Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?

Chương 79

Đêm xuân trên thuyền qua đi, hôm sau tỉnh lại, ven hồ đón một buổi sáng mưa xuân rả rích.
Dung Quyện ngồi dậy từ chiếc giường mềm, không khí dường như cũng trở nên ướt át dính nhớp.
Bên mép giường vẫn còn vương vãi đống người bóng và gậy tre. Y vừa định xoa xoa cái eo, một bàn tay lớn đã đi trước một bước áp lên: “Không sao chứ?”
Độ nóng trong lòng bàn tay truyền đến vừa vặn, đáp lại Tạ Yến Trú là một tiếng thở dài khoan khoái.
Dung Quyện ăn một lần đòn rút một lần kinh nghiệm, qua thực tiễn tối qua y đã đúc kết được rằng con người không thể làm những động tác biên độ lớn như kịch bóng. Nếu không lúc tỉnh dậy, cả người sẽ giống như bây giờ, rơi rụng rã rời.
Tạ Yến Trú nhắc nhở: “Có thể nằm thêm một khắc nữa.”
Dung Quyện đưa tay day trán: “Chín giờ, đúng chuẩn làm việc làm từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều.”
Trước đây đã sửa lại thời gian thượng triều, mùa xuân thì lên triều vào giờ Thìn, y đã triệt để quán triệt tinh thần muộn được lúc nào hay lúc ấy, đặt luôn lịch vào một khắc cuối cùng của giờ Thìn.
(1 khắc bằng 15 phút)
Sau khi nằm xuống lại, mái tóc hai người quấn quýt rối vào nhau, Dung Quyện lầm bầm không rõ chữ: “Đợi trong ngoài triều đình ổn định hoàn toàn, phải sắp xếp kỳ nghỉ đông thôi.”
Hiện tại thần tử có tài trong triều có hạn, kì thi xuân mới sắp bắt đầu, vẫn chưa đến lúc lấy mới đổi cũ.
Y vẫn chưa thể hoàn toàn làm một vị chưởng quỹ rảnh tay được.
Tạ Yến Trú: “Nghỉ ngơi ba năm ngày không thành vấn đề. Các đời đế vương đều sẽ bớt ra một khoảng thời gian đến hành cung, nếu quá mệt mỏi, nửa cuối tháng chính là thời điểm tốt để tịnh dưỡng.”
Dung Quyện xua tay, cũng không cần vội nhất thời, Lễ bộ đã đủ bận rồi, bảo họ sắp xếp thêm chuyện hành cung nữa, Khổng đại nhân chắc phát điên mất.
Nhưng con người vẫn nên thư giãn một chút.
Ánh mắt đờ đẫn ráng suy nghĩ mất hai giây, Dung Quyện quyết định mở một buổi team building.
Vừa hay sắp đến giữa tháng, có thể ngắm trăng, lần trước mọi người nâng ly mời trăng sáng đã là tết Trung thu năm ngoái rồi.
“Tối nay hẹn đám người cha nuôi ăn bữa cơm vậy.”
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng mỏ chim mổ lạch cạch.
Trải qua sự nỗ lực không ngừng, con vẹt Kim Cương ngoài cửa sổ cuối cùng cũng cạy được cửa sổ ra. Dung Quyện liếc nhìn cục bông sặc sỡ bay trên không, nghĩ ngợi rồi nói: “Đến phủ Tướng quân ăn đi.”
Trong cung bày tiệc quy củ quá nhiều, giản lược được bao nhiêu thì giản lược.
·
Mặt trời sắp xuống núi, sương chiều nặng nề.
Quản gia đã thắp đèn từ sớm, treo quanh hiên nhà, tĩnh lặng chờ màn đêm buông.
Người đến dự tối nay không ít, ngoài Đại Đốc thúc, Cố Vấn, Tống Minh Tri (năm người đang bận tăng ca sắp xếp hộ tịch trong Ngôi Nhà xinh đẹp có đạo đức), Tiết Nhận, Xác Uyên Tử, thì có cả Tiết Anh  ngày thường không tính là quá thân thiết với Dung Quyện cũng có mặt, coi như là một bữa tiệc ăn mừng công lao riêng tư.
Còn về phần Triệu Tĩnh Uyên, qua vài ngày nữa là ngày giỗ của nhị đệ hắn, dạo này đang bận rộn sắm sửa một số đồ lễ.
Kể từ khi thân thể Dung Quyện vật quy nguyên chủ, đã không còn là kẻ ba giọt là gục nữa, mà nay đã là một Dung ba ly  kiên cường.
Y có thể uống tận ba ly nhỏ!
Thiếu niên ngửa đầu, yết hầu trượt lên trượt xuống, sảng khoái uống cạn một ngụm, nhiệt huyết bùng cháy một cách khó hiểu.
Mọi người thấy y cháy như vậy, chẳng biết ai bắt nhịp, cũng bắt đầu vỗ tay lốp bốp.
Trong bữa tiệc rượu đương nhiên không thể thiếu một số hoạt động giải trí.
Sau những tràng pháo tay rào rào, Cố Vấn theo truyền thống đề nghị chơi Hành tửu lệnh (làm thơ đối đáp trên bàn tiệc). Dung Quyện đang hơi ngà ngà say lúc này liền bừng tỉnh táo, dứt khoát đưa tay: NO!
Trò này hao tổn tâm trí quá.
Y nhìn quanh một vòng, hôm nay mọi người ít nhiều vì thân phận thay đổi mà có chút dè dặt, quả thực cần một phần trò chơi để bầu không khí thoải mái hơn.
Chơi trò gì cho hay nhỉ?
Nghĩ ngợi mông lung một hồi, chợt nhớ lại lần phủ Tướng quân mở tiệc trước đây, Đại Đốc thúc thông qua việc phân tích biểu cảm siêu việt đã vạch trần lời nói dối của mình, Dung Quyện quả quyết lên tiếng: “Hay là chúng ta chơi trò phát hiện nói dối nhé?”
Nghe có vẻ mới lạ, mọi người đều bị khơi gợi hứng thú.
Dung Quyện: “Người thua phải uống rượu…”
Hai chữ cuối cùng chưa kịp nói xong, dưới cái nhìn chăm chú như cười như không của Tạ Yến Trú, y không tình nguyện đổi cược, biến thành: người thua phải biểu diễn một tiết mục.
“Cách chơi rất đơn giản.”
Ngày trước lúc cơ quan của Dung Quyện đi team building thỉnh thoảng cũng chơi trò này, y tóm tắt sơ qua luật chơi.
“Chủ yếu là thử thách năng lực phân tích và vận may. Mỗi người lần lượt nói ra một bí mật, bí mật này có thể là thật, cũng có thể là giả.”
Cố Vấn: “Sau đó để những người còn lại phân biệt?”
“Đại loại thế, nhưng cuối cùng mọi người chỉ cần đoán đúng trong đó có mấy câu nói dối, mấy câu là sự thật. Trong quá trình đoán, các vị có và chỉ có một cơ hội đặt câu hỏi cho người khác, đương nhiên, câu hỏi này không thể là kiểu ‘Ngươi nói là thật hay giả’ được.”
Ánh mắt những người ngồi đó hơi lay động, luật chơi vô cùng đơn giản, nghĩ kỹ lại còn thấy có chút k*ch th*ch.
Dung Quyện bổ sung: “Đúng rồi, cần một người làm quản trò, chúng ta chỉ cần bí mật thông báo độ thật giả của câu chuyện cho quản trò, người đó chịu trách nhiệm thống kê kết quả.”
Cố Vấn nhướng mày: “Thú vị đấy.”
Nói cách khác, người được gọi là quản trò sẽ nắm giữ tính chân thực của tất cả các bí mật, suy cho cùng những người khác ở đây dù có thắng, cũng có thể là do ăn may đoán mò trúng số lượng.
Vai trò này, có thể nói là chiếm hết ưu thế.
Quản gia mang ống xăm lên, mọi người dường như đều rất hứng thú với vị trí quản trò, đương nhiên cũng có ngoại lệ.
Dung Quyện nhắm mắt cầu nguyện: Ngàn vạn lần đừng là ta.
Y ghét phải đứng ra điều phối sân khấu.
Ở phương diện này, Tống Minh Tri có cùng chung chí hướng.
Lần lượt mở mặt xăm ra, vận may Cố Vấn cực kì tốt, vinh hạnh trúng cử làm quản trò.
Giữa nét mặt có phần tiếc nuối của vài người, hắn nhập vai rất nhanh, ung dung điềm tĩnh nói: “Cảm tạ chư vị đã tham gia, không nói nhiều nữa, vậy bắt đầu từ phía tay trái của ta, xin mời các vị lần lượt phát biểu.”
Xác Uyên Tử là người đầu tiên.
Chỉ thấy hắn mỉm cười đặt cây phất trần xuống, nói: “Bí mật của tiểu đạo là, ở những độ tuổi khác nhau, tiểu đạo từng gả mình đi, không chỉ một lần.”
Tiết Anh đang uống trà suýt nữa thì phun ra, Dung Quyện cũng khiếp sợ nhìn sang.
Chơi bạo dữ vậy sao?
Xác Uyên Tử lại vô cùng bình tĩnh, giống như đang nói chuyện ăn cơm bình thường vậy.
Nói xong, còn không quên nhắc nhở Tiết Nhận bên cạnh: “Đến lượt vị thí chủ này rồi.”
Một trò chơi nhỏ, do hắn mở màn quá “tốt”, nên những người phía sau cũng không tiện nói bừa hai câu cho qua chuyện.
Tiết Nhận dường như đã hạ quyết tâm rất lớn: “Thực ra, ta là hoàng tử lưu lạc từ vùng biển bên kia đến dân gian, ta là dòng dõi vương tộc.”
Mọi người trưng ra bộ mặt đầy dấu chấm hỏi.
Sự nghi hoặc này rất nhanh bị một giọng nói cắt ngang.
Chỉ thấy nụ cười thường trực trên môi Tiết Anh biến mất trong chớp mắt. Gương mặt xinh xắn của nàng trầm xuống, lúc cúi đầu có thêm vài phần nhợt nhạt.
Màn đêm buông xuống, tiếng thì thầm khe khẽ tựa như có tiếng nức nở: “Có một chuyện, ta tưởng sẽ mang theo xuống quan tài luôn cơ.”
Ngừng lại một chút, nàng tiếp tục kể.
“Vào ngày đàm phán với thủy phỉ, có một cô nương đáng thương vào đêm sau khi xong việc, trên đường quay về doanh địa thì bị khỉ nước dưới sông quấn lấy.”
Tiết Anh chậm rãi ngước mắt lên, tròng mắt đen trắng quá mức rõ ràng nhìn chòng chọc vào mọi người: “Khỉ nước đã giết nàng ta, biến thành nàng ta, rồi sau đó được thăng quan tiến chức.”
Câu nói cuối cùng giọng điệu rất nhẹ, nhiệt độ xung quanh dường như không chỉ giảm đi một độ.
Câu chuyện của Tiết Anh chưa qua nổi nửa phút, một giọng nói nhẹ nhàng hơn đã đè lên.
Dung Quyện sau khi uống rượu, đuôi mắt chân mày nhuốm thêm tầng phong tình, chỉ là dưới ánh trăng ảm đạm, sự diễm lệ này bám theo động tác ngồi thẳng người của y, trở nên sắc bén bức người.
“Ta hiểu cô. Bởi vì…”
Y thưởng thức chén rượu, cười híp mắt nói: “Dung Hằng Tung thật đã chết từ rất lâu rồi, Trịnh Uyển giết gã, ta thay thế gã, cuối cùng khoác lên hoàng bào.”
Gió đêm nay càng lúc càng lạnh lẽo.
Giữa những ánh mắt kinh hãi tột độ đó, Tạ Yến Trú vẫn tỏ ra dửng dưng, tiếp nối ngay sau đó: “Có một lần ta từng nhìn thấy một dị vật, toàn thân mờ ảo, chỉ có mỗi một cái miệng.”
Dung Quyện vốn đang giữ vẻ mặt không quan tâm, bàn tay cầm chén rượu bỗng siết chặt, mãnh liệt ngước mắt lên nhìn hắn.
Hệ thống cũng suýt nữa bị dọa cho sập nguồn.
Trên đời làm gì có thứ đồ chơi đó, không biết ai đã buột miệng hỏi một câu: “Thật sao?”
Tạ Yến Trú tất nhiên sẽ không trả lời.
Cả một cái đình viện, có lúc tĩnh mịch đến mức kim rơi cũng nghe thấy, Bộ Tam Bộ Tứ vốn đang gác bên ngoài đã suýt chạy bay xa mười dặm.
Mặc kệ là thật hay giả, mọi người có thể bịa ra được những chuyện thế này cũng đủ rùng rợn rồi, có được không hả!
Cuối cùng, không biết qua bao lâu, lại có người lên tiếng.
l
Tống Minh Tri: “Ta có một muội muội.”
Bọn Xác Uyên Tử thì không thấy có gì đáng kinh ngạc, nhưng Cố Vấn thì suýt nữa bật dậy: “Cái gì?”
Tống Minh Tri không nói gì.
Chỉ còn lại người cuối cùng, tất cả những người đang ngồi đều nhìn về phía Đại Đốc Thúc.
Sau những câu chuyện lạ lùng khi nãy, không gian để cho ông phát huy chẳng còn lại bao nhiêu.
Chỉ thấy Đại Đốc  Thúc vẫn an nhàn như ngày thường, rót một chén trà, rồi ném ra một quả bom tấn: “Ta có liên quan đến cái chết của Tiên hoàng.”
Lão hoàng đế bị Xác Uyên Tử thu hồi làm dược nhân chưa được bao lâu thì bạo bệnh qua đời, bị ném bừa ra bãi tha ma, Tiên hoàng trong miệng Đại Đốc Thúc, chỉ có thể là cha của Lão hoàng đế.
Xác Uyên Tử lắc đầu: “Lúc vị đó tại vị, các hạ chắc mới vừa làm quan, không thể nào dính líu được.”
Giọng điệu Đại đốc thúc như thường: “Lúc mới vào triều, ta từng lấy thân phận Tam giáp kỳ thi Xuân vi để diện thánh trên điện.”
Điều này quả thực có thể khớp với thời điểm Tiên hoàng xảy ra chuyện, bởi vì sau đó không lâu, Tiên hoàng đã băng hà.
Bây giờ chỉ còn lại phần đặt câu hỏi.
Cách chơi của Đại Đốc Thúc rất cao tay, đụng đến bí mật thâm cung, ngoại trừ Xác Uyên Tử, mọi người đều vô thức tránh việc đào sâu hỏi kỹ.
Giờ phút này, mọi người ngồi chung một bàn, mà cứ như thể mới làm quen nhau lần đầu.
Dung Quyện định thần lại, nghiêng mặt hỏi: “Xin hỏi vị cao nhân này gả cho ai rồi?”
Xác Uyên Tử: “Không chỉ một nhà đâu, bệ hạ đang hỏi vị nào?”
Dung Quyện: “… Tùy đi.”
“Năm bảy tuổi tiểu đạo xuống núi hái thuốc, đi ngang qua một ngôi làng, trưởng thôn đòi đem đồng nữ đi tế Thủy Long Vương, chính miệng nói Thủy Long Vương cưới vợ thì sẽ tránh được lũ lụt. Nghe nói có Thủy Long Vương, tiểu đạo vô cùng kích động, bèn ném đồng nữ lại, tự trói tay chân ngồi lên bè gỗ thả trôi sông, nhưng tuyệt nhiên chẳng có con rồng nào đến tìm ta.”
Y thở dài: “Cuối cùng tiểu đạo thất vọng chấn nát dây thừng, lên bờ xong liền lỡ sẩy chân đạp luôn ông trưởng thôn xuống nước.”
Mí mắt Dung Quyện giật một cái, cú sẩy chân này của ngươi chắc hẳn mang nặng ân oán cá nhân rồi đấy.
Y đưa tay vẫy vẫy về phía không xa, vèo một cái, con vẹt Kim Cương dưới ánh trăng đã phóng vút tới.
Dung Quyện dùng thuật truyền âm từ bụng để dạy học tại chỗ.
Cảnh này khiến mọi người đều bật cười, chọn cách nhắm mắt làm ngơ cho y lách luật, lại hỏi thêm một câu nữa.
Vẹt Kim Cương nhại giọng: “Sau đó… gả cho ai?”
Xác Uyên Tử: “Một kết luận đáng tin cậy cần phải được chứng minh nhiều lần, ta liên tục đổi qua vài nơi.”
Tiếc là gần như đều xôi hỏng bỏng không mà về, thường đi ven sông, ta còn không cẩn thận sẩy chân thêm vài lần nữa.
“Dư sư lúc thiếu thời cũng từng có nghiên cứu tương tự, về sự khác biệt giữa nghi thức cầu mưa thông thường và nghi thức cầu mưa kiểu gả cưới.”
Tiết Nhận bất giác bị khơi dậy hứng thú: “Sự khác biệt là gì?”
Hỏi ra khỏi miệng rồi mới nhận ra mình đã lãng phí một cơ hội đặt câu hỏi.
“Không có khác biệt, sau này sư phụ có viết sách, bên trong viết rõ quan điểm chi tiết, nếu có hứng thú, có thể đi mua một cuốn xem thử.”
Những người khác không hiểu Xác Uyên Tử, nghe xong cảm thấy câu chuyện có phần giả tạo, suy cho cùng tên đạo sĩ này cũng chẳng nói là sách gì, nghe giống như bịa ra ngay tại chỗ.
Chỉ có Dung Quyện và Tạ Yến Trú nhìn nhau một cái.
Thật, còn thật hơn cả vàng.
Đây đúng là chuyện mà tên này có thể làm ra!
Dưới vẻ ngoài dửng dưng của Xác Uyên Tử là một khát khao khám phá mãnh liệt, trả lời xong vấn đề liền bắt đầu đặt câu hỏi.
Hắn nhìn Tạ Yến Trú: “Tướng quân nhìn thấy dị vật vào lúc nào và ở đâu?”
Tạ Yến Trú nhìn chằm chằm Dung Quyện: “Ở Định Châu, có một lần lúc đang ôm y.”
[Tiêu rồi! Tiểu Dung, thuật thu nhỏ đồng tử thất bại rồi, lần đó lúc ta chuồn ra ngoài đã bị hắn nhìn thấy!]
Biết thế thà tắt máy cho xong, làm một hệ thống quá có chừng mực cứ nằng nặc đòi ra ngoài đúng là phiền phức.
Ôm, lúc ôm á?!
Ngoại trừ đạo sĩ, trọng điểm chú ý của mọi người đều khác nhau, thế mà hai người này đã ở bên nhau từ lâu rồi.
Mặc dù trong lòng họ ít nhiều đều đoán được, nhưng đương sự đích thân thừa nhận thì độ uy tín hoàn toàn khác biệt.
Bí mật nội cung, tin đồn tình ái, chuyện quái dị… trước khi người trước mở miệng, người sau cứ ngỡ không thể nào ly kì hơn được nữa, kết quả là núi cao còn có núi cao hơn!
Bên này vừa kết thúc một vòng, Tiết Anh đã không chờ được mà cười khẩy nhìn Tiết Nhận: “Chúng ta đều là trẻ mồ côi được sư phụ nhặt về, từ nhỏ cùng nhau học y, huynh nói thử xem, huynh là hoàng tử của vùng biển nào hả?”
Tiết Nhận: “Dù sao cũng không phải là vùng biển có khỉ nước.”
Tiết Anh chửi rủa ầm ĩ…
Đại đốc thúc chợt hỏi Tống Minh Tri: “Sinh nhật của lệnh muội là khi nào?”
Tống Minh Tri thốt ra một dãy số, ngay cả tuổi tác cũng báo luôn, vì chìm vào hồi ức, trong mắt hiện lên một sự cưng chiều.
Tạ Yến Trú: “Lệnh muội tên là gì?”
Sự cưng chiều trong mắt Tống Minh Tri im bặt: “Tống…”
Hắn khựng lại một chút.
Tạ Yến Trú: “Hừ.”
Người đông quá, nhất thời chưa bịa ra được cái tên chứ gì.
Trong đầu Tống Minh Tri vẫn đang mải suy nghĩ xem trong câu Tri Chi Vi Tri, chữ nào chưa được dùng, đồng thời ung dung hỏi ngược lại: “Cái dị vật ngươi nói còn có đặc trưng nào khác không?”
Tạ Yến Trú cứ việc nào ra việc nấy nói: “Béo tròn như quả bóng.”
Dung Quyện: “…”
[Tiểu Dung, đừng dùng dây thần kinh não của ngươi cản ta! Ta phải dùng nắm đấm đập chết tên khốn này!]
[Đập! Chết! Hắn!]
Trò chơi này mà chơi tiếp thì sẽ hoàn toàn trật đường ray mất, Dung Quyện vội vàng ho nhẹ một tiếng, kịp thời chuyển chủ đề: “Còn ai chưa đặt câu hỏi không?”
Xác nhận không ai lên tiếng, y nói: “Mọi người đừng quên viết lên giấy xem bí mật của mình là thật hay giả, để quản trò thống kê, công bố xem ai là người chiến thắng.”
Vốn đang xem kịch vui, nụ cười Cố vấn sắm vai quản trò chợt cứng đờ.
Các người đừng có qua đây! Hắn hoàn toàn không muốn biết những bí mật này là thật hay giả, trong đống này chỉ cần có một chuyện là thật thôi cũng đủ chết người rồi.
“Thực ra ta cũng có một bí mật.” Cố vấn ngăn quản gia mang giấy bút mực nghiên tới, trầm giọng nói: “Ta mù chữ.”
Đừng hòng hại hắn!
“Sư đệ ba tuổi đã biết làm văn, đùa vui quá rồi.” Tống Minh Tri dẫn đầu giao tờ giấy đã viết xong cho hắn.
Cố vấn đành chuẩn bị tâm lý, gượng gạo che chở liếc nhìn một cái.
—— Giả.
Hắn bình thản thu lại ánh nhìn, dần dần bình tĩnh lại. Thực ra nghĩ kĩ thì, không loại trừ khả năng mọi người không muốn câu chuyện của mình bị thua kém, nên mới càng bịa càng hoang đường.
Tất cả giấy tờ đều dồn về chỗ hắn.
Khi nhìn thấy trên tờ giấy tiếp theo cũng ghi là giả, trái tim treo lơ lửng của Cố vấn đã hoàn toàn buông lơi.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở tờ tiếp theo.
Khoảnh khắc ấy, nụ cười trên môi Cố Vấn đông cứng lại.
Hắn cứng đờ ngẩng đầu lên, phát hiện mọi người đều rất ý tứ, không ai đến nhìn lén nội dung trên giấy, đang nói nói cười cười chờ kết quả.
Ngay sau đó, hắn lặng lẽ đứng dậy.
“Sư đệ, đệ định đi đâu?” Tống Minh Tri đặt chén xuống, tò mò nhìn sang.
Cố Vấn không nói không rằng, cũng chẳng đáp lời, mặt giấy gần như ướt sũng trong lòng bàn tay hắn.
Những tờ giấy nhỏ gom lại chưa nặng tới một lạng, giờ đây lại tựa ngàn cân.
Lưng Cố Vấn cứng đờ, nhưng dưới chân lại như có gió thổi.
Ở một bên, Dung Quyện cố gắng thừa dịp hỗn loạn để uống trộm rượu, không may bị Tạ Yến Trú cản lại, y bĩu môi đánh trống lảng: “Ta nhớ Cố Vấn không biết võ công cơ mà.”
Tống Minh Tri: “Sư đệ vừa rồi hình như không thầy dạy mà cũng tự thông được nửa bước khinh công rồi.”
Không biết hắn đã nhìn thấy bí mật của ai mà lại thất thố như vậy.
Dung Quyện uể oải đính chính: “Không phải không có thầy dạy đâu.”
Những người ngồi đây ít nhất phân nửa là thầy của Cố Vấn.
Người khác rượu qua ba tuần, Dung Quyện thì rượu qua ba chén, rất nhanh đã bắt đầu váng đầu hoa mắt. Bất tri bất giác, y đã cuộn tròn như một con mèo dựa hẳn vào người Tạ Yến Trú, híp mắt nói: “Buồn ngủ quá, Cố Vấn còn quay lại không?”
Làm việc phải có đầu có đuôi, y còn đang đợi phân thắng bại, xem tiết mục múa hát đây.
Tạ Yến Trú bị cọ cọ đến mức yết hầu căng lại, thấp giọng nói: “Ngày mai hạ triều bắt hắn sau.”
Cơn buồn ngủ rốt cuộc cũng chiến thắng ý chí chiến đấu, Dung Quyện say men ngà ngà, ngốc nghếch đáp: “Được.”
Lời vừa dứt, y mượn đà nằm ụp lên tấm lưng rộng lớn, trong miệng lầm bầm: “Khởi giá.”
Hai chữ nói ra nghe quyến rũ đến lạ, mái tóc đen rủ xuống bên cổ Tạ Yến Trú, sượt qua yết hầu mang đến từng cơn ngứa ngáy
Tạ Yến Trú trấn định tâm trí, ra hiệu với mọi người rồi lặng lẽ cõng Dung Quyện rời đi.
Trăng sáng tỏ vằng vặc trên không, hai bóng người khuất xa dần, ngay cả cái bóng đổ xuống cũng giao hòa vào nhau một cách hoàn hảo.
Ở trong đình phía sau, đối mặt với cảnh tượng vô cùng ái muội này, Tiết Anh đã uống trọn hai bầu rượu hoang mang hỏi: “Tướng quân định đi đâu vậy?”
Nơi này không phải là nhà của ngài ấy sao?
Đang yên đang lành cớ gì lại bỏ nhà ra đi.
Vậy mấy người khách như bọn họ đêm nay còn về hay không đây!
••••••••
Lời tác giả:
Dã sử: Một ngày nọ, Đế cùng bạn bè tụ tập thanh tao tại phủ Tướng quân, trên tiệc mọi người can đảm chiếu rọi, tự bộc lộ tiếng lòng, phơi bày vô số bí ẩn chốn nội đình.
Một đám người với tám trăm cái tâm nhãn, bí mật mỗi người nói ra đều có nguyên do riêng, sau này sẽ giải thích.

Bình Luận (0)
Comment