Ngay lúc này, kỳ tích y học văn minh nhân loại đồng thời diễn ra.
Triệu Tĩnh Uyên: “Phụ thân… đứng lên được rồi sao?”
Có người đứng dậy ngay tại chỗ, có người thì đang tập tễnh bước đi.
Tạ Yến Trú bề ngoài có vẻ điềm tĩnh, nhưng thực chất đến động tác đi lại đơn giản nhất cũng đã vắt kiệt chút sức lực của hắn. Khi hắn rốt cuộc bước vào trong viện, khí thế xoay vần, thụp một tiếng.
Do nằm liệt giường quá lâu, cơ bắp đã teo đi không ít, Bắc Dương vương rất nhanh lại ngồi phịch xuống.
Mí mắt vốn sụp xuống của ông mở trừng thô lố, nhìn Tạ Yến Trú không biết đã đi tới từ lúc nào, lại còn đang mười ngón đan tay với Dung Quyện, chấn động đến mức không thốt nên lời!
Đứa trẻ này vừa mới nói cái gì?
Ai thành thân? Thành thân vì ai!
Kẻ kinh ngạc cứ kinh ngạc, người vui vẻ cứ vui vẻ.
Là người mang đến niềm niềm vui bất ngờ này, Dung Quyện từ đầu đến cuối đều rất bình thản.
Chiến sự đã kết thúc, nền móng quốc gia cũng đã ổn định, đã đến lúc nâng cấp mối quan hệ yêu đương này lên một bậc rồi.
Giữa mi tâm y tràn đầy sự chăm chú, hỏi ý kiến của đối phương: “Hoàng hậu, ngươi thấy thành thân được không?”
Chủ ngữ đã được ấn định, dám nói không được, lập tức lưu đày chín vạn dặm.
Bản năng khiến Tạ Yến Trú gần như không chút do dự, niềm nuối tiếc duy nhất của hắn là đã không tới thăm người nhà sớm hơn một chút.
Nếu không thì cái bánh nướng từ trên trời rơi xuống này đã rớt trúng đầu sớm hơn rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, câu trả lời của hắn tựa hồ nặng tựa ngàn cân: “Đương nhiên.”
Dưới bóng đêm bên ao sen chân chính, tà áo choàng màu trắng cùng trường bào màu đen quấn quýt lấy nhau, tựa như một bức tranh thủy mặc, cứng mềm đan xen, đậm nhạt vẹn toàn.
Bởi vì bọn họ gián tiếp bịt kín lối đi, xe lăn muốn quay đầu cũng khó, Bắc Dương vương bị ép phải xem toàn bộ màn chấn động độc quyền này.
Cho đến khi một giọng nói khác vang lên: “Phụ thân, đến giờ uống thuốc rồi.”
Thấy Triệu Tĩnh Uyên tới, Bắc Dương vương vội vã nói: “Con, vừa rồi con có nghe thấy…”
Triệu Tĩnh Uyên ăn ngay nói thật: “Đã biết từ rất lâu rồi.”
Hai người kia ở Định Châu gần như chẳng hề né tránh ai.
Đã biết từ sớm?
Bắc Dương vương thở hổn hển, trong tai vang lên tiếng ù ù.
Tạ Yến Trú thấy vậy, ánh mắt quét qua ống tay áo Dung Quyện. Người sau hiểu ý, lập tức dùng một tay móc ra bình sứ màu xanh đỏ, hào phóng mời: “Tới đi, ông ngoại.”
Thuốc không thể ngừng được.
Một bình là do Tiết Nhận pha chế, một bình là tác phẩm của Xác Uyên Tử, nghe nói lúc cần thiết đều có thể hộ tâm giữ mạng.
Bắc Dương vương từ chối viên thuốc, năm xưa ông vốn cũng là người nhìn quen sóng to gió lớn, nắm đấm siết chặt rồi lại buông ra vài lần, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.
Ông hiểu rõ đây tuyệt đối không phải trò đùa, người bình thường cũng chẳng ai nghĩ tới việc mang chuyện này ra đùa giỡn. Cổ họng ông khô khốc, cuối cùng chỉ nói một câu: “Nhân duyên là chuyện đại sự.”
Không thể nói bừa, không thể coi như trò trẻ con.
Khi nói câu này, Bắc Dương vương nhìn về phía Tạ Yến Trú.
Thiên tử làm việc tùy hứng, nhưng trong hai người ít nhất phải có một người hiểu rõ lợi hại trong đó.
Ngoại trừ Dung Quyện, Tạ Yến Trú trước nay không hề quan tâm đến suy nghĩ của người khác.
Thần sắc hắn tự nhiên: “Ngày sau lợi ích của võ tướng được đảm bảo, văn thần cũng không hề rơi xuống thế hạ phong, văn thành võ đức mới làm nên thời kỳ thịnh thế.”
Dung Quyện bổ sung: “Hoàng hậu có thể tùy thời ra tay với Hoàng đế vào ban đêm, Hoàng đế có thể tùy chỗ xử trí Hoàng hậu vào ban ngày. Ông ngoại, đây chính là thế lực ngang tài ngang sức mà ngài luôn hướng tới đấy.”
Đây đúng là tình yêu lớn lao mà.
Bắc Dương vương duy trì một tư thế, cứng đờ trên chiếc xe lăn.
Triệu Tĩnh Uyên bình tĩnh đặt bát thuốc xuống, đứng một bên mặc cho hai người kia tự do phát huy.
Nói thêm chút nữa đi. Nói thêm vài câu, biết đâu phụ thân lại có thể đứng dậy đi được hai bước.
Bắc Dương vương rốt cuộc không thể đứng lên lần nữa, cũng không uống thuốc, lưng ông căng cứng: “Còn bên phía triều thần, các ngươi đã nghĩ xem phải thuyết phục thế nào chưa?”
Dung Quyện không hiểu lắm, khuyên cái gì?
Bản thân là người có địa vị cao nhất toàn quốc, bất luận là tông tộc hay người đời, có chấn động đến mấy cũng không thể buông lời công kích cá nhân với y.
Muốn y thay đổi chủ ý, đều phải quỳ xuống mà cầu xin.
Nếu có kẻ buông lời dơ bẩn chỉ trích, thì đó là kẻ chê mình sống quá thọ rồi.
“Ai dám không phục?” Dung Quyện thuần túy tò mò đặt câu hỏi.
Bắc Dương vương bị hỏi đến mức im lặng.
Thấy Dung Quyện thật sự đã quyết tâm, ông hiểu rõ nếu nói thêm chỉ làm tiêu hao đi chút tình cảm ông cháu vừa mới xây dựng được.
Bài toán khó này cứ để lại cho Ngự sử đài đi đâm đầu vào cột đi.
“Thôi bỏ đi… Bệ hạ đã trưởng thành, lại đến tuổi thành gia lập thất. Đã đưa ra quyết định, vậy hãy cứ thuận theo ý mình mà làm.”
Bắc Dương vương cuối cùng cũng uống thuốc để đè xuống cơn ho.
Khi mở miệng lần nữa, đối diện với mặt mày có vài phần quen thuộc này, ông thoáng hoảng hốt, không còn dùng giọng điệu quan trường nữa: “Thuận theo ý mình là thuận theo sự chân tâm thật ý, đừng giống như mẫu thân ngươi…”
Con nha đầu kia đến tận lúc lâm chung, e rằng cũng không biết bản thân mình còn lại được mấy phần chân tâm.
Đừng nói là ông, Dung Quyện cũng không nhìn ra được Thích Nhiên có từng bận tâm đến nguyên chủ và Dung Thừa Lâm hay không.
Nghệ thuật ăn nói của người sau cho đến giây phút cuối cùng, vẫn gần như là hoàn hảo.
“Đương nhiên chúng ta thật lòng thành thân.” Dung Quyện nghiêng đầu: “Vì hắn, ta thậm chí đã làm cả Hoàng đế.”
Nếu thế này còn không gọi là yêu thì là gì.
Giữa lời phát ngôn nghịch thiên ấy, khóe mắt Bắc Dương vương liếc thấy sự áy náy không hề che giấu trong mắt Tạ Yến Trú, dường như hắn thực sự đang cảm động vì điều đó.
Một ý nghĩ kỳ dị xẹt qua trong đầu ông:
Xứng đôi.
·
Ngay đêm đó, quân ở trạm dịch xuất phát, hai thánh chỉ hỏa tốc được đưa vào kinh thành.
Một cái là Dung Quyện giao lại trọng trách giám quốc tạm thời cho Thái phó và các vị Thượng thư cùng nhau giải quyết, cái còn lại là gửi cho Đại đốc thúc và những người khác, bên trên chỉ có hai chữ: Tới mau.
Mọi người tưởng rằng đã xảy ra chuyện lớn, thậm chí từng có lúc đoán rằng Bắc Dương vương đã qua đời, còn đặc biệt mang theo đồ tang. Nào ngờ sau khi ngày đêm gấp rút chạy tới, đập vào mắt lại là một đôi phu thê mới hạnh phúc.
Chúng ta kết hôn rồi!
Không phải cấp báo, mà là thiệp mời.
“…” Các ngài đừng có lố bịch quá đáng như vậy chứ.
Cố Vấn vốn luôn khéo léo, những người khác vẫn còn đang kinh ngạc, hắn đã đi đầu tỏ thái độ: “Bệ hạ trung nghĩa.”
Vì đại nghiệp mà lợi dụng Tạ Yến Trú xong, không những không một cước đá văng đi, mà còn nguyện cùng nhau răng long đầu bạc. Đây không thể nghi ngờ là đang dựng lên một tấm gương cho toàn bộ thần tử, chứng tỏ ngài ấy sẽ không làm cái trò vắt chanh bỏ vỏ, chim hết bẻ cung.
Cuộc đại hôn lần này, ý nghĩa phi phàm.
Dung Quyện không bận tâm đến ẩn ý trong lời nói của hắn, nhìn lướt qua một lượt, người cơ bản đã tới đông đủ.
Trong kinh sự vụ bề bộn, anh em nhà họ Tống tới ba người, ba người còn lại đang luân phiên trực ban. Còn có một người không mời mà tự đến.
Xác Uyên Tử ôm phất trần: “Thiên tử thành thân, nên có vật góp vui.”
Tạ Yến Trú lên tiếng trước một bước: “Không cần phiền phức.”
Điều người không muốn, chớ ép buộc lên mình.
Cánh môi Dung Quyện giật giật, ‘Hừ’ một tiếng.
Nghĩ cũng biết đây là do nhớ lại màn trình diễn pháo hoa lố bịch dạo nọ, lo lắng Xác Uyên Tử lại dở trò cũ. Cho đến tận hôm nay, y vẫn không dám hỏi đêm đó ở Định Châu, rốt cuộc có bao nhiêu khuôn mặt chiếu trên trời.
Xác Uyên Tử mang theo khí chất trong trẻo nghiêm túc bẩm sinh, ăn ngay nói thật: “Thái bình thịnh thế, không cần đến dị tượng nữa.”
Xác định hắn sẽ không làm pháo hoa, hai vai Dung Quyện mới thả lỏng, không lãng phí nước bọt để đáp lời, sau đó đích thân đi tới một vị trí khuất mắt ở bên cạnh.
“Hầu huynh.”
Hầu Thân: “Bệ hạ…”
“Gọi ta là hiền đệ.” Dung Quyện bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ ngay trước mắt: “Trước kia ở trong nha thự, ta đã nhìn ra khả năng lên kế hoạch của Hầu huynh rồi. Lần hôn lễ này, đành nhờ cậy vào huynh vậy.”
Hầu Thân dở khóc dở cười, lúc đầu đúng là hắn rất nỗ lực, nhưng sau đó chẳng phải ngày nào hai người cũng cùng nhau nghĩ cách lười biếng hay sao?
Hắn bày tỏ sự bất đắc dĩ của kẻ ‘có bột mới gột nên hồ’: “Bệ hạ, đại điển cần dùng đến chín mươi chín món đại lễ, đèn lồng cung đình, còn có đủ loại đồ vật, trong thời gian ngắn rất khó tập hợp đầy đủ.”
Dung Quyện xua tay: “Tất cả mọi thứ cứ làm giản lược đi.”
Bản thân y và Tạ Yến Trú đều là người không thích phiền phức, việc lựa chọn thành thân ở đất Bắc một phần lớn nguyên nhân cũng là để tránh các trình tự rườm rà dư thừa.
Dung Quyện đứng thẳng người cố gắng để chiều cao ngang bằng, vươn tay vỗ vỗ vai thần tử nói:
“Trẫm tin tưởng ngươi.”
…
Có đôi khi nếu không dồn ép một phen, bạn sẽ vĩnh viễn không biết cộng sự của mình có năng lực đến nhường nào.
Chỉ mất thời gian một ngày, trong vương phủ đã giăng đèn kết hoa, tràn ngập sức sống. Thảm đỏ nối liền chính xác các bậc thang và lối vào các đại sảnh chính, đám hạ nhân đang giẫm lên thang để treo lụa đỏ trên xà nhà, ngay cả bóng râm hắt xuống từ ngọn cây cũng bị ánh đỏ nhuộm màu. Chốc chốc lại có thợ thủ công khiêng rương hòm ra vào, mồ hôi nhễ nhại, thổi vào trong phủ không ít sinh khí.
Bắc Dương vương ngồi xe lăn đi tới, dù nói thế nào đi nữa, đây cũng là hôn lễ của cháu ngoại ông, ông luôn phải bày tỏ chút gì đó.
“Có cần bản vương phụ giúp việc gì không?”
Hầu Thân đang bận tối tăm mặt mũi, vừa khô mồm khô miệng chỉ huy thay đồ dùng có hoa văn long phụng mới vào, nghe vậy chẳng thèm nghĩ ngợi liền nói: “Sống là được rồi.”
Ngài mà chết thì tất cả mọi người đều tiêu tùng.
Toàn bộ tiền đình đột nhiên yên tĩnh trở lại, bản thân Hầu Thân cũng sững sờ.
Vừa rồi hắn mới nói cái gì vậy?
“Vương gia, ta, ý của ta là…”
Bắc Dương vương thế mà lại bị chọc cười, đã lâu lắm rồi mới cười to một trận, vỗ tay đáp lời: “Được!”
Quả thực là phải ráng sống thêm một thời gian nữa.
Dung Quyện đang thử hỉ phục ở phòng cách vách nghe thấy tiếng cười này liền nhướng mày, có chuyện gì mà cười vui vẻ như vậy chứ?
*
Ngày hai mươi hai tháng bảy, quẻ tượng của Xác Uyên Tử cho thấy ngày này thích hợp cưới gả, gặp Lộc thần, tự mang theo điềm cát tường.
Khách khứa tụ tập đông đủ trong đại sảnh chính, không có lễ nhạc hoàng gia phức tạp, càng không cần phải cúng tế tổ tiên, quy trình được đơn giản hóa tới mức ngay cả Sứ giả nghênh thân cũng không có, giống hệt như một hôn lễ của quý tộc bình thường.
Cố Vấn đè xuống con rắn nhỏ lạnh ngắt thỉnh thoảng lại chui ra khỏi tay áo, nhỏ giọng hỏi: “Bệ hạ đâu rồi?”
Tống Bất Tri ném từng hạt đậu phộng vào miệng: “Không biết, hình như hôm qua bệ hạ có chút lo âu.”
Cố Vấn cũng lo âu lây, bởi vì hắn phát hiện vị sư huynh này trông hoạt bát hơn hẳn so với những lần gặp gỡ trước đây.
Người lo âu đâu chỉ có một mình, kẻ thường ngày điềm tĩnh nhất, hôm nay cũng không thể chạy thoát.
Đại đốc thúc mặc quan phục thắt đai ngọc, đang hơi đau đầu ngồi ở vị trí cao đường.
Nguyên văn lời Thiên tử: Ngài là cha nuôi của ta, ngài là cha nuôi của Tạ Yến Trú, vị trí này không phải ngài thì không được.
Cố nhịn xuống xúc động muốn day ấn huyệt thái dương, Đại đốc thúc theo thói quen muốn uống một ngụm trà.
Mặt nước phản chiếu một nửa khuôn mặt u sầu, ông mới chợt nhận ra hình như bình thường lúc Thiên tử lên triều cũng mang nét mặt này.
Im lặng hai giây, Đại đốc thúc bình tĩnh đậy nắp chén trà lại, Nhìn nhầm rồi.
Ở vị trí cao đường còn lại, Bắc Dương vương đã cố ý che đậy đi bệnh, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông trung niên kém mình cả một bối phận, có vẻ khá không được tự nhiên.
Thế này là cái thể loại chuyện gì đây chứ.
Tiểu đạo đồng quanh năm theo sát Xác Uyên Tử, nghiêm túc phân tích mối quan hệ nhân vật: “Sư huynh, Bệ hạ gọi Đại đốc thúc là cha nuôi, gọi Bắc Dương vương là ông ngoại, vậy ông ngoại có thể là cha nuôi của cha nuôi không?”
Cán gỗ phất trần của Xác Uyên Tử gõ nhẹ vào đầu cậu bé: “Nghĩ về học vấn nhiều vào.”
“Dạ.”
Tiểu đạo đồng lập tức bàn đến chuyện học vấn: “Vậy tại sao sư huynh lại dùng hơn trăm chiếc gương làm hạ lễ? Gương tuy sáng bóng trong suốt một cách dị thường, nhưng một cái là đủ rồi mà.”
Hơn cả trăm cái, dùng có hết không?
Cậu nhóc không hề cố ý kiềm chế âm lượng, lọt vào tai những người khác, lập tức khiến họ ném ánh mắt quái dị về phía Xác Uyên Tử.
Xác Uyên Tử vẫn ung dung điềm nhiên.
Cuối cùng, Cố Vấn là người đầu tiên chủ động đến bắt chuyện: “Chiếc gương này có gì khác biệt so với gương đồng bình thường?”
Nếu có thể sản xuất hàng loạt dùng cho buôn bán giao thương, nói không chừng sẽ kiếm được một mớ bự.
Các khách mời mỗi người đều mang tâm tư riêng, nhưng bọn họ đều đến để tham dự hôn lễ, nhìn chung cũng coi như thư giãn nhẹ nhàng.
Người phụ trách lên kế hoạch như Hầu Thân thì không may mắn như vậy, hắn sắp gấp đến độ biến thành kiến bò trên chảo nóng rồi. Hắn ngển cổ trông ngóng vài lần, cuối cùng thật sự nhịn không được nữa, chạy đi tìm Bộ Tam: “Mau đi xem sao vẫn chưa tới?”
Cách đây nửa canh giờ Bộ Tam đã đi xem rồi: “Bệ hạ nói ngài ấy mắc chứng bệnh lo âu trước hôn nhân gì đó.”
“Còn tướng quân?”
“Cũng lo âu, ở cùng một phòng với ngài ấy để lo âu chung.”
Vừa nãy ở ngoài cửa Bộ Tam còn nghe thấy tiếng bước chân đi lại đầy bất an.
Hai ngày không được ngủ ngon giấc, Hầu Thân rốt cuộc bùng nổ, suốt ngày ăn ngủ trong cùng một căn phòng thì có gì mà phải lo âu cơ chứ?!
Khí trầm đan điền, Hầu Thân ngửa cổ hô to——
“Đã tới giờ lành!”
Âm thanh cực kỳ chói tai, tiếng vang dội lại, hai người vẫn còn ở trong phòng cũng bị giật mình theo.
“Mau, tranh thủ thời gian nào.”
Dung Quyện vốn quen tự do tự tại, đầu óc nhất thời nóng lên đòi đi kết hôn, trước đó quả thực có chút khẩn trương, nhưng việc đóng cửa không ra ngoài không phải vì lo âu, mà là vì một nguyên nhân khác.
Lúc này Dung Quyện đang ngồi trên chiếc ghế đẩu tròn, một cánh tay đặt trên bàn bát tiên, Tạ Yến Trú đứng phía sau y, hai tay nắm hờ bờ vai của thiếu niên.
Hai người cứ duy trì tư thế này.
“Cười lên.”
Dung Quyện nói xong: “O(∩_∩)O.”
Tạ Yến Trú:
Dung Quyện: “Đừng nhếch một bên khóe miệng, nhếch cả hai bên lên, một, hai, ba—— cười lại nào.”
Tạ Yến Trú: “…”
Khoảng một nén nhang trước, Dung Quyện đột nhiên kéo hắn bắt tạo đủ loại tư thế kỳ quái, ban đầu Tạ Yến Trú còn có chút suy nghĩ sâu xa nào đó, nhưng rất nhanh, hắn phát hiện Dung Quyện chỉ đơn thuần là đang tạo dáng.
“Còn có thể đổi địa điểm và tư thế khác, ra chỗ giường nằm kia đi! Ngươi quỳ một gối nắm lấy tay ta, chúng ta nhìn nhau đắm đuối, sau đó…”
Tạ Yến Trú: “Không được nhúc nhích.”
Dung Quyện trao cho hắn một ánh mắt tán thưởng đầy quả quyết.
Trăng sáng, mép giường, hai người nhìn nhau.
Một người cúi đầu, một người ngước mắt, giữa cái cúi đầu và ngước nhìn ấy, ánh mắt đã thay thế thân thể cuốn lấy nhau.
【Tiểu Dung, bố cục bức ảnh này tuyệt vời quá đi! Ánh sáng bóng tối cũng quá đỉnh, đúng là hương vị cổ sắc cổ hương, thêm một tấm nữa, ngươi nâng cằm hắn đi.】
“Nhìn ta.” Dung Quyện khẽ nói.
Cằm bị ngón trỏ khơi gợi móc lên, nơi đầu ngón tay lướt qua mang lại cảm giác ngứa ngáy đầy vi diệu, mày kiếm của Tạ Yến Trú hơi nhướng lên.
Nói mới nhớ, hôm đó ở trường ngựa, Dung Quyện cũng một mình uốn lượn trên lưng ngựa, bảo Hầu Thân vẽ tranh cho y.
Nhưng hiện tại trong phòng này rõ ràng không có người thứ ba, lẽ nào…hắn nhớ tới một khối cầu kỳ quái.
“Ngươi…” Vừa mở miệng, lời nói phía sau lại bị tiếng sói tru “đến giờ lành” cắt ngang.
Dung Quyện vội vã chỉnh lý lại tóc tai một chút, đẩy cửa ra:
“Cứ vậy đi, chúng ta đi thôi.”
Đại sảnh chính.
Hầu Thân đang ngửa cổ cất tiếng ca, vừa định mở giọng lần thứ ba, trong tầm nhìn đột nhiên xuất hiện hai bóng người màu đỏ mờ mờ, hắn lập tức bẻ đầu về lại tư thế bình thường.
Khi nhìn rõ người đến, những lời còn lại của Hầu Thân lập tức kẹt cứng trong cổ họng.
Không chỉ mình hắn, người ăn đậu phộng trong phòng, người đang đau đầu, người đang nói chuyện phiếm… tất cả âm thanh đều im bặt.
Bốn chữ thần tiên quyến lữ lần đầu tiên được hiện thực hóa.
Giờ thành thân được chọn vào buổi tối, bóng đêm đã làm mờ đi những nếp nhăn do việc chụp ảnh lưu lại trên hỉ phục, sự chú ý của mọi người phần lớn tập trung vào bản thân hai vị tân lang quan.
Trên lớp gấm đỏ không thêu thùa quá nhiều, chỉ có hoa văn mây dệt vàng viền quanh, trầm ổn lại rộng rãi.
Hai vị tân lang quan vốn đã có dung nhạo bậc nhất, khi đứng cạnh nhau, từng cái giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ tôn quý cực hạn.
Đôi má Dung Quyện vì vội vàng mà hơi ửng đỏ: “Xin lỗi, ta đến muộn.”
Vừa nói, ánh mắt y vừa bị mười mấy chiếc rương gần cửa thu hút, thứ gì thế này?
Rương gỗ lê tỏa ra hương thơm nhè nhẹ, trên mỗi cái rương đều khắc bốn chữ lớn: Bất dĩ vật hỉ
(Giữ tâm không bị được mất chi phối)
Nhìn nét chữ có chút giống của Xác Uyên Tử.
Dung Quyện tò mò muốn mở ra xem, Hầu Thân lại đúng lúc đưa tới loại giấy điệp cao cấp:”Bệ hạ, chúc văn.”
Đế vương kết hôn không thiết lập bàn tế trời đất, không cần phải quỳ lạy ai, ở ngoài kinh thành lại càng không cần phải cáo thiên cáo địa, lần này chỉ giữ lại khâu tuyên đọc chúc văn cơ bản nhất.
Bị cắt ngang, Dung Quyện dời tầm mắt khỏi rương gỗ.
Chữ viết trên giấy chi chít mành mành, mỗi lần đứng vào vị trí người phát ngôn, y lại buồn ngủ một cách khó hiểu.
Dung Quyện miễn cưỡng xốc lại tinh thần, đứng ngoài cửa đích thân tuyên đọc, từ ngữ có chút líu lưỡi, cơ bản xoay quanh chuyện đế hậu đồng lòng, quốc thái dân an.
Mọi người đều hiểu rõ việc hai người thu nhỏ quy mô đến mức thấp nhất, chính là vì muốn có một buổi lễ ấm cúng và giản dị.
Mọi người cũng không làm mất hứng, đợi y đọc xong, giống như đang tham gia một hôn lễ chốn dân gian, đồng thanh gửi tới lời hoan hô chúc mừng, đám hạ nhân cũng kịp thời tung rắc ngũ cốc lên không trung.
Bông lúa mì như tua rua trượt xuống từ kẽ tóc, sức nặng trên vai nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng chẳng nhẹ, điều duy nhất không đổi, chính là khoảnh khắc này song phương sẽ cùng nhau san sẻ.
Dung Quyện cùng Tạ Yến Trú nhìn nhau một cái, cất bước đi vào trong sảnh.
Anh em nhà họ Tống rất thức thời hợp tấu sáo tiêu và sanh, nhã nhạc cổ kính quẩn quanh xà nhà, ở vị trí cao đường, các vị trưởng bối đang ngồi và ôn hòa dõi theo bọn họ.
(Sanh: một loại nhạc cụ hơi cổ của Trung Quốc, thuộc họ kèn.Hình dạng: gồm nhiều ống trúc c*m v** một bầu)
Đèn lồng trong ngoài sảnh đường tô điểm thêm sắc ấm, gia nhân bưng khay đứng một bên. Tạ Yến Trú sải bước đi tới, khi dâng trà cho Đại đốc thúc, khoảnh khắc khom người xuống liền bị một cánh tay đỡ lấy.
“Ngung Trung, phụ mẫu con ở dưới suối vàng, nhất định sẽ vì con mà cảm thấy kiêu ngạo vui mừng.”
Tạ Yến Trú rũ mắt: “Nếu không có ngài nhiều năm dạy dỗ, con cũng không cách nào đi được đến ngày hôm nay.”
Ở bên cạnh, Dung Quyện cùng dâng trà lại mang một phong cách hoàn toàn khác biệt.
“Ông ngoại.”
“Cha nuôi.”
“Cậu ruột cũng như cha.”
Ba người cha cùng chung một mái nhà, một mình y đi vòng dâng ba chén trà, không quên nhắc nhở: “Mọi người tranh thủ uống lúc còn nóng nhé.”
Nếu không người đi trà lạnh, không được cát lợi cho lắm.
“…”
Sống lâu rồi mới được thấy nhiều chuyện, Bắc Dương vương cũng là lần đầu tiên chứng kiến một hôn lễ quy mô không lớn lại luống cuống tay chân thế này, không khỏi cảm thấy vừa thú vị lại vừa có chút buồn cười.
Đợi uống xong trà, ông lấy ra một khối ngọc bích có khắc minh văn.
Mặc dù trong lòng vẫn không quá tán đồng mối hôn sự này, nhưng lời chúc phúc là từ tận đáy lòng. Ông hơi chồm người về phía trước, dốc sức cố xích lại gần hướng của Dung Quyện, hiền từ cười nói: “Đây là bản dập chữ viết tay của tổ tiên, báu vật gia truyền.”
Cảm giác ấm áp pha chút mát mẻ độc nhất vô nhị của ngọc bích thấm vào lòng bàn tay, bụng ngón tay Dung Quyện lướt qua nét chữ có hơi mờ ảo, chỉ có bốn chữ: Nội ngoại đồng tâm.
“Hòa thì hưng thịnh, nghi ngờ thì dễ sinh biến.” Bắc Dương vương nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bàn tay Dung Quyện, truyền thụ bí kíp hôn nhân viên mãn: “Khi bà ngoại con còn sống, chúng ta từng có tranh chấp, ầm ĩ, nhưng chưa từng hoài nghi đối phương.”
Muốn làm được điều này, bắt buộc phải dựa vào sự trung thành và nỗ lực chung của cả hai bên. Trước những chuyện lớn phân định đúng sai, phải suy nghĩ cẩn thận rồi mới hành động.
Dung Quyện gật đầu, nghiêm túc biểu thị mình đã ghi nhớ.
Lúc này Đại đốc thúc cũng tặng cho mỗi người bọn họ một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng.
“Ta không có lời khuyên gì cho các ngươi, chỉ mong các ngươi có thể sống lâu trăm tuổi.”
Triệu Tĩnh Uyên ngay sau đó lấy ra đồ trang trí hình uyên ương đã chuẩn bị sẵn từ sớm, sau đó nói: “Ta cũng không có lời khuyên nào.”
Tràng diện bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách khó hiểu.
Tại sao lại không có lời khuyên?
Đương nhiên là bởi vì tất cả bọn họ đều chưa lập gia đình.
Đám tân khách vừa mới hò reo hoan hô hai mặt nhìn nhau, phát hiện ra một sự thật lạnh lẽo khác: Khắp cả căn phòng này ngoài Bắc Dương vương ra, thế mà chẳng có lấy một ai đã thành thân cả!
Cho dù là Hầu Thân, tuy rằng có vị hôn thê, nhưng đối phương vẫn đang trong thời gian để tang.
Nhóm nam nhi cô độc ở mọi lứa tuổi ngồi chung một bàn, lặng lẽ nhìn đôi tân nhân mới khoảng độ hai mươi tuổi trên hội trường.
Lát sau, Bộ Tam nặn ra được một câu: “Thà thiếu chứ không ẩu, chuyện của mọi người đều là sớm muộn thôi, có muộn nữa thì lẽ nào muộn đến lúc xuống mồ luôn sao?”
Nói rồi, hắn cười khan ha hả vài tiếng.
Sắc mặt những người khác lập tức càng thêm khó coi.
Kẻ hoan hỉ người sầu lo, ở phía trước, Dung Quyện không biết từ lúc nào đã lấy ra một chiếc vòng tròn có tạo hình kỳ quái.
“Sư huynh, đó là vật gì vậy?” Vừa thấy đồ vật mới mẻ, tiểu đạo đồng đã hứng thú hỏi thăm.
Xác Uyên Tử chỉ dùng mắt quan sát, làm một động tác ra hiệu im lặng.
Những người ngồi cùng bàn lúc này cũng ngừng nói chuyện, chú mục vào đôi tân nhân.
Tiếng nhạc lễ cũng nhỏ đi rất nhiều, Dung Quyện nhất thời cảm thấy hơi căng thẳng.
Nhẫn là loại được mài giũa tạm thời, vẫn còn hơi thô ráp, nhưng y rất thích những đường cong mượt mà này, thông suốt trọn vẹn, giao thoa viên mãn, ngay cả điểm xuất phát cũng có thể trở thành điểm kết thúc.
“Thực ra, ta chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày mình thành thân.”
Dung Quyện thật lòng cho rằng hôn nhân đại biểu cho vô số phiền phức, hơn nữa còn là một hạng mục rủi ro cao. Nếu như có người nói cho y biết bản thân trong tương lai sẽ xác nhận mối quan hệ yêu đương nhanh như chớp, sau đó bước vào lễ đường hôn nhân, Dung Quyện chắc chắn sẽ coi đó như một câu chuyện cười.
“Ta cũng vậy,” Giữa kẽ tay ánh lên một luồng sáng bạc lấp lánh, đáy mắt Tạ Yến Trú dường như cũng phản chiếu chút ánh hào quang: “Trước khi gặp được ngươi, hai chữ thành thân, ta chưa từng cân nhắc tới.”
Chiếc nhẫn trên đầu ngón tay phản chiếu ánh sáng tàn dư, Tạ Yến Trú nắm lấy tay Dung Quyện, động tác nhẹ nhàng như đang che chở, nhiệt độ thuộc về người kia từ đầu ngón tay chầm chậm truyền tới.
Trong chớp mắt, mọi cảnh vật xung quanh dường như đều nhạt nhòa lùi bước, không biết từ lúc nào trong đáy mắt hắn chỉ còn sót lại duy nhất một người.
Động tác nâng tay gần như là không thầy dạy cũng tự hiểu, lúc Dung Quyện còn chưa hoàn hồn, Tạ Yến Trú đã cúi đầu, xúc cảm vừa ấm lại vừa mát lạnh rơi xuống đầu ngón tay y.
【Hắn cũng biết cách quá nhỉ!】
Dung Quyện đã không còn nghe được bất cứ âm thanh nào khác nữa rồi.
Cánh tay Tạ Yến Trú tự nhiên thuận thế ôm trọn lấy y.
Chẳng còn gì cần phải chủ trì nữa, Hầu Thân đang đứng cạnh bọn họ lặng lẽ quay trở về ghế khách mời. Vừa quay đầu lại đã thấy đám người bên cạnh nhìn chằm chằm không chớp mắt, kinh ngạc đến nỗi ngay cả ly rượu chúc mừng cũng quên mất cách nâng. Mấy người trẻ tuổi khí thế hừng hực lần đầu tiên nhìn thấy hai vị này bất chấp lễ nghi bộc lộ tình cảm một cách gần như trực tiếp như vậy, chỉ có Quốc sư là híp mắt quan sát, thực chất lại đang giơ tay lên che mắt của đạo đồng rồi.
Bốn bề vắng lặng, đôi tân nhân vẫn đang tiếp tục.
“Ở quê hương của ta, vào lúc này vẫn còn một bước rất quan trọng.”
Hỉ phục càng tôn lên khuôn mặt đẹp như ngọc, Dung Quyện hơi tiến tới trước một chút, đáy mắt vô cùng trong trẻo.
Mang trên tay chiếc nhẫn kiểu dáng giống hệt nhau, y dùng âm lượng mà chỉ hai người mới có thể nghe thấy để nói: “Tân lang phải hôn bạn đời của mình.”
Khoảng cách giữa hai người kéo gần, thiếu niên thường ngày lười biếng, giờ phút này hành động lại vô cùng mạnh mẽ quyết đoán.
Tạ Yến Trú sững sờ, giây tiếp theo đôi môi liền bị khẽ lướt qua.
Một nụ hôn tựa như chuồn chuồn lướt nước, nhưng hơi thở của cả hai dường như đều trở nên nóng rực.
Dung Quyện rất nhanh đã đứng vững lại cơ thể, sau khi cố làm ra vẻ trấn định, ánh mắt hơi rời đi chỗ khác: “Chẳng có ai vỗ tay hò reo cổ vũ cả.”
Y cũng thấy hơi ngượng ngùng rồi.
Hơi ấm trên khóe môi tựa hồ vẫn còn lưu luyến khiến người ta chưa thỏa mãn, Tạ Yến Trú nheo mắt lại, bất mãn nhìn về phía các tân khách.
Tại sao không cười?
“…”
••••••••
Lời nhắn của tác giả:
Dã sử: Đế hậu đồng tâm, cùng chung suy nghĩ, cùng dồn sức lực, bện chặt thành một sợi thừng.