

Vậy mà bây giờ, đôi tay ướt mồ hôi này là vì sao?

Hắn không dám nghĩ tiếp.

Hắn theo cung nhân đến nơi ở của An Hòa.

Tường xuân dài, một nhành hải đường nở rộ trên mái, khiến cả cung điện trông sinh động hơn hẳn.

Khi thấy An Hòa, nàng đang nằm trên chiếc ghế quý phi quen thuộc phơi nắng.

Nghe tiếng động, nàng mở mắt, lúm đồng tiền hiện lên nơi khóe môi, vui vẻ nói:

“Bùi Thiếu sư, ngươi tới rồi!”

Giống như bình thường.

Trong lòng Bùi Khanh Chi nhẹ nhõm hẳn.

Hắn thầm nghĩ, nàng vẫn nhớ, may quá, nàng vẫn nhớ...

Nhưng ngay giây sau, cơ thể vừa thả lỏng của hắn lại cứng đờ, khuôn mặt cũng tái đi, cánh tay buông thõng bắt đầu run rẩy.

Vì hắn nhận ra.

An Hòa gọi hắn là Bùi Thiếu sư.

Không phải Bùi Khanh Chi.

Không phải Bùi Tam lang.

Càng không phải Tam lang.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi sợ không thể kiểm soát.

Hắn cố giữ bình tĩnh, miễn cưỡng nở nụ cười hiền hòa.

“Điện hạ... người nhớ lại hết rồi sao?”

Rồi hắn nghe thấy câu trả lời tàn nhẫn nhất đời mình.

“Đương nhiên nhớ lại rồi.”

“Ta không chỉ nhớ lại mà còn nhớ cả những chuyện không hay đã làm với ngươi.”

Sống lưng luôn thẳng tắp như cây tùng của hắn lập tức sụp xuống.

Bước chân loạng choạng, suýt nữa ngã quỵ.

Ta cười, không nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, tiếp tục nói:

“Bùi Thiếu sư, mấy ngày trước là do ta bị bệnh nên quấy rầy ngươi nhiều, mong ngươi thứ lỗi.”

“Ta vốn định đến chỗ ngươi thỉnh tội, nhưng nghĩ lại, vì chuyện nam nữ mà gây phiền phức cho ngươi, nếu tùy tiện đến thì hơi đột ngột.”

“May mà hôm nay Thiếu sư đích thân tới, An Hòa ở đây tạ ơn ngài. Tạ Thiếu sư đã chăm sóc trong thời gian này. Ta biết Thiếu sư khoan dung độ lượng, chắc chắn sẽ không so đo với một bệnh nhân như ta, đúng không?”

Nửa năm qua, vì tinh thần rối loạn, ta lầm tưởng Bùi Khanh Chi là người mình yêu, cứ không ngừng cầu xin tình cảm từ hắn.

Nhưng thật ra ta chưa từng làm gì vượt giới hạn.

Hơn nữa sau chuyện của Doãn Vân Mộng.

Giữa ta và hắn không thể nói là thanh toán xong, nhưng cũng xem như không nợ nần gì.

May là hắn chưa từng rung động trước những lần theo đuổi của ta.

“Giữa chúng ta bắt đầu từ sai lầm, nhưng may là kết cục không quá tệ.”

“Bùi Thiếu sư, ta sẽ cho người đưa chút tâm ý, coi như từ nay về sau không ai nợ ai.”

Nói xong, ta gật đầu với hắn rồi quay người rời đi.

Nhưng ngay giây sau, tay ta bị kéo lại.

Bùi Khanh Chi nhìn ta chằm chằm, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong mắt ta.

Nhưng hắn không tìm được.

Điều đó khiến hắn mất kiểm soát.

Mắt hắn đỏ lên: “Ta không đồng ý.”

“Ta không đồng ý, An Hòa!”

“Ta không đồng ý chúng ta không ai nợ ai!”

“Ngươi không thể trêu chọc ta xong rồi bỏ rơi ta!”

Bình Luận (0)
Comment