Sự tuyệt vọng của Dung Quyện lúc này chẳng kém gì Trịnh Uyển và Dung Hằng Toại.
Khác biệt ở chỗ Dung Quyện là người vô tội, trong suốt quá trình này y đã làm sai 0 việc.
“Tại sao?”
“Ta làm sai cái gì mà lại đối xử với ta như vậy?”
Thánh chỉ trong tay cứ như bùa đòi mạng, Dung Quyện đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn.
Giọng y khàn đặc, run rẩy, lầm bầm điều gì đó, cả người như cha mẹ chết.
Hệ thống những lúc cần nghiêm túc thì vẫn rất nghiêm túc, khi nghe y vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng bèn bắt đầu sửa lỗi.
【Như cha mẹ chết? Đối với thân thế hiện tại của ngươi, câu này khác gì với “vui đến phát khóc” đâu?】
【Tiểu Dung, cách nói chính xác là, ngươi tuyệt vọng như thể cả nhà Thừa tướng sống lâu trăm tuổi vậy.】
Dung Quyện bật ra tiếng cười hô hố như nam quỷ, Hệ thống biết điều im bặt. Sau đó, Dung Quyện lại như một bóng ma lảng vảng đến trọng địa thư phòng.
…
“Ta bất tài vô đức, cớ sao Bệ hạ lại hạ chỉ?”
Dung Quyện lười suy nghĩ, AI Hệ thống lại không đáng tin cậy, thế là y tìm đến cái máy tính sống.
Đây là lần đầu tiên Tạ Yến Trú thấy có người làm quan mà như đi viếng mộ.
Người sốc nhất phải kể đến thân tín, đang bàn việc thì bị xông vào, mà vị Tướng quân nhà mình vốn coi trọng quy tắc nhất lại không hề tức giận, còn bảo hắn dừng lại một chút, lát nữa thảo luận sau.
Tạ Yến Trú bình tĩnh gấp tài liệu mật lại.
“Ngươi có biết để lọt vào mắt xanh của Đế vương và làm quan, đại ca ngươi đã phải trả giá bao nhiêu không?”
Dung Quyện không đáp.
Ồ? Trách mình không biết điều sao.
“Vậy tại sao Bệ hạ lại ban quan vị cho ta?”
Tạ Yến Trú nhìn y, Dung Quyện nhìn lại.
Không giải thích nguyên nhân, Tạ Yến Trú bắt đầu xử lý chính sự trở lại, Dung Quyện chỉ đành biết điều rời đi.
Tuy nhiên trước khi đi, Tạ Yến Trú bỗng nói: “Sau này ra ngoài hãy để huynh đệ Đào Văn, Đào Dũng đi theo ngươi.”
…
Trong hồ nước gần thư phòng có trồng hoa sen, đi ngang qua hương thơm mát rượi thấm vào ruột gan, nhưng thiếu niên đứng bên hồ lại chẳng có chút hứng thú nào.
Hệ thống dỗ dành y: 【Tiểu Dung, Tạ Yến Trú phái võ nhân đi theo, hoặc là giám sát, hoặc là bảo vệ, AI tính toán ra là vế sau.】
Dung Quyện chỉ vào cái đầu của mình trong bóng nước: “Nghe vua nói một buổi còn hơn đọc sách một buổi.”
(Chế từ câu “Nghe quân nói một buổi, hơn đọc sách mười năm”)
Nhà ai giám sát mà lại thông báo trước chứ?
Quản gia đi ngang qua thấy có người chỉ trỏ vào đầu mình, xác định đầu óc Dung Quyện có vấn đề rồi, lắc đầu bỏ đi.
Hệ thống nỗ lực lần hai: 【Dựa trên thông tin thu thập được hiện tại, đang triển khai phân tích mô hình hành vi của Hoàng đế…
Ký chủ giải quyết thành công nỗi lo trước mắt của Đế vương, đắc tội quyền quý, phù hợp với nhu cầu của kẻ đa nghi đối với bề tôi cô độc, không vây cánh.】
Dường như cảm thấy thiếu thiếu gì đó, Hệ thống: 【Tiểu Dung, hình như có chỗ nào không đúng lắm, ngươi có thể giúp ta huấn luyện AI một chút không?】
Cái kết của việc kẻ lười lớn sai bảo kẻ lười nhỏ là kẻ lười nhỏ hết đường lười.
“Haizz.”
Từ lúc tiếp chỉ, Dung Quyện không biết đã thở dài bao nhiêu cái, y suy nghĩ trong 0,05 giây: “Theo lời Tạ Yến Trú, vị đại ca tốt của ta đã liều mạng cũng muốn làm quan.”
Ông bố hời sớm muộn gì cũng sẽ sắp xếp cho con cái vào quan trường, Hoàng đế đa nghi, so với trưởng tử một lòng một dạ với Dung Thừa Lâm, đương nhiên sẽ sẵn lòng trọng dụng y hơn.
Đã trọng dụng một đứa con rồi, không thể nào lại đi trọng dụng đứa kia nữa.
Y nghiễm nhiên trở thành hòn đá tảng cản đường quan lộ của Dung Hằng Toại, cho nên mới cần được bảo vệ.
【Hắn muốn giết ngươi?】 Hệ thống kinh ngạc nghi ngờ:【Nhưng bọn họ ra tay tiếp trong thời gian ngắn, rất có thể sẽ trộm gà không được còn mất nắm gạo.】
Bởi vì Đốc thúc ti tung tin khắp nơi, hiện giờ những lời đồn đại về Thừa tướng phu nhân đã qua nửa tháng rồi mà vẫn chưa dập xuống được đâu.
“Liên quan đến tiền đồ, làm gì còn lý trí nữa.”
Ngộ nhỡ y mãi không chết, hoặc bảy tám năm sau mới chết, Dung Hằng Toại làm sao đợi được.
Dung Quyện cố gắng nghĩ đến chuyện gì đó vui vẻ không liên quan đến làm quan.
Món hoành thánh nhỏ ăn bên đường hôm đó mùi vị không tệ, xem có thể bảo đầu bếp gói một ít không. Còn về phần Dung Hằng Toại, Dung Quyện chỉ dành cho hắn 0,000000000001 dung lượng não bộ.
Bên ngoài có huynh đệ nhà họ Đào bảo vệ, thực sự đến lúc nguy cấp, Hệ thống còn có thể thoát xác, dùng “Quyền đấm Trấn Quan Tây”.
(Là một điển cố trong Thủy Hử, chỉ việc Lỗ Trí Thâm đánh tên đồ tể Trấn Quan Tây)
Người ngoài muốn hãm hại y, tỷ lệ thành công quá thấp.
“Thời gian không chờ đợi ai, may mà thủ tục nhận chức thường mất hơn nửa tháng. Đi thôi, đến nhà bếp trước đã.”
Dung Quyện định tranh thủ tận hưởng khoảng thời gian nhàn rỗi cuối cùng này.
Thời gian quả thực không đợi người, đến chỗ y thì nó trực tiếp biến thành cuộc tranh giành sớm chiều.
Ngày hôm sau, Công bộ sai người đến đo may quần áo. Hai ngày sau, giấy ủy nhiệm và ấn tín được gửi đến cùng lúc.
Dung Quyện thậm chí còn chưa trải qua huấn luyện về nghi thức triều đình, đã bị bắt đi cày.
“??”
Năm Lương Vĩnh Định thứ ba mươi, trời chưa sáng, Dung Quyện đón chào buổi đi làm đầu tiên trong đời.
Từ Lễ bộ đến Hoàng cung không xa, nhưng cách phủ Tướng quân lại rất xa.
Sáng sớm hôm đó, phủ Tướng quân bắt đầu một trận cuống cuồng chân tay, Dung Quyện gần như trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh bị quản gia gọi người khiêng lên xe ngựa, suốt quãng đường đi hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Cùng với tiếng vó ngựa đá đá đá xóc nảy, khi đến nơi làm việc, hai võ nhân đã phải dùng nội công sư tử hống mới gọi y tỉnh dậy.
“Grào——”
Dung Quyện giật mình, trong khoảnh khắc cá chép hóa rồng bật dậy thì đầu đụng vào nóc xe.
Y ôm đầu, đau đến run rẩy.
Đào Dũng thấy mình gây chuyện, thầm nghĩ tiêu rồi, không biết chừng vị công tử nhỏ này sẽ nổi trận lôi đình.
Dung Quyện trấn tĩnh lại một chút, nói: “Nhắc ta, lát nữa may thêm một lớp lông chồn ở lớp trong nóc xe.”
“……”
Dung Quyện hé một mắt, ôm một bên trán, thò một chân ra trước, run rẩy bước xuống xe.
Phía trước, tấm biển cao lồng lộng đâm thẳng vào mắt phải.
Kiến trúc tổng thể của Lễ bộ tuân theo nguyên tắc trang nghiêm, hai bên dựng tượng hạc đồng đứng thẳng. Tuy trời chưa sáng nhưng đã có quan viên ra vào tấp nập, có người tay còn ôm theo cả chồng văn thư lớn.
Những người không liên quan không được phép vào khu vực làm việc, hai huynh đệ nhà họ Đào được lệnh bảo vệ y đứng đợi ngoài cửa.
Thức dậy sớm hủy hoại cả ngày, cả người Dung Quyện lơ mơ uể oải.
Các quan lại xung quanh ai cũng bận rộn hơn ai, chẳng ai thèm liếc nhìn y, Dung Quyện cũng không biết phải đến chỗ nào báo cáo.
“Có phải là quan viên mới vào làm không? Đi theo ta.”
Dung Quyện cố gắng vực dậy hai phần tinh thần, quay người chuẩn bị cảm ơn người tốt bụng thì thấy người đến tóc đã bạc gần hết, mắt thâm quầng lớn, đi đứng cũng không còn vững vàng.
Hệ thống ngáp một cái: [Tiểu Dung, nhìn từ triều phục thì quan chức của ông ta còn cao hơn ngươi nhiều.]
Dung Quyện có chút ấn tượng với người này, hôm dự yến tiệc trong cung, trước khi y định giải vây cho Tạ Yến Trú để đổi lấy ân tình, vị quan viên này dường như đã có xu hướng đứng lên phát biểu.
Người dám lên tiếng vào thời điểm đó chắc chắn không phải là người bình thường.
Trước khi bắt đầu công việc, Dung Quyện cũng đã tìm hiểu sơ qua tình hình.
Thượng thư Lễ bộ xảy ra chuyện trước Tết, sau đó Hoàng đế vẫn chưa bổ nhiệm lại, tạm thời do vài vị Thị lang thay quyền.
Trong số đó, một vị Thị lang lại vừa bị chém đầu vì vụ án khoa cử.
Toàn bộ Lễ bộ, quyền hành gần như tập trung vào một số cá nhân, việc vị trước mắt này được đề bạt lên Thượng thư chỉ là chuyện sớm muộn.
Một vị quan lớn như vậy lại chủ động dẫn mình đi làm thủ tục nhập chức.
Dung Quyện suy nghĩ một chút: “Tạ tướng quân nhờ ngài chiếu cố ta?”
Ông lão cười cười chuyển đề tài, chỉ giới thiệu về mình: “Lão phu họ Khổng, năm mươi ba tuổi. Sau này có chỗ nào chưa rõ cứ việc tìm ta.”
Năm mươi ba tuổi? Trông như sắp về trời rồi!
Dung Quyện giật mình tỉnh táo.
Dường như nhận ra suy nghĩ của y, Khổng đại nhân hiền từ nói: “Trò giỏi hơn thầy, Tiểu công tử tuổi trẻ đã có thể tòng Lục phẩm, cố gắng thêm chút nữa, khi lên đến Chính Ngũ phẩm thì có thể vinh dự tham gia dự triều buổi sớm như lão phu.”
Dung Quyện lờ mờ nắm bắt được trọng điểm: “…Mạo muội hỏi một câu, dự triều buổi sớm là vào lúc nào?”
“Canh năm.” Khổng đại nhân nói: “Quan viên phải xếp hàng trước, sau khi dự triều xong đến nha thự làm việc vừa đúng giờ Thìn.”
Tính toán lại, đó là khoảng bốn năm giờ sáng phải xếp hàng chầu sớm, rồi không nghỉ ngơi mà tiếp tục bắt đầu làm việc lúc bảy giờ.
Dung Quyện suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Thấy y không hiểu rõ những thường thức cơ bản này, Khổng đại nhân vừa đi vừa phổ cập kiến thức: “Lễ bộ thường có công việc khẩn cấp, quan viên dưới năm mươi tuổi đều phải luân phiên trực đêm. Nếu gặp các đại điển của triều đình, khoa cử, ngoại giao, v.v., tất cả mọi người phải thức trắng đêm.”
“Hiện tại nhân sự thiếu hụt, sắp tới sứ đoàn Ô Nhung sẽ đến, nên mới gấp gáp gọi ngươi vào làm.”
Làm việc lúc rạng sáng, luân phiên trực đêm, vài ngày nữa còn phải thức trắng đêm. Tổng hợp các thông tin trên, Dung Quyện không thể kiềm chế được nữa, lập tức làm ra vẻ muốn ngất xỉu.
Khổng đại nhân trông có vẻ yếu ớt nhưng hành động lại rất nhanh, lập tức chìa tay ra đỡ, giữ y lại vững vàng.
“Nào, lão phu đỡ ngươi vào, có cần gọi đại phu không?”
Khổng đại nhân nhiệt tình giới thiệu: “Dọc phố toàn là đại phu, trong đó tiệm thuốc Lý thị và tiệm thuốc Vương thị khám bệnh cho chúng ta chỉ tính tám phần giá.”
Lễ bộ bọn họ khám bệnh luôn được giảm giá vì số lượng lớn.
Đã có mua chung chữa bệnh rồi sao?
Đổ bệnh theo combo à.
Dung Quyện cười gượng: “Không cần, ta chỉ hơi bị say nắng thôi.”
Khổng đại nhân lắc đầu: “Nhìn ngươi yếu ớt thế này, sao sao mai vẫn chưa lặn đã say nắng rồi.”
“Ha ha.”
Nói đi cũng phải nói lại, Khổng đại nhân đã thấm nhuần ở Lễ bộ mấy chục năm, đi theo ông làm việc bớt được không ít đường vòng. Lại thêm Tạ Yến Trú đã dặn dò trước, vì thế ông không giao cho Dung Quyện quá nhiều công việc.
Tan sở, Dung Quyện đặc biệt chuẩn bị chút quà đáp lễ cho Tạ Yến Trú.
Sau khi hỏi thăm, y biết được bánh ngọt của Tường Vị Trai thanh ngọt mà không ngấy, giá cả phải chăng, mỗi ngày trước cửa đều xếp hàng rất dài.
Đáng tiếc y đến quá muộn, lúc đến thì vừa vặn bán hết.
“Có phải là Dung thiếu gia không?”
Một bà lão nhìn thấy y liền nhận ra, vô cùng xúc động, cố gắng nhét phần bánh của mình cho y.
“Tiền trợ cấp tử trận vẫn luôn bị trì hoãn, lần này lại được phát đủ một lần.”
Mí mắt Dung Quyện giật nảy, Đốc thúc ti ngày nào cũng chỉ biết tung tin, không dám tưởng tượng danh tiếng của mình đã được tẩy trắng đến mức nào rồi.
“Ngày tháng sẽ tốt lên thôi.” Nhận được tiền, hôm nay lại vừa đúng sinh nhật cháu gái bà, còn gặp được ân nhân, bà lão cảm thấy tất cả đều là điềm lành.
Bà nói lời cảm ơn sâu sắc, dáng vẻ kích động khiến Dung Quyện thầm lắc đầu trên đường về phủ.
Trong bối cảnh Đế kinh phồn hoa, bá tánh ngoại thành như một lớp tranh không ăn nhập, chỉ cần có thể hòa nhập vào một góc nhỏ cũng đã thấy mãn nguyện.
Thời tiết thay đổi thất thường, chớp mắt ánh nắng đã bị mây đen lấn át dần, dường như sắp có mưa.
Hệ thống: [Chiều nay đến ngày mai, mây nhiều chuyển mưa rào, 23°~32°, khuyến nghị mua đồ đi mưa.]
Dung Quyện tiện tay mua một chiếc ô, xe ngựa vừa vào đến nội thành thì một trận mưa rào dồn dập trút xuống.
Chiếc ô trong tay đã tránh cho y số phận bị ướt như chuột lột.
Thời tiết này không cho phép đi chậm rãi, Dung Quyện bước chân vội vã vào phủ, chuẩn bị đi đưa bánh ngọt.
Cửa thư phòng khép hờ, để lộ một khe nhỏ.
Nhìn từ bên ngoài vào, loáng thoáng thấy bóng dáng Tiết Nhận và một cô gái lạ mặt.
Những người ở đây đều có võ công, ngay cả trước khi gõ cửa, Dung Quyện đã gây sự chú ý của vài người. Y trực tiếp thò nửa cánh tay vào: “Của quần chúng nhân dân gửi tặng.”
Không biết bánh ngọt này ngon đến mức nào mà nhiều người xếp hàng mua vậy.
Tạ Yến Trú lạnh nhạt nói: “Vào đi.”
Thấy ánh mắt Dung Quyện cứ nhìn mãi vào ống tre, không hiểu sao hắn lại nhớ đến chú ngựa non tham ăn mà hắn từng thấy hồi nhỏ, sinh ra khó khăn, ban đầu đứng còn không vững nhưng lại cực kỳ giữ thức ăn.
Tạ Yến Trú đẩy đĩa bánh hoa quế về phía trước một chút.
Dung Quyện cuối cùng vẫn không nhịn được, nhanh chóng nuốt một cái, nhăn tít cả mày.
“Ưm… Không… không phải nói là không ngấy sao?”
Tạ Yến Trú nhìn bộ dạng ăn không ra thể thống gì của y: “Nuốt chửng như vậy, đương nhiên là ngấy nghẹn rồi.”
Tiết Nhận vừa đến trả lại danh sách tử trận, nhìn thấy mà tặc lưỡi. Sống chết cũng không thể hiểu nổi, rõ ràng tướng quân ghét nhất là những công tử ăn chơi vô tích sự, bao dung từ lúc nào vậy?
Sau khi Dung Quyện nuốt hết miếng bánh, Tạ Yến Trú bình tĩnh nhìn về phía cô gái áo xanh.
Cô gái áo xanh lập tức cười, cúi thấp người xuống.
“Thật sự ngon đến thế sao?”
Mỹ nhân kề bên chủ động tiếp cận, mùi hương son phấn bay tới, Dung Quyện vội vàng né tránh.
Thấy cô gái vẫn giữ tư thế nửa cúi người nói chuyện, y không để lộ dấu vết gì mà kéo ghế sang một bên.
Ánh mắt Tạ Yến Trú thâm sâu, Tiết Nhận dần thu lại nụ cười cợt nhả.
Nam nữ thụ thụ bất thân, tránh né là chuyện bình thường, nhưng đặt vào một người bị Đốc thúc ti xác nhận có không ít vết nhơ trêu ghẹo dân nữ thì lại không bình thường.
Bất lực có thể dẫn đến sự chán ghét về mặt sinh lý, hoặc thậm chí là những hành vi khác thường của một kẻ ăn chơi.
Nhưng tuyệt đối sẽ không bao gồm sự non nớt ngây ngô.
Tiết Nhận chợt nói: “Tiểu sư muội thường xuyên theo quân đội, rất thích ăn vặt.”
Dung Quyện liếc nhìn cô gái, làn da và vóc dáng này không giống nữ võ tướng.
“Ta là thú y.”
“Thì ra là vậy.” Đánh trận không thể thiếu chiến mã, mã y giỏi rất được trọng vọng trong quân đội.
Cô gái lại nói thêm vài câu về tiệm nào ở kinh thành ngon, tiệm nào bình thường, sau đó Tiết Nhận huých tay cô một cái, mới bắt đầu báo cáo về số lượng chiến mã, v.v. liên quan đến quân vụ, Dung Quyện biết điều đứng dậy rời đi.
Làm việc cả ngày, hiện tại cả người y không được khỏe, phải nhanh chóng về ngủ bù.
Mưa càng lúc càng lớn, nhưng âm thanh trong phòng dần dần biến mất.
Tạ Yến Trú nhìn chằm chằm bóng lưng Dung Quyện che ô rời đi, trong mắt chứa đựng sự trầm tư.
Tiết Nhận nhíu mày, nói thẳng: “Một người không thể thay đổi tính cách trong thời gian ngắn như vậy.”
Cái thế giới ăn thịt người này, càng không thể trở nên thông minh và lương thiện được.
Hắn chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo, bất giác hạ giọng: “Tướng quân có nghĩ rằng, có thể y đã bị thay thế bởi một người có ngoại hình tương tự không?”
Tạ Yến Trú lắc đầu.
Tiết Nhận và cô gái nhìn nhau, không hiểu vì sao hắn lại khẳng định như vậy.
“Sau khi Dung Hằng Tung thay đổi, Hữu tướng chịu thiệt thòi rất nhiều.” Tạ Yến Trú bình tĩnh nói: “Những người có lý do để hại ông ta chỉ có ta và cha nuôi.”
Bọn họ tạm thời chưa rảnh rỗi đến mức bày ra trò Thái tử tráo ly miêu.
“……” Đạo lớn thì giản đơn, quả thực rất đúng.
Tạ Yến Trú dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng gõ và tiếng mưa rơi dần hòa vào nhau, trong lòng hắn hiểu rõ dù không phải mạo danh, cũng chắc chắn có ẩn tình khác.
Khi hắn đang suy nghĩ, không ai dám lên tiếng.
Một lúc sau, tiếng mưa dần nhỏ lại.
Tạ Yến Trú cuối cùng cũng mở lời, nhìn về phía Tiết Nhận: “Ngươi đi pha chút thuốc điều trị thân thể cho y, trộn vào khẩu phần ăn hàng ngày.”
Sống sót, mới có thể moi ra bí mật.
Cô gái trừng lớn mắt.
Hiện tại cô nghi ngờ Tướng quân đã bị tráo đổi rồi!
Lần gần nhất Tạ Yến Trú sai người hạ thuốc là để ô nhiễm nguồn nước của một bộ lạc Ô Nhung.
Kết quả là tỷ lệ sống sót của quân đội rất cao, nhưng cảnh tượng thảm khốc của đối phương đã khiến cô gái mất rất lâu mới quên được. Đây cũng là lý do Tạ Yến Trú bị chỉ trích, các quan văn dâng tấu nói hắn làm tổn hại thiên lý, tội không đáng đến già trẻ yếu ớt.
Theo suy nghĩ thông thường của đối phương, chẳng phải nên kết liễu luôn con cháu nhà họ Dung sao? Trực tiếp dập tắt mối nguy.
Rồi sau đó lạnh lùng nói một câu: “Ai phái đến không quan trọng, dù sao kẻ thù cũng chỉ có bấy nhiêu, không cần lãng phí thời gian vào những chuyện này.”
Cô không nhịn được nhìn về phía Tiết Nhận, Tướng quân chúng ta không có vấn đề gì chứ?
Ai ngờ Tiết Nhận hầu như không cần suy nghĩ đã nói: “Tướng quân anh minh.”
“……” Chắc ngươi cũng bị ma ma ôm nhầm từ lúc còn trong nôi rồi.
Dung Quyện ngủ một giấc đến mức không còn biết trời đất là gì.
Cuối cùng y bị đói đến mức tỉnh dậy, quan viên cỡ Ngũ phẩm mỗi ngày chỉ có hai bữa cơm trưa và tối, mùi vị lại rất bình thường, hoàn toàn dựa vào miếng bánh ngọt tạm nhét vào miệng mới chống đỡ được đến giờ.
Nhà bếp có để sẵn phần ăn khuya, được mang đến sau khi y tỉnh dậy. Ba món một canh, vị củ sen tươi ngọt thanh mát và giòn.
Dung Quyện bưng đến bên cửa sổ, vừa ngắm cảnh mưa vừa dùng bữa.
Thìa vừa đưa đến miệng, Hệ thống: [Cảnh báo!]
[Cảnh báo!]
Dung Quyện vội vàng đặt thìa xuống, tưởng có độc, đang định đi nôn, Hệ thống đã kịp thời phân tích thành phần:
[Cảnh báo, bị bỏ thuốc bổ dưỡng. Cảnh báo, bị bỏ thuốc bổ dưỡng!]
“Khụ khụ…” Dung Quyện suýt sặc.
Sau khi đấm ngực mạnh một hồi, miễn cưỡng thốt ra được một câu: “Ngươi nói cái gì?”
[Trong canh có thêm một chút thành phần của bài thuốc giải độc.]
Bài thuốc này khá hay, kiên trì dùng có thể miễn cưỡng hồi phục lại chút nguyên khí, kéo dài thêm chút thời gian.
Món canh vịt thơm ngon thế này mà lại bị cho thêm gia vị, ai có thể nhẫn nhịn được?
“Ai? Ai dám cả gan bỏ thuốc giải độc vào đồ ăn của ta trong Phủ Tướng quân?!”
Lúc này, AI của Hệ thống lại trôi chảy: [Chắc là Tướng quân.]
“……”
Sự im lặng trong không khí kéo dài một lúc lâu. Đối mặt với hành động phản nhân loại này, Dung Quyện không thể không tự mình suy nghĩ.
Người có y thuật như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay, vừa mới gặp Tiết Nhận, thuốc chắc hẳn là do hắn kê. Nếu không phải là hành vi tự phát của Tiết Nhận, hình như quả thực chỉ có đáp án này.
“Tạ Yến Trú, hắn, tại sao lại làm như vậy?”
Nghi vấn này kéo dài mãi đến lúc đi ngủ, trong lòng chất chứa chuyện thì dễ ngủ không ngon.
Ăn uống no nê, vừa đặt lưng xuống gối là ngủ ngay, Dung Quyện liên tục gặp vài giấc mơ lộn xộn. Trong mơ, lúc thì có bà lão dúi bánh ngọt cho y, lúc lại có Tạ Yến Trú. Hắn ra lệnh cho hai tên thân vệ khống chế mình, tàn nhẫn bắt Tiết Nhận đổ thuốc giải độc vào miệng y.
“Uống, tháo cả quai hàm ra, cũng phải bắt y uống hết sạch thuốc giải độc!”
“Uống!”
“Uống sạch không còn sót lại giọt nào cho ta.”
Dung Quyện bị dọa tỉnh.
Hệ thống cũng tỉnh:
[Thần kinh não của ngươi làm ta ồn ào quá, Tiểu Dung, có cần đến mức này không? Dù sao thì người bỏ thuốc chắc là có lòng tốt.]
Dung Quyện im lặng, y có chút kháng cự sự tử tế bất ngờ của người khác, lỡ tiếp xúc nhiều quá, ảnh hưởng đến phán đoán mọi việc thì sao? Những người làm công việc như họ, tối kỵ nhất là nảy sinh sự đồng cảm với bất cứ thứ gì dưới thời đại phong kiến.
Ngày hôm sau mưa tạnh, trời âm u. Y ra khỏi nhà khi trời chưa sáng để làm trâu ngựa lúc nửa đêm.
Trên đường, Dung Quyện tranh thủ ngủ bù, kết quả ác mộng lại tái diễn.
Khổng đại nhân của Lễ bộ vừa chầu sớm xong trở về, chuẩn bị bước vào cổng lớn màu son của Lễ bộ thì nghe thấy tiếng mớ phát ra từ bên trong xe ngựa bọc lông chồn đang đi tới.
“Tại sao?”
“Ta đã làm đúng chuyện gì, mà ngươi lại đối xử với ta như vậy?”
Khổng đại nhân: “……”
> Lời tác giả:
> Dã sử: Đế và Hậu, hạ dược nhau.
Edit có lời muốn nói: Mình sửa lại chút, chức quan của bạn Quyện là tòng lục phẩm thượng chứ không phải trên lục phẩm nhé. Mình cũng không hiểu mấy cái chucw quan này lắm nên qua có search baidu thì nó giải thích là quan tòng lục phẩm bậc thượng → cấp bậc không bằng Chính lục phẩm, nhưng cao hơn Tòng lục phẩm hạ,