Bữa ăn hôm nay có phô mai và cá rán cắt khúc.
Cá tươi vớt từ dưới hồ lên mùi vị không tồi, tiếc là không có nước chấm phù hợp, ít nhiều cũng có chút nhạt nhẽo vô vị.
【Tiểu Dung à, vốn sinh cùng một gốc, nỡ lòng nào rán nhau nát bét.】
(Ý ẻm là cá muối á =)) )
Dung Quyện trực tiếp cắn một miếng tàn nhẫn, miếng cá rán phát ra tiếng “rắc” giòn rụm.
Ăn xong một miếng, y mới miễn cưỡng xốc lại tinh thần, liếc mắt nhìn đống tấu chương đặt phía trước.
『…Thiên ân của bệ hạ, từ sau khi đại xá thiên hạ, thần Hình bộ Thị lang Triệu Minh thẩm duyệt án oan địa phương để bình phản, xét thấy……』
Cung thỉnh thánh an hay không thì không biết, nhưng đọc xong cái phần mở đầu rườm rà này, Dung Quyện cảm thấy thị lực của mình cũng sụt giảm đi ít nhiều.
Y dùng bút đỏ khoanh tròn từ bị sai, rõ ràng là ân xá nhỏ cho thiên hạ mà.
“Tại sao ai cũng thích trích dẫn kinh điển thế nhỉ?” Kể chuyện đời xưa lắc xưa lơ cho một người đến từ tương lai nghe, mào đầu chém gió cả tám trăm chữ, đến tận cuối cùng mới bắt đầu bày tỏ quan điểm.
Dung Quyện mặt không cảm xúc gấp tấu chương lại: “Mai ta phải hạ lệnh ngay, từ nay về sau, tấu chương tối đa chỉ được gấp làm ba nếp thôi.”
Thêm một nếp cũng đừng hòng!
Sáng sớm tinh mơ đã gặp phải tai nạn lao động, Dung Quyện lấy tay trái chống cằm, điều chỉnh tư thế sao cho thoải mái nhất, chuẩn bị xem chút gì đó bổ mắt.
Suốt trọn nửa nén hương, y đọc bản đồ của Khẩu Khẩu, ánh mắt đăm đăm nhìn mặt bàn, thỉnh thoảng yết hầu lại hơi chuyển động, không biết đang nghĩ cái gì.
Cho đến khi đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, Dung Quyện mới tiện tay cất tấm bản đồ đi.
Tạ Yến Trú vừa từ Quân Khí Giám trở về, chỉ mặc một bộ đồ đen chứ không khoác quan bào, bước đến gần nói: “Không phải bảo hôm nay muốn tới thư viện thị sát sao?”
Dung Quyện khựng lại: “Suýt thì quên mất, đợi chút, ta đi thay bộ quần áo đã.”
Tấm bình phong che chắn, Tạ Yến Trú liếc mắt nhìn góc bản đồ thò ra dưới đệm lót, suy nghĩ một chớp mắt, cuối cùng vẫn quyết định không lật ra xem.
Không bao lâu sau, Dung Quyện xuất hiện trong bộ y phục thêu chỉ vàng trên nền đen nghiêm túc, tóc búi cao đội ngọc quan.
“Mau nhìn xem, trẫm còn mấy phần giống lúc xưa?”
Hôm nay y đi theo phong cách giáo viên chủ nhiệm.
Bộ dạng này quả thực có mấy phần dọa người, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn đuôi mày khoé mắt hết sức sắc sảo, tổng thể toát ra một mùi vị khang khác so với ngày thường.
Tạ Yến Trú không nhịn được nhìn thêm mấy lần, đưa ra đánh giá: “Sắc bén lộ rõ.”
Dung Quyện càng hài lòng hơn, ưỡn thẳng lưng ngực, chắp tay sau lưng đứng thẳng: “Let’s go.”
Con vẹt Kim Cương đậu trên giá chim mạ vàng đã tranh trước Tạ Yến Trú một bước, lên tiếng đáp lời: “Go, go, go.”
Đầu thu, hai người nắm tay nhau rảo bước dạo chơi, bước đầu trải nghiệm cảm giác năm tháng tĩnh lặng bình yên.
Cung nhân trong cung vô hình trung đã sắp thần thánh hóa vị đế vương này của bọn họ mất rồi, dù cho Dung Quyện và Tạ Yến Trú có thành thân, cũng chẳng một ai cảm thấy không ổn.
Trên đường đi, Tạ Yến Trú chợt nhắc tới: “Dạo gần đây ta cũng có thêm một cái thần vị rồi đấy.”
“Hửm?”
“Ngoài phố phường râm ran đồn đại ta vốn là thiên tướng phò tá Đại đế, cũng có thuyết nói ta là tiên đồng đạo sĩ có duyên với Thái Thượng Lão Quân, giáng trần để trả nợ một đoạn tình duyên.”
Dung Quyện suýt thì bị sặc không khí.
Ác nỗi Tạ Yến Trú lại nói với vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc cực kỳ, dường như còn khá thích mấy cuốn thoại bản lấy hai người họ làm nhân vật chính: “Lát nữa có muốn tới quán trà ngồi một lát không? tiên sinh kể chuyện…”
“Dừng lại đi.” Dung Quyện không cần suy nghĩ liền lập tức từ chối.
Đang yên đang lành, nhất định cứ phải bắt cả hai người cùng bay lên trời mới chịu sao?
Y vừa định năm lần bảy lượt răn đe Tạ Yến Trú bớt mua mấy cuốn sách kỳ quái về đi, thì trước khi mở miệng đột nhiên khựng lại.
Cách đó không xa, lấp ló sau những tán cây là một bóng dáng quen thuộc đang quay lưng về phía họ. Tống Minh Tri không biết có việc gì mà lại tiến cung, sau khi đi ngang qua hòn đá non bộ lại lùi lại vài bước, sờ sờ đầu mèo, cứng rắn ép con mèo phải thức dậy hoạt động.
“Đi hai bước xem nào.” Tống Minh Tri vốn luôn trầm ổn, giờ phút này lại đang chuyên tâm ép buộc con mèo lười hơi béo nục nịch này vận động.
Tận mắt chứng kiến hiện trường phạm tội, Dung Quyện nheo mắt lại đầy nguy hiểm.
Dạo gần đây y đã không chỉ một lần nhìn thấy các quan viên và cung nhân bắt nạt con mèo này, rõ ràng hồi trước lúc mới tiến cung mọi người đều bơ lác nó cơ mà.
Mèo ta đang ngủ ngon lành, cớ sao cứ phải đi làm phiền nó chứ?
Thật là xúc phạm quá đi mất.
“Đi thôi, chúng ta đi đường vòng bên hông, hôm nay cho Tống Minh Tri vồ hụt đi.”
Khóe mắt liếc thấy Dung Quyện mang vẻ mặt không tình nguyện cho lắm sau khi lên chầu sớm, lại chưa kịp ngủ bù, Tạ Yến Trú rất phối hợp cùng y, lén la lén lút rón rén chuồn qua lối đi bên kia.
·
Cỗ xe BMW xịn xò đi thẳng tới đích.
Khác với hoàng cung nơi từng ngọn cây cọng cỏ đều được cắt tỉa cẩn thận tinh tế, cảnh sắc bên trong thư viện lại hoàn toàn trái ngược, mang theo một nét đẹp sinh trưởng dã man nguyên thủy. Một giọng nói phê bình đầy trung khí đang không ngừng vọng ra từ trong sân viện.
“Nhìn bài kiểm tra của mấy đứa xem! Nát bét, đúng là một đống hỗn độn!”
Đám học sinh chẳng những không hoàn hồn lại, ngược lại còn cứng đờ giơ cánh tay lên, ánh mắt đăm đăm nhìn thẳng ra phía sau lưng: “Bệ, bệ…”
Bíp bíp cái gì?
Phu tử nhíu mày quay người lại, giây tiếp theo cuộn sách trong tay rơi bộp xuống đất, miệng há hốc thành hình bầu dục.
Học sinh dẫu sao còn nặn ra được một chữ, còn lão thì đến một chữ cũng chẳng thốt nên lời.
Sau chuyến ngự giá thân chinh, khuôn mặt này của Dung Quyện càng trở nên ăn sâu vào lòng người, hễ là bách tính trong kinh thành, không một ai là không nhận ra.
Trước khi vị phu tử đang đứng như trời trồng cùng đám học tử luống cuống tay chân đứng dậy hành lễ, Dung Quyện đã vung tay: “Bình thân đi.”
Y nhặt cuộn sách dưới đất lên, bên trên ghi chép lại thành tích thi cử cách đây không lâu.
Việc học hành thời nay lấy thi từ ca phú, vần luật và sách luận làm chủ, kèm theo bắn cung, cưỡi ngựa v.v…, học sinh đồng thời phải học thêm các môn phụ như toán học, tiền sử, lịch sử địa lý… Môn học nhiều vô kể, lộn xộn đủ loại, có khi trong một môn còn bao gồm vài môn nhỏ nữa.
Dung Quyện xem xong chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Việc giảm tải là vô cùng cấp bách.”
Ánh mắt y thản nhiên quét qua đám trẻ vẫn còn đang chìm trong sự kích động, y hứa hẹn: “Sau này ta sẽ sai người điều chỉnh lại trọng tâm các môn học hiện tại, bớt đi mấy cái thứ học vẹt máy móc.”
Đám học sinh đa phần tuổi đời còn nhỏ, vừa nghe thấy được học hành nhẹ nhàng hơn thì bầu không khí lập tức trở nên cuồng nhiệt đến tột độ, từng người thi nhau hô to Bệ hạ thánh minh.
Dung Quyện rụt rè gật đầu.
Tất nhiên là phải điều chỉnh rồi! Sách luận thời nay đa phần chú trọng nhồi nhét trau chuốt từ ngữ rườm rà, cần phải bài trừ thói viết lách dài dòng lê thê, phải chấn chỉnh ngay từ khi còn là búp măng non!
Dung Quyện còn định nói thêm gì đó, Tạ Yến Trú chợt nhẹ nhàng huých y một cái, ra hiệu nhìn sang hướng khác.
Cái lợi của nhà đông người là đây, vừa nghe tin BMW của thiên tử diễu qua phố, biết rõ vị huynh trưởng vào cung báo cáo công việc chắc chắn sẽ vồ hụt, Tống Trí Tri lập tức bổ sung vị trí, chủ động bám theo đến tận đây.
“Bệ hạ.”
Dung Quyện nhìn hắn một cái thật sâu, quả nhiên việc muốn cùng lúc chạy thoát khỏi lòng bàn tay của sáu anh em nhà này là chuyện không tưởng. Y vung tay ra hiệu chờ một lát, sau khi nói thêm dăm ba câu khích lệ học sinh thì cất bước dời ra phía ngoài.
Hai người đi đến một nơi yên tĩnh không bị quấy rầy, Tống Trí Tri mở lời bàn về chuyện tối ưu hóa hộ tịch.
Một lòng mà dùng vào hai việc, hắn vừa tấu sớ còn tiện thể suy nghĩ xem vì sao bệ hạ lại đột nhiên nhớ ra chuyện tới thư viện.
Vị thiên tử mà họ tận trung này quen thói khống chế đại cục, bắt lớn buông nhỏ, so với các công vụ khác thì ba cái việc ở thư viện hoàn toàn không đáng để y phải tự mình lặn lội đến tận nơi.
“Những sự việc liên quan đến luật lệ quy định cứ trực tiếp thương lượng với Đại Lý Tự, kết quả cuối cùng đệ trình lên cho ta là được.”
Giọng nói của Dung Quyện kéo sự chú ý của Tống Trí Tri về thực tại, hắn hành lễ nói: “Rõ.”
Tranh thủ lúc hai người đang nói chuyện, đám học sinh vẫn nối đuôi nhau rướn dài cổ ra nhìn ngó, hận không thể trực tiếp vọt ra ngoài lớp học. Đáng tiếc là có Tạ Yến Trú đang đứng trấn ải ở đó nên không ai dám làm quá trớn, đành chịu không nghe rõ được thêm cuộc đối thoại nào.
Đợi đến khi hắn rốt cuộc cũng cất bước, bọn họ lập tức xúm xít thành một bầy nấp ở góc tường, len lén nhìn về hướng thiên tử đang đứng.
Tạ Yến Trú làm như không thấy, chỉ liếc nhìn bóng lưng Tống Trí Tri lúc rời đi. Biết được hắn chưa hề hỏi han dò xét mục đích Dung Quyện tới thư viện làm gì, Tạ Yến Trú nhướng mày: “Không hỏi lấy một chữ sao?”
Dung Quyện gật đầu, đây chính là lý do y thích làm việc với sáu anh em nhà họ Tống, bọn họ không bao giờ để y phải uổng phí nước bọt.
“Toàn người thông minh, hiểu chuyện!”
Đối mặt với ngón cái giơ lên khen ngợi của y, đôi môi mỏng của Tạ Yến Trú mấp máy, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn lắm. Nhưng thấy Dung Quyện yên tâm như vậy, hắn cũng thuận thế nắm lấy bàn tay man mát của y, mười ngón đan cài cất bước ra ngoài.
*
Nối tiếp trò chơi tụ tập ăn uống lần trước, chớp mắt đã qua mấy tháng, mọi người lại lần nữa tụ họp, quây quần bên lò sưởi.
Có điều lần này Đại Đốc thúc, Cố Vấn, Tiết Anh đều là do lời mời của Tống Minh Tri mà đến, trong số đó thậm chí còn có cả Xác Uyên Tử… Chỉ duy nhất không có cặp phu phu thiên tử kia.
Giữa làn khói trà lượn lờ mờ ảo, Tống Minh Tri đặt chén trà xuống, nhắc tới chuyến đi thư viện của Dung Quyện.
“Thâm ý trong đó rất đáng để chúng ta suy ngẫm kỹ càng.”
Cố Vấn nghiêng đầu nói: “Bệ hạ vẫn luôn rất quan tâm đến vấn đề học hành của người dân.”
Thì có thể có thâm ý gì chứ?
Tống Minh Tri thản nhiên nói: “Sư đệ quên mất lời dạy bảo của sư phụ rồi sao. Phán đoán một sự việc, không thể chỉ dựa vào miệng hỏi, càng không thể chỉ nhìn bề ngoài, mà quan trọng hơn là phải xem xét hành động. Gần đây bệ hạ đang tích cực triển khai một đợt cải cách mới đối với các thư viện.”
Việc này thì ai nấy đều thấy rõ. Triều đình không những cắt giảm một số môn học, mà còn áp dụng phương pháp giáo dục tùy theo năng lực.
Dù cho hiện tại số lượng thư viện trong kinh thành đã tăng gấp mấy lần so với trước kia, nhưng so với quy mô dân số thì vẫn chẳng thấm tháp vào đâu.
Học viện kỹ thuật nghề nghiệp mới được đặc biệt thành lập gần đây đã giải quyết thành công tình thế tiến thoái lưỡng nan của thầy trò, đảm bảo cho họ có được một nghề nghiệp chuyên môn dắt lưng.
Tống Minh Tri ngừng một lát rồi nói: “Chư vị không cảm thấy trong số đó có một môn học đặc biệt đáng chú ý sao?”
Đại Đốc thúc ngoài mặt trông có vẻ lơ đễnh, đến lúc này mới vén mí mắt lên nói: “Ngoại ngữ.”
“Đúng thế, trước đây mấy chuyện này đều trực tiếp tìm quan phiên dịch, căn bản không cần thiết phải giảng dạy rộng rãi làm gì.” Tống Minh Tri tập trung: “Trong học viện đặc biệt lần này, còn có rất nhiều môn kỹ nghệ vốn bị lũng đoạn trong quá khứ, thậm chí có cả thuật đóng tàu nữa.”
Mấy chuyện thoạt nhìn như chẳng có mối liên hệ nào với nhau, qua lời hắn phân tích, những người đang ngồi đây ít nhiều đều rơi vào trầm tư.
Tiết Anh dường như nhớ ra điều gì đó, lập tức đứng phắt dậy tại chỗ.
“Ngày từ Bách Tư trở về, ta có hỏi có phải bệ hạ muốn đánh chiếm sang tận bờ bên kia hay không, bệ hạ không hề phản bác!”
Ngẫm lại thật kỹ, việc lúc đó ngài không lên tiếng tán thành, có lẽ là do cảm thấy quá nóng vội cấp tiến, nên bắt đầu từ việc phát triển đội thuyền và thiết lập ngoại giao giao thương trước thì hơn.
Xác Uyên Tử gật gù: “Mưu sự chín muồi rồi mới hành động, quả đúng là tác phong của bệ hạ.”
Trong lời nói ánh mắt hắn xẹt qua tia hứng thú tò mò, không biết những truyền thuyết thần quỷ ở dị vực so với Trung Nguyên thì có gì khác biệt đây. Có điều đương kim thiên tử đã có chí lớn nhường này, bọn họ nhất định phải phối hợp hết mình, nằm trong phạm vi chức trách của từng người, lập tức triển khai kế hoạch thôi.
Mọi người cũng có chung suy nghĩ. Sau khi công đức viên mãn, con người ta là dễ bị mắc kẹt giậm chân tại chỗ nhất, hóa ra là bọn họ suy nghĩ quá thiển cận rồi.
Tống Minh Tri gõ búa chốt hạ đưa ra kết luận cuối cùng: “Bệ hạ, chí tại bốn bể.”
Chuyến đi thư viện này, thứ bệ hạ thực sự đang mưu tính, chính là một kỷ nguyên Đại Hàng Hải.
·
Đêm lạnh như nước, đêm nay trong phủ Tướng quân ngoại trừ việc vắng bóng Tướng quân ra, thì đâu đâu cũng tràn ngập những kẻ sĩ đầy ắp hoài bão chí hướng.
Trong lúc nhóm người Tống Minh Tri đang lén lút phác họa bản đồ tư duy xây dựng đế chế, hoàng đế bệ hạ đã ôm môn thần của riêng y chìm vào giấc ngủ từ thuở nào rồi.
Dưới gối dường như bị nhét thứ gì đó, thỉnh thoảng nương theo tư thế ngủ không an phận của Dung Quyện mà phát ra tiếng sột soạt.
Nhìn thấy y sắp bị tiếng ồn làm cho tỉnh giấc, Tạ Yến Trú nhẹ nhàng nâng đầu Dung Quyện lên, để y gối lên vai mình, sau đó bất đắc dĩ rút tờ giấy kia ra.
Mượn nhờ ánh trăng nhạt nhòa lướt mắt nhìn qua, nào ngờ đó lại là một tấm bản đồ bao gồm cả các tiểu quốc lân cận, trên mỗi một khu vực đều được vẽ chi chít những hình ảnh minh họa nhỏ xíu kỳ lạ.
Thứ gì thế này?
Đúng lúc này, Dung Quyện trở mình chép chép miệng. Trước khi đi ngủ y cố tình đặt tấm bản đồ này ngay sát bên cạnh, để tiện thể mơ một giấc mộng đẹp.
Giấc mộng đẹp buông xuống đúng như mong muốn, y vô thức phát ra tiếng nói mớ: “Khoai lang nướng của ta, chuối tây, sầu riêng của ta… hãy đợi ta…”
Các cưng cứ yên tâm, trẫm đã bắt đầu đào tạo đội ngũ order mua hộ chuyên nghiệp rồi.
“???”
Trầm mặc nửa ngày trời, Tạ Yến Trú ngoan ngoãn gấp tờ giấy lại đặt sang một bên, cuối cùng cũng tự tiêu hóa ngộ ra được tâm tư ý đồ của đối phương. Thì ra chỉ là y muốn cử người sang xứ lạ quê người mua chút đồ ăn thôi.
Hắn lắc đầu: “Cũng may là tấm bản đồ này không để cho đám người cha nuôi nhìn thấy.”
Nếu không chắc lại được một phen tưởng bở suy diễn rợp trời nữa cho xem.
••••••••
Lời tác giả:
Tiểu kịch trường:
Một đêm khuya nào đó sau khi nghỉ Tết xong, Dung Quyện lại một lần nữa khiếp sợ xem xét lại toàn bộ sự việc: Là ai, rốt cuộc là đứa nào đã khơi mào cái vụ họp nhóm này?!
·
Đợi hệ thống duyệt xong mới được đăng truyện, vừa thấy tin nhắn báo là tui nhảy tót từ trên giường xuống luôn!